truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 05 (Phần 01 – 02) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Thấy rồi đây, đây rồi!” Hứa Tân vội vàng chạy lại, vừa cho Cố Tiểu Ảnh uống
nước, vừa trách móc: “Không uống được lại còn cố uống!”

            “Cô ấy trước nay vẫn
không biết mình có thể uống được bao nhiêu!” Trần Diệp lấy ra vài tờ khăn giấy,
đưa cho Cố Tiểu Ảnh lau mặt, giữ chặt lấy Cố Tiểu Ảnh, để cô không bị trượt
ngã: “Em gọi điện tới nhà cô ấy, tìm người ra đón. Khu tập thể Tỉnh ủy có cảnh
vệ, chúng ta không vào được.”

            “Vâng.” – Hứa Tân gật
gật đầu, quay người vào xe lấy điện thoại. Vì thế nên không nghe thấy tiếng
than khẽ của Trần Diệp.

            Chốc lát đã sang ngày
hôm sau.

            Lúc tỉnh lại, Cố Tiểu
Ảnh thấy Quản Đồng ăn mặc chỉnh tề đang ngồi bên cạnh mình, giọng bất lực: “Cố
Tiểu Ảnh, anh phải làm sao với em đây?”

            “Em làm sao?” – Cố Tiểu
Ảnh chau mày, cố gắng kiềm chế cơn đau đầu do rượu gây nên, nhắm nghiền mắt để
có thêm chút sức lực.

            Quản Đồng thở dài,
đưa tay ra giúp Cố Tiểu Ảnh day day huyệt thái dương, rồi giáo huấn cô: “Không
biết là tửu lượng của mình không tốt sao, còn uống nhiều tới vậy? Em biết em
nôn đầy ra xe của Trần Diệp rồi không?

            “Á!?” Cố Tiểu Ảnh lập
tức tròn mắt, “Thật vậy sao?”

            “Em quên rồi?” – một
cái, “Không có tửu lượng tốt thì đừng uống, nếu không có anh ta đưa em về, cô
gái say khướt lướt như em e rằng là gặp chuyện rồi, em biết chưa?”

            Lúc này Cố Tiểu Ảnh
đã biết mình ở thế bất lợi, liền bắt đầu nũng nịu, ôm chặt lấy đầu kêu than,
không dám nhìn Quản Đồng.

            Quản Đồng lại thở hắt
ra một tiếng, đưa tay ra đỡ Cố Tiểu Ảnh ngồi thẳng dậy: “Đầu còn đau không? Em
buổi sáng không cần phải chuẩn bị bài sao? Mau rửa mặt, ăn chút cơm rồi còn đi
làm.”

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
nhớ ra nhiệm vụ chuẩn bị bài mãi mãi không có hồi kết của mình, chau mày ủ rũ
bước đi, đầu óc quay cuồng đi vào nhà vệ sinh.

            Lúc đi qua phòng ăn,
Quản Lợi Minh đang ăn sáng, ngẩng đầu lên nhìn Cố Tiểu Ảnh, mặt đanh lại: “Tiểu
Ảnh, lần sau đừng uống rượu nữa, không phải là thứ gì hay ho đâu, con gái uống
rượu không tốt.”

            “Vâng, con biết rồi ạ.”
- Cố Tiểu Ảnh biết mình sai, cúi đầu bước vào nhà vệ sinh.

            Quản Lợi Minh còn muốn
nói gì đó, nhưng chau mày lại chẳng nói gì thêm, chỉ khạc một cái cho cổ họng
được sạch sẽ. Vửa định nhổ lên sàn nhà, liền ngừng ngay lại, vội nhìn khắp xung
quanh, may mà nhìn thấy một chiếc gạt tàn, ông vội vàng cầm lấy, sau đó dùng hết
sức “khạc” hết ra ngoài.

            Chuyện không nên xảy
ra nhất lại xảy ra, Cố Tiểu Ảnh đúng lúc ấy quay đầu lại, mục kích đúng cảnh
bãi đờm phun ra, cô giận điên người vì cái gạt tàn thủy tinh mới mua về! Vì luồng
gió thổi tới mạnh, đám tàn thuốc lá trong gạt tàn bay tứ tán, lượn lờ một hồi
trong không trung rồi rơi xuống dĩa thức ăn trên bàn! lang=”VI”>Đột
nhiên, một cơn buồn nôn trào lên trên cổ họng Cố Tiểu Ảnh, cô chưa kịp nói gì,
liền quay vội người chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Thế nhưng, đang lúc cô muốn nôn
vào trong toilet, thì những vết tích chất lỏng màu vàng còn sót lại trên bệ của
toilet như một đòn sấm sét đã xóa bay hoàn toàn ý muốn kiềm chế sau cùng của Cố
Tiểu Ảnh.

            “Hự…” – Cố Tiểu Ảnh
cuối cùng không nhịn nổi, gục mặt xuống chiếc chậu rửa mặt, hai tay bám chặt lấy
thành chậu, sắc mặt tái lại rồi bắt đầu nôn ra, nôn cho tới khi xây xẩm mặt
mày, đến dịch mật cũng nôn ra hết.

            Bên ngoài, Quản Đồng
lúc đang chuẩn bị bước ra, nghe thấy có tiếng kêu lạ kỳ này, chỉ ngẩn ra một
thoáng rồi cuống cuồng xoay người chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Vừa đẩy cửa bước
vào, nhìn thấy Cố Tiểu Ảnh sắc mặt trắng bệch đang trượt dần xuống nền nhà. Anh
vội vàng bước tới, vừa ôm chặt lấy Cố Tiểu Ảnh, bây giờ đã không còn chút sức lực
nào, lo lắng hét lên: ‘Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, em sao thế? Tỉnh lại đi, nhìn anh
này.”

            Thấy không có phản ứng
gì, Quản Đồng vội bế Cố Tiểu Ảnh lên đưa ra ngoài. Quản Lợi Minh cũng từ bàn ăn
đứng lên, cuống quýt hỏi: “Nó sao thế?”

            “Nôn, choáng!” – Quản
Đồng ôm Cố Tiểu Ảnh, vội vàng nói: “Bố giúp con mở cửa, con đưa cô ấy tới bệnh
viện.”

            Đang nói dở thì Tạ
Gia Dung cũng từ trong bếp chạy ra, nhìn thấy cảnh này, cuống cuồng gọi Quản Đồng:
“Con để nó nằm xuống đi, có phải nó ốm nghén không?!”

            “Á?” – Quản Đồng lờ mờ
hiểu ra.

 

            Vậy là, mở mắt ra, Cố
Tiểu Ảnh chỉ nhìn thấy ba cái đầu đang quây kín lấy mình.

            Còn không đợi Cố Tiểu
Ảnh kịp lấy lại hồn phách, cô đã nghe thấy Quản Lợi Minh hét lên vui mừng: “Tiểu
Ảnh, con tỉnh rồi?”

            Quản Đồng vừa định
nói gì đó, Quản Lợi Minh vội vàng đã chặn lời nói trước: “Tiểu Ảnh, có phải con
có thai rồi không?”

            “Á?” – Cố Tiểu Ảnh giật
mình ngẩn người ra, không rõ chuyện gì đang xảy ra, ngước nhìn Tạ Gia Dung và
Quản Đồng. Kết quả nhìn thấy đôi mắt tràn đầy kỳ vọng của Tạ Gia Dung, Quản Đồng
lại hơi nhíu mày lại.

            “Mang thai rồi phải
không?” – Chưa kịp đợi con dâu trả lời, Quản Lợi Minh kích động tự nói tự họa.
“Con lúc nãy trong nhà vệ sinh nôn tới mức bị choáng, hay là mang thai rồi?”

            Nghe ông nói tới đây,
Cố Tiểu Ảnh lập tức nhớ lại bãi đờm và tàn tích nước tiểu khi nãy trên bệ
toilet… axit trong dạ dày lại chực trào lên, Cố Tiểu Ảnh mặt mũi trắng bệch, đột
nhìn tóm chặt lấy thành giường, tiếp tục nôn khan!

            Quản Đồng vội đỡ lấy
Cố Tiểu Ảnh, vừa vỗ nhẹ vào lưng cô, vừa ngẩng đầu nói với Quản Lợi Minh: “Bố,
bố để cô ấy nghỉ ngơi một lát, tí nữa hãy hỏi.”

            “Ừ, được, được.” – Quản
Lợi Minh khuôn mặt sung sướng hạnh phúc, vội vàng bê lên một cốc nước nóng, Quản
Đồng cẩn thận đỡ lấy Cố Tiểu Ảnh, cho cô uống từng ngụm, từng ngụm.

            Cuối cùng đợi tới khi
thần trí tỉnh táo lại một chút, Cố Tiểu Ảnh mới dồn chút sức còn lại ngẩng đầu
lên nhìn đồng hồ báo thức, sắc mặt trắng bệch hỏi Quản Đồng: “Anh không đi làm
sao?”

            “Em như thế này, làm
sao anh đi làm được?” – Quản Đồng đưa tay lên sờ trán Cố Tiểu Ảnh: “Sao lại nôn
tới mức ấy

            “Anh cũng muốn hỏi em
có phải mang thai rồi phải không?” – Cố Tiểu Ảnh mím chặt miệng, miễn cưỡng nở
nụ cười: “Thật tiếc quá, để mọi người phải thất vọng rồi, con tối qua ra ngoài
ăn cơm thì phát hiện mình tới kỳ kinh.”

            “Vậy sao lại nôn tới
mức này?” – Quản Đồng có chút lo lắng, “Dạ dày em bị viêm nặng thế sao?”

            Khi nói câu này,
trong lòng anh thực sự cảm thấy tức giận, anh nhớ lại, Cố Tiểu Ảnh sao chẳng
bao giờ kiềm chế cái tính ham ăn uống của mình lại? Từ khi hai người quen nhau
tới giờ, Quản Đồng đếm không nổi số lần Cố Tiểu Ảnh vì cái tật phàm ăn của mình
mà để viêm dạ dày tái phát?

            “Có lẽ vì tối qua uống
nhiều rượu Hồng quá”, Cố Tiểu Ảnh kiệt sức nhắm chặt đôi mắt, một lát sau mới
thấp giọng nói. – “Còn nữa, nói với bố anh, sau này khi đi tiểu tiện, phải nâng
cái bệ toilet lên… nếu muốn khạc đờm, ở dưới bàn ăn có khăn giấy.”

            Quản Đồng ngây người
ra.

            Buổi sáng, tia nắng mặt
trời chói lóa len lỏi theo khe hở của phần cánh cửa sổ đang hé mở, sưởi ấm cả
căn phòng, tĩnh lặng yên bình.

            Quản Đồng ngồi bên cạnh
giường, trông coi Cố Tiểu Ảnh, anh định nói gì đó, nhưng cuối cùng không biết
nên nói gì.

            Cố Tiểu Ảnh đang nhắm
mắt nằm trên giường, tinh thần mệt mỏi, mơ mơ màng màng muốn ngủ.

            Cô nghĩ, cô đã quá mệt
rồi, cô thực sự chẳng muốn nói gì cả.

 

 

            Tin tức này không chỉ
khiến trời đất bình yên dậy sấm, mà còn ngay lập tức dội gáo nước lạnh vào niềm
vui của Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung.

            Ngay khi vừa nghe
xong thông tin này, Quản Lợi Minh liền không tin vào tai mình, cứ tóm lấy tay
Quản Đồng mà hỏi: “Hả? Không mang thai sao? Vậy sao lại bị nôn tới mức ấy?”

            Tạ Gia Dung thì không
thể tin được rằng phán đoán theo kinh nghiệm của mình lại sai sót, bà hỏi lại
Quản Đồng: “Hay là cứ đến bệnh viện kiểm tra xem?”

            “Không cần đâu, cơ thể
cô ấy, tự cô ấy sẽ biết!” – Quản Đồng chau mày lại: “Để năm sau đi, năm sau
chúng con sẽ sinh con.”

            “Năm sau?” – Quản Lợi
Minh thể hiện rõ sự tức giận, “Năm sau con 35 tuổi rồi đấy! Con không vội nhưng
chúng ta vội!”

            “Con mới có 33, bố à,
bố đừng thêm cho con những hai tuổi vào thế” – Quản Đồng mệt mỏi xua tay
-  “Chúng con có dự định của mình cả rồi, bố mẹ đừng tham gia vào.”

            “Các con đã có dự định
của mình rồi? Dự định của các con là trì hoãn!” – Quản Lợi Minh tức giận xây xẩm
mặt mày, “Ta coi như đã nhìn ra rồi, Quản Đồng, con chịu nổi sao, lời của người
lớn con không thèm nghe phải không? Vậy thì được thôi, chúng ta đi, chúng ta
không ở đây làm phiền con thêm nữa!”

            “Bố, bố nói gì vậy?”
– Quản Đồng cảm thấy đầu óc mình cũng đang căng như dây đàn, không biết lúc nào
sợi dây này sẽ đứt. – “Bố không phiền bọn con, bố nói xem bố phải hiểu cho bọn
con chứ, bọn con đều có dự định của mình cả rồi, bố không hiểu tình hình sinh
hoạt của bọn con hiện nay, đừng giao thêm cho bọn con những nhiệm vụ vào lúc
không thích hợp thế này nữa.

            Ánh mắt nhìn Quản Lợi
Minh như muốn trợn trừng lên, Tạ Gia Dung vội vàng thêm lời: “Năm mới cũng qua
rồi, chúng ta cũng muốn về nhà chuẩn bị cho vụ xuân này. Vốn dĩ tối qua ta cũng
định nói với bố con chuyện chúng ta sẽ đi, không hề liên quan tới chuyện này,
con để Tiểu Ảnh yên tâm. Chúng ta thu dọn một chút, vài ngày nữa sẽ đi. Khi nào
con có thời gian mua cho chúng ta hai chiếc vé xe, nghe thấy chưa?”

            Khó khăn lắm Tạ Gia
Dung mới có thể nói nhiều tới như vậy một mạch, Quản Đồng nhìn bà, “Vâng” một
tiếng thể hiện sự đồng ý. Quản Lợi Minh chỉ khịt mũi, không thèm nhìn lại Quản
Đồng.

            Cách một cánh cửa, Cố
Tiểu Ảnh trong phòng ngủ nửa tỉnh nửa mơ, nghe thấy mọi người cãi nhau, không
nhịn được đành thở dài một tiếng.

            Điều đó có nghĩa là
Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung sắp đi rồi, đáng lẽ cô nên vui mới phải.

            Nhưng kỳ lạ thật, cô
chẳng thấy vui vẻ lên chút nào.

            Cô không biết, rốt cuộc
vấn đề đã nảy sinh ở đâu, mới khiến cuộc hôn nhân của mình còn hỗn loạn hơn cả
món canh nấu hải sản?

            Cứ như vậy, hai ngày
sau, Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung lên xe khách trở về quê. Lúc đi, Cố Tiểu Ảnh
và Quản Đồng tới bến xe khách đường dài tiễn bố mẹ. Tạ Gia Dung kéo tay Cố Tiểu
Ảnh lại muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng. Cố Tiểu Ảnh hiểu những lời bà muốn
nói, nhưng không dám nói ra, qua ánh mắt ấy, trong lòng cảm thấy chua xót.

            Mãi sau cùng, cuối
cùng cô cũng nói một câu: “Mẹ, mẹ yên tâm.”

            Ánh mắt Tạ Gia Dung
thoáng chốc sáng lên, nắm chặt lấy bàn tay Cố Tiểu Ảnh, rồi yên tâm bước lên
xe.

            Nhìn chiếc xe đi xa dần,
Cố Tiểu Ảnh trong lòng vô cùng phức tạp.

            Có lẽ là có chút vui
mừng, có chút hân hoan, lại thêm chút trĩu nặng, có chút tiếc nuối… có một nỗi
buồn khó diễn tả được bằng lời.

            Kỳ thực, cô chưa bao
giờ nghi ngờ tình yêu của mình dành cho Quản Đồng. Nhưng tình trạng bình thường
của cuộc hôn nhân “mua một tặng hai” cuối cùng cũng khiến cô biết được rằng “lấy
gùi bỏ ngọc”, câu thành ngữ này nếu đặt vào tình huống ngày hôm nay, không chỉ
đơn thuần để nói về câu chuyện thằng ngốc mua chiếc hộp mà vứt đi viên ngọc,
ngược lại còn nhắc nhở người ta rằng, chiếc hộp quyết định cả giá trị viên ngọc,
vì thế, trước khi mua ngọc, nhất định phải căng mắt ra mà nhìn kỹ chiếc hộp.

            Đồng chí Cố nói thật
không sai, cưới chồng là cưới cả một gia đình.

            Cô cuối cùng cũng thừa
nhận sự hèn nhát của bản thân, trước khi lấy chồng, cô hình như chưa bao giờ
nghĩ tới, sẽ có một ngày, bản thân mình lại cảm thấy bất lực như vậy với mọi thứ
mà mình đang có.

Chương 5: Khó khăn đến đâu giải quyết đến đấy

 

 

            Cố Tiểu Ảnh viết trong blog của mình: Những người thuộc thế hệ chúng
ta, nhìn thì có vẻ là những cô gái con một quen được chiều chuộng, thực ra ngay
từ nhỏ đã chịu áp lực cha mẹ kỳ vọng và sự cạnh tranh giữa những người cùng độ
tuổi. Chúng ta sẽ phân thành hai thái cực: người yếu đuối sẽ càng yếu đuối, người
mạnh mẹ sẽ càng thêm mạnh mẽ. Tôi thuộc loại thứ hai, không bao giờ khuất phục!

loading...

            Nói một cách dân dã: Khó khăn đến đâu giải quyết đến đấy, nếu đã không
tránh được, thì lo lắng quá làm gì?

             

  (1)

 

 

            Nhưng nói gì thì nói,
từ khi Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung về, cuộc sống của Cố Tiểu Ảnh thoải mái hơn
nhiều, công việc cũng quay về với sự nề nếp không thể nề nếp hơn: sau nhiều
ngày liên tục chiến đấu, luận văn đã hoàn thành suôn sẻ, tài liệu nộp đúng hạn,
tiểu thuyết bắt đầu viết đến hồi kết… Cố Tiểu Ảnh nhìn chỗ giấy A4 in dày đặc
những con chữ vuông, thấy bồi hồi khôn xiết.

            Cũng thật hiếm hoi Quản
Đồng lại có một kỳ nghỉ toàn thời gian ngắn ngủi, tối nào cũng về nhà đúng giờ,
có hai lần c̣n lên kịp chuyến xe đưa đón nhân viên lúc 5 giờ 30. Nhưng do làm
thêm giờ nhiều quá, nên hậu quả trực tiếp là lúc lên xe, do mặt mũi trông lạ
quá nên bị lái xe tra hỏi tổ tông 18 đời. Cuối cùng may nhờ có người bạn thân
thiết đứng ra đảm bảo mới được giải vây. Lái xe nghe đến công việc của Quản Đồng,
chỉ cười: “Người của phòng thư ký à? Thảo nào”.

            Cố Tiểu Ảnh nghe xong
câu chuyện cười này cũng thấy đôi phần chua xót. Giờ thì dường như cô đã ít nhiều
hiểu ra, tuy luôn có những người đường công danh nhẹ nhàng đến lạ lùng, thì đa
phần những người còn lại đều phải lặn lội vất vả. Giống như văn phòng Tỉnh ủy của
Quản Đồng, hầu hết mọi người đều có con đường công danh sau này khá rực rỡ,
nhưng con đường đó, chẳng phải đều đánh đổi bằng thời gian riêng tư sao?

            Người ở cửa quan, lẽ
dĩ nhiên có nỗi khổ của cửa quan.

            Lúc ăn cơm tối, như
thường lệ Quản Đồng vẫn vừa ăn vừa xem chương trình thời sự trên truyền hình.
Xem được một nửa, đột nhiên như nhớ ra gì đó: “Đúng rồi, bà xã ơi, tháng sau có
một cuộc thi, anh muốn bàn với em có nên đăng ký không”.

            “Thi?” – Cố Tiểu Ảnh
ăn xong trước, đang gọt hoa quả, thờ ơ hỏi, “Thi gì cơ?”.

            “Phòng tổ chức Tỉnh ủy
đang tuyển công khai các cán bộ từ cấp phó phòng trở l dưới 35 tuổi để vào một
loạt các thường ủy huyện ủy, phó bí thư huyện. Anh cũng vừa đạt chuẩn, phòng cũng
cho phép anh đi thi”, Quản Đồng ngập ngừng nói.

            Cố Tiểu Ảnh sững người,
ngẩng đầu nhìn Quản Đồng, rồi mới hỏi: “Xem ra có vẻ là việc tốt thì phải”.

            “Nhưng, nếu thi đỗ,
thì phải xuống dưới huyện làm việc” – Quản Đồng ngừng một chút: “Có thể phải ở
mỗi người một nơi hơn hai năm”.

            “Mỗi người một nơi?”
- Cố Tiểu Ảnh quá ngạc nhiên, và cũng hoang mang: “Tỉnh ủy không ổn sao? Tại
sao phải xuống cấp thấp hơn?”.

            Quản Đồng thở dài, bỏ
đũa xuống chậm rãi nói: “Tiều Ảnh, anh tốt nghiệp xong là về ngay văn phòng tỉnh
ủy, chưa hề có kinh nghiệm làm việc ở cấp cơ sở, đây là một hạn chế rất lớn của
anh. Hơn nữa, nếu lần này thi đỗ, sẽ có cơ hội được phân một công việc cụ thể,
đây cũng là một cơ hội làm việc rất quan trọng…”.

            “Anh rất muốn thi phải
không?” – Cố Tiểu Ảnh bình thản nhìn Quản Đồng: “Đối với anh, cơ hội này rất
quý giá, đúng không?”.

            “Đúng vậy!” – Quản Đồng
gật gật đầu.

            “Vậy thì anh cứ thi
đi”, Cố Tiểu Ảnh đứng lên vặn lưng, “Dù gì kể cả anh không ra tỉnh ngoài, thì
ngày nào cũng làm thêm giờ, em cũng chẳng khác gì ở một mình, quen rồi cũng tốt,
không có chồng ở bên vẫn có thể sống rất tốt”.

            “Tiểu Ảnh!” – Nghe đến
câu này, lòng Quản Đồng trào lên sự hổ thẹn, anh giơ tay kéo Cố Tiểu Ảnh vào
lòng, ôm thật chặt, thấp giọng: “Xin lỗi em”.

            Cố Tiểu Ảnh nghĩ ngợi,
quay đầu liếc Quản Đồng: “Nhưng với tình hình bố mẹ anh thèm khát có cháu như
thế này, anh mà đi, chắc em khó sống lắm. Em nói trước nhé, nếu bố mẹ anh còn gọi
điện lên lớp em trong ba tội bất hiếu, không có con nối dõi là tội lớn nhất, em
chỉ còn nước lấy anh ra làm bia đỡ đạn thôi đấy nhé”.

            Quản Đồng: “Bố mẹ suy
nghĩ xưa rồi, em đừng để bụng”.

            Cố Tiểu Ảnh gật gật đầu,
tính toán: “Hai năm nữa em hai mươi tám tuổi… ừm, vẫn ổn, lúc đó bắt đầu kế
hoạch sinh con là vừa”.

            Quản Đồng thở dài nặng
nề, không biết cảm giác trong lòng mình gọi là gì nữa, chỉ vùi đầu vào vai vợ,
rất lâu không nói gì.

            Ăn cơm xong như thường
lệ vẫn là Quản Đồng rửa bát, Cố Tiểu Ảnh cắm đầu vào màn hình vi tính để hiệu
đính tài liệu. Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Cố Tiểu Ảnh thấy tên Hứa
Tân, hớn hở bật máy: “Người đẹp, nhớ tớ à?”.

            “Chết tiệt!” – Hứa
Tân hạ thấp giọng, tức tối, “Cậu đoán xem mình đang hẹn hò với ai?”.

            “Hẹn hò á?” – Đầu óc
Cố Tiểu Ảnh phấn khích hẳn lên: “Cậu không hề nói với mình là hôm nay có tiết mục
đặc sắc như thế! Hẹn hò với ai thế hả?”.

            “Có đánh chết cậu cũng
không đoán nổi đâu,” Hứa Tân hạ giọng: “Giang Nhạc Dương đấy! Thầy Giang kính
yêu của tụi mình đấy!”.

            “Không phải chứ?!” -
Cố Tiểu Ảnh kinh ngạc thốt lên “Cậu không biết trước là thấy ấy à?”.

            “Người giới thiệu là
cô tớ, mình ngại cô ấy kể lể dài dòng, nên không nghe hết cô ấy giới thiệu. Chỉ
biết là cao 1m8, lớn hơn mình bốn tuổi, nên chọn chỗ này để gọi anh ta ra,” – Hứa
Tân đau khổ, “Làm sao mà mình biết được đó lại chính là thầy Giang chứ!”.

            “Ha ha ha…” – Cố Tiểu
Ảnh cười chảy cả nước mắt, “Thầy Giang thì sao? Thái độ của thầy thế nào?”.

            “Thầy ấy hả, như gà mắc
tóc, mặt mũi tái xanh”, Hứa Tân bật cười. – “Thầy ấy vào nhà vệ sinh rồi, mình
mới dám gọi điện thoại cho cậu chứ. Cậu đừng có nói với thầy là mình nói với cậu
nhé. Chuyện hài thế này chắc sẽ ảnh hưởng đến hình tượng trong sáng của thầy

            “Hai người gặp nạn rồi!”
- Cố Tiểu Ảnh bình luận không khách khí, “Hẹn hò ở đâu vậy?”.

            “Đường Giải Phóng,
quán True Pot.” – Hứa Tân vội vã nói, “Tắt máy đây, thầy quay lại rồi!”

            Tít – cúp máy!

            Cố Tiểu Ảnh cúp máy,
đảo mắt một vòng, lao qua giường, chạy thẳng vào bếp, vừa chạy vừa hét to sung
sướng: “Ông xã ơi ông xã ơi, chúng mình đi giải trí chút đi!”

            “Giải trí gì vậy?” -
Quản Đồng đang rửa dở bát, ngẩng đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh.

            “Hứa Tân và Giang Nhạc
Dương hẹn hò ở quán True Pot đấy, anh thấy có trùng hợp không?” – Cố Tiểu Ảnh
hào hứng chạy tới, ôm lấy Quản Đồng từ sau lưng, “Chúng mình đi uống cà phê, rồi
giả bộ vô tình gặp hai người quen đang hẹn hò kia, anh thấy sao?”

            “Không được!” – Quản
Đồng chẳng có phản ứng gì, vẫn cẩn thận tráng từng cái bát một: “Em rỗi rãi thì
mang sữa chua trong hộp ra ăn hết đi, đừng có thỉnh thoảng lại nổi hứng lên thế.
Lúc đầu, người bảo muốn ăn sữa chua bổ sung dinh dưỡng là em, bây giờ chính em
lại là người ngày nào cũng kiếm cớ để không ăn”.

            “Em ăn mỗi ngày một hũ
suốt ba tháng rồi còn gì, hơi bị kiên trì đấy!” – Cố Tiểu Ảnh lấy một tay vỗ vỗ
vào bụng mình: “Hơn nữa cũng không phải em kiếm cớ không ăn, mà là em hay quên
thôi! Đợi đến lúc nhớ ra thì đã đến giờ đi ngủ, mà giờ đó thì ăn làm sao được”.

            “Nói gì thì nói em cũng
không kiên trì!”, Quản Đồng quay đầu nhìn con gấu không có đuôi đang ôm lưng
mình: “Đã thỏa thuận là đi dạo mỗi tối, tổng cộng em chỉ quyết tâm được có hơn
20 ngày, rồi nói là có việc; việc xong rồi em lại bảo là bị cảm, khỏi cảm rồi
em lại bảo đau lưng… Anh chán khi phải nói rằng, Cố Tiểu Ảnh, em khắc phục một
chút cái tính lười nhác đó đi được không!”.

            “Chán phải nói em á?”
- Cố Tiểu Ảnh vươn thẳng lưng, đấm mạnhQuản Đồng một cái: “Anh mà cũng nói được
là chán nói với em sao? Anh có biết là anh lắm lời đến thế nào không? Tám giờ tối
anh bảo: “Cố Tiểu Ảnh em ăn sữa chua đi”, tám giờ mười lăm anh nói: “Cố Tiểu Ảnh
em ăn sữa chua chưa?”, tám rưỡi anh lại bảo: “Sữa chua kìa, em vẫn không ăn là
hỏng đấy”, chính bây giờ anh lại nói: “Cố Tiểu Ảnh, em chẳng kiên trì gì cả”,
chín rưỡi tối anh nói: “Cố Tiểu Ảnh, điều người ta khó thực hiện nhất là kiên
trì làm một việc đến tận cuối cùng”… Quản Đồng, anh không thấy chán à?”

            “Vậy à?” – Quản Đồng
rất kinh ngạc, “Anh nói thế thật sao?”

            “Vớ vẩn, không anh
thì ai?” Cố Tiểu Ảnh trợn mắt.

            “Vậy là do anh muốn tốt
cho em, đồng chí ạ!” – Quản Đồng vừa rửa bát vừa cười: “Em đúng là không kiên định
một chút nào, việc gì cũng không quyết tâm, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới,
cuối cùng lưới cũng rách tan, em còn đứng đó mà ôm mộng ăn cá”.

            “Nhưng em rất kiên
trì với việc viết tiểu thuyết đấy chứ”. Cố Tiểu Ảnh không phục.

            “Đúng”, Quản Đồng gật
gật đầu, “Lúc quen em, anh bị việc này ảnh hưởng, nên mới lấy em. Em đúng là có
khả năng lừa người, người thật thà như anh rất dễ bị mắc lừa”.

            “Mắc lừa thì cũng muộn
rồi!” – Cố Tiểu Ảnh tự đắc nhướng mày, từ phía sau lưng vươn tay ra, chụp lấy
ngực Quản Đồng kêu: “Con đường này là do tôi mở, cái cây này là do tôi trồng,
muốn đi qua đây thì phải nộp tiền mãi lộ!”

            “Anh đã nói là anh
không bán thân mà” – Quản Đồng gạt tay Cố Tiểu Ảnh ra, “Bà xã, phiền em bớt
chút thời gian lấy hộp sữa chua trong tủ ra ăn hết cho anh nhờ”.

            “Ối, lại nữa rồi!!!”
- Cố Tiểu Ảnh than thở, ngả người vào lưng Quản Đồng.

            Quản Đồng ngẩng đầu
lên, thấy ngay bóng hai người đang bám chặt lấy nhau in trên cửa cái lò vi sóng
đặt ngay bên cạnh.

  (2)

 

 

            Mới sáng sớm ngày hôm
sau, Cố Tiểu Ảnh gấp gáp gọi điện cho Hứa Tân: “Hôm qua hai người nói chuyện thế
nào?”

            Hứa Tân cười khẩy:
“Thì còn thế nào nữa, hai người ngồi ôn lại chuyện cũ thôi. Chủ đề chính là cậu
và anh Quản, nói chuyện về người quen là chiến lược chủ đạo trong các cuộc hẹn
hò mà”.

            “Nhưng thầy Giang cũng
ổn đấy chứ”, Cố Tiểu Ảnh cũng trằn trọc cả đêm, càng cân nhắc càng thấy vụ này
khả thi: “Hay là cậu xem xét lại đi?”

            “Thầy Giang thì khỏi
phải nói, tốt từ trong ra ngoài, nhưng nếu đã muốn ra tay thì ra tay từ lâu rồi,
cần gì phải đợi đến ngày hôm nay?” – Hứa Tân chẳng có chút hào hứng – “Hơn nữa,
con ruồi nhép ơi, chẳng nhẽ cậu không biết, cái kiểu hẹn hò giới thiệu này là một
sự xỉ nhục đối với các cô gái trí thức như chúng ta hay sao?”

            “Sao lại thế chứ?” -
Cố Tiểu Ảnh kinh ngạc thốt lên, “Mình luôn thích được giới thiệu người yêu, mà
đáng tiếc là chẳng có cơ hội”.

            “Cậu muốn trải nghiệm
cuộc sống hả”, Hứa Tân dọa dẫm, “Xin cậu ít chuyện vừa thôi, cẩn thận không thì
bố mẹ chồng cậu quay lại sống chung bây giờ!”

            “Hứa Tân, cậu thật là
độc ác!” – Cố Tiểu Ảnh hét, “Mình khó khăn lắm mới thoát nạn đấy!”

            “Thoát khỏi bể khổ
à?” – Hứa Tân cười híc híc: “Hạnh phúc không phải là mãi mãi, con ruồi nhép,
hãy nhớ lời tớ nhé!”

            “Phì phì phì!” – Cố
Tiểu Ảnh phì vào điện thoại.

            Không ngờ, vừa dập
máy với Hứa Tân thì Quản Lợi Minh gọi đến: “Tiểu Ảnh hả, con nói với Quản Đồng
một tiếng, Diễm Diễm muốn lên tỉnh tìm việc, con bảo nó thu xếp, thời gian này ở
tạm nhà con nhé! Bố đã nói với nhà con bé rồi, nhà con còn giường trống, không
cần ra ngoài thuê phòng làm gì cho tốn tiền ra!”

            “Gì cơ ạ” – Huyết áp
Cố Tiểu Ảnh đột nhiên tăng lên đến 180, “Diễm Diễm? Diễm Diễm là ai ạ?”

            “Diễm Diễm hả, nó là
con bé sang giúp các con hôm đám cưới ấy!”, Quản Lợi Minh nhắc Cố Tiểu Ảnh, “Nó
tốt nghiệp đại học rồi, không muốn tìm việc ở quê, muốn lên tỉnh xem thế nào,
các con thu xếp cho nó… Hừm, thôi được rồi, để bố gọi thẳng cho Quản Đồng, dặn
nó tường tận…”

            Trong phòng khách, Cố
Tiểu Ảnh cầm ống nghe, đứng đờ người.

            Giây phút đó, cô cứ
nghĩ đi nghĩ lại: Hứa Tân, cậu thật là độc mồm độc miệng!!!

            Quả nhiên, đến buổi
trưa, Quản Đồng gọi điện về: “Bà xã ơi, em vất vả rồi, em dọn cái giường trong
phòng đọc đi nhé, để Diễm Diễm đến ở”.

            “Diễm Diễm là ai?” -
Cố Tiểu Ảnh thản nhiên, tức giận quá đã biến thành thản nhiên.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: