truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Anh ta cũng không đáng ghét như mình tưởng”. An
nghĩ và cảm thấy tự nhiên hơn khi nói chuyện với Quân. Nhưng thực sự cô rất tò
mò muốn biết những gì mà cô thắc mắc suốt từ hôm trước.

-        
Em đã có ý định học ở đâu chưa? Nếu không, anh có thể giới thiệu cho em vài địa
chỉ. Học phí phải chăng và quan trọng là chất lượng rất ổn.

-        
Vâng, cảm ơn anh. Chắc em phải cần anh giúp đỡ nhiều.

Thoáng thấy cái vẻ tần ngần muốn hỏi gì đó của
An, Quân mỉm cười: “Có vẻ em đang thắc mắc tại sao anh lại biết em hả?”.

An sửng sốt: “Anh ta đọc được ý nghĩ của mình”.
Cô khe khẽ gật đầu.

-        
Anh gặp em một vài lần, ở rất nhiều nơi khác nhau. Quả thật, em rất… ấn tượng.

“Ấn tượng, ấn tượng gì?”An hơi bối rối.

-        
Hôm anh gặp em trong trường, anh nhìn em chỉ là vì thấy em quen quen và chỗ em
ngồi là nơi trước đây anh hay đọc sách.

“Chỉ đơn giản thế thôi ư?”An ngẫm nghĩ, tai vẫn
dỏng lên nghe Quân nói.

-        
Em có trí nhớ khá tốt đấy, anh tưởng hôm đó em chăm chú đọc sách lắm. Giọng
Quân bắt đầu hơi châm chọc.

-        
Ồ, thực ra vì ánh mắt anh rất… đặc biệt. An không dám dùng từ “đáng sợ”. Nói
chính xác là có thể đốt hết lông trên người cô!

-        
Thật vậy ư?

An cười nhạt trong lòng: “Anh cũng biết giả bộ
thật. Nếu không phải anh cố ý thì làm sao mà ánh mắt lại đáng sợ thế được”.

Họ đã lên đến tầng 2, cô nhận túi sách, cúi đầu
chào anh, cảm thấy nhẹ nhõm đôi phần. An vừa quay đi, Quân liền buông lời:

-        
Nhân tiện, cho anh cảm ơn em món canh hôm trước. Nó cũng rất “ấn tượng”.

Cô quay phắt người lại, con người đáng ghét kia
đã đi khuất khỏi cầu thang. Quả thật, cô đã xem thường anh ta.

Còn Quân, nghĩ đến cảnh An đang đứng nuốt giận
mà không làm gì được, lại thấy rất hài lòng. Thật khó nhận xét cô gái này là
người như thế nào. Nữ tính, dịu dàng? Lần đầu gặp An, ấn tượng của anh là như
vậy. Vô tư, hay cười hay nói, biết chia sẻ là lần gặp thứ 2. Mạnh mẽ, không dễ
khuất phục là lần thứ 3. Gộp tất cả những lần trước, có thể thấy trong cái vỏ
bọc điềm đạm của cô là một cá tính mạnh mẽ và sôi nổi, ít bị ngoại cảnh chi phối.
Còn hôm trước, ấn tượng của anh lại hoàn toàn khác hẳn. An nói năng chừng mực,
có vẻ niềm nở đấy mà như rất xa cách. Xem ra, cô gái này thật khó đoán. 

Chưa hết khó chịu sau chuyến đi, lại bị một kẻ
khác động đến lòng tự ái, hai  tay đều
xách đồ, An bực mình đạp tung cánh cửa phòng. Dũng đang buôn điện thoại với em
nào đó, thét “á” lên một tiếng, tưởng phòng mình có cướp.

-        
Ừ ừ, nói chuyện với em sau. Bà chị
anh vừa lên cơn.

An quắc mắt nhìn lại. Dũng lau mồ hôi trán rồi
nói: “Chị đừng dọa em thế chứ, em không muốn bị suy tim”.

An tính cách bẩm sinh hiền hòa, thấy dáng điệu
hổ báo của mình không tự nhiên, liền cười một cái, thay đổi nét mặt. Một tay
chống hông, một tay chìa ra, cô nói: “Đưa đây”.

-        
Đưa cái gì?

-        
Quà.

-        
Hic, vừa lên đã đòi quà. Hôm qua em
quên không gọi điện chúc mừng. Sorry.

Vừa giải thích, Dũng vừa với tay lên tủ lấy một
cái bọc xinh xắn.

-        
Đây. Chúc mừng sinh nhật muộn của
chị.

-        
Cảm ơn chú em.

Đôi mắt An vẽ lên một vòng cung, đôi môi hình
trái tim vẽ lên một nụ cười, cô cầm lấy lắc lắc. Một vật hình chữ nhật, cứng,
hơi nặng. Hình như là sách. Nghĩ đến “sách”, 
2 mắt An sáng lên. Cô chạy ra ghế ngồi bóc quà. “Oa, đúng bộ mình đang
tìm mua”. An reo lên. Nhìn thấy tên tác giả Điệp Chi Linh và tên truyện “Chờ
một ngày nắng” mình mong ước, cô rơm rớm cảm động.

-        
Đúng là không ai hiểu chị bằng em.
An giơ ngón tay cái về phía em trai.

Dũng hất cằm một cách điệu nghệ: “Ôi, còn phải
nói”.

Sau một giây đặt cái cằm về vị trí cũ mới nói
tiếp: “Hôm qua em mới để ý, hóa ra biển số xe của anh Quân trùng với ngày sinh
của chị”. Rồi cười thâm thúy: “Hắc hắc, người ta gọi cái này là “có duyên”
đấy”.

An đang cười, nghe thấy hai chữ “có duyên” thì
sầm mặt lại. “2507” hình như trước đây có nhìn thấy chỗ nào đó rồi.

-        
Quê anh ta ở đâu? Xe loại gì?

-        
Nam Định. Liberty. Dũng vừa nói vừa
đi hạ túi vợt cầu lông xuống.

-        
Ặc.

-        
Sao thế?

Trí nhớ An quay trở lại buổi chiều cách đây gần 2  tháng. Hôm đó lúc sang đường thì có một xe Liberty đi qua, người thanh niên trên xe
ngoái lại nhìn. Sau đó, khi đến quán bia An cũng thấy chiếc xe này dựng ở trước
hiên. Tại sao lúc đi đường anh ta nhìn cô thì An không rõ. Còn nếu anh ta đã ở
trong cùng quán bia thì chắc chắn đã thấy bộ dạng thê thảm của cô.

Theo như miêu tả của mấy nhân chứng trong phòng
thì hôm đó, nếu cô và Lan, tóc rũ rượi thêm một chút nữa, cười, khóc quái dị
thêm một chút nữa rất có thể người ta nghĩ là bệnh nhân vừa trốn trại. “Mày hôm
đó rất giống một con gà rù bị điên”. Hạnh nói. Đã “rù” lại còn
“bị điên”, thật là thê thảm.

 An có một
cái tật, cứ hồi hộp, cứ bối rối là mặt đỏ tưng bừng. Trong lúc thần trí đang
hỗn loạn thì Quân đi xuống.

-        
Dũng đi đánh cầu lông chưa?

-        
Em đang chuẩn bị đi đây.

An nhìn thấy Quân thì tim đập càng nhanh, mặt đã
biến thành quả gấc, không có cách nào khác, đành đưa quyển sách đang cầm lên
giả vờ đọc. An ngồi ở góc khuất, lúc nãy Quân vẫn chưa nhìn thấy cô. Tâm trạng
bất an. Quyển sách dầy như thế mà cứ  cảm
giác có hai ánh mắt đang xuyên thủng nó.

-        
Đi thôi, An ở nhà nhé. Quân nói,
trong giọng có ý cười.

Biết chắc anh ta đã đi ra đến cửa, An mới làm ra
bộ giật mình: “Vâng vâng, anh đi ạ”.

loading...

Dũng ngoái lại nhìn chị gái, ánh mắt phức tạp.
Đưa một tay lên che miệng, cậu thì thầm: “Chị à, lúc nãy cầm ngược sách rồi”.

“…”

Mặt An lúc này, là sự kết hợp hoàn hảo của gấc
chín và đít nồi, đen rồi đỏ, đỏ rồi đen. “Tại sao, tại sao?”. Hình tượng 23 năm
xây dựng, mà chỉ sau mấy lần gặp anh chàng tên Quân kia, sụp đổ không còn dấu
vết.

Thẹn quá hóa giận, loại cảm giác mới mẻ này
không dễ chịu chút nào. Muốn hét lên một tiếng để giải tỏa bức bối, nhưng ý
thức của An chưa hoàn toàn tê liệt, không muốn mới chuyển đến đã bị hàng xóm kỳ
thị, chỉ có thể trút lên chiếc ghế vô tội.

Một lúc, An hạ quyết tâm. Ở đây còn dài, tiếp
xúc còn nhiều, cơ hội trả thù còn vô số. Có lẽ, tí nữa cô phải đi mua một bộ
phi tiêu, chụp trộm một bức ảnh cái người tên Quân kia, phóng to ra rồi dán
ngoài ban công mới được.

Nói đến ban công, An vội chạy ra. Nhìn khung
cảnh trước mặt, không dám tin vào mắt mình nữa. Những giỏ hoa mà An để tạm dưới
đất  đã được treo lên khung thép. Một cái
giàn không biết làm từ bao giờ có treo 4 giỏ lan. Dưới đất, những bình cây,
những chậu hoa cô trồng từ hồi còn trong kí túc vẫn nguyên vẹn, thậm chí xanh
tốt. An phát hiện ra có 1 chậu hồng và 2 giỏ hoa leo mới.

Cả một ban công 4 m2, giờ như một vườn hoa thu
nhỏ, hoa leo trên khung thép, hoa treo trên giàn, hoa bò dưới mặt đất. Đây đích
thị là sản phẩm của Dũng. Em trai tuy lối sinh hoạt luộm thuộm, thích khiêu
chiến với cô, nhưng là một người sống rất tình cảm. Khi cô về quê, đã không
quên chăm sóc vườn hoa nhỏ này, lại còn mua về thêm mấy chậu hoa nữa. Nghĩ đến
điều này, An thấy lòng thật ấm áp.

An ngồi thụp xuống, ngắm nghía những bình cây
trồng trong nước. Khi ở kí túc, mỗi lần đi chơi, thấy cây gì hay hay là cô mang
về. Không có điều kiện để chăm chút, cô chỉ cắm tạm vào những hộp nhựa, giờ
kiểm tra thấy chúng đã ra rễ rất đẹp.

 “Hôm nào
phải mua vài bình thủy tinh về thay mới được”. Cây điểm sao sẽ được trồng kết
hợp với trúc phú quý để bên bàn học, vạn niên thanh và thường xuyên đằng sẽ để
trên bậu cửa sổ, trầu bà sẽ cho vào một cái hộp nhựa treo trên khung thép.  Chỉ nghĩ đến cảnh sáng sáng chào đón mình là
những ánh nắng lấp lánh bên bình cây với làn nước trong và cành cây xanh, An đã
thấy vui khôn tả.

Cái ban công này cứ như thiết kế để dành riêng
cho cô vậy. Nó nằm hơi chếch hướng đông, ánh nắng buổi sáng sẽ giúp cây phát
triển tốt. Quanh ban công có xây một khung thép, rất lý tưởng để treo những cây
thân leo. Bệ lan can lại để thừa ra khá rộng, có thể thoải mái ngồi ngắm cảnh.

Có điều, ông trời không cho ai cái gì quá hoàn hảo.
Trước ở kí túc, sống trong tình yêu thương chan hòa của các chị em thì  không có không gian riêng. Giờ có không gian
cho riêng mình thì lại xuất hiện một tên hàng xóm “nguy hiểm”.

An cũng chưa biết sau này nên đối diện với anh
ta thế nào. Quân thân thiết với Dũng, lại là hàng xóm nhà cô. Lẽ tất nhiên,
việc gặp mặt thường xuyên là điều không tránh khỏi. Với ấn tượng giữa cô và
Quân có thể dẫn đến hai chiều hướng. Một là, trở nên thân thiết hơn. Hai là,
ghét nhau ra mặt. An không biết mình sẽ rơi vào trường hợp nào. Dù sao cũng mới
tiếp xúc, chưa hiểu rõ con người anh ta ra sao. Sau này, gió thổi chiều nào thì
xoay theo chiều ấy vậy.

……………

An và Diệp Chi đã hẹn gặp TS. Trịnh Anh mấy lần
mà không được, vì thầy bận quá.  Tuy là
một giáo viên trẻ, mới từ Pháp trở về nước  3 năm nhưng Trịnh Anh đã giữ
vai trò phó giám đốc trung tâm nghiên cứu và phát triển công nghệ cao của Viện
cô. An nghe tiếng tăm của thầy truyền tụng trong khoa thì đem lòng ngưỡng mộ và
bắt đầu hình dung. Sẽ là một ông thầy với khuôn mặt lạnh lùng, đeo cặp kính cận
5 điốp, hay là một ông thầy đẹp trai, nụ cười “chết người”, hóm hỉnh,
hài hước như một vài thầy giáo hotboy mà báo chí đưa tin gần đây?. Nếu là hai
trường hợp này, An sẽ bỏ cuộc từ sớm. Trường hợp thứ nhất ư? Áp lực chồng chất
áp lực, mà cô không muốn thời sinh viên của mình kết thúc như vậy. Còn trường
hợp thứ 2? Sẽ là phân tâm nối tiếp phân tâm, cũng thê thảm không kém trường hợp
thứ nhất.

An đã được thầy gửi cho một số đề tài thầy đang
theo đuổi để lựa chọn. An rất vui khi nhìn thấy một đề tài về biến nạp gen vào
thực vật. Trong 1 tháng qua, cô cũng đã bắt đầu tìm hiểu những thứ liên quan về
nó.

Hôm nay là ngày có hẹn gặp thầy, An rất háo hức.
Trung tâm nghiên cứu mở cửa lúc 8h, cô đã rục rịch ra khỏi nhà từ 7h. Lạ thay,
hôm nay chuyến xe bus cô đợi lại mất hút ở đâu. “Có lẽ là tắc đường”. 7h35, An
bắt đầu sốt ruột. Ngay ngày đầu tiên gặp thầy đã đến trễ thì không hay. Hơn
nữa, thầy bận như vậy, đã hẹn là phải đến đúng giờ.

Đột nhiên một chiếc Liberty đỗ phịch lại. Vừa thấy An ngước mặt
lên Quân đã nói:

-        
Nhìn dáng điệu của em đang có việc gấp hả? Lên xe đi, anh đưa em đến trường.

An huơ huơ tay: “Anh đi làm hướng kia mà, em chờ
xe bus cũng được”.

-        
Hôm nay anh có việc đi qua đó. Yên tâm, anh không bắt cóc em đâu mà sợ. Quân
nói, tay đã đưa chiếc mũ bảo hiểm ra phía trước.

An nóng hết người bởi những ánh mắt ghen tị của
các cô gái xung quanh và chắc chắn cũng không ít kẻ đang nghĩ thầm: “Sướng thế
mà còn tỏ bộ kiêu”. Cô đành miễn cưỡng đỡ chiếc mũ trên tay Quân, rồi trèo lên
xe, cảm giác thật chẳng dễ chịu chút nào. Anh phóng xe rất nhanh, tốc độ khiến
cô không khỏi bàng hoàng nhưng phải công nhận là anh ta xử lý tình huống rất
khéo.

Người cung Sư Tử có một đặc điểm rất hay. Bình
thường, họ có phong thái của chúa tể sơn lâm. Một khi hình tượng bị sụp đổ, lại
nhút nhát còn hơn cả thỏ.

Khi An ngồi sau xe Quân, lại liên tưởng ngay đến
những chuyện hôm trước. Lúc thì thấy mình là con gà rù trong nồi canh, lúc lại
thấy mình như quả gấc cầm ngược sách. Bao lời muốn nói để tạo bầu không khí vui
vẻ cứ tắc trong cổ họng.

Thấy An im lặng, Quân hơi quay người lại, gợi
chuyện:

-        
Em chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp phải không?

-        
Vâng, hôm nay em lên gặp thầy hướng dẫn.

-        
Em định theo hướng nào?

-        
Kĩ thuật di truyền ạ.

-        
Ồ, đó là một lĩnh vực khó và đóng vai trò then chốt của CNSH hiện đại phải
không?

-        
Ơ, dạ vâng. Anh có vẻ am hiểu nhỉ?

-        
Em gái anh cũng học ngành này mà.

Nhắc đến em gái Quân, hình như An chưa gặp bao
giờ. Cô hỏi:

-        
Em ấy không ở với anh ạ?

Quân cười: Nó đang nghỉ hè, cuối tháng 8 mới
lên.

An chợt nhớ mùa hè những năm trước. Tầm này, có
lẽ cô đang vắt vẻo trên cây bẻ nhãn hoặc đang bơi thuyền trên sông.

-        
Em đã tìm được lớp học thêm tiếng Anh chưa? Quân hỏi.

-        
Bạn em mới giới thiệu cho một nơi khá ổn ạ.

-        
Thế thì tốt. Em nên đầu tư thời gian nhiều vào, rất có ích cho sau này.

Xe của họ đã ngoặt vào cổng trường Bách Khoa.
Trung tâm nghiên cứu chỉ cách đó không xa.

-        
Cho em xuống đây được rồi, anh Quân. An chỉ về phía lề đường trước mặt.

Nhìn quy mô hoành tráng của trung tâm, Quân
không khỏi trầm trồ: “Em nghiên cứu ở đây?”

-        
Dạ vâng, cảm ơn anh, anh đi đi kẻo muộn.

 An vừa đưa mũ bảo hiểm cho Quân, vừa khe
khẽ cúi đầu, một cử chỉ quen thuộc khi cô muốn thể hiện sự cảm kích với ai đó.
“An, An” cách đó không xa, Diệp Chi đang gọi cô. An giơ  hai ngón tay lên,
làm động tác vẫy vẫy.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: