truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng Tử và Em 25-26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

25.

    Lân loạng choạng, gần như là ngã bổ chửng khi cánh cửa bung ra, đột ngột như trêu tức anh cũng nhiều như khi ương bướng thách thức anh ban nãy. Anh đứng thẳng dậy và nhìn vào trong. Ơtec đứng đó, một luồng gió nhẹ cũng có thể thổi ngã cô. Mặt cô trắng bệch và mắt sưng đỏ… Cô loạng choạng.

Lân lập tức bước tới, đỡ cô vào lòng, không ngăn được mình siết chặt lấy cô. Ơtec lạnh quá, chiếc áo dài tím than vân chìm của cô nhăn nhúm và nhếch nhác, nhưng không có vết máu, không gì cho thấy cô bị thương.

Lân hít căng buồng phổi không khí quanh cô, làn hương mà anh thiếu thốn! Cô đây rồi, trong tay anh… “Em không sao chứ?”

Nhũn người vì được sức nóng của anh bảo bọc, Ơtec chậm rãi lắc đầu. Hãy để yên cho cô giây phút này, khi anh đã tìm ra cô, để cô được tin là anh cần cô vô cùng…

Lân đang ôm lấy cô, sự thực chứ không phải ảo giác. Anh đã tìm cô, và tìm thấy cô… Anh chính là ánh sáng của cô! Lân. Lân, Lân!!!

“Không bị thương, trầy xước gì chứ? Em không…” Lân hỏi ngay, vội vã quá mức. “Em ổn.” Ơtec trấn an anh. Cô đã tự do rồi,  sao Lân phải lo lắng khẩn trương thế, không giống anh thường ngày, “Em chỉ hơi mệt, choáng váng một chút, có lẽ là tại ête…” “Em bị đánh thuốc sao?” Lân phẫn nộ hỏi. “Vâng, nhưng chỉ thế thôi…”

“Những chuyện gì đã xảy ra? Tên khốn nào…” “Em không biết… Em đến đây tìm tài liệu, giờ em nghĩ đã có ai đó cố tình đánh cắp nó, rồi em nghĩ có ai đó đã gây mê em từ phía sau… khi em tỉnh lại thì mọi cửa đã bị khoá.” Anh nhìn những mảnh giấy vụn dưới sàn. Ơtec nói dùm cho anh kết luận. “Bài viết của em.”

Làm thế nào mà chuyện này có thể xảy ra với Ơtec, ai có thể làm như thế với cô? Lân suy nghĩ. May cho đời hắn là đã không làm gì tổn thương đến cô, có lẽ thuốc mê hết tác dụng trước dự tính của hắn, nhưng suýt chút nữa thì Ơtec đã lỡ lượt thuyết trình…

“Buổi hội thảo? Em phải đến buổi hội thảo, mấy giờ rồi anh?” “Bình tĩnh nào! Chưa đến lượt của em đâu, nhưng cũng …sắp,” Lân nhìn đồng hồ, “chúng ta phải có mặt ở đó ngay. Em đi được không?”

“Được, em ổn mà.” “Em chắc không? Đủ sức để đứng thuyết trình…” “Em không sao. Em phải đi!”

Lân không tranh cãi với tính trách nhiệm của cô, buổi hội thảo quá quan trọng đối với tương lai của cô để anh ngăn cản cô đi. Anh dẫn cô tới hội trường. Thầy Thành đón họ với cơn giận sắp bùng nổ, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng của Ơtec, ông dừng mình lại. “Sắp đến lượt em rồi đấy Hồng Bì. Chuyện gì thế, em nói được chứ?” “Em làm được mà thầy…”

“Em nghĩ cô ấy cần thêm thời gian để chuẩn bị,” Lân vội ngắt lời cô “thầy có thể sắp cho cô ấy xếp cuối cùng không ạ?”

“Ừ à được.” Thầy Thành nói, “dĩ nhiên được, em phải chuẩn bị tốt cho buổi thuyết trình chứ!” “Thầy còn giữ của cô ấy bản in bài thuyết trình chứ ạ?”

“Dĩ nhên là còn…” “Thầy có mang theo…” “Có.” Cuối cùng thầy Thành cũng nóng nảy ngắt lời Lân. Thật đáng ngưỡng mộ khi ai đó có thể ngắt lời anh trong bộ dạng như thế. “Đưa con bé ra sau chuẩn bị và thầy sẽ đưa cho em bản in đó!”

“Vâng, cám ơn thầy!” “Em sẽ phải giải thích với thầy sau đấy!” Thầy Thành nói với anh sinh viên xuất sắc của mình, rồi vội vã tìm tới chỗ người sắp xếp chương trình.

Lân tất nhiên không phản đối gì, anh để một trong những chị khoá trên cùng Ơtec vào phòng vệ sinh để chỉnh trang lại.

Cô cần, rửa mặt, chải lại tóc, làm cái gì đó với cái áo dài của mình… Thời gian không còn nhiều khi Ơtec bước ra, Lân chỉ kịp nắm lấy tay cô, cố gắng bảo cô bình tĩnh trước khi cô bước vào phòng hội thảo.

Những dòng đầu tiên của bài viết, Ơtec đọc một cách thụ động, cô gần như không biết nghĩa của những gì mình vừa phát âm. Cô nhìn quanh hội trường, bắt gặp ánh mắt Lân.

Anh nhìn cô trìu mến, ánh mắt dịu dàng khích lệ cô. Anh vẫn ở đây, chờ em. Lân…

Ơtéc hít một hơi thở sâu, cô bắt đầu thuyết trình bài viết của mình. Cô phải làm được điều đó! Đây là bài viết của cô!

Lân nhìn cô đọc bài viết của mình, những quan điểm mới mẻ, cách trình bày sáng tạo,… người con gái anh yêu! Rõ là anh không thể công tâm được nữa! Lân chẳng buồn tìm hiểu kẻ chí-công-vô-tư trong anh đã đi lẫn vào cái xó nào nữa. Cô đang ở trước mắt anh, với Lân, thế là đủ. Anh chờ cho đến khi cô kết thúc phần thuyết trình của mình và lắng nghe bao nhiêu là tiếng vỗ tay cô nhận được, cái gật gù của những vị giáo sư ngồi hàng đầu… anh xem xét kỹ hơn là lúc cho chính bản thân anh ban nãy! Cô thật tuyệt vời biết bao. Và người con gái tuyệt vời ấy lại dành cho tên ngốc là anh đây. Ông bà đã dạy hay không bằng hên. Và anh còn nợ cô một vài điều chưa nói!

Lân bắt đầu nhớ lại hoàn cảnh cô bị nhốt lại,… Tai nạn ư? Quá vô lý… Anh nhìn quanh hội trường, tìm kiếm một người… Lông mày anh nheo lại, đôi mắt đóng băng lạnh lẽo khi không tìm thấy kẻ đó… Dù là ai thì Lân cũng sẽ không bao giờ buông tha vụ này một cách dễ dàng. Hắn ta (hay cô ả, Lân nghi ngờ) sẽ không được buông tha…  Kẻ bắt Ơtec còn để lại một số sơ suất, Lân nhận thấy nhiều điểm mà hắn để lại… anh sẽ không trực tiếp nhùng tay vào. Lân lặng lẽ rời khỏi hội trường, bấm vài số điện thoại, đảm bảo sẽ có người để thời gian vào vụ này.

Phạm Quốc Lân là ngươi không dễ tha thứ cho ai dám đụng đến người con gái của anh, chưa kể đó là cô, là Ơtec yếu đuối…

À, anh nghĩ, anh còn phai rgoị cho một tên nữa hẳn đang điên đầu lên vì tìm kiếm cô! Gã ngốc! Anh còn chuyện phải tính với hắn nữa, nhưng là sau này! Sao có lắm chuyện phải lo thế không biết!

Nhưng đó chẳng phải là điều anh quan tâm nhất lúc này.

Lân đi vòng sang cánh cửa phía sau hội trường. Ơtec đang bị vây quanh bởi bạn bè, trong đó có Thu. Gương mặt cô vẫn chưa hết xúc động, đáng yêu làm sao. Ơtec nhìn thấy anh, đôi mắt mở to, sáng lấp lánh. Lân cười. Anh nắm lấy tay cô, hoàn toàn sở hữu, kéo cô ra khỏi đám đông. Sau cùng, có cô ở kề bên thật mới khiến anh an tâm. Tay đan vào tay, cảm giác yên ổn…

Cuối cùng Lân cũng thừa nhận tình yêu của mình, anh hiểu ra cảm giác điên cuồng hận ấy chẳng phải là cơn giận dữ thông thường vì sự phản bội, mà là cơn ghen không thể kiểm soát. Anh đã dối mình khi bảo không cần cô yêu anh, anh cần tình yêu của cô hơn tất thảy. Anh cần cô! Cuộc sống của anh, đời anh sẽ ra sao khi không có cô nữa? Hốt nhiên quá khứ trước khi cô xuất hiện chỉ còn là một mảng tối đen, tương lai không có cô chỉ còn là một màn sương mù mịt. Thế giới của anh, vũ trụ của anh trở thành một khoảng thống nhất chỉ còn có cô làm tâm điểm, vắng cô, chết tiệt Lân sẽ không thể đứng vững nữa.

Anh không chỉ muốn, anh cần cô ấy! Mỗi một giây của cuộc đời anh!

26

. Phương nhìn thấy tên Lân đó cứu được con bé Hồng Bì. Còn hơn cả tức giận! Nhưng cô biết không còn cơ hội nữa! Nhưng liệu hắn ta có đoán ra được là cô không? Chà, hắn có đoán được ai có động cơ? Phương kinh hoàng nghĩ lại kế hoạch của mình, cố kiểm tra xem liệu có thiếu sót? Tốt nhất là nên tránh đi, cô nghĩ và rời khỏi hội trường. Cô cũng không cam lòng đứng nghe nghững tràng pháo tay dành cho con bé đó, những tràng pháo  tay vốn dành cho cô… Phương quay lại chỗ dãy phòng phía Đông. Đúng là sơ sót, cô đã quẳng mảnh khăn tẩm thuốc lại đó! Nhưng cô không tìm thấy mảnh khăn! Có thể nào tên oắt đó đã nhặt được? Mồ hôi chảy ròng ròng trên má, Phương lập tức rời khỏi, cắm cổ chạy về nhà xe! Chứng cớ ngoại phạm, cô cần rời khỏi nơi này lập tức! Phương đến chỗ chiếc xe của mình, cố tỏ ra bình thường nhất để không bị chú ý… “Chị Phương?” Một giọng nói vang lên!

Phương hoảng hốt dừng lại, không biết có nên quay đầu lại hay không! Kẻ đó tiến đến trước mặt cô! Ánh mắt Tín như có dao, chiếu thẳng vào Phương… Liệu gã ta có biết?

loading...

“Chị đến chỗ hội thảo ư? Nó chưa kết thúc mà?” Tín hỏi bằng một giọng thờ ơ, nhưng anh nghe những nghi ngờ của Lân quá cuộc điện ban nãy… Gã biết! Gã biết rồi! Phương cần rời khỏi chỗ này! “Ừm… Ừ! Chị có chút việc phải về gấp!”

“Vậy ư?” Tín cười nhẹ nhàng, nhếch mép chứ ánh mắt thì khiến người phải lạnh gáy. Rõ ràng ở lâu với Phạm Quốc Lân người ta cũng sẽ học được cách giết người không dao, một nghệ thuật hẳn hoi! “Vậy chị về nhé! Tạm biệt, sẽ sớm gặp lại!” Sẽ sớm gặp lại?

Phương rời khỏi nhà xe, cố ngăn cơn run rẩy và nức nở. Cô đã bị bắt gặp! Phải làm sao? Phải làm sao đây? Ôi, bố mẹ sẽ xiết bao thất vọng nếu biết… Phương dừng lại, cô ngồi bệt xuống lề đường, ôm lấy mặt, rấm rức khóc…

Tín tiếp tục vào trường, Lân chỉ kể sơ qua tình hình đủ để anh thôi lo lắng lục tung thành phố. Anh bất ngờ bởi những suy đoán của Lân về kẻ làm hại Bì Bì… Dù sao anh cũng muốn vào trường gặp Ơtec, hẳn cô ấy phải lo sợ lắm… Tín rảo bước. Và anh nhìn thấy hai người đó… Lân nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm áp, kéo cô ra khỏi các bạn không chút lịch sự. Họ đi đến một góc vườn trường vắng vẻ.

Trời đã chuyển sang phút hoàng hôn, không gian tràn ngập sắc hồng. Gió bắt đầu lưu luyến dịu dàng qua những cành cây khô, xôn xao nhè nhẹ. Lân cởi áo vét, khoác vào cho Ơtec.

“Em không sao rồi phải không?” Anh hỏi.

Ý anh là chuyện ở phòng học phía Đông. “Em… ổn.” Ơtec trả lời. “Không biết làm sao cánh của đó lại bị khoá như thế…” “Em nói là bị chụp thuốc mê còn gì. Có kẻ cố tình làm thế.” Giọng Lân rắn đanh.

“Ai lại…” Ơtec lắc đầu không tin được. Cô quá tốt dể có thể nghi ngờ một ai. “Em không nhớ gì sao?” “Không…”

Nhưng trong đầu Lân lại có những nghi ngờ riêng. Ơtec đối xử với tất cả mọi người rất tốt, chẳng ai có thể hiềm khích để mà hại cô. Hơn nữa, nhốt cô lại trong lúc diễn ra hội thảo là có ý gì? Rõ ràng là muốn cô cơ hội này… Lúc Lân tìm Ơtec ở khu phía Đông, anh đã nhìn thấy bóng dáng một người lảng vảng quanh đó. Quỳnh Phương. Chị ta không có việc gì ở trường vào hôm nay được, mà cũng không thấy xuất hiện ở hội thảo…

“Chuyện cuốn tạp chí Mel gửi cho em, cuốn em để lại nhà anh…, Ơtec, em có nói cho ai biết không? Phương có biết em có nó không?”

“Tạp chí Y học ư? Có,” Ơtec trả lời, “hôm em mới đi nhận số tạp chí ấy, có gặp chị Phương, chị ấy có vẻ không mấy quan tâm…” Quỳnh Phương!

“Sao thế anh?” “Có lẽ anh biết ai đã làm thế…” Lân chậm rãi chắp nối sự kiện. “Có lẽ cô ta muốn em không tham gia được hội thảo…” “Chị Phương á? Tại sao…” “Có lẽ là trả đũa, có khi cô ta nghĩ chính em đã nói với thầy chuyện cô ta sao chép bài luận của người khác!” “Sao chép?”

“Anh đã dịch và so sánh, bài của Phương không có một luận điểm nào mới, toàn bộ đều sao chép y nguyên từ bài báo ấy.” Ít ra chị ta cũng giỏi ngoại ngữ, Lân giễu thầm. “Đó là lý do thầy Thành loại chị ta ra khỏi danh sách thuyết trình hôm nay. Nhà trường còn chưa quyết định hình thức kỷ luật.” “Em không hề biết chuyện đó!” “Phải, các thầy muốn giữ kín chuyện này.”

“Tại sao anh b…” Ơtec hiểu ra, chính anh đã dịch bài báo đó. “Anh là người đã báo cáo với thầy.” Lân nói. “Chị ta đã nhầm người khi thấy em cầm số tạp chí đó…”

“Ít ra chị ấy cũng giỏi ngoại ngữ…” Ơtec nói nhỏ, cúi đầu suy nghĩ. Lân bật cười.

“Chị ta sẽ phải trả giá cho việc này. Hãy chờ xem hình thức kỷ luật đối với hành vi của Phương hôm nay. Bắt cóc là phạm pháp…” “Không tệ như vậy chứ?” Ơtec lo lắng hỏi.

“Dám làm thì phải dám chịu!” Lân nói dứt khoát. Rõ ràng anh không bao giờ bỏ qua chuyện này.

Ơtec im lặng. Cô không muốn Lân tiếp tục suy đoán, không kể cho anh nghe về chậu hoa trên giảng đường ban sáng. Nếu Lân nhìn thấy có mối quan hệ giữa những sự kiện này, không biết anh sẽ làm gì nữa. Mặt khác, chậu hoa đó có thể chỉ là tai nạn, cũng có thể chỉ muốn làm cô bị thương nhẹ… Chuyện xảy ra ở giảng đường… Ơtec có điều cần phải giải thích với anh. Họ ngồi xuống chiếc ghế đã gần đó.

“Lân!” Anh không nói gì, chỉ buông tay Ơtec, cô không thể nhìn thấy mặt anh. Có vẻ như anh còn suy tư điều gì đó nên không để tâm. Có lẽ là về biện pháp kỷ luật Phương?

“Lân, nghe em…” “Ơtec?” Lân rốt cuộc cũng quay lại nhìn cô. Anh nở một nụ cười. Trìu mến. Mặt trời ở sau lưng anh. Giống như có một vầng hào quang bao bọc. Ơtec nín thở, anh huy hoàng biết bao nhiêu?

Hốt nhiên cô phải nhắc mình hít thở trở lại mới có thể thốt lên mấy tiếng. “Lân?” Cô bối rối cúi đầu, tránh đôi mắt anh. “Ừ?”

“Em có chuyện cần giải thích với anh…” “Anh cũng có điều muốn nói… nhưng em cứ nói trước đi đã.”

Anh ấy định nói gì? Anh ấy có thể nói gì? “Chuyện sáng nay… cảnh sáng nay… anh thấy em và Tín…,” Ơtec ấp úng, “thực ra…” Nhắc lại chuyện ban sáng, đó là những gì cô muốn ư? Lân nhìn cô ấp úng.

“Anh biết.” Lân nhẹ nhàng ngắt lời cô. “Anh biết anh đã cư xử tệ hại, nhưng anh tin em!” Mắt Ơtec mở lớn nhìn anh. Cô không biết phải nói gì.

Chỉ có tim cô loạn lên trong những nhịp đập vui mừng. Ngôn từ trở nên ngèo nàn và lộn xộn. Cô vô thức tiếp tục.

“Tất cả chỉ là hiểu lầm… giữa bọn em chẳng có gì cả. Tín… Em.. Em không hôn anh ấy. Phải, em không có tình cảm gì với anh ấy hơn một người bạn, một người anh.”

Anh đã biết thế, Lân đắc thắng trong lòng, nó phải như thế! À, Lân chợt nhớ đôi chuyện lặt vặt khi tia nhìn của anh vô tình hướng về lối dẫn ra nhà gửi xe. Anh có lẽ có vài chuyện cần chuộc lỗi. Có lẽ anh đã cư xử hơi quá một… nhiều hơn một chút. Anh đã bắt gặp cái xe địa hình yêu quý của Tín… hà, có lẽ anh nên mua cho cậu ta một cái mới sau khi biến con ngựa sắt oai hùng đó thành một đống sắt vụn không hơn. Nhưng làm thế nào nhỉ? Âm thầm mua một cái xe mới và đặt trước nhà cậu ta vào lúc sáng sớm? Hay gửi nặc danh qua đường bưu điện? Anh đã có thể rộng lượng được rồi. Cô đã không yêu Tín. Cô vẫn… vẫn yêu anh phải không? “Em…” Lân chậm rãi tìm cách mào đầu. Làm thế nào mới khiến cô nói ra tình cảm của mình? Lân nhanh chóng cảm thấy bực bội với tốc độ làm việc của não bộ. “Lúc nãy anh có gặp Thu…” Hay là tình cảm của cô vẫn chỉ ở mức thích thôi. Trời đất nhưng có thể cô cũng chỉ coi anh hơn một người anh một chút thôi… Không thể, cái cách cô ở bên anh, tình cảm của cô,… có thể cô chưa nhận ra. Dù cho cô chưa yêu anh, anh quyết định, Lân cũng sẽ ở bên cô, theo đuổi cô cho đến lúc con tim cô bị anh làm cho chao đảo, buộc cô phải đem lòng yêu anh suốt đời mới thôi! “Thu? Anh nói chuyện với cô ấy ư?” “Ừ, chút chút… “ Lân cười thầm “Cô ấy là bạn thân của em mà, phải không?” “Mấy năm gần đây chúng em không liên lạc nhiều…”

Thu học Y Hà Nội, lần này cô ấy được tham dự hội thảo ở H, Ơtec vẫn chưa gặp cô ấy.

“Cô ấy nói với anh một số chuyện… về em ngày trước…” “?” “Cô ấy kể rằng,” Lân cười trước vẻ mặt cảnh giác của cô, “em phải lòng một ai đó từ thời cấp hai…”

Mặt Ơtec đỏ lựng lên trong niềm vui sướng không thể tả thành lời của Lân. “Rằng, em thích anh ta mà không hề nói ra…” “Thu!” Ơtec quay đi không nhìn anh vì quá xấu hổ. Cô thì thầm trách móc cô bạn, giọng nhỏ và ngẹn ngào. Nhưng anh không thể để cô quay đi dễ dàng như thế. “Nghe này, Ơtecpơ của anh.” Lân nói, quay cô lại, vào vòng tay anh. Anh nắm lấy vai cô để buộc cô phải hướng lên nhìn anh. Của anh! Lân lấy một hơi thở. Gò má ửng hồng của Ơtec khiến tim anh muốn vỡ vụn. “Nhìn anh.” Anh ra lệnh bằng một giọng trang nghiêm.

Đôi mắt Lân trong, màu nâu ấm áp với đường viền sáng bạc quen thuộc. Đôi mắt anh rực sáng khiến cô một lần nữa quên hô hấp. Đôi mắt đã từng chiếm lấy hồn cô thuở nhỏ, nó nhìn cô thẳng thắn, đầy sức mạnh như muốn thôi mien cô. Cô sẽ phải tin từng lời anh nói. “Anh yêu em, Ơtec.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: