truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 25 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 25″>

Diệp Trì nghe thấy tiếng tút tút vọng từ đầu dây bên kia, sững người vì kinh ngạc, sau đó mới lắc đầu bật cười: cô nàng này bị mình chiều hóa hư, từ chỗ làm mình làm mẩy chuyển sang ngang nhiên chống đối rồi.

Cũng may là anh đã thầm dặn dò trước với lãnh đạo cục cải cách và phát triển của cô rồi, chắc họ sẽ không làm gì quá đáng. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cẩm Phong đang nhìn anh chằm chằm:

- Thời Tiêu à?

Cẩm Phong hời hợt hỏi một câu, thấy anh gật đầu liền đứng dậy, lấy áo khoác ngoài vắt lên cánh tay: “Đi thôi!”

Cô luôn cố gắng che giấu tâm trạng của mình, đưa tay lên giả vờ xem đồng hồ: “Mới có chín giờ, sớm thế này đã về khách sạn thì chán chết, hay là đi uống một ly đi!”

Diệp Trì liếc nhìn cô, gặp Cẩm Phong ở thành phố ven biển này hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Sau khi các quy định mới về ngành bất động sản được đưa ra, hầu hết các nhà đầu tư trong cả nước đều nhắm vào những khu vực ở vành đai hai và ba. Diệp Trì cũng vậy. Không thể nói các khu vực ở vành đai một không kiếm ra tiền, nhưng dưới hàng loạt các quy định như vậy, lợi nhuận cũng giảm đến mức thấp nhất, muốn duy trì được lợi nhuận chỉ còn cách mở rộng thị trường ra bên ngoài.

Sở dĩ Diệp Trì chọn thành phố ven biển này để tiến hành hạng mục tiếp theo, nói thực lòng, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì Thời Tiêu. Thực ra Thời Tiêu chẳng có chút tế bào văn nghệ, lãng mạn nào, sở thích có lẽ là chơi điện tử, nếu ở cùng với cô nhóc An An, chắc cả hai có thể ngồi lì một chỗ chơi điện tử suốt cả ngày. Thế mà không biết cô nàng moi ở đâu ra một bài thơ của Hải Tử, đọc mấy câu: “Tôi có một căn nhà, Nằm sát bên bờ biển, Tuyệt đẹp!”. Lúc đọc câu thơ ấy, hai người đang ngồi ở phòng khách. Chẳng mấy khi có được ngày nghỉ, cô cầm điều khiển, ngồi xem một tiết mục trên truyền hình, anh mang laptop ra, ngồi cách cô không xa, xử lí một vài công việc, thời gian gần đây khá nhiều việc.

Diệp Trì vô cùng kinh ngạc, chẳng mấy khi cô lại yêu văn nghệ như thế. Ánh nắng mặt trời ấm áp ban trưa xuyên qua rèm cửa, phủ lên người cô những chùm ánh sáng dịu dàng, khiến toàn thân cô sáng lên, trong veo và lấp lánh

Cô mặc áo sơ mi của anh, tay áo xắn lên cao, vạt áo rất dài. Cô ngồi trên thảm, bên dưới mặc một chiếc quần lót hoa thấp thoáng dưới tà áo, mái tóc buông xõa, rất gợi cảm, còn sexy hơn bất kì người phụ nữ nào, sexy đến chết người.

Chỉ nhìn bộ dạng ấy thôi là biết ngay hai người vừa làm gì. Thông thường, chỉ cần hai người ở nhà, Diệp Trì tuyệt đối không tha cho cô. Vận động là nguồn gốc của sự sống, đương nhiên cô nàng mới đầu lúc nào chẳng chống cự một hồi. Nhưng đối với Diệp Trì, đây là khúc dạo đầu giữa hai vợ chồng với nhau.

Diệp Trì rất thích cô ăn mặc kiểu này, cảm giác từ đầu đến chân cô đều thuộc về anh, đây là người phụ nữ của anh, vợ của anh.

Còn về phía Thời Tiêu, kể từ hồi phát hiện ra mặc quần áo của Diệp Trì còn thoải mái hơn cả mặc quần áo thể thao, thế nên cô đã thay đổi sở thích, ở nhà toàn mặc như thế này. Bởi vì không biết áo sơ mi và quần lót của Diệp Trì làm bằng chất liệu gì mà mặc lên người lại thấy dễ chịu vô cùng; cô hoàn toàn không biết mình ăn mặc kiểu này lại vô cùng sexy trong mắt đàn ông.

Diệp Trì khẽ nhếch môi cười. Thời Tiêu lúc ấy đẹp đến mê hồn, anh cảm thấy cô lúc này còn đẹp hơn, mê hồn hơn cả khi hai cơ thể hòa quyện vào nhau.

Vì vậy lần đầu tiên nhìn thấy tập tài liệu về thành phố này, anh đã để mắt đến. Ở đây không chỉ có biển xanh biếc mà còn có nền văn hóa nhân loại phong phú. Câu slogan quảng cáo cho việc khai thác địa ốc ở đây là: “Tôi có một căn nhà, Nằm sát bên bờ biển, Tuyệt đẹp!”. Anh muốn tặng cho Thời Tiêu một nơi có địa hình tốt nhất, tầm nhìn tuyệt vời nhất. Có thể sang năm, hai người sẽ tổ chức kỷ niệm ngày cưới ở đây.

Có suy nghĩ này trong đầu, đột nhiên Diệp Trì lại phát hiện đấy chính là động lực lớn, còn lớn hơn cả món lợi nhuận kếch xù. Anh say mê như ma nhập, đích thân đến tận nơi này để xem xét môi trường, đưa ra những yêu cầu rất khắt khe của mình. Tất cả chỉ bởi một câu nói của Thời Tiêu, cùng với hình ảnh tuyệt mỹ của cô vào khoảnh khắc ấy.

Hôm qua, lúc động thổ, anh bỗng cảm thấy cảm động khó nói nên lời, có cảm giác như mình đang tận tay gieo một hạt giống, đang ân cần chăm sóc chờ ngày hạt giống nảy mầm, phát triển và ra hoa.

Nghĩ đến đây, anh chợt muốn về nhà ngay lập tức, liền ngoảnh đầu nói với Cẩm Phong: “Thôi, giờ anh phải về nhà!”

Cẩm Phong không khỏi giật mình, tưởng mình nghe nhầm: “Anh bảo đi đâu cơ?”

Diệp Trì mỉm cười, lấy điện thoại ra, ấn phím rồi nói: “Chuẩn bị ngay cho tôi một chiếc xe, tôi phải về nhà!”

Cẩm Phong trợn tròn hai mắt nhìn Diệp Trì lái xe đi. Cô đứng ngây ra ở bên đường, mãi không thể định thần lại. Gió biển phả vào mặt cô, thoáng lạnh khiến cô rùng mình, nhưng làm sao có thể lạnh bằng cảm giác trong tim cô lúc này. Sự ghen tị bùng lên trong lòng Cẩm Phong. Tại sao Thời Tiêu lại may mắn đến thế, cô ta dựa vào đâu, cô ta có tư cách gì? Cô ta thậm chí chẳng yêu Diệp Trì, cô ta không xứng được Diệp Trì yêu như vậy, cô ta không xứng!

Cẩm Phong cảm thấy mình quá thê thảm, đường đường là một đại tiểu thư nhà họ Phong, thế mà lại đi yêu đơn phương Diệp Trì, thậm chí còn vắt óc nghĩ đủ mọi lý do để được gặp anh, để có cơ hội tiếp cận anh, chỉ đáng tiếc là tất cả đều vô dụng, cô thậm chí còn chẳng nhận được một ánh mắt của anh.

Tại sao Thời Tiêu có thể làm được còn cô thì không? Cô không tin cuối cùng mình lại thua con ranh ấy. Cô vẫy xe, trở lại khách sạn lấy hành lý. Ở cái thành phố ven biển khỉ ho cò gáy này, không có Diệp Trì, cô chẳng muốn ở lại dù chỉ một giây.

Thời Tiêu uống hơi nhiều. Lúc ăn cơm đã uống rượu Mao Đài nặng, đến khi đi hát lại gọi mấy chai rượu Hoàng Gia, chị Điền với mấy người ham “của chùa” cứ bán mạng mà uống, nói rằng rượu này rượu kia đắt lắm. Chị ta uống một mình thì chẳng nói làm gì, còn nhất quyết kéo cả Thời Tiêu uống cùng. Uống bao nhiêu Thời Tiêu cũng chẳng nhớ rõ, về sau lại mở một chai vang, cuối cùng kết thúc bằng bia.

Nào đỏ, nào trắng, nào tây, nào ta… trộn lẫn với nhau. Thời Tiêu bắt đầu không chịu nổi. Nhưng lúc giải tán, cô vẫn có thể giữ được phong độ. Thực ra Thời Tiêu đúng là một kì nhân, lúc mới uống say thì ngoan lắm, cô bảo làm gì là làm nấy, vô cùng đáng yêu, những người không biết rõ còn không biết là cô say. Trưởng phòng Châu là một người trong số ấy. Nhìn thấy Thời Tiêu chỉ hơi đỏ mặt, hành động, lời nói vẫn rất bình thường, lại biết Hứa Minh Chương và cô là bạn cùng trường, đã quen biết nhau từ lâu nên yên tâm để Hứa Minh Chương đưa cô về nhà.

Ban nãy Hứa Minh Chương đã nhìn ra cô uống hơi nhiều. Thời Tiêu mà uống nhiều thường trở nên hay cười, đôi mắt cong lên, ánh mắt sáng lấp lánh, vô cùng hấp dẫn. Hồi đó anh cũng bị chính đôi mắt ấy hút hồn, như bị lún vào đầm lầy, đến tận ngày hôm nay vẫn chưa thoát ra được.

Xe xuống khỏi cầu vượt, Hứa Minh Chương liếc nhìn đồng hồ, đã hai giờ rưỡi rồi, kể từ lúc lên xe cho đến giờ, cô không nói một câu nào, không khí trong xe vô cùng ngột ngạt.

Anh mở cửa xe, làm gió đêm ùa vào. Cuối tháng hai, luồng gió hơi lạnh nhưng có thể thổi đi sự ngột ngạt trong xe. Hứa Minh Chương vẫn cảm thấy vô cùng bức bối và căng thẳng, anh không thể định nghĩa nổi cảm giác của mình lúc này. Anh với tay rút một điếu thuốc, ngậm vào miệng, châm lửa rồi rít một hơi thật sâu: “Địa chỉ?”

Lúc này Thời Tiêu đã ngấm men rượu, cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng, trước mắt như mờ đi, nhắm mắt lại mới thấy dễ chịu một chút, hoàn toàn chẳng nghe thấy Hứa Minh Chương nói gì. Anh hỏi hai tiếng mà không thấy cô đáp lại liền ngoảnh đầu nhìn cô. Ánh đèn màu lấp lánh chiếu vào gương mặt nhỏ nhắn của cô, có vẻ gì đó rất xanh xao. Đôi lông mày nhíu chặt, đôi mắt khép lại, nhưng không phải là ngủ, đôi hàng mi dài và cong khẽ rung rinh, bên dưới cái mũi nhỏ nhắn là đôi môi đỏ mọng. Anh thậm chí còn nhớ như in hương vị, sự mềm mại và hương thơm của đôi môi ấy.

Hứa Minh Chương chợt thấy khát nước, chân đạp thắng, dừng lại bên đường, với tay mở tủ lạnh trong xe, chộp lấy chai nước khoáng, vặn nắp và tu hết nửa chai.

Hành động này của anh khiến Thời Tiêu mở mắt nhìn anh, có vẻ gì đó rất mơ hồ. Cô nhìn anh hồi lâu rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười: “Hứa Minh Chương, anh về thật rồi! Mẹ kiếp, anh còn về làm gì nữa? Sao anh không chết luôn ở bên nước ngoài, mãi mãi đừng quay lại nữa? Anh biết không, mãi mãi đừng về nữa!”

Trong lúc Hứa Minh Chương đang ngẩn người ra thì Thời Tiêu đã đẩy cửa ra và bước xuống xe, lảo đảo đi ra giữa đường. Anh giật nảy người, vội vàng xuống xe, ôm lấy cô, tránh được một chiếc xe lao vụt qua.Cửa kính xe từ từ hạ xuống, từ bên trong thò ra một cái đầu hỏi: “Mẹ kiếp, muốn chết à?”

Thời Tiêu giậm chân gào lên: ông muốn chết thì có! Tôi đang sống tốt thế này, còn lâu mới muốn chết nhé!”

Hứa Minh Chương dở khóc dở cười, vội vàng vừa ôm vừa kéo cô vào bên đường. Cô nôn khan hai tiếng rồi “ọe”, sau đó gục đầu vào gốc cây vệ đường mà nôn thốc nôn tháo.

Hai ngày nay không có Diệp Trì ở nhà, Thời Tiêu chẳng ăn uống gì mấy, ăn cũng chẳng thấy ngon, cứ cảm thấy khó chịu, lại không dám nói với anh. Con người anh ta cứ thích chuyện bé xé ra to, có chút bệnh vặt cũng làm toáng lên khiến ai cũng biết. Thời Tiêu rất ngại chuyện này.

Do đó, bụng rỗng mà uống rượu càng thêm khó chịu. Hứa Minh Chương đưa tay ra vỗ vỗ vào lưng cô, đưa cho cô chai nước bảo cô súc miệng, không khỏi cằn nhằn: “Em uống lắm như vậy làm gì, em quên là sau khi uống rượu bộ dạng mình ra sao rồi à? Rượu là của người ta, dạ dày mới là của mình…”

Thời Tiêu chẳng chút nể nang, hất tay anh ta ra, ngồi bệt xuống bồn hoa ven đường, ngẩng đầu lên, nhìn Hứa Minh Chương: “Anh chớ có ở đây mà giả bộ, chẳng phải anh hận tôi thấu xương ư? Anh thanh cao, anh thanh cao mà đi bám lấy Hồ Đình Đình!”

Những đường gân trên trán Hứa Minh Chương giật giật, anh biết cô say rồi, không nên so đo với cô làm gì, nhưng lúc này cô còn lôi chuyện này ra để chửi anh khiến anh thực sự không thể nhẫn nhịn được. Anh gần như nghiến răng trèo trẹo: “Em nói thế là có ý gì? Bốn năm trước em vì Tưởng Tiến mà đá anh, anh chấp nhận. Anh biết em và Tưởng Tiến chia tay nhau rồi, vội vã từ nước ngoài quay về đây. Còn em thì sao? Em đối xử với anh như thế nào? Anh đến chết vẫn yêu em, anh bám Hồ Đình Đình chẳng qua là để gặp được em. Mẹ kiếp, anh đê tiện quá phải không? Em hài lòng rồi chứ? Trong lòng em thoái mái rồi chứ, vui rồi chứ?”

Thời Tiêu sững người, một cơn gió lạnh thổi qua khiến cô chợt rùng mình. Nôn hết rượu trong bụng ra, cô cũng dần tỉnh táo hơn. Giữa hai người có quá nhiều trở ngại, bố mẹ của anh, giờ còn cả Diệp Trì. Đúng thế! Diệp Trì! Nghĩ đến Diệp Trì, Thời Tiêu hoàn toàn tỉnh táo. Cô đứng phắt dậy, khẽ nói: “Đi thôi!”

Cô tự mở cửa xe rồi ngồi vào trong. Hứa Minh Chương siết chặt nắm tay, đấm mạnh vào gốc cây đầy bất lực.

Chương 2″>

Diệp Trì đâu có ngờ, trong khi mình nôn nóng trở về thì lại có một “tin sốc” như vậy đang chờ.

Vừa tắt máy, nhìn vào gương chiếu hậu thấy có một chiếc xe đang lái đến. Một chiếc xe hơi hạng sang lái đi trong đêm thực sự rất bắt mắt. Diệp Trì vốn chỉ liếc qua, nhưng vừa xuống xe, anh đã không khỏi nhíu mày.

Chiếc xe ấy đỗ lại ở dưới cột đèn, mặc dù đèn không sáng lắm nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ. Người ngồi tr

loading...

n ghế lái phụ chính là vợ anh.

Lửa giận bừng lên trong đầu Diệp Trì, mặc dù Thời Tiêu nói ăn cơm xong còn đi hát, nhưng đi đến giờ này mới về thì thật quá đáng!

Thời Tiêu đẩy cửa bước xuống, Hứa Minh Chương cũng xuống theo, đứng dưới cột đèn nhìn theo cô, cũng chẳng đi vào ngay mà chậm rãi châm một điếu thuốc, đứng dựa lưng vào cột đèn và hút. Trong làn khói trắng mỏng, khuôn mặt anh thấp thoáng toát lên sự u uất.

Thời Tiêu đi được hai bước liền đứng lại trên bậc thang, nhưng không ngoảnh đầu lại, im lặng giây lát rồi nói: “Hứa Minh Chương, tạm biệt!”

Tay Hứa Minh Chương run lên, điếu thuốc kẹp trong những ngón tay rơi xuống đất. Tạm biệt, bốn năm trước, cô cũng từng nói như vậy, cũng lạnh lùng nói với anh: “Hứa Minh Chương, tạm biệt!”

Ở nước ngoài mấy năm liền, đêm nào anh cũng giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mê, câu này dường như đã trở thành cơn ác mộng anh không thể xua tan được. Tạm biệt, tạm biệt, không bao giờ gặp lại nữa. Thà không gặp còn hơn, gặp rồi có thể thế nào chứ? Người đã có vợ, người đã có chồng. Bên cô đã có Diệp Trì, còn mình, cho dù không có Hồ Đình Đình cũng sẽ là người khác. Mà cho dù không có ai, cô cũng sẽ không ngoảnh đầu lại. Năm ấy cô đã cương quyết đến thế, giờ vẫn y như vậy.

Giữa hai người họ chẳng còn chút hi vọng nào, nhưng sao anh vẫn mãi lưu luyến, vẫn khao khát được ôm lấy cô, không thể nào buông tay? Anh lại rút một điếu thuốc ra, rít vài hơi rồi ném xuống đường, di chân dập tắt, cười chua xót rồi quay đầu lái xe bỏ đi.

Diệp Trì có ngốc thế nào cũng có thể hiểu ra, cái gã Hứa Minh Chương này với vợ không phải mối quan hệ bình thường. Anh không nhìn thấy vẻ mặt của Thời Tiêu, nhưng biểu cảm của anh chàng họ Hứa kia thì anh thấy hết. Đây là một người đàn ông đau khổ vì tình, ánh mắt anh ta nhìn vợ anh vô cùng lưu luyến, sâu sắc, hoặc có thể còn cả sự đau khổ, van lơn, hối tiếc…

Diệp Trì bắt đầu nghĩ đến Hứa Minh Chương. Trong ấn tượng của anh, lần đầu tiên nghe thấy cái tên này là bởi tên sếp khốn kiếp bắt cô đi tiếp khách. Giờ nghĩ lại, tối ấy anh đã ngồi máy bay về nhà ngay trong đêm, nhìn thấy Thời Tiêu có vẻ là lạ, cô nói bị cảm cúm, nhưng anh nhớ, anh thấy mắt cô sưng đỏ.

Anh hỏi nhưng cô chỉ nói rằng chơi điện tử nhiều quá, trước khi đi ngủ lại uống nhiều nước. Vì vậy mà suốt mấy hôm liền, Diệp Trì ngày nào cũng hạn chế thời gian chơi điện tử của cô, quy định chỉ được chơi trong hai tiếng, vì chuyện này mà Thời Tiêu còn làm mình làm mẩy với anh mất mấy hôm.

Giờ nghĩ lại, thấy mình đúng là ngu xuẩn hết sức, chắc chắn là vì gặp lại tình cũ rồi. Chuyện ra sao Diệp Trì không rõ, chỉ biết chắc chắn không phải quan hệ bình thường.

Diệp Trì không muốn truy cứu chuyện quá khứ, nhưng nếu Hứa Minh Chương là bạn trai thời đại học của Thời Tiêu thật thì anh thực sự sẽ để bụng, nói thực lòng, anh ta là một người đàn ông xuất sắc, xét về gia thế, tướng mạo, khả năng… đều được xếp vào hạng xuất sắc trong giới bọn anh. Nếu không mẹ của Hồ Quân đã chẳng sốt sắng vun vào cho con gái của mình.

Điều khiến Diệp Trì để tâm nhất chính là tuổi tác, hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, cô đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Trước đây Diệp Trì không cảm thấy, nhưng sau đó khi ở cùng Thời Tiêu, anh thường nghi ngờ không biết cô có chê bai mình lớn tuổi quá không.

Mười tuổi, khoảng cách mười tuổi, theo như thời buổi hiện nay, cứ cách nhau ba tuổi đã là cách nhau cả một “thế hệ”. Như thế chẳng phải anh và Thời Tiêu cách nhau đến hẳn ba “thế hệ” có lẻ hay sao? Hơn nữa cô đứng bên cạnh Hứa Minh Chương, rõ ràng là xứng đôi hơn, ít nhất là về tuổi tác.

Hơn nữa anh cũng chẳng phải thằng mù, cho dù biết Thời Tiêu đã kết hôn, thằng nhóc này vẫn yêu cô.

Diệp Trì lúc này mới hiểu ra, thảo nào hôm tết anh cứ thấy Hứa Minh Chương với Thời Tiêu có gì đó là lạ, hóa ra là can tình.

Diệp Trì đóng mạnh cửa xe, hùng hổ đi lên cầu thang, lúc ấn thang máy còn thầm nghĩ: “Giỏi lắm, thích chơi trò này chứ gì? Tình cũ không rủ cũng đến, ngó đứt tơ vương chứ gì? Đừng mơ! Để xem tôi trị cô ra sao! Muốn cắm sừng Diệp Trì này hả? Đừng mơ!”

Diệp Trì mở cửa, ném chìa khóa xe lên mặt tủ đựng giày, đá giày sang một bên, chẳng buồn đi dép vào mà đi thẳng chân trần lên nhà, mở cửa phòng ngủ ra. Trong phòng chẳng có ai. Diệp Trì tức điên lên, cởi áo khoác ngoài ném xuống đất, đi thẳng vào trong phòng tắm, giơ tay lên gõ rầm rầm vào cửa: “Thời Tiêu, mẹ kiếp, cô ra đây ngay! Ra ngay!”

Thời Tiêu giật nảy mình, vừa mới cởi quần áo, ngâm mình trong nước ấm, ai ngờ Diệp Trì quay về, chẳng phải anh ta bảo mai mới về hay sao? Mặc dù trong lòng có hơi bất ngờ và vui mừng nhưng nhìn thấy bộ dạng của mình như thế này, cô lại bực bội nói: “Anh làm gì thế? Em đang tắm, đợi một lát!”

Rầm! Rầm! Rầm!

- Mở cửa ra, nghe thấy chưa! Thời Tiêu!

Thời Tiêu nổi cáu, đúng là dở hơi, nửa đêm nửa hôm mò về lại còn làm loạn, đã vậy cô cứ ngâm mình trong bồn, mặt đắp mặt nạ, mặc xác Diệp Trì muốn làm gì thì làm.

Diệp Trì đập cửa cả buổi mà chẳng thấy động tĩnh gì, lửa tức giận trong lòng đã bừng lên dữ dội, anh giơ chân đạp cửa, đạp mấy lần mà vẫn không mở được. Diệp Trì giờ mới hối hận vì đã làm cửa tốt quá. Anh lao xuống lầu, tìm bộ chìa khóa sơ cua rồi lao lên tầng, mở khóa phòng tắm rồi đạp cửa xông vào.

Thời Tiêu giật nảy mình, giật phắt cái mặt nạ xuống, kinh ngạc nhìn anh. Diệp Trì mặc kệ, lửa giận đã bùng lên rồi. Anh túm lấy tóc cô.

- Á, đau quá!

Thời Tiêu la lên. Cô vừa kêu đau, Diệp Trì đã không khỏi mềm lòng, nới lỏng tóc cô ra, nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt nảy lửa khiến Thời Tiêu không khỏi sợ hãi. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Diệp Trì như vậy, cơn phẫn nộ của anh hung dữ như muốn hủy hoại tất cả.

N sợ hãi trong mắt Thời Tiêu khiến Diệp Trì trong phút chốc khôi phục lại một chút lý trí. Anh cố đè lửa tức giận xuống, rít qua kẽ răng: “Cô với Hứa Minh Chương rốt cuộc là có quan hệ gì?”

Mặt Thời Tiêu trắng bệch ra trong tích tắc rồi bình thường lại ngay. Cô chẳng còn sợ hãi nữa mà bực bội nói: “Sao? Anh xông vào đây là vì muốn lật lại chuyện cũ với em đấy hả?”

- Lật lại chuyện cũ ư?

Diệp Trì cười u ám: “Nói như vậy là cô thừa nhận rồi. Hắn là cái gì, là mối tình đầu của cô, là bạn trai của cô thời đại học, hai người đã làm những gì? Ôm ấp, hôn hít, sờ mó, hay là …”

Diệp Trì cúi xuống sát mặt cô: “Hay là…? Thế nào? Nó có khỏe bằng tôi không?”

Thời Tiêu tức đến run rẩy, vung tay lên cao, chẳng buồn nghĩ mà thẳng tay giáng cho Diệp Trì một cái tát thật đanh: “Anh tưởng tôi cũng mặt dày, đê tiện, nhơ nhớp như anh chắc?”

Anh túm chặt lấy cánh tay cô vừa vung lên, siết rất mạnh, mạnh đến mức Thời Tiêu có cảm giác xương cốt của mình như vỡ vụn ra. Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn, nhìn anh bằng ánh mắt bướng bỉnh. Mặc dù chuyện tình cảm của cô và Hứa Minh Chương đã đi qua rồi, nhưng đó là đoạn hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời cô, đẹp đến mức cả đời này cô không thể nào quên. Đẹp đến mức cô không thể để bất cứ ai sỉ nhục nó. Diệp Trì có tư cách gì mà chất vấn cô những chuyện này?

Trước khi kết hôn, anh ta lăng nhăng đến mức nào, hầu như ai ai cũng biết. So với anh, bản thân cô có thể coi là thánh nhân. Hơn nữa cô nhớ rằng lần đầu tiên của mình đã trao cho anh ta. Thế mà anh ta còn nói như vậy, đúng là kẻ khốn kiếp.

Dám tát tai Diệp Trì, cô là người đầu tiên. Một đại thiếu gia lẫy lừng như anh mà lại để cho một con đàn bà sỉ nhục. Người phụ nữ nhát gan này lại dám vung tay tát anh, đã thế tát anh rồi còn hùng hồn nhục mạ anh như vậy. Cơn ghen tuông trong lòng Diệp Trì như một ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lan rộng ra, hủy diệt toàn bộ lý trí của anh. Diệp Trì chẳng qua chỉ hỏi dò và suy đoán, nhưng khoảnh khắc khi suy đoán này thành thật, anh mới phát hiện ra, mình thật sự khó mà chịu đựng nổi. Suy nghĩ duy nhất trong đầu anh là cô không yêu anh, không phải vì cái gì khác, mà là vì trong lòng cô đã có người khác, đến giờ cô vẫn chưa thể quên người

Cô yêu gã đàn ông ấy sâu sắc biết nhường nào, chân thành biết nhường nào, chỉ cần nhìn những giọt mồ hôi rịn ra trên trán vì đau đớn nhưng cô vẫn cắn chặt răng, dũng cảm nhìn thẳng vào mặt Diệp Trì là anh có thể cảm nhận được.

Thất bại đến quá nhanh, nhanh như một trận lở núi, bỗng chốc hàng tấn đất đá đổ ập xuống, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi có vài giây đã hủy hoại tất cả. Lần đầu tiên trong đời Diệp Trì cảm thấy đau đớn, đau tới mức gương mặt như biến dạng đi. Anh đau đớn thì kẻ “đầu sỏ” gây ra nỗi đau này là Thời Tiêu cũng đừng mong được thoải mái.

Diệp Trì bật cười ha hả, tiếng cười rất đáng sợ.

- Nhơ nhớp, dơ bẩn, cô có biết thế nào là nhơ nhớp, dơ bẩn không?

Nói rồi anh đột nhiên thả tay cô ra. Đối mặt với một Diệp Trì như thế này, Thời Tiêu bắt đầu sợ hãi. Diệp Trì lúc này rất không bình thường, bản năng tự vệ khiến cô vùng ra khỏi tay anh ta, bất chấp mình đang ở trong trạng thái không mảnh vải che thân, lao như bay ra ngoài. Mới chạy được hai bước đã bị Diệp Trì kéo tóc lại chẳng chút thương hoa tiếc ngọc.

Anh ta xoay người đè cô vào bức tường phòng tắm, cảm giác lạnh buốt ngấm vào da thịt cô. Thời Tiêu khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn vào mắt Diệp Trì. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự tàn bạo, hung dữ, khiến cô vừa thấy xa lạ vừa thấy sợ hãi. Đây nào phải là người đàn ông yêu thương, chiều chuộng cô hàng ngày, anh ta chẳng khác gì một kẻ điên mất hết lý trí.

Thời Tiêu dồn sức toàn thân vùng vẫy, nhưng cơ thể cô đã bị Diệp Trì đè chặt vào tường, không thể cử động được, phần dưới của anh cứng lên, chạm vào Thời Tiêu, cô đột nhiên hiểu ra người đàn ông này muốn làm gì.

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Diệp Trì đã nhấc một chân của cô lên. Cô đẩy anh ta ra, rút được hai tay ra, hoảng loạn vùng vẫy. Trong lúc hoảng loạn, cô đã cào lên cổ Diệp Trì, để lại những vết xước hằn trên cổ anh ta.

Thời Tiêu càng phản kháng Diệp Trì càng nổi cáu. Giỏi lắm, gặp lại tình cũ rồi nên không cho tôi động vào nữa chứ gì? Cơn giận bùng lên, anh một tay siết chặt cánh tay cô, rút thắt lưng ra, trói chặt hai tay cô lại, cởi khóa quần, rồiuồn cởi quần ra mà xông đến luôn, bất chấp sự chống cự, phản kháng của Thời Tiêu.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: