truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 03 – 04) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Quản Lợi Minh nhẩm tính rất nhanh, rồi lộ rõ vẻ có đôi chút thất vọng: “Con
đọc biết bao nhiêu sách như thế, mà một năm kiếm được có năm vạn tệ!”

            Rồi lại lẩm bẩm một
mình: “Thế mới bảo đọc sách nhiều có ích lợi gì đâu.”

            Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu
lên nhìn Quản Đồũi bíxị, không nhịn được ngáp một cái.

            Tạ Gia Dung vẫn thế,
chẳng nói câu nào, chỉ lặng lẽ đi cạnh Cố Tiểu Ảnh, mỉmcười nhìn con trai mình,
rồi lại quay sang nhìn con dâu.

 
            Đúng
là một gia đình chẳng có hứng thú nói chuyện với nhau gì cả!

            Bữa trưa đã được sắp
xếp ổn thỏa: Cố Tiểu Ảnh làm bốn món ăn với một bát canh, lần này coi như là lần
u tiên Cố Tiểu Ảnh đích thân xuống bếp trổ tài phục vụ bố mẹ chồng. Kết quả nhận
được rất đáng khích lệ, tất cả các món kể cả canh đều hết sạch, nhưng Cố Tiểu Ảnh
cứ cảm thấy dường như có cái gì đó bất thường.

            Đến khi quan sát mọi
người trong bữa tối thì Cố Tiểu Ảnh mới tỉnh ngộ ra: bất kể cô,>Cố Tiểu Ảnh,
có làm món ăn gì đi chăng nữa, ngon hay không thì đối với bố mẹ chồng rốt cục cũng
chỉ là một bữa cơm mà thôi. Dù cho có hỏi ý kiến đi chăng nữa thì bọn họ sẽ vẫn
chỉ trả lời: “ngon, rất ngon”, nhưngnếu hỏi ngon thế nào thì lại không thể nào
chỉ rađược.

            Ngược lại, những món
cá chua ngọt, hoa bầu dục xào mà Cố Thiệu Tuyền nấu, hay món cà bung, sơn dược
quế hoa, thịt viên rượu nếp của La Tâm Bình làm thì đều rất được hai người chú

            Hóa ra là như vậy, đối
với những người thạo nghề thì thức ăn ngon phải hơn hẳn, còn với những người
không thạo nghề mà nói thì ngon hay không ngon cũng chẳng khác gì nhau là mấy.

            Đây quả là một triết
lý – Cố Tiểu Ảnh chợt thốt lên trong lòng.

            Nhưng chung quy lại
thì đây vẫn là một chuyện tốt đẹp, vì kinh nghiệm đã mách bảo cho Cố Tiểu Ảnh
biết: một nhà mà có tới hai người đầu bếp giỏi như Cố Thiệu Tuy với La Tâm
Bình, thì thế nào cũng có phát sinh sai sót hay rắc rối phiền hà này nọ, rồi dẫn
tới là chẳng ai chịu nhường nhịn ai; còn nếu như nhà mà chỉ có một người giỏi nấu
ăn thôi thì gia đình chắc chắn sẽ êm đềm hòa thuận cơm lành canh ngọt hơn nhiều.

            Buổi tối, bắt đầu nảy
sinh vấn đề.

            Sau khi kết hôn, Cố
TiểuẢnhQuản Đồng thỏa thuận duy trì một nếp sống sinh hoạt có quy luật: cứ bảy
giờ tối là bắt đầu ăn cơm, chăm chú xem “Bản tin thời sự”, bảy rưỡi là ăn xong,
Quản Đồng có nhiệm vụ rửa bát còn Cố Tiểu Ảnh thì cứ ôm cái điều khiển mà chuyển
kênh từ kênh 1 đến kênh 50 rồi lại từ kênh 50 vềkênh 1, thỉnh thoảng mà có
chương trình nào hay hay thì sẽ xem thêm vài phút; đúng tám giờ Quản Đồng rửa xong
bát, Cố Tiểu Ảnh tắt ti vi, cả hai cùng bậtính lên, một người thì đọc báo mạng
trong phòng đọc, một người thì viết tiểu thuyết trong phòng ngủ; chín rưỡi thì
ra bên ngoài đi dạo, đi nửa vòng xung quanh khu nhà, khoảng 1500 m (tất nhiên,
cô giáo Cố lười biếng của chúng ta chuyên tìm lí do để trốn đi bộ); mười giờvề
nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi tại tiếp tục ai bận việc của người đấy; đúng mười một
giờ thu dọn mọi thứ chuẩn bị nghỉ ngơi, nếu như một trong hai người cần phải
làm thêm thì sẽ ngủ riêng… Đây quả là một cuộc sống cực kỳ điều độ, mà vẫn thường
bị Hứa Tân gọi trêu là: “cuộc sống c>a những con người nghỉ hưu trước tuổi”.

            Thế nhưng cuộc sống
như hưu trí có giờ giấc điều độ này cuối cùng cũng đã bị thế giới thực tại náo
động ầm ĩ làm cho bị phá vỡ hoàn toàn.

            Nhà bây giờ do có
thêm hai người, cho nên không thểtắt tivi được rồi, vì đối với Quản Lợi Minh và
Tạ Gia Dung thì đây là kênh thông tin duy nhất kết nối họ với thế giới bên
ngoài. Huống hồ Tạ Gia Dung còn không biết chữ, thì làm sao mà đọc báo được,
cho nên tivi trở thành cách giải trí tiêu khn duy nhất của bà. Thế nhưng Cố Tiểu
Ảnh lại là người màchỉ cần có một chút tiếng động quấy nhiễu là đã không thể
nào làm việc được, thế nên cả một buổi tối trôi qua, Cố Tiểu Ảnh cứ ngồi gõ rồi
lại xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng chỉ viết được tổng cộng có 185 chữ tất cả…

            Ban đêm, sau khi tắt
đèn bàn thì Cố Tiểu Ảnh bỗng nghe loáng thoáng thấy tiếng ca nhạc từ phòng
ngoài vọng vào, trong lòng tức phát điên.

            Hơn mười giờ, Quản Lợi
Minh và Tạ Gia Dung tắt tivi chuẩn bị đi ngủ, Quản Đồng rời khỏi phòng đọc kiêm
phòng dành cho khách, tay cầm theo tờ báo sang phòng khách đọc, nhường chỗ cho
bố mẹ ngủ.

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
cũng cảm thấy được thoải mái.   

 
            Thật
là không thể nào hiểu nổi, Cố Tiểu Ảnh cảm thấy mình chẳng khác nào một con cún
khôngcó được cảm giác an toàn, thận trọng hít hít ngửi ngửi cái nơi mà vốn là
lãnh thổ của mình, chỉ hận một nỗi là không được như loài chó, tè ra một bãi để
đánh dấu phạm vi của mình mà thôi. Bây giờ lãnh thổ của Cố Tiểu Ảnh đã bị người
khác dẫm đạp làm lung tung tới mức không phân biệt được nữa rồi, còn Cố Tiểu Ảnh
thì đang không biết đây có còn là nhà mình nữa không, hay chỉ còn là một đống lộn
xộn.

            C Tiểu Ảnh rất muốn
khóc mà nước mắt không chảyra nổi.

            Nghĩ tới đây thì chẳng
thể nào viết tiếp được nữa. Cô dứt khoát mang theo quần áo ngủ đi vào phòng tắm,
tắm một lát rồi hối hả mặc quần áo ngủ vào, xách đồ lót thay để giặt mang ra
ngoài. Đi qua phòng khách cô bắt gặp ánh nhìn của Quản Đồng, anh “a” lên một tiếng
nhưng Cố Tiểu Ả không thèm đếm xỉa gì, mà lườm cho một cái. Thực ra Quản Đồng cũng
đâu có tội tình gì, tại Cố Tiểu Ảnh tự dưng lại đi ngủ sớm thế này khiến Quản Đồng
khó tránh khỏi có chút ngạc nhiên. Anh lại càng có vẻ sửng sốt khi nhìn thấy Cố
Tiểu Ảnh tắm xong mà mặc quần áo trên người?

            Thế mới thấy, điểm lợi
lớn nhất của việc không có người lạ trong nhà, chính là được thoải mái không phải
mặc gì trên người, Cố Tiểu Ảnh chán nản rút ra kết.

            Tối hôm đó là trăng
thanh gió lồng lộng thổi, quả là hợpvới lòng người!

            Câu này nói thì là: Vợ
chẳng bằng vợ lẽ, vợ lẽ chẳng bằng nhân tình, nhân tình chẳng bằng nhân tình mới!

            Thế nhưng, nghĩ tới
sát bên phòng còn có người, nên hai người không còn dám thoải mái như trước!
Đôi tình nhân vụng trộm lúc nào cũng có cảm giác nơm nớp!

            Trên trán Quản Đồng mồ
hôi lấm tấm khi Cố Tiểu Ảnh nhắc lại chuyện Đoàn Phỉ kể suy nghĩ: “còn khó hơn
cả học tiến sỹ?”, thì Quản Đồng đã không nhịn được bật cười thành tiếng. Quản Đồng
không nói gì, chỉ ập tới hôn để bịt miệng của người con gái hay nghĩ lung tung
này.

            Mãi lâu sau khi nới lỏng
ra, Cố Tiểu Ảnh thở hổn hển, hỏi: “Ôngxã à, anh đã khóa cửa chưa đấy?”

            “Khóa rồi” – Quản Đổng
không nhịn được trợn mắt – “Em tập trung chút đi.”

            Cố Tiểu Ảnh mỉm cười
tinh quái, ánh mắt lộ rõ những tia ranh ma, Quản Đổng có đôi chút giật mình,
còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy Cố Tiểu Ảnh bò lên trên người cắn mạnh một
phát vào vai mình.

            Suýt nữa thì Quản Đổng
bật lên một tiếng “Á”, nhưng tiếng “Á” còn chưa kịp ra khỏi miệng thì đã kịp chặn
lại?!

 

            Sau đó cô mới nghe thấy
Quản Đồng nghiến răng nghiến lợi khẽ rít bên tai mình: “Cố Tiểu Ảnh, em điên
à!”

            “Á á, em chỉ muốn bộc
lộ một chút cảm xúc mãnh liệt thôi mà…” – Cố Tiểu Ảnh nheo nheo m>ắt nở nụ
cười mê hoặc, giơ tay xoa xoa mồ hôi sau lưng cho Quản Đồng – “Anh tiếp tục đi,
tiếp tục đi…”

            Quản Đồng hận một nỗi
chẳng thể bóp cổ cô gái ranh mãnh này, nhưng nhìn thấy khuôn mặt ửnghồng trước
mắt, đôi mắt rạng ngời như một ngấn nước lấp lánh, ánh mắt nhìn anh dịu dàng,
thì Quản Đồng dường như thấy ngạt thở.

            Chỉ trong một giây,
mà cũng có thể là hai giây, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh cảm thấy chẳngkhác
nào như đang được quay lại đêm tân hôn ngọt ngào, men say tình yêu ngây ngất.
Nhiệt độ bên ngoài lại lên tới 38 độ C, những đàn muỗi vằn đang hoành hành tác
chiến, thì trong căn phòng tại thành phố R này, anh chi khát khao muốn Cố Tiểu Ảnh
sẽ dính vào cơ thể mình, mãi mãi không bao giờ tách rời.

            Anh không kiềm được
hơi thở hổn hển, một giây sau, huy động toàn sức, mạnh mẽ tiến vào bên trong.
Các huyết mạch su dưới lớp da trong não dường như sắp bốc cháy, từng sợi từng sợi
như đang bốc lửa, nóng bỏng hừng hực.

            Chính trong lúc như sắp
tan chày thành tro bụi đó thì bỗng nghe tiếng Cố Tiểu Ảnh khe khẽ dứt đoạn:
“Ông xã à, tránh thai, nhớ tránh thai…”

            “Biết rồi mà.” – Tốc
độ cùa Quản Đồng càng lúc càng gấp gáp, mô hôi túa ra mỗi lúc một nhiều:“Chẳng
phải là mình đã dùng rồi còn gì.”

            “Ý em là…” – Cố Tiểu
Ảnh hơi thở đứt quãng hổn hển cố nói hết câu: “Ý em là, cần thận bố mẹ anh… bọn
họ sẽ không…sẽ không chọc thủng cả bao cao su chứ?”

            “Á!”

            Bao nhiêu huyết quản
trong não Quản Đồng ngay tại giây phút sắp đi tới đích này đã bỗng chốc cháy hết
thành tro.

            Nhận thức được khả
năng bản thân trong khi chưa có con đã có thể bị người phụ nữ, với đống suy nghĩ
kỳ dị này giày vò, trưởng phòng Quản đáng thương như sắp phát điên…

  (4)

 

            Buổi chiều ngày hôm
sau, Cố Tiểu Ảnh có hẹn cùng với Hứa Tân tới thăm Đoàn Phỉ.

            Đoàn Phỉ với cái bụng
chửa gần chín tháng ra mở cửa. Ngay khi cửa vừa mở, đập vào mắt Cố Tiểu Ảnh là
cái bụng to của Đoàn Phỉ, cửa mở rộng hơn chút, vẫn cái bụng đó. Mãi đến khi
cánh cửa được mở hết ra thì ánh mắt của Cố Tiểu Ảnh mới dịch chuyển từ cái bụng
bầu lên tới mặt của Đoàn Phỉ.

            Một tháng rồi không gặp,
bây giờ mặt của Đoàn Phỉ đã béo ra tới mức có chút biến dạng, chẳng còn thấy
chút dáng vóc con gái nào nữa, các đốm nám càng ngày càng nhiều. Hứa Tân lúc
này đứng sau Cố Tiểu Ảnh mới lên tiếng: “Thế nào, mình nói không sai chứ, chắc
chắn là con trai rồi! Các cụ thường nói sinh con trai dễ bị xuống sắc, cậu cứ
nhìn chị mình là biết!”

            Lời nói còn chưa dứt
thì đã thấy một cuộn giấy vệ sinh văng tới!

            Cố Tiểu Ảnh giương mắt
ra nhìn thân thủ Đoàn Phỉ vẫn nhanh nhẹn như ngày nào, quay đầu nhìn Hứa Tân
đang gỡ giấy vệ sinh trên đầu xuống, thì chậc lưỡi tấm tắc: “Sư tỷ à, vẫn lợi hại
như thế!”

            Đoàn Phỉ cười ha ha,
được Cố Tiểu Ảnh cẩn thận đỡ ngồi xuống ghế sofa.

            Cố Tiểu Ảnh lo lắng
nhìn bụng của Đoàn Phỉ, vừa ngồi xuống vừa thấp thỏm hỏi: “Sư tỷ à, bụng chị thế
này có nặng quá không, sẽ không bị vỡ đấy chứ?”

            “Làm sao mà vỡ được.”
– Đoàn Phỉ cười híp mắt nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Bảo Bảo nhà chị rất khỏe mạnh, sẽ
không gây phiền hà cho mẹ

            Cố Tiểu Ảnh hiếu kì
vén vạt áo của Đoàn Phỉ lên: “Sư tỷ à, con trai chị không đạp sao?”

            “Đạp á, có chứ, lúc
nãy vừa đạp xong đấy.” – Đoàn Phỉ không ngại ngần tiếp tục  vén lớp áo len
lên, để lộ cái bụng tròn căng, thở dài: “Thực ra chị vẫn thích nó là một bé gái
hơn.”

            “Trai gái gì mà chẳng
được, miễn là khỏe mạnh.” – Cố Tiểu Ảnh có vẻ còn tỏ ra sốt sắng hơn cả Đoàn Phỉ,
“Sư tỷ, chị mau mặc áo vào đi, đừng để bị cảm lạnh đó.”

            “Không sao đâu, nhà
chị vốn dĩ rấtấm mà.” – Đoàn Phỉ cúi đầu chăm chú gõ gõ vào cái bụng tròn đang
lộ ra của mình: “Con ngoan à, đạp một cái cho các cô xem đinào.”

loading...

            Chẳng thấy động tĩnh
gì.

            “Con ngoan à, đạp một
cái đi, nhanh lên nào, ngoan, biểu diễn một chút nào!” – Đoàn Phỉ lại gõgõ vào
bụng mình.

            Vẫn chẳng có chút động
đậy nào.

            “Ngủ mất rồi à, không
nghe thấy lời mẹ à?” – Đoàn Phỉ cao giọng, vẫn không thấy phản ứng gì, bèn vỗ một
tiếng: “bốp” vào bụng của mình, âm thanh giòn giã, dọa cho Cố Tiểu Ảnh và cả Hứa
Tân giật nảy mình.

            Cả hai thực sự đã bị
cái tiếng vỗ đó làm cho một phen kinh sợ, giây lát sau mới quay ra nhìn nhau,
ngây người chẳng nói một lời, nhưng cùng nghĩ: một bà mẹ bạo lực như thế và một
thai nhi mạnh mẽ như thế, không biết liệu sau này đứa trẻ sinh ra có suốt ngày
đánh nhau không nhỉ?

            Sau một hồi vỗ vỗ đập
đập không có tác dụng gì, Đoàn Phỉ rốt cục phải thừa nhận con mình quả là có
chút bướng bỉnh, nên mới từ bỏ ý định bắt Bảo Bảo biểu diễn một phen cho mình mất
mặt.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn vẻ
tiếc nuối của Đoàn Phỉ, một người phụ nữ chỉ còn mười mấy ngày nữa là sẽ sinh
con, thật không biết phải nói với bà chị mình thế nào nữa.

            Rồi Đoàn Phỉ tự nhiên
chợt nhớ ra điều gì đó vội hỏi Tiểu Ảnh: “Này ruồi con, bố> mẹ chồng em đã đến
chưa?”

 
            Cố
Tiểu Ảnh khổ tâm than vãn: “Chịkhỏi phải nhắc đến, sư tỷ à, mới được một ngày
mà cuộc sống của em đảo lộnhết cả! Trước kia cả nhà hai vợ chồng giờ giấc sinh
hoạt cựckỳ cố định điều độ, giờ có thêm hai người nữa là đã loạn hết cả lên!”

            “Em phải chịu khó
đi!” – Đoàn Phỉlườm Cố Tiểu Ảnh một cái, cười đau khổ: “Bố mẹ chồng em như thếlà
quá tốt với em rồi đó, đổi lại nếu chị là em, chưa biết chừng bây giờ đến buồn
bực mà cũng lười nói nữa đấy.”

            Đoàn Phỉ không hề giấu
giếm – mấy ngày này quả thực cuộc sống của chính chị có chút đáng sợ và khó chịu.

            Vì con dâu có thai,
mà mẹ của Mạnh Húc từ tận tỉnh W lên thành phố G, nói muốn lên chăm sóc đỡ đần
con dâu. Biết tin đấy, Mạnh Húc tất nhiên là vui mừng khôn xiết, nhưng chính
Đoàn Phỉ thì lại thấy có chút bất tiện, dù rất ảm kích tấm lòng của mẹ chổng.

            Nhưng có ở chung rồi
thì mới thấy biết bao nhiêu phiền phức đua nhau xuất hiện: Đoàn Phỉ do bụng to
mà đi đứng bất tiện, cho nên việc nhà chủ yếu do Mạnh Húc làm. Thế nhưng bà mẹ
chồng trông thấy như vậy thì lại khôngđược vừa ý hài lòng, bà nhẫn nhịn được có
ba ngày, rồi cuối cùng một tối nọ đã quyết định mở lời.

            Sắc mặt bà xám xịt,
nhìn Đoàn Phỉ nói: “Phỉ Phỉ, mẹ nói cho con điều này, mang thai cũng chẳng phải
là một chuyện gì quá ư to tát; ở quê ta, cho dù phụ nữ bụng có to đến mấy thì cũng
không thể để cho chồng làm việc nhà được

            Đoàn Phỉ đang uống sữa,
nghe được câu nói đó, suýt chút nữa thì phun cả bụm sữa ra ngoài.

            Bà mẹ chồng nghe thấy
tiếng bát đĩa lách tách từ phòng bếp Mạnh Húc đang rửa vọng ra, cố nén bực tức
bảo với con dâu: “Mẹ không biết các con ở thành phố thế nào, nhưng ở quê thì
đàn ông là ông trời, còn đàn bà là phải nấu cơm rửa bát đẻ con. Con cũng thấy rồi
đấy, ở quê ta, đàn bà đến mâm cơm tết còn không được ngồi ăn ở bàn… thế thì
làm sao có thể để đàn ông làm việc nhà được cơ chứ?”

            Đoàn Phỉ rất bực
nhưng lại nghĩ mình thân làm con dâu, phải nhẫn nhịn, đành cam chịu ngồi cả tối
tiếp thu bài giảng “tam tòng tứ đức” của mẹ chồng giáo huấn. Không biết có phải
do Đoàn Phỉ có vẻ rất ngoan ngoãn khiếm tốn, biết tiếp thu không, mà trong mấy
ngày sau đó, mẹ chồng lại còn tiếp tục nhiệt tình “lên lớp giảng bài” cho cô
hơn cả một giáo sư đại học. Bà đưa ra đủ lời nhận xét phê bình, về tất cả mọi
thứ của Đoàn Phỉ – như việc cô uống mỗi ngày một bình sữa là quá lãng phí, bởi
vì thậm chí đến những người phải suốt ngày suy nghĩ động não như Mạnh Húc thì lại
chẳng được uống, hay việc Đoàn Phỉ đặt trước phòng dịch vụ riêng trong bệnh viện
sau khi sinh cũng là không cần thiết, bởi vì khi bà sinh Mạnh Húc thì thậm chí
cũng chẳng cần cả tới bệnh viện, thế mà Mạnh Húc vẫn khỏe mạnh trưởng thành được
như bây giờ; nên chỉ cần Đoàn Phỉ nhắc tới chuyện đó là lập tức mẹ chồng bĩu
môi: “tiền đấy để mà mua thịt cho con ăn…”

            Ngày nào Đoàn Phỉ cũng
tức đến mức muốn cười, mà cười cũng không nổi, thành ra khóc chẳng được mà cười
cũng chẳng xong.

            Nhưng biết bao nhiêu ấm
ức như vậy không thể cứ một mình giấu mãi trong lòng được, nên bao nhiêu oán
trách cô đổ hết lên người Mạnh Húc. Bởi vậy nên tối nào trước khi đi ngủ cô cũng
xả một trận bực dọc đả kích Mạnh Húc, vì không thể nín nhịn được. Ban đầu thì Mạnh
Húc thấy mẹ mình thật là quá cổ hủ rồi, lâu dần thì lại thấy vợ mình cũng quá lắm
mồm, đành lấy cớ viết luận văn mà trốn sang phòng đọc.

            Cũng có thể do người
đang mang thai thường nhạy cảm, nên đêm nào Đoàn Phỉ cũng ôm gối khóc lóc một
mình.

            Đến khóc mà Đoàn Phỉ
cũng không dám khóc to, chỉ dám nức nở khe kh đến lúc nào khó thở quá mới dám
phát ra một tiếng nghẹn ngào cho dễ chịu.

            Thỉnh thoảng cô cũng
thấy hối hận, không biết mình hồ đồ thế nào mà lại đồng ý cưới con người này! Mạnh
Húc thì tốt thôi, nhưng sao mà mẹ anh ta, lại có thể khủng khiếp đến như vậy?

            Nhưng cứ mỗi lúc như
thế, đứa con trong bụng lại khẽ cựa quậy đạp đạp chân khiến cho tâm trạng Đoàn
Phỉ lại trở nên dịu nhẹ tựa hồ một mặt nước phẳng lặng.

            Đó là bảo bối của cô
và Mạnh Húc, là đứa con mà cuộc hôn nhân tốt đẹp đã mang đến cho hai người. Cô
yêu Mạnh Húc như thế, yêu cái gia đình nhỏ bé này như thế, suốt cả một đời nguyện
dùng tất cả trí tuệ của mình để trợ giúp cho từng bước tiến vững chắc của chồng,
còn Mạnh Húc cũng không ngừng nỗ lực, nhằm có thể mang tới cho hai mẹ con cô một
cuộc sống tốt đẹp và đầy đủ nhất… anh ấy như thế, cô còn gì có thể oán trách
được nữa đây?

 

            Đêm nào Đoàn Phỉ cũng
nằm tự nhủ với mình bao lời lẽ như thế rồi mới dần dần thiếp đi một cách mệt mỏi
trong đêm khuya vắng tĩnh lặng.

            Nhưng điều khiến cho
Đoàn Phỉ cảm thấy ấm áp nhất vẫn là, có những đêm bị chuột rút tới mức phải tỉnh
giấc vì mồ hôi ra đầm đìa, thì phát hiện ra người đàn ông của cô, cứ ngỡ là đã
ngủ lại ở phòng đọc ngồi dậy bên cô, bật chiếc đèn ngủ đầu giường lên, xoa bóp
cho cô từng tí một… nét mặt rất mệt nhọc nhưng ánh mắt thì lại vô cùng chuyên
tâm.

            Chính Đoàn Phỉ cũng
không biết là anh đã trở về phòng nằm lúc nào, thậm chí đêm hôm sau, anh vẫn cứ
bảo là sẽ ngủ ở phòng đọc nhưng đến nửa đêm thì lại phát hiện ra anh đã nằm bên
cạnh rồi… Hơi ấm và hạnh phúc này khiến cho Đoàn Phỉ không khỏi cảm thấy thực
sự áy náy, và quyết định từ sau sẽ kệ cho mẹ chồng có nói gì đi chăng nữa, cô cũng
sẽ cố gắng nhẫn nhịn, không có lấy một tiếng oán trách.

            Cứ thế mà gia đình bé
nhỏ lại sóng yên bể lặng.

            <

            Cho đến một ngày.

            Nguyên nhân dẫn tới
mâu thuẫn của lần đó đơn giản tới mức nực cười – ngày hôm đó Đoàn Phỉ và mẹ chồng
cùng ngồi xem tivi, truyền hình đang chiếu một bộ phim kể về câu chuyện của một
kẻ thứ ba, Đoàn Phỉ thuận miệng buông lời nhận xét: “Loại đàn ông như thế đáng
bị ngàn đao phanh thây.”

            Kết quả làm cho mẹ chồng
không vừa ý, nhìn Đoàn Phỉ nói: “Đàn ông sớm ba chiều bốn, là vì tự anh ta cũng
có bản lĩnh nên mới nhiều đàn bà con gái thích. Giống như Mạnh Húc nhà chúng
ta, là một giáo sư, có học vấn, mỗi năm kiếm được mười mấy vạn tệ, quả là bản lĩnh
không nhỏ. Ở quê mà những người như thế, nếu có một chút tâm địa thì mọi người
cũng chẳng thấy gì là không tốt. Đàn ông suy cho cùng thì không giống đàn bà.
Con xem, đàn bà sau khi đẻ con rồi không muốn an phận cũng không được, có muốn
sớm ba chiều bốn cũng chẳng được, đúng không nào? Suy cho cùng, làm gì có ai
thèm những người phụ nữ đã chồng con rồi chứ!”

            Đoàn Phỉ nghe xong
hoàn toàn chấn động.

            Cô sớm đã biết mẹ chồng
của mình có quan niệm trọng nam khinh nữ tới mức “siêu phàm thoát tục”, nhưng
quả thực không thể ngờ là cái sự siêu phàm thoát tục đó lại đạt tới mức trái với
đạo đức thông thường như vậy?!

            Thế là lần này không
thể nhịn nổi nữa Đoàn Phỉ đã bùng phát một cuộc cãi vã nghiêm trọng tới mức
chưa từng có trước đó với Mạnh Húc, cả buổi tối chỉ xoay quanh một vấn đề: “Hoặc
là mẹ anh đi, hoặc là tôi đi!”

            Mạnh Húc đúng là thật
sự bất lực vì không biết phải làm thế nào mới có thể hài lòng cả hai người.

            Mẹ đẻ anh đã hơn 60
tuổi rồi, xa xôi cách trở tới đây chăm sóc con dâu, anh không thể tìm được lý
do gì để bảo bà quay về cả; còn vợ anh thì sắp đẻ đến nơi rồi, mà tức giận tới
mức run cả người như thế kia, lại không ngừng khóc lóc than vãn, như vậy chẳng
thể tốt cho đứa trẻ trong bụng một tí nào… Nhưng anh phải nói gì bây giờ?…
Anh có thể nói được gì bây giờ?o:p> 

            Nói “mẹ hãy quay về
đi”… hay nói “em cưới anh thì phải chấp nhận đi” hay sao??… Chẳng phải là cả
hai cách nói đều là những hình thức bảo họ tự sát??? Ngay lúc đó, Mạnh Húc muốn
phát khóc đi được.

            Đến cuối cùng, Mạnh
Húc bị dồn vào bước đường cùng, đành phải gọi điện cho chị gái ở quê cầu cứu,
quên hết cả thể diện mà kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chị gái nghe, rồi van
nài chị hãy tìm ra lý do gì đó để đưa mẹ về. Chị gái Mạnh Húc sau khi nghe xong
câu chuyện thì tức giận vô cùng, đã lớn tiếng quát mắng Mạnh Húc trong điện thoại
cả nửa tiếng đồng hồ, nói rằng cha mẹ mất bao nhiêu công sức khổ sở để nuôi dạy
hai chị em nên người, thế mà giờ chỉ vì vợ mà Mạnh Húc dám đối xử với mẹ như thế,
rồi chỉ trích Mạnh Húc cả một tràng giang đại hải.

            Mắng chán chê rồi, bà
chị cũng mủi lòng, cuối cùng vẫn phải thương tình gọi điện cho mẹ đẻ, bảo là ở
nhà có chuyện lớn, có thế mới lựa lời tìm được lý do mà đưa được mẹ về lại tỉnh
W, còn mâu thuẫn giữa Đoàn Phỉ và Mạnh Húc cũng dần dần sau một thời gian hòa
giải mới cơm lành canh ngọt.

            Thế nên Đoàn Phỉ bây
giờ mới bình yên vui vẻ, nhưng sâu thẳm tận đáy lòng cô vẫn buồn rầu áy náy đến
mức ngay khi ngồi trên ghế sôfa, lắng nghe tiết tấu êm dịu lắng đọng của khúc
nhạc đêm cô vẫn đúc rút ra kết luận: “Ruồi con à, em phải khắc cốt ghi tâm hai
điều; thứ nhất, em đang rất hạnh phúc rồi; thứ hai, dù cho em có hạnh phúc thế
nào đi chăng nữa thì lúc nào cũng phải cố giữ được một cái đầu minh mẫn để sẵn
sàng cho những điều phiền muộn sẽ đột ngột xảy ra bất cứ lúc nào.”

            Như một con quạ kêu
“oa oa” từ đỉnh đầu bay qua… Cố Tiểu Ảnh nhìn khuôn mặt sầu não của sư tỷ,
không nói lời nào, cúi đầu trầm mặc.

            Thế nhưng thực tế đã
cho thấy, những lời bà chị này nói hoàn toàn đúng, phiền muộn sẽ tuyệt đối
không bỏ qua cho một ai hết.

            Nguyên nhân bắt đầu
là sau khi Cố Tiểu Ảnh rời khỏi nhà Đoàn Phỉ, cùng với Hứa Tân đi dạo một vòng
bách hóa, tất nhiên hai người chẳng thể nào ra về tay không – Hứa Tân tìm được
cho mình một bộ quần áo, còn Cố Tiểu Ảnh thì cũng kiếm được một chiếc túi da giảm
giá

            Về tới nhà, Quản Lợi
Minh trông thấy Tiểu Ảnh tay cầm theo hai chiếc túi bèn rất thắc mắc hỏi: “Sao
con ra khỏi nhà mà xách hai túi gì vậy?”

            Cố Tiểu Ảnh trong
lòng nghĩ, bố chồng mình quả thật mắt còn tinh hơn cả mẹ chồng chứ chẳng vừa,
nhưng vẫn vui vẻ hòa nhã trả lời: “Cửa hàng bách hóa có giảm giá, vừa qua mùa
đông nên đồ qua mùa được giảm giá 40%, chiếc túi này giờ con mua được với giá rất
rẻ.”

            “Rẻ th́ tốt” – Quản Lợi
Minh vui ra mặt: “Thế là bao nhiêu tiền?”

            “Giảm giá 40% th́ c̣n
hơn 600 tệ” rồi Cố Tiểu Ảnh mau chóng giải thích thêm: “Đây là túi da thật,
bình thường phải được bán với giá hơn 1000 tệ”

            “Cái gì, những 600 tệ?”
– Nghe thấy thế con ngươi của Quản Lợi Minh trợn hết cả lên như sắp rớt cả ra
ngoài, suýt chút nữa thì nghẹn: “hơn 600 tệ một chiếc túi bé xíu thế này?”

            Nhìn bộ dạng tỏ vẻ
kinh ngạc khó tin đó của Quản Lợi Minh, Cố Tiểu Ảnh lúc này mới ý thức được độ
nghiêm trọng của những lời nói của mình, trong lòng thầm kêu khổ: “Sớm biết thế
này đã bảo là chỉ có 60 tệ, trời ạ, trong “Băng dính hai mặt” chẳng phải cũng
đã nói rồi sao, tuyệt đối không được nói giá tiền thật cho bố mẹ chồng biết,
sao mình lại có thể ngu ngốc phạm phải sai lầm thế này cơ chứ!”

            Nhưng Cố Tiểu Ảnh
không hề ngờ tới, Quản Lợi Minh so với người đàn ông trong “Băng dính hai mặt”
kia còn hiểu biết gấp bội, bởi vì ông ta không đơn thuần chỉ nghĩ tới chuyện
giá cả hàng hóa thị trường, mà thậm chí đã tỏ ý muốn điều tra việc phân chia
thu nhập trong gia đình rồi.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: