truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng tử rắn – Chương 03.5 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“T-Tôi không tin ông!” Quincy James
tiến nhanh tới chỗ cửa sổ phòng làm việc của Rupert và lùi lại. “Chúng
bảo với tôi là đầu hắn chảy máu, chúng đâm một nhát từ sau lưng và bỏ
mặc hắn ở đấy trần truồng cho chết cóng. Làm thế nào hắn có thể sống sót
được chứ?”

Rupert thở dài và rót cho mình ly
Whisky thứ hai. “Tôi không biết làm thế nào, nhưng hắn đã sống. Thông
tin của tôi là tuyệt đối chính xác.”

Người thứ ba trong phòng là Gavin
Walker, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành cạnh lò sưởi. Walker trông
hệt như một gã hải quân cao lớn. Bàn tay ông ta lớn như tảng thịt đông
lạnh, vốn đã là như thế. Nếu như không có bộ quần áo đắt tiền và bộ tóc
giả, chẳng ai có thể biết ông ta là một nhà quý tộc. Trên thực tế, dòng
họ của ông ta có tổ tiên là những người Norman. Walker rút ra từ túi áo
một hộp đựng thuốc phiện được chạm khắc, lấy một ít đặt lên mu bàn tay
và hít nó. Cuộc nói chuyện đã phải tạm dừng lại khi mà ông ta đột nhiên
phải dùng đến một chiếc khăn tay để ngăn lại tràng hắt hơi mạnh.

Rupert nhíu mày, quay đi chỗ khác. Hít một hơi thuốc theo thói quen.

“Ta thật không hiểu nổi, James ạ,”
Walker nói. “Đầu tiên anh bảo Iddesleigh đã chết và chúng ta không cần
bận tâm nữa, vậy mà giờ đây hắn tự nhiên sống lại. Đám tay chân của anh
liệu có chắc là tìm đúng người không đấy?”

Rupert ngả người lên chiếc ghế để chờ
những lời bộc phát của James. Tường phòng làm việc của ông ta được sơn
một màu nâu sậm đầy quý phái, và hai bên lối đi là hai hàng ghế màu kem.
Dưới sàn là một tấm thảm đen và đỏ thẫm, và xung quanh cửa sổ bị che
phủ bởi những tấm rèm nhung màu vàng cổ điển. Một bộ sưu tập các tiêu
bản thực vật được treo trên tường.  mở đầu bộ sưu tập với một nghiên cứu
nhỏ về bông cúc vàng Parthenium thơm mà ông đã tìm được trong một hiệu
sách khoảng ba mươi năm về trước. Bản in thời đó không được tốt lắm. Nó
bị phai màu một góc do thấm nước, và tên kí tự Latinh khắc trên đó đã bị
nhòe đi, nhưng các phần khác đều ổn, và ông ta đã mua lại nó khi cả
tháng chẳng có ai để ý tới. Giờ đây, nó được treo giữa hai bức tranh lớn
hơn và tất nhiên, đắt tiền hơn. Một bức vẽ Morus nigra-tức cây dâu tằm và bức kia là Cynara cardunculus. Cây Ca-đông.

Vợ, các con, và cả đám người hầu của
ông biết rõ không thể làm phiền ông trong khi đang nghiên cứu, trừ những
trường hợp khẩn cấp. Như vậy thì quả là thiên vị đối với James và
Walker khi hai người này luôn mang tới những điều rắc rối.

“Chắc? Ch-Chắc chứ.” James cuống lên và ném một vật gì đó về phía Walker. Nó lấp lánh. “Chúng còn đem thứ này về nữa.”

Walker di chuyển nhanh hết mức có
thể, dù vẫn là chậm chạp. Ông ta bắt lấy cái vật đó, và rướn đôi lông
mày. “Nhẫn tước hiệu của Iddesleigh đây mà.”

Rupert dựng tóc gáy. “Mẹ kiếp, James,
anh còn giữ thứ đó làm gì?” Quả nhiên là  đang bàn giao công việc của
mình cho một kẻ ngốc.

“Chẳng sao đâu, tôi giữ nó để chứng
minh là Iddesleigh đã chết.”  Rupert nghe vậy liền nốc cạn ly Whisky.
“Đưa đây. Ta sẽ hủy nó đi.”

“Nhưng mà-”

“ Rupert nói đúng,” Walker nói xen vào. “Chúng ta không cần bằng chứng kiểu này.” Ông ta đặt chiếc nhẫn lên bàn của Rupert.

Rupert nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn.
Cái tên Iddesleigh được khắc chìm trên chiếc nhẫn và lớp vàng bị mòn đi
theo thời gian. Bao nhiêu thế hệ quý tộc đã đeo chiếc nhẫn này?  nắm
lấy chiếc nhẫn và bỏ vào túi áo.

Ông xoa bóp chân phải dưới gầm bàn.
Cha ông là một thương nhân ở thành phố. Và vì là con trai nên ông đã
từng phải làm việc trong các kho chứa hàng hóa, ngày ngày khuân vác các
tải hạt giống và thùng hàng nặng trịch. Ông đã quên đi cái tai nạn đã
khiến chân ông bị  thương tật, chỉ nhớ lúc đó toàn mùi cá ướp muối tràn
ra từ cái thùng bị vỡ. Và sự đau đớn vì gãy xương. Đến tận bây giờ, mùi
cá ướp muối vẫn khiến ông phải lợm giọng.

Rupert nhìn các “cộng sự” của mình và tự hỏi liệu chúng có thật sự làm việc hết sức không.

loading...

“Ông thì biết gì chứ?” James đứng dậy
nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao lớn như hải quân kia. “Ông chẳng
làm được cái quái gì cả. Chính tôi là người đã sai thằng Peller đi.”

“Thế mới ngu. Đáng lẽ ra anh không
bao giờ được phái Peller đi để trừ khử Ethan Iddesleigh. Tôi vốn đã
không tán thành rồi.” Walker lại rút hộp thuốc lá.

James gần như tức phát khóc. “Ông… nói láo!”

Walker không tỏ thái độ gì, và tiếp tục hút thuốc. “Có đấy. Chỉ có điều là tôi không nói ra thôi.”

“Rõ ràng ông đã ủng hộ kế hoạch của tôi ngay từ đầu, đồ chết dẫm!”

“Đâu có.” Walker hắt hơi. Ông ta chậm
rãi lắc đầu và rút chiếc khăn mùi soa ra. “Thật là ngu xuẩn. Thật quá
tệ là anh đã không nghe lời tôi.”

“Thằng khốn!” James lao tới chỗ Walker.

Walker né sang một bên, và khiến James vấp ngã. Mặt hắn đỏ gay, và lại lao vào ông ta.

“Này các quý ông!”  Rupert gõ mạnh chiếc gậy của mình lên bàn. “Vì Chúa. Chúng ta tới đây để làm gì hả. Còn Iddesleigh thì sao?”

“Ngài có chắc là hắn còn sống không vậy?” Walker hỏi dò. Chậm chạp mà chắc.

“Hắn còn sống.”  Rupert tiếp tục cọ
xát cái chân đau. Ông sẽ phải gác nó lên sau buổi nói chuyện này, bởi cứ
để lâu thế này sẽ không tốt. “Hắn ở Maiden Hill, một ngôi làng ở Kent.”

James nhíu mày. “Sao  biết?”

“Không quan trọng.” Ông không muốn
hai người họ biết quá nhiều. “Quan trọng bây giờ là hắn đã đủ khỏe để
triệu tập mấy tên gia nhân. Một khi hắn đã khỏe hẳn rồi, chắc chắn hắn
sẽ về London. Và chúng ta đều biết hắn sẽ làm gì đầu tiên.”

Rupert quay sang Walker, còn James thì đang vò đầu bứt tóc. Walker nhìn trước ngó sau liên tục.

Cuối cùng người đàn ông cao lớn ra kết luận. “Vậy chúng ta phải làm cho hắn không thể trở về London được nữa.”

Hết chương 3.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: