truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 23 24 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 23

Điều hòa trong xe bật hơi cao, Diệp Trì nới lỏng ca vát, ngoảnh đầu liếc Thời Tiêu, thấy cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ thất thần. Nhiệt độ trong và ngoài xe chênh lệch khá lớn, trên cửa kính bị phủ bởi một lớp hơi nước dày đặc, ngón tay thon dài, trắng muốt của Thời Tiêu đang vẽ lung tung trên mặt kính

Diệp Trì có cảm giác Thời Tiêu đang âm thầm lặng lẽ chống đối anh. Anh khẽ nhoẻn miệng cười, biết cô có hơi sợ anh, nhưng như thế cũng tốt,

nhìn bề ngoài trông cô có vẻ rất nhu mì, ngoan ngoãn, nhưng bên trong lại vô cùng bướng bỉnh. Nếu cô chẳng biết sợ cái gì, thật không biết sẽ phải làm sao nữa. Nhưng đối với cô nàng bướng bỉnh này phải biết mềm nắn rắn buông. Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt cô, lúc ấy cô đi xem mắt một gã đàn ông khác, phản ứng cuối cùng của Thời Tiêu là dùng cái miệng độc địa của mình để làm cho người ta tức chết.

Cứ nghe những gì cô vừa nói mà xem: bố mẹ tôi còn chẳng quản lý được nữa là anh? Nói thực lòng, Diệp Trì là ai chứ? Dám nói những lời như thế với anh? Ngay cả lần anh một mực đòi xuất ngũ để đi du học, trong nhà chỉ có mỗi bố anh dám la mắng anh, Thời Tiêu chính là người thứ hai dám đối xử với anh như thế.

Lần trước ở cổng hội quán cũng vậy, chẳng qua chỉ ném một sợi dây chuyền của cô thôi, thế mà cô trở mặt với anh ngay lập tức. Thời Tiêu có hơi bướng bỉnh nhưng bộ dạng lại rất dễ thương, tính tình lúc bình thường cứ hiền như khúc gỗ, lại có phần rất tươi tắn, thế nên anh rất yêu cô, chỉ có điều cô không biết mà thôi.

Xe dừng lại, Thời Tiêu có vẻ không được vui, ngồi im bất động trong xe, mặt mày phụng phịu. Diệp Trì tắt máy, nhìn cô hồi lâu, cảm thấy cô thế này càng khiến người ta hận, cũng càng khiến người ta yêu. Anh cúi người xuống đưa tay ra giữ lấy gáy rồi hôn lên môi cô. Có thể coi là một nụ hôn kết hợp cả yêu và hận, chẳng mấy dịu dàng như bình thường, anh thản nhiên tách hẳn đôi môi mềm mại của cô ra, lách thẳng vào bên trong. Thời Tiêu chống cự không lại liền cắn chặt răng, quyết không há ra, mặc cho kỹ thuật hôn của Diệp thiếu gia có cao siêu đến đâu cũng chẳng thể làm gì được.

Diệp Trì tức đến phì cười. Được lắm! Dám chống đối à? Bàn tay anh luồn xuống dưới, vuốt ve làn da mịn màng ở eo cô, những ngón tay nhẹ nhàng như đang nhảy múa.

Thời Tiêu cảm thấy nhồn nhột, không thể chịu nổi, miệng khẽ há ra. Diệp Trì chớp lấy thời cơ đi sâu vào bên trong, quấn chặt lấy lưỡi cô, hăm hở sục sạo trong miệng cô.

Thời Tiêu khe khẽ rên rỉ, đột nhiên có tiếng gõ nhè nhẹ vào cửa kính từ bên ngoài, cô giật mình bừng tỉnh, vội vàng đẩy mạnh Diệp Trì ra, cúi gằm mặt xuống, từ mặt đến cổ đều đỏ bừng lên, trông lại càng hấp dẫn.

Đấy là Diệp Trì thích thì mới buông cô ra, chứ nếu anh không thích thì còn lâu cô mới vùng thoát được. Bởi vì lúc hai người quấn quít với nhau, Diệp Trì không thích để người khác nhìn thấy, cho dù đó có là anh em bạn bè thân thiết của mình.

Anh đưa tay chỉnh lại quần áo cho Thời Tiêu, sau đó xuống xe đi trước. Tả Hồng đứng bên ngoài châm chọc: “Được lắm Diệp thiếu gia, cũng cuồng nhiệt ra phết!”

Đứng sau Tả Hồng khoảng hai bước chân là một phụ nữ ăn mặc khá cầu kỳ, phong thái thanh tao. Diệp Trì khẽ gật đầu với cô ta rồi đưa tay mở cửa xe cho Thời Tiêu, kéo cô xuống xe. Thời Tiêu ngượng đến mức chỉ mong có cái lỗ nẻ nào để chui ngay xuống, suýt chút nữa thì… ngượng quá hóa bực mình, cô để mặc cho Diệp Trì kéo mấy lần liền, còn mình thì cúi đầu chẳng buồn để ý.

Diệp Trì không nhịn được cười, liền đưa tay ra, luồn qua eo cô, bế bồng cô xuống, ghé sát vào tai cô thì thầm: “Thôi được rồi, về nhà anh sẽ để cho em tha hồ hành hạ, còn ở đây em phải giữ chút thể diện cho anh chứ hả!”

Thời Tiêu chẳng buồn đoái hoài, nhưng cuối cùng vẫn bị anh kéo vào trong. Nơi này dường như là một căn biệt thự, bên ngoài có lan can màu trắng và nhà kính trồng hoa rất cầu kì. Chẳng thế mà giữa mùa đông lạnh giá như thế này, trong nhà vẫn ngập tràn hoa tươi, nhìn kĩ dường như trên hoa vẫn còn đọng lại những hạt sương.

Căn biệt thự không lớn lắm, nhưng rất cầu kỳ, tinh tế. Trong phòng không có nhiều người, vẫn là mấy người ấy, chỉ thêm Cẩm Phong, Hồ Đình Đình và Hứa Minh Chương, còn cả vợ chưa cưới Mạc Vân Kha của Tả Hồng, ban nãy Diệp Trì đã giới thiệu với cô rồi.

Đây là lần đầu tiên Thời Tiêu gặp cô ta, chắc khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, toàn thân toát lên vẻ thanh cao và quý phái, rất hút hồn; chỉ một nụ cười thoảng qua của cô cũng khiến Thời Tiêu nghĩ đến bông hoa lan nở rộ trong thư phòng của Diệp tướng quân, rất có cốt cách. Nhưng nghĩ đến Tả Hồng, cô lại thấy bực, người gì mà có một cô vợ chưa cưới như thế này ở bên cạnh, thế mà còn đi tán tỉnh Quyên Tử. Mẹ kiếp, Thời Tiêu chỉ muốn chửi thật to!

Hứa Minh Chương! Thời Tiêu cố gắng coi như anh ta không tồn tại. Ăn cơm xong, cô ngoan ngoãn ngồi xuống một góc ghế sô pha. Chẳng hiểu sau đó thế nào mà mấy người h lại bày bàn chơi mạt chược, vừa đủ hai bàn, thế là lại càng chẳng có ai làm phiền sự yên tĩnh của Thời Tiêu nữa. Trong phòng rất ấm áp, nhưng mới ngủ được một lát, cô đã tỉnh rồi, tiếng mạt chược ồn ào quá, khiến cô ngủ không ngon.

Diệp Trì ném con bài ra, tranh thủ liếc sang cô, bảo: “Nếu em buồn ngủ thì lên đi ngủ đi. Phòng đầu tiên phía bên tay trái là của anh đấy!”

Thời Tiêu dụi dụi mắt, đứng dậy, phát hiện ra chỉ còn một bàn của họ thôi, bàn bên kia, Mạc Vân Kha và Phong Cẩm Phong đang ngồi xem một bộ phim kinh điển: “Kiêu hãnh và định kiến”, bộ phim mà trước đây cô và Quyên Tử từng say mê, xem đi xem lại không dưới mười lần. Đó là lần đầu tiên hai người đi đến sự thống nhất trong quan niệm thẩm mỹ về đàn ông, cả hai người cùng thích anh chàng Darcy trong phim. Thời Tiêu chỉ cảm thấy Darcy rất nho nhã và phong độ, hơn nữa tình yêu của anh rất nồng nhiệt và thuần khiết. Về sau cô hỏi Quyên Tử có nghĩ như vậy không, cô nàng liền nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh: “Tớ thích mấy thứ vô dụng ấy làm gì? Tớ thích nhất là anh ta có nhà, có xe, bố mẹ chết hết. Một người đàn ông như thế ai không yêu cho được?”

Thời Tiêu thất vọng triệt để. Đây chính là Quyên Tử, thực tế và thẳng thắn, do vậy lúc ấy cô chỉ nhắc nhở Quyên Tử một câu rồi cũng thôi. Thời Tiêu đứng dậy, sờ lên mặt mình, thấy hơi nóng, chắc tại trong phòng để nhiệt độ hơi cao, thế nên cô quyết định ra ngoài đi dạo một chút. Bên ngoài cánh cửa kính sát đất là nhà kính trồng hoa tuyệt đẹp.

Thời Tiêu mới đi được mấy bước, chưa ra đến cửa, Diệp Trì đã lên tiếng: “Mặc áo khoác vào rồi hãy ra ngoài, bên ngoài đang âm mười độ đấy. Về mà ốm thì chớ có mè nheo với anh nhé!”

Ba người kia nghe vậy liền cười ồ lên, ngay cả Mạc Vân Kha cũng bật cười, chỉ có Phong Cẩm Phong là không. Cô ta mở to mắt nhìn cô, ánh mắt lấp lánh, không biết đang nghĩ gì. Thời Tiêu cũng chẳng hơi đâu mà nghĩ ngợi, trong đầu cô đã đủ thứ rối rắm lắm rồi, nếu đã không từ bỏ được, vậy muốn làm gì thì cứ làm đi. Nhưng nghĩ tới điều này cô lại chợt nhớ đến chuyện của mình và Hứa Minh Chương.

Thời Tiêu mặc áo khoác rồi bước ra ngoài, Hồ Quân liền châm chọc Diệp Trì: “Tôi càng nhìn càng thấy cậu ngày một giống người trông trẻ đấy. Có đến mức phải thế không? Chỉ một Thời Tiêu bé nhỏ đã khiến cậu thành ra thế này rồi, cô ấy tốt như vậy sao tôi mãi không nhận ra nhỉ? Rốt cuộc cậu yêu cô ấy vì cái gì

Phong Cẩm Phong rõ ràng cũng nghe thấy câu này, liền rời mắt khỏi màn hình, ngoảnh đầu sang nhìn Diệp Trì. Anh bật cười, ném một quân bài trong tay ra, chậm rãi nói: “Cô ấy là vợ tôi, cả đời này tôi chỉ có một người vợ như thế, sao có thể không trân trọng chứ?”

Cẩm Phong cúi đầu ủ rũ, chẳng còn tâm trạng nào mà xem phim nữa, bản thân đã thảm bại rồi, trước khi Thời Tiêu xuất hiện, cô đã bại trận rồi, giờ cô càng không phải là đối thủ của cô ta. Mặc dù cô chẳng thích con bé ấy chút nào, nhưng một con nhóc như thế thật không ngờ lại có thể trói chặc trái tim một kẻ phong lưu như Diệp Trì.

Thời Tiêu vào nhà kính rồi mới phát hiện bên trong rất rộng, lại có rất nhiều hoa được chăm sóc cẩn thận. Đi qua một hàng rào dây leo xanh rì, cô chợt giật mình đứng khựng lại, đi vào cũng không được mà đi ra cũng không xong. Trên chiếc ghế màu trắng cạnh khóm hoa, Hứa Minh Chương và Hồ Đình Đình đang ngồi sát cạnh nhau, Hứa Minh Chương ngồi dựa lưng vào ghế, Hồ Đình Đình gần như ngả vào người anh, hai khuôn mặt ghé sát vào nhau, không biết đang nói chuyện gì mà có vẻ rất thân mật.

Thời Tiêu do dự hồi lâu rồi nói một tiếng xin lỗi, sau đó quay người định ra ngoài. Nào ngờ Đình Đình đứng bật dậy, kéo cô lại: “Thời Tiêu, đừng đi, chẳng phải chị đến xem hoa ư? Chúng ta cùng đi, không sao đâu!”

Thời Tiêu bị Đình Đình kéo lại nên không tiện bỏ đi luôn, đành phải ngồi xuống đối diện hai người. Để giấu đi sự bối rối, cô ngoảnh đầu sang ngắm những cây hoa nhài đang nở rộ, hương thơm phảng phất bay qua, nhẹ nhàng man mác.

Chẳng trách mà hai người họ ngồi đây. Hoa nhài vốn là loài hoa mà Hứa Minh Chương rất yêu thích, còn nhớ anh ghét nhất là thơ của Liễu Vĩnh, ấy thế mà lại thích duy nhất bài “Hương thơm” của ông.

Lúc ấy cô đã đặc biệt chép lại bài thơ, dán lên bức tường trên đầu giường.

- Đình Đình, anh khát quá, em đi lấy cho anh cốc nước ra đây!

Hồ Đình Đình mấy hôm trước còn một mực không chịu lấy chồng, thế mà giờ nghe thấy Hứa Minh Chương nói vậy liền ngoan ngoãn chạy biến đ

Anh luôn có sức hút như vậy đấy. Lúc hai người đã là một cặp mà ai ai cũng biết rồi, vẫn có không ít những lá thư tình gửi đến cho anh. Anh ghét nhất là mấy thứ này, lần nào cũng ném cho Thời Tiêu xử lý. Cô mang hết sang chỗ Quyên Tử, hai người vừa bóc thư đọc vừa cười ngặt nghẽo, lại còn phân loại xem thư nào theo phong cách nào nữa…

Nghĩ lại thấy cũng thật buồn cười. Cửa nhà kính đóng lại, Hứa Minh Chương liền nói giọng đầy ác ý: “Xem ra cô sống hạnh phúc nhỉ, nhưng trong cơn mê cô không thấy xấu hổ sao? Hơn nữa còn hạnh phúc với người đàn ông đó, tôi sẽ ở đây chờ xem kết cục thê thảm của cô!”

Đó dường như là một lời nguyền đầy ác ý, khiến Thời Tiêu không khỏi kinh ngạc. Hóa ra sách vở đều là lừa gạt, các cặp tình nhân chia tay nhau rồi sẽ mãi mãi không thể là bạn bè. Hứa Minh Chương trong ký ức của cô dịu dàng là vậy, thế mà giờ đây anh lại có thể nói ra những lời nguyền rủa độc địa như thế.

Quyên Tử nói đúng, không thể nhịn được thì đừng nhịn. Thời Tiêu đứng bật dậy, nhìn Hứa Minh Chương hồi lâu, cứ như thể muốn nhìn xuyên thấu con người anh ta: “Hứa Minh Chương, anh là người đàn ông ngu xuẩn nhất mà tôi từng gặp! Giờ điều may mắn nhất đối với tôi chính là đã đá anh!”

Chương 24

Hứa Minh Chương sắc mặt tím tái, ngồi đờ trên ghế, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt, thoáng cảm thấy thật xa lạ. Sự phẫn nội của cô, những lời lẽ độc địa buột ra từ miệng cô giống như những nhát kiếm tàn nhẫn đâm thẳng vào tim anh, khiến anh đau buốt đến tận xương tủy, đau đến chết đi sống lại nhưng không biết nói thế nào, chỉ biết ngồi trơ ra nhìn cô.

Ánh nắng mùa đông chiếu qua nhà kính, phủ một lớp sáng màu vàng nhạt lên người

cô, khiến hình dáng cô nhòe đi, không thể nhìn rõ, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào anh chẳng chút e dè.

Hứa Minh Chương đột nhiên cảm thấy không thể hiểu nồi, có thể nói anh rất hiểu cô, ít nhất là Thời Tiêu của trước đây. Cô rất nhát gan, lúc đuối lý chẳng bao giờ dám hùng hồn như thế cả. Nhưng tính cô cũng khá nóng nảy, nếu bị chọc giận hoặc ấm ức quá, cô sẽ nổi đóa lên.

Ngoài chuyện chia tay ra, hai người chỉ i cọ có một lần duy nhất, chính là lần cô nổi đóa lên. Lần ấy Hứa Minh Chương đang học năm thứ tư, chuẩn bị tốt nghiệp nên rất bận rộn, chẳng còn thời gian dành cho bạn gái nữa. Thực ra cũng bởi vì muốn ở lại đại học A để học thạc sĩ nên anh đã đi khắp nơi tìm kiếm tài liệu, bận tối tăm mặt mũi. Sau khi xong việc, anh và Lục Nghiêm định ra ngoài ăn mừng, liền gọi Thời Tiêu đi cùng, nào ngờ gọi điện thoại mãi mà không có ai bắt máy, bạn kí túc của Thời Tiêu cũng không biết cô đi đâu, nói là đi từ tối qua vẫn chưa thấy về.

Hứa Minh Chương lo sốt vó, ngoài chỗ anh ra, cô còn có thể đi đâu được? Lại không phải là kỳ nghỉ, đâu thể về nhà? Thế là anh bỏ luôn cả ăn, đi khắp nơi trong trường để tìm cô nhưng tìm bảy tám lượt mà không thấy bóng dáng cô đâu, đành phải ngồi ở cổng ký túc chờ cô về.

Hôm ấy là một ngày lạnh nhất của mùa đông, lúc Hứa Minh Chương tưởng rằng mình chuẩn bị chết cóng thì Thời Tiêu trở về. Anh nổi đóa lên, không thể kiềm chế được liền chộp lấy cô mà gào lên: “Thời Tiêu, em có tim không hả? Không nghe điện thoại cũng không chịu gọi lại, rốt cuộc em muốn thế nào? Muốn thế nào hả?”. Đêm đó tình cờ đèn đường bị hỏng, khiến anh chẳng thể nhận ra vẻ bơ phờ trên gương mặt cô. Thời Tiêu lúc ấy yếu ớt nói: “Hứa Minh Chương, anh đừng có gây sự vô cớ nữa!”

Anh tức quá liền buột miệng nói: “Nếu đã như vậy thì tôi đi, cô tìm thằng nào không gây sự mà yêu!”. Lúc ấy anh tức phát điên lên, về nhà rồi mà càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng điên, suốt ba ngày liền không gọi điện cho Thời Tiêu, cũng không đi tìm cô. Đến ngày thứ tư, anh thật sự không chịu nổi, tài liệu ôn thi thạc sĩ cũng không thể xem nổi nữa, đi qua đi lại trong phòng, dáng vẻ cực kỳ sốt ruột.

loading...

Lục Nghiêm thấy vậy liền thở dài: “Nếu đã không yên lòng thì mau đi tìm người ta đi!”

- Không đi!

Hứa Minh Chương cứng đầu nói.

Nhưng ngày thứ tư, thứ năm, thứ sáu, vẫn chẳng thấy bóng dáng Thời Tiêu đâu. Hứa Minh Chương đột nhiên phát hiện, cơn giận giữ trong lòng đã tan biến, chỉ còn lại nỗi nhớ. Anh nhớ cô, nhớ đến mức thắt ruột gan. Cái sĩ diện của đàn ông nào có sánh được với nỗi nhớ nhung này?

Hứa Minh Chương đành phải xuống nước đi tìm Thời Tiêu. Trên đường điQuyên Tử mới biết hôm ấy Thời Tiêu đi tìm Quyên Tử, đúng lúc bạn cùng kí túc của Quyên Tử bị viêm loét dạ dày, vội vàng đưa cô ấy đi bệnh viện, chẳng may đánh rơi điện thoại. Cô bạn kia phải làm phẫu thuật ngay, nhà lại ở nơi khác nên bọn họ phải thay phiên nhau chăm sóc, cho đến tận tối hôm thứ hai, mẹ cô ấy mới đến bệnh viện, bọn họ mới được về.

Hứa Minh Chương nghe xong liền thừ người ra, làm sao anh biết được lại có những chuyện này, chỉ ước lúc đó có thể đánh chết mình ngay lập tức. Anh gọi điện mà cô không nghe, nhắn tin cũng chẳng thấy tăm hơi, chạy đến trước cổng ký túc của cô nhờ bạn cùng phòng chuyển lời cô cũng không buồn bận tâm.

Hứa Minh Chương đành phải đứng ngây ra ở bên ngoài cả ngày trời, cuối cùng, đúng lúc tưởng rằng mình sắp chết đói, chết cóng thì Thời Tiêu mới chịu xuất hiện. Từ đấy về sau anh mới hiểu, đừng thấy Thời Tiêu trông dễ bắt nạt, lúc cô cáu thật rồi thì nhẫn tâm chẳng ai bằng.

Chỉ có điều, lúc này cô dựa vào đâu mà hùng hồn phản bác lại anh? Là cô sai trước tiên, chẳng phải thế sao? Hay là bản thân anh đã hiểu lầm cô?

Hứa Minh Chương bỗng nhớ lại lời Lục Nghiêm: “Minh Chương, có lẽ có nhiều chuyện không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó!”

Tâm trạng Hứa Minh Chương chợt dịu xuống: “Bốn năm trước…”

Vừa nói đến đây thì cánh cửa nhà kính mở ra, Hồ Đình Đình bê một khay nước vào, hoài nghi nhìn hai người:

- Sao sắc mặt khó coi thế? Không phải nhân lúc em ra ngoài để cãi nhau đấy chứ?

Thời Tiêu khẽ cúi đầu: “Làm gì có chuyện đấy, tôi và Hứa tiền bối không thân nhau lắm, làm gì có chuyện cãi cọ!”

Những đường gân xanh trên trán Hứa Minh Chương giật giật. Hồ Đình Đình bật cười, đưa cốc sữa trên khay cho cô: “Không phải em không cho chị uống cà phê mà là anh Diệp Trì không cho chị uống. Nếu chị có bất mãn thì cứ gặp anh ấy!”

Thời Tiêu đón lấy ly sữa, dòng sữa ấm áp đi vào cổ họng, xoa dịu trái tim nhức nhối của cô. Cô cảm ơn rồi khẽ gật đầu chào hai người, đi ra khỏi vườn hoa

Hứa Minh Chương bê cốc cà phê nóng trong tay. Hơi ấm từ ly cà phê không thể sưởi ấm cho anh, anh vẫn cảm thấy cái lạnh tê tái tỏa ra từ trong tim.

Thời Tiêu đi vào trong phòng, cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô ngáp một cái, rồi cái nữa. Diệp Trì lắc đầu, bỏ bộ bài trong tay xuống, lại gần bế bổng cô lên gác.

Cả phòng im bặt, Phong Cẩm Thành lén liếc nhìn Phong Cẩm Phong, cô nàng cũng đang đứng ngẩn người trước cầu thang, không biết là nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt thật u ám.

Tả Hồng thở dài: “Lần này Diệp Trì sa lầy thật rồi, tình yêu là gì chứ? Mẹ kiếp, thật khó hiểu!”

Câu nói này của anh ta lọt đến tai Mạc Vân Kha đang ngồi xem phim một mình. Cô khẽ cười, tình yêu ư? Với bọn họ, tình yêu là một điều khó khăn. Ánh mắt cô dừng lại ở đầu cầu thang, lòng thầm nhủ, Thời Tiêu thật hạnh phúc, tình yêu của Diệp Trì quá thuần khiết và rõ ràng.

Hết tết, Diệp Trì lại bắt đầu bận bịu, nói rằng có công trình lớn bắt đầu đi vào hoạt động. Thời Tiêu không hiểu những chuyện này, nói chung cứ dăm ba hôm anh lại đi công tác, một tháng thì phải đến nửa tháng đi công tác.

Nhưng cô lại thấy rất nhẹ nhõm, vẫn bình thản sống qua ngày. Dần dần cô bắt đầu có hứng thú với việc nấu nướng. Thực ra đây cũng chẳng phải việc khó khăn cho lắm, không được ngon nhưng cũng không đến nỗi chết vì ngộ độc, đây là lời nhận xét của Diệp Trì về món ăn do cô làm. Nhưng cho dù là vậy, những món ăn mà lần đầu tiên cô làm, anh vẫn ăn ngấu nghiến như thể ba ngày rồi không được ăn, ăn sạch bách, chẳng để lại miếng nào. Nửa đêm anh liên tục trở dậy uống nước, ngày hôm sau cô giúp việc đến hỏi: “Sao muối lại ít đi nhiều thế này?”

Lúc này Thời Tiêu mới hay món ăn mình làm mặn chết đi được, chắc phải mặn gấp mấy lần dưa muối. Cô áy náy thỉnh giáo cô giúp việc, tự tay làm hai món rồi tự mình nếm trước, cảm thấy dù không được coi là món ngon nhưng ít nhất cũng vừa miệng hơn. Diệp Trì về nhà, ăn liền ba bát cơm. Tối hôm ấy, Diệp Trì vô cùng dịu dàng mặc dù Thời Tiêu cảm nhận rất rõ sự vui mừng đến phát điên trong tim anh. Tối hôm ấy, cô thậm chí còn cảm thấy, Diệp Trì thực sự yêu cô, rất rất yêu cô.

Thu dọn bàn ăn xong, Thời Tiêu mới phát hiện ra mình bắt đầu biết nhớ nhung Diệp Trì. Anh đã đi công tác ba ngày rồi, hôm qua gọi điện về bảo, phải hai ngày nữa anh mới về được, bảo cô ngày mai đi chơi với Quyên Tử cho đỡ buồn, hoặc đi chơi với Hồ Đình Đình cũng được, đừng nhốt mình ở trong phòng.

Hồ Đình Đình cô tránh còn không được, Quyên Tử gần đây lại bận rộn, chỉ có cô là nhàn rỗi, thế nên không nên đi quấy nhiễu người khác.

Trưởng phòng Châu đẩy cửa bước vào, thông báo: “Hôm nay cục trưởng Vương chúng ta mời đi ăn chơi, mọi người đi hết nhé. À phải rồi, có thể dẫn theo người nhà!”

Cả phòng hoan hô ầm ĩ, chị Điền cười hớn hở vỗ vai Thời Tiêu: “Thời Tiêu này, nghe nói chồng em đẹp trai hết sảy, bọn chị vẫn chưa kịp nhìn kĩ, lần này em phải gọi anh ý đến cho bọn chị biết mặt nhé!”

- Anh ấy đi công tác rồi ạ!”

Thời Tiêu nói vẻ áy náy. Chị Trịnh ngồi bên cạnh bật cười: “Chị Điền, chị tưởng tổng giám đốc Diệp cũng như chúng ta đấy à, trong tay người ta không biết bao nhiêu công ty lớn bé, là doanh nghiệp mạnh nhất cả nước, làm gì có thời gian ngồi chung với chúng ta?”

Thời Tiêu vội nói: “Hôm trước anh ấy có nói đợi vài hôm nữa sẽ mời cả phòng chúng ta đi ăn để cảm ơn các anh chị đã quan tâm đến em!”

Mắt chị Trịnh với chị Điền sáng trưng: “Được lắm, vậy chúng ta kiên nhẫn chờ đợi thôi!”

Thời Tiêu thường không tham dự những cuộc tụ tập kiểu này ở cơ quan, nhưng dù gì cũng đang đội trên đầu cái mũ “con dâu nhà họ Diệp”, nếu cứ không tỏ ra thân thiện với mọi người một chút, chẳng hiểu sau lưng mình họ sẽ nói gì nữa?

Đến nhà hàng Cẩm Giang mới biết, không chỉ có cục cải cách và phát triển của họ mà còn có mấy người ở cục công an và tòa án, đương nhiên Hứa Minh Chương và Lục Nghiêm cũng có mặt. Thời Tiêu không khỏi than trời, thầm nghĩ lý do để trốn về trước, nhưng trưởng phòng Châu đã nhìn thấy cô: “Nào nào Thời Tiêu, mau ngồi xuống đây, cô với cậu Hứa và cậu Lục chẳng phải từng học cùng trường sao? Càng có nhiều chuyện để nó

Thời Tiêu đành phải ngồi xuống giữa Hứa Minh Chương và Lục Nghiêm, cô như ngồi trên thảm đinh, chẳng khác gì chịu tội. Những phụ nữ làm trong cơ quan nhà nước đều là những “anh hùng” về rượu. Trong phòng hành chính của họ, chị Điền với chị Trịnh cũng uống rượu thành thần, uống hết một chai Nhị Oa Đầu mà vẫn tỉnh như sáo. Bởi vì không có sự chênh lệch về tửu lượng giữa nam và nữ nên mọi người uống càng hăng.

Thời Tiêu cũng khó thoát. Mặc dù không đến mức bị chuốc rượu, nhưng cũng phải uống ít nhiều. Lúc Diệp Trì gọi điện đến, Thời Tiêu đã uống hai cốc rồi, thực ra không sao, nhưng anh vẫn nghe ra: “Lại uống rượu đúng không?”

Thời Tiêu im bặt không nói gì, cô biết anh không cho cô uống rượu, nhưng trong hoàn cảnh này, cô mà uống nước ngọt e không thích hợp lắm. Diệp Trì nổi cáu, mình mới đi công tác có vài ngày mà cô nhóc đã không chịu nghe lời. Đúng là Thời Tiêu uống được, nhưng không có mình ở bên cạnh, nhỡ uống say rồi biết đâu lại kết hôn với một gã đàn ông khác thì sao? Nhưng nghe giọng của cô là biết ngay, rõ ràng cô lại đang hờn dỗi anh rồi.

Anh hít một hơi thật sâu rồi hỏi: “Em đang ở đâu?”

Lần này thì Thời Tiêu chịu mở miệng trả lời: “Ở Cẩm Giang, lát nữa ăn xong còn phải đi hát nữa!”

Diệp Trì bị vẻ hùng hồn của cô làm cho tức điên lên. Anh nghiến răng: “Tiêu Tiêu, có phải không có anh ở nhà nên hôm nay em như được xổ lồng không hả?”

Cô dửng dưng đáp: “Dù gì cũng là đồng nghiệp, người ta đi chẳng lẽ mình lại không đi?”

Diệp Trì gật gù cười: “Đồng nghiệp của em giỏi thật đấy, bảo em đi là em đi, coi chừng sau này họ lừa bán em đấy!”

Thời Tiêu mặc kệ Diệp Trì, ấn nút kết thúc cuộc gọi rồi tắt máy, sau đó lẽ lưỡi hậm hực với cái điện thoại: “Đàn ông đàn ang gì mà chỉ biết quản thúc người khác, đi công tác rồi mà cũng muốn quản lý người ta!”. Thời Tiêu còn nhớ, hồi cô học cấp ba, đến bố mẹ cô cũng không quản lý cô nghiêm ngặt như thế.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: