truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 37 38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 37

“Ai da…”

Diệp Trì nhìn vào gương, xoa xoa những vết bầm tím ở trên mặt, nắm đấm của thằng ranh Hứa Minh Chương ấy cứng thật, lại cứ nhắm thẳng vào mặt, vào các khớp, những điểm yếu trên người. Ban nãy không thấy gì, giờ tắm xong mới thấy đau nhức khắp người, nhưng mà đau cũng đáng. Diệp Trì không nén được cười, anh bật cười ha hả, người đàn ông trong gương bỗng chốc trở nên ngốc nghếch. Vợ anh, con anh, kể từ nay về sau, thằng ranh ấy chẳng đáng một xu. Tất cả đều là của anh, đều là của anh!

Nhưng nghĩ kĩ lại mới thấy hôm nay đúng là anh nóng nảy quá. Vừa nhận được điện thoại của Cẩm Phong, Diệp Trì đã không kiềm chế được cơn giận trong lồng ngực. Hứa Minh Chương, giỏi lắm, mày dám dụ dỗ vợ tao!

Diệp Trì rất “kỵ” Hứa Minh Chương, điều này trong lòng Diệp Trì hiểu rất rõ. Mặc dù ngoài miệng vẫn bảo mình chiếm thế thượng phong, nhưng những lời Hứa Minh Chương nói chẳng khác gì con dao nhọn cứa vào tim Diệp Trì.

- Thời Tiêu yêu tôi, rất rất yêu, yêu đến mức đã giấu nhẹm chân tướng sự việc bốn năm trước, cam tâm để tôi hiểu lầm cô ấy thay lòng đổi dạ. Tính cách của cô ấy thực chất không phải như vậy, chắc chắn anh cũng rõ. Nhưng cô ấy lại làm như thế, cho thấy điều gì chắc không cần tôi nói với anh. Chỉ cần cô ấy vẫn còn yêu tôi, tôi tuyệt đối không từ bỏ, tuyệt đối không!

Sự quả quyết và dũng khí của Hứa Minh Chương lúc ấy đã thắp sáng đôi mắt anh ta lúc đó, thứ ánh sáng ấy thật chói mắt. So với Hứa Minh Chương, Diệp Trì yếu thế hơn hẳn. Diệp Trì không thích cảm giác này, cực kì không thích. Vốn đã ôm một cục tức to đùng trong bụng rồi, đã vậy thằng ranh này còn đi tìm vợ anh. Hơn nữa Diệp Trì cũng sợ, đường đường là Diệp thiếu gia mà cũng có lúc hoảng sợ, anh sợ chỉ trong chớp mặt, vợ của anh sẽ bỏ trốn với người khác, chuyện này để lọt ra ngoài thì mất mặt đến nhường nào. Cho dù cô không yêu anh, nhưng anh rất trân trọng cô.

Do vậy Diệp Trì mới tức tốc chạy đến, rồi hùng hổ lao vào đánh nhau như một thằng nhóc ngổ ngáo. Nhưng trải qua chuyện lần trước, Diệp Trì không dám tùy tiện manh động, bị vợ giận dỗi, không đoái hoài gì đến, Diệp Trì khó chịu vô cùng. Mặc dù trước đấy có tức đến mức nào, chỉ một câu nói nhẹ nhàng của vợ “Diệp Trì, em có thai rồi” là anh chẳng còn để ý đến cái gì nữa, chẳng muốn so đo chuyện gì nữa, trong mắt chỉ còn lại vợ yêu và đứa con trong bụng cô.

Sáu tuần, vợ anh có bầu được sáu tuần, bác sĩ khám cho Thời Tiêu nói với Diệp Trì: “Kết quả siêu âm cho thấy, kích thước cái thai là 18 x 15 x 23mm, đã nhìn thấy mầm phôi, đã có tim thai.”

Nói thật lòng, cầm tấm phim siu âm trên tay, ngắm nghía kĩ càng đến năm phút liền mà Diệp Trì vẫn chẳng nhìn ra được điều gì, thế nhưng chẳng hiểu sao trong lòng vẫn thấy cảm động khó nói thành lời. Đó là con của anh, con của anh và Thời Tiêu, đứa bé ấy sẽ từ từ lớn lên, mang theo gen di truyền của anh và Thời Tiêu, là cốt nhục của hai người, và họ là một gia đình ba người đầm ấm.

Cứ nghĩ đến đây, Diệp Trì lại không nén được niềm vui trào dâng trong lòng. Trong khi Diệp Trì vẫn đứng đó cười ngô nghê thì tiếng gõ cửa nhà vệ sinh vang lên, tiếng Thời Tiêu vọng vào: “Diệp Trì, anh xong chưa? Em đói rồi!”

Diệp Trì vội vàng mở cửa đi ra, nhìn thấy Thời Tiêu đang tiu nghỉu đứng bên ngoài cửa, tay ôm bụng, miệng ca thán: “Diệp Trì, em đói rồi, đói sẽ đau dạ dày, uống loại thuốc đó của chú Phan cứ thấy đói suốt!”

Diệp Trì liền mềm lòng ngay, ai bảo chiêu này của vợ anh hiệu quả quá cơ. Anh cúi xuống ôm lấy cô, hôn lên trán cô: “Anh xuống đây, để anh nấu cơm cho em, em muốn ăn gì nào?”

Hai người vừa xuống nhà thì chuông cửa réo vang, Diệp Trì liền đặt vợ xuống ghế, kéo cái chăn mỏng đắp lên người cô, vỗ nhè nhẹ vào lưng cô rồi mới ra mở cửa. Nhìn thấy mẹ ở ngoài cửa qua hệ thống quan sát, anh liền trố mắt ra, đúng là chỉ cần chú Phan biết là cả nhà họ Diệp sẽ biết. Anh liền ngoảnh vào nói với Thời Tiêu: “Là mẹ đấy, còn cả cô giúp việc nữa!”

Thời Tiêu ngẩn người, khuôn mặt trắng bệch hơi đỏ lên, cúi gằm mặt xuống, đó là vẻ ngại ngùng. Diệp Trì không khỏi phì cười.

Bà Diệp vừa nhận được tin báo liền mừng như bắt được vàng, đâu ngờ niềm mong ước lại thành hiện thực. Nghe thấy chú Phan nói Thời Tiêu bị nghén ghê lắm, không ăn uống được, bà Diệp liền tức tốc bảo cô giúp việc qua đây làm chút đồ tẩm bổ cho Thời Tiêu, nhưng nhất thời chưa biết làm món gì. Cô giúp việc liền nói cứ làm một nồi tổ yến nấu đường phèn trước, món này vừa tốt cho mẹ, vừa tốt cho thai nhi. Sau khi nấu xong liền vội vàng cho vào cặp lồng giữ ấm và mang qua đây.

Vừa vào phòng đã nhìn thấy Diệp Trì mặt mày bầm tím, bà Diệp giật nảy mình, đưa tay định sờ lên mặt con trai. Diệp Trì vội vàng né tránh, cười nhăn nhở nói: “Hôm nay ra ngoài con không để ý nên bị ngã, không sao đâu mẹ!”

Bà Diệp biết con trai đang lấp liếm để u mình, từ nhỏ đến lớn, Diệp Trì không ít lần bị thương như thế này, nhưng giờ đã hơn ba mươi rồi, đã là người có vợ rồi, bà Diệp cũng chẳng dám nói con trai, chỉ trừng mắt nói: “Sau này ra ngoài cẩn thận chút, sau này ngã sưng mặt sưng mày, để xem Tiêu Tiêu có còn cần con nữa không?”

Nói rồi, bà qua chỗ Diệp Trì, đến bên cạnh Thời Tiêu, kéo tay cô, cười ngọt ngào nói: “Đừng đứng như vậy, mau ngồi xuống, phải nằm xuống, con cứ dựa lưng vào ghế cho đỡ mỏi, nói chuyện với mẹ một lát. Mới có bầu nên cơ thể còn yếu lắm, là mẹ con với nhau, không cần phải khách sáo làm gì!”

Cô giúp việc đơm chè tổ yên ra bát rồi đưa cho bà Diệp. Bà Diệp múc một thìa, còn hơi nóng, thổi cho nguội rồi bón cho Thời Tiêu. Mặc dù thường ngày Diệp Trì cũng thích bón từng thìa cho cô như thế này, nhưng dù gì đấy cũng là chuyện riêng của hai vợ chồng, đóng kín cửa lại, chẳng có ai nhìn thấy hết. Nhưng bà Diệp lại là mẹ chồng của Thời Tiêu, Thời Tiêu sao có thể để bà bón cho mình ăn. Cô vội vàng đón lấy bát chè, khẽ nói: “Mẹ, mẹ cứ để con tự ăn, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, lại làm phiền mẹ chạy qua chạy lại. Diệp Trì bảo ngày mai bọn con sẽ về qua nhà…”

Có lẽ nhờ thuốc của chú Phan nên Thời Tiêu ăn hết bát chè tổ yến mà không thấy buồn nôn. Bà Diệp vuốt vuốt mái tóc cô, thấy mặt mày cô xanh xao liền xót ruột than: “Mẹ có mang một ít tổ yến sang đây, sau này bảo bà giúp việc nấu cho ăn hàng ngày, món này tốt cho cả con lẫn đứa bé. Còn cả ít hoa quả mẹ mới mua đấy, con muốn ăn gì thì cứ ăn. Người ta nói ăn nhiều hoa quả thì đứa trẻ sinh ra sẽ hoạt bát, thông minh. Con nhìn thằng Trì mà xem, lúc mang bầu nó mẹ toàn ăn ớt, thế nên tính tình nó mới nóng nảy như thế. Lúc mẹ mang bầu thằng Sinh, mẹ ăn uống rất bình thường, thế nên tính cách nó dễ chịu hơn nhiều!”

Thời Tiêu không nhịn được cười. Diệp Trì gãi đầu, nói: “Mẹ, nói như mẹ thì chắc chắn ngày xưa lúc mang bầu bố con, bà nội đã ăn rất nhiều ống khói, thế nên hơi tí đầu bố mới “bốc khói” ”.

Bà Diệp và Thời Tiêu cười lăn lộn, ngay cả cô giúp việc ngồi bên cạnh cũng phải phì cười.

Bà Diệp vào bếp nhìn một lượt, cũng đầy đủ ra phết, nhưng bà vẫn chưa yên tâm hẳn, phải bàn với Diệp Trì xem có nên chuyển về nhà ở không, dù gì chuyện công ty của Diệp Trì cũng rất bận rộn, sợ không thể chăm sóc Thời Tiêu.

Diệp Trì trong lòng đã sớm kế hoạch, về nhà là chuyện sớm muộn cũng phải làm, nhưng hiện giờ thì chưa được, đợi con được bảy, tám tháng rồi về. Trước đó anh vẫn muốn tự mình chăm sóc vợ, sống cuộc sống chỉ có hai người, à không, ba người, còn cả đứa bé trong bụng nữa chứ. Cứ nghĩ đến đây là Diệp Trì lại nhoẻn miệng cười.

Bà Diệp chợt thấy lòng chua xót, các cụ nói cấm có sai, con trai có vợ rồi sẽ quên mẹ. Trước khi Diệp Trì lấy vợ, người làm mẹ như bà lúc nào cũng lo lắng cho con; lấy vợ rồi bà vẫn phải lo lắng. Còn con trai thì sao, kể từ lúc có vợ trong mắt của nó chỉ còn lại mỗi vợ nó thôi.

Chua xót cũng chỉ là cảm giác trong chốc lát bởi niềm vui chuẩn bị có thêm cháu khiến cho bà mừng còn chưa kịp nữa là.

Sau khi tiễn bà Diệp và cô giúp việc về, Diệp Trì liền đến bên ôm Thời Tiêu vào lòng, chỉ vào mặt mình, thì thầm: “Vợ à, mặt của anh sắp thành mặt heo thật rồi, em có cần anh nữa không?”

Thời Tiêu trừng mắt, hừ giọng: “Không cần, thành đầu heo rồi thì ai còn cần anh nữa?”

Diệp Trì bật cười: “Đồ vô lương tâm!”

Còn chưa nói hết, Thời Tiêu đã ọe một tiếng, vội vàng bịt miệng, đứng bật dậy, lao vào nhà vệ sinh, quỳ xuống cạnh bồn vệ sinh, nôn hết chỗ chè tổ yến vừa mới ăn vào bụng.

Diệp Trì vội vàng theo vào, xót xa vỗ nhẹ vào lưng cô:

- Không được, anh phải gọi điện hỏi chú Phan mới được, chứ ăn gì nôn nấy thế này thì sống sao được?

Nói rồi liền rút điện thoại ra, Thời Tiêu vội vàng giữ tay anh lại:

- Anh đừng làm ầm lên thế, bác sĩ đã nói rồi, chuyện này là bình thường, qua ba tháng đầu là đỡ thôi!

Diệp Trì kề cốc nước vào miệng cô, bảo cô súc miệng rồi bế cô ra ngoài:

- Chúng ta xuống bếp, xem xem em muốn ăn chút g

Vừa nhắc đến ăn là Thời Tiêu lại thấy buồn nôn, vội vàng bịt miệng lắc đầu, lông mày Diệp Trì nhíu chặt lại.

Diệp Trì vuốt ve khuôn mặt tiều tụy của vợ, xót xa vô cùng: “À phải rồi, hay là em gọi điện cho mẹ hỏi thử xem!”

Diệp Trì ngồi khoanh tròn trên thảm, nhìn Thời Tiêu ăn ngấu nghiến đĩa nộm dưa chuột to đùng ở trên bàn, không khỏi dở khóc dở cười. Bố mẹ vợ anh sống có hơi thiếu thực tế, lúc anh gọi điện sang, tín hiệu không tốt cho lắm, nghe tiếng được tiếng không, cũng chẳng biết bên đó nói gì nữa. Đôi khi Diệp Trì thật sự băn khoăn tại sao có một người cha người mẹ như vậy mà Thời Tiêu có thể bình an lớn lên, lại còn đáng yêu và rất được lòng người như thế? Hỏi Thời Tiêu cô bảo, từ nhỏ nhà cô đã là hàng xóm của nhà Quyên Tử, sau này di dời đi rồi cũng cách nhà Quyên Tử không xa lắm, thường ngày bố mẹ cô không có nhà, Thời Tiêu thường ăn ở bên nhà Quyên Tử. Lớn bằng ngần này rồi, có đến phân nửa thời gian cô sống ở nhà Quyên Tử, chẳng trách mà Quyên Tử không chỉ là bạn thân của Thời Tiêu mà còn thân thiết như một người chị em. Chính vì vậy khi anh mang Quyên Tử ra để uy hiếp Thời Tiêu mới có hiệu quả như vậy.

Nửa đĩa nộm dưa chuột chẳng mấy chốc đã hết nhẵn, Thời Tiêu ngẩng đầu lên hỏi: “Còn nữa không?”

Diệp Trì bê đĩa không lên: “Có cũng không cho em ăn, ăn nhiều như vậy, tí đau bụng thì sao? Trong tủ lạnh có canh gà ác mẹ gửi sang đấy, để anh nấu cho em chút mì nhé!”

Thời Tiêu xoa xoa bụng gật đầu: “Nhưng vẫn phải cho em ít dưa chuột đất, nếu không em không nuốt nổi!”

Diệp Trì bật cười, dí đầu cô một cái: “Em đúng là bà cô tổ của anh, anh biết rồi!”

Thời Tiêu bỗng cảm thấy vô cùng ấm áp. Diệp Trì như thế này khiến cô cảm thấy vô cùng ấm áp, cảm giác ấm áp này khiến cô an tâm. Anh là chồng của cô, là bố của đưa con trong bụng cô. Đây chính là cuộc sống, cuộc sống chân thực nhất.

Điện thoại đặt trên ghế rung lên, Thời Tiêu ngó đầu nhìn, là một tin nhắn. Cô mở ra xem, ánh mắt chợt sầm xuống, do dự giây lát rồi ấn nút xóa và tắt máy.

Chương 38

Thời Tiêu vốn định hạ quyết tâm sẽ sống yên ổn với Diệp Trì. Mặc dù trong lòng vẫn chưa hết ám ảnh chuyện quá khứ nhưng cô vẫn quyết định như vậy.

Thời Tiêu là một cô gái thực tế, những cảnh ngộ gặp phải trong cuộc sống và tình yêu đã dạy cho cô biết cách chấp nhận, chấp nhận hiện thực. Hơn nữa Diệp Trì có thể mang lại cho cô sự ấm áp và an tâm, cô muốn có được cái gia đình này, có được một người chồng che mưa chắn gió cho mình, mang trong mình đứa con của anh, cứ sống như thế cũng tốt lắm rồi!

loading...

Nhưng…

Vẻ u ám trong mắt Thời Tiêu chợt tắt ngấm, hai tay đặt lên bụng mình trong khoảnh khắc rồi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Phong Cẩm Phong đang ngồi trước mặt.

Trong mắt cô gái xinh đẹp và sang trọng này luôn ánh lên sự khinh thường và lạnh lẽo, chẳng chút giấu giếm. Bởi vì yêu, người phụ nữ này có thể trở nên yếu đuối trước mặt Diệp Trì. Nhưng trước mặt Thời Tiêu, cô ta luôn là một công chúa cao quý ngự ở trên cao cúi nhìn những kẻ thấp hèn bên dưới. Ẩn giấu đằng sau cái nhìn khinh bỉ và ác ý chính là sự ghen tỵ, sự ghen tỵ đến phát điên.

Trên bàn là một xấp ảnh, nhân vật chính là Diệp Trì và một cô gái trẻ, cô gái rất xinh đẹp, vẻ đẹp cực kỳ cuốn hút, hơn nữa lại rất trẻ, trông có vẻ chỉ mười mấy tuổi, ăn mặc rất gợi cảm nhưng vẻ mặt rất thuần khiết. Khi vẻ thuần khiết và sự gợi cảm hòa trộn với nhau luôn khiến đàn ông không thể kiềm chế, huống hồ là Diệp Trì, trong từ điển của anh ta không bao giờ có hai từ “chung thủy”. Những bức ảnh chụp lén này tương đối chuyên nghiệp, từ các góc độ, rõ ràng và sắc nét, vì vậy Thời Tiêu có thể nhìn rõ ánh mắt lả lơi và dâm đãng, ánh mắt rất quen thuộc, biết bao lần anh ta đã nhìn cô như vậy, khe khẽ thì thầm “đòi yêu” bên tai cô…

Thời Tiêu bỗng cảm thấy buồn nôn, vội vàng đè chặt cơn buồn nôn trong cổ họng, không muốn để Phong Cẩm Phong nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình, nhưng cô vẫn không kiềm chế được mình cầm những bức ảnh kia lên xem tiếp, giống như muốn chính mắt nhìn thấy tất cả. Mắt Thời Tiêu mở to, không chớp lấy một cái.

Diệp Trì cúi đầu, tay ôm đầu cô gái, cơ thể hai người dính sát vào nhau, gần như chẳng còn chút kẽ hở, đôi môi quấn thậm chí có thể nhìn thấy lưỡi họ đang đan chặt lấy nhau. Thời Tiêu đột nhiên chẳng còn hứng thú xem tiếp, cô hơi ngoảnh đầu đi, bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời rạng rỡ.

Những cánh hoa mỏng manh bay lất phất trên không trung, giống như những bông tuyết đang nhẹ nhàng khiêu vũ trong gió, tô điểm chút sắc hương và mang lại một giấc mộng đẹp cho thành phố ồn ào và huyên náo này. Những giấc mộng của cô đã vỡ tan, những mảnh vỡ cũng rơi lả tả như những bông tuyết, chất đầy trong lòng cô, lạnh ngắt.

Phong Cẩm Phong có hơi váng vất, cô chưa bao giờ coi Thời Tiêu là đối thủ, mặc dù cô ta đã cướp toàn bộ sự chú ý của Diệp Trì, mặc dù cô ta đã trở thành vợ danh chính ngôn thuận của anh, nhưng Phong Cẩm Phong chưa bao giờ cảm thấy cô ta xứng đáng trở thành đối thủ của mình. Cô ta có cái gì chứ? Ngoài cái nhan sắc cũng tàm tạm kia ra, cô ta chẳng có gì hết.

Nhưng trên đời này, nhan sắc là thứ dễ dàng đạt được nhất, Diệp Trì có thể chung thủy với một người phụ nữ ư? Đừng nói là cô, ngay cả thượng đế cũng chẳng tin!

Diệp Trì rất lăng nhăng, hơn nữa những người đàn ông trong giới của họ ai chẳng chơi bời giống hệt như khi chưa kết hôn? Đàn bà chẳng qua chỉ là “liều thuốc kích thích”, lấy một người vợ môn đăng hộ đối rồi đôi bên đều giả bộ câm điếc mà sống chung với nhau, đây là một việc hết sức bình thường trong thế giới của họ, nhưng Diệp Trì lại một mực lấy Thời Tiêu bằng được.

Mà cô gái này, Phong Cẩm Phong thật không dám tin rằng cô ta có thể không để tâm đến chuyện này. Hoàn cảnh khác biệt, phương thức sống cũng khác biệt, quan niệm đương nhiên cũng khác biệt. Phong Cẩm Phong đương nhiên cũng rất ghen tuông, nhưng đã cảm thấy quen rồi, chỉ cần cô có được một phần của Diệp Trì là cô đã thỏa mãn lắm rồi. So với việc nhìn Diệp Trì túc trực bên Thời Tiêu, cô mong thà Diệp Trì cứ lăng nhăng như trước còn hơn.

Nếu như cô là vợ của Diệp Trì, cô sẽ không để tâm mấy chuyện này, chỉ cần chơi chán rồi biết về nhà là được. Nhưng chắc chắn Thời Tiêu không thể chấp nhận được những chuyện như thế này.

Ánh mắt của Phong Cẩm Phong rất “độc”, cô ta say đắm Diệp Trì, đến mức cho dù biết Thời Tiêu đã mang đứa con của Diệp Trì, cô ta vẫn không chịu từ bỏ. Mà lần này, cô ta đã nắm được điểm yếu chí mạng

Nhưng đối diện với ánh mắt như nhìn thấu tất cả của Thời Tiêu, Phong Cẩm Phong lại cảm thấy mình thật thê thảm.

Ánh mắt của Thời Tiêu vô cùng trong trẻo, dường như có thể phản xạ được những khóc khuất tận sâu trong lòng cô, không một chút che đậy. Hơn nữa Phong Cẩm Phong cũng chẳng nhận được kết quả mà cô ta dự đoán trước đó, chỉ là một thoáng u ám, ngay sau đó là sự lạnh nhạt, thứ lạnh nhạt ấy khiến cho Phong Cẩm Phong có cảm giác Thời Tiêu đang xem ảnh của một người xa lạ.

Thời Tiêu giơ những tấm ảnh lên: “Ảnh chụp rất đẹp, chỉ có thế này thôi sao?”

Phong Cẩm Phong sững người trong giây lát rồi bật cười: “Về sau thế nào tôi chẳng cần phải chụp nữa làm gì. Chẳng nhẽ cô không nhận ra, Diệp Trì như một mũi tên đã được giương lên, không thể không bắn, đây là chuyện tối qua. Tôi nghĩ Diệp Trì tối qua có về nhà hay không, cô biết rõ hơn tôi mà!”

Ánh mắt Thời Tiêu bỗng trở nên xa xăm: “Tối qua ư?”

Phong Cẩm Phong đã nhầm rồi, tối qua Diệp Trì có về nhà, nhưng rất muộn. Qua ba tháng đầu, Thời Tiêu trở nên cực kì ham ngủ, gần như ngày nào cũng đi ngủ rất sớm, lúc nào người cũng mệt rũ. Diệp Trì bận rộn tiếp khách nhiều, có hôm rất muộn mới về, trước đó đều gọi cho cô, dặn cô đi ngủ trước, không cần đợi anh.

Tối qua Diệp Trì gọi điện về nói có một bữa tiệc quan trọng, sợ sẽ về rất muộn, Thời Tiêu cũng chẳng để tâm mấy.

Nhưng cuộc đời luôn ẩn chứa những sự bất ngờ. Hôm nay vừa đến chỗ làm việc thì Thời Tiêu nhận được điện thoại của Phong Cẩm Phong.

Đôi khi Thời Tiêu cảm thấy rất khâm phục những người này, mặc dù cô mới đổi số điện thoại, thế mà những người này đều biết rất rõ. Bao gồm cả Phong Cẩm Phong, Lục Nghiêm, Hứa Minh Chương và cả Hồ Đình Đình.

Hứa Minh Chương cho đến giờ vẫn chưa đi làm lại, cô nghe phong thanh thấy bảo anh đã chuyển công tác, Lục Nghiêm hôm ấy có nhắn tin nói: “Thời Tiêu, đến bệnh viện ngay, Minh Chương nổi điên rồi!”

Thời Tiêu liền tắt máy luôn, cho dù Hứa Minh Chương có nổi điên thật cô có đến đó cũng chẳng ăn thua gì, tất cả đã thay đổi, cần gì tự chuốc lấy phiền phức, vung kiếm lên chém một nhát đứt hẳn, bốn năm trước bọn họ đã cắt đứt rồi, đã đứt hẳn rồi.

Hơn nữa trong bốn năm ấy, anh ta chưa từng ngoảnh đầu lại, nếu anh ta về sớm hơn, nếu lúc ấy anh ngoảnh đầu lại, tự phát hiện ra tất cả những điều này, có thể mọi chuyện đã khác nhiều. Nhưng cuộc đời luôn có sự bỏ lỡ và gặp gỡ. Nếu bỏ lỡ những cái tốt, cứ coi như bạn kém may mắn, gặp phải những thứ không ra gì, bạn cũng phải chấp nhận sự đen đủi ấy.

Phong Cẩm Phong bê cốc cà phê lên nhấp một ngụm, những móng tay thuôn dài được vẽ rất cầu kì.

- Thời Tiêu, cô không phải là người trong giới của bọn tôi, cho dù cô có thai cũng chẳng thay đổi được gì. Diệp Trì cuối cùng vẫn là Diệp Trì thôi, đã quen với cách sống hơn ba mươi năm nay, sao có thể thay đổi trong một sớm một chiều, vì vậy…

- Vì vậy chị càng thích hợp với anh ấy hơn tôi phải không?

Thời Tiêu nhướng mày nói nốt vế còn lại cho Phong Cẩm Phong, giọng điệu đầy châm chọc. Phong Cẩm Phong bật cười: “Cô không cần phải châm chọc tôi như thế đâu. Đàn bà yêu rồi ai cũng trở nên thấp hèn, tôi yêu Diệp Trì, từ nhỏ đến lớn, chưa có bất cứ người đàn bà nào có thể sánh với tôi, tôi có thể bao dung mọi lỗi lầm của anh ấy, vì vậy, tôi thích hợp với Diệp Trì hơn cô. Về điểm này, tôi nghĩ chắc cô cũng hiểu rõ!”

Phong Cẩm Phong liếc nhìn Thời Tiêu: “Hơn nữa cô không yêu anh ấy, nếu như yêu anh ấy, khi nhìn những tấm ảnh này, cô có còn giữ được lý trí nữa không? Nếu có chỉ có thần thánh, không phải con người. Huống hồ cô còn là vợ danh chính ngôn thuận của anh ấy!”

Thời Tiêu cười mỉa mai: “Thật lòng cám ơn chị vẫn còn nhớ được tôi là vợ của Diệp Trì. Tôi còn tưởng chị chỉ mong có thể thay thế tôi ngay lập tức cơ đấy!”

Điện thoại của Thời Tiêu bất chợt đổ chuông: “Bà xã, mau nghe điện thoại, bDiệp Trì đã thu âm lại, bắt Thời Tiêu phải để nhạc chuông như vậy. Lúc này nghe thấy thứ âm thanh này mà Thời Tiêu bỗng thấy thật mỉa mai. Cô lấy điện thoại ra, chẳng buồn nhìn mà tắt máy luôn và ném vào trong túi. Cô giơ xấp ảnh lên và nói: “Cái này tặng tôi làm kỷ niệm nhé chị Phong, chị sẽ được như ý, hãy đợi tin tốt nhé! Có thể không lâu nữa, cái mũ “Diệp phu nhân” sẽ là của chị rồi!”

Nói rồi cô hơi nhướng người về phía trước, thì thầm: “Đừng tưởng cái mũ ấy là quý báu lắm, có một điểm chị đã đoán đúng, đó là tôi chẳng thèm!”

Phong Cẩm Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, trên làn đường dành cho người đi bộ, thấp thoáng trong những đám đông… Phong Cẩm Phong đột nhiên cảm thấy cô gái đó thật khó nắm bắt, có được sự bao bọc của Diệp Trì trong thời gian dài như vậy mà không hề đem lòng yêu anh, đúng là trên đời chỉ có mình Thời Tiêu.

Thực ra Phong Cẩm Phong đã đánh giá cao Thời Tiêu. Thời Tiêu đang phải cố gắng chế ngự nỗi đau đớn trong lòng, không muốn để cho người như Phong Cẩm Phong nhìn thấy. Đấy là sự kiêu hãnh của cô, sự kiêu hãnh cuối cùng của một người phụ nữ.

Đi qua lối sang đường cho người đi bộ, Thời Tiêu bước vào một cái công viên nhỏ ở đối diện, giờ là mười giờ hơn buổi sáng, trong công viên rất náo nhiệt, người tập thái cực quyền, người khiêu vũ, còn có người tập hát Kinh kịch…

Thời Tiêu kiếm một chỗ ngồi trên khoảnh đất trống, người phụ nữ ngồi đối diện đang hát cái gì đó, Thời Tiêu không hiểu lắm, nhưng nghe có vẻ rất thê lương. Nghe mãi, nghe mãi, Thời Tiêu chợt thất thần. Đợi đến khi cô định thần lại, những người hát kịch, kéo đàn… đều đi hết cả rồi, trong công viên lặng thinh, chỉ nghe thấy có tiếng chim hót trên cành.

Thời Tiêu cúi đầu nhìn đồng hồ, sắp mười hai giờ rồi, bụng đã bắt đầu réo òng ọc. Thời Tiêu xoa xoa bụng mình, nhóc con qua ba tháng đầu đã thôi không hành hạ cô nữa, nhưng mà nó rất ham ăn, Thời Tiêu ăn bao nhiêu cũng vẫn thấy đói, đói một cái là phải ăn ngay, để lâu là thấy cồn cào khó chịu.

Bởi vì thế nên lúc nào Diệp Trì cũng chuẩn bị mấy đồ ăn vặt như bánh quy, bánh mì, sôcôla… linh tinh để trong túi của cô, đói một cái là mang ra ăn tạm cho đỡ khó chịu đã. Hôm nay cô mải nghĩ ngợi nên quên mất đứa bé trong bụng. Thời Tiêu liền mở túi, lấy một thanh sôcôla ăn tạm. Ăn rồi thấy dễ chịu hơn một chút. Cô xoa xoa thì thầm: “Con yêu à, sau này con sống với mẹ nhé!”

Thời Tiêu cảm thấy mình thật là ngốc, tại sao lại để cảm giác ấm áp nhất thời khiến cho mụ mị đầu óc, nghĩ rằng có thể sống như vậy cả đời với một người như Diệp Trì? Anh ta sao có thể mang lại sự yên ổn và an toàn cho cô? Anh ta còn không đáng tin hơn cả Hứa Minh Chương. Chẳng phải bằng chứng đã rành rành ngay trước mắt hay sao? Thời Tiêu, mày còn tự ru ngủ đến bao giờ nữa?

Cô không thể ở chung với người đàn ông như vậy, cô không thể. Cô không muốn con của cô có một người cha như thế.

Cô còn lờ mờ nhớ rằng tối qua, lúc Diệp Trì về nhà, bên ngoài trời đã hưng hửng sáng, anh bỗng nhiên không chạy đến ôm hôn cô như mọi lần mà đi thẳng vào nhà vệ sinh tắm rửa.

Buổi sáng anh ta còn dậy làm một bữa sáng thịnh soạn và đưa cô đi làm, mọi thứ dường như vẫn giống với thường ngày. Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, vẫn có thể tìm thấy một chút manh mối.

 

 

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: