truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hoàng Tử và Em 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

13.

Có một điều Lân tin rằng anh không yêu Nguyễn Dương Hồng Bì. Phải, anh đã ở bên Lan năm năm, người con gái thích hợp cho tình yêu của anh về mọi mặt. Anh gắn bó với cô ấy suốt năm năm và cố tin rằng mình đã yêu cô, nhưng anh không thể.

Yến Lan là người rất tốt. Nếu anh có thể yêu một ai, anh đã yêu cô ấy từ lâu rồi. Ấy thế mà cuối cùng anh vẫn cảm thấy mình không hề có tình cảm với cô ấy nhiều hơn một cô em gái. Khi cô bỏ anh, điều làm Phạm Quốc Lân không vui chính là vì anh không đau lòng, không lồng lộn vì ghen như người ta vẫn nghĩ.

Anh thừa nhận mình không hiểu nổi bản thân. Nhưng yêu một ai đến có thể hy sinh tính mạng vì người đó, yêu một ai đến muốn băm thây xẻ thịt một người nào vì người đó, yêu đến tôn thờ cả mảnh đất người đó đặt chân đến… những cảm xúc điên rồ đó, Lân không nghĩ mình có đủ ngốc nghếch để trở nên như vậy. Tình yêu, anh e rằng, chỉ dành cho những người yếu đuối.

Bởi vậy, anh từ chối xem xét kỹ hơn tình cảm của mình với bạn gái, trì hoãn vô thời hạn việc phân tích cảm xúc của mình. Hồng Bì cũng là một cô gái tốt, anh có thể sẽ cần cô ấy cho đời mình, vậy hãy tin là cảm xúc của anh dành cho cô ấy khá hơn với Lan một chút!

Nhưng nếu Lân không yêu Hồng Bì như một cô gái, có đánh chết anh không thể ngờ rằng bạn thân nhất của mình lại đem lòng yêu say đắm cô.

Tín và Bì Bì được xếp trực chung một ca. Để trêu tức bạn mình, Tín đã không chịu đổi ca với Lân để hai người trực với nhau. “Mình phải bảo vệ mẹ Tereda khỏi Lucifer là cậu!” Tín cười mà nói vậy.

Thực ra trực với Tiểu-Bì-Bì không chán như Tín đã tưởng. Một khi đã thân với cô, Bì Bì trở nên dễ gần hơn, bớt ít nói. Tín phát hiện cô gái thông minh này ăn nói rất sắc bén, có thể điểm trúng trọng tâm vấn đề. Anh thường nói với cô đủ chuyện vào lúc rảnh, thỉnh thoảng là nói xấu anh bạn của mình. Bì Bì chỉ cười, không biết là tin hay không. Cô nói chuyện rất hồn nhiên, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. Tín đâm ra thấy giờ trực bỗng sinh động hơn hẳn. Trước đây anh chỉ mong sớm kết thúc để về đánh bạn với cái giường êm hoặc cái máy laptop. Bây giờ anh không hề phiền khi Lân giao nhiệm vụ Tín chở công-chúa về tận nhà sau ca trực.

Phải, anh nghĩ, Bì Bì là một cô gái thực dễ thương.

Và anh sẽ mãi nghĩ thế mà không nhận ra tình cảm của mình cho đến một ngày…

Đêm hôm đó đã khuya, có một ca cấp cứu. Một vụ tai nạn giao thông, đua xe, vết thương không nặng, nhưng phải khâu khá nhiều mũi. Bác sĩ trực đi vắng, Tín rửa và sát trùng, chuẩn bị khâu vết thương. 

15cm và mép khá sạch, giống như trượt qua đầu phanh. Catgut 2/0 và mười mũi rời. Tín nhẩm tính. Anh lướt một lượt qua khay đựng dụng cụ. Kim, chỉ, băng gạc và thuốc sát trùng. Ok. Lidocain, Adrenalin. Ok. Giờ thì chẳng gì làm khó được anh.

Tuy nhiên, khi mắt Tín chuyển lên cái giường có mái đầu nhuộm sáu màu đang ngọ nguậy, anh tặc lưỡi. Vẫn còn một thứ!

Và cái thứ đó giới nam, rõ chưa đến tuổi thành niên, trông có vẻ oai hùng nhưng lại rất nhát gan. Cậu ta tóm được tay Bì Bì, cứ thế giữ rịt lấy trong lúc cô hỏi đến câu: “Em có dị ứng với Lidocain không?…” Tín cầu trời rằng nó chẳng dị ứng với cái gì sất.

Và rõ ràng thằng bé không biết mình có dị ứng gì hay không nữa.

“Chị ơi, em không muốn khâu đâu, em sợ đau lắm, em sợ kim…”

Tay cậu ta đeo đầy nhẫn, nắm lấy tay Bì Bì chà vào rất đau, chưa kể cậu ta còn nắm rất chặt, tay Hồng Bì đỏ lên. Tín lúc đó mới để ý, vội bảo cậu ta thả Bì Bì ra, không ngờ cậu ta còn nắm chắc hơn.

“Chị ơi, em đau lắm…”

“Thả tay cô ấy ra!”

Thằng bé co rúm, Bì Bì liếc Tín ra hiệu.

Bì Bì vẫn bình tĩnh, sắc mặt tái nhưng không hề thôi nụ cười dịu hiền trên gương mặt, giọng nhỏ nhẹ.

“Không sao đâu, em thả tay ra rồi chị sẽ làm cho em bớt đau. Không có gì phải sợ cả, nam nhi…”

“Bọn nó cũng nói nam nhi không sợ gì hết, chơi tới bến…” Thằng oắt con, Tín không để ý việc mình đổi ngôi xưng, bắt đầu rên rỉ khóc “nhưng mà em sợ đau lắm chị ơi, chị đừng bỏ em…”

Chỉ là mười mấy mũi khâu, có gì phải sợ đến thế kia. Tín gần như muốn dùng vũ lực gỡ những ngón tay thằng nhóc ra khỏi tay Bì Bì. Chết tiệt thật. Anh dùng kẹp gắp bông, thấm Lidocain lên vết thương. 

Và nó vẫn còn kêu đau kia đấy?! Thằng oắt. Làm nũng với ai kia chứ. Bệnh viện có bỏ tiền ra mua thuốc hết date đâu.

“Nào, chị không bỏ em ra đâu, bình tĩnh, đừng sợ, không một ai làm em đau cả.” Cô nói “Thả lỏng nào, đúng rồi, thoải mái hơn chút nữa. Yên tâm đi, chị ở đây mà!…”

“Em sợ kim…”

Tín hút một liều 50mg rồi tiêm ngay trước khi thằng bé bắt đầu khóc riết.

Liều thứ hai gấp đôi cũng không có tác dụng, thằng nhóc vẫn kêu réo, nhất là không chịu buông bàn tay Bì Bì, đã tím đỏ. Tín suýt nữa muốn thoi cho thằng oắt một quả nhưng kịp kìm mình lại. Cơn giận này là gì, sự đau đớn khi nhìn Bì Bì tái mặt…

“Thuốc không có tác dụng rồi. Mình phải cho thêm…”

“Cậu không ngốc thế chứ, không tiêm thêm được nữa đâu!”

“Nhưng nó…”

“Cậu khâu đi!” Bì Bì nói.

“Được, nhưng cậu buông tay nó ra.” Tín nói, lôi dụng cụ ra.

“Không phải tớ không muốn buông mà nó không chịu buông tay tớ.” Cô ấy lại còn cười được. “Mặc kệ, cậu cứ khâu đi, tớ chịu được, đừng lần khần thế!”

“Chị ơi…”

“Thả tay cô ấy ra ngay!” Tín nói “Bì Bì!”

“Chị!”

“Ngoan nào, chị nói em thả lỏng người mà, đừng khóc, em nằm yên để anh chữa cho nhé!” Cô nói ngọt ngào.

Đoạn cô quay sang nhìn Tín nghiêm khắc “Đừng doạ nạt bệnh nhân như thế, nó đang cực kỳ hoảng loạn mà!”

Ai có thể nghĩ Bì Bì hiền lành lại có lúc quả quyết và nghiêm khắc như vậy?

“Bì Bì.”

“Làm đi.” Cô ra lệnh “Khâu cho nó ngay!” Nếu không vì đang bị nắm chặt, chắc chắn Bì Bì sẽ tự làm.

loading...

Tín lập tức làm theo những gì cô nói, máy móc. Đúng vậy, Tín thầm nguyền rủa. Cái quái gì khiến anh định tiêm cho nó quá 150mg Lidocain trong một phút kia chứ? Và thằng nhóc đó thực sự là trong trạng thái hoàn toàn kích động. Thôi được, anh nghĩ, phải bình tĩnh, nếu không thì ngay cả anh cũng cần đến Lidocain.

Anh hoàn thành trong vòng 4 phút. Thời gian kỉ lục. Tín nghĩ, và thực sự bực bội khi thằng bé không chịu buông tay Bì Bì dù chỉ một giây.

Những móng tay của nó cấu vào da thịt mỏng manh của cô đến có vết máu. Sau khi ca trực kết thúc, Tín mới phát hiện ra điều ấy. Anh tức giận điên người! Làm thế quỷ quái thiên địa nào xúi dục mà cô lại không đeo găng tay?

“Này!”. Anh đẩy khay dụng cụ đến trước mặt cô, nghiêm nghị. “Bây giờ đến lượt cậu!”

Một thoáng khó hiểu trong mắt Bì Bì. “Để làm…?” Rồi cô sực nhớ ra, nhờ cái đau còn âm ỉ trên cánh tay. 

“Ừ.” Cô mỉm cười, sát trùng rồi dán một miếng băng cá nhân lên đó. Chẳng thiếu bước nào cả, Tín quan sát. Nhưng anh vẫn cứ khó chịu nhìn chằm chằm vào phần da thâm tím của cô.

“Mình sẽ chườm ấm ngay khi về nhà mà!” Cô cười với vẻ cau có trên mặt anh.

Cô đã không kêu một tiếng trong suốt thời gian anh khâu vết thương. Cô chỉ là bác sĩ thôi, à, mà cũng chưa thực sự là bác sĩ nữa, cô không phải là thánh, cần gì phải nhỏ nhẹ, dịu dàng với cái thằng… cậu bé đó như vậy. Như một người chị với đứa em nhỏ.

Tín cảm thấy lòng mình đau đớn khi nhìn cô như thế, một thứ tình cảm chưa từng tồn tại bùng lên trong lòng anh.

Bì Bì hiền dịu cũng thật can đảm và mạnh mẽ. Tại sao anh không nhìn ra trước đây. Tín bỗng thấy thật mù quáng khi đánh giá người khác chỉ qua những thông tin tổng hợp được từ nhiều nguồn như anh vẫn làm. Dù tin có luôn tuyệt đối chính xác đi nữa, thì cũng không thể kết luận mà không thực sự tiếp xúc với người đó. Giống như với Nguyễn Dương Hồng Bì! Vẻ đẹp của cô, anh phát hiện ra, không phải chỉ ở những đường nét thanh tú bề ngoài do tạo hoá ban tặng, mà ở sự biểu cảm chân thật của cô. Sự dịu dàng bộc lộ trong từng cử chỉ lời nói của cô, xuất phát từ vẻ đẹp nội tâm. Nếu anh là hoạ sĩ, Tín sẽ vẽ trái tim cô toả sáng. Anh không biết phải nói gì khi phát hiện ra điều ấy, phát hiện ra anh không thể nghĩ gì hơn là mong ước được tôn thờ cô.

Phải, có ai có thể khiến anh vui như cô hay không? Có ai có thể khiến anh có cảm giác muốn kề cận gắn bó như vậy? Ai…

Tín gần như hoảng hốt. Cảm giác này là gì? Anh đang nghĩ cái gì vậy?!

Sau khi ca trực ở bệnh viện kết thúc, Tín gọi điện cho người anh em mà anh coi trọng hơn cả mạng sống của mình.

“Chuyện gì thế thông tấn xã?” Lân nhấc điện thoại, vẫn không rời mắt ra khỏi cái phác đồ trị liệu đang nghiên cứu dở.

“Sao cậu biết là tớ?” Giọng Tín là lạ. Lân thả bút chì, lắng nghe.

“Chỉ có cậu mới có gan gọi đến chỗ tớ lúc nửa đêm thế này!”

“Tớ vừa kết thúc ca trực.”

“Tớ biết. Tớ vừa nói chuyện với Hồng Bì.”

“Cậu gọi điện cho cô ấy à?”

“Tớ gọi xem cô ấy đã về tới nhà chưa. Cậu có nghiêm túc hộ tống cô ấy không hay bỏ về trước để chăm sóc mấy em Võ lâm rồi!” Lân đùa.

“Cậu gọi cho cô ấy sau mỗi ca trực thế à?”

“Ừ.” Lân đáp bâng quơ, mắt bắt đầu tìm về với cái phác đồ.

“Từ sau tớ không kèm cô ấy về nữa!”

“Cậu cáu đấy à?”

“Không. Tớ không trực với Hồng Bì nữa. Ta đổi ca đi!”

“Cậu mắc dịch à? Sao thế?”

“Cậu chả muốn trực với cô ấy là gì, tớ đổi.”

“Có chuyện gì vậy?” Lân hỏi nghiêm túc.

“Chẳng có gì sất.” Tín quăng, ngốc thật, nói chuyện với Lân anh phải cẩn trọng hơn mới đúng. “Tớ buồn ngủ rồi. Quyết định đổi ca nhé! Tớ đi ớơ…” Tín giả bộ ngáp…

“Tín!”

Một khi Phạm Quốc Lân nghiêm giọng, ai lại cả gan đánh trống lảng được?

“Giờ này mấy tuần sau tớ có hẹn đấu trên Võ lâm,” cuối cùng Tín đáp, “cậu không chịu đổi ca à, người anh em?”

“Hiểu rồi.” Lân nói.

“Đổi chứ?” Tín lo lắng hỏi.

“Đổi thì đổi, có gì to tát đâu. Có gì nữa không?”

“Không, tớ đi ngủ đây.”

Tín cúp máy.

Điên ghê chưa? Mỗi việc đổi ca thì không đợi mai đến trường nói được chắc, Lân ngao ngán, anh quay lại với đống tài liệu.

Người anh em của Lân đêm đó, và rất nhiều đêm sau đó nữa, thực ra không hề ngon giấc.

Võ lâm vắng bóng một anh hùng.

Anh bỏ rơi người tình máy tính.

Tín lần đầu tiên thấy không gì hay hơn sách vở y khoa, nó làm não anh bận rộn.

Bận rộn để ngừng suy nghĩ, để ngừng nhớ những điều không nên nhớ…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: