truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Tình yêu  chỉ có một, còn những thứ giả giả
nó thì nhiều lắm. Có người đi hết cả cuộc đời cùng không thể tìm được tình yêu
đích thực. Có người tìm thấy rồi mà vì danh tiếng, tiền tài nỡ buông tay ra, có
người tìm ra ngay khi còn trẻ. An không mong mình may mắn như trường hợp thứ
ba. Ước mơ của cô là đến Đà Lạt, Hà Lan. Xa gia đình, bạn bè, thật chẳng muốn
chút nào. Thâm tâm cô vẫn luôn mong chờ một bàn tay nào đó níu giữ cô lại hoặc
dang tay đón chờ cô đến. Trong những lúc khó khăn của tuổi trẻ, An hi vọng một
người thực sự – như- vậy- bên cạnh.

An thấy khóe mắt cay cay,
bao kỉ niệm chợt ùa về như một cuốn phim quay chậm. Ánh đèn từ các phòng hắt ra
dường như cũng dịu dàng hơn trước hai cái bóng tĩnh lặng. Lan cũng đầy tâm
trạng. Người bạn ngồi bên cạnh cô là người duy nhất cô ngủ chung, ăn chung,
người luôn vỗ vỗ vai những khi cô buồn, chia sẻ với cô mọi chuyện.

Sương đêm dần buông. An nhìn sang Lan, cô bạn
bình thường luôn thích trêu chọc mọi người, lúc này khuôn mặt đã ướt đẫm nước
mắt.

………………..

Hôm sau, dưới sự giúp đỡ của nhóm bạn, An cũng
giải quyết xong việc chuyển đồ, kèm lời hứa: “Hôm khác mời tân gia sau nhé”.

Lúc đội quân “chưa thấy người đã thấy tiếng” ấy
về hết, nghiêm túc ngắm căn phòng, An thấy rất hài lòng.

Căn phòng khá rộng, nhà bếp nhỏ xinh, nhà vệ
sinh sạch sẽ, lại có ban công trông ra được công viên gần đó.

-        
Chị ngủ giường này, còn em giường kia. Dũng phân chia.

An gật đầu không cần suy nghĩ, tâm trí cô dồn
vào cái cửa sổ nhìn ra ban công nhiều hơn. “Tuyệt, tớ sẽ đặt vài chậu hoa ở
đây” An sung sướng ngồi lên bệ cửa, tiện đập đập tay xuống.

-        
Hihi. Em biết ngay chị sẽ có ý tưởng đó.

-        
Cậu rất hiểu chị.

-        
Quá khen. Nếu so với căn phòng trước chị ở, thì đúng là chị đã “lên đời” nhé.

An gật đầu. Căn phòng này rộng rãi lại có không
gian riêng. Đây là một cư xá mini 5 tầng, mỗi tầng 5 phòng. Tầng trệt được
thiết kế làm nơi để xe, mỗi tầng đều có phòng loại bình dân và loại VIP và  có một khu vực “thừa” ra có thể để
phơi quần áo. Lúc biết được điều này, An vô cùng phấn khích. Hổi còn ở kí túc,
khu vực phía sau của phòng làm nơi phơi quần áo, để thau chậu cho 12 con người,
An chỉ có thể để được vài chậu xương rồng be bé lên bệ hàng rào sắt. Còn bây
giờ, cả một ban công 4 m2 tùy ý cho cô sử dụng.

-        
À, em quên chưa nói với chị, hôm nay nhà mình có khách. Sếp của em. Dũng như
sực nhớ.

-        
Hả, thông tin này có vẻ bất ngờ.

-        
Anh ấy là người giới thiệu cho em chỗ này. Tiện thể cho chị làm quen luôn, anh
ấy cũng sống ở đây, tầng 3.

-        
Nghĩa là hàng xóm của chúng ta. Được, em có biết anh ấy thích ăn gì không? An
hỏi, cô muốn vị khách của mình cảm thấy rằng họ rất biết ơn anh.

-        
Anh ấy thích ăn canh cá, lần nào đi nhậu cùng cũng đều thấy gọi mấy món kiểu
đó. Còn thì không rõ lắm.

-        
Ok, chị có ý tưởng rồi. An cười. Cậu dọn dẹp đi, chị đi chợ.

Việc đi chợ với An không mấy khó khăn. Ngoài
việc thừa hưởng danh sách các món ăn tuyệt chiêu của mẫu thân ra, cô còn có khả
năng cảm nhận mùi vị rất tốt. Các món canh lại là sở trường của cô. “Anh chàng
kia chắc hẳn sẽ rất hài lòng” cô tự tin. An cũng không phải là cô gái cẩn thận,
tỉ mỉ gì. Bình thường cô làm gì cũng chỉ qua loa, đại khái, không thích rườm
rà. Việc ăn uống lại càng đơn giản, ăn gì cũng được, 10-20 phút là nấu xong bữa
cơm, chỉ khi nào cảm hứng lên cao, cô mới thực sự “hành nghề”.

Đang định nếm thử món canh, An nghe thấy tiếng
gõ cửa. Dũng đang chỉnh giùm cô giá sách, nói vọng ra: “Chắc anh ấy đến rồi,
chị ra mở cửa đi”.

Cửa mở, khi chủ và khách bốn mắt chạm nhau,
trong khoảnh khắc An nghe như có tiếng súng nổ bên tai. Khuôn mặt này…

-        
Em là…

-        
Anh là…

An nhớ lại ánh mắt kinh khủng đã khiến cô khiếp
vía cách đây mấy hôm. Chính là anh ta. Đây là sếp của em trai cô?

loading...

-        
Anh Quân, anh đến rồi à? Chị, sao không mời anh ấy vào.

Nhìn bộ dạng sững sờ của hai người, Dũng liền
hỏi: “Hai anh chị quen nhau à?”

An chưa biết trả lời thế nào thì Quân đã nhẹ
nhàng nói: “Cũng không hẳn. Chỉ là tình cờ gặp nhau một vài lần. Anh là Quân”.

“Tình cờ gặp một vài lần, sao mình không biết”
An thắc mắc nhưng cô vẫn gật đầu: “Vâng, em là An”.

“Thật là bất ngờ, em lại là chị của Dũng”. Anh
cười tươi nhìn cô.

“Vâng, quả là bất ngờ”. An cố nặn ra một nụ
cười, trên mặt vẫn hiện hai chữ: “Không hiểu”. Nhìn cung cách của anh ta, khác
hẳn với con người cô nhìn thấy hôm đó. Không hiểu tại sao anh ta lại nhìn mình
như vậy?

Quân đã bước vào trong nhà, An vẫn đứng tần ngần
ở cửa.

-        
Anh xuống xem có giúp gì được hai chị em không? Quân nhìn quanh căn phòng.

-        
Vâng, chị em mang về một đống lỉnh kỉnh. Anh qua đây giúp em một chút.

-        
Ừ. À mà anh ngửi thấy mùi thức ăn thơm quá. Quân không hề khách sáo, có vẻ anh
và Dũng rất thân thiết.

An chợt nhớ đến nồi canh, cô chạy vội vào bếp.
“Thiếu ngọt” cô nếm thử. “ Anh ta gặp mình lúc nào? Tại sao lại nhìn mình như
vậy?”, An vẫn không sao đuổi được ý nghĩ đó. Tay
với tìm lọ bột ngọt nhưng mắt cô vẫn để ý Quân. Anh đang kê bàn với Dũng, hoàn
toàn không có dấu hiệu gì cho thấy anh áy náy vì đã gây ra mối bận tâm cho cô.
Trong một tích tắc lơ là, An đã cầm nhầm… lọ muối.

Vẻ ngoài điềm nhiên như không, thực ra Quân cũng
đang mang những suy nghĩ không kém gì An. Cô gái này mỗi lần gặp là khiến anh
không khỏi bất ngờ và thật thú vị khi cô lại là chị gái của Dũng, trưởng nhóm
sinh viên do anh phụ trách. Đồ đạc cô mang về có thể chất đầy một xe ba gác.
Hoa, chậu cảnh vẫn xếp một góc trong nhà, chưa tiện bày trí. Riêng sách truyện
phải đựng bằng bao, chưa kể những vật dụng linh tinh. Quân lật lật mấy quyển
truyện đang để tạm ở đầu giường. Gần như mỗi quyển đều ghi vài dòng cảm nhận
của cô trong đó. Với “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”: “Tưởng mất mày rồi,
hóa ra ta để quên ở nhà. Hihi. Mua mày cách đây 4 năm, mất 4 ngày để đọc, 3 năm
sau xem phim bằng phụ đề tiếng anh, vẫn hiểu mới chết chứ…”. Còn với “Trà hoa
nữ”: “Rất thích tác giả Alexander Dumas cha, nên dù túi đang rỗng, vẫn nhắm mắt
mua mày để xem Dumas con viết thế nào. Vui quá đến quên luôn mặc cả^^. Thật
đáng đồng tiền bát gạo, giờ tao hiểu tại sao mày lại là tác phẩm kịch được diễn
đi diễn lại nhiều nhất rùi…”. Với “Ruồi Trâu”: “Truyện này phải đọc đến một
nửa mới hiểu tác giả viết cái gì. Rèn cho người đọc tinh thần “nhẫn nại”, “kiên
cường”  không kém gì nhân vật trong truyện. Nhưng mà càng đọc càng
hay…”. Đọc vài cuốn, Quân kết luận: “Đúng là một cô gái “Thấy sách chưa được
đọc bao giờ như được gặp người bạn tốt, Thấy sách mình đã đọc rồi như gặp người
bạn cũ”. Mà sách của cô thì đủ các thể loại: tình cảm, trinh thám, khoa học,
đông tây kim cổ, có lẽ chỉ trừ truyện ma là không có.

Bên ngoài đã có tiếng lạch cạch dọn cơm. Dũng
kéo Quân đi rửa tay, bước ra đã thấy An dọn xong mâm cơm.

Phải công nhận, trình độ nấu ăn của cô không chê
vào đâu được: canh cá rô thơm lừng, tôm tẩm bột vàng giòn, nộm thập cẩm nhiều
màu sắc và cả thêm một đĩa thịt rang béo ngậy.

-        
Chị em nấu ăn rất ngon. Dũng hết lời ca ngợi chị mình khi họ ngồi vào bàn ăn.

-        
Ừ, nhìn là muốn ăn rồi. Quân nhìn An tỏ ý ca ngợi, cô mỉm cười đáp lại, mặc dù
vẫn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Đúng như Dũng nói, Quân chọn món canh đầu tiên.

-        
Trông món này thật hấp dẫn. Múc một ít vào bát, anh bắt đầu đưa lên miệng.

An ngẩng đầu lên đúng lúc đó, cô thấy anh nhăn
mặt, cảm tưởng như đang cố nuốt.

An thoáng bối rối: “Sao thế nhỉ?”. Lúc nãy thêm
mì chính cô chủ quan không nếm lại. Đang định múc một ít canh thì Dũng lên
tiếng: “Anh Quân, hôm nay chị em em mới chính thức dọn đến đây ở. Cảm ơn anh đã
giúp đỡ”.

-        
Cậu khách sáo từ bao giờ thế. Quân cười nhưng hình như mặt anh có hơi tái.

Những món khác đều rất ổn. Không hiểu sao An cứ
nhìn chằm chằm vào bát canh: “Nó có vấn đề”. Ngần ngừ một lát, cô múc một ít
vào bát đưa lên nếm thử. “Ôi trời, mặn chát, không lẽ mình cho nhầm muối”. Thật
không còn từ nào diễn tả cảm giác của An lúc này. Những lời ca tụng của Dũng và
khuôn mặt tỉnh bơ của Quân làm cô chỉ mong có một cái lỗ nào để chui xuống. An cúi
gằm mặt, nhặt từng hạt cơm trong bát, cảm giác nuốt không trôi.

-        
Nghe Dũng nói em đang học CNSH ở đại học Bách Khoa à?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: