truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 04 Huyết Anh 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Giây phút bước ra ngưỡng cửa, mũi chân của gã vụt chấm xuống đất, thân hình như ánh chớp quẹo vụt trở lại!

Giữa không trung gã rút kiếm “xoẻng” một tiếng, chiêu “Thạch Phá Thiên Kinh” như luồng sét chói lòa đâm về phía nữ đồng tử dưới đèn! 

Lần này chỉ cách có một trượng, một kiếm đó của gã nội trong một sát na có thể đâm xuyên mi tâm của yêu nữ kia. Cho dù ả có lập tức điều động cương thi bảo vệ mình, gã cũng có thể giết chết ả trước khi lời phù chú lọt khỏi đầu môi! 

Nữ đồng tử “a” lên một tiếng, thanh âm còn chưa thoát ra, những bàn tay cương thi cứng đờ đã giơ lên. Chớp mắt đó, Diệt Hồn kiếm rít gió lao qua, xuyên phá không gian đâm thẳng vào mi tâm ả!

Trên gương mặt mỹ lệ thơ ngây cuối cùng đã có một dáng vẻ khó tả, mái tóc đen tuyền bị kiếm khí phần phật thổi tung, để lộ đường nét. Dưới ánh đèn, nữ đồng tử ngước đầu, nghênh đón thanh kiếm sắc bén xé gió đâm tới, khoé môi lướt qua một nụ cười như có như không.

Cái ngước đầu đó, nụ cười đó như sét đánh, chấn động đến mức hồn phách của Nam Cung Mạch tản mác trong một sát na.

Không phải, không phải…!

Ánh mắt định thần nhìn gương mặt non nớt ngước lên dưới đèn, bàn tay chợt mất hết sức lực.

Một kiếm đó đâm đến trước mặt, kiếm thế cạn kiệt, nữ đồng tử ngồi bất động dưới đèn, chỉ mỉm cười nhấc tay kẹp giữ mũi kiếm sắc nhọn đâm đến mi tâm, đôi mắt đen nhánh nhìn theo trường kiếm chói ngời, đối diện mục quang kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi của Nam Cung Mạch, khoé miệng hiện một nụ cười quỷ dị: “Đâm không được phải không? Ngươi rất thích tiểu cô nương đó phải không? Cho nên liều chết muốn lên La Phù Sơn?”.

“Bái Nguyệt Giáo? Yêu pháp?”. Nam Cung Mạch nhìn gương mặt thân quen lại nở một nụ cười âm trầm xa lạ như vậy, nháy mắt lại thấy vầng trăng lưỡi liềm vẽ bằng bột phấn vàng trên mặt nữ đồng tử, vụt thấu hiểu, quát lớn một tiếng, phất tay quẫy động trường kiếm, muốn đâm tới nữa. 

Nhưng vô số cương thi đã vây đến sau lưng gã, thò những bàn tay tái mét bấu giữ gã. Gã muốn vùng vẫy, rõ ràng đã uống giải dược, nỗi tê dại vùng tim sao bỗng kịch liệt hẳn, ngón tay vừa siết giữ Diệt Hồn kiếm, chợt trước mắt tối sầm, “rẻng” một tiếng, trường kiếm hụt hẫng rớt xuống đất. 

Lại một cơn ác mộng dằng dặc, hỗn loạn, âm ám, tuyệt vọng. 

Tựa như từ khi tiến vào khu vực La Phù Sơn, gã phảng phất đã bước vào ảo cảnh, trước mắt dâng hiện vô số tình cảnh hoang đường quỷ dị không thể tưởng tượng được. Gã không nhìn thấy một tia sáng nào khắp bốn bề, sơn dã đâu đâu cũng là cương thi. Lúc rút kiếm, gã tự nhủ cần phải không ngừng chiến đấu vì mình, chỉ cần dao động một chút xíu, gã liền sẽ sụp đổ trong mục quang âm lãnh của nữ đồng tử áo đỏ kia.

Hôn hôn mê mê, xuyên qua đêm tối tràn ngập máu tanh, gã nhìn thấy quá khứ xa vời.

Trên La Phù Sơn hoàng hoa nở rộ, như mây hồng quyện núi. Cánh hoa rải rắc dưới gốc, là bị kiếm khí đánh rơi. Hình bóng hai thiếu niên và một hài tử tỏa ngời trong ký ức.

Nha đầu đôi mắt to tròn ngồi trên cây phượng hoàng, ngón tay xỏ vào mái tóc, hai chân đong đưa cười khúc khích nhìn.

Gã từ từ nhớ lại… Có phải là gã và Thiên Chinh đang luyện tập kiếm pháp? Thuở thiếu niên bọn họ là bằng hữu nghĩa khí tương đầu, có thể sống chết có nhau. Hai thiếu niên trong lòng không một chút phân chia môn phái giang hồ, tuy xuất thân từ hai thế gia khác biệt, bọn họ lại không dè dặt trao đổi nghiên cứu tuyệt học với đối phương, mỗi một chút tiến bộ đều cùng nhau tận hưởng. Sự giao lưu hữu ích đó, thêm vào thiên tư xuất chúng của bọn họ, có lẽ là căn cơ giúp bọn họ trở thành ngôi sao mới ở Trung Nguyên và bá chủ vùng Lĩnh Nam sau khi bọn họ trưởng thành.

Tỷ thí có lúc thắng có lúc bại, nhưng mỗi lần Thiên Chinh thắng được một chiêu nửa thức, tiểu nha đầu kia liền vỗ tay hoan hô, hết sức tán tụng ca ca mình; nếu bất hạnh thua gã, gần như nguyên tàng cây chỉ còn lại một trái thối.

Gã tuy không quen được cưng chìu, nhưng cũng xuất thân thế gia, từ nhỏ đã được chú ý chăm sóc tôn sùng – - – Nhưng trong mắt tiểu nha đầu kia, ngoại trừ ca ca của ả ra, căn bản đâu còn người nào khác. Gã từng bực bội trong lòng, nỗ lực muốn vượt hơn Thiên Chinh mọi mặt – - – Nhưng bất kể gã có đánh bại được Diệp Thiên Chinh đến cỡ nào, đối với nha đầu kia, đó vĩnh viễn chỉ là thời gian gã giành đoạt ca ca với ả, khiến cho ca ca không thể chơi đùa phá phách với ả cả ngày.

Nộ hỏa và nỗi bực tức bùng cháy ngày nối ngày. Cái hôm quyết định hôn sự, nha đầu kia không ngờ lại nhảy phốc tới đấm đá gã, miệng oang oang muốn ca ca chứ không muốn gã – - – Giây phút đó cơn căm phẫn của gã cuối cùng đã bộc phát, bắt giữ lấy tiểu nha đầu đó, lại không biết làm sao mà dạy dỗ.

Sát na do dự, gã nhìn thấy trên gương mặt non nớt của nữ hài tử đó lấm tấm một lớp lông măng li ti dưới ánh mặt trời trong lành – - – - Cái gọi là “nha đầu lông măng còn hôi mùi sữa”, đại để là vậy phải không? Gã chợt không nhịn được cười, cảm thấy gương mặt đỏ phưng phức đó giống như một trái đào phúng phính, khiến người ta muốn cắn một miếng.

Nhưng ý tưởng đó làm cho gã phân tâm, cổ tay liền lập tức bị ngoạm một cái, đau thấu xương.

“Ta muốn gả cho ca ca! Không thèm ngươi!”. Chạy tuốt đằng xa, nha đầu hung hăng hằn học trừng gã, le lưỡi làm mặt quỷ với gã, nhảy tọt vào lòng huynh trưởng.

Giây phút đó, bàn tay gã án trên chuôi kiếm. Sau này gã mới chợt hiểu ra, thì ra biết bao nhiêu năm qua, mình luôn luôn thích gây gổ không ngừng với nha đầu kia, chọc tức ả, ăn hiếp ả, chính là vì chỉ có khi ả nổi nóng mới dòm đến mình, không phải như thường ngày chỉ nhìn duy nhất một huynh trưởng.

Lần đó, gã phá lệ, không thèm cáo biệt Thiên Chinh, ngạo nghễ một mình hạ sơn ra đi, trong đầu một cơn giận dữ không tên. Sau khi hạ sơn mới hối hận – - – Nhưng cuối cùng muốn giữ mặt mũi, không quay về xin lỗi. 

Lần từ biệt đó cũng hơn một năm trời. La Phù Sơn Diệp gia hai năm đó xảy ra vô số biến cố.

loading...

Đầu tiên nghe nói Bái Nguyệt tà giáo vùng Miêu Cương khai chiến với Thí Kiếm Sơn Trang, song phương thương vong nặng nề – - – Trung Nguyên và Nam Cương qua lại bất tiện, đến lúc tin tức truyền về, phụ thân quá lo âu, lập tức cho hộ pháp trong Các cùng nhi tử dẫn nhân thủ đi trước, nhưng gã lại có hơi chần chừ.

Nha đầu kia không phải nói ca ca của ả lợi hại nhất sao? Sao lần này lại muốn nhượng cho gã xuất thủ? Thiếu niên mười tám tuổi trong đầu bực tức ngẫm nghĩ, mà lại cũng lo cho an nguy của cô ả bé bỏng kiêu sa ngang ngược kia, nên vẫn ngựa không dừng vó dẫn người đến La Phù Sơn cách xa ngàn dặm.

Nhưng khi đoàn người bọn họ đến nơi, trường huyết chiến đã trôi qua. Những người quen trong sơn trang đã thương vong quá nửa, tường vách vườn tược đổ nát vẫn còn dấu tích lửa dữ thiêu đốt – - – Nghe nói Bái Nguyệt Giáo một độ đã công nhập Thí Kiếm Các, cuối cùng lại bị lão trang chủ dẫn người đánh lui.

Diệp lão trang chủ tuy đả bại tà giáo, bảo vệ được Thí Kiếm Sơn Trang, lại một lần nữa giành được danh vọng trong liên minh Lưỡng Quảng, nhưng cũng mình mang trọng thương qua trận kịch chiến lần đó. Không lâu sau khi nhân mã của Đỉnh Kiếm Các đến, gã còn chưa kịp yết kiến bậc trưởng bối thì tin Diệp lão trang chủ tạ thế đã truyền ra. Nội trong một đêm, thiếu gia của Nam Cung thế gia lần đầu tiên cảm nhận được sự vô thường và mùi vị máu tanh của giang hồ.

Trong tang lễ gã thêm một lần nhìn thấy nha đầu kia, dung mạo vẫn như xưa, chỉ là trên mặt đương nhiên không còn hồng thắm như ngày xưa, vừa trắng tái vừa cứng đờ, cụp mắt theo huynh trưởng quỳ trước linh cữu, lạy trả lễ các vị võ lâm nhân sĩ đến viếng. Lúc gã đại biểu Đỉnh Kiếm Các dâng hương, ả cũng không nhìn gã, chỉ cúi mình ngay đơ, cúi đầu hành lễ.

Lần đầu nhìn thấy nha đầu hung hăng có dáng vẻ thê thảm đó, trong lòng gã bỗng trào dâng nỗi thương tâm chưa từng có, liếc qua hảo hữu đứng bên cạnh, thấp thoáng tự mãn: uổng cho ả một dạ ỷ lại vào ngươi, ngươi lại không thể bảo vệ ả được chu toàn – - – Nếu sau này Tiểu Diệp Tử gả vào nhà Nam Cung, quyết không thể xảy ra chuyện như vầy nữa.

Sau khi chôn cất xong, gã thấy gương mặt cô ả thủy chung vẫn nhợt nhạt, đờ đẫn như một con búp bê thất thần, lòng bỗng nhói buốt, nhịn không được muốn nói chuyện với nha đầu đó. Ý niềm mãnh liệt đến mức Nam Cung công tử luôn luôn chấp nhất thể diện đã không ngại thất lễ, bương bả theo con đường mòn quen thuộc ngày xưa, chạy đến hậu viện tìm thiếu nữ vị hôn thê.

Nhưng ả gặp gã chỉ rú lên một tiếng, dùng tay áo che mặt thoái lùi liên hồi, lập tức kêu thị nữ đuổi gã ra.

Quả nhiên có tiến triển! Trước đây đích thân động thủ đánh người, hiện giờ không ngờ lại biết sai bảo kẻ dưới.

Gã cười lạnh, lại nào có chịu đi. Đang nhốn nháo, Diệp gia đại công tử đi đến, không ngờ có vẻ kinh hoảng, kéo gã ra khỏi khuê phòng, định thần cười khà:

“Thiên Lại đã mười bốn, sắp cập kê, Nam Cung gia và Diệp gia đều là võ lâm thế gia, đừng nên phóng túng quá”.

Gã ngạc nhiên nhìn hảo hữu, không ngờ mình bị đối phương đem cái mũ lễ giáo chụp lên đầu, chỉ cười lạnh thốt: “Được, vậy đợi năm sau đến khi Tiểu Diệp Tử cập kê, ta đến đón dâu”.

Diệp Thiên Chinh bỗng giật nảy mình nhìn gã, tròng mắt thần sắc phức tạp, phảng phất muốn nói lại thôi. Một hồi lâu sau cũng điềm đạm nói: “Gia phụ mới qua đời, phận làm con phải ba năm đeo tang báo hiếu, cho nên Thiên Lại thời gian này bất kể ra sao cũng không thể xuất các”.

Phảng phất nhận thấy giọng nói của hảo hữu không được tự nhiên, gã lạnh lùng ngước nhìn, Diệp Thiên Chinh lại đã xoay mình bỏ đi.

Sự lúng túng gượng gạo khôn tả đã xuất hiện lần đầu tiên giữa hai chí hữu cùng sóng vai trưởng thành. Gã ở lại La Phù Sơn thêm vài ngày, giúp lo liệu những chuyện lặt vặt trong sơn trang, nhưng luôn cảm thấy từ Diệp Thiên Chinh cho tới mấy vị trưởng lão còn lại trong sơn trang không mục quang nào không ẩn hàm chút thâm ý, phảng phất có che giấu vô số sự tình.

Gã tính khí cao ngạo, con người thẳng thắn, cuối cùng không có cách nào chịu đựng nổi không khí lãnh đạm thần bí kỳ dị ở đó, xoay mình cáo từ. Vượt ngoài ý liệu, trong Thí Kiếm Sơn Trang không ngờ không có ai muốn lưu giữ gã lại, kể cả Diệp Thiên Chinh bằng hữu sống chết có nhau.

Về sau, lại tám năm trôi qua. Con gái lớn lột xác, nghe nói nhị tiểu thư càng lúc càng mỹ lệ, tính tình cũng càng ôn nhu, xử sự lão luyện, giúp ca ca sắp xếp sự vụ từ trong ra ngoài, khiến cho thanh danh của Thí Kiếm Sơn Trang không suy sụp sau khi lão trang chủ qua đời, tiếp tục lãnh đạo Lưỡng Quảng Võ Minh, cùng Đỉnh Kiếm Các ở Trung Nguyên kẻ Nam người Bắc ủng hộ lẫn nhau.

Nháy mắt gã đã hai mươi sáu, Diệp gia nhị tiểu thu cũng phải hai mươi hai, đã đến tuổi xuất giá từ lâu.

Năm tháng đằng đẳng như vậy, Đỉnh Kiếm Các đâu chỉ một lần phái người đến Thí Kiếm Sơn Trang rước dâu, nhưng lại bị đủ thứ lý do thoái thác. Phụ thân Nam Cung Ngôn ít nhiều gì cũng nổi nóng, lại xem trọng tình tri giao lâu năm với Diệp lão trang chủ, nhất nhất nhân nhượng sự vô lễ của thiếu trang chủ, cứ để hôn sự lần lữa hết lần này tới lần nọ.

Nhưng phàm chuyện gì cũng có giới hạn, đến lúc trong võ lâm bắt đầu lan truyền lời đồn đại hai huynh muội Thí Kiếm Sơn Trang loạn luân xấu xa, không cần nói đến gã, cả phụ thân một mực khí độ ung dung cũng chẳng ngồi yên được nữa.

“Bất kể ra sao, trong vòng năm nay phải thỉnh cho được Diệp nhị tiểu thư xuất giá .Nếu không thì bãi bỏ hôn sự”. Lúc phái Trâu Thế Long hộ pháp đi Lĩnh Nam đón dâu lần nữa, phụ thân cau mày thấp giọng dặn dò, có chút quyết đoán không cho phản bác: “Hài tử Thiên Chinh là kẻ thông minh, lời đồn bên ngoài hắn không thể nào không biết – - – Kêu hắn cân nhắc nặng nhẹ cho rõ ràng. Nếu không, thân bại danh liệt, không những là La Phù Diệp gia, Nam Cung gia cũng sẽ chịu liên lụy”.

Lời nói chém đinh chặt sắt để gã nghe được, lòng không khỏi xót xa như dao cắt.

Sao lại… sao lại có thể biến thành như vậy? Tuyệt đối không thể nào.

Nha đầu kia cho dù không có đầu óc, Thiên Chinh lại là người minh bạch phải trái, quyết không thể ngu xuẩn làm chuyện thân bại danh liệt đó.

Nhưng tuy nghĩ vậy, trong bụng cũng vẫn có một con độc xà cắn xé, khiến cho gã đêm ngày không yên. Cuối cùng gã nhịn không được, viện cớ đi Ngạc Trung, thật ra là muốn thuận đường đi Thí Kiếm Sơn Trang xem thử.

Đâu có ngờ được mới đến dưới chân núi lại đã nhìn thấy tình hình như ác mộng này.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: