truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Cái Nào, Cô Nàng Xấu Tính – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

CHƯƠNG 6

1.

Tay tôi cầm quyển truyện tranh vừa mới mua, đi trên con đường dành cho khách bộ hành sáng rực.

Hư phù…

Tối qua mất ngủ nghiêm trọng… Hàn Thừa Tầm tự dưng trở nên kỳ lạ không thể hiểu nổi! Tối hôm qua rốt cuộc là hắn ta muốn làm gì chứ? Chắc không là… muốn hôn tôi chứ? Á! Không thể nào! Doãn Đa Lâm, mày đang suy nghĩ lung tung gì đó? Không thể không thể! Đó là việc tuyệt đối không thể xảy ra! Trong mắt hắn ta tôi gần như là một đứa cùng giới tính, sao có thể muốn hôn tôi chứ?

Người mà tên đó muốn hôn, chắc là Thành Vũ Tuyết mới đúng chứ… nghĩ đến đây, tôi cười chua chát.

Đèn xanh sáng rồi, tôi chậm rãi qua đường. Lúc này, một chiếc Ferrari màu đỏ bên cạnh bỗng thắng két lại, tôi vô thức quay đầu lại nhìn, nhìn thấy Khương Tải Hoán đang ngồi trong xe giơ tay lên vẫy tôi.

Hả? Nhìn thấy anh ta, tôi chợt bàng hoàng trong giây lát.

“Ha ha, thế giới này đúng là nhỏ quá, em nói xem có đúng không?” Khương Tải Hoán dừng xe bên đường, đi cùng tôi lên trên cầu Đông Hải.

“Xe đó là của anh hả? Nhà anh có tiền không tiêu vào đâu, lại mua xe gì thế! Thật lãng phí quá! Nếu là tôi thì đã quyên tặng tiền cho người nghèo rồi!” Tôi cố gắng chuyển đề tài, muốn để anh ta không có thời gian nhắc lại chuyện tôi thất tình hôm trước.

Đúng! Đúng! Làm như thế đi! Tốt nhất là làm cho anh ta ghét mình! Đừng đến tìm mình nữa mới được!

“Quyên tặng á? Sao em lại nghĩ ra chuyện chỉ thầy cô giáo mới cảm thấy thần kỳ thế? Chẳng lẽ sau này em muốn làm cô giáo hả?” Khương Tải Hoán cười híp mắt hỏi tôi.

“Đúng thế, tôi muốn thành cô giáo đó rồi sao? Lúc đó sẽ chuyên giáo huấn mấy tên tiểu tử thối không đàng hoàng như các anh!” Tôi còn làm động tác dứ dứ nắm đấm.

“Ha ha, không ngờ em còn có mục tiêu vĩ đại như thế! Thế thì phải cố lên nhé!” Khương Tải Hoán cười khà khà vỗ vỗ lên vai tôi.

“Tất nhiên rồi! Yên tâm yên tâm, tôi nhất định sẽ thành công!” Tôi đắc ý hất cằm lên.

“Nhưng mà… căn cứ vào thành tích học tập của em hiện giờ thì, hình như có chút gì đó viển vông nhỉ?” Khương Tải Hoán nheo nheo mắt nhìn tôi, buông ra một câu chẳng mấy tốt đẹp.

Hả… cái tên này!

“Hứ! Ai… ai nói vậy hả? Sao không thể chứ! Anh không tin thực lực của tôi à?”

“Khà khà… không phải là không tin, là không dám tin thôi.”

“Anh… anh có ý gì hả?!” Tên này, đúng là quá đáng mà!

“DADADA… LULALULA… DADADA…”

Ối, di động của tôi réo vang, thật mong muốn đó là một thiên sứ có thể cứu tôi ra khỏi tay tên Khương Tải Hoán để đưa tôi đi cho rồi, cái tên này quả thực quả thực quả thực quá đáng ghét! Hừ hừ…

“Alo! Tôi là Doãn Đa Lâm!”

“Đa Lâm, cậu đang ở đâu thế? Hôm nay là cuối tuần, tụi mình đi chơi nhé!” Tiếng Hiểu Anh to như sấm động từ cái cổ họng vẳng ra ngoài, xuyên qua ống nghe.

Chơi chơi, con nhóc này lúc nào trong đầu cũng chỉ toàn chơi là chơi! Thật đúng là…! Bộ dạng nó thế này thật có thể tốt nghiệp cấp 3 được chăng? Hừ… tôi lo cho nó đấy…

“Vậy… hừ… mọi người ở đâu thế?” Tôi nén xuống, nhỏ giọng hỏi, lại lén lút nhìn Khương Tải Hoán đang đi bên cạnh một cái, không ngờ anh ta đang đứng đó xem quyển truyện tranh tôi mua một cách thú vị.

“Đang ở trên cầu Đông Hải, Hiền Chu, còn có Chính Hạo đều ở đây hết nè.”

“Cái gì? Mọi người cũng đang ở trên cầu Đông Hải hả?” Sao lại khéo thế nhỉ? Nhưng, tốt quá tốt quá, hình như nó không nhắc đến Thừa Tầm, không thì đợi lát nữa nếu để cái tên thẳng như ruột ngựa ấy mà nhìn thấy tôi đang ở cạnh Khương Tải Hoán thì… lúc đó tôi cũng chẳng biết cái mạng mình còn giữ được không nữa! Thật khủng bố!

“Ô! Ê, Đa Lâm! Đa Lâm! Nhìn đây nè! Mau nhìn đây!” Lạ thật, giọng nói này hình như không phải từ điện thoại vọng ra, ối! Đó không phải Hiểu Anh sao? Tôi nheo nheo mắt nhìn ra xa, trông thấy Hiểu Anh đang từ phía đông của cầu chạy tới.

“Hiểu Anh! Hây, Hiểu Anh!” Tôi hưng phấn đứng trên cầu gào thét, ai biết được đúng lúc Hiểu Anh nhìn thấy tôi thì mặt cũng biến thành xanh lè.

“Ch… chào anh!” Hiểu Anh nói giọng rất cung kính với Khương Tải Hoán đứng bên cạnh tôi, Khương Tải Hoán cũng gật đầu một cái tỏ vẻ phản ứng lại với lời chào.

“Đa Lâm… sao… sao cậu không nói anh ta cũng đang ở đây? Trời ạ, giờ làm sao đây! Lát nữa là hỏng bét ngay!” Hiểu Anh kéo tai tôi thì thầm nho nhỏ.

Hỏng bét? Tại sao thế? Tôi nghi hoặc đảo đảo mắt.

“Tớ muốn nói với cậu, nhưng mà… chưa đợi tớ nói thì cậu đã xuất hiện trước mặt tớ rồi, làm sao đây?” Kỳ lạ, sao tôi lại có dự cảm không lành thế này?

“Này, Trịnh Hiểu Anh! Cậu ở đó nói chuyện với ai thế hả?” Quả nhiên, dự cảm của tôi linh nghiệm rồi! Trời ơi, một giọng nói như sấm dội giữa trời quang đãng vẳng đến bên tai tôi, thượng đế ơi, Đức Mẹ Maria của con ơi! Sao có thể đùa cợt thế này?

Không… không… không thể chứ!

“Hì! Thừa Tầm… ch… chào…” Tôi quay đầu lại rất không tự nhiên chào hỏi cậu ta.

“…” Thừa Tầm không nói gì, chỉ nhìn tôi một cái, lại nhìn Khương Tải Hoán một cái, sau đó hơi bực tức lại có phần giận dữ quay người đi mất.

Trời ơi! Lần này đúng là tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch rồi! Hu hu hu… buồn chết đi thôi!

“A! Chết tiệt, đúng là xui xẻo! Hừ… cậu… sao cậu không nói tớ biết Thừa Tầm cũng ở đây hả?” Tôi co chân lại đạp Hiểu Anh một cái cho hả giận.

Bây giờ tôi đang rất muốn giết người đây! Woa cha cha cha cha…

“Tớ muốn nói lắm chứ… nhưng mà, tớ chưa kịp nói với cậu, cậu ấy đã xuất hiện rồi, phải không nào?” Hiểu Anh bất lực ngúc ngoắc đầu.

“Trịnh Hiểu Anh à Trịnh Hiểu Anh! Cậu… cậu… cậu bảo tớ phải nói cậu thế nào mới tốt đây…” Trời ạ, tôi giận đến mức không nói nổi lời nào.

A! Đợi đã! Đợi chút! Hiền Chu, Chính Hạo, Hiểu Anh… mấy người đừng đi chứ, sao lại đi hết rồi, này này! … Thành Vũ Tuyết? Thành Vũ Tuyết sao cũng có ở đây?

Thì ra… Thành Vũ Tuyết cũng ở đây… nhìn thấy mặt cô ta, tôi giống như bị hắt một cốc nước lạnh vào mặt.

Hừ… trời ơi… tôi đúng là thích làm nhiều chuyện nhảm thật đấy, tỉnh táo chút đi Doãn Đa Lâm! Mày đã không còn là con nhóc khờ khạo bị Thừa Tầm mắng cho đến phát khóc nữa rồi! Ngốc ngốc! Tôi đúng là một con ngốc dại dột mà!

“Em tự đánh vào đầu mình làm gì thế? Còn không mau đi!” Đột nhiên, một bàn tay to kéo kéo cánh tay tôi 

“Cái gì? Anh nói gì?” Tôi ngơ ngẩn mở tròn mắt nhìn.

“Anh nói chúng ta cùng đi đi!” Vừa nói, Khương Tải Hoán không đợi tôi suy nghĩ đã kéo tay tôi đi về phía trước.

Này! Đợi… đợi chút đã…

2.

Sàn nhảy…

Đúng thế, từ lúc theo đám bạn vào đây, không khí ở đây cứ thấy kỳ quái thế nào ấy. Tôi không nói đến âm nhạc tức ngực ồn ào, mà là ở bàn của chúng tôi.

Khương Tải Hoán chỉ là vừa uống nước vừa vỗ tay kỳ quặc theo tiết tấu của âm nhạc, lạ thật, tại sao anh ta không uống rượu chứ? Sau đó là Thừa Tầm ngồi đối diện với tôi, gương mặt cậu ấy như núi băng ngàn năm không đổi vậy, cậu ta còn ngồi lì ra quẹt mãi những cây diêm, từ biểu cảm của cậu ấy tôi có thể nhìn ra, người mà cậu ấy nhất định mong muốn được dằn vặt chính là Khương Tải Hoán đang ngồi cạnh tôi… Đương nhiên, Thành Vũ Tuyết vốn không hề đảo mắt về phía tôi lần nào, chỉ dính chặt vào Thừa Tầm uống nước trái cây (xem ra chắc nên cho họ uống cùng một loại “anh em tốt” vạn năng mới đúng)… Hơn nữa, càng kỳ quặc hơn là, cả Chính Hạo lẫn Hiền Chu đều đang lặng lẽ giương mắt lên nhìn tôi, chỉ riêng mình Hiểu Anh đang khiêu vũ cật lực giữa sàn nhảy.

Ông trời ơi, nếu như có thể, ông có thể nói con biết chuyện gì đang xảy ra không? Tại sao con cảm thấy toàn thân đều mọc lông ra thế này?

Hư hu… dự cảm xấu càng lúc càng dữ dội hơn, dường như sắp tới sẽ có chuyện gì đó không lành sắp xảy ra ấy! A men, Thượng đế phù hộ con!

Trong phòng vệ sinh.

Hu… tôi nên sớm vào phòng vệ sinh mới đúng, thật là, sao lại có những việc ngượng ngập đến thế này? Làm gì thế nhỉ, chẳng lẽ bọn họ tưởng tôi cố ý đi bên cạnh Khương Tải Hoán chăng? Chẳng lẽ tôi điên rồi à? Chẳng qua là, sự việc đã đến nước này rồi, tôi còn có thể mở miệng biện hộ gì nữa…

Rửa mặt tới mấy lần, nhiệt độ cơ thể giảm đi rất nhiều, chết tiệt, mặt tôi sao đỏ thế này? Chắc chắn là do âm nhạc quá ồn và không khí xung quanh rồi đây.

Hừ… tôi chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn mình trong gương, tôi… là thế này sao? Suốt gần đây, là Doãn Đa Lâm chẳng sợ gì, việc gì cũng làm được sao? Tại sao tôi lại bắt đầu ngưỡng mộ người như Thành Vũ Tuyết chứ? Là vì Thừa Tầm thích sao?

Không đúng không đúng, giữa tôi và Thừa Tầm mãi mãi cũng chẳng thể, vốn là việc không thể nào… điểm này tôi rõ hơn ai hết!

Nhưng… tuy là thế… tôi vẫn…

Đột ngột, cửa bị ai đó mở ra, chỉ thấy Thừa Tầm ngượng ngập nhìn tôi, sau đó rất miễn cưỡng đứng ở một khoảng cách xa xa tôi, mở vòi nước nóng ra rửa tay (vì đây là phòng vệ sinh nam nữ dùng chung).

Tôi nhìn cậu ta, nhìn thấy dáng cậu ta và Thành Vũ Tuyết đứng cạnh nhau, trong lòng tôi cực kỳ khó chịu.

“Này, cậu đang cố ý trốn tớ đấy à?” Tôi lặng lẽ khóa chặt vòi nước lại, cố gắng kiềm chế tâm tình mình.

Cậu ta chầm chậm quay đầu đi, hoàn toàn phớt lờ tôi.

“Chẳng lẽ cậu không muốn có quà sinh nhật nữa hả?” Tôi nghi ngờ hỏi.

“…Đồ của cậu tôi không cần!”

Thịch!

“Hàn Thừa Tầm!” Tim tôi như ngừng đập trong phút chốc, hệt như có thứ gì đó bị rút ra mất.

“… Nghe không hiểu hả? Thế thì tôi nói thêm lần nữa nhé, Doãn Đa Lâm, tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu nữa, nhìn thấy cậu là tôi rất khó chịu, nếu như thật sự có thể… tôi thật sự mong muốn không bao giờ nhìn thấy cậu nữa.” Thừa Tầm đứng trước mặt tôi nhấn mạnh như thế.

“Sao cậu lại tàn nhẫn như vậy, cậu thật sự lạnh lùng vậy sao?” Tôi thật không dám tin vào tai mình nữa.

“…Chẳng lẽ cậu rất thích nhìn thấy tôi sao?” Thừa Tầm cố gắng hết sức bình tĩnh nói, nhưng vẫn nhìn ra lửa giận ngùn ngụt.

“…Vậy nên? Là thế sao? Điều cậu muốn nói… chỉ thế thôi sao? Tại sao? Tại sao phải thế này?” Tôi ngậm nước mắt, nhưng tim tôi lại rất đau rất đau.

Đừng, đừng… tôi không cần như vậy, đừng nên như vậy mà…

“Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt thế nữa, tôi sẽ không thương hại cậu đâu… hoặc cậu hy vọng tôi sẽ an ủi cậu à, thế nói sao nhỉ? Lời dễ nghe chắc? Hay là hẹn hò? Hay là hôn? Ha, cái cậu muốn chỉ là mấy thứ như thế phải không?” Thừa Tầm lạnh lẽo cười, sau đó chẳng đếm xỉa gì nữa, ra khỏi phòng vệ sinh.

Binh!

Cửa phòng vệ sinh bị cậu ta đạp ra không thương tiếc.

Tôi lặng lẽ đứng trên nền đất, cảm thấy toàn thân mình từ trên xuống dưới cứ từng đợt đau buốt lạnh lẽo không ngừng.

Hàn Thừa Tầm, cậu là thằng ngốc hả? Cậu thật sự là thằng ngốc chắc? Tớ không tin là đến tận bây giờ cậu vẫn không hề cảm nhận được điều gì! Cậu nhất định là đang cố ý giả vờ như không hề biết gì!

Tôi cố gắng chùi chùi nước mắt và chóp mũi, không nói gì cũng lẳng lặng đi ra.

Thừa Tầm đã trở về bên mọi người, nhìn thấy bộ dạng Thành Vũ Tuyết mỉm cười dịu dàng với cậu ấy, tôi thật muốn lập tức đến đẩy chết cô ta cho rồi!

“Hàn Thừa Tầm! Cậu phải nói rõ ràng cho tớ!” Tôi chạy đến, hét với cậu ta.

“Đa Lâm… sao… sao thế?” Hiền Chu dường như bị tôi dọa suýt chết, vội vã đứng dậy.

Thừa Tầm chầm chậm ngẩng đầu lên, tôi cảm thấy ánh mắt Thừa Tầm nhìn tôi trừng trừng mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương, thậm chí còn có phần hận thù.

“Doãn Đa Lâm, cậu đang làm gì thế, mau ngồi xuống đi, mọi người đang nhìn đấy!” Chính Hạo vì hòa khí của tất cả đã kéo tay tôi, nhưng lại bị tôi gạt đi không thương xót.

“Hàn Thừa Tầm, lời cậu nói vừa nãy, nói rõ cho tớ nghe xem!”

“Đủ rồi đó, Doãn Đa Lâm, cậu còn muốn tiếp tục làm tổn thương tôi như thế nữa sao? Hay ho thú vị đến thế à?” Thừa Tầm vẻ mặt chán ghét cúi đầu xuống.

“Tớ không tin, Hàn Thừa Tầm, trừ phi cậu nói ra nguyên nhân không muốn gặp tớ nữa, nếu không tớ sẽ không cam tâm đâu!” Tôi gắng sức giữ cho nước mắt không rơi, không cam chịu yếu hèn hét to.

“Cậu thôi được rồi đấy, Doãn Đa Lâm, cậu đối xử vậy với Thừa Tầm là vì sao chứ? Thật không biết cậu rốt cuộc muốn làm trò gì đây?” Thành Vũ Tuyết đột ngột đứng dậy cản trở tầm nhìn của tôi.

Thành Vũ Tuyết… vì cậu… tất cả là vì cậu!

Nếu như không phải là vì sự xuất hiện của cậu, có thể giữa tôi và Thừa Tầm đã không có khoảng cách xa đến thế! Nói không chừng… Thừa Tầm đã thích tôi từ lâu rồi! Tất cả đều là do cậu hại tôi, tất cả đều do lỗi của cậu!

“Tránh ra! Cậu im lặng cho tôi nhờ! Ở đây không có phần cho cậu nói!” Tôi giơ hai tay ra, đẩy cô ta ra không thương tình.

“Á! Đa Lâm, sao cậu có thể như thế, Thừa Tầm! Đau quá…” Thành Vũ Tuyết ngã xuống khóc không thành tiếng, trời ạ, cô ta đúng là biết diễn kịch đấy! Tôi chỉ đẩy nhẹ cô ta có một cái mà thôi, chỉ nhẹ nhàng thế mà thôi!

“Thành Vũ Tuyết, cậu đừng có giả vờ…” Tôi lạnh lẽo hừ mũi.

“Chát!”

Đột ngột, Thừa Tầm đứng dậy tát tôi một cái không hề do dự.

Sau một lúc lâu, trên má đau rát đỏ bừng lên mới khiến tôi ý thức được rằng Thừa Tầm đã đánh mình.

Sao… sao có thể thế được?

“Thừa Tầm, cậu đang làm gì thế hả?” Chính Hạo và Hiểu Anh kích động cùng la lớn lên, bọn nó căn bản không dám tin vào sự thực.

“Hàn Thừa Tầm! Mày đừng có quá đáng!” Khương Tải Hoán túm lấy cổ áo của Thừa Tầm, nghiến răng nghiến lợi hét.

Thừa Tầm mặt không biểu cảm gỡ bỏ tay Khương Tải Hoán ra, quỳ xuống đỡ Thành Vũ Tuyết.

“Sao rồi? Cậu không sao chứ? Có đi được không?”

Giọng cậu nói với Thành Vũ Tuyết nghe ra rất dịu dàng, tôi cắn chặt môi, nước mắt không đừng được ầng ậng trào ra.

“Doãn Đa Lâm, chúng ta đừng gặp nhau nữa, cho dù là đụng mặt ở trường, tốt nhất cậu cũng giả vờ như không biết tôi đi, sau này đừng đến tìm tôi để về nhà chung nữa, cũng đừng gọi điện thoại cho tôi, càng không nên làm những chuyện khiến tôi thấy ghét cậu thêm nữa, coi như tôi van xin cậu đấy.” Mỗi một lời Thừa Tầm nói như một con dao rạch từng nhát thật dài vào tim tôi, những vết thương thật dài.

Nói xong, cậu đỡ lấy Thành Vũ Tuyết đứng dậy rồi bỏ đi, Chính Hạo cũng vội vã chạy đuổi theo.

Trong tim, dường như có một thứ gì đó trong phút chốc đã vụn vỡ.

Tôi thật đau lòng quá, Hàn Thừa Tầm… tôi không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, Doãn Đa Lâm mày là con ngu, sao mày có thể chờ đợi vô vọng một người như vậy? Bây giờ mày đã hài lòng chưa? Bây giờ mày đã thấy được chân tướng sự việc chưa? Đúng rồi đúng rồi! Chân tướng của sự việc, chính là Hàn Thừa Tầm vốn không hề để ý đến Doãn Đa Lâm đấy!

Tôi hôm nay, cũng coi như đã hiểu rõ hết rồi!

“Đa Lâm… cậu… cậu vẫn khỏe chứ?” Hiền Chu bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

loading...

Tôi không nói thêm lời nào đẩy nó ra rồi quay người đi ra ngoài, tôi không ngừng bước đi như chạy, không ngừng, tôi căm ghét bản thân mình thế này, tôi căm ghét chỉ biết rơi nước mắt… Tôi càng căm ghét cậu, Hàn Thừa Tầm…

Tại sao, lại đối xử với tôi như thế? Hàn Thừa Tầm, tôi ghét cậu! Ghét cậu nhất nhất nhất!

3.

“Đa Lâm, đừng như thế nữa, năn nỉ cậu đừng thế nữa có được không, cậu để Tải Hoán tiền bối đến đây được không, anh ấy quả thật rất lo cho cậu đó!” Hiền Chu đứng một bên nhè nhẹ lắc lắc vai tôi.

Thật à? Lo cho tôi… vậy sao?

“Này, Lý Hiền Chu! Não cậu bị úng nước hả? Tại sao lại kêu tên đó tới, nếu không phải vì hắn ta thì sự việc đâu đến nỗi thế này, rốt cuộc cậu có phải là bạn gái của Chính Hạo không vậy? Tại sao đến cả việc này cậu cũng không biết?! Thừa Tầm ghét tên đó, Thừa Tầm không thích tên đó! Sao cậu có thể nói giúp cho tên đó vậy hả?!” Hiểu Anh đứng bên kia bất mãn trách móc Hiền Chu.

“Cái gì? Cậu nói não tớ úng nước hả? Này, Trịnh Hiểu Anh, cậu nói thế là ý gì đó?! Tại sao không thể để anh Tải Hoán đến đây?! Rõ ràng là lỗi của Thừa Tầm, rõ ràng là Hàn Thừa Tầm không đúng! Sao có thể vì bạn gái mà đánh người bạn thân nhất lớn lên bên mình từ nhỏ chứ?! Làm người không thể như thế! Là Thừa Tầm không đúng!”

“Này! Lý Hiền Chu! Nha đầu cậu rốt cuộc là có chuyện gì hả? Cậu đừng có mà ở đây thổi gió vào lửa đi! Việc không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu!”

“Tớ thổi gió vào lửa hả?! Trịnh Hiểu Anh, hôm nay cậu phải nói rõ ràng cho tớ! Tớ làm sao có thể là đứa thổi thêm gió vào lửa chứ! Này! Cậu nói rõ cho tớ nghe xem nào!”

“Ê! Ồn… ồn chết đi… câm miệng! Hai người câm miệng hết! Thật là… hai người có thể yên lặng chút được không, tớ… tớ sắp phiền đến chết rồi đây…” Người trong quán rượu đã đông đúc ồn ào quá thể rồi, bị hai đứa nó léo nhéo thêm, đúng là biến thành tổ chim sẻ.

“Này này này, đừng uống nữa Doãn Đa Lâm, cậu thật muốn để mình biến thành ngàn ly không say hả? Cậu đã uống hết bốn chai rồi đấy, cứ thế này cậu sẽ uống đến chết mất! Cố tỏ ra mạnh mẽ cũng phải có giới hạn chứ!” Hiểu Anh vừa nói vừa cướp lấy chai rượu của tôi.

“A! Không cần, tránh ra đi! Tớ muốn uống đấy, hai người các cậu đừng có cản trở tớ, tớ không tỏ vẻ kiên cường! Tớ càng ghét người khác cứ giảng đạo lý bên tai tớ!” Tôi liều mạng giữ chặt chai rượu trong lòng, chết cũng không buông tay.

“Đa Lâm, cậu không nên đối xử với Thừa Tầm như thế, cậu có biết không, toàn bộ sự việc đều là do cậu đã làm sai, là cậu không đúng, việc này là do cậu không đúng đấy… Cậu không nên đi quá gần với Khương Tải Hoán như thế!” Hiểu Anh trách cứ.

“… Cái gì?! Cậu đang nói gì thế hả? Ha ha, cái gì chứ…” Tôi cố ý làm ra vẻ không hề biết gì, vì chỉ có như thế thì tôi mới có thể không khóc ngay lúc ấy.

Đi sát bên Khương Tải Hoán? Ha, chẳng lẽ tất cả chuyện này, là do lỗi của tôi sao? Là do tôi làm sai sao?

“Được rồi, Hiểu Anh, cậu đi đi, tớ sẽ đưa Đa Lâm về nhà.”

“Vậy tớ đi trước đây, Hiền Chu chỉ mình cậu có sao không đó? Nếu không được thì cậu gọi điện thoại cho Chính Hạo đi nhé, tốt nhất vẫn là đừng nên gọi xe, lỡ như Đa Lâm nôn ra trên xe thì tệ lắm!”

“Ừ, được rồi, làm thế đi!”


“Hư… cái đồ ngốc này, làm gì mà uống nhiều thế chứ, cậu thấy tớ cõng cậu nổi hả? Cậu cứ ở đây đợi, tớ đi gọi điện thoại cho Chính Hạo, thật là, cái di động chết tiệt lại hết pin! Đa Lâm, này, Đa Lâm, cậu có nghe không đấy?”

“Biết rồi! Tớ biết rồi!” Tôi ôm chặt đầu, nóng nảy trả lời.

“Thật không đi cùng tớ sao? Đa Lâm, tớ không yên tâm cậu ở đây một mình, không thì cậu cùng với tớ đi gọi điện thoại đi!”

“Mau đi, cậu mau đi đi, tớ muốn nhanh chóng về nhà! Đừng lảm nhảm nữa!”

“Thật tình cậu không sao chứ? Thế này vậy, Đa Lâm, nếu có thằng khốn nào dám đến gần cậu, cậu nhổ nước bọt vào hắn, sau đó mắng hắn cật lực vào, tớ đang ở trong sảnh gọi điện thoại gần đó thôi, lúc đó cậu nhất định phải la lớn lên, tớ sẽ chạy vào ngay!”

“Biết rồi! Cậu phiền quá đi! Mau đi đi, mau đi nhanh đi!” Hiền Chu sao mà nhảm nhí thế, Chính Hạo à, cậu chắc chắn cần Hiền Chu chứ? Tội nghiệp quá đi!

“Vậy tớ đi nhé!”

“Ừ! Ừ…”

Nhìn bóng Hiền Chu càng lúc càng nhỏ dần, nước mắt tôi từ nãy vẫn cứ cố nuốt vào cũng đã tuôn trào ra. Giờ mới hiểu được thế nào gọi là “sợ người dò hỏi, cố gượng mỉm cười”.

Hàn Thừa Tầm, tên thỏ nhép vừa không chín chắn, tri thức lại thấp kém như cậu, cậu thật đã khiến tớ đau lòng quá rồi, được thôi, được thôi! Chúng ta từ nay về sau cũng chẳng cần gặp nhau nữa! Cậu đi đường dương quan của cậu, tớ đi cầu độc mộc của tớ, chúng ta từ bây giờ không ai dính vào chuyện của ai! Chẳng ai phải nói chuyện với ai nữa! Chúng ta một dao cắt đôi triệt để đi!

“Hu hu… hu oa oa! Hu hu oa oa!” Tôi gục xuống khóc như một đứa trẻ.

Đúng, Doãn Đa Lâm, khóc xong rồi thì tất cả đều kết thúc, tôi sẽ không hy vọng bất cứ điều gì ở cậu nữa, tôi sẽ quên sạch quên hết về cậu, tôi cũng sẽ quên cuộc sống sau này của cậu luôn, tôi phải quên cậu, quên hết toàn bộ về cậu! Tôi sẽ sống thật tốt, tôi sẽ sống thật vui vẻ, cậu cũng có thể mãi mãi ở bên cạnh Thành Vũ Tuyết của cậu, sẽ chẳng có ai phá hoại hai người nữa đâu! Về sau cứ tồi tệ thế nhé! Về sau cứ như cậu muốn đi, chắc cậu vui lắm hả!

Hu hu hu hu… hu hu hu…

“Này, chị Đa Lâm, có còn nhớ em không?” Một bóng cao lớn đột nhiên che mất ánh sáng trước mặt tôi.

“Ai vậy? Tránh ra! Đừng đến làm phiền tôi!” Tôi ngừng khóc, thờ ơ ngẩng đầu lên hỏi.

“Sao mà trốn ở nơi này một mình khóc hu hu vậy? Hà hà, chuyện gì mà đau lòng quá vậy?” Giọng nói ngọt xớt đáng ghét, đáng ghét! Phiền chết đi được!

“Tôi khóc chuyện tôi, liên quan gì đến cậu?” Tôi ngoảnh đầu đi, không thèm để ý đến cái người gớm ghiếc buồn nôn này nữa.

“Ta nói chị Đa Lâm à, không phải là không nhớ em đấy chứ, thế mà em cứ ngày đêm nhung nhớ chị! Chị làm thế là quá vô tình đó!”

Hử… hình như đã gặp tên này ở đâu rồi thì phả, ồ… chắc là con chim sẻ ồn ào lần trước gặp ở phòng chơi bi-da chứ nhỉ, cười híp cả mí, hứ! Tôi ghét nhất loại không đứng đắn như thế!

Ồn ồn ồn! Đúng là ồn chết đi! Mẹ cậu ta nhất định không biết cậu ta ngốc nhỉ?

“Ồ, tôi nhớ ra bộ dạng cậu rồi, được rồi, như thế đã được chưa? Nên cậu đi nhanh cho tôi nhờ! Tâm tình tôi hôm nay quả thực không tồi tệ như bình thường đâu!” Tôi lạnh lùng phát ra mấy câu.

“Hây hây, tâm tình không tốt hả? Làm gì mà khóc đến thành ra thế này? Có phải bị bạn trai hất đi rồi không?” Cái thằng này quả nhiên không tốt như tưởng tượng, còn dám quỳ xuống trước mặt tôi nữa chứ.

Bây giờ tôi thật muốn cho hắn một đấm quá! Để cho cái tên chim sẻ lải nhải này chết cho rồi!

“Xin cậu ngậm cái mồm thối cậu lại!”

“Ái chà, ta nói chị Đa Lâm xinh đẹp của tôi ơi, đừng hung dữ mãi thế, thật may hôm nay em cũng đá bạn gái em rồi, như vậy em có thể an ủi chị Đa Lâm nhỉ, chị nói xem thế có được không?” Tên đó vừa nói vừa ôm vai tôi.

“Tốt nhất là cậu tránh xa tôi ra, bỏ ngay cái tay dơ bẩn ra!” Tôi chỉ có thể miệng mồm dữ tợn thế thôi, vì tôi đã chẳng còn sức lực dư thừa nào để đối phó với tên sói háo sắc này nữa.

Hu hu! Sao tôi lại xui xẻo thế này! Tại sao cứ gặp nhau những chuyện phiền phức thế chứ! Quả thực là quá đáng mà! Lão già thượng đế, sao ông cứ khiến tôi không sống nổi thế này?! 
“Đừng thế mà, chị Đa Lâm, chúng mình đi đi, tìm chỗ nào vui vẻ một tí, chị nói xem có được không?”

“Tôi nói cậu bỏ cái tay dơ bẩn của cậu ra, chẳng lẽ cậu nghe không hiểu hả?! Cái tên ngu ngốc này!”

“Chị Đa Lâm, tốt nhất chị đừng nói nữa, cứ hung dữ thế này, đừng làm em tức đấy nhé!”

“Cậu bỏ tôi ra, đừng đụng vào tôi, cái tên ruồi nhặng buồn nôn này! Mau bỏ tôi ra, đồ súc sinh, đồ yêu quái!” Tôi giằng mạnh tay hắn đang ôm tôi ra.

“Này, đồ gái hư, cô rửa sạch miệng mồm đi, cẩn thận đừng có chọc tức tôi!” Vừa nói, cái tên vừa hiện nguyên hình này giáng cho tôi một bạt tai.

Chết tiệt, Thừa Tầm đánh ta thì coi như xong rồi đi, nhưng sao cái loại như ngươi mà cũng đòi như Thừa Tầm hả? Ngươi dựa vào đâu mà đánh ta? Ngươi lấy tư cách gì chứ? Đúng là khiến người ta buồn nôn!

“Tránh ra! Mau tránh ra! Cái tên này mi đi chết đi! Chết đi!” Tôi đứng dậy dùng hết sức lực đạp cho hắn ta một phát, sau đó liều mạng xông về phía trước.

“Cái con nha đầu chết tiệt, dám đá tôi à!” Vừa nói, hắn vừa nhào tới tóm lấy tôi kéo vào một khu tối om om.

“Phịch…”

“Bỏ ta ra, nếu ngươi không bỏ ra thì ngươi chết chắc! Cái tên súc sinh, ngươi đi chết đi! Còn không mau thả ta ra hả?” Tôi bị hắn đè lên người, liều mạng vật lộn.

“Câm miệng! Đừng có la nữa! La nữa là tôi đánh cô đó!”

“Thằng nhóc thối tha, xem ra ngươi không biết ta là ai hả, nếu ngươi mà biết, ngươi đúng là chết chắc rồi! Còn không mau thả ta ra! Ta nói ngươi thả ta ra, cái thằng này…”

“Hà hà, đương nhiên tôi biết cô là ai rồi, cô không phải là Doãn Đa Lâm sao, chẳng phải là người ở sát bên với lão đại Hàn Thừa Tầm ở trường mấy người à! Ha ha, cái gì mà thanh mai trúc mã chứ, mấy cái đó đều là do cô tự dát vàng lên trên mặt thôi!” Tên đó cười hi hi mà nói thế.

“Hiền Chu! Chính Hạo! Hiểu Anh! Ối! Ối ối!” Tôi gần như đã gọi ra hết những cái tên mà mình đã biết rồi, nhưng chưa đợi tôi kêu cứu thành công thì tên đó đã dùng tay bịt chặt miệng tôi lại.

Áo ngoài của tôi đã bị hắn ta vứt sang một bên, ngoài việc giương mắt lên ngó tên đó đang cởi đồ của tôi ra thì tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa cả. Tên thối tha! A a! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu, ta sẽ làm cho ngươi hối hận! Ta nhất định sẽ giết chết nhà ngươi!

Chết tiệt, bây giờ cái tên đó đang dùng hai bàn tay bẩn thỉu cởi móc áo lót của tôi, tôi ra sức lắc mạnh đầu, mong thoát ra khỏi cái tay to đùng đang bịt chặt miệng tôi.

“A! Đau quá! Chết tiệt, nha đầu này cô dám cắn tôi hả? Xem tôi đánh chết cô không!” Vừa nói hắn vừa tức giận giơ tay lên.

“Ngươi đánh là ngon lắm đấy! Đợi hôm nay qua rồi, đợi mấy ngày sau xem, ta dám bảo đảm ngươi sẽ chết rất thảm đó!” Tôi trừng mắt nhìn hắn.

“Cái gì? Cô tưởng nói thế sẽ làm tôi sợ chắc? Cô có chống cự cũng chẳng có ai đâu, sẽ chẳng ai đến cứu cô đâu, tôi sẽ khiến cô không dám nói chuyện này ra… tôi là con trai, cô là con gái đấy nhé, nói ra rồi không sợ mất mặt hả?” Cái tên mặt người dạ thú này dương dương đắc ý vuốt ve khuôn mặt yêu quý của tôi.

“Hiền Chu! Chính Hạo! Hiền Chu! Mau đến đây! A hư…” Nhằm lúc hắn phân tâm, cuối cùng tôi cũng đã ngoác to miệng ra kêu cứu.

“Chết tiệt! Cái con nha đầu không biết trời cao đất dày này, chẳng lẽ muốn tôi đánh cô thật hả?”

Thừa Tầm, Thừa Tầm, bây giờ cậu đang ở đâu, cứu tớ với, Thừa Tầm, mau đến đây đi… Thừa Tầm, mau đến cứu tớ với!

“Đa Lâm, là cậu hả? Cậu ở đâu? Đa Lâm!” Là giọng của Hiền Chu!

Tôi đã tỉnh rượu ra nhiều, tôi cố gắng thoát khỏi tay hắn, dùng toàn bộ sức lực la lớn: “Hiền Chu! Đừng đến đây, mau đi gọi điện thoại! Gọi cho Thừa Tầm! Cậu đừng đến đây! Đi gọi điện thoại cho Thừa Tầm mau! Nhanh lên, đừng đến đây…”

Tên đó bắt đầu luống cuống, một nắm tay huơ về phía tôi, vội vã đứng dậy, hoảng loạn không biết nên làm gì.

“Này, cô đúng là, đúng là thanh mai trúc mã của Hàn Thừa Tầm hả? Hử? Cô đúng là thanh mai trúc mã của hắn sao?” Tên đó đột nhiên chồm tới hỏi liên tục.

“Phụt!” Tôi gạt tay hắn ra, đồng thời nhổ cho hắn một bãi nước bọt.

“Nha đầu chết tiệt, tính cách sao vừa hư hỏng vừa xấu xa thế này! Tôi hỏi cô có phải thanh mai trúc mã của Hàn Thừa Tầm không?! Có phải là bạn gái của hắn ta không?! Rốt cuộc là có phải không? Hả? Cô trả lời tôi nhanh đi!”

“Sao? Thế thì sao hả? Không phải thì sao? Đừng có nhắc đến tên Thừa Tầm bằng cái miệng thối của ngươi, loại như ngươi không xứng! Không xứng! Hừ! Ta nói rồi, đợi qua ngày hôm nay, ta nhất định sẽ khiến ngươi chết rất thảm, đến lúc đó, cho dù ngươi có quỳ xuống trước mặt ta xin tha thì cũng vô ích! Ha ha ha ha! Ngươi sẽ chết rất khó coi!”

“Này! Cô… có đem việc hôm nay kể Hàn Thừa Tầm nghe không hả? Chắc là không, đúng không? Có nghe chưa, nếu cô nhận lời tôi không kể hắn nghe, tôi sẽ tha cho cô! Có nghe rõ chưa hả? Hả?!” Hắn căng thẳng nắm lấy tôi lắc mãi không ngừng.

“Hứ! Sao, ngươi sợ rồi à?”

“Nha đầu chết tiệt, tôi hỏi cô có nghe rõ chưa?”

“Ta đâu có dễ dàng hiền lành thế, cho dù ta không báo với Thừa Tầm thì sau này ngươi cũng chẳng sống yên ổn được ngày nào đâu! Ta nhất định sẽ khiến ngươi chết rất thảm! Ta dám bảo đảm đấy!”

“Được rồi, cứ thế nhé, cô tuyệt đối không được nói cho Hàn Thừa Tầm biết! Hứa thế đi nhé! Có nghe chưa?! Không được nói với hắn!” Vừa nói, hắn ta vừa lồm cồm đứng dậy, chạy huỳnh huỵch mất dạng.

Hừ… mấy dạng như tên này, đều sợ Thừa Tầm đến thế à? Đúng là buồn cười… cái tên Thừa Tầm đó chẳng qua chỉ là biết đánh lộn mạnh bạo hơn chút xíu thôi mà…

Nhưng tên nhóc đó hồi học cấp hai đến cả học sinh tiểu học cũng không dám đánh, đến cấp ba thì đã trở thành ma vương rồi, haizzz! Tại sao đến giờ phút này tôi vẫn không buông hắn ra được nhỉ? Tôi phải làm sao mới quên được hắn đây? Không không, tôi không muốn cứ đau khổ mãi nữa! Tôi nhất định sẽ làm được, tôi nhất định sẽ quên được hắn… Thừa Tầm, chúng ta thật phải thế sao? Tớ không muốn như thế này đâu…

“Đa Lâm… Đa Lâm! Cậu có ở đây không? Cậu ở đâu?”

Là Hiền Chu!

Tôi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy phía xa xa gần chỗ gọi điện thoại có một bóng người mờ mờ. Tôi loạng choạng lồm cồm bò dậy, vui mừng chạy về phía trước.

“Hiền Chu! Hiền Chu! Tớ ở đây!”

Hiền Chu mở to đôi mắt đỏ quạch lên, dáng vẻ không – tin – nổi chạy đến.

“Đa Lâm! Xin lỗi! Hu hu! Xin lỗi, tớ sợ quá, quả thực rất sợ!” Hiền Chu ôm chặt lấy tôi khóc mãi không ngừng.

“Ngốc quá, khóc cái gì chứ, chẳng phải là tớ không việc gì sao, được rồi được rồi, tớ không sao mà…” Tôi không biết vì sao cũng khóc to lên, nếu nói gặp chuyện thế này mà không sợ hãi thì tôi làm không nổi.

Quả thật… quả thật sợ khủng khiếp…

“Chính Hạo đâu? Chính Hạo chưa đến hả?”

“Không… huhu… điện thoại cậu ấy gọi mãi không được, Đa Lâm, vừa nãy tớ gọi điện cho Thừa Tầm, cậu ấy rất kỳ quặc!” Hiền Chu quệt nước mắt nhìn thẳng mắt tôi nói.

“Kỳ quặc? Là sao?”

“Tớ gọi điện thoại báo cậu ta, nói cậu bây giờ gặp nguy hiểm, muốn cậu ấy tới cứu cậu ngay, nhất định phải đến… nhưng mà… nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?”

“Ai mà biết cậu ta tự nhiên cười trong điện thoại, còn hát nữa, sau đó cúp điện thoại của tớ, tớ… lúc tớ gọi lại thì cậu ta khóa luôn máy.” Hiền Chu hơi hoài nghi nói thế.

“Cái gì?” Tôi không dám tin tai mình nữa, sao lại thế được? Không… không thể, Thừa Tầm nhất định phải rất tức giận, cậu ấy sẽ không đối xử thế với tôi…

Tôi gặp nguy hiểm, cậu ấy sẽ không thờ ơ với tôi, càng không thể hát hò! Nhưng mà, nhưng mà tại sao… Hiền Chu sẽ không gạt tôi đâu!

“Tớ không biết nữa, Đa Lâm, trong điện thoại rất ồn ào, hình như tớ còn nghe thấy giọng Chính Hạo nữa, tớ nghĩ Thừa Tầm chắc đã uống say quá rồi, nhất định là thế, Đa Lâm! Cậu đừng buồn, Thừa Tầm nhất định là đã uống quá nhiều rồi!” Hiền Chu an ủi tôi đang thẫn thờ, sau đó lại khóc.

“Ừ… tớ biết rồi… biết rồi… chắc là vậy!” Tôi cắn môi lại, lí nhí nói, bây giờ tôi đã chẳng còn có cảm giác gì nữa rồi, thì ra là thế đấy, cho dù tôi có chết thì cậu ấy cũng sẽ không thèm nhìn tôi một cái, cậu ấy sẽ chỉ đứng một bên lạnh lùng không chút động lòng thôi.

Nhưng mà… trước đây khi tôi gặp chuyện bực bội hay phiền phức, Thừa Tầm luôn là người đầu tiên lao đến bên tôi để bảo vệ mà! Cho dù thế nào, cậu ấy nhất định sẽ luôn là người bảo vệ tôi… nhưng… tại sao lần này cậu ấy không đến? Tại sao không đến chứ? Cậu ấy đối với tôi… chẳng lẽ đến cả một chút tình cảm cuối cùng cũng không có nữa sao?

Thừa Tầm… sẽ không lạnh lùng thế đâu… đúng không?

“Đa Lâm, cậu đang khóc hả?”

“Không, tớ đâu có khóc.” Nhưng thứ mặn mặn rơi xuống miệng tôi là gì đây?

“Đa Lâm, đừng như thế có được không, Thừa Tầm cậu ấy nhất định là đã uống say rồi, thật vậy đó, cậu đừng buồn…”

“Không sao đâu, tớ không sao mà, tớ sẽ không khóc đâu, sẽ không bao giờ khóc nữa… Tớ sẽ không khóc vì cậu ta nữa…” Sẽ không… sẽ không rơi nước mắt vì Thừa Tầm nữa.

Tối hôm đó, tôi ngủ lại nhà Hiền Chu, ngày chủ nhật hôm sau cũng ở bên Hiền Chu, chúng tôi cùng xem một cuốn băng video mượn về, còn xem buổi diễn ca nhạc phát lại của Rain nữa, nếu không phải là có Hiền Chu ở bên cạnh, tôi bây giờ, sợ rằng đã gieo mình tự tử dưới cầu Đông Hải rồi.

Hàn Thừa Tầm, tại sao cậu phải đối xử thế với tôi? Làm tổn thương tôi, cậu thấy vui lắm phải không?


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: