truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 08 Hiệp Tâm Đắc Hồ Thê Tầm Mã Ngộ Cường Địch 3 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lạc Bình hiểu rất rõ tâm tình thầm kín của Hồng Hương, vì hai người đã thân thiết như chị em. Nhưng vị trí của Ma Cơ cũng chỉ là một nô tỳ, sao có thể nói dùm cho Viên Nguyệt Hằng Nga?

Hãn Thanh nghiêm giọng hỏi Hồng Hương:

- Lệnh đường có tán thành việc cô nương đến làm nô tỳ cho Hầu Phủ hay không?

Dù câu nói chẳng thân tình chút nào, nhưng cũng đủ cứu vớt Hồng Hương thoát khỏi tình trạng bị bỏ rơi. Nàng ấp úng đáp:

- Bẩm công tử! Gia mẫu đã biết lỗi nên không phản đối việc này.

Hãn Thanh gật gù:

- Hay lắm, lão Hầu Gia đã già, cũng cẩn có một tỳ nữ nhanh nhẩu linh hoạt như nàng. Ta rất biết ơn tấm lòng của nàng và phu thê Hà trang chủ!

Hà Hồng Hương chết điếng người, lắp bắp nói:

- Nhưng tiểu muội muốn được hầu hạ đại ca!

Nàng bối rối đến rơi nước mắt nên xưng hô như ngày nào!

Lạc Bình đánh bạo nói đỡ cho Hồng Hương:

- Công tử! Nô tỳ và Hương muội đã kết nghĩa chị em, xin được cùng hầu hạ công tử.

Hãn Thanh cười mát:

- Lạ thực! Hai nàng đều muốn làm dâu họ Mộ Dung mà lại từ chối bổn phận chăm sóc lão Hầu Gia, ta thực không hiểu nổi!

Câu nói của chàng như tiếng sấm giữa trời xuân, khiến cả hai nàng ngơ ngác!

Hãn Thanh bước đến, kéo cả hai vào vòng tay rộng rồi nói tiếp:

- Ta có nhiều thê thiếp này tất hương hồn của tiên mẫu sẽ không vui!

Hai nàng đã hiểu ra, bật khóc vì sung sướng. Hà Hồng Hương muốn chứng tỏ mình đã khác xưa, vui vẻ nói:

- Tiểu muội và Bình tỷ yêu thương nhau như chị em ruột, không hề ghen hờn để chàng phải bận tâm đâu!

Hãn Thanh mỉm cười:

- Nhưng ta còn hai người vợ khác nữa, Hương muội tính sao?

Hồng Hương ngẩn người một lúc mới đáp:

- Hai hay bốn cũng thế thôi, hà tất phải đố kỵ để gia sự rối ren?

Hãn Thanh hài lòng, hôn lên má nàng khiến mỹ nhân sung sướng ngất ngây!

Tắm gội xong, Hãn Thanh tìm đến thư phòng để thưa chuyện với nội tổ.

Chàng chưa kịp nói thì Mộ Dung Cẩn đã phán:

- Thanh nhi! Lão phu thấy cả hai con bé đều xinh đẹp như tiên, xứng đáng làm dâu họ Mộ Dung. Ngươi thấy thế nào?

Hãn Thanh kính cẩn hỏi lại:

- Chẳng lẽ nội tổ không xem trọng việc môn đăng hộ đối?

Lão Hầu Gia cười xòa:

- Ta nào phải kẻ thiển cận, hủ lậu như thế! Do phụ thân ngươi thành danh quá sớm nên mới lụy vì danh thôi! Mẫu thân ngươi biết gã câu nệ nên mới phải dấu giếm lai lịch đưa đến thảm kịch. Phần ngươi, gia gia cho phép tự do quyết định việc hôn nhân!

Hãn Thanh cười khổ:

- Nhưng tiểu tôn còn có thêm hai người vợ khác thường nữa! Một là ma, còn nàng kia là chồn tinh, gia gia có chấp nhận được hay không?

Mộ Dung Cẩn giật mình:

- Thanh nhi không đùa đấy chứ? Ta đã sống hơn tám mươi năm mà nào thấy ma quỉ, hồ ly gì đâu?

Hãn Thanh chính sắc đáp:

- Tiểu tôn cũng nghi họ là người, nhưng không dám đoan chắc nên đành phải xem là ma quỉ! Xin nội tổ dạy bảo!

Mộ Dung Cần vuốt râu suy nghĩ, lát sau mỉm cười:

- Thanh nhi tưởng chỉ có mình lệnh sư thấu hiểu được phép Bất Diệt hay sao? Lão phu dám tự hào đạo hạnh không thua gì Cao Hán Ngọc!

Hãn Thanh mừng rỡ vòng tay vái tạ:

- Gia gia quả là bậc chân nhân thông đạt, khiến tiểu tôn cất được gánh nặng trong lòng.

Mộ Dung Cẩn cười khà khà:

- Lão phu chỉ mong ngươi sớm cho ra vài đứa tiểu hài, để già này có chắt ẳm bồng thôi!

Hãn Thanh ngượng ngùng gật đầu, cùng nội tổ ra khách sảnh, vì yến tiệc đã dọn xong!

Chiều hôm ấy, Nhất Bất Thông Chu Minh về đến. Cả nhà quây quần bên mâm cơm, nghe Hãn Thanh kể lại cuộc tình kỳ lạ của chàng với Trịnh Tiểu Thuần và Tề Đạm Vân!

Nghe xong, lão Hầu Gia cười khà khà:

- Chu Minh! Ngươi tự hào cái gì cũng biết, sao không thử kiến giải việc này xem?

Nhất Bất Thông thản nhiên đáp:

- Vãn bối chỉ thông thạo việc của người sống chứ không biết việc của quỷ thần. Danh hiệu Nhất Bất Thông đã chỉ rõ điều ấy! Trịnh cô nương kia là ma hay người thì chẳng biết, nhưng Tề Đạm Vân chắc chắn không phải là chồn!

Lão khề khà nhấp hớp rượu, khiến Hồng Hương nóng ruột:

- Nhị thúc nói ngay đi!

Từ lúc được Hãn Thanh nhận làm vợ, nàng đã vui vẻ, lanh lợi như xưa.

Nhưng tất nhiên đối với phu tướng vẫn một lòng nhũn nhặn.

Ngay trong buổi yến tiệc buổi trưa, lão Hầu Gia đã nhận cháu dâu, và hai nàng trở thành thiếu phu nhân Hầu Phủ!

Chu Minh khệnh khạng kể tiếp:

- ém Dương Dạo là một chi phái của Thiên Sư Giáo, giáo đồ tự xem mình là chồn, quỷ chứ không phải là người. Họ ít khi xuất hiện giang hồ, chỉ chuyên tâm tu luyện để thành tiên, vì vậy thành tựu võ công rất cao. Pho khinh công ®o ®nh thân pháp của ém Dương Đạo nhanh nhẹn và kỳ ảo vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Lại còn thêm chất độc Vụ Tảo Thiên Quân giết người trong nháy mắt, khiến ai cũng phải sợ hãi. Cũng may Tiểu Hầu Gia đã trở thành rể của ém Dương Đạo, nếu không, Thần Tiên Giáo mà lôi kéo được họ thì võ lâm sẽ trở thành biển máu!

Thiết Địch Thần Y thở dài:

- Lão phu cũng biết chút ít về nội tình ém Dương Đạo. Y thuật của họ rất đáng khâm phục, nhất là nghể giải phẩu. Dẫu tứ chi bị cắt rời, họ cũng có thể nối lại dễ dàng. Nhưng ém Dương Đạo cũng có một nhược điểm, đó là Băng Hỏa Quả ở ém Dương Linh Cảnh. Họ tin rằng nếu có được kỳ trân ấy sẽ luyện thành tiên đan, uống vào liền bạch nhật phi thăng. Thần Tiên Giáo nắm được điều ấy nến cố bắt lão phu để biết đường vào Linh Cảnh. Khi lấy được Băng Hỏa Quả, họ sẽ mua chuộc được ém Dương Đạo rất dễ dàng!

Thương Tâm Kiếm thắc mắc:

- Biết đâu Hải Hà Tiên Tử không chiếm lấy Bạch Hỏa Quả mà thụ hưởng.

Lúc ấy bà ta trở thành vô địch thiên hạ, còn sợ gì ai nữa?

Bạch Thần Y mỉm cười:

- én hiền điệt không biết đấy thôi! Người trên sáu mươi tuổi chỉ cần ăn một phần tám quả cũng sẽ vỡ mạch máu chết ngay! Chỉ có cơ thể thanh xuân mới chịu đựng được dược lực mãnh liệt kia!

Ngũ Đài Ma Cơ ngượng ngùng cất tiếng:

- Vậy thì tướng công mau đến ém Dương Linh Cảnh để hái Bạch Hỏa Quả trước khi Thần Tiên Giáo tìm ra!

Hãn Thanh mỉm cười:

- Lỡ ăn vào ta thành tiên thì hai nàng ở với ai?

Cả nhà bật cười vui vẻ. Hãn Thanh lại nói:

- Bạch lão bá! Tiểu điệt sẽ trở lại U Linh Cốc, báo cho ém Dương Đạo biết vị trí của ém Dương Linh Cảnh. Đó là cách tốt nhất để ngăn ngừa hậu hoạn.

Chu Minh ngạc nhiên:

- Sao Thanh nhi lại bỏ qua một vật báu hãn thế như vậy?

Chàng điềm nhiên đáp:

- Nhị thúc thử nghĩ xem! Tiểu điệt dù có tăng thêm bốn mươi năm công lực cũng không thể địch lại sự liên thủ của bốn lão ma đầu. Hơn nữa, ém Dương Đạo sẽ vì việc này mà sinh lòng oán hận, hậu quả khó lường.

Lão Hầu Gia hài lòng khen phải. Mọi người cũng tán thành cao kiến của chàng!

Nhất Bất Thông nhớ ra một việc:

- Thanh nhi! Hôm ấy ngươi đả thương Bắc Nhạc Quỷ Trảo và Kim Thạch Tà Tẩu, nhưng liệu ém Dương Đạo có tha cho họ không?

Hãn Thanh gật đầu:

- Lúc rời Bách Thảo Sơn Trang, tiểu điệt không thấy xác hai người ấy!

Chu Minh cân nhắc:

loading...

- Nếu vậy thì lực lượng đầu não của Thần Tiên Giáo còn rất hùng hậu.

Thanh nhi phải mau chóng liên hệ với U Linh Cốc để tranh thủ họ. Ta sẽ cải trang đến dự khai đàn của Thần Tiên Giáo để xem tình hình ra sao?

Viên Nguyệt Hằng Nga nũng nịu:

- Chẳng lẽ tướng công mới về đã đi ngay?

Hãn Thanh mỉm cười:

- Ta tin rằng người của ém Dương Đạo lúc nào cũng quanh quẩn để bảo vệ rể quý. Vì vậy, đêm nay ra sẽ gọi họ vào mà báo tin!

Canh hai đêm ấyn Hãn Thanh ra sau vườn vận công gọi vang:

- Thủ hạ U Linh Cốc mau xuất hiện, ta là Mộ Dung Hãn Thanh có chuyện này cần bàn!

Quả nhiên, từ trên tàn cây cao vút có bóng trắng rơi xuống nhẹ nhàng như lá rụng. Khinh công kia khiến Hãn Thanh khâm phục sát đất.

Người ấy là một lão già đầu hói, mũi lân, miệng rộng, ánh mắt ranh mãnh. Hãn Thanh nhận ra lão là một trong sáu vị Phán Quan liền cung kính vòng tay:

- Không ngờ bậc trưởng bối lại đi theo chiếu cố, tiểu tế vô cùng cảm kích, xin Phán Quan cho biết đại danh?

Lão bèn cười hề hề:

- Lão phu là Lục Phán Quan Khuất Quỳ. Công tử cứ gọi là Lục thúc là được rồi! Phải chăng công tử cần người đối ẩm nên cho gọi già này?

Hãn Thanh biết ngay lão già vui tính này đang thèm rượu, chàng cười đáp:

- Quả đúng vậy! Kính thỉnh Lục thúc dời gót vào trong!

Khuất Qùy tươi tỉnh hẵn lên, bưới đi ngay. Hậu viện ngăn cách với tiền sảnh bằng một vườn hoa nhỏ, giữa có tòa tiểu đình bát giác không vách, bốn góc treo đèn lồng rất sáng sủa. Đây quả là nơi nhâm nhi rất thích.

Trên chiếc bàn bát tiên đã có sẵn dăm món nhắm và vò rượu lâu năm.

Lạc Bình, Hồng Hương đang sắp xếp chén đũa, gật đầu chào khách.

Hãn Thanh nghiêm giọng giới thiệu:

- Hai nàng hãy thi đại lễ vì đây là Lục thúc của Tề Đạm Vân!

Cả hai vội nghiêng mình:

- Tiện nữ bái kiến Lục thúc!

Khuất Qùy xua tay lia lịa:

- Lão phu không ưa tục lễ rườm rà, cứ đem thật nhiều rượu là xong!

Hãn Thanh cố nín cười, giới thiệu hai nàng:

- Bẩm Lục thúc, đây là Lạc Bình và Hà Hồng Hương, chuyết thê của tiểu điệt!

Họ Khuất gật gù:

- Công tử giỏi lắm, lấy được toàn vợ đẹp như tiên.

Hai nàng được khen, bất giác có cảm tình với Lục Phán Quan, hớn hở rót rượu và gắp thức ăn.

Tửu lượng của Khuất Qùy thật khủng khiếp, lão uống một hơi mười bát lớn mà vẫn tỉnh bơ. Thấy Hãn Thanh tận tình cạn theo, Lục Phán Quan rất hài lòng:

- Công tử quả là kẻ biết điều, không uổng công lão phu cực khổ mấy ngày nay!

Hãn Thanh bỗng nhớ ra:

- Dám hỏi Lục Phán Quan mang theo bao nhiêu thủ hạ và họ đâu cả rồi?

Khuất Qùy cười đáp:

- Cốc chủ bảo ta mang theo mười tám gã Hồ Tốt để bảo vệ công tử.

Chúng đang nằm cả ở trên cây ngoài vườn sau!

Hãn Thanh áy náy:

- Từ nay Lục thúc và anh em cứ vào phủ mà ăn ở cho thoải mái đừng tiếp tục chịu cảnh gió sương nữa!

Lục Phán Quan tinh quái nháy mắt rồi hạ giọng mỉa mai:

- Như thế thì đâu giống ma quỷ, chồn tinh? Cốc chủ mà biết được sẽ trách phạt bọn ta đấy!

Chàng cười bảo:

- Sau này, Lục thúc cứ báo với gia nhạc phụ rằng Thanh này đã biết rõ lai lịch của ém Dương Đạo, chư vị không cần dấu giếm nữa!

Chàng quay sang bảo Hồng Hương:

- Hương muội mau truyền lệnh dọn tiệc rượu cho mười tám người ở khách sảnh!

Viên Nguyệt Hằng Nga dạ rất ngoan, mở cửa bước đi ngay.

Trong Hầu Phũ lúc nào cũng có sẵn thức ăn, chỉ hơn khắc đã bày xong tiệc. Hồng Hương trở lại báo cáo phu tướng. Hãn Thanh bảo Khuất Quỳ:

- Phiền Lục thúc gọi dùm anh em vào!

Họ Khuất trở ra vườn, lát sau quay lại với đám Hồ Tốt. Những người này đều đã ở tuổi tứ tuần, dung mạo chất phác, hiền lành. Họ sụp xuống thi đại lễ:

- Chúng Hồ Tốt bái kiến Thiếu Tổng Giám!

Hãn Thanh bảo họ đứng lên, rồi dặn dò:

- Ta đã cho bày bữa tiệc mọn trên khách sảnh, mong các vị chiếu cố cho.

Kể từ nay các vị cứ vào Hầu Phủ mà nghĩ ngơi, không cần phải ẩn nấp nữa!

Cả bọn hân hoan cảm tạ, đi theo Hồng Hương lên nhà trên, Lục Phán Quan vui vẻ nói:

- Thực ra công tử có điều gì muốn nói với lão phu?

Hãn Thanh hỏi lại:

- Phải chăng ém Dương Đạo rất khao khát có được Bạch Hỏa Quả ở ém Dương Linh Cảnh?

Khuất Qùy giật mình:

- Đúng vậy! Hải Hà Tiên Tử, giáo chủ Thần Tiên Giáo đã hứa sẽ tặng kỳ trân ấy cho Tổng Giám! Nhưng sao công tử lại hỏi đến việc ấy?

Hãn Thanh mỉm cười:

- Tiểu điệt may mắn biết được tọa lạc của ém Dương Linh Cảnh, muốn báo lại để chư vị đến đấy!

Lục Phán Quan hoan hỉ phi thường:

- Tuyệt diệu thật! Công tử mau nói cho lão phu nghe thử!

Hãn Thanh chậm rãi đáp:

- Ở vùng giáp giới giữa Thiểm Bắc và Nội Mông có dãy núi Hồ Sơn gồm bốn đỉnh. ém Dương Linh Cảnh nằm sâu trong lòng ngọn núi hướng chính Bắc. Nơi này quanh năm phủ tuyết. Nhưng Hồ Sơn lại là Hỏa Diệm Sơn còn âm ỉ, vì thế mới sản sinh được Bạch Hỏa Quả!

Chàng nói rõ đường đi nước bước cho Lục Phán Quan nghe. Lão vui mừng đến nỗi không ăn uống được nữa, cáo từ đi ngay về U Linh Cốc!

Mười tám gã Hồ Tốt ở lại và trở thành môn nhân nhà Mộ Dung. Bao năm sống khổ hạnh trong U Linh Cốc, giờ được ấm no, họ vô cùng biết ơn Hãn Thanh. Tiểu Hầu Gia không đi Tung Sơn dự lễ khai đàn của Thần Tiên Giáo.

Trưa ngày sáu tháng năm, Nhất Bất Thông trở về, sắc diện u ám, nặng nề.

Lão thở dài kể:

- Hải Hà Tiên Tử đã được Thần Y của ém Dương Đạo nối lại bàn tay cụt, dung mạo độ đôi mươi và diễm lệ phi phàm. Ánh mắt và nụ cười của bà ta khiến lão già tám mươi cũng phải xao xuyến. Chính vì thế mà Tiên Tử cũng đã lôi kéo được thêm lão quái vật Quang Minh Tôn Giả Khúc Tú Sơn về làm Tổng Hộ Giáo! Lão quỷ này đã chính mươi tuổi, bản lãnh cao siêu khôn lường, có thể ngang với Hải Hà Tiên Tử!

Hãn Thanh lại chú ý đến việc khác:

- Nhị thúc! Chẳng hay Lãng Đãng Hồng Nhan Chúc Tây Sương và gia nghĩa phụ Nhất Tà có mặt ở đấy không?

Chu Minh gật đầu:

- Có! Nam Nhạc Nhất Tà vẫn mang mặt nạ Hoạt Tử Nhân như trước, ngồi cạnh Chúc Tây Sương!

Hãn Thanh gật gù:

- Hay lắm! Để tiểu điệt đi Tứ Xuyên đón Trịnh Tiểu Thuần xong sẽ đến Tung Sơn hỏi tội Chúc Tây Sương!

Hai mỹ nhân nhao nhao đòi đi theo nhưng Hãn Thanh không cho:

- Đường xa ngàn dặm, sức nữ nhân không chịu nổi đâu! Hơn nữa, sự có mặt của hai nàng sẽ khiến ta khó ăn nói với Tiểu Thuần!

Họ đành cam chịu nhưng giữ Hãn Thanh ở lại đến cuối tháng năm mới cho khởi hành!

Trong thời gian này, Hãn Thanh khổ luyện ba chiêu chưởng pháp. Nhờ đã nhìn thầy U Linh Cốc chủ Tề Phi Tuyết thi triển nên chàng thành tựu dễ dàng!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: