truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 13 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

An mỉm cười không nói gì. Đôi khi người ta có
những sở thích mà chẳng biết vì sao mình thích, chỉ biết chúng đem lại cho họ
cảm giác dễ chịu. Cũng như mỗi khi cô nhìn một bông hoa, cô có thể trút bỏ hết
những trĩu nặng trong lòng.

Quân dỏng tai lên nghe, thực sự anh cũng rất
thích hoa. Thi thoảng, An hơi quay mặt lại, anh thấy mái tóc cô bay bay trong
gió, khuôn mặt được chiếu ánh sáng mờ mờ của đèn đường, mang một nét thuần
khiết vô ngần.

-        
Anh Quân, ông Dũng, nhanh lên, nhanh lên, bốc thăm nào.

Họ đã đến hàng kem, Kim Anh đang lắc lắc mấy tờ
giấy trong tay. Quân đen đủi phải chịu trách nhiệm đi mua, ba người còn lại ung
dung ngồi vào ghế.

Ra đến quầy kem, trước một danh sách dài dằng
dặc, Quân đứng tần ngần, anh quên chưa hỏi họ. Kim Anh thì anh biết sở thích,
còn Dũng là con trai, mua đại cũng chẳng sao, riêng An thì anh phân vân.
“socola, dừa, khoai môn, ốc quế, hoa quả, …” Quân lẩm bẩm.

-        
Phiền chị bán cho em mỗi loại một cái. Quân nói với người bán hàng.

-        
Xin anh chờ cho một lát ạ. Người bán hàng niềm nở, quay vào trong mới khẽ nhăn
mặt: “Tên này chơi khó mình”.

Khi Quân quay lại bàn , cả ba người há hốc mồm
kinh ngạc. An dụi dụi mắt:

-        
Anh ơi, anh định cho bọn em “cảm quan” hết chỗ này sao.

-        
Đâu có nhiều, mỗi người chỉ có hơn 2 cái thôi mà. Quân cười cười.

Kim Anh cười hí hí: “Anh lười đi mua lần nữa chứ
gì. Suy nghĩ sâu xa thế là tốt”. Rồi quay sang kéo tay An và Dũng: “Mấy khi anh
của em có lòng, mọi người mau ăn thôi, hỏng hết bây giờ”.

Kim Anh tất nhiên chọn kem ốc quế, con bé rất
khoái món này. An đưa tay ra, Quân bất giác nhìn theo từng cử động của cô.
“Khoai môn, hóa ra là khoai môn”, An ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt
Quân đang nhìn mình, cô giơ giơ que kem lên, lắc lắc: “Không phải anh cũng
thích khoai môn đấy chứ?”.

-        
À, anh chỉ đang đoán xem là em sẽ chọn loại nào? Quân trả lời tỉnh rụi.

-        
Cái em thích anh đang cầm trên tay ấy. An tỏ bộ thèm thuồng.

-        
Đậu xanh? Chứ không phải khoai môn sao?. Quân nhớ lần trước đi ăn chè, cô bé
cũng chọn khoai môn đầu tiên.

-        
Kinh nha, anh Quân quan tâm đến chị An thế nhỉ. Kim Anh chen ngang.

-        
Bản tính khó đổi anh ạ! Chị em đích thị là thích ăn khoai môn, nhưng tật xấu
của chị ấy là thích ăn đồ của người khác hơn. Dũng mút que kem ngon lành nhìn
An châm chọc.

-        
Em trai à, hình như em đang nói về bản thân thì phải?. An không chịu thua.

Kim Anh khoái chí: “Ô kìa, chị em nhà này đang
vạch áo cho người xem lưng kìa. Đâu có như anh em mình, anh trai nhở”.

Cả bốn người họ cùng phá lên cười. Kem tan nhanh
trong miệng, cảm giác lành lạnh, tê tê nơi đầu lưỡi, vị ngọt ngào đọng lại nơi
khóe môi, cái mơn man của những làn gió nhè nhẹ trên tóc, và những trận cười
giòn tan.

 Không khí vui vẻ đến nỗi An cũng không
hiểu từ lúc nào kẻ luôn dẫn đầu danh sách “phần tử cần đề phòng ” kia, lại trở
nên gần gũi đến vậy.

Chợt điện thoại của Quân đổ chuông. Anh nhìn màn
hình, ngần ngừ một lát rồi hướng ánh mắt cứu viện về phía Kim Anh. Ba người còn
lại đều hiểu.

-        
Hazz, lần này anh định kiếm lý do gì: đang bận, để quên điện thoại hay đang say
rượu. Em hết lý do rồi. Kim Anh làm bộ ôm đầu bất lực.

-        
Em cũng sợ bị các chị ấy tra khảo rồi.

 Dũng giơ hai tay từ chối khi Quân đưa máy
trước mặt cậu. An thấy thế biết điều quay mặt sang hướng khác, vờ như mải mút
kem không quan tâm.

Đẩy qua đẩy lại, chuông điện thoại tắt. Chưa kịp
vui mừng, tiếng nhạc lại réo rắt vang lên. Quân đành buồn bã bắt máy. An lúc đó
mới quay mặt lại, cùng Kim Anh và Dũng chống cằm ngồi nghe kịch. Ánh mắt cô,
một lẫn nữa, lại vô tình chạm mắt Quân, không hiểu sao, anh đột ngột đứng dậy
đi ra ngoài. Cảm giác nghe cuộc gọi không mong muốn đã khó chịu, nhưng nhìn vẻ
thích thú trong đôi mắt và nụ cười nửa miệng của An lại khiến anh khó chịu đến
vậy.

-        
Lần này anh ấy xấu hổ hay sao mà phải đi ra chỗ khác. Có dấu hiệu bất thường
đây. Dũng mím môi gật gù ra vẻ nghiêm trọng.

-        
Theo phỏng đoán của tôi, thì anh ấy không muốn chị An phải chứng kiến cảnh đó.
Kim Anh một tay chống cằm phân tích.

-        
Sao lại lôi chị vào chuyện này? An nhăn mặt.

-        
Em không nói sai đâu. Ngoài em và Dũng ra, anh ấy chưa bao giờ nhờ chị nghe máy
cả.

-        
Gớm, tưởng cái gì, tại tài chém gió thành bão của tôi với bà thôi. Chứ đưa cho
chị An, vài ba câu ngon ngọt thì phun ra hết ấy chứ. Dũng phản bác.

-        
Trước mặt tôi với ông, anh ấy cũng chưa bao giờ phải ngại như thế. Kim Anh vẫn
cố gắng bảo vệ ý kiến, có lẽ do quá ước mong An thành “chị dâu” tương lai của
mình nên mọi lý lẽ của cô chỉ xuất phát từ một nguyên nhân .

-        
Nếu anh ấy muốn tránh thì ngay từ đầu đã lấy cớ ra ngoài nghe rồi.

An kệ hai đứa trẻ tranh luận, chậm rãi ăn nốt
que kem, bỗng cảm thấy bị theo đuổi như Quân cũng chẳng sung sướng gì. Cuộc
tranh luận chưa chấm dứt thì Quân bước vào. Thấy ba ánh mắt cùng đồng loạt
hướng về phía anh, anh biết mình đã trở thành nhân vật chính của một vụ “nói
xấu” sau lưng.

-        
Sao thế? Kéo ghế ngồi xuống, anh điềm tĩnh hỏi.

-        
À thì, hết kem rồi? Cả ba cùng chỉ khay kem trên bàn.

-        
Vẫn muốn ăn nữa à?

-        
Có mỗi 3 que, đã thấm vào đâu. Kim Anh míu môi phàn nàn. Mà chị vừa rồi là ai
thế ạ?

-        
Em hỏi làm gì?

-        
Lần sau, anh cứ nói đại là đang đi chơi với bạn gái đi, tự khắc hiều. Dũng nêu
ý kiến.

-        
Ôi giời, có lần, tôi nói anh ấy đang đi chơi với người yêu. Bóng gió thế rồi mà
mấy hôm sau, vẫn thấy gọi lại, thật không thể hiểu. Kim Anh ngán ngẩm.

-        
Nói anh ấy có vợ rồi các chị ấy cũng vẫn theo ấy chứ! An giờ mới lên tiếng. Cô
nhìn Quân với ánh mắt thông cảm.

-        
Cũng tại anh ham công tiếc việc, không chịu tìm người yêu…Ngừng một lát, mắt
Kim Anh đột nhiên sáng rỡ, cô níu níu tay An: “Hay chị An à…”.

Biết sắp bắt đầu một cuộc gán ghép, Quân hắng
giọng: “E hèm, thế giờ ai sẽ đi mua đây?”.

Nghe thấy vậy, Kim Anh dường như quên luôn câu
nói tiếp theo, cô hào hứng: “Bốc thăm, bốc thăm, em khoái vụ này”. Và kẻ đen
đủi là An. Rút kinh nghiệm của Quân, cô hỏi kĩ mọi người trước khi đi mua. Bước
đi của cô luôn rất nhanh và tự tin. Chiếc túi nhỏ lắc lắc bên hông theo mỗi
nhịp bước. Dáng vẻ hoạt bát, khuôn mặt hiền hòa, đáng yêu của cô luôn khiến
người đối diện cảm thấy ấm áp và tin tưởng.

“Nếu An là người yêu của anh?”. Một ý nghĩ
thoáng qua trong đầu, chợt dấy lên trong lòng Quân sự rung động rất lạ.

Khi mới gặp, việc chọc tức cô khiến anh thấy rất thỏa mãn,
dần dần những bữa ăn chung làm anh có cảm giác ấm cúng, còn bây giờ, mọi hành
động của cô lại khiến anh không thể rời mắt được. Quân chợt nhận ra, mình thích
những bữa cơm có 4 người, những buổi thong dong ăn kem, những lần chơi bài…Và
phần nhiều trong đó, anh chờ đợi một điều gì mơ hồ, điều gì đó mỗi khi anh nhìn
cô chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Phải chăng, là anh cũng muốn mình là
1 phần trong thế giới ấy.

……………………..

Vài hôm sau, ở phòng thí nghiệm, trong lúc chờ mẫu chạy, An rảnh rỗi vào
facebook. Đèn vừa sáng, lập tức Lan nhắn tin:

-        An, tối mày không phải học
tiếng anh nhỉ?

-          Ừ, muốn rủ tao đi chơi à?

-        Không, tối nay bên khoa tao
có buổi giao lưu với các tập đoàn lớn. Mày đi nghe cùng tao, cho mở mang đầu
óc.

-         Được, mấy giờ bắt đầu, hôm
nay tao ở phòng thí nghiệm đến hơn 6h cơ?

loading...

-         Khoảng 7h, tao chờ mày ở dưới
cổng kí túc nhé.

-          Ok.

Nói chuyện một lúc, cho đến giờ lấy mẫu, An chào Lan, tắt máy, rồi bắt tay
vào công việc. Hơn 6h cô mới hoàn thành xong.

Thang máy dừng ở tầng 1. “Chú” bảo vệ nhìn thấy An bước ra liền cười bảo:
“An hay về muộn nhỉ?”.

An cười đáp lại: “Em cố làm cho xong mẫu nên về trễ”.

Bên ngoài trung tâm, trời đã tối om. Cánh cửa tự động ở tiền sảnh nằm im
lìm, nghỉ ngơi sau một ngày làm việc vất vả, người ra kẻ vào. Bên phía nhà để
xe, cũng chỉ còn lác đác vài chiếc xe máy. Ánh đèn leo lét tạo thành những vạt
sáng tối trên nền cỏ xanh.

“Nhanh thật, đã 3 tháng trôi qua. Nhớ những ngày đầu mới lên trung tâm, thật
chán chường biết bao. Cái gì cũng phải hỏi, quên quên nhớ nhớ, lầm lẫn và cả bị
thầy quở mắng. Chán nản, thất vọng, stress. Mình đã làm gì nhỉ?. Chăm chỉ học hỏi
hơn, ở lại lâu hơn dù đã hết việc, cố gắng thực hành nhiều hơn. Và giờ, dù chưa
thực sự tốt, mình đã có thể tự làm tất cả”.

Trong không khí phảng phất mùi hương hoa nhàn nhạt. Gió thổi mơn man trên
tóc, trên mặt. Cảm giác khoan khoái ùa đến áp chế cơn đói đang xâm lấn. Cảm
giác này làm An nhớ đến những ngày vật lộn với cái nóng cùng mẹ ngoài đồng, khi
bước xuống là ruộng trắng nước trong, bước lên bờ là một vùng xanh ngát của lúa
non vừa cấy, cả những cơn gió buổi chiều khi hai mẹ con về nhà, khi quần áo lấm
lem bùn đất nhưng trong lòng dễ chịu, thoải mái.

An mỉm cười. Cuộc sống luôn có những niềm vui thật bình dị. Kể cả việc học
tưởng chừng như khô khan cũng có thể làm cô vui đến vậy.

Ăn tạm một bát bún, An nhanh chóng đến cổng kí túc,
đúng lúc Lan cũng đang đủng đỉnh bước ra.

-        Ôi
heo yêu quý. Lan hét ầm lên, dang tay chạy lại.

-        Mày hả?
An cười rạng rỡ.

Hai cô nàng ôm nhau nhảy tưng tưng trước cổng, bỏ mặc
ánh nhìn hiếu kì của bàn dân thiên hạ.

-        Lâu lắm
mới gặp. Lan véo má An theo thói quen. “Gầy đi nhiều rồi, thấy đau tay quá”.

-       Không có mày ngày ngày kéo đi ăn vặt, không
có mày ngày ngày hành hạ, tao ăn ngon hơn, ngủ ngon hơn và sút cân.

-        Được,
được, xinh quá. Thôi, đi thôi. Không nhanh mất chỗ
tốt. Lan giục.

-       Mày ý thức
như vậy từ bao giờ thế. Trước đây, nếu không vì điểm danh có bao giờ mày chịu
đi những buổi sinh hoạt kiểu này. An thắc mắc.

-        Tất
nhiên rồi. Tao cũng quan tâm đến cơ hội việc làm sau này chứ.

-        Tin được
không á? Sao mày không rủ Vũ đi nữa.

-         Bọn
tao ngày nào cũng gặp nhau, thi thoảng phải có không gian hưởng thụ riêng chứ.
Với lại, cái này mới là gây sốt. Xem trên poster thấy trong buổi giao lưu hôm
nay có cựu sinh viên xuất sắc nhất của khoa tao trong vòng 5 năm gần đây.

 Lan đập 2 tay
vào nhau, đôi mắt long lanh, dáng điệu đích thị là của một fangirl nói về thần
tượng.

-        Đây mới
là lý do chính. An giả vờ thở dài. Idol trong lòng mày à?

Người thực việc thực
bao giờ cũng dễ gây thiện cảm với người nghe hơn. Nếu khoa CNSH mà mời được anh
Đoàn Nguyên – Chủ tịch đầu tiên của câu lạc bộ FBC nổi tiếng 1 thời trong viện,
An cũng bỏ việc đi xem.

-        Idol của cả khoa đấy. Tốt
nghiệp với số điểm cao nhất toàn trường 2 năm trước, rồi một đống giải
thưởng tài năng trẻ này nọ, đi làm thêm từ năm thứ 2, ra trường được rất nhiều
tập đoàn hàng đầu săn đón. Chưa kể anh ấy còn đẹp trai đến rụng rời.

“Siêu nhân à?”. Nghe Lan nói về một người trẻ tuổi tài cao, tướng mạo xuất
chúng thế An cũng rất ngưỡng mộ. Cứ nghe viển vông người nọ tài, người kia giỏi,
hôm nay được gặp một nhân vật bằng xương bằng thịt, cũng không lớn hơn mấy tuổi,
nếu có thể nói chuyện hỏi han kinh nghiệm của anh ta thì tốt quá.

-       Mày có biết tại sao hồ Tiền lại
đầy nước thế không? Bởi vì có rất nhiều nữ sinh vì anh ta mà rơi lệ. Mày có biết
tại sao…

-        Thôi thôi, tao xin mày. Đừng làm hình tượng
anh ta đang tạc trong lòng tao bị lung lay không thành hình.

Hai cô đã đi đến tiền sảnh C2. Vì mải tranh luận với Lan và vì sợ mất chỗ tốt,
An không để ý tấm poster để ngoài cửa.

Nếu cô chịu khó dừng lại nửa phút, có lẽ, hình tượng đang tạc trong lòng cô
không những sẽ không thành hình, mà còn sụp đổ không còn dấu vết.

Cả một hội trường một nghìn chỗ lúc này đã gần như kín người. Lan bảo,
ngoài các sinh viên năm cuối ra thì các đàn em khóa dưới và một số khoa, viện
khác cũng đến xem. Bọn An may mắn ngồi ở hàng ghế thứ 3 bên trái ngay gần cửa
ra vào, thành quả giữ chỗ của nhóm bạn Lan.

7 rưỡi thì chương trình bắt đầu. Mở màn là một số tiết mục cây nhà lá vườn
của các sinh viên khoa CNTT và vài giọng ca của trường.

Mãi đến 8h, thầy trưởng bộ môn mới đi ra phát biểu. Nhìn một hội trường chật
kín không còn cái ghế nào sót, thầy mất vài giây xúc động. Giữa thời buổi kinh
tế khó khăn thế này, cơ hội việc làm là mối bận tâm của rất nhiều sinh viên.
Làm được việc một việc có ý nghĩa, được các học trò ủng hộ, thầy rất mừng.

-      Hôm nay, chúng ta có 5 vị
khách mời đặc biệt. Xin giới thiệu anh Tạ Hữu Linh – chuyên gia tư vấn việc làm
cho thanh thiếu niên. Anh Trần Duy Quang – giám đốc công ty truyền thông Time lớn
nhất miền Bắc. Chị Dương Liên Hà – một doanh nhân trẻ thành đạt, đi lên từ hai
bàn tay trắng, đang làm chủ rất nhiều tên miền nổi tiếng. Và 2 vị khách mời đến
từ tập đoàn VNT…

Thầy nói đến đây, hội trường vốn đang ồn ào chợt ồ lên.

“Tập đoàn của Dũng và Quân”. An cũng nghến cổ lên.

Ba vị khách mời đã lần lượt ra hội trường. Không có ai giống
với miêu tả của Lan cả. An đoán chừng là hai người cuối cùng này.

-        Xin mời anh Nguyễn Mạnh Toàn – giám đốc nhân sự VNT. Anh Lê Minh Quân – giám đốc phát triển sản
phẩm của VNT.

Nghe đến tên và nhìn người cuối cùng bước ra, An suýt rơi hai con mắt ra
ngoài. Lập tức, quay sang cô bạn mà có lẽ lúc này tâm hồn đã bay tít lên khán
đài rồi.

-         Mày à, idol của mày có phải
cái người đi cuối cùng không?

-         Thế mày nghĩ là chú bụng bự
hay anh đầu đinh kia. Thần tượng của tao không “phàm tục” như vậy?

An không còn gì để nói. Nhìn xung quanh, trong phạm vi bao
quát của tầm mắt, tất cả nữ sinh cổ đã sắp dài ngang với ngỗng, mắt phản chiếu
lân tinh, còn nam sinh cũng chỉ thiếu nước chạy lên xin chữ ký. Tất cả đã bị nụ
cười của anh chàng Minh Quân kia làm nhiễu loạn.

Ngay cả một đứa có tâm tính kiên định như An, lại đã tiếp xúc với anh ta 3
tháng, biết rõ bản chất “ác quỷ đội lốt thiên thần” của anh ta, mà mỗi lần nhìn
thấy nụ cười ấy cũng phải đơ mất mấy giây. Huống hồ, mấy cô nàng này mới gặp
Quân lần đầu, dưới hào quang của ánh điện sân khấu thế kia, trái tim làm sao mà
không lệch đi vài nhịp cho được.

Xét về khuôn mặt, anh ta là sự kết hợp hoàn hảo vẻ nam tính, thông minh của
thiên vương Hồng Kông Lưu Đức Hoa, và vẻ lãng tử chết người của tài tử Lê Minh.
Xét về thân hình, lại giống như anh em của Kwon Sang Woo. Ba vẻ đẹp hoàn hảo
trong 1 con người. Dân teen sẽ gọi là “mỹ nam”, kẻ lãng mạn thích gọi là “hoàng
tử”, còn như An nghĩ đó là phần tử hại nước hại dân. Đi đâu cũng gây chú ý, ồn
ào mất trật tự, gây ô nhiễm tiếng ồn. Đi đâu cũng khiến chị em phụ nữ ăn không
ngon ngủ không yên, ngoài bệnh về tim mạch còn tiềm ẩn nguy cơ các bệnh về dạ
dày, thần kinh. Vậy mà 25 tuổi rồi vẫn chưa có người yêu, nếu không phải quá
kén chọn thì trái tim đã hóa băng.

Nhìn người mà mình vẫn gọi là “đồ đáng ghét” được mọi người tôn thờ như vậy,
tâm trạng của An rất phức tạp. Thứ nhất sửng sốt: “Tại sao anh ta lại giỏi như
vậy?”, thứ hai buồn bực: “Tại sao anh ta lại đẹp trai như vậy”, thứ ba thất vọng:
“Tại sao lại là anh ta”.

Quen biết với “người nổi tiếng”, chính mình cũng có thể gặp phiền phức. Mọi
người ở đây mà biết cô là hàng xóm nhà anh ta thì lát nữa sẽ có một hàng dài nhờ
xin chữ ký, hỏi số điện thoại, không biết chừng mấy ngày nữa còn có người đến
nhờ chuyển quà hoặc thư tình cũng nên. Nếu mặt dày có thể kiếm chác chút tiền.
Có điều, da mặt cô vốn mỏng như vậy, không thể tự nhiên sau vài phút là dày lên
ngay được.

-    Đẹp trai quá

-    Phong độ quá

Tiếng xì xào của các cô gái hướng về phía Quân không ngớt. Lúc đấy trên
khán đài, Quân đã ngồi xuống ghế khách mời.

25 tuổi, Quân
đã là giám đốc phát triển sản phẩm của tập đoàn công nghệ thông tin VNT hàng
đầu cả nước. Đó là kết quả xứng đáng của một quá trình phấn đấu không mệt mỏi
và rạch ròi của anh từ khi còn là một sinh viên. Vẻ ngoài thông minh, nhanh
nhẹn cùng sự nhiệt huyết, ham học hỏi khiến Quân nhanh chóng được các sếp để ý
và tin tưởng giao cho những nhiệm vụ then chốt.

Nhìn xuống hội trường phía dưới, Quân xúc động. Anh thấy mình thật may mắn
bởi sớm phát hiện ra đam mê của mình và kiên trì theo đuổi nó tới cùng. Từ năm
lớp 10, khi bố mẹ mua cho 1 chiếc máy tính, Quân đã dành phần lớn thời gian của
mình cho lập trình. Năm thứ 2 đại học, anh gửi bản thiết kế đồ họa cho một công
ty và được giải thưởng. Sau đó, họ nhận anh vào làm việc. Tốt nghiệp với tấm bằng
giỏi, thêm một giải thưởng nghiên cứu khoa học được giải cấp nhà nước và vài giải
thưởng tài năng trẻ, Quân được tuyển thẳng vào tập đoàn VNT. Con đường công
danh của anh cứ thuận lợi mà tiến, không có trở ngại gì đáng kể.

Hơn 2 năm trước, anh cũng là một sinh viên sắp tốt nghiệp háo hức đến xem
giao lưu cơ hội nghề nghiệp thế này. Hơn hai năm sau, lại có thể ngồi đây, đem
những trải nghiệm của mình tư vấn cho các đàn em, có một chút tự hào, có một
chút xốn xang, lại có một chút thất lạc. Trong số một nghìn sinh viên kia liệu
có cô bé tên An ngồi đó không?. Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu, Quân không
khỏi mắng mình một tiếng. An mà có mặt ở đây, chỉ làm anh phân tâm thôi. Còn tại
sao phân tâm, thì anh không rõ?.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: