truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 02 – 03) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Đời đúng là một bể khổ!

            Cũng không biết là cứ
phải tiếp chuyện như vậy bao nhiêu lâu, tới mức cuối cùng thì Cố Tiểu Ảnh cảm
thấy lưng mình sắp sụp đến nơi rồi, đến mông cũng đau nhức hết cả. Nhưng cô lại
không thể lên giường nằm, một là vì phép lịch sự tối thiểu, hai là Cố Tiểu Ảnh
biết rõ cái túi ngủ kia cũng chẳng khá hơn một cái hầm băng là mấy – phương
pháp giữ ấm duy nhất xưa nay của nhà Quản Đồng chính là đắp càng nhiều chăn
càng tốt, nhưng mà nếu đắp lên người ba cái chăn bông ấy, chẳng chóng thì chầy
thế nào cũng tắt thở cho mà xem.

            Sống trên đời hơn 20
năm, cô tự cảm thấy mình là một người phóng túng khoáng đạt, nhưng lần này khi ở
trong căn nhà của họ Quản – với đầy ắp những người là người, lần đầu tiên Cố Tiểu
Ảnh cảm thấy mình thật là vô dụng, thật là vật bỏ đi, thật yếu ớt và mỏng manh.

            Nhưng sự thật là, kể
cả Cố Tiểu Ảnh có muốn tháo vát đi chăng nữa thì cũng lực bất tòng tâm mà thôi.

            A a a a – cứ nghĩ đến
chuyện năm nào cũng phải về  đây mỗi dịp 30 tết là Cố Tiểu Ảnh lại chỉ muốn
viết di chúc, rồi chết ngay đi cho nhẹ.

 

            Bữa tối như thường lệ
vẫn là một bàn đầy các món ăn mặn: cá om, gà hầm, trứng luộc, thịt dê xào…
nhưng vì trời quá lạnh nên mỡ đọng lại trong bát cũng đông cứng thành cả một mảng
trắng lớn.

            Cố Tiểu Ảnh chờ đỏ cả
mắt, thì cuối cùng – sau khi đã hết món thịtcác loại, thì một nồi canh thập cẩm
mới được bưng ra, gồm có mộc nhĩ, sợi đậu phụ khô, nấm hương, trứng chim cút…
khói bốc nghi ngút. Mắt Cố Tiểu Ảnh lúc này cứ như sói như hổ nhìn thấy con mồi,
thật chẳng khác nào như nhìn thấy một cái máy sưởi

            Thế là tối hôm ấy, suốt
cả bữa Cổ Tiểu Ảnh chỉ chực ôm lấy cái nồi canh mà ăn cơm. Quản Lợi Minh thấy
thế rất khó hiểu, bèn gắp vài miếng thịt vào bát của cô. Cố Tiểu Ảnh đáp trả lại
ông bằng một nụ cười đầy cảm kích, nhưng quả thực là cô không thể nào ăn nổi,
đành đưa mắt lén nhìn Quản Đồng cầu cứu. Quản Đồng thấy vậy là hiểu ngay ý vợ
mình, liến gắp mấy miếng thịt ra khỏi bát của Cố Tiểu Ảnh.

            Quản Lợi Minh trợn mắt:
“Đấy là gắp cho Tiểu Ảnh”.

            Quản Đồng vẫn cứ cúi
đầu ăn cơm, đáp khẽ: “Cô ấy chỉ ăn canh thôi.”

            “Con thì ăn thịt còn
đểcho người ta ăn canh ấy hả!” Quản Lợi Minh lộ rõ ánh mắt khó hiểu, không thể
ngờ đứa con của mình lớn bằng từng này mà vẫn còn ngốc nghếch không hiểu chuyện
đến như thế.

            “Cố ấy bị đau bụng
mà. Cứ để cô ấy ăn chút gì nóngnóngcho ấm bụng.” – Quản Đồng nói với bố mình.
“Bố cứ ăn đi,không phải để ý đâu.”

            Quản Lợi Minh định trừng
mắt tiếp tục chủ đề, nhưng Tạ Gia Dung đã hiểu ngay vấn đề, thuận tay lay lay
tay áo củaQuản L Minh: “Ông ăn đi, con nó thích ăn gì thì nó sẽ tự gắp.”

            Quản Lợi Minh rốt cục
vẫn chẳng hiểu ra sao, nhưng cũng không nói năng gì thêm nữa.

            Ăn xong cơm, Cố Tiểu Ảnh
thực sự cảm thấy không thể cứ chỉ ngồi không mà nhìn được, bèn tới giúp Tạ Gia
Dung thu dọn bát đĩa. Tạ Gia Dung trở vềphòng ngủ, khi quay ra thì mang theo một
chiếc túi chườm nóng. Bà rót nước nóng vào và đưa cho Tiểu Ảnh. Khi chạm được
vào túi chườm vừa nóng vừa ấm, Cố Tiểu Ảnh cảm động sắp trào nước mắt!

 

            Ngay từ đầu, Cố Tiểu Ảnh
vốn dĩ rất quý mến Tạ Gia Dung, nay lại thấy bà càng thêm phần chất phác đáng mến.

            Thế là suốt cả tối Cố
Tiểu Ảnh cứ ôm chặt lấy cái túi chườm ấm áp, đến đi tiểu cũng chẳng nỡ bỏ ra.

            Ba mươi tết, bên
ngoài pháo nổ đì đùng rộn rã, trong nhà Tạ Gia Dung và Quản Lợi Minh ở gian
phòng chính cùng xem chương trình truyền hình chào năm mới. Lúc ấy, Cố Tiểu Ảnh
co mình lại trong túi ngủ, khư khư ôm lấy cái túi chườm gọi một cuộc điện thoại
cho gia đình, trong thoáng chốc cô nghe thấy giọng nói của La Tâm Bình thì tự
dưngmuốn bật khóc.

            Thế nhưng Cố Tiếu Ảnh
vẫn cố nhịn được, cô chỉ vừa làm nũngvừa hờn trách mẹ ruột: “Mẹ, ở đây lạnh quá
mà con phải ở tận hai ngày mới được về, con muốn ăn đồ bố nấu cơ…”

            La Tâm Bình tự mình cũng
có thể hình dung ra được những nỗi khổ của con gái khi ở đó, nên lập tức trả lời:
“Mẹ đã bảo bố nấu cơm trước đợi các con về, các con đi đường nhớ cẩn thận đấy
nhé, dự báo thời tiết nói là mùng ba sẽcó tuyết rơi ấy.”

            “Tuyết rơi ạ?” – Tiểu
Ảnh nghe thấy vậy đột nhiên rất háo hức phấn chấn – “Vậy thì mùng hai con sẽ về,
mẹ thật là đáng yêu quá đi! Như thế là con sẽ được về nhà sớm một ngày rồi!”

            “Con nói năng nhớ phải
có chừng mực, đừng để người ta tưởng mình là con nhà không được dạy dỗ tửtế!” -
La Tâm Bình tính vốn cẩn thận chu đáo, không quên dặn dò con gái: “Nhớ giữ ấm
cơ thể, đừng có mà để bị cảm lạnh.”

            “Con biết rồi con biết
rồi” – Cố Tiểu Ảnh vui vẻ đáp, sau đó còn nói chuyện rất lâu với ông Cố, mãi đến
tận khi điện thoại hết pin mới dập máy.

            Trước khi đi ngủ, Cố
Tiểu Ảnh còn tự động viên bản thân: “Thắng lợi đã ở ngay trước mắt rồi!”

            Chỉ có điều, cả trong
giấc ngủ cô cũng thấy rất khổ sở, vì về đêm, nhiệt lượngcủa giường sưởi dần dần
bị tiêu tán đi, không khí lạnh đã khiến cho Cố Tiểu Ảnh tỉnh giấc. Cô kéochăn
trùm kín cả đầu, cuốn kín xung quanh người. Túi chườm trong lòng cũng đã nguội
lạnh cả, cô muốn dậy đi rót thêm nước nóng vào nhưng sợ phải đối diện với cái lạnh
khủng khiếp bên ngoài, và rồi cái túi ngủ cũng sẽ lại lạnh toát như lúc đầu cho
mà xem, cho nên nghĩ đi nghĩ lại Cố Tiểu Ảnh vẫn quyết định không ra khỏi chăn
nữa mà tiếp tục ngủ tiếp. Cũng không biết là cô đã phải đếm bao nhiêu con cừu cả
thảy thì mới ngủ lại được, nhưng vẫn bị tỉnh giấc giữa chừng mấy lần nữa, đến
sáng sớm hôm sau tỉnh dậy sờ th thấy tóc của mình cũng đã đông cứng hết cả rồi.

            Cố Tiểu Ảnh cảm thấy
cả đời mình chưa bao giờ phải gánh chịu cái lạnh nào khủng khiếp như cái lạnh của
suốt 24 giờ vừa qua, cứ như khí lạnh đã luồn vào cả xương tủy, cho dù có túi
chườm, giường sưởi hay canh nóng nghi ngút khói đi chăng nữa, thì cũng không có
cách nào để làm cho tứ chi ấm lên được.

            Cố Tiểu Ảnh cứ như thếgắng
gượng chịu đựng suốt hai ngày, cho đến cuối cùng, cảm giác còn lại cũng chỉ là
chút tê tê, gần như đã không có cảm giác gì nữa rồi. Cà ngày phải đi cùng với
Quản Đồng đến nhà họ hàng của anh để chúc mừng năm mới, rồi lại tiếp đón khách
khứa tới chúc Tết nhà mình, buổi tối thì co rúm ở trong chăn đọc tiểu thuyết bằng
MP4, thỉnh thoảng lại tiếp chuyện vài câu với bố và mẹ chồng. Mặc dù vẫngặp khó
khăn trong việc nghe hiểu tiếng địa phương nhưng Cố Tiểu Ảnh vẫn cố gắng cười
cười nói nói. Vào lúc này, trong những ngày đông lạnh giá buốt, cô bỗng chợt nhớ
lại những lời dặn dò tình cảm của mẹ mình dành cho trước ngày kết hôn: “Con gái
mẹ quả là biết nhìn người, hoàn cảnh khắc nghiệt như thế mà lại có thể bồi dưỡng
nên một Quản Đồng như vậy, cha mẹ cậu ấy hẳn đã gặp không ít khó khăn, chính bản
thân cậu ấy lại càng phải cố gắng rất nhiều.”

            Quả thực, nếu không
được trải qua những thử thách, dù rất nhỏ như thế này, thì Cố Tiểu Ảnh sẽ chẳng
bao giờ thấy đồng cảm thực sự với câu nói đó như chính lúc này đây.

            Từ tận đáy lòng mình,
cô một lần nữa cảm thấy khâm phục vô cùng những con người ở đây, những con người
của một vùng núi phía Bắc xa xôi, trong đó có cả người chồng của cô.

            Hai ngày sau, Quản Đồng
và Cố Tiểu Ảnh lại bắt đầu chuyến hành trình đi tới thành phố F. Trước khi hai
người Quản Lợi Minh và Tạ Gia Dung đã chu đáo chuẩn bị cho cha mẹ Cố Tiểu Ảnh
không biết bao nhiêu là đặc sản địa phương, từ lạc cho đến khoai lang, tất cả
được sắp xếp gọn gàng nhét đầy những túi. Lúc ở bến xe, Quản Lợi Minh còn dặn
dò Cố Tiểu Ảnh: Túi này là dưa muối cho bố con, lần trước ông ấy tới rất thích
ăn món này; còn cái túi này, là thịt da bao cho mẹ con, bà ấy từng nói thịt da
bao chỗ bà ấy không ngon…

            Trong từng cơn gió
đông lạnh buốt quất tới, Cố Tiểu Ảnh cảm động vô cùng, cô trìu mến nhìn bố chồng,
rồi chỉ biết gật gật đầu mãi – đây là lần thứ N của mấy ngày gần đâyrồi, Cố Tiểu
Ảnh dù chân tay đông cứng nhưng sâu thẳm trong trái tim lại cảm thấy vô cùng ám
áp.

            Nhưng đường trở về
thành phố F thì thật vô cùng thê thảm, đầu tiên là một con tàu không thểxập xệ
hơn, không biết đã có từ thời đại nào rồi mà đến điều hòa cũng hỏng, vừa bật
lên một cái thì cứ như là toàn bộ linh kiện của con tàu cùng đồng thanh kêu
gào. Đã thế, trên tàu lại còn có cả người mắc chứng thối chân, đầu độc Cố Tiểu Ảnh
đến mờ mịt cả đầu óc. Một người bao năm không biết đến hai chữ say xe như Cố Tiểu
Ảnh mà giờ cũng đã bắt đầu ngắc ngoải, nhưng dạ dày chẳng có gì bên trong, nên
có muốn nôn thì cũng chẳng có gì mà nôn ra. Thấy Cố Tiểu Ảnh như vậy Quản Đồng
vô cùng lo lắng, sợ là lẽ nào chứng viêm trực tràng của Cố TiểuẢnh lại tái
phát?

            Nhưng sự thật đã cho
thấy, bạn Cố Tiểu Ảnh của chúng ta quả là một kẻ đánh cũng không chết!

            Về đến nhà bố mẹ,
thay quần áo rồi tắm rửa, quên hết cái thứ mùi kinh tởm kia, lại được ngồi sưởi
ấm nửa tiếng, rồi được ngấu nghiến ngon lành bát canh hải sản thơm phức mà
chính tay bố mình làm cho – bạn Tiểu Ảnh của chúng ta đã chính thức sống lại!

            Việc đầu tiên sau khi
“sống lại”, đó là không thèm đếm xỉa gì tới Quản Đồng, đang ngồi tán dóc với Cố
Thiệu Quân ngoài kia, m lập tức chạy như bay vào phòng ngủ của bà Cốđể ỉ ê tâm
sự. Chẳng cần nói cũng biết, câu đầu tiên bà Cốhỏi con gái chính là: “Ở đó lạnh
lắm không?”

            Cố Tiểu Ảnh lúc này
đã quên hết sự lạnh lẽo đau đớn lúc trước, nhe răng trợn mắt vui sướng: “Cũng lạnh!
Lần này thì con đúng là được mở rộng tầm mắt rồi! Cái giường sưởi tất nhiên là
căn cứ cấp nhiệt, đến chăn mà cũng lạnh toát. Mà đáng sợ nhất là gì mẹ biết
không? Là sáng sớm hôm sau, khi ngủ dậy thì phát hiện ra rằng, chậu nước rửa
chân tối qua đã biến thành một tảng băng mất rồi!”

            La Tâm Bình khẽ rên
“hừ hừ”, Tiểu Ảnh buông lỏng tay: “Con nói thật mà, sao mẹ lại không tin, để giữ
ấm, con chỉ dám uống mỗi ngày một cốc nước, mẹ nhìn cái nốt rộp trên miệng con
đây này…”

            Cố Tiểu Ảnh chỉ cho
La Tâm Bình xem tận mắtcáinốt rộp trên miệng mình, rồi băn khoăn: “Nếu như lót
thêm cái nệm điện lên trên cái giường sưởi thì không biết liệu có bị rò điện
không nhỉ?”

loading...

            “Vớ vẩn” – La Tâm
Bình nghe thấy vậy bèn cất tiếng mắng, cắt ngay những suy nghĩ kỳ lạ của cô con
gái, cũng không quên nêu ra bài học danh dự của xã hội chủ nghĩa: “Có gian khổ
phấn đấu thì mới có hạnh phúc lâu dài, bọn trẻ các con bây giờ thật không biết
thế nào mới là khổ. Con so sánhvới Quản Đồng mà xem. Bây giờ phải dạy cho con
biết mới được, con phải liệu mà tiếp thu, biết chưa?”

            “Á” – Tiểu Ảnh
nhìn chòng chọc mẹ mình: “Mẹ xem mẹ kìa, sao lại cứ nghĩ cho người ngoài mà
không thèm đếm xỉa gì đến người nhà thế chứ.”

            La Tâm Bình nhìn bộ dạng
con gái, đầu đã ba ngày không được gội, da mặt thì trắng xám, nhìn nghiêng thì
vàng vọt, thấy rất đau lòng, nhưng cuối cùng vẫn cố kiềm chế mà buông lời:
“Không thì về sau, cô cứ về nhà bố mẹ chồng mà ăn tết.”

            Cố Tiểu Ảnh thở dài
thườn thượt: “Bố chồng con còn muốn con trai năm nào cũng dắt theo vợ con mang
theo cả đống quà tết về quê làm rạng rỡ tổ tông đấy.”

            “Cái con bé này” – La
Tâm Bình trợn mắt nạt Cố Tiểu Ảnh: “Chưa nuôi con thì chưa biết được ơn bố mẹ,
con đến khi nào làm mẹ rồi thì mới biết được, làm cha làm mẹ rồi thì mới biết cần
làm rạng rỡ tổ tông để làm cái gì? Chẳng phải cũng chỉ vì muốn có cái cảm giác
được con cái hầu hạ chăm sóc hay sao?”

            “Thật thế ạ?” – Cố Tiểu
Ảnh đã nghĩ ngợi một lát mà vẫn không hiểu lắm, “Thế thì được hầu hạ chăm sóc ở
thành phố không phải là tốt hơn sao, sao lại cứ bắt con cái phải về quê đón năm
mới như thế?”

            La Tâm Bình dỗ dành
Tiểu Ảnh: “Bởi vì con gái năm đầu kết hôn đều phải về quê chồng ăn tết, kể cả
xong hôn lễ rồi, nhưng việc đón năm mới vẫn mang ý nghĩa đặc biệt hơn một chút,
phải để cho bà con hàng xóm xung quanh được xem mặt cô dâu một chút chứ. Nhưng
nếu năm sau con mà có thai thì chắc cũng sẽ không thể tùy tiện thoải mái đi lại
như thế được, cho nên cũng không cần về quê chồng đón tết nữa!”

            “Có thai?!” – Cố Tiểu
Ảnh trợn tròn mắt: “Mẹ! Lẽ nào chỉ vì không muốn phải về quê chồng ăn tết nữa
mà con phải sinh con sao?”

            “Ai sinh con để không
phải về quê chồng nữa chứ? Đấy là mẹ chỉ bảo có khả năng thế thôi!” – La Tâm
Bình nhìn đứa con gái mình sinh ra, tiếc là đã không dạy dỗ con nghiêm khắc
hơn. Bà cũng không thể hiểu được đứa con gái thông minh như vậy của mình mà sao
có một số chuyện mãi vẫn không hiểu ra được – “Hơn nữa, lúc nào con mới định có
con đây? Mẹ nói cho con biết, sinh con càng sớm thì càng tốt, chẳng có gì là
không tốt với con cả! Chuyện này thì có gì mà con thấy khó khăn như thế cơ chứ!”

            “Nhưng con vẫn còn trẻ
mà!” – Cố Tiểu Ảnh sợ hãi nhìn La Tâm Bình – “Con không muốn sinh con bây giờ
đâu! Trẻ con thật là đáng sợ! Sinh con là sẽ không còn tự do nữa, dáng vóc lại
còn xấu xí đi vài phần! Con sẽ không sinh! Kiên quyết không sinh con đâu!”

            “Con bị thần kinh phải
không?” – La Tâm Bình nghe thấy vậy liền giận dữ quát mắng.

            Lúc đó Quản Đồng đang
ngồi bên bàn ăn tiếp rượu bố vợ, nghe thấy cuộc tranh cãi có phần nảy lửa này,
định đứng lên tới xem sao thì bị ông Cố ngăn lại.

            “Quản Đồng à, con nhất
định phải ghi nhớ kinh nghiệm chiến đấu bao nhiêu năm của bố.” – Ông Cố rót rượu
cho Quản Đồng, thật thà nói: “Con cứ kệ hai mẹ con họ đi, cứ để cho hai mẹ
con cãi nhau như vậy. Mẹ con nhà này tranh cãi như cơm bữa hàng ngày ý mà, mỗi
ngày ít nhất phải cãi nhau một lần. Nhưng cãi xong là lại quên ngay, đâu lại
vào đó, năm phút sau là đã lại thấy bá vai bá cổ vui vẻ cùng nhau đi mua quần
áo rồi. Cho nên tốt nhất con đừng có dính vào, can thiệp là thế nào cũng hỏng
chuyện đó.”

            Quản Đồng nghe những
lời khuyên của bố vợ như vậy bèn cười khì khì. Ông Cố uống thêm chén rượu, chậc
lưỡi tiếp tục nói: “Con đừng có mà không tin những lời bố nói. Bệnh hay quên của
hai mẹ con nhà này chẳng phải bình thường đâu. Cứ nói mẹ con đấy, bao nhiêu năm
bố nghe bà ấy gào thét quen rồi, ngày nào mà không thấy bà ấy gào là cảm thấy
có vấn đề ngay, có khi bà ấy như thế lại bị bệnh không biết chừng.”

            Quản Đồng nghĩ tới cảnh
nhà mình, rầu rầu rĩ rĩ gật gật đầu.

            Ông Cố nhìn thấy con
rể như vậy, biết ngay là mình đã tìm ra được một người đồng cảnh ngộ rồi, không
nhịn đượclại tiếp tục thầm thì: “Bố nói cho con biết nhé, bọn họ mà
muốn hét, thì cứ để bọn họ hét đi. Hét ra được là tốt, sẽ không
bị u uất sinh bệnh. Con chỉ việc cứ coi như là đang xem kịch khỉ thôi,
thỉnh thoảng lại chêm vào vài câu, sẽ càng thêm phần náo nhiệt! Không
cần phải giảng giải đạo lý gì hết cho họ đâu, họ muốn cãi thì cứ
để họ cãi. Bọn họ mà không cãi vã thì sẽ nhàm chán lắm cho mà
xem!”

            Quản Đồng lại
cười khà khà, Cố Thiệu Quân cũng cười theo. Hai người tiếp tục chạm
chén liền tù tì.

            Một lúc sau, Quản
Đồng lắng tai nghe ngóng, quả nhiên y hệt như lời Cố Thiệu Quân đã
nói: trong phòng ngủ, giọng nói của La Tâm Bình đã nhỏ dần lại, còn
Cố Tiểu Ảnh thì đã tiếp tục rù rì tâm sự.

            Quản Đồng thấy
vậy tự dưng nảy sinh sự ngưỡng mộ vô cùng đối với bố vợ mình.

            Tuy nhiên, những
ngày tươi đẹp của Cố Tiểu Ảnh cũng chẳng kéo dài được lâu.

            Không lâu sau, Cố
Tiểu Ảnh đang say sưa hát karaoke với vài người bạn ở thành phố G
thì nhận được điện thoại của Quản Lợi Minh gọi đến: “Tiểu Ảnh à,
con nói với Quản Đồng, bố và mẹ chuẩn bị đến chỗ các con ở một
thời gian. Mẹ con dạo này toàn nằm mơ thấy các con, sợ rằng có điềm
xấu cho nên muốn lên chỗ các con trông nom chăm sóc thì mới yên tâm.”

            Cố Tiểu Ảnh lúc
đó đang ở trong phòng cách âm, nghe xong những lời nói như vậy của bố
chồng, mà hàm dưới như sắp rớt xuống chân đến nơi: “Trông nom chúng
con thì bố mẹ mới an tâm ư? Nhưng bố à, bố mẹ đến thì chúng con mới
không yên ổn đấy!”

            Đấy là còn chưa
nói đến những thói quen sinh hoạt đều căn bản khác nhau, những trận
chiến cảm xúc mãnh liệt lúc nửa đêm giờ biết giải quyết thế nào
đây?

            Khỏi phải nói,
lời của Hứa Tân quả là đúng: Cố Tiểu Ảnh đích thị là một nữ lưu
manh đầu óc chứa đầy cặn bã.

  (3)

 

            Và là thế cuộc
sống hợp cư của cô giáo Cố chính thức bắt đầu!

            Sáng thứ bảy, Cố
Tiểu Ảnh bị Quản Đồng kéo tới bến xe chuyển tiếp đường dài. Đêm hôm
trước Cố Tiểu Ảnh thức khuya viết tiểu thuyết, không được ngủ đủ
giấc, mở miệng ra là ngáp ngắn ngáp dài, mắt nhắm mắt mở đi theo
Quản Đồng, vừa đi vừa ngủ chập chà chập chờn.

            Chờ chuyến xe của
bố mẹ chồng đến dài cả cổ, Cố Tiểu Ảnh chẳng phải mất nhiều công
nhìn ngóng, lập tức đã trông thấy chiếc áo bông đỏ mà mình mua cho
Tạ Gia Dung. Ngó nghiêng sang bên cạnh tiếp tục thấy ngay chiếc áo vest
chuyêndùng để tiếp khách của Quản Lợi Minh. Cố Tiểu Ảnhcòn chưa kịp mở miệng
thì Quản Đổng đã rảo bước luồn lách qua đám đông. Cố Tiểu Ảnh thấy vậy c>ống
quýt chạy theo, trên đường còn bị người ta va hành lý vào người mà vẫn phải
nghiến răng chịu đựng không thèm chấp, chỉ cố lách được ra phía trước.

            Cuối cùng thì cũng đến
được chỗ vợ chồng Quản Lợi Minh đứng, Cố Tiểu Ảnh tay quệt mồ hôi, miệng cất tiếng
chào: “Con chào bố mẹ, bố mẹ đến rồi ạ!”

            QuảCố Tiểu Ảnh thì
vui mừng cười đáp: “Tiểu Ảnh, con cũng đến đón chúng ta à?”

            Trong lúc nói chuyện
thì đã tìm thấy được hành lý, Quản Đồng liền xách ra ngoài. Tạ Gia Dung tay lau
mồ hôi đi theo phía sau. Cố Tiểu Ảnh vẫn muốn ngáp mà phải cố nhịn, kết quả là
nước mắt trào hết cả ra.

            Quản Lợi Minh đi phía
trước Cố Tiểu Ảnh than vãn: “Sao mà đông thế, biết thế này để vài hôm nữa mới tới.”

            “Để sau rằm tháng
giêng thì tất cả mọi người đều phải quay trở lại thành phố để đi làm ạ.” – Cố
Tiểu Ảnh vừa đi đằng sau vừa đáp.

            “Đâu phải thế. Bố vừa
nói chuyện với một người đứng bên cạnh. Anh ta nói đi làm cho một công trình ở
phía bên này, mỗi tháng kiếm được hơn 2000 tệ. Vợ anh ta thì đi giúp việc cho mấy
người đang ở cữ, mỗi tháng cũng được hơn 2000 tệ.” – Quản Lợi Minh thở dài, “Thật
là, anh ta nói 18 tuổiđã ra đây đi làm rồi, bây giờ cứ mỗ>i tháng gửi về nhà
mấy nghìn tệ, năm ngoái vợ anh ta còn sinh được một đứa con trai nữa.”

            Nói đến đây, không chỉ
Quản Lợi Minh mà cả Tạ Gia Dung đều lộ rõ vẻ mặt thèm muốn. Cố Tiểu Ảnh thì cứ
mải miết đi, đến mí mắt cũng chẳng dám ngẩng lên. Quản Đồng cũng có chút khó chịu,
nhưng cố nhịn, không nói g.

            Thế nhưng Quản Lợi
Minh vẫn chẳng bỏ qua cái chủ đềnày, quay lại tiếp tục hỏi Quản Đồng:

            “Quản Đồng, một tháng
con kiếm được bao nhiêu?” Quản Đồngcau mày đáp: “Hơn 4000 tệ ạ.”

            “Cuối năm có tiền thưởng
chứ?” – Quản Lợi Minh tiếp tục.

            “Công chức thì lấy
đâu ra tiền thưởng cơ chứ!> – Quản Đồng đặt hành lý bên đường, vừa giơ tay vẫy
taxi vừa hơi bực bội trả lời: “Những người qua được kỳ sát hạch cuối năm thì sẽ
có tiền lương tháng 13, coi như là tiền thưởng”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: