truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 09 Oán Tăng Hội 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

o0o

“Ha… ha ha ha ha!”. Mục quang đờ đẫn của nữ đồng chợt chớp chớp, ngẩng đầu cười lớn, đá cô gái đã chết văng ra: “Nói bậy! Nói bậy! Toàn là nói bậy!”.

“Tiểu Diệp Tử… Tiểu Diệp Tử…”. Nhìn thấy mục quang của nữ đồng vốn đang yếu mềm vụt chuyển thành hung dữ, nhìn thấy Diệp Thiên Chinh đang bàng hoàng nhìn thi thể của Ngọc Tiêu ngã gục, Nam Cung Mạch lại cảm nhận được nguy cơ đang ép sát, lập tức lên tiếng hòng phá giải sát khí của nàng: “Không phải là nói bậy! Nàng biết Thiên Chinh từ nhỏ đã yêu thương nàng nhiều lắm mà – - – Hồi nàng tám tuổi, cẩu thả để bị trúng chướng độc, ca ca của nàng vì để cứu nàng mà không ngần ngại dẫn hết độc lên người mình; hồi nàng chín tuổi làm nũng đòi cho được cây trạch lan trong Tử Vong Cốc, ca ca của nàng…”.

“Câm miệng!”. Nữ đồng bịt tai, chợt nổi cơn thịnh nộ: “Toàn là giả, toàn là giả… Tất cả mọi người đều không thương ta! Tất cả mọi người đều không thương ta! Đi chết hết đi! Đi chết hết đi!”.

Vừa lên tiếng hạ lệnh, cương thi xung quanh lập tức ồ ạt lao lên.

Trong đêm đen, những khuôn mặt tái nhợt đảo điên trước mắt, vô số cánh tay sưng phù đầy dẫy vết thương thò sang, bọn cương thi tuy đã mất thần trí, nhưng võ công vẫn còn, đem sự dũng mãnh không sợ đau đớn để bù đắp cho nhược điểm động tác cứng đơ, ùn ùn bao vây hai người trẻ tuổi vào giữa. Vô số cổ trùng bay ập tới như mưa.

“Tiểu Diệp Tử! Tiểu Diệp Tử!”. Đang cơn nguy cấp, Nam Cung Mạch chỉ kịp kéo Diệp Thiên Chinh đã xuất thần, đề tỉnh hắn bạt kiếm phòng ngự: “Nàng dừng tay đi, đừng đùa nữa! Bất quá là hiểu lầm, bây giờ đã rõ hết rồi mà! Đừng phá nữa, nàng thật muốn hủy diệt hết sơn trang này sao? Cha nàng, các thúc thúc bá bá của nàng xưa nay rất thương yêu nàng mà…”.

“Rất thương yêu ta?”. Giữa bóng đêm, vuốt ve đoản địch trong ống tay áo, nữ đồng ngẩn ngơ, chợt cười lên, nụ cười xuất hiện trên gương mặt non dại kia thật tươi tắn đến kinh hồn: “Ha… ha ha ha… Thật rất thương yêu ta đó! Thương yêu ta đến mức mỗi một ngày mỗi một đêm ta ở Bái Nguyệt Giáo đều tâm tâm niệm niệm nhớ nhung, muốn làm sao quay về đem hàng ngàn hàng vạn lưỡi đao róc thịt bọn người này!”. 

Phảng phất sát khí đã đè nén lâu nay đột nhiên được thắp bùng lên, nữ đồng chợt đứng thẳng dậy trên kiệu. Bọn cương thi bị khống chế vẫn lổm ngổm trước kiệu, cúi thấp đầu. Mặt mày của nữ đồng trắng nhợt, nhãn thần như đao phong, dẫm chân lên ót một cương thi đang quỳ đằng trước. Lũ cương thi căn bản không biết phản kháng, không ngờ cứ trung trung thành thành quỳ nguyên tại chỗ.

Tiếng xương cổ răng rắc gãy gọn vang vọng đêm tối, mang theo một áp lực khủng khiếp.

“Tiểu Diệp Tử!”. Nhìn thấy nữ đồng duỗi tay đứng dậy, mắt loang loáng sát khí, Nam Cung Mạch có cảm giác đối phương sắp đại khai sát giới, vội thoát miệng kêu khẽ, tay ngấm ngầm vận lực siết chặt Diệt Hồn kiếm – - – Thật… không thể vãn hồi sao? Tiểu Diệp Tử đã không còn nghe bất cứ lời khuyến cáo nào, đã biến thành Giáo chủ Ma giáo bạo ngược khát máu sao? 

“Tiểu Diệp Tử!”. Khi gót chân của nữ đồng lại nhấc lên, dẫm về phía cái đầu hoa râm của Sử Giải, Nam Cung Mạch không nhịn được nữa quát lên: “Dừng tay, dừng tay! Đó là Sử bá bá của nàng… Đó là Sử bá bá hồi nàng còn nhỏ cứ bồng nàng hoài!”.

Nữ đồng ngẩng nhìn Nam Cung Mạch, khoé môi hé một nụ cười, bàn chân quấn lụa đỏ mang hài tơ lại chẳng chút do dự dày xéo lên, “rắc rắc”, đầu người bị đạp lõm xuống!

“Hiện giờ là ‘Tử bá bá’ rồi”. Nữ đồng chợt vỗ tay cười, thanh âm ré lên.

“Tiểu Diệp Tử!”. Đến lần cuối, Nam Cung Mạch thều thào ngó cái lúm đồng tiền trên má nàng, cười khổ kéo Diệp Thiên Chinh vừa mới định thần lại, thấp giọng: “Thì ra ngươi nói đúng – - – Đợi một hồi nàng phân tâm, bọn ta… động thủ đi”.

“Động… động thủ!”. Giữa vòng vây của cương thi, Diệp Thiên Chinh khẽ lặp lại. Đó vốn là kế hoạch bất di bất dịch mà hắn đã chuẩn bị, nhưng giờ phút này nghe hảo hữu cuối cùng đã chịu đồng ý, gương mặt lại chẳng có chút vui mừng. 

Bàn chân nhỏ bé gắng sức dẫm cho cái đầu lâu rạn nứt, mãi cho đến khi mặt mày của lão nhân vùi vào bùn đất, thần sắc trên mặt nữ đồng hòa lẫn vẻ độc ác và vui thích, thật kinh hồn táng đởm. Vừa ra sức dẫm, vừa cười lạnh, nàng ré lên: “Bá bá gì! Thúc thúc gì! Toàn là kẻ xấu, bọn xấu! Đáng chết… đáng chết! Các ngươi đã bán đứng ta, các ngươi xúi giục cha ta bán đứng ta!”.

“Rột” một tiếng, theo tiếng ré sắc nhọn của hài tử, cái đầu lâu kia vỡ toang ra. Nữ đồng nhảy lên, tránh để bị chất lỏng dính phải, vọt lên mình một cương thi đang cúi quỳ, cười lên: “A, đây là La thúc thúc nè…”. 

“Thiên Lại!”. Gót chân của nữ đồng lại nhấc lên, Diệp Thiên Chinh chợt mở miệng, sắc mặt tái mét: “Hồi nãy muội nói gì? Muội nói gì vậy? – - – Cha và bọn họ… cha và bọn họ… bán đứng muội?! Muội… muội không phải bị Đại tế ti của Bái Nguyệt Giáo bắt đi từ trong hầm lửa sao?”.

“Hì hì… Thì ra ngươi cũng không biết à?”. Bàn chân nhỏ khựng lại, nhè nhẹ dẫm sau ót cương thi. Ngón tay vấn vấn tóc, nữ đồng khoái trá cười lên, nhìn bạch y nam tử đứng đằng xa: “Cũng không trách được… Sự tình như vậy thật quá mất mặt mà, ta nghe cha và bọn chúng thề độc, bất cứ người nào cũng không được để lộ. Cho nên dù là thiếu trang chủ ngươi, sau khi Bái Nguyệt Giáo thình lình triệt tẩu khỏi La Phù Sơn, cũng không biết muội muội của mình bị bán đứng ra sao…”.

“Thiên Lại…?”. Nam Cung Mạch vẫn chưa thể trấn tĩnh, Diệp Thiên Chinh lại thấp thoáng hiểu được gì đó, thân người chấn động mạnh, ho sù sụ: “Muội… ý của muội là nói… là nói… Bái Nguyệt Giáo năm xưa sở dĩ đột nhiên đình chiến, chính vì… chính vì…”. Nói đến đó, giọng của hắn run run không khống chế được, cuối cùng chẳng thể dứt lời.

“Hì hì… hì hì…”. Nữ đồng dừng chân, dùng ống tay áo che miệng cười, đứng bên trên bầy cương thi, y phục đỏ tươi như một đóa Mạn Châu Sa Hoa nở rộ: “Phải, ngươi thật thông minh, vừa đoán đã đoán đúng rồi… Xem ra đổi lại là ngươi thì cũng sẽ làm như vậy, phải không? – - – Không sai, khi đó Đại tế ti Vân Tức mang ta ra khỏi hầm lửa, ta đòi về nhà, không ngờ y lại rất nghe lời, đã mang ta về…”.

“Vân Tức… Vân Tức Đại tế ti…”. Diệp Thiên Chinh lặp lại cái tên đó, hồi tưởng lại tà bạch bào như tuyết mà mình nhìn thấy giữa trận hỏa thiêu ngày xưa – - – Tế ti anh tuấn tóc dài áo trắng kia, dẫn nhân mã Bái Nguyệt Giáo nội trong một đêm công nhập vào Thí Kiếm Sơn Trang. Thân thủ và phong thái “không còn là người” kia, cùng đôi mắt xanh thẳm bên dưới cái vòng đeo trên trán đó, như một ánh chớp sáng ngời, hằn khắc trong tâm tưởng của thiếu trang chủ Thí Kiếm Sơn Trang này đây. 

“Phải… Vân Tức Đại tế ti, Vân Tức kẻ bị võ lâm chính đạo các ngươi gọi là thiên hạ tà phái đệ nhất cao thủ”. Nữ đồng mỉm cười, ngón tay vấn vấn mái tóc dài, chợt giọng điệu hòa hoãn lại, phảng phất cũng nhớ tới quá khứ: “Khi ấy chính y đã mang ta ra khỏi hầm lửa, đưa về cho cha…”.

“Tốt như vậy à?”. Nam Cung Mạch nghe mà ngạc nhiên, thoát miệng hỏi ngược.

“Ha ha ha… Phải, lúc đó ta chăm chú nhìn khuôn mặt đẹp trai của y, cũng nghĩ vậy đó”. Nữ đồng chợt cười lớn, mũi chân đâm vào đầu cương thi, nhãn thần biến thành ác độc: “Y lúc đó cười nói với ta: ‘Cho dù ta đưa ngươi về, ngươi vẫn sẽ quay trở lại chỗ ta’ – - – Ta đâu có tin! Lúc ta nhảy tọt vào lòng cha, ta biết ta đã an toàn, ta không còn bị bỏ rơi trong lửa đỏ nữa”. 

“Kết quả… kết quả… ta nghe tên khốn kia nói với cha: ‘Trang chủ, ta muốn đình chiến với các người, ngày nào ta còn trong Bái Nguyệt Giáo, ngày đó sẽ không động thủ đối phó Thí Kiếm Sơn Trang’”. Từ từ ngửa đầu lên, nhìn bầu trời không có chút tinh quang, nữ đồng khoé môi lồ lộ một nụ cười kỳ quái: “Cha lúc đó nhẫn nhịn không hồi đáp, nhưng ta thấy trong mắt cha một vẻ vui mừng đến cuồng điên – - – Lúc đó ta còn nhỏ, chỉ cho là Thí Kiếm Sơn Trang lợi hại nhất thiên hạ, lại đâu có biết sau trận hỗn chiến đó, thương vong trong trang thảm thương quá, rõ ràng không chống cự nổi… Cha nghe đối phương nói vậy, dĩ nhiên cao hứng”.

“Không đợi cha đáp trả, tên khốn Vân Tức đột nhiên thốt: ‘Nhưng muốn Bái Nguyệt Giáo rút lui về Linh Thứu Sơn, La Phù Diệp gia cần phải giao một con tin ra!’. Nữ đồng dấn lực vào chân, dí trán La Bạch Quý xuống đất. Thấy Diệp Thiên Chinh và Nam Cung Mạch há miệng khẽ la lên, nàng chợt cười cười thốt: “Phải… Về sau thì các người đã biết… Cha và các thúc thúc bá bá đây thương lượng qua một đêm, nói Diệp gia có hai đứa con, tương lai sơn trang không thể không có con trai kế thừa, quyết định… đem dâng ta đi”.

Nói đến câu cuối cùng, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo của hồng y nữ đồng vụt ảm đạm, thanh âm hạ thấp: “Ta sao mà ngủ được chứ? Lén nghe suốt đêm. Đến sáng, bọn chúng… bọn chúng thương lượng xong, định dâng ta cho Vân Tức Tế ti làm con tin mang về Nguyệt Cung trên Linh Thứu Sơn”.

loading...

“Thiên Lại…”. Diệp Thiên Chinh nghe đến đó, không còn nhịn được nữa: “Ta… sao ta lại không biết?”. 

“Ngươi làm sao biết được? Lúc đó ngươi hôn mê mấy ngày trời… Lúc đó bọn chúng… bọn chúng đã bán đứng ta cho Bái Nguyệt Giáo”. Nữ đồng chợt cười vang, thanh âm chuyển thành sắc nhọn: “Ha ha ha… Chúng đã bán đứng ta! Từng tên… từng tên thúc thúc bá bá, ngày thường cười nói cưng chìu ta, đến lúc gặp đại nạn, ngươi xem từng cái miệng của chúng xem!”. 

Một tiếng xương gãy vụn vang vọng, chiếc giày đỏ nho nhỏ vụt dẫm mạnh!

“Một tên thì nói: đánh nữa thì ngọc đá đều tan, chi bằng hy sinh một người để bảo toàn cho sơn trang…”. Chân nữ đồng chẳng chút lưu tình đạp gãy cổ La Bạch Quý, cười lạnh, lại bước một bước, lần này là dẫm lên đầu Tôn Phùng vừa biến thành cương thi: “Một kẻ thì nói: con gái cuối cùng cũng gả sang nhà người ta… Tình thế trước mắt nguy cấp, đâu có đợi được đến sau này gả cưới kết minh”.

“Rắc”, thuật lại xong một câu, dẫm gãy cổ một mạng, không chút thứ tha.

Nữ đồng lạnh lùng tự thuật, thanh âm trấn tĩnh như sắt đá, khoé miệng cười hung bạo: “Từng cái… từng cái miệng! Còn nói nào là, nếu Tiểu Diệp Tử biết chuyện, cũng sẽ biết có thể hy sinh cho sơn trang như vầy là một vinh quang cho bản thân!”. 

Tiếng răng rắc không ngừng vang vọng, nữ đồng y phục đỏ tươi dẫm đạp lên bọn cương thi bò lăn ra đất, mãi cho đến khi còn cách hai người không xa mới dừng lại. Nhãn thần nửa nghiêm khắc nửa cười cợt nhìn hai nam tử đã nghe đến thất thần: “Ngươi có biết lúc đó ta sợ đến dường nào không? Ta biết bọn chúng… bọn chúng muốn bán đứng ta! Bọn chúng muốn dâng ta cho tên khốn không giống người kia! Ta khóc thét lên, rối rít van xin cha và bọn người kia, ta nói ta sẽ ngoan ngoãn không làm cho chúng tức giận, ta sẽ học may vá thêu thùa cho giỏi, ta sẽ ngoan ngoãn gả mình cho tên xú tiểu tử nhà Nam Cung – - – Ta sợ đến mức cái gì cũng chịu… nhưng chúng chẳng lý gì đến ta”.

“Tiểu Diệp Tử!”. “Thiên Lại…”. Cùng một lúc, hai nam tử đứng đâu lưng vào nhau há miệng kêu lên, trường kiếm rơi xoẻng xuống đất.

“Bọn chúng bán đứng ta!”. Nữ đồng sựng lại, cười vang lên, giơ tay xoay mình một vòng nhè nhẹ: “Bất kể ta có khóc, có la, có cấu, có cào, khiến cho tay ta máu me lai láng, lần đó chẳng một ai thương chìu ta… cứ như thế mà giao ta vào tay Vân Tức Tế ti kia – - – Đúng, vạt áo ta trao cho ngươi, có còn đó không?”.

“Vạt áo?”. Diệp Thiên Chinh chợt cảm thấy lồng ngực như có lửa dữ thiêu đốt, vung tay kéo một mảnh vạt áo bị xé rách ra – - – Bên trên, dấu bàn tay máu bé bỏng màu đỏ sẫm vẫn còn lóa mắt.

“Ta cố hết sức níu vạt áo của cha không chịu buông… nhưng mãi cho đến khi vạt áo rách toẹt đi, cha cũng không ngoảnh đầu”. Bàn tay nho nhỏ chợt bấu vào khoảng không, vạt áo trong tay Diệp Thiên Chinh bay vào tay nữ đồng. Thì thào như nói với chính mình, nữ đồng đặt bàn tay lên, so với dấu bàn tay trên vạt áo, chợt cười lớn: “Ta ngã xuống đất, cố níu lấy vạt áo kia, nói với cha: ‘Cha! Con nhất định sẽ trở về! – - – Có lẽ lời nói của ta khi ấy quá ghê rợn, ta thấy cha lảo đảo đi mà như chạy”.

“Trước khi cha chết có nói, nếu có một ngày một cái vạt áo như thế này đưa đến Thí Kiếm Sơn Trang, thì chính là lúc muội về báo thù”. Kiếm của Diệp Thiên Chinh đã rơi xuống đất từ lâu, cúi đầu khẽ thốt một câu: “Ta cứ cho rằng… muội đã bị ta bỏ rơi ở đó, rồi bị Bái Nguyệt Giáo bắt đi… nào có hay… nào có ngờ…”.

“Không ngờ chính cha đã đích thân dâng ta cho người phải không? Có phải không?”. Nữ đồng chợt cười lớn, hai tay rướn lên, vạt áo vỡ nát thành ngàn mảnh, như hồ điệp phất phơ lã tã rơi rớt trong đêm. Nàng đi từng bước, gót chân dẫm lên đầu lâu của bọn võ lâm hào khách: “Bọn chúng đã bán đứng ta… Từng tên một, ai cũng gọi ta là Tiểu Diệp Tử, chìu chuộng giỡn chọc cho ta khoái trá… Đến cuối cùng, đã bán đứng ta vậy đó! Vào lúc ấy, thật ra đâu phải là đường cùng… nhưng kẻ làm phụ thân, đoái hoài cho người ta mà buông bỏ đứa con gái ruột thịt; kẻ làm gia thần, chẳng nghĩ đến liều chết huyết chiến, lại muốn bán đứa con gái của chúa công để cầu cái an bình tạm bợ! – - – Vào lúc đó, bọn người lớn này đây…. những hào khách lừng danh võ lâm này đây… chỉ biết ăn hiếp phụ rẫy một đứa bé không hiểu biết gì hết!”.

“Thiên Lại… Thiên Lại!”. Khoảnh khắc đó, Diệp Thiên Chinh chợt khẽ kêu lên, chạy tới trước. Nam Cung Mạch không ngờ người bạn vô cùng trấn tĩnh của mình thình lình sụp đổ, muốn kéo cũng kéo không kịp.

“Đứng lại!”. Nữ đồng chợt quát lên, bàn tay của bọn cương thi nháy mắt đã thò sang, vung kiếm ngăn cản bước chân của Diệp Thiên Chinh.

“Ha ha ha… Thiên Lại? Bây giờ kêu ta là Thiên Lại thì đã quá trễ rồi! Lúc trong hầm lửa, ngươi đang ở đâu? Lúc cha bán đứng ta, ngươi đang ở đâu?! Khi ấy ta kêu ca ca đến khản giọng, nhưng đâu có ai lý gì đến ta…”. Nữ đồng lạnh lùng nhìn nam tử bị trường kiếm của cương thi cản đường, gương mặt quen thuộc đó, vì nỗi tiếc thương và khẩn trương mà dâng hiện một dáng vẻ xưa nay chưa từng có. Nàng lại lãnh đạm thốt: “Vân Tức vốn muốn về Linh Thứu Sơn đối phó mười vị trưởng lão, đoạt lấy đại quyền trong giáo, cho nên mới không muốn dằn co lâu dài với Thí Kiếm Sơn Trang – - – Y muốn bắt ta làm con tin thật ra cũng vì ham chơi nhất thời… Y nói ta giống như một con búp bê xinh đẹp! Tên khốn đó… tên khốn đó… ép mọi người vứt bỏ ta, rồi mang ta về Bái Nguyệt Giáo như một thứ rác rưởi vậy”.

Nhắc lại tên của người đó, mắt nữ đồng vụt sát bừng lên, bỗng xắn tay áo lên – - – Bên dưới ống tay áo màu đỏ tươi, đôi tay trắng muốt chất chồng những vết thẹo, giơ thẳng ra: “Ngươi xem đi! Ngươi xem đi! Ngày tháng của ta ở Bái Nguyệt Giáo là vậy đó! Y để cho rắn cắn ta, để cho ngô công chích ta… nói là muốn ta luyện Bách Độc công, nói ta sẽ không lớn lên nữa – - – Y thích ta giống như một con búp bê, cho nên không cho ta lớn!”.

“Tiểu Diệp Tử!”. Vụt thấu hiểu tại sau nữ đồng đã hơn hai mươi mà vẫn bảo trì diện dung thuở còn bé, Nam Cung Mạch đau xót như bị chùy đập lên xương cốt, không nhịn được kêu lên: “Ta giết tên Tế ti đáng chết đó!”.

“Ồ? Ha ha ha ha… Ngươi giết không được y đâu, chẳng ai giết được y. Y tu luyện tà thuật, thân mình bất tử”. Nữ đồng cười lạnh, sát khí cuồn cuộn trong mắt: “Từ khi giết sạch mười vị trưởng lão, đoạt lấy đại quyền của Bái Nguyệt Giáo, tính khí của y càng lúc càng cổ quái… Những năm tháng đó, vì không để mình biến thành một con búp bê cũ kỹ, sợ bị y vứt bỏ, ta đã phí hết tâm tư, giờ nào phút nào cũng nuông chìu cho y vui thú, bày trò cho y khoái trá, cả chức Giáo chủ Bái Nguyệt Giáo y cũng để cho ta ngồi – - – Mà cũng là một Giáo chủ bù nhìn, là con búp bê bù nhìn của y”.

“Đáng tiếc y đã quên búp bê cũng có thể sát nhân…. Ta giết không được y, lại có thể dùng Huyết Hạ Chú của ta cầm tù y dưới đáy thánh hồ. Đúng, Tế ti không chết được… Ha ha! Lúc đó y nhất định rất hận mình sao không chết được! Mỗi ban mai bọn ác linh ăn sạch máu thịt của y, nhưng đến tối y lại có thể phục sinh…”. Ánh mắt nữ đồng sáng ngời, ngửa đầu nhìn bầu trời tối đen: “Mỗi ngày đều phải chết đi sống lại một lần, vĩnh viễn không ngưng nghỉ. Ngày nào máu của ta còn chảy, ngày đó lời phù chú kia còn chưa giải trừ được!”.

Tuy nghe đồn tà thuật trong Bái Nguyệt Giáo chẳng thể tưởng tượng nổi, là một nhân sĩ của võ lâm Trung nguyên, Nam Cung Mạch vẫn không khỏi động dung.

“Khoảng thời gian mười năm qua, sóng gió không ngừng nổi lên trong giáo phái của bọn ta, miệt mài tranh đấu. Trước là Vân Tức và mười trưởng lão, sau đó đến ta và Vân Tức… mới để cho La Phù Diệp gia các ngươi sống tạm bợ đến hôm nay”. Thanh âm của nữ đồng dần dần bình tĩnh trở lại, mỉm cười nhìn vô số trang khách của Thí Kiếm Sơn Trang đang bị lũ cương thi cắn xé, bị cổ trùng công kích, bàn tay nhỏ bé mân mê đoản địch, chỉ Nam Cung Mạch: “Ngươi muốn ta dừng tay? Ngươi biết gì chứ? Ngươi biết tư vị qua một đêm bị tất cả mọi người phản bội bỏ rơi nó ra sao không? Ngươi biết cái tư vị sống cũng không được mà chết cũng chẳng thể, tăm tối chẳng thấy bóng mặt trời nó ra sao không?”.

“Phải! Ta không biết! – - – Nhưng ta biết nếu nàng không dừng tay, ta không thể không cùng Thiên Chinh giết nàng!”. Nam Cung Mạch nhìn nàng cầm đoản địch lên lại, sắc mặt cũng tái nhợt, giọng nói tuyệt vọng thậm chí khiến cho nữ đồng an tĩnh một hồi: “Nàng còn muốn gì nữa? Có phải nàng muốn giết luôn Thiên Chinh không? Hay khiến cho hắn trở thành cương thi quỳ trước mặt nàng thì nàng mới cam tâm? Nếu quả là vậy, ta hỏi nàng, một cước đó nàng có dẫm xuống được không? Nàng dừng tay đi, theo ta về Đỉnh Kiếm Các đi!”.

“Nam Cung, ngươi sao lại ngây thơ đến thế?”. Gương mặt bé bỏng của nữ đồng cúi thập, khoé miệng trễ xuống, chợt hé nụ cười lạnh, như một đóa Mạn Châu Sa Hoa bung nở: “Gả cho ngươi? Hiện giờ ta là Giáo chủ Bái Nguyệt Giáo, Đỉnh Kiếm Các lại đang hiệu xưng lãnh tụ của võ lâm Trung nguyên! Chính tà bất lưỡng lập – - – Phụ thân Nam Cung Ngôn của ngươi đã sớm biết ta bị Bái Nguyệt Giáo bắt đi, bao nhiêu năm qua lão quyền khuynh võ lâm, có từng phái người đi cứu ta chưa? Một đứa bé đâu có là đáng bao chứ, cái bọn chúng muốn là duy trì cục diện chính tà ngang sức chống chỏi nhau”.

Nam Cung Mạch vụt ngẩn ngơ, thẫn thờ nhìn miệng nữ đồng chậm rãi phát ra những lời lẽ lạnh lẽo đanh thép, bài xích phụ thân của gã, lại không thể phản bác tiếng nào. Những năm qua tranh đấu sinh tồn, nữ tử trước mắt không biết đã trải nghiệm bao nhiêu khổ nạn. Bên dưới diện dung của một hài tử, lại là một trái tim lạnh buốt thê lương. 

“Vậy… bọn ta không về Đỉnh Kiếm Các!”. Nghĩ đến đó, Nam Cung Mạch có cảm giác nhiệt huyết đằng đằng trong lồng ngực, niềm thương yêu và nỗi nuối tiếc mênh mang bất tận, thoát miệng kêu lên: “Bọn ta tìm một nơi mà người ta không kiếm ra, sống suốt đời này. Ta nhất định không ăn hiếp nàng nữa… Không ai có thể ăn hiếp nàng nữa”.

“…”. Nữ đồng chợt trầm mặc, một lúc sau vụt cười lạnh: “Không thể nào… cái gì cũng xong hết rồi! Ta không còn có thể lớn lên được nữa! Cái gì cũng xong hết rồi! Nói bậy, nói bậy – - – Còn ai yêu thương ta được nữa… ta cũng không yêu thương ai được nữa!”.

Giữa tràng cười lớn, phảng phất sát khí không còn che đậy được nữa, nữ đồng không nói năng gì, chợt điểm mũi chân lướt lên kiệu, đưa ống địch đến bên môi, thổi một khúc điệu chói tai. Bọn cương thi vốn đang yên tĩnh vụt phát ra những tiếng gào rống khủng bố, dồn về phía hai thanh niên, muốn xé họ thành muôn mảnh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: