truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 51 52 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 51

 

Diệp Trì ngồi trên xe của Phương Chấn Đông đi thẳng ra ngoại ô huyện Thông Giang, đến nhà của Phương Chấn Đông đang ở. Trên đường đi Diệp Trì cứ nghĩ mãi, nếu anh nhớ không nhầm thì đây chính là nơi Hứa Minh Chương bị điều chuyển đến. Vốn cứ tưởng đây là nơi khỉ ho cò gáy, nào ngờ đến rồi mới biết đứng là non xanh nước biếc, đúng là may mắn cho thằng ranh ấy.

 

Lúc mới đến, Diệp Trì đã nghĩ: đừng có bảo vợ anh bỏ trốn đến đây với Hứa Minh Chương đấy chứ! Nhưng hôm qua Hồ Quân gọi điện bảo anh Đình Đình đã đuổi theo Hứa Minh Chương đến đây, hàm ý muốn bảo anh là “giơ cao đánh khẽ”, đừng làm khó Hứa Minh Chương quá.

 

Diệp Trì biết chắc chắn nhà họ Hồ không thể nào cấm đoán được Đình Đình, đành phải đồng ý chuyệnĐình Đình với Hứa Minh Chương. Diệp Trì sảng khoái nhận lời, dù gì chỉ cần vợ anh không còn nhớ gì đến gã Hứa Minh Chương ấy nữa là được.

 

Xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng nhỏ, anh lính hậu cần xuống xe , bật ô, Diệp Trì đi theo anh ta vào bên trong. Người mở cửa là một cô nhóc rất đáng yêu, mở cửa ra, chưa kịp nhìn rõ bên ngoài là ai đã sà đến:

 

- Mẹ, mẹ về rồi, con thỏ của con chết rồi, làm sao bây giờ?

 

Diệp Trì ôm lấy con bé lên, con bé chẳng biết lạ là gì, nghiêng đầu nhìn Diệp Trì , mắt chớp chớp: “Chú là ai?”

 

Diệp Trì hơi ngẩn người, đôi mắt của con bé trong veo và ngây thơ, khiến cho anh nhớ đến Thời Tiêu.

 

Phương Chấn Đông từ đằng sau bước đến, ôm lấy bé: “Bống, đây là chú Diệp!”

 

Cô nhóc mặc dù còn nhỏ nhưng nói năng rất rành mạch:

 

- Ô, con biết rồi, chú là chú Điệp, bị mất vợ. Sao vợ chú lại đi mất thế? Có phải tại chú đánh vào mông cô ấy không?

 

Anh lính hậu cần chạy đến giúp cô giúp việc một tay pha trà, ai nấy đều bật cười. Phương Chấn Đông đặt cô bé xuống, dí vào mũi: “Chỉ được cái ăn nói linh tinh!”

 

Con bé liền chống nạnh:

 

- Bà nói với con là, trước đây bố từng đánh mất mẹ!

 

Nói rồi con bé liền kéo tay anh lính hậu cần, lắc lắc hỏi:

 

- Chú Triệu ơi, mẹ cháu đâu, sao vẫn chưa về?

 

- Bống ngoan nhé, mẹ cháu sắp về rồi, chúng ta chờ thêm một lúc nhé!

 

Dì dắt tay cô bé lên gác, Phương Chấn Đông nhìn Diệp Trì:

 

- Đúng là lâu quá rồi không gặp, chớp mắt đã gần mười n. Lần trước gặp nhau là ở buổi diễn tập hảo lục không quân liên hợp Hoa Bắc, chúng ta có gặp nhau, cậu dẫn mấy người cắt đường lui của tôi, nếu không phải tôi phản ứng kịp thì cả bộ Tư lệnh đã bị cậu san phẳng rồi, thể diện cũng đi toi. Đáng tiếc về sau nghe nói cậu xuất ngũ đi du học, vốn muốn giao đấu với cậu một trận để xem ai thắng ai bại, vậy mà…!

 

Diệp Trì cười, liếc nhìn người đàn ông trước mặt mình, lịch sự nhưng cũng không khỏi ngang ngược. Nói như cách của Diệp tướng quân thì, Phương Chấn Đông là một “tướng văn”, nhưng trên chiến trường, người ấy có thể liều mạng, độc ác gấp nhiều lần loài sói. Nhưng có như vậy mới là nam tử hán, mới là đàn ông đích thực.

 

Hiện giờ, mặc dù đã bớt “góc cạnh” như thời trẻ, nhưng thay vào đó là sự điềm đạm và chững chạc bộ quân phục ngay ngắn, trên vai đeo quân hàm bốn sao, khuôn mặt trẻ trung nhưng toát lên vẻ uy nghiêm.

 

Con người Phương Chấn Đông rất cao ngạo, vô cùng cao ngạo, có thể nói là chẳng coi ai a gì. Ngoài đám binh lính dưới cấp của anh ta, anh ta chẳng nể nang ai bao giờ. Nhưng câu nói này của Phương Chấn Đông vô cùng tự nhiên và thân thiết, gần như đã kéo gần lại khoảng cách, khoảng cách giữa Phương Chấn Đông và Diệp Trì Một là bởi vì nể mặt Phong Cấm Thành, hai là bởi vì trong lòng Phương Chấn Đông cũng có chút tiếc nuối nhân tài.

 

Hai người nói chuyện rất vui vẻ, mặc dù đến giờ Diệp Trì đã xuất ngũ được nhiều năm, nhưng anh từng là một người nổi bật trong quân ngũ, thế nên cũng có những nhìn nhận độc đáo đối với các chiến lược luyện binh.

 

Lúc Hàn Dẫn Tố về nhà, hai người đàn ông đã đến thư phòng của Phương Chấn Đông , đứng trước tấm bản đồ quân sự, chăm chú nghiên cứu.

 

Dẫn Tố thay quần áo lên lầu thăm con gái trước. Con bé chơi mệt nên đã ngủ rồi. Cô liền xuống nhà tự tay pha trà, bê lên thư phòng.

 

Diệp Trì đương nhiên đã nghe nói về người vợ tái hôn của Phương Chấn Đông . Chuyện của Phương Chấn Đông năm ấy cũng ầm ĩ lắm, anh ta lúc ấy một mực đòi lấy một người phụ nữ có một đời chồng. Với địa vị và danh tiếng nhà họ Phương, chuyện này đúng là không tưởng.

 

Nhưng hôm nay gặp mặt, Diệp Trì không khỏi thầm tấm tắc, những phụ nữ thế này rất hiếm gặp, không chỉ rất xinh đẹp mà phong toát ra từ bên trong con người khiến cho người phụ nữ này không chỉ đẹp, dịu dàng mà còn khiến cho những người nhìn thấy cô cảm thấy bình yên, thanh thản.

 

Sắc mặt Phương Chấn Đông không hề thay đổi, nhưng ánh mặt lại dịu dàng và sáng lấp lánh.

 

Điện thoại Diệp Trì đột ngột đổ chuông. Diệp Trì cáo lỗi rồi đi ra gần cửa sổ nghe điện thoại, sắc mặt từ bình thản chuyển sang phẫn nộ, chẳng còn nghĩ được là mình đang là khách nhà họ Phương nữa:

 

- Em nói ai? Tưởng Tiến, tiền bối của Tiêu Tiêu á?

 

Hàn Dẫn Tố ngẩn người, Phương Chấn Đông quàng vai Dẫn Tố, nhìn cô hồi lâu rồi thì thầm hỏi:

 

- Sao thế, em khó chịu ở đâu à?

 

Dẫn Tố xua tay, đợi Diệp Trì đặt điện thoại xuống liền do dự hỏi:

 

- Vợ anh là Thời Tiêu à?

 

Diệp Trì khựng người.

 

Xuất phát từ huyện Thông Giang, ngồi xe qua đường núi, đến dưới chân núi thì trời đã tối đen rồi. Phương Chấn Đông bảo Diệp Trì đợi trời sáng rồi hãy đi, mặc dù núi không cao lắm nhưng địa hình hiểm trở,hơn nữa đường lại trơn trượt khó đi, trời lại tối, rất nguy hiểm.

 

Diệp Trì hay tin của vợ, đâu còn tâm trí nào mà lo đường trơn trượt, mặc dù có là núi đao anh cũng phải đi. Phương Chấn Đông đành phải cử bốn binh sĩ, vũ trang đầy đủ đi theo anh lên núi.

 

Năm người vừa lên đến đỉnh núi thì gặp mưa rào ập xuống. Diệp Trì dùng ống nhòm quan sát trong đêm nhìn xuống cái thôn nhỏ heo hút ở bên dưới, mặt liền trắng bệch ra:

 

- Các anh về báo tin ngay, núi ở đây chuẩn bị sạt lở rồi.

 

Bốn anh lính này đóng quân ở đây cũng lâu rồi, đương nhiên cũng biết. Nhìn ra xa, những cái cây to trên lưng chừng núi đều đang nghiêng xuống, tốc độ rất chậm nhưng theo kinh nghiệm của họ, điều này vô cùng nguy hiểm

 

Diệp Trì nói xong liền một mình lao xuống. Hai anh lính liền ngăn lại:

 

- Anh Diệp, lúc này phải chờ viện binh đến đã, mình anh xuống đó nguy hiểm lắm!

 

Diệp Trì hất tay họ ra, gầm lên:

 

- Mẹ kiếp, đừng có làm mất thời gian nữa! Vợ tôi đang ở bên dưới, tôi không xuống đó thì còn gì là đàn ông?

 

Gào lên xong Diệp Trì liền lao xuống, gần như vừa chạy vừa lăn. Mấy người kia cũng biết tình hình nguy cấp, vội vàng xuống núi báo tin.

 

Lúc Diệp Trì đến thôn, ngôi làng bé nhỏ đã bị chia làm hai bởi đất đá ở trên núi sạt lở xuống. Trong tiếng mưa rào xối xả loáng thoáng tiếng chó gà kêu, tiếng người huyên náo.

 

Mặc dù mưa to nhưng dưới góc cây đại thụ ở đầu thôn vẫn đứng đầy người, trời tối đen chẳng nhìn rõ mặt. Họ nhìn thấy Diệp Trì từ xa, liền đổ xô chạy đến như nhìn thấy cứu tinh.

 

- Giải phóng quân đến rồi, giải phóng quân đến rồi, được cứu rồi!

 

Lúc trưởng thôn chộp lấy tay Diệp Trì,nhìn phía sau Diệp Trì liền ngạc nhiên hỏi:

 

- Sao lại chỉ có một mình anh thế?

 

Diệp Trì gạt nước trên mặt nói:

 

- Mọi người mau tránh xa các căn nhà gỗ, cố gắng kiếm một khoảng đất trống để trú ngụ. Đội cứu nạn lập tức đến ngay. Tiêu Tiêu đâu, Thời Tiêu đâu? Cô ấy ở đâu?

 

Lúc này trưởng thôn mới biết hóa ra người này đến đây để tìm cô giáo Thời .Ông chỉ vào căn nhà ở lưng chừng dốc đã bị bùn đất ngăn cách, nói:

 

- Cô ấy ở bên kia, chúng tôi đã thử rồi nhưng không sang được, cô ấy bị nhốt ở đó rồi!

 

nhìn sang bên đó, mấy căn nhà ở lưng chừng dốc đang chầm chậm trượt xuống. Diệp Trì chẳng nghĩ ngợi gì mà xông về phía đó. Trưởng thôn liền kéo anh lại nhưng không được.

 

Diệp Trì gần như phát điên lao về phía đó. Cũng may Phương Chấn Đông đã trang bị vũ trang đầy đủ cho anh, cũng may Diệp Trì từng là một quân nhân, và có dân làng ở đây buộc một đầu dây thừng vào hòn đá to ở bên kia, một đầu dây buộc quanh eo anh, mấy người đàn ông mạnh khỏe của thôn đã kéo sợi dây thừng, tránh để bùn đất đẩy Diệp Trì xuống.

 

May mắn cho Diệp Trì là những chỗ anh đi qua không bị lún hay sụt lở, đều có những tảng đá rắn chắc. Khó khăn lắm mới vượt qua được, bất ngờ một trận cuồng phong ập đến, Diệp Trì loạng choạng mấy bước, ngã nhào xuống đất, đầu đập vào đá, máu tuôn ra hòa vào nước mưa. Diệp Trì mặc kệ, lấy khăn tay ra buộc chặt vết thương rồi dùng cả tay lẫn chân để leo lên.

 

Vừa vào đến trong sân thì bức tường bao xung quanh đã đổ sụp, Diệp Trì nghe thấy tiếng vợ: “Diệp Trì , Diệp Trì ơi, Diệp Trì …”

 

Tiếng kêu run rẩy, sợ hãi và tuyệt vọng. Diệp Trì lao đến đạp cửa, hơn chục phát mà cửa vẫn không mở ra. Diệp Trì lấy cây súng là Phương Chấn Đông đã nhét cho anh trước đó, kéo chốt bảo hiểm, lên đạn, giơ lên, nhằm vào ổ khóa bắn liền mấy phát rồi dùng chân đạp mạnh, cánh cửa bật tung ra. Cánh cửa rời ra, rơi vào chân Diệp Trì .

 

loading...

Diệp Trì chửi đổng một tiếng, nhảy bằng một chân vào trong, chiếc đèn pin trên tay quét một lượt khắp phòng, lập tức nhìn thấy vợ anh đang ôm chặt lấy bụng, co ro trong góc tường, run lên bần bật. Đang ở trong bóng tối nên mắt cô không thể thích ứng với ánh sáng ngay, Thời Tiêu đưa tay lên che mắt, miệng vẫn gọi tên Diệp Trì .

 

Diệp Trì tức phát điên lên, nhảy qua đó ôm cô vào lòng, ôm thật chặt, chẳng còn chút kẽ hở nào.

 

- Cho dù em có chạy đến chân trời góc biển nào anh cũng tóm được em về!

 

Nỗi khủng hoảng tích tụ lên đến đỉnh điểm, bỗng nhiên nhìn thấy Diệp Trì , Thời Tiêu gần như sụp đổ, ôm chầm lấy Diệp Trì , gào khóc: “Sao giờ anh mới chịu đến, sao giờ mới chịu đến, đồ khốn, khốn khiếp, sao giờ mới chịu đếnThời Tiêu gào thét xong liền chủ động chồm đến, hôn lên môi Diệp Trì , đưa lưỡi vào sâu trong miệng anh.

 

Trái tim Diệp Trì như mềm ra thành nước, làm gì có thời gian để so đo chuyện cô bỏ trốn. Trong khoảnh khắc , lý trí đã trở lại, anh vội đẩy cô ra: “Em đi mau đi, ra ngoài , đi từ đây ra!” Diệp Trì vừa nói xong thì rắc một tiếng, mái nhà trên đầu hai người đổ sụp xuống.

 

Chương 52

 

- Vợ à, nếu như hai chúng ta đều chết ở đây thì thôi, nhưng nếu anh chết, em còn sống thoát ra ngoài mà dám mang con trai của anh đi tái giá với người đàn ông khác, anh có là ma cũng không tha cho em đâu, biết chưa hả?

 

Nước mưa mang theo bùn đất xối xả trôi xuống, Diệp Trì vẫn ôm chặt Thời Tiêu trong lòng, cũng may chỗ họ đang đứng là góc nhà, cho dù trần nhà có sập xuống, xà nhà cũng gả vào tường, tạo ra một khoảng trống nhỏ hẹp, chỉ có điều hai người không thể nào cử động được.

 

Diệp Trì thử cử động mới phát hiện ra hai chân của mình chẳng còn chút sức lực nào. Anh biết, ban nãy cửa đổ vào khiến chân phải của anh bị gãy, còn chân trái của anh đang bị bùn đất vừa đổ xuống chôn chặt, không thể nhấc ra được.

 

Một cánh tay anh ôm chặt lấy vợ, tay kia giữ chặt vào khung cửa sổ, lấy thân mình che mưa và bùn đất. Mặc dù trong lòng đang rất lo lắng, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm đe dọa Thời Tiêu, anh muốn cố gắng gạt đi nỗi lo sợ cho Thời Tiêu…

 

Thời Tiêu được anh bảo vệ trong vòng tay, mặc dù không cử động được, nhưng cũng biết Diệp Trì mặc dù nói năng gở miệng nhưng khôn khéo đó lại là sự thật, rất có thể hai người sẽ phải chết ở đây. Nếu xúi quẩy, rất có thể bùn đất sẽ đổ ào xuống, cuộc đời của cả hai sẽ chấm dứt ở đây.

 

Thời Tiêu từ xưa đến nay luôn không hiểu thế nào là cùng sống cùng chết, nhưng lúc này đây, khoảnh khắc đối mặt với cái chết, cô mới phát hiện thà chết chung với Diệp Trì ở chỗ này chứ không muốn một mình sống sót ra ngoài.

Thời Tiêu ngẩng đầu, trong bóng tối, hai người không nhìn rõ mặt nhau, nhưng thật kỳ lạ, Thời Tiêu vẫn nhìn rõ đôi mắt của Diệp Trì , đôi mắt sâu thẳm, sáng long lanh, ánh mắt vẫn ngang ngược như vậy, nhưng thật kỳ lạ, con tim Thời Tiêu bỗng trở nên thanh thản, cô cố gắng cử động, xáp lại gần anh, tìm kiếm và hôn lên đôi môi anh.

 

- Diệp Trì , anh nhớ cho kỹ, nếu như không muốn em sống với người đàn ông khác, không muốn con trai anh gọi người khác là cha, vậy thì chúng ta phải cùng nhau thoát ra ngoài. Nếu như anh chết rồi, việc đầu tiên em làm là tái giá, lấy Hứa Minh Chương, lấy Tưởng Tiến!

 

- Em dám!

 

Diệp Trì cúi đầu xuống, dùng môi chặn miệng cô lại, không cho cô nói linh tinh, cái lưỡi lành lạnh mang theo hơi thở phẫn nộ đưa vào trong miệng cô. Thời Tiêu há miệng, đan chặt lưỡi vào nhau. Dòng đất đá đang đổ xuống dường như đã bị hai người gạt sang một bên, trong khoảnh khắc chỉ còn lại nụ hôn nồng nàn. Ầm một tiếng, phân nửa căn nhà đổ ụp xuống.

 

Phương Chấn Đông nhận được tin tức liền tức tốc thông báo với tổ chức cứu nạn của huyện Thông Giang, còn mình thì dẫn theo cấp dưới trực tiếp vượt núi đến cứu nạn trước.

 

Phương Chấn Đông đã đi với vợ đến đây mấy lần. Đây đúng là một thiên đường dưới mặt đất, người dân ở đây lại hiền lành, mộc mạc, nhưng ở đây môi trường địa chất không tốt, trước đây chuyên gia từng nói, núi đồi ở đây dễ bị sụt lở, bảo dân làng ở đây tốt nhất là nên dời đi, nếu không gặp phải mưa lớn không biết chừng sẽ gặp tai họa không lường.

 

Lúc ấy Phương Chấn Đông đã bàn bạc với chính quyền huyện Thông Giang về chuyện này, chính quyền cũng rất khó xử, chỉ là vì các dân làng đều nhiều đời sống ở đây rồi, giờ bảo họ rời đi chẳng khác nào bỏ quê quán mà đi, chẳng ai đồng ý. Đã làm công tác hai năm nay rồi mà không được. Đến hôm này thì quả nhiên lời nói của chuyên gia đã ứng nghiệm.

 

Phương Chấn Đông dẫn quân đến núi, nhìn cảnh tượng không khỏi lo lắng. Mặc dù đập vào mắt anh là một đống hỗn độn, nhưng dân làng đều đang đứng ở mảnh đất trống dưới góc cây, chỉ có điều không thấy bóng dáng Diệp Trì đâu cả.

 

Trưởng thôn nhìn thấy Phương Chấn Đông đến liền lao ra:

 

- Đồng chí giải phóng quân, các anh mau đi cứu bọn họ, bọn họ ở bên kia. Thời Tiêu và đồng chí giải phóng quân ban nãy đều ở bên k

 

Phương Chấn Đông nhìn theo hướng chỉ của trưởng thôn, một ánh chớp rạch ngang trời, giúp anh nhìn rõ đại khái tình hình, cây gốc to nghiêng vẹo đổ xuống, đè lên căn nhà đã sập nát, nhìn chẳng rỗ là nhà hay là bùn đất, hay là cây cối nữa. Diệp Trì và vợ nếu đang ở trong đó thì chẳng biết sống chết ra sao.

 

Hơn nữa Phương Chấn Đông biết, vợ Diệp Trì đang có bầu năm tháng.

 

- Trương Thường Bảo, cậu dẫn người tìm kiếm ở khắp ngóc ngách trong thôn. Vương Tiến Hi, cậu dựng lều ngay tại đây, giúp trưởng thôn sắp xếp ổn thỏa cho dân làng. Những người còn lại theo tôi cứu người!

 

Phải dựa hoàn toàn vào sức người, vô cùng khó khăn, chuyển từng tảng đá đi một, bên dưới lớp bùn đất, cây cối và đất đá ngổn ngang. Phương Chấn Đông đứng bên này nhìn mà lòng thầm than.

 

Lúc trời tảng sáng , mưa to cuối cùng cũng tạnh. Một ngôi làng vốn đẹp như tranh nay giống như một bãi rác, cũng may là cả ngọn núi không sụt xuống nữa và đội cứu nạn đã tìm đến. Phương Chấn Đông liếc mắt nhìn phía trước, người đàn ông tay không chuyển đất đá, trên người mặc bộ đồng phục cảnh sát, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng là con trai của phó phòng Hứa, là cục trưởng công an huyện Thông Giang mới được điều chuyển đến. Nói như vậy cho dễ nghe thôi chứ người trong giới của họ đều biết, chắc chắn là anh ta đã đắc tội ai đó nên mới bị đẩy về nơi này. Mặc dù đã gặp được nhiều thanh niên xuất sắc, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy vị Hứa cục trưởng trẻ tuổi này, Phương Chấn Đông không khỏi gật gù: khôi ngô tuấn tú, phong độ hơn người, quả không hổ danh là nam tử địa trượng phu,chỉ có điều thứ tình cảm trào qua ánh mắt thật khó hiểu. Anh ta chộp lấy một người ở gần đó hỏi: “Tiêu Tiêu đâu, Thời Tiêu đâu?”

 

Sau khi biết cô đang bị kẹt ở bên dưới, anh lao vào như điên, gia nhập đội cứu nạn, người khác đi găng tay, nhưng anh để tay không. Người ta đưa găng tay cho anh, nhưng anh không buồn dùng, mắt đau đáu nhìn xuống dưới, chúi đầu đào xới, miệng không ngừng lẩm bẩm, lại gần một chút có thể nghe thấy rất rõ:

 

- Thời Tiêu…Thời Tiêu…

 

Từng tiếng gọi như xuất phát từ tận đáy lòng, vô cùng tuyệt vọng và thê lương. Nếu như không biết đích xác Thời Tiêu là vợ của Diệp Trì , Phương Chấn Đông rất có thể sẽ nghĩ Hứa Minh Chương chính là chồng của Thời Tiêu .

 

- Ở dưới chỗ này này!

 

Một người cầm máy thăm dò hồng ngoại kêu lớn, Phương Chấn Đông vội vàng chạy đến:

 

- Đào chỗ này lên cho tôi, mau!

 

Hứa Minh Chương lao đến nhưng bị Phương Chấn Đông giữ lại:

 

- Cực trưởng Hứa cứ bình tĩnh, giờ cần phải có biện pháp, cậu ra đấy có khi lại vướng chân vướng ta người ta. Chúng ta cứ đứng đây chờ đợi, cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ cứu họ ra, tôi đảm bảo!

 

Trạng thái tinh thần của Hứa Minh Chương đã hơi bình ổn lại, kể từ lúc nghe tin Thời Tiêu bị chôn vùi ở bên dưới, anh đã bất chấp tất cả. Anh hối hận, oán trách, nếu như lúc ấy anh chịu từ bỏ kịp lúc, nếu như lúc ấy anh không nhát gan lùi bước để bảo toàn sự bình an cho mình, nếu như lúc Thời Tiêu rời bỏ Diệp Trì , anh đứng ra dẫn cô cao chạy xa bay, có thể tất cả những chuyện này đều không xảy ra.

 

Đó là người con gái anh yêu biết bao năm trời, anh đã thầm nghĩ cô sẽ là vợ của anh suốt đời. Nếu như cô sống hạnh phúc,vậy thì cuộc đời này của anh chẳng còn gì phải hối tiếc, nhưng giờ cô lại bị chôn vùi ở bên dưới, chẳng biết sống chết ra sao. Hứa Minh Chương thật muốn tát cho mình vài cái, nhìn trân trân vào những tảng đá, cây gỗ được dời đi, rồi khủng hoảng trong lòng đang dày vò anh.

 

- Nhìn thấy rồi, bọn họ ở đây này!

 

Phương Chấn Đông và Hứa Minh Chương cùng lao đến, họ có thể nhìn thấy hai người gần như bị chôn vùi trong lớp đất đá trong một không gian chật hẹp. Diệp Trì quay lưng vào họ, che chở phía trên người Thời Tiêu , hai tay ôm chặt lấy cô.

 

Chỉ liếc qua Phương Chấn Đông cũng biết Diệp Trì đã phải gánh chịu sức nặng như thế nào để che chở cho vợ mình. Đúng là một người đàn ông chân chính, không chỉ là một dũng sĩ, đây còn là một kỹ năng khi đối mặt với hiểm nguy, anh đã biết cách giảm thiểu tối đa những tổn thương cho mình.

 

Đột nhiên có ánh sáng chiếu vào khiến Thời Tiêu tỉnh trước. Thời Tiêu chẳng nhớ có chuyện gì nữa, chỉ nhớ hai người đã hôn nhau rất nồng nàn, sau đó xung quanh tối đen. Nhưng lúc ấy cô không hề sợ, thật sự chẳng sợ chút nào. Cô biết Diệp Trì ở bên cạnh mình, anh đang ôm chặt lấy cô. Do đó cô chẳng sợ gì hết, nhưng giờ thì cô sợ thật rồi, bởi vì Diệp Trì lúc này chẳng có chút phản ứng gì.

 

Lúc nhìn thấy Phương Chấn Đông , cô dùng hết sức lực của mình để kêu lên:

 

- Cứu anh ấy, mau cứu anh ấy!

 

Mặc dù dùng toàn bộ sức lực nhưng giọng nói vẫn còn rất yếu ớt. Tuy nhiên ánh mắt cô lại toát lên sự khủng hoảng đến tuyệt vọng, vô cùng rõ nét, cô thậm chí chẳng nhìn thấy Hứa Minh Chương đang lao đến, chẳng buồn nhìn lấy một cái. Rồi chưa nói hết câu đã ngất đi.

 

Cáng được đưa đến, hai người lần lượt được cứu ra rồi đưa xuống căn lều bên dưới để cấp cứu. Trên người Diệp Trì bị gãy xương ở nhiều chỗ, còn Thời Tiêu ngoài hoảng sợ ra thì trên người chẳng có một vết thương nào hết, ngay cả đứa bé trong cũng bụng vẫn bình an, bác sĩ nói đây đúng là kỳ tích.

 

Nhưng Phương Chấn Đông biết, đây chẳng phải là kỳ tích, đây là tình yêu của một người đàn ông, tình yêu đối với vợ và con. Nhưng trải qua những khó khăn này, Diệp Trì đúng là một người đàn ông chân chính, vừa cứng rắn vừa dịu dàng, rất cảm động lòng người.

 

Vết thương của Diệp Trì rất nặng, không thể để lâu, Phương Chấn Đông liền điều máy bay trực thăng đến chuyển hai người ra ngoài.

 

Lúc Thời Tiêu tỉnh lại, cô đã nằm trong bệnh viện quân khu Trùng Khánh. Vừa mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt Thời Tiêu là Quyên Tử, Quyên Tử nhìn thấy cô mở mắt ra liền ôm chầm lấy cô mà gào khóc:

 

- Cái con ranh này, trốn cái gì mà trốn, suýt nữa thì vùi mạng ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó rồi! Cậu với tên khốn Diệp Trì ấy chia tay thì chia tay, có gì ghê gớm mà phải bỏ trốn hả? Đây là xã hội pháp chế, tớ không tin là gã Diệp Trì ấy có thể làm bừa như thế, cậu làm tớ sợ phát khiếp đi được!

 

Lâm Yến mang phích nước nóng đến, nghe thấy Quyên Tử nơi năng loạn xạ liền lắc đầu, đây nào phải đến giúp đỡ, rõ ràng là đến làm loạ

 

Thời Tiêu sực tỉnh, liền chộp lấy Quyên Tử , hỏi:

 

- Diệp Trì đâu? Diệp Trì đâu rồi? Anh ấy ở đâu?

 

Quyên Tử hừ giọng:

 

- Yên tâm, hắn chưa chết được đâu, còn sống dai hơn cả gián!

 

Thời Tiêu thở phào. Lâm Yến rót một cốc nước ấm đưa cho Thời Tiêu:

 

- Hai người làm cái trò gì thế hả, đến giờ vẫn còn phải giấu bố mẹ đấy, nếu không biết chuyện này còn ầm ĩ đến mức nào. Nhưng cũng chẳng giấu được lâu đâu, Diệp Trì bị gãy mất một chân một tay rồi, ngực phải bị gãy mất hai xương sườn, ít nhất cũng phải nằm tĩnh dưỡng ba tháng…

 

Lâm Yến còn chưa nói xong, Thời Tiêu đã ngồi bật dậy, nhìn Lâm Yến bằng ánh mắt kiên quyết:

 

- Tôi muốn gặp anh ấy, ngay bây giờ!

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: