truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 14 Cầu Nhiêm mạc đáo đa nhân khấp Bạch Phát thăng thiên bất đắc kỳ 1 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Giữa giờ Thìn ngày rằm tháng hai, hơn ba ngàn hào kiệt võ lâm hớn hở tụ tập ở chân núi Thiếu Thất, quanh ba mặt của một lôi đài bằng gỗ.

Tất cả mọi người đều có chung một đề tài nóng hổi là cái chết của Huyết Mai Hội Chủ Điền Sĩ Lệ, tức Minh Chủ Võ Lâm Âu Dương Mẫn. Người có công lao lớn nhất trong vụ này lại chính là Thần Đao Bảo chủ Tần Minh Viên.

Họ Tần cơ trí siêu phàm, lúc phát hiện ra chân tướng của Âu Dương Mẫn liền bày kế, dụ tên ác ma đi theo mình đến gây sự với Hoàng Phong Bang. Khi cuộc chiến xảy ra, Tần lão bất ngờ vung quyền đả thương Âu Dương Mẫn rồi hợp lực cùng Hoàng Phong Bang diệt ác. Trước khi chết, Âu Dương Mẫn đã thú nhận trong phút hồi dương, xưng mình là Điền Sĩ Lệ. Nhân chứng tai nghe mắt thấy có rất nhiều người, kể cả những bậc quyền quý như Ngân Diện Hầu Tiêu Mẫn Hiên, Hoàng Phong Hầu Trình Thiên Kim và Tổng binh thành Đăng Phong Trịnh Trường Hoài.

Ai cũng tin răm rắp và tán dương Thần Đao Bá. Nếu lão không ra tay ám toán thì chẳng đạo quân nào giết nổi một kẻ có võ công siêu quần bạt tụy như Âu Dương Mẫn.

Nhưng Thần Đao Bảo chủ lại không có mặt mà đã trở về cố quận. Tuy lập công lớn với võ lâm song dẫu sao trước đây lão cũng từng có nối giáo cho giặc, chống lại đồng đạo. Vả lại, thủ đoạn ám toán chẳng có gì là vinh quang cả.

Thế là người ta dồn hết lời khen tặng cho Nữ Hầu tước Trình Thiên Kim, Bang chủ Hoàng Phong Bang. Nghe nói chính nàng đã đâm thủng phổi Âu Dương Mẫn. Còn Ngân Diện Hầu thì chẳng được mến mộ lắm dù cũng nổi tiếng khi cứu Thiết Đảm Hồng Nhan và Hồ Đổ Thần Thương ở công viên Nam Hải. Lần này, gã chỉ góp công bằng một mũi phi đao vào lưng Âu Dương Mẫn, chẳng vẻ vang gì.

Khi đoàn người Hoàng Phong Bang đến nơi, đích thân Hội đồng Võ lâm đã ra tiếp đón và mời hai vị Hầu gia vào ngồi ở hàng ghế danh dự. Nữ Hầu tước không hề giới thiệu Quách phu nhân là mẹ chồng, Dịch Tái Vân là chị em chung thuyền, Trình Kiếm các là biểu thúc, Tống Thụy là nghĩa muội, thế mà những người ấy cũng được ngồi ghế, không phải đứng như mấy người còn lại. Thiếu Lâm Tự chỉ có bồ đoàn để ngồi thiền, lấy đâu ra nhiều ghế?

Nếu ai tinh ý sẽ nhận ra việc sáu vị chưởng môn bạch đạo cúi đầu chào Quách phu nhân rất kính cẩn. Họ đều đã biết bà là thân mẫu vị cứu tinh của võ lâm Quách Tử Khuê. Sau khi nhận thư của bà, báo rằng Tử Khuê không về nhà, Bang chủ Cái Bang đã tiết lộ gốc gác của chàng với bốn vị chưởng môn chưa biết.

Hàng ghế danh dự được xếp theo hình vòng cung, độ hơn trăm chiếc, cách lôi đài hơn hai trượng và đám đông phía sau ba trượng. Phía trước mỗi ghế có kỹ gỗ nhỏ để tách trà và sau hang ghế là chỗ đứng của bọn hộ vệ.

Bang chủ, long đầu mỗi phái hay những đại nhân vật danh tiếng đều có kẻ theo hầu và bảo vệ hậu tâm. Giang hồ là chốn cạnh tranh, hung hiểm khôn lường, ai cũng phải đề phòng ám toán, dẫu có là Thiên hạ Đệ nhất cao thủ thì cũng chết toi bởi một mũi ám khí đến từ phía sau.

Tuy đây chẳng phải Đại hội võ lâm nhưng vì thanh danh địa chủ mà phái Thiếu Lâm phải ra sức giữ gìn an ninh, trật tự. Hơn ngàn tăng lữ trang bị trường côn vây quanh vòng ngoài sẵn sàng can thiệp khi hữu sự, bất cứ kẻ nào gây rối sẽ bị khống chế ngay.

Theo quy củ bất thành văn, khi võ lâm tụ họp bởi một thịnh hội nào đó thì ai cũng phải tạm gác thù riêng lại. Do vậy mà Nam Bắc Bang và Xoa Lạp Cốc cũng có mặt ở đây, dù họ đã từng liên thủ chống lại phe bạch đạo.

Các tăng nhân phụ trách lễ tân cố nén long sầu hận, hướng dẫn Nam- Bắc Thiên Tôn lên hàng ghế dành cho họ. Lã Bất Thành vác kích theo hầu Phùng lão nhưng kẻ mang thương đi sau Từ Tôn Chiến lại chẳng phải gã ngốc Khổng Đam. Thay cho họ Khổng là một hán tử tam tuần vạm vỡ, da ngâm đen. Gã này tên Lưu Cân Phố, khá nổi tiếng ở đất Trường An với mỹ hiệu Đoạt Mệnh Thương. Chắc gã muốn học thêm nghề đánh thương nên mới bái Nam Thiên Tôn làm sư phụ?

Phái bộ Nam Bắc Bang không hấp dẫn quần hào bằng đại biểu Xoa Lạp Cốc. Ngoài việc Thiếu Cốc chủ Nhạc Cuồng Loan là vai chính trong vở tuồng bữa nay, người ta đặc biệt chú ý đến Xoa Lạp Cốc chủ Nhạc Tự Cường. Rất ít khi lão xuất hiện trên chốn giang hồ.

Nhạc cốc chủ tuổi độ quá lục thập, dáng người nho nhã, dong dỏng cao, ngũ quan thanh tú, sắc diện hiền hoà dễ mến. Với phong thái như thế, ai dám bảo Nhạc Tự Cường là kẻ gian ác?

Còn nửa khắc nữa mà vẫn chưa thấy bóng dáng Cầu Nhiêm Đại Hiệp Hàn Thiếu Lăng, quần hùng bắt đầu xôn xao bàn tán. Khống ít kẻ cho rằng họ Hàn sợ chết nên bội ước, gã đã phế bỏ thanh danh, đánh lén Nhạc Cuồng Loan, ở Lưu gia trang, thì muối mặt thêm lần nữa cũng chẳng khó khăn gì.

Hội đồng Võ lâm vô cùng rầu rĩ, hiểu rằng Vu Diệp Chân Nhân, tức Quách Tử Khuê đã gặp tai họa. Để trấn an quần hùng, Vân Thiên Tử thượng đài, nghiêm nghị nói:

- Kính cáo đồng đạo võ lâm. Thực ra, Hàn Đại Hiệp đã thất tung từ ngày sau trận Độc Nha sơn, không thể quay về núi La Sơn mà cũng chẳng được ai nhìn thấy ở bất cứ nơi nào. Có thể Hàn thí chủ vì sợ thua mà bội ước, cũng có thể chàng ta đã ngộ hại, chết không minh bạch. Chính Trung Thiên Tôn, bậc kỳ nhân tinh thông dịch số, thiên văn cũng đã ngậm ngùi khẳng định rằng nghĩa tử của mình đã vấn số.

“Sự thực thế nào thì bần đạo chẳng dám kết luận, chỉ xin chư vị rộng lòng tha thứ nếu cuộc phó ước này không thành. Tuy nhiên, để khỏi phụ công lao mọi người đã lặn lội đến đây, Hội đồng Võ lâm đã quyết định cử đại biểu ra tranh tài với Nhạc thí chủ. Xem như chúng ta cử hành sớm đại hội tranh danh hiệu Võ lâm Đệ nhất cao thủ”.

Chưởng môn nhân phái Võ Đương vừa nói đến đây thì cử tọa phấn khởi reo hò, hoan hô như sấm dậy. Và Bắc Thiên Tôn Phùng Thịnh Đoan đột ngột đứng lên, cao giọng hỏi:

- Bần đạo nghe đồn minh chủ Võ lâm Âu Dương Mẫn chính là Huyết Mai Hội Chủ, và đã bị giết hồi trưa hôm qua. Việc này thực hư thế nào sao Hội đồng Võ lâm không công bố cho mọi người được tỏ tường?

Đây cũng là thắc mắc chung nên quần hào liền im lặng, dỏng tai lắng nghe. Vân thiên tử khẽ nhíu đôi mày điểm bạc, chậm rãi nói:

- Kính cáo đồng đạo! Huyết Mai Hội Chủ Điền Sĩ Lệ là trọng phạm của triều đình, chứ không là công địch của võ lâm. Vì vậy mà Hội đồng Võ lâm không dám tùy tiện thông báo rộng rãi, làm ảnh hưởng đến việc phá án của Nha môn. Ngoài chỉ huy, quan quân còn phải truy bắt cả những kẻ có liên quan. Nhưng nay chư vị đều đã nắm rõ tình hình, bần đạo đành phải xác nhận tin đồn kia là đúng sự thực. Huyết Mai Hội Chủ Điền Sĩ Lệ đã thoát chết dưới vực thẳm Thái Hằng sơn, dùng thân phận Lư Châu Đại Hiệp Âu Dương Mẫn để mưu đồ bá nghiệp. Người phát hiện ra chân tướng của họ Điền chính là Thần Đao Bảo Chủ Tần Minh Viên. Tần lão thí chủ đã hợp lực cùng Hoàng Phong Bang của Nữ Hầu tước Trình Thiên Kim tiêu diệt Sĩ Lệ tại Giác Duyên đại phạn điếm trong thành Đăng Phong này.

Quần hùng rất cao hứng, tấm tắc khen lão trời xanh kia sáng mắt. Song Bắc Thiên Tôn đã nói tiếp:

- Giang hồ chẳng thể thiếu Minh chủ, bần đạo đề nghị hội đồng chọn ngày tổ chức ngay Đại hội võ lâm bầu Minh chủ mới.

Nghe nói có đánh nhau là đám hào khách mừng hết lớn, hoan hô nhiệt liệt. và ai đó đã hét lên:

- Mẹ kiếp! Đinh mỗ phải hốt phân ngựa mấy tháng trời mới kiếm đủ lộ phí đến đây, tiền đâu mà đi lần nữa? Tốt nhất là kết hợp hai danh hiệu Minh chủ và Võ lâm Đệ nhất cao thủ lại làm một, khởi tranh từ bữa nay cho gọn.

Quần hùng phá lên cười song lại tán thành ý kiến ấy. Phần lớn các ngài đại hiệp, thiếu hiệp đều nghèo rớt mồng tơi, phải làm cả những nghề hèn kém thì mới nuôi nổi vợ con và giữ được khí tiết.

Vân Thiên Tử đã từng mang gươm hành hiệp suốt hai mươi mấy năm qua, nên quá rõ hoàn cảnh của giới võ sĩ. Ông không kề giận trước lời nói lỗ mãng của gã họ Đinh, vui vẻ giải thích:

- Cao kiến của Đinh thí chủ chẳng phải là dở. Tuy nhiên, do quy định về tuổi tác và đạo đức của Minh chủ Võ lâm mà việc kết hợp ấy không thực hiện được.

Nam Thiên Tôn bật cười khanh khách, mỉa mai rằng:

- Phải chăng Minh chủ Võ lâm phải có nhân phẩm cỡ như Huyết Mai Hội Chủ Điền Sĩ Lệ? Lão đạo ta e rằng bọn kém mắt các ngươi không còn đủ tư cách cầm cân nẩy mực nữa rồi.

Quả đúng là Hội đồng Võ lâm đã có lỗi trong việc để cho một tên ác ma qua mặt, trở thành Minh chủ. Vân Thiên Tử ung dung trả đũa:

- Điền Sĩ Lệ tiềm phục hai mươi năm mới xuất đầu lộ diện, nên lừa được cả thiên hạ chứ chẳng riêng gì Hội đồng Võ lâm. Còn như bọn bần đạo có kém mắt hay không thì chưa chắc. Trận Độc Nha sơn đã chứng minh điều ấy.

Ý Vân Thiên Tử ám chỉ việc Nam- Bắc Thiên Tôn có thể là tay sai của rợ Mông.

Từ Tôn Chiến chột dạ không dám mỉa mai nữa. Vân Thiên Tử nghiêm nghị tuyên bố:

- Kính cáo đồng đạo. đại hội bầu tân Minh chủ sẽ được tiến hành vào ngày rằm tháng mười một tới. địa điểm tổ chức đại hội cũng chính là nơi này. Kính mong chư vị loan báo rộng rãi giùm.

Quần hùng phấn khởi reo hò, song không ít kẻ thầm rầu rĩ, lo lắng đến việc ky cóp lộ phí. Lãnh thổ trung hoa rộng mênh mông, những cao thủ vùng biên ải, dù Nam hay Bắc thường phải lặn lội vài tháng mới đến được Đăng Phong.

Đã đúng đầu giờ Tỵ, dẫu Hàn Thiếu Lăng chưa có mặt, sáu vị chưởng môn nhân trong Hội đồng Võ lâm vẫn thượng đài, ngồi vào bàn giám khảo. Sau đó, Vân Thiên Tử cao giọng gọi theo đúng quy định:

- Đã đến giờ phó ước. Hội đồng Võ lâm kính mời hai đối thủ là Thiếu Cốc chủ Xoa Lạp Cốc Nhạc Cuồng Loan và Cầu Nhiêm Đại Hiệp Hàn Thiếu Lăng lên đài.

Nhạc Cuồng Loan lập tức đứng dậy, khoan thai trèo lên thang gỗ trên lôi đài. Hôm nay họ Nhạc mặc võ phục gấm màu lam sẫm, làm nổi bật gương mặt anh tuấn, trắng như bạch ngọc. Phong thái ung dung, tiêu sái và đầy vẻ oai vũ của gã biểu hiện rõ tính cách một nhân tài kiệt xuất, một ngôi sao vừa tỏa sáng. Tất nhiên, họ Nhạc được hầu hết các nàng nữ hiệp chưa chồng hoặc có chồng đang hiện diện chốn này mê tít. Đàn bà vốn có một tật xấu muôn thuở là thích so sánh chồng mình với nam nhân khác. Đấy là lý do vì sao gã đàn ông kém tài hoa, đẹp trai, đừng nên lấy vợ quá mỹ miều. Trường hợp của Võ Đại Lang và Phan Kim Liên là một minh chứng rất hùng hồn.

Song cũng tất nhiên rằng sự việc luôn có ngoại lệ, không thể vơ đũa cả nắm được. Sự chung thủy có vẻ như được bảo vệ bằng luân thường đạo lý, nhưng thực ra lại vững chắc bởi bản chất của tình yêu. Trong những mối tình đích thực, sâu sắc, kẻ đang yêu chỉ biết duy nhất có một người mà thôi.

Hôm nay, tại chốn này có ba nữ nhân như thế, đó là Trình Thiên Kim, Dịch Tái Vân và Tống Thụy. Họ hờ hững nhìn Nhạc Cuồng Loan mà thương nhớ Tử Khuê vô hạn. Dù cho chàng họ Quách không anh tuấn, không giỏi võ bằng họ Nhạc kia.

Nếu tính cả người mẹ tội nghiệp Kỹ Thanh Lam thì giờ đây có đến bốn đôi mắt đẹp buồn vời vợi và ươn ướt. Người họ yêu thương nhất trên đời đã không xuất hiện. Điều ấy có nghĩa là Tử Khuê hung đa cát thiểu. Thời gian chầm chậm trôi qua theo luồng khói nhạt của cây hương trên bàn giám khảo, và tiếng xì xầm chê trách Hàn Thiếu Lăng mỗi lúc một nhiều hơn. Hành vi của người hiệp khách quan hệ thanh danh sư môn nên vài hào kiệt đã xách mé cả Trung Thiên Tôn Trần Ninh Tĩnh, nghĩa phụ của họ Hàn. Thiên hạ nghĩ rằng Thiếu Lăng cũng đồng thời là học trò của Trần lão. 

Nhưng đồ đệ thứ thiệt của núi La Sơn lại là Thiết Đảm Hồng Nhan Tống Thụy. Nàng đau lòng khôn xiết song không thể thay sư huynh mà thượng đài, bởi đang bi thương và cũng bởi kém tài Nhạc Cuồng Loan.

Tử Khuê tức Ngân Diện Hầu cũng hổ thẹn khôn cùng khi làm liên lụy đến thanh danh nghĩa phụ. Dầu trước đây, chính Trung Thiên Tôn đã gửi thư khuyên chàng nên hội ước. Tử Khuê chỉ còn cách nén lòng, giấu kín thân phận, vì ngay cả việc bí mật thổ lộ với người thân chàng cũng không dám. Trong cương vị hiện tại, chàng có nhiều điều kiện để giáng ma vệ đạo hơn. Sự xuất hiện bất ngờ của Xoa Lạp Cốc Chủ Nhạc Tự Chương đã khiến Tử Khuê có linh cảm rằng võ lâm sắp đến hồi đại loạn. Với lực lượng hùng mạnh của Hoạch Đầu hội và sự hậu thuẫn của Lôi Đình Thần Cung, chàng hy vọng có thể vãn hồi được kiếp nạn này. Đấy là chưa tính đến mầm tai họa khác: Long Vân Tú Sĩ Quảng Chiêu Phong.

loading...

Nhưng cuộc chiến ấy sẽ vô cùng khốc liệt, sinh tử khó lường. Kỹ nương mà biết chàng còn sống sẽ không cho tham dự. Tử Khuê tự nhủ với lòng rằng sẽ vì võ lâm tận lực song chẳng cưỡng cầu. Nếu thấy vận số giang hồ không còn xoay chuyền được nữa thì chàng sẽ thoái xuất mãi mãi, trở về với gia đình.

Trong cuộc sống nhân sinh, ai cũng muốn làm một điều gì đó để khẳng định chính mình, nhất là những kẻ có tài. Tử Khuê không háo danh song cũng chẳng muốn đời mình trôi đi một cách vô ích bởi cuộc sống an nhàn, bình lặng. Chẳng thà chàng chỉ là một gã công tử yếu đuối, văn dốt võ nát, có muốn giúp đời cũng không xong. Nay thân hoài tuyệt học mấy nhà, sức lực chẳng kém gì Hạng Võ, lại đang tuổi thanh xuân khí huyết phương cương, Tử Khuê khó mà chấp nhận việc hưởng nhàn quá sớm, mai một tài năng. 

Quan điểm trên của Tử Khuê vô tình ứng với tư tưởng Nho gia: “Tận nhân lực tri thiên mệnh.” Có lẽ sau này khi đã về già, Tử Khuê sẽ cười cợt hoài bão thuở thanh xuân và ngâm nga rằng:

“Ngô cung hoa thảo mai u kính

Tấn đại y quan thành cổ nhân.”

Hoa nở cung ngô vùi lối vằng. Áo xiêm dời tấn lấp gò xưa. Đạo trời xoay chuyển không ngừng, cuộc thế lúc thịnh lúc suy, hà tất bậc chân nhân phải bận tâm?

Tiếng công bố trầm trầm buồn tẻ của Vân Thiên Tử đã vớt Tử Khuê khỏi dòng suy tưởng ngậm ngùi:

- Kính cáo đồng đạo võ lâm! Giờ Tỵ đã trôi hết hai khắc mà Cầu Nhiêm Đại Hiệp Hàn Thiếu Lăng không đến. Bần đạo theo quy củ mà tuyên bố rằng Hàn thí chủ đã bội ước và Nhạc thí chủ đương nhiên là người thắng trận.

Nhạc Cuồng Loan nãy giờ vẫn đứng im như pho tượng, lập tức bật cười ngạo nghễ, chấn động cả vùng núi Thiếu Thất. Rồi gã lạnh lùng mỉa mai:

- Hàn Thiếu Lăng vì sợ chết mà bội ước, đê hèn chẳng khác loài súc sinh. Nhạc mỗ vô cùng thất vọng, không ngờ nghĩa tử của Trung Thiên Tôn lại đốn mạt như thế.

Câu thóa mạ ấy quá thậm tệ, chẳng khác gì đạp người ngã ngựa, không hợp với tính cách anh hùng của con nhà võ, nên đã gây ra phản ứng ngược lại. Ngay cả những kẻ lúc nãy từng chê trách Hàn Thiếu Lăng cũng không mở miệng hùa theo Nhạc Cuống Loan. Nhiều người từng chứng kiến họ Hàn liều thân chiến đấu trong trận Kỳ gia trang. Và cũng có nhiều người khác thầm tri âm Cầu Nhiêm Đại Hiệp khi chàng giải thoát họ khỏi vùng tuyệt địa Độc Nha sơn.

Khách giang hồ thừa lão luyện để hiểu rõ ràng lần ấy, nếu Bắc Nam Song Tôn và Âu Dương Mẫn đàn áp được lục phái bạch đạo thì cũng chẳng tha cho bất cứ ai khác. Đấy chính là cơ hội ngàn vàng để khống chế toàn võ lâm, chẳng kẻ dã tâm nào chịu bỏ qua.

Nhưng dầu sao thì hôm nay Hàn Thiếu Lăng cũng là người bội ước, không ai dám lên tiếng bênh vực, chỉ xì xầm trong nghi hoặc, hỏi nhau rằng phải chăng họ Hàn đã thọ hại đúng như lời Vân Thiên Tử? Phần lớn đều tin một bậc anh hùng cái thế như Thiếu Lăng chẳng thể vì sợ chết mà phế bỏ thanh danh, chuốc nhục cho sư môn.

Không khí nặng nế của thịnh hội đã bị phá tan bởi tiếng thét phẫn uất của một nữ nhân nào đó, từ hàng ghế danh dự có một bóng người áo trắng bay vút lên lôi đài.

Quần hùng nhìn lên đầy lo lắng khi thấy Thiết Đảm Hồng Nhan Tống Thụy đã liều mạng thượng đài, vì không chịu nổi nổi nhục nhã to lớn của sư huynh mình. Nàng từng bị Nhạc Cuồng Loan bắt sống tất không thể nào là địch thủ của gã được.

Họ càng thêm lo sợ khi thấy Tống Thụy đặt chân xuống sàn lôi đài một cách nặng nề và máu đào loang ướt đùi tả. Họ biết nàng chưa bình phục trong trận vây đánh ở công viên Nam Hải.

Nhưng Thiết Đảm Hồng Nhan vẫn ung dung rút kiếm, chỉ vào mặt Nhạc Cuồng Loan mà rít lên:

- Nhạc tiểu cẩu! Ngươi mới đúng là thứ súc sanh, không chút chí khí trượng phu, nhân lúc người ta té giếng mà ném đá. Sư huynh ta thất tung đã bốn tháng nay, sinh tử chẳng rõ chứ không phải sợ ngươi bội ước. Bổn cô nương sẽ thay chàng đối phó.

Thất Bổng Cái, Bang chủ Cái Bang sợ Tống Thụy chết oan, nên đứng lên can gián:

- Tống điệt nữ không được liều thân vô ích!

Thiết Đảm Hồng Nhan quay về hướng sáu vị chưởng môn nhân, ứa nước mắt mà nói với giọng kiên quyết:

- Nếu chư vị hoặc bất cứ ai can thiệp thì tiểu nữ sẽ đâm cổ tự sát ngay.

Tính khí quật cường, bất khuất của Tống Thụy thì ai cũng rõ. Hội đồng Võ lâm chỉ còn cách thở dài, lắc đầu thương tiếc.

Nhạc Cuồng Loan bị chửi mắng như tát nước thì động lòng sát khí, chẳng còn thương hương tiếc ngọc nữa. Gã cười nhạt bảo:

- Ngươi đã muốn chết thay cho Hàn Thiếu Lăng thì bổn nhân sẽ thành toàn cho.

Bỗng ở dưới lại có tiếng nữ nhân thánh thót:

- Khoan đã, Tống hiền muội! Hãy chờ bọn ta!

Đấy là giọng nói của Trình Thiên Kim nên Tống Thụy ngỡ ngàng quay xuống nhìn. Nàng thấy Nữ Hầu tước và Đông Nhạc Tiên Hồ quỳ xuống lạy Quách phu nhân tức mẹ chồng chín lạy. Kỹ nương đưa tay xoa đầu bọn họ và gật gù, nói nhỏ vài câu. Sau đó, hai nữ nhân kia nhất tề phi thân lên lôi đài, đứng cạnh Tống Thụy. 

Lúc này quần hùng mới nhận ra họ, xôn xao bàn tán, chẳng hiểu hai ả tố nga danh lừng tứ hải này liên quan gì đến Cầu Nhiêm Đại Hiệp Hàn Thiếu Lăng?

Trình Thiên Kim và Dịch Tái Văn thi lễ với hội đồng võ lâm rồi ôm quyền chào cử tọa. Mặt hoa cả ba đều diễm lệ.

Nữ hầu tước nghẹn ngào nói:

- Kính cáo chư vị đồng đạo võ lâm! Hai chị em chúng tôi chính là thê thiếp của Cầu Nhiêm Đại Hiệp Thiếu Lăng.

Quần hào chấn động, nhất tề “ồ” lên biểu lộ sự kinh ngạc. Có kẻ không kềm được, thốt lên:

- Con bà nó! Không ngờ gã họ Hàn lại có đến hai mụ vợ hoa nhường nguyệt thẹn đến thế này.

Nhưng Trình Thiên Kim đã nói tiếp:

- Bẩm chư vị! trong trận Độc Nha sơn hồi thượng tuần tháng mười, chuyết phu đuổi theo Quân Sơn Chân Nhân Đường Mai Giãn để đoạt lại bảo vật của sư môn, là mảnh “Chiếu Yêu Bát Quái Đồng kính”. Song sau đó chàng tuyệt tích, không hề trở lại nhà. Mặc dù người ta đã tìm thấy xác của Đường lão quỷ cùng bảo vật ở dưới vực thẳm.

Thiên Kim đưa tay gat lệ rồi nói tiếp:

- Chuyết phu là người chí hiếu, nếu không ngộ hại bất ngờ thì quyết chẳng để cho phụ mẫu lo âu trông đợi. Nay chàng không đến phó ước thì có nghĩa là tánh mạng đã lâm nguy.

Nói đến đây, Thiên Kim bật khóc nức nở khiến lòng người bất nhẫn. Đông Nhạc Tiên Hồ sụt sùi đỡ lời nàng:

- Kính cáo chư vị! Chuyết phu suốt đời giấu kín lai lịch mà hành hiệp, chẳng màng đến thanh danh. Nên hôm nay, bọn thiếp lên đây thay mặt trượng phu phó hội, không phải vì chữ danh mà vì muốn được chết theo chồng.

Bắc Thiên Tôn rất oán hận Hàn Thiếu Lăng nên lên tiếng khích bác, giễu cợt:

- Đúng là “mèo khen mèo dài đuôi”. Chẳng phải gã chết toi ấy đã nổi tiếng võ lâm nhờ thủ đoạn ám muội đấy sao? Ai không biết gã họ Hàn tên Thiếu Lăng, đệ tử núi La Sơn.

Không ít người đồng tình với lập luận của Phùng Thịnh Đoan. Nhưng một lão già thông minh hơn cả đã cao giọng hỏi:

- Này Dịch hiền điệt nữ! Phải chăng cái tên Hàn Thiếu Lăng chỉ là giả?

Tái Vân gật đầu, rầu rĩ đáp:

- Bẩm lão tiền bối quả đúng như vậy. đã không còn muốn sống nên tiện nữ chẳng giấu giếm làm gì nữa. Chuyết phu họ Quách tên Tử Khuê, người đất Hứa Xương.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: