truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 45 46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 45

Mười mấy ngày Diệp Trì ở nước ngoài, gần như ngày nào anh cũng gọi điện cho Thời Tiêu, chẳng có ngày nào không, nhưng toàn tắt máy. Gọi điện thoại về nhà mới hay cô chuyển đến chỗ Quyên Tử ở, thế nên anh cũng yên tâm. Cô nàng này lại đang làm mình làm mẩy với anh đây. Cứ như thế này cũng được, còn hơn để cô ở nhà nghĩ ngợi vẩn vơ. Hơn nữa về nhà bố mẹ ở, hai ông bà chắc chắn sẽ suốt ngày ép cô ăn. Thời Tiêu được anh nuông chiều nên ăn ngon quen miệng rồi, giờ ở với bố mẹ, nếu ăn món gì không vừa ý chắc cũng không dám từ chối. Có khi đến ở với Quyên Tử lại hay.

Diệp Trì suốt ngày lo lắng cho vợ. Anh nghĩ, quản lý một công ty trên dưới hàng nghìn người th không vất vả như trông nom một mình Thời Tiêu. Thế nhưng trong lòng anh vẫn thấy ngọt ngào, cứ nghĩ đến đứa bé trong bụng vợ là anh chỉ muốn lao ngay về với cô. Thế mà cô chẳng chịu hiểu cho tâm tư của anh gì cả, chẳng buồn nghe đến một cuộc điện thoại.

Diệp Trì định gọi sang máy của Quyên Tử nhưng nghĩ bụng, với tính cách của vợ anh chắc chắn sẽ một mực không chịu nghe nên anh cũng thôi. “Trời cao, hoàng đế lại ở xa”, anh cũng chẳng làm gì được Thời Tiêu nên cũng đành để yên cho cô vài ngày.

Sự sơ xuất của Diệp Trì đã tạo điều kiện cho Thời Tiêu có đủ thời gian trốn chạy. Cho đến khi Diệp Trì hăm hở về nhà mới phát hiện ra người đi, nhà bỏ không. Trong lòng Diệp Trì vô cùng phẫn nộ và lo lắng. Diệp Trì xé nát tờ đơn ly hôn, cầm xấp ảnh lên, xem hết một lượt. Rất chuyên nghiệp, góc độ chụp rất tinh tế, đừng nói là cô vợ ngốc nghếch của anh mà cho dù anh nhìn thấy cũng có hơi nghi ngờ bản thân đã mắc lừa cô ả kia, thật khốn kiếp!

Xoay tay lại, Diệp Trì phát hiện đằng sau bức ảnh có chữ, vội vàng đọc lướt qua rồi đột nhiên nhớ lại cảnh tượng hai người cãi nhau vào cái đêm trước khi anh đi, cô đã cứng đầu cứng cổ cãi lại anh: “Còn anh thì sao? Anh là cái gì? Anh còn không bằng loại chó má!”

Hóa ra đúng là có bất thường, hóa ra không phải là ảo giác của anh, kể từ lần ở hội quán về, chớp mắt đã thấy cô có gì đó bất thường. Thời Tiêu chẳng buồn hỏi mà trực tiếp định tội anh luôn, định tội thôi chưa hài lòng, lại còn mang theo con anh bỏ trốn, khiến cho anh cáu phát điên lên, muốn tìm đối tượng để trút giận mà không có.

Cô nàng này đã thông minh ra rồi, hơn nữa đã lập mưu từ lâu, chỉ đợi anh ra nước ngoài là chân trước chân sau bỏ trốn luôn. Diệp Trì nghiến răng trèo trẹo, thầm nhủ: “Giỏi lắm! Có bản lĩnh, đáng tiếc là có chạy lên trời xuống biển cô cũng vẫn là vợ của Diệp Trì này. Muốn ly hôn ư, đừng hòng! Còn về những bức ảnh này, cứ đợi anh tóm cổ được cô về đây sẽ tính tiếp!”

Diệp Trì gọi điện thẳng cho Hồ Quân, cậu ta bây giờ giữ chức to rồi, nghe nói sang năm có hy vọng được thăng chức thành Phó cục trưởng, cũng ra trò đấy. Giờ Hồ Quân đang quản lý tổ trọng án của thành phố, lắm quyền lực rất lớn trong tay, muốn điều tra chuyện gì chỉ là chuyện vặt, Diệp Trì tìm đến Hồ Quân là tốt

Thật ra hai ngày nay Hồ Quân cũng đau hết cả đầu, vì trong gia đình anh đang có “chiến tranh” lý do không ai khác lại chính là bị cái gã Hứa Minh Chương kia làm cho xáo trộn hết cả. Đình Đình, cô con gái yêu của ông bà Hồ đã đạt đến mức độ lụy tình đáng sợ. Về cơ bản, Đình Đình là cô con gái rượu của ông bà Hồ, có thể nói là cực kỳ được nuông chiều, cho dù Đình Đình có đòi hái sao ở trên trời thì cũng phải bắc cầu leo lên hái sao cho cô. Mà kẻ phải “hy sinh” lại chính là người anh trai này.

Mặc dù sống trong sự nuông chiều nhưng em gái anh vẫn là một cô gái rất biết điều, mặc dù nói có chủ kiến của mình nhưng về những chuyện lớn đều nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ và anh trai. Nhưng chỉ một gã Hứa Minh Chương nhỏ nhoi đã khiến cho Đình Đình nhà họ mờ mắt.

Hứa Minh Chương không tồi, điều này Hồ Quân phải thừa nhận. Mặc dù không tồi nhưng trong lòng lại có người phụ nữ khác, hơn nữa lại còn rất sâu sắc, có thể cả đời này không thể nào quên được. Đây là những lời Phong Cẩm Thành nói.

Chuyện Diệp Trì và Hứa Minh Chương đánh nhau, mấy người bọn họ đương nhiên đều biết, dù gì chuyện này cũng ầm ĩ lắm, Hứa Minh Chương bị Diệp Trì đánh cho gãy hai cái xương sườn, nằm viện mất nửa tháng trời mới được ra viện.

Mặc dù Hứa Minh Chương thua nhưng mấy người Hồ Quân lại có cái nhìn khác về Hứa Minh Chương. Diệp Trì là ai, tàn nhẫn thế nào, chẳng có ai trong bọn là không biết cả. Cái năm bọn họ chuẩn bị xuất ngũ, tiểu đội đặc chủng đến doanh trại của họ thực hiện nhiệm vụ gì đó, yêu cầu họ phải phối hợp. Người ta là bộ đội đặc chủng, hách dịch là chuyện đương nhiên, nhìn ánh mắt của họ chỉ toàn thấy sự khinh thường và ngạo mạn, nhìn ai cũng như nhìn mấy thằng lính mới tò te. Nếu là người khác thì thôi, nhưng đây lại đụng ngay phải bọn Diệp Trì, thằng nào cũng chẳng phải dạng dễ đối phó, thường ngày muốn gây chuyện còn không được, giờ tự dưng lại có kẻ tự tìm đến chuốc vạ vào thân.

Hai bên đụng độ nhau, chẳng ai chịu ai, thế là tìm ngay một khoảnh đất “tỉ thí”. Nói thực lòng mấy người bọn họ chẳng phải đối thủ. Mấy thằng đó chẳng phải người, chưa đầy hai chiêu đã đốn ngã bọn Hồ Quân. Chỉ có Diệp Trì, mặc dù một tay bị đánh gãy nhưng vẫn xông lên, đá thẳng vào bụng khiến đối phương ngã ngửa ra đất, sau đó đạp gãy chân gã đó.

Về sau đội trưởng của bọn chúng đến tìm Diệp Trì, nhưng Diệp Trì chán làm lính rồi nên đã xuất ngũ, đi du học rồi. Đến tận bây giờ Hồ Quân vẫn nhớ vẻ mặt của gã đội trưởng lúc đó.

Diệp Trì là dân nhà lính, nhưng Hứa Minh Chương chỉ là một thư sinh nho nhã, có thể ra đòn với Diệp Trì đã là khá lắm rồi, nghe Phong Cẩm Thành nói Diệp Trì bị ăn mấy đòn tím bầm mặt mày, cho thấy ngoài chút bản lĩnh ra, Hứa Minh Chương cũng rất liều mạng. Chuyện này chứng tỏ điều gì, chứng tỏ rằng Thời Tiêu thực sự là cô gái mà cậu ta để tâm đến, là cô gái xứng đáng để cậu ta dùng tính mạng để đổi lấy.

Một người đàn ông như thế chẳng dễ dàng yêu một người phụ nữ, nhưng đã yêu rồi muốn quên sẽ càng khó. Đình Đình là cô công chúa gia đình anh nâng niu trong lòng bàn tay, có chuyện gì khó khăn đều có họ che chắn giúp. Giờ Đình Đình mà theo Hứa Minh Chương chắc chắn không có kết cục tốt đẹp, nói không chừng cả đời này anh ta sẽ mãi nhớ về Thời Tiêu.

Mà Diệp Trì đúng là thùng thuốc nổ, ghen gì mà khủng khiếp. Đã đánh người ta gãy hai cái xương sườn rồi, lại còn chặn đứng con đường tiến thân của người ta. Như thế còn chưa hả giận, còn phải điều Hứa Minh Chương đến tận vùng Xuyên Thiểm xa xôi, đi làm cái chức công an chết tiệt gì đó.

Nhìn bộ dạng căng thẳng của Diệp Trì đối với vợ mình, có lẽ Hứa Minh Chương cả đời này đừng mong quay về. Và nhà họ Hồ có thể nhẫn tâm đứng nhìn Đình Đình đi theo Hứa Minh Chương đến cái nơi khỉ ho cò gáy ấy để cùng chịu tội không?

Thế mà con bé một mực đòi đi, suốt ngày làm ầm lên, ngay cả cửa hàng đồ nướng cũng chẳng chịu làm nữa, chuyển nhượng cho người khác, hành lý đã thu dọn rồi, một lòng một dạ đi tìm Hứa Minh Chương.

Bố mẹ Hồ Quân không ngăn được, đành phải nhốt Đình Đình trong nhà, không cho cô ra ngoài. Chuyện ầm ĩ khiến cho ai cũng đau đầu nhức óc.

Vì thế khi Hồ Quân nhận được điện thoại của Diệp Trì đúng là khắc tinh. Mọi chuyện cứ rối tinh hết cả lên. Hồ Quân thực sự khâm phục Thời Tiêu, trông bộ dạng nhỏ nhắn đáng yêu thế mà trị Diệp thiếu gia của chúng ta đâu ra

Giờ thì hay rồi, cô ấy trốn rồi, trong bụng cô ấy còn có cháu đích tôn nhà họ Diệp, chẳng trách mà Diệp Trì cuống thế. Nếu như ông bà Diệp mà biết không biết còn xảy ra thêm chuyện gì nữa.

Cô nàng này thật biết làm khổ người khác. Kể từ lúc Diệp Trì lấy vợ, cứ hết chuyện này đến chuyện khác nối nhau xảy ra, chưa khi nào được bình yên: “Ok, chuyện này cậu đừng lo, cúp điện thoại là tôi sẽ điều tra ngay. Nhưng mà tôi cũng nói trước, cho dù có điều tra cũng chưa chắc đã tìm thấy ngay. Nếu vợ cậu quyết không ngồi máy bay hay tàu hỏa, chúng ta có điều tra cũng chẳng điều tra được!”

- Mẹ kiếp, cho dù cô ấy có là con chim thì cậu cũng phải giăng lưới bắt cho bằng được. Để xem tôi mà tóm được sẽ trị cô ta thế nào! Dám mang con trai của tôi đi trốn à!

Diệp Trì nghiến răng trèo trẹo. Hồ Quân không nhịn được cười:

- Thôi cậu đừng nói cho sướng mồm nữa! Cứ dính đến vợ cậu là cậu lại mềm nhũn như con chi chi, ăn nói nhỏ nhẹ chưa từng thấy, chẳng biết ai trị ai đâu!

- Cút mẹ đi, đừng có chọc tức tôi! Mau điều tra đi, tôi không tin là cô ta trốn được lên trời!

Chẳng được bao lâu, chuyện này đã kinh động đến vợ chồng Diệp tướng quân. Ông bà mấy ngày nay cứ thấy bất ổn, bảo là Thời Tiêu sang nhà bạn ở sao chẳng gọi điện về lấy một cuộc, hỏi Diệp Sinh thì anh bảo Thời Tiêu nghỉ dài ngày, ban đầu cũng không nghĩ ngợi gì, sau Diệp Trì đã về, ông bà gọi về nhà ba bốn lần mà không thấy hai vợ chồng con về liền bắt đầu sốt ruột.

Thêm nữa, hai ngày nay, cứ bảo Diệp Trì dẫn vợ về nhà ăn cơm là cứ ấp ấp úng úng, toàn lảng sang chuyện khác, bà Diệp bắt đầu thấy nghi ngờ.

Hôm nay bà kéo Diệp tướng quân đi, mới sáng sớm hai ông bà đã đến nhà Diệp Trì. Bà Diệp không khỏi thở dài, trên tấm thảm ngoài phòng khách ngổn ngang toàn là chai đựng rượu, đều là chai không, cái gạt tàn trên bàn đầy ắp mẩu thuốc lá, rèm cửa không buồn kéo ra, cửa sổ không mở, cả căn phòng ngập trong mùi thuốc lá và rượu

Bà Diệp sầm mặt, một môi trường ngột ngạt như thế này, cháu nội của bà sao chịu nổi? Bà nhíu mày thì nhìn thấy Diệp Trì đi từ trong nhà vệ sinh đi ra, không khỏi giật nảy mình. Thằng con trai từ xưa đến nay vốn rất coi trọng bề ngoài như Diệp Trì giờ lôi thôi lếch thếch, râu mọc nham nhở, mặt mày hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, quần áo nhàu nhĩ, trông như mấy ngày rồi chưa thay.

Bà Diệp còn chưa kịp định thần lại, Diệp tướng quân đã vớ lấy cái bình pha lê bên cạnh, ném về phía Diệp Trì. Cú ném vừa mạnh vừa chuẩn, Diệp Trì chỉ kịp né sang một bên, cái bình pha lê đập vào bức tường sau lưng anh, tiếng động chói tai vang lên khiến bà Diệp giật nảy mình.

- Anh làm cái gì thế?

- Làm cái gì ư?

Diệp tướng quân chỉ vào những bức ảnh trên bàn:

- Bà nhìn xem con trai bà đã làm chuyện khốn kiếp gì? Lúc anh Hồ nói với tôi, tôi còn không tin lắm. Bà nhìn đi, bằng chứng rành rành ra rồi đây, tôi mà là Tiêu Tiêu tôi cũng chẳng sống được với thằng đốn mạt này!

Bà Diệp nhìn theo hướng tay chồng rồi ngẩng lên nhìn con trai oán trách:

- Trì à, con làm thế là không được, trước đây con chơi bời bố mẹ có thể nhắm mắt cho qua, nhưng giờ con đã lấy vợ rồi, Tiêu Tiêu lại đang có bầu, con làm vậy thật quá quắt!

Bà Diệp chưa nói hết đã bị Diệp Trì ngắt lời:

- Về cơ bản con chẳng làm gì hết, chỉ xã giao vớ vẩn thôi. Bọn Hồ Quân với Tả Hồng đều biết rõ, là Tiêu Tiêu hiểu nhầm thôi, thế nhưng cô ấy chẳng cho con cơ hội giải thích đã bỏ đi rồi. Con đi tìm ba ngày nay mà chẳng có tin tức. Con cũng sốt ruột đến phát điên lên rồi, bố mẹ đừng thêm dầu vào lửa nữa!

Điện thoại của Diệp Trì đột nhiên đổ chuông, Diệp Trì nhanh chóng nghe máy, giọng điệu đang bực bội bỗng dịu ngay xuống, nghe còn có chút ngọt ngào: “Bố, mẹ, bố mẹ về rồi ạ! Cơ quan Tiêu Tiêu tổ chức đi du lịch, đi Hải Nam, một tuần ạ. Dạ, mẹ yên tâm, bác sĩ nói không sao! Dạ, được ạ, ngày mai con sẽ qua nhà bố mẹ ạ!”

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của con trai mà ông bà Diệp không khỏi cười như mếu. Đợi Diệp Trì ngắt điện thoại, Diệp tướng quân liền nói thẳng: “Tao không cần biết hai đứa chúng mày làm cái gì, nếu để cháu nội tao có mệnh hệ gì, tao sẽ bắn chết mày!”

Chương 46

Lúc Phong Cẩm Phong đến, là bà giúp việc ra mở cửa. Diệp Trì ra nước ngoài, ban đầu bảo Thời Triều sẽ về nhà mẹ anh ở, do đó liền cho bà giúp việc làm theo giờ nghỉ một tuần. Bà giúp việc về nhà một chuyến, lúc quay lại đã thấy căn nhà thành ra thế này rồi. Bà giúp việc đã làm cho Diệp Trì được hơn năm năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng như thế này. Về cơ bản, kể từ khi Diệp Trì chuyển đến, bà cũng đến đây làm việc. Trước khi Diệp Trì lấy vợ, mặc dù anh rất lăng nhăng, nhưng Diệp Trì chưa bao giờ tùy tiện dẫn phụ nữ về cái nhà này, Thời Tiêu là người duy nhất cho đến thời điểm hiện tại.

Bà giúp việc rất thích Thời Tiêu, một cô gái thuần khiết, đáng yêu, chẳng chút kiêu ngạo, mặc dù không biết làm việc nhà nhưng có tinh thần học hỏi, học từng chút một. Nói như lời người già thì Thời Tiêu là một người phụ nữ để chung sống.

loading...

Diệp Trì cũng thay đổi hẳn, trở thành một ông chồng mẫu mực, yêu thương vợ, bà giúp việc cứ âm thầm ngưỡng mộ cuộc sống hạnh phúc của hai vợ chồng, thường kể cho mấy bà ở quê nghe, hai vợ chồng này yêu thương, quan tâm nhau lắm. Đương nhiên giữa vợ chồng hai người cũng có những xung đột nho nhỏ, nhưng vài hôm lại đâu vào đấy, vẫn ôm ấp, dỗ dành, hôn hít… Nhiều lúc nhìn thấy cảnh đó bà cũng thấy ngại. Bà chưa từng thấy cặp vợ chồng nào cưới nhau lâu thế rồi mà vẫn tình cảm như vậy.

Cứ tưởng Thời Tiêu sắp sinh đến nơi, thế mà chẳng hiểu sao đột nhiên thay đổi một trăm tám độ. Vừa về đến nơi đã thấy Thời Tiêu đi mất rồi, còn mang theo đứa bé trong bụng đi mất.

Bà giúp việc vô cùng băn khoăn, đang sống hạnh phúc thế sao tự nhiên lại bỏ trốn? Có một người chồng tốt như Diệp Trì mà còn đi đâu?

Nhưng chuyện rốt cuộc như thế nào bà cũng không rõ, chỉ biết chuyện của người ta, mình không can dự thì tốt hơn. Nghĩ vậy bà liền nhắm mắt dọn dẹp. Lúc nhìn thấy Phong Cẩm Phong đến, bà đột nhiên cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như bà nghĩ.

Thời Tiêu đi mất tăm, Diệp Trì cũng không đi làm, ngày ngày ngồi uống rượu, uống đến say mềm, mắt trừng trừng nhìn vào điện thoại, vẻ thất thần như kiểu mất hồn, rồi đột nhiên có một cô gái xinh đẹp đến. Cô ta là ai phải đợi thời gian trả lời.

Phong Cẩm Phong vào nhà liếc nhìn bà giúp việc, lạnh lùng hỏi: “Anh Diệp đâu rồi?”

Bà giúp việc ngẩn ra một lát rồi mới trả lời:

- Cậu chủ đang ở trên tầng hai tắm rửa ạ.

Phong Cẩm Phong gật đầu, đi qua bà lên thẳng phòng ngủ tầng hai. Bà định thần lại, vội vàng đuổi theo nhưng cô ta đã lên đến tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ bước vào, dáng vẻ như một nữ thần, đưa mắt liếc khắp căn phòng một lượt, ánh mắt cô ta dừng lại trên bức ảnh cưới treo trên tường, khóe môi nhếch lên cười một cách khó hiểu.

Cho dù thế nào, Thời Tiêu cuối cùng cũng đã đi rồi, ra khỏi căn nhà này rồi, rời khỏi Diệp Trì rồi, vậy thì ít nhất cô cũng có cơ hội tiếp cận anh. Phong Cẩm Phong bước vào, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh giường ngủ, tự nhiên như đang ở nhà của mình.

Diệp Trì quấn khăn tắm ngang eo đi ra, nhìn thấy Phong Cẩm Phong liền sầm mặt:

- Ra ngoài!

Trong phòng ngủ đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ thứ hai, không phải vợ anh khiến cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Rõ ràng Phong Cẩm Phong như bị ma nhập, nhất thời đắc ý mà quên mất tính cách thật sự của Diệp Trì. Giọng nói lạnh lùng của Diệp Trì không khiến cho Phong Cẩm Phong chùn bước, trái lại, cô ta còn xán đến.

Rõ ràng Phong Cẩm Phong đã có ý định từ trước khi đến, cô ta định giậu đổ bìm leo, vội vàng đến ôm chặt lấy Diệp Trì. Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu trắng sữa, chất liệu tơ lụa, trơn và mềm mại, eo thắt một chiếc thắt lưng, đẹp và vô cùng quyến rũ

Đáng tiếc là cô ta vừa sáp vào Diệp Trì đã bị anh đẩy ngay ra tức khắc. Phong Cẩm Phong loạng choạng giật lùi ra sau mấy bước, vẻ điên cuồng hiện lên qua ánh mắt. Cô ta tháo sợi thắt lưng ở eo ra, chiếc váy liền thân tuột xuống, bên trong là bộ đồ lót ôm sát màu tím trông rất sexy.

Qua lớp áo lót mỏng có thể thấp thoáng nhìn thấy đầu nhũ hoa nổi lên vô cùng gợi cảm, đôi gò bông đảo trắng ngần căng tròn, tạo ra rãnh ngực sâu hun hút đầy quyến rũ, vòng eo săn chắc tạo ra đường cong hoàn hảo. Bên dưới là chiếc quần lót hình chữ T chỉ che hờ, tạo cơ hội cho đầu óc tưởng tượng ra những “phong cảnh mê hồn” bên trong.

Diệp Trì lạnh lùng nhìn Phong Cẩm Phong rồi đột nhiên nhướng mày:

- Quả nhiên vẫn là Cẩm Phong của ngày xưa, chẳng có chút tiến bộ nào cả. Sao? Muốn dùng thân hình này để mê hoặc tôi ư? Cô đổ bao công sức đuổi vợ tôi đi chỉ là vì chuyện này thôi sao? Cởi sạch trước mặt tôi để tôi chơi một lần, nếu như đây là nguyện vọng của cô, cần gì phải chờ đến bây giờ? Tám năm trước tôi có thể tác thành ý nguyện của cô mà!

Nói rồi Diệp Trì liếc Phong Cẩm Phong từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh bỉ:

- Đáng tiếc, giờ tôi không thể thỏa mãn yêu cầu của cô. Chuyện này chẳng thể trách tôi được, vì tôi lực bất tòng tâm, cô đã cởi sạch rồi mà tôi không có hứng, xin lỗi nhé!

Nghe những lời mỉa mai đầy ác ý ấy, mặc dù cô đã có sự chuẩn bị trước khi đến nhưng vẫn không chịu nổi. Nhưng dù sao cũng đã đến thế này rồi, không thể dễ dàng từ bỏ chỉ vì mấy câu nói của anh được.

Cô liền sải bước đến gần Diệp Trì, ôm chặt lấy Diệp Trì lần nữa, làn da trên hai cơ thể áp chặt vào nhau, chẳng có chút khoảng cách. Cô ôm chặt cố Diệp Trì, cố nhón chân với tới môi anh. Nhưng vừa ghé sát lại, nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của anh, cô đột nhiên nản lòng. Diệp Trì chẳng có nửa lời, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng, khi áp sát cơ thể với phụ nữ, bộ phận nào của đàn ông có phản ứng rõ rệt nhất, nhưng chỗ đó chẳng hề có chút phản ứng nào cả.

 

Phong Cẩm Phong đột nhiên cảm thấy trước mặt Diệp Trì, mình thậm chí chẳng bằng một con gái điếm thấp kém. Tất cả những n lực của cô chẳng qua chỉ là một chuyện nực cười, người đàn ông vô tâm vô tình này, à không, nên nói rằng anh ta có tim, có tình, nhưng trái tim, tình cảm của anh ta đều dành hết cho con khốn không biết điều đó rồi, chẳng còn chút nào dàng cho cô. Tám năm trước là vậy, tám năm sau cũng như vậy.

Sức lực toàn thân của cô như bị mất sạch, cô gần như không đứng vững.

- Cút, nghe thấy chưa hả? Tôi bảo cút, cút ra khỏi nhà tôi, cút ra khỏi tầm nhìn của tôi! Cô nên cảm thấy may mắn vì tôi không bao giờ đánh cô và thấy may mắn vì cô là em họ của Cẩm Thành. Nhưng kể từ bây giờ, cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Nếu không, cô biết Diệp Trì này có thể làm ra những chuyện gì rồi đấy!

Diệp Trì gằn từng tiếng, vô cùng rõ ràng, giọng điệu đầy de dọa, khiến Phong Cẩm Phong không khỏi run rẩy, vội vàng vơ lấy quần áo lên người, rồi lảo đảo chạy ra ngoài.

Diệp Trì ngoảnh đầu lại nhìn bức ảnh trên tường, lẩm bẩm đầy tội nghiệp:

- Vợ ơi, anh rất ngoan phải không, thế em về với anh có được không?

Phong Cẩm Phong vừa xuống đến đại sảnh tòa nhà đã nhìn thấy Phong Cẩm Thành đang đứng dựa lưng vào cửa xe. Nhìn thấy cô đi ra, Phong Cẩm Thành liền buồn bã nói:

- Anh đi theo em đến đây. Anh tưởng rằng mặc dù em làm bừa nhưng ít nhất cũng có chút thông minh, biết chuyện gì nên làm và không nên làm. Em có biết vì sao Diệp Trì nhẫn nhịn với em không? Em nghĩ là vì em sao? Em có biết cái gì hả? Tám năm trước em tự sát, cậu ta đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn, em còn kỳ vọng cái gì? Tám năm trước vẫn chưa có Thời Tiêu, tám năm sau, em trở nên ghê gớm hơn nhiều, những chuyện em làm ra nếu Hồ Quân không nói chắc anh không dám tin là do em làm. Em tưởng rằng Diệp Trì là gã đàn ông ngu muội hay sao? Em tưởng rằng để cho Diệp Trì nhìn thấy Thời Tiêu với một người đàn ông khác thì sao? Thời Tiêu bỏ đi rồi thì cậu ta sẽ ly hôn với cô ấy ư? Cả đời này đều không, em biết tại sao không?

Phong Cẩm Phong ngẩng đầu, Phong Cẩm Thành cười mỉa mai:

- Bởi vì cậu ta yêu Thời Tiêu, yêu thật, yêu hết mình, yêu bất chấp tất cả. Yêu đến mức không có Thời Tiêu cậu ta không thể sống nổi, vì vậy tất cả những gì em làm khiến em trở nên ngu xuẩn hơn mà thôi. Phong à, em là em gái anh, quan hệ huyết thống này cả đời không cắt đứt được, nhưng anh thấy nhục nhã vì có một người em như em!

Thất bại ê chề! Nhìn theo xe của Phong Cẩm Thành đi xa dần, cô đột nhiên thấy mình thất bại thảm hại. Cô luôn tự cho rằng mình cao quý, mình tự tôn, thế mà lại bị hai người đàn ông khinh thường. Cô hậm hực giậm chân xuống đất, trước là người đàn ông cô yêu thầm bao nhiêu năm trời, sau lại là chính anh của mình. Thế mà cô cứ nghĩ mình cao quý hơn con nhóc Thời Tiêu đó, còn tỏ ra kiêu ngạo, còn trong mắt Diệp Trì, chỉ e cô còn chẳng bằng một cọng tóc của Thời Tiêu.

Cẩm Thành nói đúng, không đạt được tình yêu, ghen tuông như cuồng nộ, khiến cho cô quên mất tính cách ” có thù phải báo” của Diệp Trì, tình cảm khiến cho cô quên mất sự tàn nhẫn bất chấp tất cả của Diệp Trì. Chút tình cảm đó có đáng gì, cho dù cô yêu đến mức trở nên hèn hạ, anh cũng chẳng thèm nhìn cô lấy nửa cái.

Phong Cẩm Phong siết chặt bàn tay, trong tay cô… Cứ tưởng rằng đã nắm chắc rồi, nhưng thực ra từ đầu đến cuối đều trống không.

Phong Cẩm Thành không muốn quan tâm đến chuyện của Phong Cẩm Phong nhưng Diệp Trì vẫn gọi điện đến, dù gì chuyện cũng gây ầm ĩ đến mức này rồi, anh cũng khó mà tránh khỏi liên lụy.

- Diệp Trì, chuyện của Phong tôi rất xin lỗi, chẳng phải Quân nói có thể Thời Tiêu sẽ đến Tứ Xuyên sao, Phương Chấn Đông hiện giờ đang làm phó sư trưởng trong doanh trại ở Thành Đô, mấy năm trước tôi từng giúp anh ta một việc, lầm này có thể nhờ anh ta tìm người giúp, chắc không thành vẫn đề!

- Phương Chấn Đông ư?

Diệp Trì lẩm bẩm… Phương Chấn Đông ai chẳng biết, anh ta cũng là một trong những người nổi tiếng ở trong giới, lớn hơn Diệp Trì mấy tuổi, mới ba tám tuổi đã trở thành người có quân hàm đại tá trẻ tuổi nhất trong nước. Sở dĩ có ngoại lệ này là bởi vì anh ta quá xuất sắc, lập ra nhiều chiến công, là người ngay cả một bá vương như Diệp Trì cũng phải tâm phục khẩu phục.

Trong cuộc đời, số người mà Diệp Trì phục chỉ tính trên đầu ngón tay, Phương Chấn Đông chắc chắn đứng đầu danh sách. Xuất thân của Phương Chấn Đông cũng chẳng phải tầm thường, gia đình họ không phải là người có vai vế trong giới quân nhân thì cũng những cán bộ cấp cao trong giới chính trị.

Chính trị và quân đội mặc dù tách rời nhau nhưng thực ra có liên quan mật thiết, cũng giống như ông bố làm tướng quân của nhà anh nổi tiếng trong quân đội, còn Diệp Sinh lại là một nhân vật có tiếng tăm trong giới chính trị vậy. Ngược lại, mấy đời nhà họ Phương đều là một trong những cán bộ cao cấp trong giới chính trị, nhưng Phương Chấn Đông và em trai là Phương Chấn Nam đều là quân nhân.

Nhưng vị trí của Phương Chấn Đông hiện giờ có được không phải là nhờ vào cái bóng của người cha quyền lực mà hoàn toàn do anh ta tự giành lấy, Phương Chấn Đông là một người dám nghĩ dám làm, lại có suy nghĩ kín kẽ, người thường không thể nắm bắt được.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: