truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Môn vi sinh không khó như An tưởng tượng. Có lẽ,
bậc đàn anh khóa trên có mối tư thù với môn này nên muốn dọa cho các đàn em một
chút để giải tỏa tức hận đây.

Đề thi 90 phút, 60 phút An đã làm xong bài. Nhìn
xung quanh thấy mấy bọn Linh, Chi, Vũ đang cắm cúi viết, không có biểu hiện gì
khó khăn, cô đứng dậy nộp bài.  30 phút, cô sẽ đọc được ít
nhất 3 chương truyện, dại gì ngồi lại để chịu giày vò. Mấy tên không làm được
bài nhìn cô oán hận. Cô lè lưỡi rồi đi ra.

 “Làm bài
được không?”. Ngó cái vẻ mặt đang hớn hở của An, Lan cảm thấy câu hỏi của mình
hơi thừa.

-        
Hihi. Được hay không thì cũng đã thi xong. Tao delete hết khỏi bộ nhớ rồi. Mà
mày đứng đây làm gì? Không phải có ý chờ tao đó chứ.

An tỏ vẻ ngạc nhiên, giờ này Lan thường ở nhà.

Lan xịu mặt: “Mày không vui sao?”

An đặt hai tay lên má bạn, lắc lắc: “Thôi đi cô
nương, chờ Vũ chứ gì, có gì muốn nói cho tại hạ thì nói đi”.

Lan phì cười, An rất hiểu cô. “Hôm qua mày nói
gì với Vũ phải không?”.

An trề môi. Còn phải hỏi nữa sao, nếu tôi không
ra tay thì cũng không sống nổi với anh chị.

-       Vũ
gọi điện cho tao, hắn muốn đình chiến. Mày nghĩ xem, tao có nên gặp không? Tao
muốn không gặp hắn một thời gian.

-        
Chịu được không. Đằng nào mày cũng phải suy nghĩ. Nếu thế sao không gặp, hai
đứa nói chuyện thẳng thắn đi. Tao thấy bọn mày còn nhiều vấn đề chưa hiểu nhau.

-        
Nói chuyện thẳng thắn. Ha! Tao đã nhiều lần nói rồi, mà như nước đổ đầu vịt, Vũ
đâu có nhớ. Nói nhiều chẳng phải động đến lòng tự trọng của hắn sao.

-        
Mày cũng dao động, nên mới mò đến đây tìm tao, đúng không?. Cho người ta một cơ
hội, cũng là để mày đỡ phải lăn tăn. Dù sao nó cũng có chủ ý muốn làm hòa với
mày. Mà mày không thấy mày cũng cứng đầu sao. Vũ là con trai, mày lấn áp quá sẽ
ảnh hưởng đến sĩ diện của người ta chứ.

-        
Uh, có lẽ thế. Lan phân vân.

-        
Còn nghĩ gì nữa. An cốc nhẹ vào đầu bạn. Hai đứa mày làm hòa với nhau đi, tao
cũng có việc phải giải quyết đây.

-        
Gì thế?.  Lan trố mắt.

An cười tít, gõ nhẹ vào cặp.

“Á há. Truyện”. Lan dứt lời đã thấy cô bạn chạy
biến đi.

Khu C2 là một trong những địa điểm nổi tiếng
nhất của đại học Bách Khoa Hà Nội. Khuôn viên đẹp, cây cối xanh mướt, trừ những
khi sự kiện gì quan trọng mới tấp nập, còn bình thường là nơi lý tưởng cho
những kẻ thích yên tĩnh . Thi xong môn được cho là khó nhất, An mới yên tâm mở
tủ lấy truyện ra đọc.

“Nếu ví mình là một chiếc lá, chẳng phải mình
đang ở thời khắc đẹp đẽ nhất kia ư”.

An nheo nheo mắt nhìn những tán lá trên đầu,
thích thú với suy nghĩ đó. Xuất thân từ dân văn, lại học ở một trường tự nhiên,
An là sự kết hợp hoàn hảo của chất lãng mạn đầy thi sĩ ẩn trong vẻ ngoài có
phần mộc mạc, thô ráp của dân kĩ thuật.

Áo phông trắng, quần bò màu xanh với mái tóc
được buộc cao gọn gàng, trông cô không có gì đặc biệt, chỉ có khuôn mặt toát
lên vẻ điềm nhiên, thư thái, đôi mắt hiền hòa mà đầy vẻ cương nghị. Rảo bước
nhanh trên vỉa hè, An hơi ngẩng đầu ngắm nhìn cảnh vật. Tâm hồn bay bổng của
dân Văn, dù có ít nhiều bị mài mòn ở trường đại học, vẫn không hề mất đi.

Lúc đi ngang qua khoa công nghệ thông tin, An
thấy một vị giáo sư già và một thanh niên đang nói chuyện rất vui vẻ ở sảnh. Nụ
cười của anh ta làm An có cảm giác quen quen nhưng cô không mấy quan tâm. Đi
nhanh về khu hội nghị, chọn một vị trí quen thuộc, An nhẹ nhàng ngồi xuống.

Xung quanh đài phun nước, những bãi cỏ được cắt
tỉa cẩn thận, vài ngọn lau trắng xinh điểm xuyến trên nền cỏ xanh mướt, bướng
bỉnh đung đưa trong gió. Nhìn về phía viện công nghệ hóa học gần đó, sắc đỏ của
phượng vĩ, hoa dâm bụt hồng tươi, hoa đại trắng muốt đua nhau khoe sắc. Ngồi
dưới bóng mát của cây xoài già chỉ nhìn thôi cũng đã đủ no mắt. Chưa kể những
cơn gió nhẹ quét sạch bao mỏi mệt của 2 tuần thi cử vất vả, lại có tiếng chim
truyền cành nghe thật vui tai. “Quả không hổ danh là trường đại học có khuôn
viên đẹp nhất thủ đô” An mỉm cười, rồi nhẹ nhàng lôi “bảo bối” trong cặp ra.

Quân bước ra từ khoa công nghệ thông tin, anh
vừa nói chuyện với GS. Nguyền Hoàng Lương. Thầy là người đã giúp đỡ anh rất
nhiều trong thời gian học tập ở đây. Dù anh đã ra trường khá lâu nhưng hai thầy
trò vẫn thường xuyên liên lạc. Hôm nay, vừa vặn có việc với khoa công nghệ
thông tin, anh nhân cơ hội gặp thầy.

“Đã 11h” Quân nhìn đồng hồ. “Kim Anh cũng sắp
tan học, chờ con bé rồi đưa nó đi ăn luôn”.  Nghĩ vậy nên anh thong thả đi
bộ về phía khu hội nghị- nơi rất quen thuộc với anh. Cảnh vật vẫn không mấy
thay đổi so với trước. Có chăng, màu sơn mới làm cho khu nhà trở nên sáng sủa
hơn.

Từ xa, Quân đã nhìn thấy hai cây xoài già, nơi
mà ngày xưa anh hay ngồi đọc sách. Bước nhanh đến, chợt Quân hơi sững lại. Kim
Anh đã từng nói thế này: “Lần đầu gặp nhau là ngẫu nhiên, lần thứ hai gặp nhau
là tất nhiên, lần thứ ba gặp nhau là định mệnh”. “Mình và cô bé này có duyên
đấy” Quân nghĩ. Cô bé ngồi đúng ở vị trí mà trước đây Quân hay ngồi. Một quyển
sách dày cộp để lên đùi, tay chống cằm, ánh mắt cô chăm chú đến nỗi cảm giác
như không có điều gì làm cô xao động. Khuôn mặt say sưa của cô toát lên sự bình
thản, vẻ điềm đạm cùng nét bầu bĩnh đáng yêu. Trong cái tĩnh lặng của cảnh vật,
sự tĩnh lặng của cô gái càng trở nên hài hòa. 

Quân thấy buồn cười khi nhớ đến hình ảnh của cô
bé ở quán bia. Nhìn dáng vẻ đó thật khó hình dung cô bé ngồi đọc sách một cách
ngoan hiền, thư thái nhường này. Bất chợt, một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong
đầu anh.

An cảm thấy như có một luồng điện đang quét qua
mặt. Cô ngẩng đầu lên. Mắt cô bắt gặp ánh mắt từ phía người đang ngồi dưới gốc
xoài đối diện, cách đấy không xa. Theo phản xạ, An liếc ngang, liếc dọc, liếc
trên, liếc dưới rồi sửng sốt: “Nhìn mình?” bởi ngoài đằng trước có vài người
qua lại, bên cạnh, đằng sau cô chẳng có ai cả, cũng chẳng có điều gì đặc biệt.
Sao cái người ấy cứ nhìn về phía cô trân trân, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ
cô chưa bao giờ gặp ánh mắt khó chịu như vậy. “Chắc không phải chứ, mình đâu có
quen biết anh ta, cũng không phải xinh đẹp xuất chúng gì. Không lẽ mình có gì
bất thường”. Một đống câu hỏi ập đến trong đầu An. “ Thôi mặc kệ, chẳng liên
quan đến mình, truyện đang hấp dẫn”. An cúi mặt vùi đầu xuống quyển sách.

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác, có phần nhăn nhó của An,
Quân khẽ mỉm cười. “Hình như vẫn chưa có tác dụng” anh nheo mắt khi cô lại cắm
cúi đọc.

loading...

“Không ổn” An cảm thấy vẫn như có một ánh mắt
lăm le hướng về phía mình. Cô không thể tập trung đọc được. Nhìn thẳng về phía
đối diện, ánh mắt vẫn nhìn cô trừng trừng. Khoảng cách đủ để cô nhìn thấy nụ
cười nhếch mép kiểu mấy nhân vật hoạt hình Dreamworks của “hung thủ”. Nơi này
khá vắng vẻ, lại có nhiều cây cổ thụ. “Không lẽ là ma”. Ý nghĩ lóe lên trong
đầu làm cô rùng mình.  Cô nhớ đến những câu chuyện của Nguyễn Ngọc Ngạn mà
Hạnh vẫn bật hàng đêm. “Vớ vẩn, hình như vừa gặp người này lúc nãy. Mình đắc
tội gì ư?”. An cảm thấy đầu mình bốc khói, máu nóng bắt đầu dồn lên mặt. Cô chỉ
muốn quát lên “Anh làm cái trò gì thế”.  Môi đang định mở ra, lập tức một
ý nghĩ ngăn cô lại: “Mục đích của anh ta là gì? Trông anh ta cũng đứng đắn, đâu
đến nỗi. Lẽ nào nhỏ mọn định dùng ánh mắt, đuổi mình đi để chiếm chỗ”. An thấy
ý nghĩ của mình thật ngớ ngẩn. Nhưng nếu mục đích của anh ta là làm cho cô tức
điên thì nhất định cô sẽ dập tắt nó, để xem mèo nào cắn mỉu nào.

Quân chưa kịp khoái chí với cái mặt đỏ bừng bừng
cùa “ con mồi”, thì cô bé đã cúi mặt xuống, điềm nhiên đọc tiếp truyện, vẻ mặt
nửa cười nửa không đầy bỡn cợt. Bao nhiêu pháo hoa trong đầu anh tắt phụt. Anh
tưởng cô sẽ trừng mắt lên nhìn anh hoặc chí ít cũng đứng dậy bỏ đi. Dường như,
cô ta chẳng quan tâm. “Anh nhìn cứ nhìn, tôi đọc cứ đọc”.

Chợt điện thoại reo, cuộc gọi đến từ Kim Anh.
Quân bắt máy. Liếc nhìn An, anh vẫn thấy cô chăm chú đọc. “Thú vị đấy”. Quân
nghĩ thầm và rời khỏi chỗ.

Anh đi xa rồi, An mới ngước mắt lên. Cô khẽ
nhướn mày: “Đáng tiếc! Đẹp trai cũng chỉ để ngắm mà thôi”.

Thời gian quý báu vì một phần tử không quen không biết lạm
dụng, thật là tức chết. An thầm nguyền rủa anh ta một hồi. Có điều, cứ thấy anh
ta có nét giống một người. Nghĩ đi nghĩ lại một lúc, khi khuôn mặt một đàn em
khóa dưới tên Kim Anh hiện lên trong đầu, An tự mắng mình: “Thật là trông quạ
ra phượng hoàng mà, cô bé ấy dễ thương như thế, sao có thể là họ hàng với thành
phần biến thái được”.

Tiếc rằng, không lâu sau đó, An lại phải xỉ vả mình lần nữa
vì cái kết luận vội vàng này. Bởi sự thật, họ không phải họ hàng mà là anh em
ruột. Hơn nữa, hành động biến thái của một người, phải tùy từng trường hợp mới
phát tác.

Điện thoại đột nhiên đổ chuông. An cầm lên ấn đại nút nghe,
đầu bên kia thánh thót

“An An yêu quý”.

Tinh thần vẫn còn bức bối chưa ổn định, nghe giọng nói ngọt
như mật, An rùng mình một cái: “A…a…”.

“Sao thế, bệnh thần kinh lại tái phát à?”

“Mày sắp thành nhà giáo rồi đấy, chẳng có
tư cách gì cả”. An lúc này đã ổn định tinh thần. Người cô đang nói chuyện là
Thủy, cùng với Bích, là 2 đứa bạn thân nhất của An thời cấp 3.

Đầu bên kia vang lên tiếng cười: “Mày quên rồi à, tao chưa
ra trường, vẫn còn là sinh viên”.

“Gọi tao có chuyện gì đấy?”.

“Ngày kia tao bảo vệ tốt nghiệp, muốn rủ mày và Bích đi chọn
đồ cùng”.

An nghe thấy thế thì cười nói: “Shopping với chị Bích à, mày
đã chuẩn bị cao dán chưa”.

Thủy bật cười: “Sẵn sàng, nhà tao có cả dầu xoa bóp rồi”.

Hai cô nàng cùng cười lớn, nói thời gian và địa điểm hẹn
nhau.

Thủy nói: “Bạn Bích có thể nhịn ăn một tháng chứ
không thể nhịn mua đồ 1 tuần”.

An nói: “Khi bạn Bích phá sản, bán tủ quần áo
cũng có thể sống cầm hơi vài năm”.

Bích nói: “Thời trang mới chính là cuộc sống của
tớ”.

Thói quen shopping của Bích không phải vì cô là
con nhà giàu, có thể chi tiêu thả phanh. Bích từng mơ trở thành một nhà thiết
kế thời trang, sau vì bố mẹ cho rẳng viển vông, ép buộc cô học quản lý. Ước mơ
bị “chết yểu”, không có nghĩa là cô từ bỏ nó. Có rất nhiều cách để theo đuổi
đam mê của mình, mà như Bích nói: “Không thành nhà thiết kế thì tao bán đồ cho
nhà thiết kế”. Hiện tại chưa đủ vốn để làm điều đó, hơn nữa, lại muốn tận hưởng
hết cuộc sống của sinh viên theo đúng nghĩa đen là “ăn và học”, Bích chỉ rục
rịch chuẩn bị cho kế hoạch của mình. Không ngờ, việc học quản lý lại giúp ích
cho con đường sau này của cô. Bích cũng từng bước tiếp cận với những hình thức
kinh doanh mới, vẽ ra ý tưởng cho mình. Cứ nghe thấy hãng nào tung sản phẩm mới
hoặc giảm giá là cô nàng có mặt. Trước là đến ngắm đồ, sau mới đến mua đồ. Có
điều kiện, cô sẽ dẫn hai “con gà” An và Thủy đi theo để mở mang tầm mắt.

Chơi với nhau mấy năm, An và Thủy ngầm công
nhận: “Khi bạn Bích buồn, đừng rủ bạn ấy đi ăn. Không chừng bạn ấy nổi giận sẽ
hành hung chúng ta. Hãy rủ bạn ấy đi shopping. Không chừng, bạn ấy vui vẻ trở
lại sẽ mua cho chúng ta vài bộ quần áo”.

“Đúng vậy. Và sau một lúc cần an ủi không phải
là bạn ấy mà là đôi chân của chúng ta”. An bổ sung thêm.

Lòng vòng một hồi, dưới con mắt tinh tường của Bích,
Thủy cũng chọn được một bộ áo dài mặc hôm bảo vệ và một chiếc váy. Mục đích
chính hoàn thành, Bích mới nói: “Tao nghe mấy đứa bạn bảo ở bà Triệu có một cửa
hàng quần áo mới mở, rất được. Anh chủ quán ở đó đẹp trai, có điều ít khi xuất
hiện”.

“Mày cứ nêu lý do muốn đi xem
đồ là được. Tao sẵn sàng đi theo hầu mày mà. Đừng lấy trai đẹp ra dụ dỗ tao”.
An nói.

“Ừ, tao quên là mày bị vô cảm”.
Bích nhe răng cười.

“Đàn ông tử tế thì xấu trai. Đàn ông đẹp
trai thì không tử tế. Đàn ông đẹp trai và tử tế thì đã kết hôn. Đàn ông đẹp
trai, tử tế, chưa kết hôn thì vô dụng. Đàn ông đẹp trai, tử tế, chưa kết hôn và
giàu thì không quan tâm đến chúng ta”.

An đọc một lèo cái triết lý của nhân vật Jang Young Ja trong
phim “Nàng Kim Sam Soon” ra. Bản thân An không có ác cảm với những anh chàng
đẹp trai, chỉ thấy rằng trai đẹp thường đa tình, phong lưu, lúc nào cũng có
hàng tá vệ tinh vây quanh. Chiến đấu đến mẻ trán sứt đầu, may mắn mới giành
được anh ta rồi lại phải lo ngay ngáy bị kẻ khác cướp mất. Vậy thì có gì là sung
sướng. Chỉ cần một người bên cạnh, chia sẻ mọi buồn vui với cô, thế là ổn.

An đặc biệt hâm mộ nhân vật Dan trong “Trở về Eden”- 1 người đàn ông
bình thường nhưng luôn bên cạnh che chở cho Stephany cao quý. Cô vẫn luôn ám
ảnh bởi hình ảnh Candy – nhân vật truyện tranh mà cô vô cùng yêu thích, phải
nhường lại Terry- người mình yêu cho người con gái khác.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: