truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Kiếm hiệp - dã sử

Hồi 02 Vũ Hạ Miếu Trung Phùng Quỷ Nữ Bắc Phương Nhất Khứ Tầm Minh Sư 2 

Đăng ngày 14/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Cuối canh hai, tiếng gõ cửa làm Hận Thiên giật mình thức giấc. Chưởng quỉ đích thân bưng lên một tô cháo bốc hơi nghi ngút. Lão tươi cười bảo:

- Lão phu là Lục Tâm Hiền. Kính thỉnh công tử dùng chén cháo khuya cho ấm bụng!

Hận Thiên gật đầu:

- Lão cứ đặt xuống bàn, tắm gội xong ta sẽ ăn.

Lục chưởng quỉ mau mắn tuân lệnh. Lát sau lão trở lại với một nô tỳ tuổi đôi tám:

- Bẩm công tử, ả nô tỳ này tên gọi Hà Nhi, y thị sẽ hầu công tử tắm gội!

Hận Thiên cau mày:

- Từ năm mười tuổi ta đã có thể tự tắm rửa, hà tất phải phiền đến người khác như vậy?

Lục chưởng quỉ cười hề hề:

- Công tử là thượng khách của Chu chủ nhân, tất nhiên phải có người chăm sóc, hầu hạ. Nếu công tử từ chối, chỉ e lão phu sẽ bị quở mắng!

Hận Thiên không muốn lão vì mình mà mang họa, đành chấp nhận. Hơn nữa, ả nữ tỳ Hà nhi cứ nhìn cậu bằng cặp mắt van xin, cứ như không được hầu hạ cậu quý khách thì sẽ bị đuổi việc vậy.

Hận Thiên vừa gật đầu thì ả đã mau mắn chạy đến mở bọc hành lý, lấy ra bộ y phục sạch rồi e lệ nói:

- Mời công tử đi theo nô tỳ!

Thiên nhi tắm gội xong, trở ra thì thấy Lục chưởng quỉ vẫn còn đứng đấy! Dường như lão mãi suy nghĩ điều gì nên không nhận ra thượng khách đã xuất hiện. Khi Thiên nhi đến gần lão ta mới giật mình, gượng cười:

- Mời công tử dùng cháo!

Thiên nhi bỗng nhớ đến những gương mặt lo âu trên Lạc Thủy Đại Tửu Lâu, và câu nói đầu tiên của Nhất Bất Thông. Như vậy là Chu Minh đang gặp rắc rối gì đó.

Thiên nhi đã hết giận họ Chu nên muốn tìm hiểu xem sao. Cậu bảo lão chưởng quỉ:

- Lục chưởng quỉ! Dường như Chu tiền bối đang gặp điều nan giải phải không?

Lục Tâm Hiền rầu rĩ đáp:

- Công tử đã hỏi đến, lão phu không dám giấu, quả thực là Chu đại ca sắp phải đối phó với một cường địch đáng sợ! Nhưng dù đại ca có mệnh hệ gì, lão phu cũng có trách nhiệm bảo quản ba ngàn lượng hoàng kim để sau này công tử sử dụng!

Hận Thiên giật mình, không ngờ Nhất Bất Thông Chu Minh lại sắp đặt hậu sự như vậy. Cậu bé cảm kích, hỏi tiếp:

- Chẳng hay đối phương là ai mà Chu tiền bối lại bi quan như vậy?

Lục Tâm Hiền ngồi xuống ghế, châm hai chén trà, nhấp một hớp rồi kể – Khoảng mươi năm nay, võ lâm nổi lên ba bang hội rất hùng mạnh đó là:

Bá Dương Bang của Diệp Kim Sa ở Giang Tây, Kiếm Bang của Từ Cư Chính ở Tích Giang và Tây Bang của Hứa Hữu Tinh ở Diên An. Thế lực của ba bang này hùng mạnh cơ hồ lấn lướt cả Thiếu Lâm Tự. Đồng thời, lại có thêm một tổ chức thần bí tên gọi Phù Dung Hội! Tà hội này thực ra là một bọn cường đạo giết người không gớm máu,, thủ đoạn thần bí và tàn nhẩn phi thường.

Chu đại ca là người thông tuệ và kiên nhẫn, nên đã khám phá ra Phù Dung Hội chính là nanh vuốt của Tây Bang! Ông chỉ mới thố lộ với vài thân hữu, không hiểu sao lại lọt đến tai Phù Dung Hội. Vì vậy, ba hôm trước, tà hội kia đã gởi thư, hẹn canh ba đêm nay sẽ đến đòi mạng.

Hận Thiên đã hiểu ra ẩn tình, giả đò đưa tay che miệng ngáp. Lục chưởng quỉ thấy vậy xin phép cáo lui, bảo Hà nhi dẹp chiếc tô không.

Hận Thiên khóa trái cửa, khoác áo da báo bên ngoài áo vải rồi nhẩy qua cửa sổ, lướt nhanh về phía Lạc Thủy Đại Tửu Lâu.

Mông Diện La Sát cũng là người mang giòng máu hiệp khách nên mới mang gươm dong ruổi giang hồ, trừ gian diệt bạo, cứu khổn phò nguy. Ngoài việc dạy con thù hận Bạch Y Hầu, bà còn giáo huấn Thiên nhi một tinh thần hiệp võ. Người mẹ nào cũng muốn con mình trở thành bậc anh hùng cái thế, chứ không hy vọng nó là kẻ tiểu nhân. Vì vậy, khi biết Nhất Bất Thông gặp hiểm nguy, Hận Thiên đã quyết định giúp lão một tay.

Sau lần hạ sát Thanh Y Thần Kiếm Tư Đinh Vân, Thiên nhi đã hoàn toàn tự tin vào bản lãnh của mình.

Cậu bé đến nơi, ngạc nhiên nhận ra phía trước lầu sáng rực đèn đuốc, khu vườn chung quanh cũng vậy, nhưng tầng trệt và tầng giữa tối đen như mực.

Lúc này, Chu Minh đang ngồi thù tạc với một nữ nhân, lại có hai ả nữ tỳ gảy đàn, thổi sáo, trỗi lên những cung bậc du dương! Nhìn cảnh này, ai dám nghĩ rằng Nhất Bất Thông đang sắp phài đối phó với cường địch?

Mới là giữa canh hai, Hận Thiên trèo lên cây hương mộc rậm rạp ở phía ngoài tường, ngồi vắt vẻo trên ngọn cây chờ đợi. Vị trí này ngang tầm với tầng chót của Lạc Thủy Đại Tửu Lâu!

Thiên nhi thích thú lắng nghe tiếng đàn sáo trầm bổng, quên cả thời gian. Và canh ba đã điểm, từ xa đã có hai chục gã hắc y bịt mặt lướt đến. Bọn chúng ngỡ ngàng trước lối phòng thủ của Nhất Bất Thông, dừng lại trước cánh cửa mở rộng, không dám vào ngay.

Tường tửu lâu chỉ thấp ngang ngực, từ ngoài có thể thấy rõ bên trong. Lát sau, bọn hắc y yên tâm bước vào. Đi đầu là một lão cao gầy, chòm râu cằm điểm trắng ló ra khỏi khăn che mặt đã nói lên tuổi tác. Lão bật cười ghê rợn:

- Chu Minh! Ngươi tưởng cái kế không thành dọa được Phù Dung Hội hay sao?

Nhất Bất Thông vẫn thản nhiên như không nghe thấy, gật gù thưởng thức tiếng nhạc. Phong thái của lão giống hệt như Gia Cát Lượng ngày xưa.

Từng đối phó với Tư Mã ö.

Lão thủ lĩnh hắc y nhìn hai tầng dưới tối om với ánh mắt lo ngại. Nếu đối phương cho cao thủ mai phục trong ấy thi thật là gay go!

Hoặc là tự cho mình thông minh hơn Tư Mã ö, hoặc là do coi thường sinh mạng thủ hạ, lão đã ra lệnh tấn công:

- Tiến lên! Nhớ coi chừng ám khí!

Toán thứ nhát gồm mười tên, nắm chắc song nguyệt phủ, lấy đà từ xa, nhảy lên lan can tầng một.

Hận Thiên tròn mắt nhìn những cây búa hai lưỡi trên tay bọn hắc y. Rõ ràng là lúc nãy không ai mang vũ khí cả. Như vậy là cán búa kia làm bằng những ống thép lồng vào nhau, có thể kéo dài hay rút ngắn.

Nhưng Thiên nhi chẳng có dịp để suy nghĩ lâu hơn. Mười tên hắc y vừa đặt chân lên tầng một thì từ trong những khung cửa tối đen kia, một trận mưa ám khí bay ra. Cả bọn gào lên thảm khốc, rơi xuống đất chết tốt. Chúng nằm trong khoảng sân tối tăm, gần chân vách tầng trệt, nên lão già kia không thể biết thủ hạ mình bị sát hại bởi loại ám khí gì.

Lão giận dữ gầm lên:

- Chu Minh! Lão phu thề sẽ băm xác cả nhà ngươi ra!

Lão rút ra một chiếc còi sắt thổi mạnh, sắc nhọn, xé tan đêm dài. Không phải thổi một hơi mà từng nhịp dài ngắn không đều. Dường như đây là cách truyền tin của Phù Dung Hội.

Nửa khắc sau, lực lượng thứ hai đến nơi, đông đến bốn chục tên. Đầu lĩnh của toán quân này là một lão béo lùn.

Bọn mới đến hành động rất mau lẹ, dứt khoát. Họ tản ra chung quanh tòa tửu lâu, từ xa ném vào những trái cầu màu trắng, nhỏ như trái chanh. Hai tầng dưới mịt mù khói trắng và vọng ra những tiếng ho sặc sụa.

Toán mai phục bên trong bắt buộc phải xông ra ngoài đối diện với bọn hắc y. Nhân số của họ chỉ độ ba mươi người, thua xa đối phương. Bản lãnh của những kiếm thủ thanh y này cũng không bằng các tay búa của Phù Dung Hội.

Nhưng nhờ có độc châm hỗ trợ nên giữ được thế quân bình.

Lão áo đen cao gầy quát vang:

- Thì ra Phi Châm Môn! Bọn ngươi đã tận số rồi nên mới dám đến đây hỗ trợ lão họ Chu!

Nói xong, lão cùng đồng bọn phi thân lên tầng chót để giết Nhất Bất Thông, tiếng đàn sáo giờ đây đã im bặt, Chu Minh và nnhn áo xanh rút kiếm chờ đợi.

Thấy hai lão đầu lĩnh một gầy một béo sắp hạ thân xuống lan can, nữ nhân kia vung tay rải một nắm độc châm để chặn lại.

Nhưng hai cây lưỡng nguyệt phủ trong tay đối phương đã hóa thành màn lưới thép bảo vệ toàn thân. Kim thép chạm vào phủ ảnh, bắn ra những tia lửa nhỏ và rơi rụng.

Hai lão ác ma vừa đặt chân xuống thành lan can đã lao đến tấn công. Chu Minh và nữ nhân áo xanh vội rút kiếm chống đỡ. Chỉ chiêu đầu đã thấy được sự lợi hại của hai cây lưỡng nguyệt phủ và công lực thâm hậu của hai đầu lĩnh Phù Dung Hội!

Nếu nữ nhân kia không liên tiếp phóng ra những mũi phi châm thì nàng và Nhất Bất Thông đã nguy rồi!

Hận Thiên kinh hãi, chuyền ra đầu cành ngoài cùng, đứng lên nhún nhảy vài cái để lấy đà. Cành cây trĩu xuống rồi bật lên, trợ lực cho Thiên nhi vượt quảng đường năm trượng.

Cậu bé sinh trưởng chốn núi rừng nên rất quen thuộc với cách bay nhảy của loài khỉ mặt vàng núi Vũ Di. Năm mười một tuổi, Thiên nhi đã có thể chuyền cành cây mà đuổi theo bọn khỉ vượn.

Thân hình Thiên nhi bay vút lên cao, rơi vòng xuống lan can tửu lâu. Lúc còn trên không trung, Thiên nhi đã vận toàn lực xạ ngay hai mũi Xách Hồn Tiễn vào lưng kẻ địch.

Ám khí độc môn này được rèn bằng huyền thiết nên khá nặng, đuôi lại có bốn cánh nên bay rất xa. Do Thiên nhi xuất thủ từ khoảng cách hai trượng khiến đối phương khó đối phó, khi phát hiện thì trở tay không kịp.

Hai lão áo đen nghe tiếng gió vội phiêu thân tránh né, nhưng cũng bị Sách Hồn Tiẽn cắm vào tay.

Trước khi rời núi Vũ Di Sơn, Hận Thiên đã tẩm kỳ độc vào đầu ba mươi sáu mũi Sách Hồn Tiển. Chất kỳ độc bí truyền này của người Cao Sơn rất lợi hại, đã từng tạo nên danh tiếng cho Mông Diện La Sát.

Hai lão ác ma trúng đòn, vội nhảy lui điểm huyệt phong bế vùng chung quanh thương tích. Nhưng chất độc kia cứ lan nhanh vào cơ thể. Lão béo lùn đã nhận ra lai lịch ám khí, rú lên kinh hoàng:

- Sánh Hồn Tiễn!

Hai lão biết không còn phương cứu vãn, nhất tề vung búa chặt phăng tay trái của mình đi!

Nhất Bất Thông và Thanh Y nữ lang mừng rỡ lao vào tấn công tới tấp.

Hận Thiên cũng liên thủ với họ vì không muốn đối phương tẩu thoát. Cậu bé biết thanh đoản kiếm mỏng manh ngắn ngủn của mình không thể chịu đựng nổi những nhát búa như trời giáng của đối phương, nên đã tận dụng Cửu Cung Mê Bộ tránh né, chờ cơ hội phóng Sách Hồn Tiễn!

Hai lão áo đen tuy mất một cánh tay nhưng vẫn hung hãn như mãnh thú.

Lão gầy một mình đối phó với hai người, để lão béo giết cho được Hận Thiên.

Lão ta múa tít lưỡng nguyệt phủ, miệng gầm lên căm hận:

- Tiểu tử chết bầm kia, lão phu không giết được ngươi, quyết chẳng làm người nữa.

Năm xưa, Mông Diện La Sát Phùng Lệ Phi thành danh là nhờ vào thủ pháp Sách Hồn Tiễn và pho khinh công Cửu Cung Mê Bộ. Bà mang kiếm cho có lệ chớ ít khi dùng đến.

Vì vậy, giờ đây Thiên nhi chập chờn như bóng ma, thoát khỏi những nhát búa chết người chỉ trong gang tấc. Công phu khổ luyện từ thuở ấu thơ đã phát huy được hiệu dụng. Nhưng cậu cũng tháo mồ hôi hột vì những lần lưởi búa lạnh lẽo chỉ cách cơ thể trong gang tấc. Thiên nhi đã bảy lần phóng Sách Hồn Tiễn mà không hạ được đối phương, lòng vô cùng hổ thẹn, tự nhủ sẽ cố trau dồi thêm. Phùng Nương đã luyện thủ pháp này đến mực đại thành, tay không động đậy mà Sách Hồn Tiễn vẫn bay đi, Thiên nhi không thể sánh được.

Bỗng thấy lão cao gầy đang để trống hậu tâm. Hận Thiên xạ ngay một mũi Sách Hồn Tiễn. Cậu còn quá nhỏ để hiểu rằng hành vi ám toán kia là trái với đạo nghĩa của người hiệp khách. Đòn bất ngờ này đã trúng đích, lão cao gầy đau đớn rú lên, tay chân luống cuống bị trúng thêm một nắm phi châm của nữ lang áo xanh, ngã lăn ra chết.

Lão béo đau lòng trước cái chết của đồng đảng chẳng còn sợ Sách Hồn Tiễn nữa, lao thẳng đến chụp lưới thép xuống đầu Hận Thiên.

Hai mũi Sách Hồn Tiễn bay ra, cắm vào ngưc lão ta mà vẫn không cản được bước tiến. Có lẽ lớp mỡ dầy trên cơ thể đã khiến mũi thép không vào sâu đến phủ tạng.

Hận Thiên bị bất ngờ, chỉ còn biết trợn mắt kinh hoàng chờ chết. Chu Minh và nữ lang áo xanh sợ hãi thét lên, nhưng không cách nào can thiệp được.

loading...

Trong lúc sinh mệnh cậu bé như chỉ mành treo chuông, bỗng có luồng gió mạnh ập đến, đẩy lão béo lùn chếch sang một bên. Lưỡi búa phá nát lan can và lão ta lao xuống đất, nặng nề như trái mít rụng.

Nhất Bất Thông ngây người trước hiện tượng bất ngờ kia, lát sau mới hồi tỉnh chạy đến ôm Hận Thiên mà khóc:

- Không ngờ công tử lại liều lĩnh đến cúu lão phu như vậy! Hậu nhân của Phùng nữ hiệp quả đáng mặt anh hùng.

Thiên nhi gượng cười:

- Anh hùng gì! Vãn bối sợ đến nỗi chẳng còn hồn vía gì cả!

Nữ nhân áo xanh thúc giục:

- Chu đại ca, chúng ta mau xuống dưới bảo vệ anh em!

Chu lão gật đầu, dặn Hận Thiên cứ ở yên trên này, rồi cùng nữ nhân kia phi thân xuống! Cậu bé chạy quanh, thu nhặt lại những mũi Sách Hồn Tiễn.

Thấy đã đủ, Thiên nhi cũng xuống lầu tham chiến.

Nhưng bọn sát thủ Phù Dung Hội đã rút lui vì thấy hai đầu lĩnh đã thảm tử. Thủ hạ Phi Châm Môn thương vong không nhiều vì đã khôn ngoan rút lui trở lại vào tầng trệt, dùng độc châm mà cầm cự! Có lẽ phe đối phương đã xử dụng hết yên cầu nên không sao xua được họ ra lần nữa!

Hận Thiên thấy cuộc chiến đã tàn, cáo từ trở về Vạn An lữ điếm!

Chu Minh ân cần bảo:

- Sáng mai, lão phu sẽ đến vấn an công tử!

Hận Thiên vào phòng bằng đường cửa sổ, tắm rửa qua loa rồi buông mình xuống giường nệm. Cậu không ngủ được, nằm miên man suy nghĩ vể trận chiến lúc nãy. Rõ ràng là bản lãnh của cậu còn quá kém cỏi, khó toàn mạng dưới tay các đại cao thủ! Việc hạ được Thanh Y Thầm Kiếm chỉ là do quá khinh địch mà thôi!

Nghĩ lại lúc mình sắp chết dưới lưỡi búa của lão béo lùn, Hận Thiên rùng mình sợ hãi, và cậu chợt giật mình nhớ đến mùi hương thoang thoảng của trận quái phong đã đẩy lão ta sang một bên. Mùi hương ấy rất quen thuộc với Thiên nhi. Cậu bé ngẩn người một hồi, ngồi bật dậy, nhìn dáo dác quanh phòng, miệng gọi:

- Trịnh tỷ tỷ! Trịnh tỷ tỷ!

Quả nhiên linh ứng, một bóng trắng bay qua cửa sổ, nhẹ nhàng hạ thân đếng cạnh giường. Trên gương mặt nhợt nhạt của bóng ma điểm một nụ cười hiền hòa, ánh mằt dịu dàng âu yếm:

- Sao Thiên đệ lại đoán ra rằng ta có mặt nơi này?

Hận Thiên vui mừng khôn xiết, quàng tay ôm chặt lấy Trịnh Tiểu Thuần, bật cười vui vẻ:

- Tiểu đệ cũng là ma nên đoán việc như thần!

Thiên nhi đang ngồi cạnh giường nên đầu chỉ ngang ngực Tiểu Thuần.

Nữ lang nghe nhột nhạt, thẹn thùng đẩy Hận Thiên ra rồi ngồi xuống bên cạnh. Nàng tủm tỉm hỏi:

- Lúc nãy đệ có sợ không?

Hận Thiên gật đầu hỏi lại:

- Vì sao tỷ tỷ lại đến đây sớm như vậy?

Tiểu Thuần tủm tỉm đáp:

- Ngu tỷ là ma quỷ nên chỉ cần vài khắc để đến đây cứu cái mạng nhỏ bé của đệ!

Trò chuyện một lúc, Hận Thiên che miệng ngáp, cười bảo:

- Chúng ta đi ngủ thôi! Tiểu đệ buồn ngủ lắm rồi!

Cậu bé thản nhiên đẩy Tiểu Thuần ngã xuống nệm, ôm chặt lấy. Chỉ lát sau đã chìm vào giấc mộng.

Sáng hôm sau, Hận Thiên thức giấc, nhận ra con ma xinh đẹp đã biến mất. Cậu bé gọi mấy tiếng cũng chẳng thấy đâu, rầu rĩ đi rửa mặt, thay áo.

Nhất Bất Thông y hẹn đến Vạn An lữ điếm cùng Hận Thiên ăn sáng và trò chuyện rất lâu. Đầu giờ Thìn, Thiên nhi mới lên ngựa rời Lạc Dương!

Ngay chiều hôm ấy, Hận Thiên vượt Hoàng Hà, đi thêm năm mươi dặm thì trời tối. Cậu ghé vào một quán trọ trong trấn nhỏ nghĩ ngơi. Đầu canh ba, Trịnh Tiểu Thuần hiện ra, khiên Thiên nhi cao hứng phi thường. Tiểu Thuần cười bảo:

- Ngu tỷ không hợp với ánh dương quang ban ngày, nếu Thiên đệ muốn ta đồng hành thì hãy mua lấy một chiếc xe ngựa mui kín!

Hận Thiên mau mắn đáp ứng, sáng hôm sau mua ngay xe ngựa, tự tay làm xà ích. Lúc đầu cậu rất lúng túng, nhưng rồi cũng quen dần.

Sau hơn hai mươi ngày đêm hần gũi, chia sẻ mệt nhọc trên đường thiên lý, tình cảm giữa hai chị em càng thêm thắm thiết. Thiên nhi đã quen với vòng tay ấm áp và mùi hương thơm ngát của Tiểu Thuần, nên đã sa lệ khi nghe nàng nói:

- Bên kia Vạn Lý Trường Thành là địa phận của một phán quan khác, ngu tỷ không thể sang đấy được, Thiên đệ cứ một mình đến Hồ Đạt Lai học nghệ. Khi nào thành tài, trở lại ngọn núi Hằng Sơn này gọi lớn, ngu tỷ sẽ xuất hiện!

Lúc này hai người đang dừng xe dưới chân rặng Bắc Nhạc Hằng Sơn.

Tiểu Thuần chỉ vào một đỉnh thâm thấp trong dãy núi:

- Ngu tỷ sẽ ở trên ngọn núi ấy chờ đợi!

Nói xong, nàng ôm ngực húng hắng ho. Thời gian qua, thỉnh thoảng nàng cũng ho như vậy!

Hận Thiên lo lắng hỏi:

- Tỷ tỷ có sao không?

Tiểu Thuần mỉm cười:

- Ta là ma quỉ, đâu có bệnh hoạn gì!

Nàng cúi xuống định hôn lên trán Hận Thiên để từ biệt, nào ngờ cậu bé cũng có ý định ấy nên cũng nhón chân lên. Vô tình hai đôi môi chạm nhau ngọt lịm. Tiểu Thuần đỏ mặt quay gót, lướt như bay về hướng ngọn núi, thoáng chốc đã mất dạng trong rừng cây rậm rạp.

Hận Thiên dõi mắt nhìn theo, dạ bồi hồi, xao xuyến, cảm thấy hồn trống vắng, quạnh hiu.

Nhớ đến mối huyết thù, Hận Thiên gạt lệ lên xe đi tiếp. Cũng là cảnh thu nhưng giờ đây lại quá ư tiêu điều, ảm đạm?

Ở vùng Tái Bắc này, mùa thu về sớm hơn Trung Nguyên. Mới cuối tháng bảy mà hàng ngô đồng ven đường đã rụng hết lá, chỉ còn trơ lại cành khẳng khui. Gió thu lạnh lẽo ào ào thổi tung mái tóc buông xõa của Thiên nhi.

Cậu bé đã đi suốt chiều dài của tỉnh Sơn Tây mà chẳng hề thấy xa. Giờ đây, chỉ còn vài trăm dặm nữa mà sao muôn trùng diệu vợi!

Hằng Sơn chỉ cách trấn Đại Đồng hon trăm dặm, nên chiều hôm ấy, Hận Thiên đã đến nơi. Theo lời dặn dò của Nhất Bất Thông Chu Minh, cậu bé tìm đến căn nhà của Sa Mạc Thần Đà Trang Vĩnh Qúi là bằng hữu chí thân của Chu Minh, có ba mươi năm xuôi ngược các vùng sa mạc hoang vu, tạo dựng nên cơ đồ. Lão đi trên sa mạc dễ dàng và an toàn như đang dạo phố ở Bắc Kinh vậy!

Trang lão đọc thư của Nhất Bất Thông, hết lòng chieu đãi Hận Thiên.

Hai ngày sau, Sa Mạc Thần Đà cho ba thủ hạ lão luyện nhất đưa Thiên nhi vượt sa mạc đến Hồ Đạt Lai.

Bốn người xuất quan, đi vào khu vực phía Nam của sa mạc Đại Qua Bích.

Cước trình của lạc đà chẳng thể so với ngựa, chúng chậm rãi bước đi giữa vùng cát vàng mênh mông vô tận. Hận Thiên khổ sở vì cái nắng cháy da và cát bụi, hết lòng thán phục những bạn đồng hành.

Đêm đến, nằm cạnh đống lửa hồng, nhìn lên bầu trời sao lấp lánh, Hận Thiên nhớ mẫu thân và Tiểu Thuần vô hạn.

Cuối tháng tám, đoàn lạc đà mới đến phía Đông Nam Hồ Đạt Lai. Nơi nào có nước thì nơi ấy có người ở. Quanh chiếc hồ rộng lớn này có đến ba tiểu trấn và sầm uất nhất chính là trấn Nam Sa, vì nằm cạnh đường sang ngoại Mông.

Va gã hán tử hộ tống Hận Thiên cũng là người Mông Cổ, nhưng rất tinh thông Hán ngữ. Họ đã dạy cho Thiên nhi nói tiếng Mông, và phục lăn trước trí nhớ phi thường của cậu bé.

Sa Mạc Thần Đà Trang Vĩnh Qúi tất nhiên phải có người quen ở trấn Nam Sa này! Ba gã người Mông đưa Hận Thiên vào một lữ quán, trước là nghĩ ngơi, sau hỏi thăm tung tích Bất Biệt Cư Sĩ.

Lão chủ quán chỉ ngọn núi ở hướng Bắc, cách đấy chừng ba chục dặm, cười bảo:

- Trên sườn ngọn núi Hoàng Cương kia có một lão thần tiên pháp thuật thông thần, thường trị bệnh cho dân chúng quanh vùng. Nhưng chẳng ai biết lão ấy có phải là Bất Biệt Cư Sĩ hay không?

Hận Thiên mừng rỡ nói với ba hán tử:

- Sáng mai tam vị cứ trở lại Đại Đồng, việc học nghệ phải vài năm mới xong, chẳng thể chờ được đâu!

Gã lớn tuổi nhất cười bảo:

- Sau khi thành tài, muốn trở lại Trung Nguyên, công tử cứ đến quán trọ này, lão chủ quán sẽ lo liệu mọi việc.

Lão ta vui vẻ xác nhận:

- Đúng vậy, lão phu là Trang Vĩnh Lợi, biểu đệ của Sa Mạc Thần Đà, đã nhận được lệnh chăm sóc công tử trong những năm ở đây, cũng như lúc trở về!

Thì ra lão nà người Hán, nhờ vậy, bữa cơm chiều không đến nỗi khó nuốt.

Mờ sáng, Hận Thiên một mình khoác bọn hành lý, cỡi lạc dà đi về hướng núi Hoàng Cương.

Ngọn núi này chỉ cao độ tám chục trượng, cây cối rậm rạp nhưng cát sa mạc phủ đầy nên có màu vàng sậm. Tên Hoàng Cương dường như xuất phát từ hiện tượng ấy!

Theo sự chỉ dẫn của Trang Vĩnh Lợi, Hận Thiên mau chóng tìm được đường mòn xuyên rừng, dẫn lên đạo quán trên sườn núi. Cậu bé phải rời lưng lạc đà, theo đường sơn đạo mà thượng sơn.

Cơ ngơi của Bất Biệt Cư Sĩ là một tòa nhà xây bằng đá vôi, mái vòm tròn theo kiểu kiến trúc của một giáo đường đạo Hồi. Tòa nhà này nằm dưới những tàn cây rậm rạp nên khá mát mẻ.

Cửa không đóng nhưng Hận Thiên chẳng dám tùy tiện bước vào. Cậu cao giọng gọi:

- Cao tiền bối! Vãn bối là hậu duệ của Vũ Di Tiên Nương, mang tín vật đến xin cầu kiến!

Bất Biệt Cư Sĩ vốn có tính danh là Cao Hán Ngọc. Hận Thiên từng thắc mắc về biệt hiệu Bất Biệt, được Mông Diện La Sát giải thích:

- Họ Cao suốt đời không phân biệt thị phi, thiện ác, có hay không có. Lão là bậc chân nhân đạt đạo, thấu hiểu bản chất tinh truyền của vũ trụ và nhân sinh. Về võ học, Bất Biệt Cư Sĩ có thể thi triển kiếm pháp ở cả hai tay, phải trái như nhau. Do đó mới có danh là Bất Biệt!

Hận Thiên gọi ba lần, không thấy ai đáp lại, đánh liều bước qua khung cửa âm u kia.

Lát sau, từ trong vọng ra tiếng hét thất thanh của Thiên nhi và rồi khung cảnh lại im lìm như cũ!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: