truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 04 (Phần 01 – 02) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4: Lấy chồng là lấy cả một gia đình

 

            Nhưng tình trạng bình thường của cuộc hôn nhân “mua một tặng hai” cuối
cùng cũng cho cô biết rằng, “lấy gùi bỏ ngọc” – câu thành ngữ xưa này nếu đặt
vào tình huống hiện tại, thì không chỉ đơn thuần để nói về chuyện thằng ngốc
mua chiếc hộp mà vứt đi viên ngọc, ngược lại còn nhắc nhở người ta là: chiếc hộp
quyết định cả giá trị viên ngọc, vì thế, trước khi mua ngọc, nhất định phải
căng mắt ra mà nhìn kỹ chiếc hộp!

             

  (1)

 

            Cuối năm, trông đợi mỏi
mòn mãi mới tới được lúc Quản Đồng được phép nghỉ cuối tuần, Cố Tiểu Ảnh kéo Quản
Đồng cùng đi bách hóa, dự định mua quần áo tặng mẹ chồng nhân dịp năm mới.

            Đang lựa chọn quần áo
trong bách hóa, Cố Tiểu Ảnh mới chợt hỏi Quản Đồng: “Mẹ anh mặc cỡ áo bao
nhiêu?”

            Quản Đồng nghe vậy
bèn nghĩ ngợi một lát rồi mới trả lời: “Anh không biết.”

            Cố Tiểu Ảnh chau mày:
“Sao đến mẹ anh mặc cỡ nào mà anh cũng không biết thế?”

            Nghĩ tới chuyện mua
quần áo, Quản Đồng mới sực nhớ ra: “Mẹ anh cao khoảng một mét sáu, em cứ lựa
theo thế mà mua thôi vậy.”

            Cố Tiểu Ảnh bực tức
đáp lại: “Anh nghĩ là một phụ nữ trung niên cao một mét sáu chẳng lẽ lại giống
hệt một cô gái trẻ cao một mét sáu à! Thế anh có biết số đo vòng eo của mẹ anh
là bao nhiêu không hả?”

            “Vòng eo ư?” – Quản Đồng
lại càng thêm mù tịt, “Anh đã đo bao giờ đâu mà biết”.

            Cố Tiểu Ảnh đưa mắt
nhìn Quản Đồng, buông ngay một câu kết luận: “Thế nên người ta mới nói nuôi con
trai thật là vô dụng. Chẳng hề được một chút ích lợi nào hết.”

            “Vớ vẩn, chẳng phải vẫn
nói là nuôi con trai để sau này chúng chăm sóc bố mẹ già hay sao?” – Quản Đông
lập tức phản bác.

            Nghe thấy thế, Cố Tiểu
Ảnh bèn “xì” khẽ một tiếng: “Lấy đâu ra mà nuôi con trai để chúng chăm sóc bố mẹ
già? Anh nằm mơ đấy à! Bây giờ á, toàn là con gái chăm sóc bố mẹ thôi.”

            Quản Đồng rất không đồng
ý: “Con gái thì suy cho cùng vẫn cứ phải đi lấy chồng.”

            Nhưng rốt cục thì vẫn
là Cố Tiểu Ảnh miệng lưỡi nhanh nhẹn sắc sảo hơn, nên cứ mỗi khi Quản Đồng muốn
tranh luận vấn đề gì thì chẳng có lần nào mà cô nhường lời chịu thua. Cứ hễ nói
là lại hệt như đang thuyết giảng tọa đàm: “Em nói cho anh biết nhé, quan niệm đấy
của anh thật đúng là rơi rớt lại từ thời đại nông nghiệp, cái thời mà đàn ông
con trai đại diện cho sức lao động, một gia đình chỉ khi sinh được con trai nối
dõi tổ tông thì mới được quyền sở hữu đất đai ruộng vườn. Bây giờ đã là xã hội
hiện đại rồi cơ mà, nhất là ở các thành phố, tuy địa vị chính trị của nữ giới
tuy vẫn còn khá khiêm tốn, nhưng trong phạm vi gia đình mà nói thì lời nói của
phụ nữ càng ngày càng có trọng lượng

            Quản Đồng gật gật đầu,
dịu dàng ngắt những lời nói theo quán tính nghề nghiệp của Cố Tiểu Ảnh: “Cô
giáo Cố à, thế rốt cuộc là em định mua bộ quần áo nào đây?”

            Cố Tiểu Ảnh lúc này mới
nhớ ra là mình đang đi mua quần áo cho bố mẹ chồng, bèn lườm cho Quản Đồng một
cái, lấy từ chiếc giá để hàng bên cạnh mình một chiếc áo bông màu đỏ và hỏi
nhân viên bán hàng: “Chiếc này có số to không?”

            Nhân viên bán hàng
nhìn qua chiếc áo rồi hỏi: “Chị mua cho người khoảng bao nhiêu tuổi thế? Có béo
không ạ?”

            “Béo hơn tôi từng
này…từng này” – Cố Tiểu Ảnh dùng tay khua vẽ ra: “vòng eo thì có hơi to một
chút”.

            “Làm gì mà béo được
như thế cơ chứ?” Quản Đồng vội vàng phản đối, “Mẹ anh rất gầy mà, từ nhỏ đã gầy
rồi.”

            “Anh im đi” – Cố Tiểu
Anh chẳng thèm mảy may để ý gì tới những lời Quản Đồng nói mà vẫn tiếp tục trao
đổi với nhân viên bán hàng: “Kích cỡ áo không được nhỏ quá, vì mùa đông còn phải
mặc thêm rất nhiều áo len dày bên trong.”

            “Mẹ anh thật sự đâu
có béo như em mô tả cơ chứ” – Quản Đồng vẫn cứ tiếp tục không đồng ý.

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
tỏ vẻ nín nhịn: “Liệu anh đã bao giờ nhìn mẹ mình mặc quần áo chưa hả?”

            “Nhưng đấy là mẹ anh
thì tất nhiên là anh phải hiểu hơn em rồi.” – Quản Đồng thành thật trả lời.

            “Quản Đồng à, rốt cục
anh hiểu những gì về vóc dáng người phụ nữ nào?” – Cố Tiểu Ảnh liếc xéo Quản Đồng
nói: “Mẹ anh mặc dù nhìn thì không béo, nhưng phụ nữ bất kỳ ai đã từng sinh
con, thì cũng hầu hết đều có phần bụng dưới. Hơn nữa, lưng của mẹ anh cũng chẳng
hề nhỏ như anh đã nghĩ đâu, mà ở nông thôn đâu có ấm áp gì, nên bà chắc chắn sẽ
phải mặc thêm nhiều áo len bên trong áo khoác nữa, những điều này anh có biết
không?

            “Gì cơ?” – Quản Đồng
nghi hoặc. “Có thật như vậy không thế?”

            Người bán hàng thấy vậy
cũng gật gật đầu nói với Quản Đồng: “Anh à, hãy nghe lời vợ mình đi, chị ấy quả
thực là người rất có kinh nghiệm đấy.”

            Quản Đồng thế là chẳng
biết nói gì nữa, còn Cố Tiểu Ảnh thì lắc lắc đầu than thở: “Thật đúng là không
thể trông đợi gì vào con trai mà.”

            Quản Đồng còn chưa kịp
mở miệng phản đối thì đã bị Cô Tiểu Ảnh véo cho một cái.

            Hai người tiếp tục
đi, và vẫn không ngừng tranh luận về việc mua áo khoác và quần cho Tạ Gia Dung,
mua áo lông vũ cho Quản Lợi Minh, mua đồ lót giữ ấm cơ thể cho hai vợ chồng, rồi
túi to túi nhỏ khệ nệ ôm vác đi ra phía ngoài.

            Quản Đồng vừa đi vừa
hỏi: “Sao em không mua quần áo cho mẹ em thế?”

            “Đồ bố mẹ em mặc quá
đắt tiền, em không đủ khả năng mua nên đành phải tặng những thứ khác vậy”. Nói
xong hết rồi Cố Tiểu Ảnh mới chợt giật mình, nên vội vàng nói chen thêm một
câu: “Anh đừng có mà nghĩ lung tung đấy, em cũng muốn mua cho bố mẹ anh những bộ
quần áo đắt mấy nghìn tệ lắm nhưng mà thể nào nếu em mua thì cũng sẽ bị bố mẹ
anh chê là lãng phí cho mà xem.”

            “Anh hiểu mà” – Quản
Đồng gật đầu, nắm chặt tay Cố Tiểu Ảnh: “Em yên tâm đi, anh không nghĩ vớ vẩn
đâu”.

            Vẫn còn nửa câu sau nữa
mà Quản Đồng đã không nói thành lời: “Thực ra, em như vậy là anh đã thấy vui lắm
rồi.”

            Bởi vì ngay chính Quản
Đồng cũng chẳng hề nghĩ tới chuyện là phải mua quần áo mới cho bố mẹ nhân dịp tết
đến.

            Trong suy nghĩ của
anh thì quà tết năm nào cũng chỉ là đậu phộng, là tôm cá với cả chân giò, là lá
trà điểm tâm, nhiều nhất thì cũng chỉ thêm mấy gói kẹo hay gói thạch rau câu
choọn trẻ con. Mặc dù quê anh cũng có phong tục mua quần áo đón năm mới, nhưng
anh dường như đã quen với việc trước nay gia đình chẳng giàu có gì nên thường
không chú trọng đến điều này.

            Lần này nếu không phải
là do Cố Tiểu Ảnh cứ khăng khăng đòi mua quần áo cho bố mẹ anh thì anh sẽ lại
quên mất, những gia đình giàu có sung túc phải đón tết như thế.

            Ra khỏi chợ thì trời
đã nhá nhem tối mất rồi, Cố Tiểu Ảnh làm nũng: “Ông xã à, em muốn ăn Pizza
Hut.”

            Quản Đồng nhíu mày:
“Đồ ăn ở đó thì có gì ngon chứ, chỉ toàn là mấy thứ trẻ con thích ăn.”

            “Em là trẻ con mà! Em
muốn ăn!” – Cố Tiểu Ảnh bướng bỉnh nắm lấy ống tay áo của Quản Đồng.

            Quản Đồng cúi đầu
nhìn gương mặt nịnh bợ trẻ con ấy cũng phải bật cười theo: “Mấy thứ đó ăn làm
sao mà no được, anh ăn chẳng bao giờ thấy no cả.”

            “No được mà!” – Cố Tiểu
Ảnh lập tức nhí nhảnh đáp lại: “Ông xã à, chúng ta cùng đi ăn đi. Đi giờ này có
khi lại không phải xếp hàng đâu.”

            Quản Đồng chịu thua,
đành để Cố Tiểu Ảnh kéo mình đi đến cửa tiệm Pizza Hut. Hai người tay xách nách
mang đi qua đường, đến cửa tiệm Pizza Hut rồi thì Cố Tiểu Ảnh tự dưng “ớ” lên một
tiếng.

            “Sao thế?” – Quản Đồng
lo lắng hỏi.

            “Anh nhìn kìa, kia chẳng
phải là tiến sỹ Mạnh, chồng của sư tỷ hay sao?” – Cố Tiểu Ảnh giơ tay chỉ cho
Quản Đồng: “Cái người đứng dựa vào cửa sổ đấy.”

            “Ừ, có vẻ thế” – Quản
Đồng cũng mới chỉ gặp Mạnh Húc có một lần, nên chẳng nhớ rõ lắm – “Vậy người ngồi
đối diện anh ta là sư tỷ của em hả?”

            “Không phải đâu.” –
Ánh mắt Cố Tiểu Ảnh lộ rõ vẻ ranh mãnh, “Nhìn cô gái kia xem, tuổi trẻ quả là
luôn tươi đẹp thật là đáng ngưỡng mộ quá đi mất, còn nhìn em này, đúng là gái
có chồng, da dẻ đã sắp lão hóa cả rồi, xấu hổ chết đi được.”

            “Em rốt cục có định
vào không thế hả?” – Quản Đồng hết cả nhẫn nại – “Em mà không vào là không còn
chỗ ngồi đâu đấy.”

            “Từ từ, đợi em nhìn
đã!” – Cố Tiểu Ảnh núp sau người Quản Đồng, tò mò chăm chú quan sát bàn của Mạnh
Húc, nói nhỏ: “Anh à, anh nói xem, không phải là Mạnh Húc đang ngoại tình đấy
chứ? Vợ anh ta thì đang khổ sở mang thai ở nhà, thế mà anh ta lại ở đây ăn đồ
Tây với một cô gái hết sức xinh đẹp, rốt cục chuyện này là thế nào?”

            “Cố Tiểu Ảnh, em đã
viết quá nhiều tiểu thuyết tình cảm rồi đấy biết không!” – Quản Đồng dở khóc dở
cười, “từ sau đừng có mà viết mấy cái thứ linh tinh đó nữa, nếu không cứ viết
nhiều quá thì lại hỏng hết cả đầu óc đấy.”

            “Anh mới là người lảm
nhảm linh tinh ý!” – Cố Tiểu Ảnh trợn mắt hung dữ: “Đây là trực giác của phụ nữ,
anh có hiểu không hả? Anh nhìn họ đi kìa, chẳng phải là rất tình cảm hay sao?”

            Quản Đồng đưa mắt
nhìn theo ánh nhìn của Tiểu Ảnh thì đúng lúc nhìn thấy hai người đang nói cười
vui vẻ, Mạnh Húc vẫn khí thế phong độ, nho nhã đứng đắn, còn cô gái ngồi đối diện
kia thì xinh đẹp rạng rỡ, quả là một đôi trai tài gái sắc, một đôi kim đồng ngọc
nữ đáng ngưỡng mộ.

loading...

            Rồi anh quay đầu lại
nhưng vẫn thấy vợ cứ nấp sau người mình mà ló đầu ra nhìn, thì cảm thấy vô cùng
bất lực: “Em có định vào không đấy?”

            “Anh trật tự đi, đừng
có sốt ruột, đứng im đó che cho em.” – Cố Tiểu Ảnh vẫn tiếp tục quan sát.

            Quản Đồng chẳng còn
cách nào, bèn túm lấy Tiểu Ảnh kéo ra bên cạnh mình: “Đừng có mà lén lút thậm
thụt như thế, ai không biết lại tưởng em có vấn đề đấy. Em không đói nhưng anh
thì đói sắp xỉu rồi này.”

            Không ngờ Cố Tiểu Ảnh
lại đột nhiên kéo Quản Đồng lại, chuyển hướng quay người ra phía sau: “Đi thôi,
chúng ta đi nhà hàng khác.”

            “Cố Tiểu Ảnh, em thực
sự bị trúng độc đấy à!” – Quản Đồng không còn nhẫn nhịn nổi nữa, vừa đi theo Tiểu
Ảnh vừa cằn nhằn: “Bọn họ nếu thực sự có một mối quan hệ bất chính như thế thì
lẽ nào lại tới một nơi giữa chốn đông người như thế này để ăn cơ chứ? Lẽ nào bọn
họ không biết là năm mới sắp đến thế này mà công khai quan hệ như thế kia, thì
thế nào cũng sẽ gặp phải rất nhiều người quen sao!”

            “Ừ nhỉ!” – Cố Tiểu Ảnh
bỗng sững lại, dừng bước, quay đầu lại nhìn Quản Đồng: “Anh nói thế quả cũng có
lý.”

            “Bà xã à, anh chịu
thua em rồi đó, em hãy để cho anh được ăn cơm tử tế đi, lượn lờ cả một ngày thế
này, chân anh sắp gãy đến nơi rồi.” – Quản Đồng mặt mày ủ rũ, thiểu não.

            “Được rồi mà, chẳng
phải chúng mình đang đi ăn sao.” – Cố Tiểu Ảnh đưa mắt quan sát xung quanh rồi
chỉ tay: “Ăn ở đó đi.”

            Quản Đồng vội vã nhìn
theo hướng chỉ của Tiểu Ảnh, chợt trái tim tan nát.

            KFC!

            Trên đường tới quán
KFC, Quản Đồng đau khổ nghĩ: đúng là sự khác biệt giữa hai thế hệ, quả thực là
sự khác biệt rõ ràng giữa hai thế hệ.

 

  (2)

 

            Buổi tối, khi hai người
đang ngồi trên ghế sôfa xem ti vi trong phòng khách, Quản Đồng mới chợt nhớ ra
cất tiếng hỏi Cố Tiểu Ảnh: “Thế em định mặc quần áo gì đón tết đấy? Ở quê anh
không có lò sưởi đâu nhé, thể nào cũng sẽ rất lạnh đấy.”

            Cố Tiểu Ảnh nhìn Quản
Đồng thở dài: “Em sẽ mặc cái áo lông dày nhất của em.”

            Quản Đồng gật đầu: “Ừ.
Em nhớ mặc cái gì dày một chút, để tránh bị cảm

            Một hồi lâu Cố Tiểu Ảnh
không nói một câu nào, chỉ chăm chú dán mắt nhìn màn ảnh ti vi, mãi lâu sau mới
hỏi lại: “Quản Đồng, anh đã đọc “Thời đại kết hôn mới” chưa?”

            Quản Đồng lập tức có
suy nghĩ: đây chính là nhược điểm của việc lấy một người vợ thích đọc tiểu thuyết
đây mà, chẳng cần đoán cũng biết được là Cố Tiểu Ảnh, cố ấy đang tức cảnh mà
sinh tình đó.

            Cố Tiểu Ảnh nhìn Quản
Đồng: “Em chợt nhớ ra đoạn mở đầu của cuốn sách đó là: một người vợ chuẩn bị
theo chồng về quê ăn tết thì phát hiện ra là có mang. Thế là cô ta mới báo với
chồng cô ấy là không muốn về quê nữa, nhưng người chồng lại khăng khăng không đồng
ý, nên người vợ chẳng còn cách nào khác đành phải cứ thế mà theo chồng về quê.
Cả chặng đường thì gập ghềnh khó đi, về đến nhà chồng lại phải lo toan nhiều
chuyện, đã thế còn không được nghỉ ngơi đầy đủ, kết quả là đã bị đẻ non đấy…”

            Cố Tiểu Ảnh càng nói
càng thấy lòng vô cùng đau xót, cuối cùng không nhịn được mà sụt sịt khóc: “Xui
xẻo nhất là nhân vật nữ đó tên là Cố Tiểu Tây, làm thế nào bây giờ hả anh? Tên
cô ấy giống tên em như vậy, chắc chắn đây là duyên mệnh rồi. Anh nói xem, lẽ
nào sau này cuộc đời em cũng sẽ như thế?”

            Nghe xong Quản Đồng
thật muốn khóc mà không khóc nổi. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy ghét mấy tác
giả viết những tác phẩm này đến tận chân răng, mặc dù chính anh cũng là một
sinh viên học khoa Trung Văn, dù cho khoa của anh đã đào tạo ra không ít những
nhà lý luận văn học – kể từ sau khi đất nước giải phóng, nhưng lại chưa từng
đào tạo các nhà văn thực sự- tạ ơn trời đất, vì thế mà anh càng thêm tự hào về
ngôi trường của mình. Cũng bởi lý do chính là vì các nhà văn quả thực toàn là
những kẻ ăn hại. Nhìn mà xem, bọn họ đã viết những cái quái gì thế này! Quản Đồng
tuôn ra một tràng lý luận dài dằng dặc để vỗ về tâm hồn của vợ mình đang bị cái
thứ “Băng dính hai mặt” đầu độc: sao bọn họ lại có thể viết ra cái thứ “Thời đại
kết hôn mới” như thế! Đúng là một lũ hại dân hại nước, lũ ăn hại!

            Sau một lúc, Quản Đồng
thu hết can đảm khẽ hỏi vợ mình: “Bà xã à, có phải em không muốn về quê cùng
anh không?”

            Cố Tiểu Ảnh len lén
đưa mắt nhìn chồng, nói: “Nếu bảo là em muốn về quê với anh thì quả thực là em
đã nói dối, nhưng còn nếu bảo là em không muốn về quê với anh thì em thật là
đáng đánh đòn trách phạt phải không?”

            Quản Đồng nghe thất vậy
không nói gì, chỉ hỏi lại Cố Tiểu Ảnh: “Theo em thì thế nào?”

            Cố Tiểu Ảnh mặt mày ủ
rũ đáng thương: “Thế mới nói là đón tết không dễ dàng như tết trung thu, em
phen này không thể trốn tránh được rồi.”

            Quản Đồng lấy bàn tay
xoa xoa vào má Cố Tiểu Ảnh dịu dàng: “Chúng ta chỉ ở lại có hai ngày rồi mùng
ba sẽ về nhà em luôn mà!”

            Cố Tiểu Ảnh thở dài:
“Kể cả chỉ có hai ngày thì em cũng chẳng thèm quan tâm! Em tính rồi, phải công
nhận là biện pháp đó của Cố Tiểu Tây là tốt nhất, chỉ ăn bánh bao không ăn thức
ăn gì khác, miễn là không chết đói là được.”

            “Thôi” – Quản Đồng cuối
cùng không nhịn được phải ngắt lời, cảm giác như mạch máu trong não mình cứ nhảy
loạn hết cả lên. – “Cố Tiểu Ảnh, anh sai rồi, về sau chúng mình không phải là đừng
viết tiểu thuyết nữa, mà phải là đừng đọc nữa, có được không? Sao em lúc nào cũng
như “Hoàng thế nhân gia” thế hả? Mà hơn nữa, muốn giống như người vợ trong truyện
kia thì trước hết em hãy có con đi đã!”

            Quản Đồng nhìn Cố Tiểu
Ảnh, cười nói ẩn ý: “Nhưng mà mấy biện pháp an toàn mà anh dùng, lại toàn đúng
chỗ đúng lúc thôi.”

            “Anh có nói gì cũng
vô ích, ngộ nhỡ em bị cảm lạnh, thì anh có chịu đựng nổi không?” – Cố Tiểu Ảnh
vẫn rất bực dọc khó chịu.

            Thực ra cũng khó
trách cô ấy được, sống trên đời đã hai mươi mấy tuổi, nhưng cả một đời cô chưa
từng phải nếm mùi cuộc sống ở thôn quê đích thực. Cứ nghĩ tới căn nhà có phần
sơ sài của Quản Đồng, nhà vệ sinh lại còn ở trong vườn, Cố Tiểu Ảnh nghĩ rằng,
ngồi trong cái nhà xí – mà ngẩng đầu lên là nhìn thấy cả một bầu sao trời như
thế, thì còn chưa kịp đi tiểu đã bị đông cứng thành cục đá rồi.

            Càng nghĩ lại càng thấy
đCố Tiểu Ảnh bất giác run cầm cập.

            Nhìn nét mặt Cố Tiểu Ảnh
như kiểu gặp phải kẻ thù như thế, Quản Đồng hết thuốc chữa nên gõ gõ vào đầu của
Cố Tiểu Ảnh trách móc: “Rốt cuộc trong đầu em có chứa những gì thế hả?”

            Chứa những gì ư?

            Mấy tuần sau đó, Cố
Tiểu Ảnh người run lẩy bẩy đứng trong nhà Quản Đồng nhìn anh ra ra vào vào như
thoi đưa, tức giận nghĩ: “Đầu em có chứa những gì á, là trí tuệ để tính toán lo
trước lo sau! Anh hiểu không hả? Là trí tuệ đó!”

            Nhưng xem ra, kể cả
trí tuệ của cô thì cũng chẳng thể có cách nào đối phó được với cái thứ lạnh giá
kinh hoàng của nhiệt độ âm mười mấy độ C như thế này! Những cơn gió cứ thổi vù
vù thật chẳng khác nào hàng ngàn lưỡi dao xông tới cứa từng nhát đau buốt vào mặt
Cố Tiểu Ảnh.

            Ngày 30 Tết, Tạ Gia
Dung và Quản Lợi Minh, mặc trên người những bộ quần áo mới mà Cố Tiểu Ảnh mua
cho, bận bịu các công việc chuẩn bị trong bếp. Thật là may mắn làm sao, kích cỡ
đều vừa như in, Cố Tiểu Ảnh và Quản Đồng đứng nhìn họ thử quần áo mà trong lòng
cảm thấy hết sức vui vẻ, mãn nguyện.

            Hơn nữa, Cố Tiểu Ảnh
cũng quả thực là người may mắn, bố chồng Quản Lợi Minh và mẹ chồng Tạ Gia Dung
xưa nay chưa từng tỏ ra quá khắt khe đối với Cố Tiểu Ảnh về chuyện nhà cửa bếp
núc, khi thấy Cố Tiểu Ảnh không biết cách sử dụng nồi và bếp ở nông thôn thì đã
dứt khoát không để cho Cố Tiểu Ảnh phải động tay động chân vào, chỉ bắt Quản Đồng
phải đi nhóm lửa. Thế là số phận của Cố Tiểu Ảnh cũng không đến mức bi thảm như
Cố Tiểu Tây trong “Thời đại kết hôn mới” kia.

            Nhưng ở vùng đó có một
số tập tục rất kì cục, đó là bất kể trời có lạnh như thế nào, chỉ trừ trường hợp
đang ngủ ra, còn đều phải mở hết tất cả các cửa chính, cửa phụ, và cửa sổ ở
trong nhà, để cho gió lạnh thoải mái tự do lùa vào. Thế nên dù Cố Tiểu Ảnh đã mặc
trên người chiếc áo lông rất dày rất ấm, rồi trùm kín mũ áo lên đầu, đeo cả
găng tay len nhung mà vẫn run cầm cập.

            Trời lạnh khủng khiếp
như cắt da cắt thịt như thế đã khiến cho Cố Tiểu Ảnh sau khi trở về thành phố F
rồi mà nghĩ lại vẫn còn hãi hùng: đôi bàn chân dù đã đi trong dép bông mà vẫn
không thể nào ấm lên được, rét tới mức gân cốt như sắp đứt đoạn đến nơi, chỉ cần
động đậy nhẹ một cái là đau thấu xương cốt, còn đôi bàn tay thì dù đã đút vào
túi áo rồi, mà vẫn còn bị đông cứng tê buốt. Muốn uống cốc nước nóng cho ấm lên
thì cô lại sợ đi tiểu, bởi chỉ nghĩ đến cảnh da thịt phải tiếp xúc với cái thứ
khí lạnh tự nhiên đáng sợ đó là cả người đã sởn hết cả da gà rồi.

            Thế nhưng còn đen đủi
nữa là: đúng trong những ngày đại hàn khủng khiếp đấy thì kinh nguyệt lại tới.

            Cố Tiểu Ảnh đúng là
đau đớn khổ sở vô cùng.

            Tháng Chạp, trong khi
khắp nơi không khí lạnh giăng đầy, thì bụng của cô cứ như có chuôi dao đang
khoan lên khoan xuống không ngừng nghỉ. Cố Tiểu Ảnh còn có cảm giác như là bụng
mình đang nhảy nhót, phình ra như một quả cầu cuộn xoắn. Đau bụng đến gần chết,
thế mà đến ghế sôfa cũng không có mà ngồi, chỉ có thể ngồi trên ghế băng dài,
bao vây xung quanh là một đống người hiếu kỳ tới xem và vô vàn những câu hỏi,
mà phải dựa vào ngôn ngữ cơ thể mới có thể hiểu được (mong các độc giả lượng thứ
cho cô giáo Cố, năng lực tiếp thu tiếng địa phương của cô ấy quả thực có phần
kém cỏi). Ví dụ như Cố Tiểu Ảnh trẻ tuổi như thế này mà đã được làm giảng viên
đại học, thật là giỏi quá! Giáo viên đại học có kiếm được nhiều tiền không? Có
phải là còn nhiều hơn cả Quản Đồng không? Chỗ Cố Tiểu Ảnh phát tiền thưởng như
thế nào? Có phải tiền thưởng phát dựa vào tỷ lệ nhập học không? Thôn chúng tôi
tỷ lệ nhập học cấp ba cao lắm, các thầy cô do đó mà được thưởng rất nhiều!

            Những người tham gia
nêu câu hỏi nhiệt tình nhất có bà cô thứ hai của Quản Đồng, chị dâu của dì họ
Quản Đồng, cô dâu mới nhà hàng xóm của Quản Đồng, cháu chắt của anh em dâu rể của
bố Quản Đồng…

            Trời ạ, đám người này
– chỉ nghe Quản Đồng giới thiệu thôi mà đầu của Cố Tiểu Ảnh đã muốn phình to gấp
ba lần rồi.

            Lúc này, một người
luôn chăm chú cho vẻ ngoài của mình như cô giáo Cố cũng đã chẳng còn hơi sức
đâu mà giữ nổi hình tượng nữa, nên chỉ thấy Cố Tiểu Ảnh rụt rụt vai, gù gù
lưng, tay tựa cả vào bụng, cả người co lại chẳng khác nào một con tôm, cố hết sức
hít thởi thật đều đặn, trả lời từng câu hỏi của những con người hiếu một cách
quá nhiệt tình kia và mỉm cười đón nhận những lời khen chân thành của họ. Cố Tiểu
Ảnh đã cố gắng dùng những ngôn ngữ bình dị đơn giản nhất để giảng giải cho bọn
họ hiểu làm giáo viên đại học là như thế nào, không phải căn cứ đánh giá vào tỷ
lệ nhập học, mà là dựa vào chức vụ và số lượng các nghiên cứu khoa học, chức vụ
thì chính là cấp bậc, ví dụ như cô giáo Cố đây do còn quá trẻ cho nên cấp bậc
còn thấp, số tiền được trả cho mỗi tiết giảng cũng thấp hơn nhiều so với những
người có cấp bậc cao; còn về số lượng bài nghiên cứu khoa học thì cũng tương tự
như chuyện làm báo cáo vậy, mặc dù đã làm giảng viên rồi, nhưng mỗi một môn học
vẫn phải viết rất nhiều báo cáo, điểm chấm các báo cáo đó mà cao thì người ta mới
thưởng tiền cho; nhưng mà có ai lại rảnh rỗi mà đi phê báo cáo chứ, cái vấn đề
này thì lại có một số kẻ rất là ngạo mạn, bọn họ viết một số tập san, tức là tạp
chí đó, giống như là “Hội cố sự” mà mọi người trong thôn hay đọc đấy, à đúng rồi,
muốn được đăng bài trên đó thì phải thuộc dạng trâu bò, hùng hục như thế mới có
thể lấy tiền thưởng, rồi được thăng cấp bậc, tiền giảng dạy từ đó mà cũng sẽ
nhiều lên trông thấy…

            Cố Tiểu Ảnh nói đến mức
khô đét cả mồm cả miệng, cuối cùng thì nghe thấy một tiếng “à” rõ to, do người
phụ nữ ngồi trước mình phát ra, rồi sau đó thấy tất cả bọn họ đã đang tiến hành
bàn luận rất sôi nổi. Nhìn một cái là biết ngay bọn họ rất ngưỡng mộ và muốn biết
nhiều về nghề nghiệp của Cố Tiểu Ảnh, điều này khiến cho Cố Tiểu Ảnh thấy rất
phấn chấn. Được người khác tin tưởng và tín nhiệm đã khiến cho cô dâng trào cảm
giác hạnh phúc và tự hào.

            Cố Tiểu Ảnh ngó
nghiêng xung quanh, nhìn các bà các cô ở trước mặt đang xôn xao nói chuyện,
nhưng lại nghe không hiểu lắm bọn họ rốt cuộc đang nói chuyện gì, cho nên chỉ
được một lúc là đã bắt đầu mất tập trung, trong lòng lại nghĩ tới Quản Đồng, kể
từ khi ý định mua điều hòa cho gia đình bị Quản Lợi Minh bác bỏ, thì sao anh lại
không nghĩ tới chuyện mua một chiếc máy sưởi cơ chứ!

            Nhìn mà xem, cả cái
nhà to như vậy, ngoài mấy cái giường sưởi trong phòng ngủ ra, thì chẳng còn cái
gì để sưởi ấm thêm nữa!

            Tiếp tục quan sát các
bà các cô đang bàn tán xôn xao trước mắt mà Cố Tiểu Ảnh buồn muốn chết: “Giường
sưởi ơi giường sưởi à, mặc dù mày gần tao trong gang tấc nhưng rốt cục lại bị
ngăn cách bởi những người dân nhiệt tình của thành R này, khiến cho tao sao mà
cảm thấy mày xa tít tắp chân trời thế”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: