truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – Chap 96 – 97 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

*Chap 96:

Sam bước ra cùng Quân,
chợt thấy Phong nhỏ khựng lại vài giây rồi lại nở nụ cười. Tiến tới chỗ Phong,
nhỏ bắt đầu giới thiệu 

-Chào anh, anh cũng thích đến đây à! Chắc anh cũng biết Quân rồi nhĩ, Duy đã
giới thiệu Quân cho em! 

Phong không nói gì, cậu chỉ khẽ liếc nhìn Quân, có chút cảm giác khó chịu nhưng
Phong không biết tại sao hay Phong cảm thấy Quân lại muốn cướp đi Sam từ
cậu. 

Mệt mỏi, Phong đến đây để tìm một nơi thư giãn nhưng cuối cùng cậu lại càng cảm
thấy khó chịu hơn. Quay đầu bước đi, cậu không muốn dính vào Quân hay phải gặp
ngươi con gái đó nữa. 

Sam vội chạy theo, nhỏ vừa bước vừa quay lại vẫy tay tạm biệt Quân. Sam cứ tò
tò theo sau, lại cố tìm cách bắt chuyện với Phong 

-Anh đi đâu vậy? 

-……….. 

-Anh về nhà hả? 

-……….. 

-Em đi cùng anh có được không? 

-………… 

-…. Này! Anh đang khinh tôi đấy hả…… 

Khó chịu vì bị Phong lơ đi một cách quá đáng, Sam quát lên tức tối. Phong chợt
khựng lại vài giây, trái tim hơi thắt lại, cậu quay qua nhìn Sam. Mặt nhỏ chợt
biến sắc quay đi, lí nhí trong miệng 

-Em xin lỗi… 

Phong vẫn nhìn nhỏ… “Anh đang khinh tôi đấy hả!”… Bảo Nhi từng nói với hắn câu
này, kí ức ngày hôm đó lại trở về. 

Thấy Phong đứng im nhìn chằm chằm vào mình, Sam ngơ ngác, nhỏ huơ tay gọi 

-Này…Em xin lỗi…. Anh làm sao vậy? Này 

Phong chợt giật mình, cậu lại bước đi về phía trước. Phong phải rủ bỏ hình ảnh
của Sam ra khỏi đầu mình, cậu không muốn vì nhớ Nhi mà tìm đến Sam 

Sam vẫn không bỏ cuộc, nhỏ vẫn chạy theo Phong và tiếp tục luyên thuyên. 

Đi đến chỗ để xe, Phong mở cửa rồi quay qua nhìn Sam ra lệnh 

-Cô hãy về đi! 

Sam giả vờ không nghe thấy, nhỏ thản nhiên mở cửa và ngồi vào trong thắt dây an
toàn. Lôi luôn chiếc máy nghe nhạc ra đeo vào 

-Này, làm gì vậy? Tôi đã nói là cô về đi mà! Này! 

Sam lẩm bẩm theo bài hát mà nhỏ chẳng thèm để ý gì đến lời nói của Phong. Đứng
nhìn cái vẻ cứng đầu của Sam vài giây rồi Phong ngồi luôn vào vô lăng và lên
ga. 

-Nhà cô ở đâu? 

Đưa tay tháo tai nghe xuống, nhỏ quay qua nhìn Phong hớn hở 

-Nhà em ấy à? Ở số 5 Fen Ditton (San nói đại á nha, hông biết đúng hem) 

-Chịu lên tiếng rồi à? 

Nhỏ cười hì hì rồi lại nói không ngừng. Phong khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi
trong suốt 2 năm qua 

* * * 

Phong dừng xe trước ngôi biệt thự lớn. Đây là nhà Sam, nó lớn khoảng ngôi biệt
thự của cậu ở Việt Nam. Nhưng nó không lạnh lẽo như nhà của hắn, đứng bên ngoài
có thể thấy bóng nhiều người tới lui bên trong 

-Tới rồi, vào nhà đi! 

-Hay anh vào nhà em chơi một chút đi! 

-Tôi không thích! 

-Vào nhà chơi một chút thôi! Đi mà….. 

Sam cố gắng lôi kéo Phong, nhỏ cứ lè nhè bên tai nhưng Phong vẫn không xoay
chuyển. Nhỏ mở cửa, chạy ra chắn ngay đầu xe của Phong, miệng thách thức 

-Anh không chịu vào thì đừng hòng ra khỏi đây!! 

Phong mặc kệ, cậu đưa tay vặn chiếc chìa khóa và khởi động máy. Sam vẫn cứng
đầu, nhỏ bặm môi, nhìn Phong với vẻ thách thức. Phong giữ nguyên cần gạt, cậu
muốn xem xem Sam gan lì cỡ nào. 

Chiếc xe lên ga, kêu lên từng hồi vì đang bị kìm ***. Sam trợn mắt, không lẽ
Phong định cho nhỏ nhập viện thật sao? Nhếch môi cười, Phong đưa tay nhẹ nhàng
đặt lên cần gạt. Sam nhắm mắt, nhỏ nhất quyết không chịu nhích chân. 

Brừm……

Cốp! 

-Đồ cứng đầu! Vào đi! 

Phong cảm thấy Sam có vẻ đáng yêu, Sam có thứ gì đó làm cho cậu cảm thấy không
giống như những cô tiểu thư khác, nhưng cậu chỉ có thể xem như Sam là em gái
thôi! Phong khẽ cười bước đi trước vào trong, để lại Sam đứng ôm đầu vì ăn trọn
cái cốc đầu của Phong. 

* * * 

-Chào cô chủ! Chào cậu! 

Những người giúp việc lớn tuổi cúi đầu chào Sam theo phép tắt. Nhỏ nhăn mặt đi
đến chỗ họ 

-Cháu đã nói với mọi người rồi, mọi người không cần phải chào cháu như vậy
mà! 

-Nhưng đó là qui tắc mà cô chủ- một người giúp việc già lên tiếng với vẻ tôn
kính 

-Cháu chẳng thích qui tắc đó tí nào…. Hay lúc có mẹ cháu thì mọi người hãy làm
theo qui tắc, còn không thì thôi nhé. Nếu mọi người mà không nghe nữa là cháu
không nói chuyện với mọi người luôn đấy! 

Họ khẽ cúi đầu đồng ý rồi lui xuống tiếp tục công việc của mình. Sam cười tít
mắt, Phong nhìn nhỏ, Sam có vẻ tôn trọng mọi người và cũng chẳng giống tiểu thư
tí nào nếu như không xét về cách nói chuyện. 

-Mọi người ở đây nói tiếng việt sao? 

-Họ đều là người của gia đình em ở Việt Nam qua đây để cho gia đình cảm thấy
giống như là…. có đồng hương ấy mà! 

Rồi Phong không nói gì, chỉ đừng nhìn xung quanh, quả thật ngôi nhà ở đây được
trang trí theo phong cách như ở Việt Nam, mọi thứ mang cho ta cảm giác gần
gũi. 

Thấy Phong im lặng hồi lâu, Sam chạy đến đến lôi cậu lên phòng nhỏ, mặt tươi
cười hớn hở. Sam gọi chị giúp việc mang lên cho nhỏ một ly sữa cùng một ly nước
cam, mang lên đặt ly sữa trước mặt Phong, nhỏ ra lệnh 

-Anh mau uống đi! 

-Tại sao? 

-Không phải lúc nãy anh định vào quán Relax để giải khát sao? Chưa uống gì mà
anh đã bỏ đi rồi, vậy nên uống đi! 

-Tại sao lại là sữa? 

-Ờ…… ườm….. Sữa tốt cho da! Hì hì 

Cầm ly sữa lên dốc cạn, Phong lại nhìn xung quanh…. Chợt, đi đến phía tủ kính
được đặt ngay gốc phòng, Phong nhìn Sam ngạc nhiên, vội hỏi 

-Ở đâu cô có thứ này? 

-Ờ….. Chị tặng cho em! 

-Cô có chị? 

-Ừ! Em có chị 

Phong chợt hụt hẫng, cậu mong muốn câu trả lời khác, nhưng làm sao có thể được,
cậu không nên cô níu kéo làm gì. 

Sam thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy Phong chỉ vào con thỏ bông ở tủ nếu không nhanh
chóng nghĩ đến chị mình thì chắc là lộ rồi. 

Chậm rãi bước đến chỗ tủ sách, nhìn sơ qua một lượt hầu như toàn truyện
truyện. Sam có vẻ là đứa con gái hâm mộ manga, khắp phòng toàn là thú bông và
ảnh các nhân vật hoạt hình. Phong đưa tay vơ đại một cuốn sách trên kệ, nó nhìn
giống như một cuốn nhật kí. Chưa kịp lật ra thì đã bị Sam giật lấy, chưa kịp
lên tiếng thì nhỏ liền nói 

-Cái này anh không xem được, là đồ riêng tư! 

Dứt câu nhỏ liền chạy đi bỏ luôn vào trong tủ khóa lại. Phong khẽ nắm chặt tay,
từ lúc đến đây cậu càng nhớ về Nhi thêm việc Sam cứ lượn lờ trước mặt làm cậu
không tài nào tỉnh táo được, cậu muốn ôm chặt lấy nhỏ. Nhưng bây giờ cậu lại đang
cố gắng kìm hã-m tình yêu của mình. 

-Ở đây không còn gì nữa phải không? Vậy thì tôi đi đây! 

-Ừ, ở nhà đúng là chán thật, vậy chúng ta đi chơi đi! 

Phong không thể nào tách Sam ra được, nhỏ cứ bám riết lấy Phong. Bị Phong lơ đi
thì nhỏ lại giận quát lên, lúc đó Phong mới chịu lên tiếng. Cứ như vậy dần dần
Phong nói nhiều hơn 

Nhỏ đòi Phong chở đi khắp nơi, hết đi chơi mệt rồi lại đi ăn. Nhỏ chạy tứ lung
tung làm Phong đi theo thôi cũng đổ mồ hôi. Cũng may là nhỏ biết mệt nên dừng
lại tại công viên, nhỏ ngồi xuống chiếc ghế đá, quay qua nhìn Phong nũng
nịu 

-Em khát nước, anh mua giúp em chai nước đi! 

-Cô tự mua đi! 

-Anh không mua thì ở lại đây em về một mình đấy! 

Sam vừa nói vừa cầm chiếc chìa khóa xe của Phong lên ve vẩy trước mặt. Phong
cũng không biết là nhỏ chộp được nó từ bao giờ. Đành chịu thua đứng lên đi
mua! 

Ở nước ngoài khác với Việt Nam, hầu như chỗ nào cũng có đặt máy bán hàng tự
động. Cho đồng xu vào trong máy, Phong chọn cho nhỏ một lon nước cam và lấy cho
mình một lon pepsi. Cầm lon nước trở về, Phong muốn được nhìn thấy gương mặt
hớn hở của nhỏ khi nhận được lon nước. 

Chợt thấy nhỏ bị vây lại bởi 5,6 tên côn đồ to con gấp đôi nhỏ. Phong vội chạy
đến để giúp nhỏ, nhưng bước chân cậu chậm lại, có vẻ như Phong không cần ra tay
vì Sam đang ra các đòn rất nhẹ nhàng mà mấy tên côn đồ lại dần nằm lăn lộn trên
đất. 

Hạ xong cả đám nhỏ lại phủi tay cười hả dạ. Phong chỉ biết lắc đầu, đưa lon
nước cho nhỏ 

-Cô biết võ à? Cô giỏi đấy! 

-Chứ sao! Đừng tưởng em chân yếu tay mềm nhé! Mấy tên này chả là gì cả, quánh
cho chừa cái thói chọc phá con gái nhà lành! 

Khui lon nước ra uống rồi nhỏ lại hí hửng bước đi, miệng cười tươi rói! Phong
cười, cậu cảm thấy tim mình có vẻ trở lại như trước, đập rộn ràng hơn. Chợt nụ
cười tắt ngấm, cậu không thể yêu Sam được! Cậu không cho phép bản thân mình yêu
Sam!

*Chap 97: Người con gái của quá khứ, hiện tại và tương lai.

Kể từ ngày hôm đó, hôm
nào Sam cũng bám theo Phong làm cho cậu cực kì khó chịu. Chỉ vì lệnh của ba
mình chứ nếu không thì Phong đã hất Sam đi không thương tiếc rồi. 

Tuy vậy nhưng từ lúc có Sam ở bên Phong lại cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù
trong tim Phong vẫn đang cố gắng tạo khoảng cách với Sam. 

Rè…… rè……. 

Chiếc điện thoại nằm trên bàn rung liên hồi, Phong với tay lấy, là ba cậu gọi.
Phong bắt máy, như mọi khi, cậu chỉ im lặng chờ bên kia nói mục đích gọi
đến 

-Con mau đến đây đi, ba có chuyện cần nói! 

-Ở đâu? 

-Nhà hàng Palace đi! 

Phong tắt máy, cậu ngồi dậy choàng chiếc áo ves vào. Mệt mỏi thật, vừa trở về
chưa kịp nghỉ ngơi thì đã bị gọi đi. Không biết ông ấy lại có chuyện gì, chắc
hẳn không phải là cuộc họp hay kí một bản hợp đồng nào đó vì bây giờ đang là 6h
tối, mong rằng không phải là điều mà cậu đang nghĩ! 

* * * 

Để chiếc xe cho người bảo vệ, cậu bước vào trong. Nhà hàng vắng vẻ, chắc có lẽ
là đã được ông Trần bao trọn. Một người phục vụ dẫn Phong lên tầng trên. Đúng
như cậu đoán, ở đây có mặt của Sam, và hai người lớn. Chắc hẳn là mẹ của nhỏ và
Phong đã biết mục đích ông ấy gọi cậu đến đây. [ bạn đang dọc truyện tại alobooks.vn ]

Mọi người đã ngồi vào bàn, ông Trần cầm ly rượu lên cười nói 

-Hôm nay chúng ta có mặt ở đây là để chúc mừng chúng ta từ nay đã trở thành đối
tác của nhau, mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác giúp tập đoàn lớn
mạnh!! 

Ông Trần vừa dứt lời, ba mẹ của Nhi cũng vui vẻ nâng ly nhấp một ngụm. Chỉ có
Sam là cúi mặt xuống đất, nhỏ có vẻ khó chịu và không muốn ở đây 

-Và ngoài chuyện đó thì chắc còn chuyện khác nữa phải không ông Trần? – Mẹ Sam
lên tiếng, bà có vẻ đang trông chờ điều này hơn 

-Phải, ngoài ta chúng ta còn tác hợp cho bọn trẻ nữa! Chúng ta sẽ trở thành xui
gia của nhau! Hai đứa đã yêu nhau từ nhỏ, vậy thì còn gì tốt hơn nữa đúng
không! 

Họ đều gật đầu đồng ý và cười vui vẻ, riêng Sam và Phong thì sắc mặt không được
tốt, cả hai im lặng mà không lên tiếng vì biết rằng đây là việc người lớn đã
sắp đặt, khó mà từ chối được! 

-Vậy thì như đã thống nhất, cuối tuần này sẽ là ngày lành tháng tốt để tiến
hành hôn lễ cho hai đứa, đúng không? Thật là một ngày đáng mừng! 

Cả bữa tiệc hôm đó chỉ có tiếng cười nói của những người sắp đặt, đối với Sam,
nhỏ cảm thấy không gian ở đây thật khó chịu, nhỏ cảm thấy có lỗi với Phong.
Trong khi đó thì Phong chỉ im lặng mà thôi 

* * * 

-Anh hẹn em ra đây có chuyện gì à? 

Sam bước đến trước mặt Phong, bữa tiệc vừa tàn Phong đã gọi nhỏ ra đây. Chần
chứ một lúc rồi Phong mới lên tiếng 

-Tôi không muốn tiến hành hôn lễ này! 

Sam hơi thất vọng, mặc dù biết rằng Phong sẽ nói câu này nhưng nhỏ vẫn mong
rằng Phong đã chấp nhận con người của nhỏ. Im lặng vài giây, nhỏ ngước lên nhìn
Phong 

-Tại sao anh không muốn tiến hành hôn lễ? Anh không yêu em sao? 

loading...

-Tôi không muốn yêu ai cả 

-Tại sao? 

-Đơn giản vì tôi không thích và tôi không muốn thực hiện hôn lễ này, hãy tìm
cách hủy hôn lễ hoặc hôm đó sẽ không có sự xuất hiện của chú rễ 

-……….- Sam mím chặt môi, nhỏ nhìn Phong như cầu khẩn- Hãy cho em thời gian, nếu
em vẫn không thể làm anh yêu em, thì em sẽ là người hủy hôn! 

-Được thôi, từ bây giờ đến hôn lễ là 1 tuần, cô có một tuần để làm điều đó.
Nhưng đừng cố gắng, chỉ thêm thất vọng mà thôi! 

Sam gật đầu, nhỏ quay lưng đi khẽ gạt đi giọt nước còn đọng lại ở khóe mắt. Nhỏ
đang đau, nhỏ đau không phải vì bị Phong từ chối mà nhỏ đau vì Phong vẫn sống
trong quá khứ. 

Ngồi lên xe, ông tài xế nhìn Sam, ông rất thương nhỏ, ông xem nhỏ như con của
mình vậy. Từ lúc gặp lại Sam, ông lúc nào cũng âm thầm đi theo để bảo vệ cho
nhỏ, để nhỏ không bị lạc mất như lúc trước nữa 

-Cháu đang buồn sao? 

-Dạ! Cháu cảm thấy có lỗi với một người, mình chuyện đã đi quá giới hạn, liệu
có thể thay đổi được không bác? 

-Còn tùy đó là chuyện gì nữa cháu à! Nếu chàu thấy vẫn có thể quay lại được,
thì nên quay lại. Còn nếu đã nhất quyết đi tiếp, thì nên giữ vững quyết định
của mình! 

-Cháu hiểu rồi!…. Bác đưa cháu đến gặp Quân nhé! 

Ông khẽ gật đầu cười nhẹ, đưa nhỏ đến nhà Quân. Lúc buồn nhỏ đều tìm đến Quân
để tâm sự và có lẽ bây giờ cũng như vậy!

-Nhi đến đây có chuyện
gì vậy? 

Ngồi xuống ghế sopha, uống một ngụm nước Quân vừa đưa, nhỏ nhìn Quân ánh mắt có
chút buồn 

-Phong không quên được Nhi, anh ta vẫn không quên được quá khứ, Nhi phải làm
sao đây hả Quân? Làm sao để cho Phong chấp nhận Sam? Hay Nhi nên nói cho anh ta
biết sự thật? 

Quân khá buồn, cậu nhìn nhỏ, chần chứ một chút suy nghĩ gì đó rồi Quân lên
tiếng 

-Quân nghĩ Nhi nên tiếp tục, mục đích của Nhi là làm thay đổi suy nghĩ của cậu
ta mà! Nhi cần phải làm cho cậu ta yêu con người của hiện tại, không phải của
quá khứ…… Vả lại trước đó Nhi đã làm cho cậu ta đau khổ, liệu biết được chuyện
này cậu ta có tiếp tục yêu Nhi hay sẽ tức giận vì Nhi đã làm như vậy? 

-Nhi….. Nhi không biết nữa! Vậy, Nhi nên tiếp tục cố gắng sao? 

-Ừ! Quân nghĩ như vậy….. Có lẽ là đã đi quá xa rồi, không thay đổi được
đâu! 

-…………… Ừ, thôi! Nhi mệt rồi! Nhi về trước, tạm biệt Quân! 

Nhỏ mệt mỏi bước đi. Nếu thật sự hai người có duyên, nếu thật sự có thứ gọi là
định mệnh, nhất định, nhất định Phong và nhỏ sẽ trở về với nhau. 

* * * 

-Ba à, con gái của ba đang rất buồn đó, ba có biết không? Con phải làm gì là
tốt nhất đây hả ba? Liệu con có thể làm cho anh ta lại yêu con không 

Sam ngồi xuống nói chuyện với ba mình, ông vẫn đang hôn mê, từ ngày trở về nhỏ
vẫn luôn nói chuyện với ông, nhỏ tin rằng ông sẽ nghe được nhỏ nói và nhỏ tin
rằng ông sẽ tỉnh lại cho dù ông đã ngủ một khoảng thời gian dài. 

Mệt mỏi, nhỏ gục đầu bên cạnh ông 

* * * 

Những ngày tiếp sau đó Sam vẫn cố gắng làm cho Phong vui, nhỏ vẫn luôn theo sát
Phong nhưng Phong lại trở về lạnh lung hơn trước. Phong chỉ chịu để nhỏ theo
cùng khi ông Trần ra lệnh. Phong cảm thấy mệt mỏi, cậu cần phải làm cho Sam rời
đi, vì Sam không bao giờ có thể thay thế Nhi! 

* * * 

-Này, anh đang nhìn gì vậy? 

Ngồi trên thành cầu gió mơn man, trời đêm lung linh sao, khung cảnh thơ mộng.
Đưa tay vén những sợi tóc rối qua bên tai, Sam nhìn Phong cười thật tươi 

-Không gì cả! 

-Vậy sao? Vậy anh có thích ngắm sao không? 

-Không! 

-Đếm sao rất vui mà! Đếm sao có thể giúp người ta đốt thời gian và cảm thấy vui
hơn! Anh thử đếm đi! 

-Không thích! 

-Sao vậy chứ? 

…………………. 

Và Sam cứ hỏi để bắt chuyện với Phong, còn Phong thì lại kết thúc mọi thứ với
những câu trả lời cụt ngủn. Sam cảm thấy chán nản, nhỏ hồi chóng tay lên thành
cầu, miệng ngâm nga vài câu hát 

“I remember tears streaming down your face 
When I said, “I’ll never let you go” 
When all those shadows almost killed your light 
I remember you said, “Don’t leave me here alone” 
But all that’s dead and gone and passed tonight 

Just close your eyes 
The sun is going down 
You’ll be alright 
No one can hurt you now 
Come morning light 
You and I’ll be safe and sound” 

Phong chợt sững sờ, giọng hát đó, giọng hát quen thuộc mà hằng đêm cậu vẫn nghĩ
về. Phong vào đôi môi đang mấp máy khe khẽ bài hát, Phong không thể kìm được
mình. Toàn thân như không nghe theo lời của bộ não nữa. Đưa tay lên quay kéo
mặt nhỏ qua và đặt lên đó một nụ hôn. Nụ hôn mãnh liệt như bao lâu nay kìm nén
đều dồn lên đó. 

Sam hơi bất ngờ, nhưng nhỏ cũng từ từ nhắm nhận và nhắm mắt lại. 

* * * 

Phong đưa Sam về nhà, nhỏ ngồi trong xe chần chừ mãi, rồi như lấy hết can đảm,
nhỏ quay qua Phong 

-Còn 2 ngày nữa……. Liệu em đã có được phần nào trong tim anh chưa? 

-Không! Mãi mãi như vậy! 

-Còn lục nãy? Nụ h……. 

-Quên nó đi, tôi có việc rồi, cô mau xuống xe đi! 

Sam bước xuống xe, nhỏ thất vọng và mệt mỏi. Nhỏ cảm thấy mình không đủ sức để
níu giữ Phong nữa. Có lẽ nhỏ nên buông tay, buông tay như lúc trước nhỏ đã
làm….. Không! Đó là sai lầm của nhỏ, nhỏ không nên lập lại điều đó lần nữa. Vẫn
còn 2 ngày, nhỏ sẽ làm hết sức mình, cho dù không còn hy vọng thì nhỏ vẫn làm.
Bước chân dứt khoát như quyết định của chính mình, Sam đi vào nhà 

* * *

Điều mà bây giờ nhỏ nghĩ
rằng có thể níu kéo Phong đó là hành động như Bảo Nhi! 

Sam trở về là Bảo Nhi, cách ăn nói, cách đi đứng, cách cãi bướng với Phong.
Nhưng, Phong dường như đã dứt bỏ Sam, Phong không còn nhìn về nhỏ nữa, Phong lơ
đi mọi thứ và không nhận ra Bảo Nhi! 

* * * 

Lang thang bước đi trên đường, đường phố ở Mị về đêm vắng vẻ và lạnh lẽo hơn ở
Việt Nam. Sam cảm thấy lạnh, ngày mai sẽ là ngày cuối cùng để nhỏ có thể níu
kéo Phong. Liệu nhỏ có làm được không? 

Chợt nhận chiếc ô tô phía trước, đó chẳng phải là chiếc ô tô của Phong sao? Sao
nó lại nằm ở đây, ở giữa đường. À không, chiếc xe đâu trước một ngôi nhà, bên
trong có bóng người. Sam chầm chậm bước vào trong, cửa không hề khóa. Hơi ngạc
nhiên, nhưng thứ ẩn chưa bên trong ngồi nhà kia mới là thứ nhỏ quan tâm
hơn. 

Khẽ nhìn qua khe cửa sổ, nhỏ như chết đứng, là Phong, Phong đang hôn một người
con gái khác. Nhỏ đau, đau lắm! Quay lưng bỏ chạy, nhỏ không muốn nhìn thấy,
nhỏ muốn xóa bỏ, muốn cảnh đó biến mất khỏi đầu nhỏ. Đau đớn quá, hóa ra không
phải Phong còn giữ mãi hình bóng của Nhi mà là vì Phong đã có một người khác.
Nước mắt rơi không ngừng, nhỏ chạy thật nhanh đến tìm Quân. 

“Xin lỗi, nhưng tôi không thể yêu em được!” 

Đưa tay đẩy người con gái trước mặt ra, Phong quay lưng bỏ đi, khẽ đưa tay quẹt
môi như muốn xóa hết những thứ lúc nãy, bước thật nhanh ra khỏi nơi này, để lại
người con gái phía sau khẽ cười vì thích thú. 

* * * 

Sam chỉ ngồi im lặng mà khóc nấc lên. Quân không biết mình nên làm gì, Quân
cũng đang đau lòng lắm, khi nghe Sam kể mọi chuyện Quân rất tức giận, tức giận
vì một kẻ phản bội và tức giận vì kẻ đó đã làm cho người con gái cậu yêu phải
đau. 

-Nhi đừng khóc nữa! Hay chúng ta đi đâu đó để thư giản được không? 

-Hức….. Hóa ra trước giờ Nhi chỉ hoang tưởng! Phong không phải là của Nhi…….
hức…… Nhi sẽ từ bỏ hôn ước….. Cách tốt nhất….. Nhi sẽ trở về Việt Nam ngay
trong đêm nay….. Nếu cô dâu không xuất hiện thì lễ cưới sẽ bị hủy…. Và anh ấy
sẽ được tự do yêu người mà mình yêu….. hức 

Nói rồi Sam đứng dậy, nhỏ bước đi thật nhanh, về nhà thu dọn hành lí. Quân chỉ
đứng lặng ở đó mà không làm gì cả. 

-Alo, bác hãy mua giúp cho cháu một vé trở về Việt Nam ngay tối nay! Vậy nhé
bác! 

Nhỏ xếp từng vật vào vali. Chợt nhìn con thỏ bông, lòng nhỏ như quặng thắt, nhỏ
không trách Phong, tất cả là vì nhỏ. Khẽ ôm con thỏ vào lòng “Tôi sẽ mãi nhớ về
anh! Mong anh sẽ được hạnh phúc”. Đặt con thỏ vào trong vali, đưa tay lau đi
giọt nước mắt, Sam bước đi thật nhanh. 

Bác tài xế đứng chờ trước cửa, gương mặt ông có vẻ rất buồn. 

-Cháu muốn đi thật sao? 

-Vâng ạ! Cháu chỉ đi một thời gian thôi! Một thời gian để quên tất cả! 

-Nếu cháu muốn vậy! 

* * * 

“The fight form U.S to Vietnam will star in 5 minutes” 

Một lần nữa, nhỏ lại rời xa Phong. Đau lòng quá! Nhỏ không muốn chút nào, nhưng
đến giờ rồi, phải dứt khoát thôi. Nước mắt lại rơi theo từng bước chân của Sam,
đưa vé cho người soát vé nhỏ tiếp tục bước đi 

-EM ĐỊNH BỎ ANH LẦN NỮA SAO CON HEO NGU NGỐC!! 

Giọng nói làm nhỏ khựng lại, vội quay theo hướng phát ra giọng nói đó. Là
Phong, Phong đang thở từng hồi gập gáp, làm sao cậu có thể biết được mà đến
đây? 

Nhỏ chỉ biết đứng im, nước mắt cứ chảy mãi. Phong bước nhanh đến chỗ nhỏ mặt
đầy vẻ tức giận. Chợt ôm chầm lấy Sam 

-Anh xin lỗi! Anh xin lỗi vì đã không nhận ra em, đáng lí ra anh không nên làm
vậy! Là tại vì anh quá mù quán giữ mãi Bảo Nhi mà không nhận ra Bảo Nhi đang ở
trước mắt! Anh xin lỗi! Anh yêu em 

Sam đứng im như tượng, chợt nhỏ đưa tay đẩy Phong ra 

-Không, anh nói dối, rõ ràng lúc nãy anh còn hôn người con gái khác mà! 

-Anh….. Thật ra anh chỉ dàn chuyện thôi! Anh không muốn lấy Sam, anh chỉ yêu
Bảo Nhi thôi! 

-Thật sao? Anh….. Anh thật quá đáng…. hức….. Anh có biết là tôi đau như thế nào
không hả đồ đáng ghét! 

-Anh xin lỗi! Nhưng tại sao em phải giả làm Sam chứ? Sao em không nói với anh,
em là Bảo Nhi, lại còn viết thư như vậy, em có biết là anh đã định tự sát để
đến với em không con heo ngốc 

-Tôi không giả, tôi thật sự là Sam. Tôi đã tìm thấy ba mẹ ruột của mình và họ
đã giúp tôi chữa bệnh. Bức thư đó….. những gì viết trong đó đều là sự thật vì
lúc đó tôi nghĩ rằng mình sẽ không qua khỏi…. Nhưng cuộc phẫu thuật thành công,
tôi không muốn anh phải gặp lại Nhi, tôi muốn anh chấp nhận con người mới là
Sam…. và tôi sợ anh….. hận Nhi…..- Sam cúi mặt, nhỏ nói nhỏ dần

Đồ ngốc, có biết tôi vẫn
luôn chờ Nhi không!…. Chút nữa thôi là anh đã mất em lần nữa rồi!………
Khoan đã…. Đừng xưng tôi với anh nữa, gọi như trước đi! 

-Không! Anh có biết là tôi đã phải cố gắng thế nào không? Nói chuyện kiểu đó
thật khó chịu!! 

-Nhưng chẳng phải trong thư em nói là muốn gọi anh em sao? Nếu em không gọi như
vậy thì anh không tin bức thư đó là thật!! 

-……………….- Sam im lặng, nhỏ ngượng chín mặt, nói nhỏ xíu- Ừ thì, anh – em 

Phong cười tươi, cậu thấy vui hơn bao giờ hết, nụ cười thật sự đã trở về, người
con gái cậu yêu đã trở về, cậu sẽ mãi mãi yêu con heo ngốc này và không bao giờ
thay đổi. Ôm Sam xoay một vòng làm nhỏ ngượng vì mọi người xung quanh nhìn chằm
chằm vào mình, chợt nhớ ra điều gì đó, Phong lên tiếng 

-Nhưng em có phải là người con gái khi trước anh từng “thích” không? 

-Thật ra thì sau vụ tai nạn em chẳng nhớ gì cả…. Em đã tìm mọi cách để quên đi
quá khứ…… và em đã lãng quên anh…!! Và khi gặp lại Duy….. em đã nói với anh ta
rằng muốn anh quên Bảo Nhi…. và anh ta luyên thuyên một hồi, lại nói đến anh
hay nhắc một người con gái tên Sam…. rồi lại nói đủ mọi chuyện…. rồi dường như
mọi thứ ùa về…. Em không ngờ mình lại từng thích anh! 

-Vậy thì em thuộc về anh rồi! Đừng hòng thoát khỏi anh nữa! Cho dù có cố gắng
thế nào!….. Trời hôm nay mát quá, mau đi ăn thôi! Ăn nhiều như trước!! 

Vừa nói, Phong vừa đưa tay giật lấy cái vali từ Sam. Nhỏ chợt ngơ ngác chạy
theo hỏi 

-Mặt anh sao mà sưng lên vậy? 

-Tại em đó…… 

* * * 

20” trước 

Phong nhận được một cuộc gọi từ Quân, đến điểm hẹn, chưa kịp hiểu chuyện gì cậu
đã bị Quân giáng một cú đấm vào mặt và não chợt thông….. Sam đã nói cho Quân
biết. 

Phong không đánh trả, chỉ đứng dậy và quay lưng 

-Xong rồi phải không? Tôi đi đây 

-Cậu là một tên đại ngu ngốc hay là một tên phản bội? Nếu như cậu “đại ngu
ngốc” thì hãy nghe cho rõ đây! Sam chính là Bảo Nhi! Cố ấy chỉ là giả vờ không
cho cậu biết thôi! 

-Sao? – Phong quay người lại, mắt trợn to hết cỡ vì ngạc nhiên và một cảm giác
hối hận đang dâng lên 

-Cậu còn 10”, Bảo Nhi đang chuẩn bị trở về Việt Nam để hủy hôn lễ. Hãy nhanh
chân lên hoặc cậu sẽ mất cô ấy lần nữa 

Không nghe Quân nói hết câu, Phong chạy thật nhanh ra xe, phóng ga bạt mạng để
đến sân bay, tìm kiếm Bảo Nhi khắp nơi và đầy hoang mang… Và cậu đã tìm
được! 

* * * 

-Ha! Thật đáng đời anh! Ai bảo anh lùa em làm gì! 

-Cũng tại anh yêu em quá thôi! Không biết lo cho anh mà còn cười nữa sao? Em
đúng là con heo ngốc đáng ghét….. 

-Anh dám nói em là heo ngốc à! Mau đứng lại đó!!! 

Trong màn đêm tĩnh mịch, hai con người đang hạnh phúc vì đã thuộc về nhau. Mọi
thứ đều bắt đầu từ Định Mệnh! 

~0o0 The End 0o0~ 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: