truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn nhân đã qua – chương 21 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 21

Từ Tam Á trở về cũng đã sắp hết năm, cơ quan Thời Tiêu bắt đầu phát thưởng cuối năm. Mặc dù Thời Tiêu mới đến chưa đầy một tháng nhưng cũng được “vụ mùa lớn”.

Thời Tiêu cũng cảm thấy hơi phấn khởi, lúc trước làm việc ở bộ phận kế hoạch hóa gia đình, đã chẳng có màu mè gì thì thôi, đến Tết, quà cáp người ta phát cho bạn toàn là những thứ người khác đã chọn chán chê rồi còn thừa lại, đâu có gi

ng như bây giờ, Thời Tiêu chẳng phải bận tâm chuyện gì, thậm chí còn có người mang đến tận nhà cho cô.

Nhưng sau khi kích động, Thời Tiêu thực sự có chút lúng túng. Chỗ “củi gạo dầu muối” này, nhà cô thực sự không dùng hết. Anh chàng Diệp Trì cực kỳ kỹ tính, gạo phải ăn có chất hữu cơ, rau phải là loại không có chất hóa học gây hại, dù sao, những đồ ăn này đều do Tiểu Lưu cách mấy ngày lại cho người mang đến.

Trừ phi thật cần thiết, nếu không Diệp Trì chẳng bao giờ đụng đến những thứ người khác mua. Nói thật lòng đúng là rất ngon. Thời Tiêu vốn không phải là người kén ăn, nhưng ăn quen gạo ở nhà rồi, cô bỗng thấy gạo của nhà ăn khó nuốt, thói quen đúng là một điều đáng sợ!

Nhìn đống đồ ngồn ngộn này, Thời Tiêu nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ nên làm thế nào? Chị Điền liền nhiệt tình nói: “Thời Tiêu à, lát nữa lãương nhà chị lái xe đến, hay là để anh chị chở giúp em về nhà nhé!”

Chị Điền này cũng ranh mãnh lắm, ai chẳng biết Thời Tiêu hiện giờ là chị dâu của phó thị trưởng, là con dâu trưởng của nhà họ Diệp, thường ngày muốn tiếp cận Thời Tiêu mà không có cơ hội, vừa chộp được thời co liền thể hiện ngay.

Thời Tiêu vội vang từ chối, ngần này thứ mang về nhà, sau lại mang đi thì càng thêm phiền phức. Ngẫm nghĩ hồi lâu, cô gọi luôn cho Quyên Tử. Bố mẹ Quyên Tử và bố mẹ Thời Tiêu đều là công nhân trong phân xưởng, hai nhà lại gần nhau, quan hệ khá thân thiết, mà Quyên Tử lại thuê nhà ở ngoài một mình, những đồ này mà chia cho ba nhà cũng chẳng còn lại là bao.

Chẳng ngờ lúc đến, Quyên Tử còn dẫn theo một “cửu vạn”, chính là Tả Hồng. Thời Tiêu không khỏi bối rối, anh chàng Tả Hồng này là người thế nào mà Quyên Tử dám sai bảo như thế?

Tình huống ngại ngùng nhất vẫn còn ở phía sau. Lúc Tả Hồng xắn tay áo vác bao gạo lên, đúng lúc ấy phó chánh án Chu của tòa án đi qua, vội vàng chạy đến đỡ lấy. Đường đường là một phó chánh án của tòa án, thế mà lại phải vác bao gạo ấy ra khỏi tòa nhà văn phòng, thật là mất hình tượng. Tả Hồng hoàn toàn chẳng mất chút sức lực nào, chẳng bao lâu sau, mấy nhân viên của tòa án thường ngày mặt mũi vẫn lầm lì khó gần đều chạy đến phòng hành chính bê đồ xuống xe, còn khách khí nói làm vậy là vinh hạnh của bọn họ.

Thời Tiêu ngồi trên xe của Quyên Tử, tay chống cằm, cảm thấy mình vừa làm một chuyện hết sức ngu xuẩn, tại sao lại quên mất Quyên Tử là một người coi trời bằng vung cơ chứ?

Quyên Tử ngồi ở ghế phụ lại còn vui vẻ nói: “Tả thiếu gia giỏi thật, quen biết rộng thế!”

Tả Hồng xoay vô lăng, rẽ lên đường vành đai hai, đắc chí nói: “Chứ còn gì! Phó chánh án Chu ban nãy chính là lính của bố anh ngày trước, đã mấy năm không gặp rồi, leo cũng nhanh gớm. Quyên Tử, chúng ta thay xe nhé, con xe này già giá yếu quá rồi!”

Quyên Tử trừng mắt: “Đừng có thể hiện anh là đại gia trước mặt dân thường chúng tôi, chiếc xe này trả góp, còn chưa trả hết tiền đấy!”

- Anh tặng em một chiếc, thế nào?

- Stop ngay, chúng ta chẳng qua chỉ là bạn bè bình thường, đừng có thân thiết quá! Hơn nữa chị đây lại thù bọn nhà giàu! Mà nói đi cũng phải nói lại, Thời Tiêu, lúc đầu cậu thi vào làm công chức, tớ còn bảo cậu dở hơi, không ngờ làm công chức cũng ngon thế! Những thứ này hai nhà chúng ta ăn nửa năm cũng chưa chắc đã hết, tiết kiệm được ối tiền! Các cụ chắc là mừng lắm đấy! À phải rồi, tớ không nhìn rõ, bộ phận của cậu là bộ phận gì thế?

- Cụ cải cách và phát triển, phòng hành chính!

Tả hồng một tay móc thuốc lá trong túi ra, vừa ngậm vào miệng, còn chưa kịp châm lên đã bị Quyên Tử nhanh tay giật lấy, ném ra ngoài cửa sổ: “No smoking!”

- Được rồi, được rồi! Bà cô tổ ơi, anh không hút là được chứ gì. Thời Tiêu làm ở bộ phận đó là chỗ ngon nhất trong ủy ban thành phố đấy, màu mè nhiều lắm, chuyện này em không hiểu đâu…

sau khi chuyển hết cho hai nhà, chỗ còn lại chuyển sang chung cư nơi Quyên Tử đang ở. Xong việc, Tả Hồng thậm chí chưa kịp uống ngụm nước đã bị Quyên Tử đuổi về. Thời Tiêu đứng cạnh nhìn mà thấy ngại thay.

Căn hộ Quyên Tử ở là một căn chung cư hai phòng ngủ, nói chung cũng không đắt lắm. Có một phòng ngủ là để dành cho Thời Tiêu thỉnh thoảng đến ở. Kể từ lúc Thời Tiêu lấy chồng, căn phòng ấy vẫn để trống.

Quyên Tử bê hai cốc cà phê ra, đưa cho Thời Tiêu một cốc. Cô đón lấy rồi cười bảo: “Cậu với Tả Hồng thân nhau như thế từ khi nào vậy? Có phải đã làm chuyện vụng trộm gì sau lưng tớ không hả?”

Quyên Tử phì cười: “Anh ta bám tớ từ hai tháng nay, tâm địa của anh ta bà cô này đã đọc vị ra từ lâu rồi, chuyện vụng trộm thì hiện nay chưa có, tương lai nếu có thì là tớ chơi anh ta thôi!”

Thời Tiêu suýt chút nữa thì phun hết cà phê ra ngoài, nhưng ngẫm nghĩ lại cũng thấy có lý. Quyên Tử nhìn Thời Tiêu hồi lâu, nói chẳng chút thiện cảm: “Gần đây cuộc sống vợ chồng có vẻ hòa hợp nhỉ, nhìn mặt cậu hồng hào thế kia, lần trước có một tờ báo lá cải đã xếp hạng các đại gia nổi tiếng về chuyện đó, người đứng đầu chính là Diệp thiếu gia nhà cậu đấy! Thế nào, tiết lộ cho chị em nghe xem nào, một tối mấy lần?”

Thời Tiêu đỏ bừng mặt, lườm Quyên Tử một cái rồi cúi đầu nhìn đồng hồ để che đi vẻ thẹn thùng: “Tớ phải đi đây, hôm nay phải về nhà ăn cơm, tớ phải về sớm một chút!”

Đi ra chỗ thay giày, cô liền ngẩng đầu nhìn Quyên Tử: “Tả Hồng có vợ chưa cưới rồi, Diệp Trì nói sang năm sẽ cưới!”

Quyên Tử ngẩn người rồi gật đầu: “Tớ biết, cậu đừng lo!”

Quyên Tử đứng bên cửa sổ, nhìn theo cái bóng của Thời Tiêu ở bên dưới, đột nhiên có cảm giác đời người thật khó dự đoán. Hồi đó cô thực sự tin rằng Hứa Minh Chương sẽ là chân mệnh thiên tử của cô bạn mình, nhưng nào ngờ trên đời này còn có một Diệp Trì. Ngoài ra, cô ấy cũng lo lắng quá rồi, cô lúc này làm gì còn tâm trí đâu dành cho chuyện đó. Đàn ông với tiền đều là một lũ khốn kiếp như nhau.

 

Cơ quan đã cho nghĩ tết, Diệp phu nhân “ra lệnh” cho hai con trai cùng hai nàng dâu chuyển về nhà ở, đây cũng là quy định của nhà họ Diệp. Do vậy nhà họ Diệp năm nay còn đông vui hơn năm ngoái. Tâm trạng của bà Diệp vui lắm, hai con trai, hai con dâu, cộng thêm với cô cháu gái An An ở chung một nhà, vui biết mấy!

Thời Tiêu cũng bị sốc nặng, phát hiện ra bản thân đúng là một kẻ vô dụng đúng nghĩa, ngay cả một giảng viên đại học như Lâm Yến cũng biết nấu nướng, còn cô chẳng biết làm gì. Cũng may bà Diệp và Lâm Yến là những phụ nữ dịu dàng và tâm lý, không hề soi mói hay chỉ trích cô này nọ.

Nhưng Thời Tiêu cũng có sở trường của mình, ngồi chơi cùng với An An, cho dù là chơi điện tử, xếp hình, làm bài tập nghỉ tết… Cô đều làm tốt, Diệp An An cũng thích Thời Tiêu lắm, thường ngày không chịu nghe lời mẹ Lâm Yến, nhưng cô nói một câu là con bé nghe ngay.

Chẳng trách mà Diệp phu nhân thường nói, Thời Tiêu có duyên với trẻ con.

Phòng của Diệp Trì ở tầng hai, hôm Thời Tiêu và Diệp Trì chuyển đến, cô cảm thấy nơi này dường như là “căn cứ bí mật” của Diệp Trì. Diệp Trì rất giỏi, tất cả bằng khen từ nhỏ đến lớn của anh đều được bà Diệp cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo bàn.

Diệp Trì từ nhỏ đã rất nghịch ngợ nhìn những bức ảnh đen trắng đã bị ố ngòe vì thời gian là biết ngay. Diệp Trì của thường ngày vô cùng giỏi giang và lịch sự, khi anh mặc quần áo quân đội cũng vô cùng oai phong và mạnh mẽ, chẳng kém gì người cha tướng quân của mình.

Bà Diệp chỉ vào bức ảnh Diệp Trì mặc quân phục và nói: “Tiểu Diệp hồi đó ở trong quân đội biểu hiện rất tốt, vè sau buộc phải xuất ngũ đi du học, vì chuyện này mà bố con nổi cơn lôi đình, nói nếu mà nó dám chạy, sẽ bắn bỏ như bắn quân đào ngũ!”

Nghĩ đến cảnh tượng lúc ấy, bà Diệp liền lắc đầu. Thời Tiêu dương nhiên biết về sau Diệp Trì vẫn đi du học, vì vậy tò mò hỏi: “Cuối cùng bố lại đồng ý ạ?”

Bà Diệp cười: “Hai cha con chẳng ai chịu nhường ai, cuối cùng ông Hồ đành phải ra mặt, lúc ấy bố con mới miễn cưỡng đồng ý để Tiểu Diệp xuất ngũ, nhưng đây lại trở thành niềm tiếc nuối suốt đời của bố con. Ông ấy nói nếu để Tiểu Diệp tiếp tục làm lính, không biết chừng sau này còn mạnh mẽ, quyết đoán, giỏi giang, suy nghĩ kín kẽ hơn cả ông ấy, thằng bé này có tài cầm quân bẩm sinh!”

Thời Tiêu cũng thầm nghĩ vậy, một Diệp Trì thích chi phối, kiểm soát biết đâu càng thích hợp với việc cầm quân.

Tiếng pháo nổ vào buổi sáng đã đánh thức Thời Tiêu. Cô vừa mở mắt ra đã giật nảy mình. Diệp Trì một tay chống đầu, nằm nghiêng người nhìn cô với nụ cười hết sức tinh quái, tay kia xách bộ đồ chơi của An An, là cái máy chạy bằng pin, chỉ cần ấn nút là nó sẽ phát ra tiếng pháo nổi đùng đoàng.

Thời Tiêu chớp chớp mắt, vẫn còn chút ngái ngủ, đang định ngồi dậy thì bị Diệp Trì đè xuống giường, dịu dàng hôn và cắn nhẹ lên môi rồi thì thầm vào tai cô: “Tiêu Tiêu, chúng ta sinh một đứa con nhé!”

Thời Tiêu bỗng tỉnh táo hẳn, cơ thể đột nhiên cứng đờ.

Diệp Trì hơi hơi ngẩng đầu kéo rộng khoảng cách ra một chút, nheo nheo mắt nhìn cô: “Thế nào? Không muốn hả?”

Đôi hàng mi của Thời Tiêu khẽ cụp xuống, hàng mi dài khẽ rung rinh, đôi môi cắn chặt, tìm cách né tránh vấn đề này. Nhưng Diệp Trì nào để cô có cơ hội né tránh, anh rút cánh tay đang kê dưới gáy cô ra, nhẹ nhàng nâng cằm Thời Tiêu lên, ép cô phải mở mắt raanh:

- Hả?

Giọng điệu mặc dù rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho người khác không dám từ chối.

Thời Tiêu nhắm mắt lại rồi lại mở ra: “Diệp Trì, em thật sự chưa sẵn sàng, cho em thêm chút thời gian có được không?”

Ánh mắt Diệp Trì lướt trên mặt cô hồi lâu rồi đột nhiên anh bật cười. Bàn tay luồn vào trong chăn, bắt đầu vuốt ve làn da mượt mà trên eo Thời Tiêu, chậm rãi đi xuống phần bụng dưới bằng phẳng của cô, hơi dừng lại một chút rồi tiếp tục xuống dưới, tiến vào giữa hai chân cô…

Thời Tiêu bắt đầu thở gấp, khép chặt hai đùi lại, kẹp chặt tay của Diệp Trì rồi lấy tay đẩy anh ra.

Diệp Trì ghé vào tai cô, thì thầm: “Đã lâu như vậy rồi mà vẫn còn chưa quen sao? Tiêu Tiêu ngoan nào, thả tay anh ra! Ngoan…”

Vừa thì thầm anh vừa cắn nhẹ vào vành tai của cô, men theo cổ rồi trượt xuống, chui hẳn vào trong chăn. Cái lưỡi ngang ngược thả sức hoành hành trên người cô, chẳng mấy chốc, Thời Tiêu đã phải giương cờ trắng đầu hàng, thả lỏng người ra, đắm mình vào cảm giác khoan khoái không thể thoát ra được. Lần này Diệp Trì không đeo bao.

Đấy chính là Diệp Trì, lúc nào muốn chiều bạn thì có thể nâng bạn lên tận mây xanh, nhưng một khi đã quyết định chuyện gì sẽ không cho phép có bất cứ sự phản kháng nào. Anh nói anh muốn có con, Thời Tiêu sẽ phải ngoan ngoãn chấp nhận.

Thời Tiêu vì chuyện này mà mấy hôm liền làm mặt lạnh với Diệp Trì. Anh thản nhiên đối mặt, vì thói xấu này của cô là do anh chiều quá mà ra.

Chương 22

Không khí năm mới ở nhà vô cùng náo nhiệt. Đêm giao thừa, Thời Tiêu thức đến hai giờ sáng nên mùng một Tết ngủ đến tận mười rưỡi mới tỉnh. Diệp Trì nằm bên cạnh giờ đã không thấy bóng dáng đâu. Thời Tiêu vội vàng chạy vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, chải đầu thật nhanh rồi thay quần áo xuống nhà.

Tra là do Diệp Trì chuẩn bị, khác hẳn với phong cách hàng ngày của Thời Tiêu: áo len màu đỏ, quần nhung màu trắng với những n

p gấp nhỏ, mặc vào trông vừa đẹp vừa thời trang. Thời Tiêu để tóc xõa, mái tóc dài, đuôi tóc uốn lọn sóng, trông rất đẹp mà tự nhiên, cô đi dép bông hình con dê của An An rồi chạy ra khỏi phòng. Vừa xuống đến cầu thang, cô chợt khựng lại.

Chắc là vì nghe thấy tiếng động nên tất cả mọi người đang ngồi trong phòng khách đều đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn cô. Ngoài bố mẹ chồng, vợ chồng Diệp Sinh, Diệp Trì còn có Hồ Quân, Hồ Đình Đình, và còn cả…

Thời Tiêu ngẩng đầu nhìn, ngồi bên cạnh Hồ Đình Đình là Hứa Minh Chương. Ánh mắt Thời Tiêu vô tình chạm vào ánh mắt anh, ký ức chợt ùa về, nhưng lúc này không còn ấm áp mà lạnh lẽo như băng. Thời Tiêu có thể cảm nhận thật rõ ánh mắt chứa đầy oán hận hay một cái gì đó khác nữa của Hứa Minh Chương.

loading...

Cô vô thức cắn chặt môi. Diệp Trì đến bên, nhìn cô từ đầu đến chân rồi hài lòng gật đầu, nắm tay cô đi xuống phòng khách.

Bà Diệp mỉm cười khen: “Tuổi trẻ thật là thích, Tiêu Tiêu nhà ta ăn mặc thế này trông càng xinh đẹp hơn. Nhân lúc còn trẻ thì chịu khó chải chuốt, chứ đến tuổi của mẹ rồi thì có mặc gì cũng chẳng còn đẹp nữa!”

Hồ Đình Đình khéo miệng khen: “Mẹ cháu nói lúc dì còn trẻ từng là một người đẹp nổi tiếng gần xa. Giờ nhìn dì, bảo dì là chị của anh Trì chắc cũng có người tin đấy ạ!”

- Cái con bé này, chỉ được cái dẻo mỏ!

Bà Diệp đỏ bừng mặt.

- “Để dì đi lo cơm nước cho các con, trưa nay ăn ở đây nhé, cho vui!”

Hồ Quân vội vàng đứng dậy: “Không cần đâu dì ơi, trưa nay chúng cháu ra ngoài, hôm nay chỗ Cẩm Trình có tiệc tùng, bọn cháu sẽ qua bên đó ạ!”

Bà Diệp biết bọn họ năm nào cũng vậy, liền gật đầu. Hồ Đình Đình ngồi xuống bên cạnh Thời Tiêu, chỉ tay vào Hứa Minh Chương: “Chị Tiêu Tiêu, đây là bạn trai của em, Hứa Minh Chương. Sao? Không kém anh Diệp Trì đâu nhỉ?”

Thời Tiêu hơi khựng người. Diệp Sinh đưa mắt liếc hai người: “Đình Đình, em không biết rồi, Minh Chương và Tiêu Tiêu từng học cùng trường đấy, họ quen biết nhau từ trước rồi!”

Diệp Trì liếc cô, nói vẻ ghen tức: “Trường đại học A bọn em đúng là nhiều nhân tài nhỉ? Lâm Yến nói cái anh chàng Tưởng Tiến kia cũng rất xuất sắc, giờ đến lượt bạn trai Đình Đình cũng tốt nghiệp trường đấy!”

Thời Tiêu có chút lo lắng, căng thẳng, nhất thời không biết trả lời ra sao. Vốn dĩ cô định né tránh chuyện này nhưng giờ mọi chuyện cứ rối tung hết cả lên, càng gỡ càng rối.

Hứa Minh Chương đột nhiên nhoẻn miệng cười, đưa tay ra, vui vẻ nói:

“Đàn em, lại gặp nhau rồi, chúng ta đúng là có duyên!”

Giọng nói nhẹ nhàng tựa như một lớp sương mù bồng bềnh bay qua. Thời Tiêu chợt thấy hai bên thái dương mình giật giật, hồi lâu sau mới phản ứng lại. Diệp Trì nhìn cô chằm chằm hồi lâu rồi vòng tay ôm lấy cô, thì thầm hỏi: “Sao thế? Khó chịu ở đâu à? Tối qua ngủ không ngon ư?”

Thời Tiêu giật mình bừng tỉnh, vội lắc đầu, đưa tay ra bắt tay Hứa Minh Chương rồi rụt lại ngay: “Chào anh!”

Hứa Minh Chương rút tay phải lại, đặt xuống bên người, bàn tay hơi siết lại. Trải qua biết bao nhiêu chuyện mà anh vẫn không thể kiềm chế bản thân, vẫn không ngăn cản được nỗi nhớ nhung, khao khát của mình. Ánh mắt lướt qua cánh tay choàng lên vai Thời Tiêu của Diệp Trì, anh chợt phát hiện ra mình đang không kìm nén được sự đố kị. Cái cảm giác ghen tị này như hàng ngàn con bọ đang âm thầm gặm nhấm trái tim anh.

Hứa Minh Chương thậm chí không dám nghĩ đến nguyên nhân vì sao mình lại chủ động tiếp cận Đình Đình. Thực ra cho dù anh không cam tâm thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là lãng phí tâm sức mà thôi. Giống như Lục Nghiêm đã nói, cho dù trước đây đã có những gì với nhau, sau này hai người chỉ có thể là những người không chung đường. Cô ấy đã thuộc về người đàn ông khác, mà người đàn ông ấy chính là Diệp Trì.

Diệp Trì, một người đàn ông lý tưởng, một người đàn ông thậm chí còn giỏi giang hơn cả Diệp Sinh, phó thị trưởng trẻ tuổi nhất hiện nay; là người đàn ông giỏi nhất, biết chơi nhất, có năng lực, diện mạo, thậm chí là gia cảnh cũng đáng gờm nhất trong thế giới thượng lưu của họ, có thể nói Diệp Trì là nhân vật đứng đầu trong kim tự tháp quyền lực của họ.

Trước đây Diệp Trì chẳng qua chỉ là một nhân vật được nghe kể đối với Hứa Minh Chương mà thôi. Nhưng hiện giờ, anh ta đang đứng ngay trước mặt anh, là chổng của Thời Tiêu, sao lại có một câu chuyện nực cười đến thế? Hơn nữa, điều không thể ngờ được nhất chính là Diệp Trì biết Tường Tiến.

Tường Tiến là “cái gai” đã đâm vào tim anh suốt bốn năm nay, giờ nghĩ đến vẫn khiến anh đau đớn. Còn Diệp Trì giống như một con dao nhọn, chỉ một nhát thôi cũng khiến anh như đi vào cõi chết.

Nếu như trước đó trong lòng Hứa Minh Chương vẫn còn ẩn chứa chút ảo tưởng xa xôi, thì từ khoảnh khắc biết Thời Tiêu đã lấy chồng, cái ảo tưởng ấy đã vỡ tan, nhưng con tim anh vẫn không thôi hận thù.

Tại sao lại có thể là Tưởng Tiến, có thể là Diệp Trì mà không thể là anh? Ít nhất anh cũng yêu cô sâu sắc, yêu cô bằng cả trái tim. Những thứ Diệp Trì có thể mang lại cho cô, chẳng lẽ anh lại không thể? Tại sao không thể là anh?

Suy nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu Hứa Minh Chương, khiến anh đêm ngày bất an. Nghĩ đến đây, anh liền nở nụ cười khó hiểu: “Hoa ra giám đốc Diệp cũng quen Tưởng Tiến, hồi đó…”

Thời Tiêu ngẩng phắt đầu lên nhìn anh, ánh mắt vẫn sáng như vậy, nhưng lúc này trong đôi mắt ấy còn chứa đựng sự xa lạ đến đáng sợ, cô tỏ vẻ mình giống như một người xa lạ với anh. Cảm giác xa lạ này đã đánh trúng vào nơi yếu đuối nhất trong trái tim Hứa Minh Chương, khiến anh không thể nói tiếp.

- Hồi đó thế nào?

Diệp Trì lên tiếng.

Hứa Minh Chương cười nhạt, ánh mắt lướt qua Thời Tiêu, dừng lại trên người Diệp Trì: “Hồi ấy Tưởng Tiến là nhân vật nổi tiếng trong trường A chúng tôi, gần như ai ai cũng biết!”

Hồ Đình Đình nhìn Hứa Minh Chương cười, tinh nghịch hỏi: “Thế còn anh thì sao? cả anh Lục Nghiêm nữa, hai người đẹp trai như thế chắc hẳn cũng nổi tiếng lắm nhỉ? Nếu biết trường A nhiều mỹ nam thế, hồi ấy em đã cố thi vào cho bằng được rồi!”

- Lục Nghiêm?

Diệp Trì khẽ nhíu mày, ngồi tựa lưng ra sau, ánh mắt lướt qua Thời Tiêu, dường như tất cả các nhân vật này đều đang được xâu chuỗi lại với nhau, mà hình như họ đều có mối quan hệ không bình thường với cô.

Thời Tiêu như ngồi trên đống lửa, trong khi Hồ Đình Đình ngây thơ lại cực kỳ tò mò với quá khứ của Hứa Minh Chương, cứ kéo tay cô dò hỏi: “Chị Thời Tiêu, chị nói cho em biết, hồi còn học ở đại học, anh Minh Chương có bạn gái không? Có xinh không?”

Thời Tiêu không dám ngẩng đầu lên nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt châm chọc của Hứa Minh Chương, cô nhất thời không biết trả lời ra sao.

Hứa Minh Chương liền lên tiếng: “Đình Đình, em không cần hỏi, anh có thể thẳng thắn nói cho em biết, hồi đại học anh từng có bạn gái, dưới anh hai khóa, rất xinh đẹp, nhưng tốt nghiệp rồi thì chia tay!”

Hồ Đình Đình tỏ vẻ bất mãn: “Tại sao lại chia tay?”

Hứa Minh Chương nói vẻ chua xót: “Anh bị đá. Cô ấy thích người khác, chỉ đơn giản vậy thôi! Sao? Thất vọng à?”

Thời Tiêu đứng bật dậy, vì đứng dậy quá đột ngột khiến tất cả mọi người đều hướng ánh mắt nhìn cô. Cô bối rối nói: “Em đi lấy cốc nước!”

Nói rồi cô đi như chạy vào trong nhà bếp, mở cánh cửa tủ, lấy một chai nước lạnh ra. Bỗng từ sau lưng cô có một bàn tay to lớn vươn ra, giữ chặt lấy bàn tay đang siết chặt của cô, hơi thở quen thuộc phả vào bên tai: “Không được uống nước lạnh!”

Nói rồi đóng cửa tủ lạnh lại, anh quay người rót cho cô một cốc nước ấm.

- Uống cái này đi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm!

Thời Tiêu đón lấy, uống từng ngụm, dòng nước ấm chảy vào cổ họng, xoa dịu trái tim đang thổn thức của cô. Uống xong cô liền đặt cốc xuống bệ bếp, ngẩng đầu lên mới thấy Diệp Trì đang nhìn mình chằm chằm, cô chợt thấy hoang mang, cố gắng định thần lại liền nghe thấy anh nói: “Em với Hứa Minh Chương rất thân thiết, thân thiết đến mức nào? Hắn ta với Lục Nghiêm là bạn từ nhỏ, hôm đó theo anh thấy, quan hệ của em với Lục Nghiêm tương đối tốt. Tiêu Tiêu, anh rất tò mò với chuyện thời đại học của em!”

- Anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ em phải báo cáo chi tiết từng li từng tí về cuộc sống hồi đại học với anh sao? Cho dù có là bố mẹ em cũng không có cái đặc quyền ấy chứ đùng nói là anh!

Thời Tiêu tức tối nói liền một hơi rồi vòng qua người anh đi ra ngoài, nhưng bị Diệp Trì kéo giật lại. Cô vùng vẫy nhưng cánh tay anh cứng như thép nguội, dứt khoát không chịu buông ra. Anh giữ chặt cô lại, trong vòng tay mình, cúi đầu xuống thì thầm vào tai cô: “Anh quên mất Tiêu Tiêu của anh là một con mèo, không chỉ thích xù lông mà còn biết giương móng vuốt. Giờ anh có thể nói cho em biết. Tiêu Tiêu, chỉ cần anh muốn biết, anh sẽ biết. Bố mẹ em không có đặc quyền ấy, nhưng Diệp Trì này thì có, em hiểu chứ?”

- Này này, hai người thật quá quắt, cả đám bọn tôi ở ngoài này đợi dài cổ, thế mà hai người lại ở đây ôm ấp nhau à!

Hồ Quân không hề né tránh mà cứ trừng mắt nhìn họ với vẻ thích thú.

Thời Tiêu đẩy Diệp Trì ra, cúi gằm mặt, hồi lâu mới nói: “Em hơi khó chịu, em không ra ngoài đâu!”

Diệp Trì không buồn đoái hoài, kéo tay cô đi, nói với Hồ Quân: “Các cậu cứ qua chỗ Cẩm Thành trước đi, lát nữa tôi qua!”

Nói rồi anh kéo Thời Tiêu lên gác, đóng cửa lại rồi mới thả tay cô ra. Cô vô thức lùi lại sau, cảnh giác nhìn anh. Diệp Trì nhìn cô chằm chằm rồi mới thở dài, dịu giọng dỗ dành cô: “Ngoan, thay quần áo đi, ra ngoài với anh. Chỗ Cẩm Thành rộng lắm, nếu em buồn ngủ, qua đó cũng có chỗ ngủ mà. Tối nay còn có chương trình, em không thể không đi! Ngoan, bà xã, phải giữ chút thể diện cho anh chứ!”

Nói rồi anh mở tủ quần áo ra, tìm một cái mũ len đỏ phù hợp với bộ đồ Thời Tiêu đang mặc, không để cô kịp phản đối mà đội luôn lên đầu cô, sau đó lại lấy thêm một cái áo khoác lông cừu màu trắng, khoác vào cánh tay và kéo cô xuống

Thời Tiêu bó tay với Diệp Trì, con người này, chỉ cần anh ta muốn thì người khác đừng mong phản đối. Mềm nắn rắn buông, ngang ngược vô cùng, giống hệt như quân phát xít ngày xưa.

Thời Tiêu bị Diệp Trì kéo ra khỏi cửa, lái xe ra khỏi nhà. Cô chẳng buồn đoái hoài đến anh, ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ.

Mùng một tết, trên đường rất ít xe cộ. Con đường thường ngày vẫn đông nghẹt giờ bỗng thông thoáng hẳn ra.

Thời Tiêu không khỏi cảm thấy thấp thỏm, bất an. Nói thật lòng đến bây giờ cô vẫn không thích tụ tập với đám bạn của Diệp Trì cho lắm, chẳng có chung đề tài nói chuyện, hơn nữa hôm nay còn có Hứa Minh Chương.

Hứa Minh Chương, vào đúng lúc bản thân cô đã quyết định sẽ quên con người này thì anh ta lại chẳng do dự lao vào cuộc sống của cô, anh ta muốn thế nào? Cô không thể nào biết được.

Có đôi lúc cô nghĩ, sở dĩ hai người không thể quên được nhau là bởi vì họ chia tay nhau đúng vào lúc tình cảm nồng nàn, sâu đậm nhất. Lúc ấy ngây thơ biết bao, trong cuộc sống, ngoài tình yêu ra vẫn chỉ có tình yêu. Lúc ấy Thời Tiêu cũng nghĩ sẽ nói thật với Hứa Minh Chương, nhưng mẹ anh, một người phụ nữ thông minh và sắc bén đã không cho cô cơ hội ấy.

Bà ta rất hiểu con trai mình, vì vậy Thời Tiêu không thể không ôm đồm hết vào mình. Cô vốn dĩ không phải là thánh mẫu, nhưng vì bố mẹ mình, cô còn có thể làm khác sao? Cho đến tận lúc này, cảnh tượng người mẹ lúc nào cũng vui vẻ của cô đã mất ăn mất ngủ suốt mấy ngày vẫn còn hiện rõ như in trong đầu cô, khiến cô vô cùng áy náy.

Cho dù có quay trở lại, Thời Tiêu vẫn chỉ có thể lựa chọn như vậy, đấy chính là hiện thực.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: