truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Sách khác

Hoài bão và tình yêu – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thủy mỉm cười nói: “Yêu có gì là sướng, không yêu có gì là
khổ”.

Bích mạnh mẽ nói: “Tình yêu với tao là thứ xa xỉ, tao chỉ
cần tiền tỉ thế mà thôi”.

An nghiêm túc nói “Đúng vậy. Yêu chỉ là chuyện nhỏ, học mới
là chuyện lớn. Chuyện lớn chưa lo được thì chưa tính đến chuyện nhỏ”.

Nói xong, cả ba ôm nhau cười.

-        
Nông cạn.

Một tiếng quát, một tiếng đập bàn. Thầy dạy triết như Diêm
vương tái thế đột nhiên xuất hiện trước mặt làm cả bọn hoảng hốt. An giật mình tỉnh
giấc.

Hóa ra, là mơ.

Dụi dụi mắt, An lúc này mới tỉnh ngủ. Phòng kí túc vắng
tanh, chỉ nghe tiếng ù ù phát ra từ 2 chiếc quạt trần đang chạy hết công suất.
Trong phòng tính cả An là còn 5 đứa, mỗi đứa một giường, đang cắm đầu ôn thi.

An ngao ngán nhìn lại khu vực của mình. Chiếc bàn tự học
được đóng cứng vào khung giường lúc này ngổn ngang sách vở. Hai bên trái phải
số lượng rất chênh lệch. Một bên là chồng giáo trình vi sinh vật học, cuốn trên
cùng có vài trang nhăn nhúm, chắc lúc nãy ngủ gật An đưa tay đè lên. Một bên là
cuốn tiểu thuyết có vỏ bìa màu sắc u ám, mang tên: “Người đàn ông có nụ cười
của quỷ”.

“Thì ra là như vậy”.

Não trái bị áp lực thi cử kích thích, não phải bị câu chuyện
đang đọc dở kích thích, bảo sao mà lại nằm mơ giữa ban ngày.

Biết nhiều sợ nhiều, biết ít sợ ít, không biết không sợ, giờ
An mới nghiệm ra điều này đã quá muộn. Tranh thủ học hỏi kinh nghiệm từ các đàn
anh đi trước cũng có mặt lợi, mặt hại. Môn được cho là dễ, đàn em tâm lý thoải
mái đi kèm chủ quan. Môn được cho là khó, giống như môn vi sinh ứng dụng này, “10
thằng vào thi, 6 thằng chết”, đàn em thứ nhất chuyên tâm học hành, thứ hai nơm
nớp lo sợ, ăn không ngon, ngủ không yên.

An rơi vào trường hợp thứ nhất, đành phải bỏ dở câu chuyện
đang đọc, trong vòng 3 ngày “ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, gần ngay trước mắt
mà xa tận chân trời”, đè nén trong tiềm thức, chính vì thế mới phản ánh lại
thành nụ cười quỷ dị của thầy dạy triết trong giấc mơ.

Trong lòng ngậm ngùi, An vẫn kiên quyết tống quyển truyện
vào trong tủ. Phòng kí túc có 12 người, có một chiếc tủ đứng 12 ngăn ở cuối
phòng, phân chia cho mỗi đứa 1 ngăn. 
Tiện tay khóa tủ lại, lúc đó cô mới yên tâm.

-         
An ơi, lấy hộ tao cốc nước.

Hạnh ở giường trên gọi.

-          
Ừ, chờ lát.

An ra bàn rót nước, lúc này mới thấy dáng điệu của mấy tên
trong phòng thật khôi hài. Bốn sinh viên, bốn tư thế, đại diện cho mô hình ôn
thi kinh điển nhất của Bách Khoa. Tư thế thứ nhất, người ngay ngắn, sách ngay
ngắn, tinh thần hăng hái. Tư thế thứ hai, người nằm nghiêng, sách nằm nghiêng,
tinh thần uể oải. Tư thế thứ ba, người nằm ngửa, sách trên tay, giấc mộng chập
chờn. Tư thế thứ tư, “nào chúng ta cùng ngủ”.

Người thứ 5 là An đã sớm quá độ sang một giai đoạn mới rồi.
Không chừng, lát nữa cô bạn đang trong tư thế thứ 4 kia sẽ có biểu hiện mộng du
hoặc nói nhảm.

Điện thoại báo hiệu có tin nhắn, An mở máy ra đọc.

Tin nhắn đến là của Lan: “Ra quán bia Việt Hà, Tạ Quang Bửu
đi. Tao đang ở đó một mình”.

Quán bia?, một mình?, chẳng phải nàng ta lên giảng đường học
với Vũ sao?. Lại cãi nhau à?

Nghĩ thế, An bật dậy, nói “tao ra ngoài một lát” với Hạnh,
rồi phóng như bay ra khỏi phòng.

Hơn 5h chiều, đường xá nghìn nghịt người. Sinh viên tan học,
người đi làm tan ca. Con phố Tạ Quang Bửu trở nên sầm uất. Hàng quán ven đường
đông vui trở lại.

Đi một mạch ra đến ngã tư Lê Thanh Nghị, trong lúc chờ đèn
đỏ, An mới để ý bộ dạng của mình. Mái tóc dài lòa xòa chưa kịp buộc, áo đồng
phục thể dục chưa kịp thay, đôi dép tổ ong hơi rộng, mặt lấm tấm mồ hôi, thật
thê thảm. Dù sao đây cũng là khu vực “sân nhà”, người ta vốn quen với phong
cách bình dân của con gái Bách Khoa, chẳng có gì đáng xấu hổ.

Đèn tín hiệu chuyển đỏ.

An bước sang đường.

Một cơn gió nhẹ vờn qua, kéo những lọn tóc bay bay trong gió.
Cảm giác ấy thật dễ chịu. Cô mỉm cười, hít vào thở ra một cái.

Một chiếc Liberty
đi qua, người thanh niên lái xe ngoái lại nhìn. Một chiếc SH lướt qua, người
lái xe cũng ngoái lại nhìn.

“Chuyện gì vậy? Mình có gì lạ à? Chẳng lẽ tư thế lúc nãy có
sức dọa người?”. An thắc mắc không thôi.

“Biển 18, Nam
Định”. Với đồng hương, An rất có cảm tình. Tuy cô là người Hà Nam, nhưng xét rộng ra thì đều là gốc Hà – Nam – Ninh. Hơn
nữa, biển số xe Liberty
kia lại trùng với sinh nhật của cô. “2507”.

loading...

Đi được 1 đoạn, chiếc SH đang ở phía sau tăng tốc đi song
song với chiếc Liberty:

-         
Sao thế?

-         
Tưởng gặp người quen.

-          
Ha, mày chuyển đối tượng sang sinh viên rồi à.

Quân không trả lời câu hỏi của Đạt.

“Tưởng cô bé đó là dân Văn, thì ra cũng học ở Bách Khoa ư”.
Anh nghĩ.

Quán bia Việt Hà.

An hớt hơ hớt hải đi vào, mắt dáo dác tìm kiếm. Lan đang
ngồi ở dãy bàn giữa, quay mặt ra cửa.

Tháng 6, tiết trời oi nồng của mùa hạ lan tỏa
khắp thành phố. Quán  bia là địa điểm lý tưởng để cánh đàn ông bù khú, đặc
biệt là tầm chiều muộn. Quán mà An đang ngồi rất đông khách, người ra người
vào, trong đó không ít là phụ nữ. Sự xuất hiện của An, Lan vẫn khiến không ít
các bàn nhậu chú ý. Nhìn 2 cô gái ăn mặc giản dị, khuôn mặt thơ ngây không ai
nghĩ tửu lượng lại khá vậy. Vài vị đàn ông trung niên khe khẽ lắc đầu: “Trẻ con
bây giờ học đòi thật”.

“Rốt cuộc mày làm sao mà ra nông nỗi này”. An
sốt ruột hỏi.

“Không cần nói, hôm nay mày chỉ có nhiệm vụ là
uống và uống cùng tao”. Lan nâng cốc.

An ghét nhất là việc dùng rượu để giải sầu. Nhưng
nhìn thấy khuôn mặt xẹp lép cùng đôi mắt chỉ trực khóc của Lan, cô không khỏi
xót xa. Cả phòng vốn luôn coi nhau như chị em trong nhà, Lan lại thân với cô
hơn cả, có chuyện gì cũng kể hết. Cái  dáng vẻ bi thương đó của Lan khiến
An gật đầu cái rụp: “Uống thì uống, nếu làm mày thấy khuây khỏa hơn thì tao sẽ
uống cùng mày”.

Dân gian có câu: “Ở đời có 4 cái ngu”, mà cái
ngu lớn nhất là làm mai. An chưa tính là bà mối nhưng cũng có dính dáng liên
quan.

Nhớ lại buổi tối một ngày mùa hè cách đây 2 năm,
An và Lan rủ nhau đi mua cơm, gần đến nhà ăn thì gặp Vũ. Chẳng hiểu hôm ấy do
đèn đường có vấn đề hay mắt Lan đột nhiên tăng phẩy mà chỉ vài phút gặp nhau
chớp nhoáng đã nảy sinh tình cảm. Nàng nói với An: “Bạn Vũ có nụ cười thật
đẹp”, còn chàng thì cũng hết lời ngợi ca: “Bạn Lan thật hiền lành, dễ mến”. Một
kẻ ở lớp luôn khơi mào ra những cuộc “nội chiến” nhờ tài nói xoáy, một kẻ ở
phòng là thành phần “cáo già giả dạng nai tơ”, hai anh chị thật xứng đôi. An
bất đắc dĩ ngay từ ngày đầu đã không thoát được vai trò chuyên gia tư vấn tình
cảm cho cặp đôi này. Đã làm phúc thì làm phúc cho chót, tiễn phật tiễn tận tây
thiên, nên mỗi khi Lan – Vũ có xích mích, An không thể đứng trơ mắt nhìn.

An không lạ gì cái kiểu cơm chẳng lành canh
chẳng ngọt của 2 đứa bạn nhưng lần này nhìn cái bản mặt bất cần đời của Lan, An
nghĩ sự việc không đơn giản như vậy. Con bé đang gục gặc đầu, cái miệng nửa
cười, nửa không, mắt nhìn xuống đất mà cảm thấy như xa xăm lắm.

“Muốn khóc à?”. An nhẹ giọng hỏi.

Hình như, Lan khẽ gật đầu. Một lúc sau, cô lên
tiếng: “Mày nghĩ tao có nên chia tay Vũ không?”.

An sửng sốt: “Lần này thực sự nghiêm trọng vậy
ư?”

“Tại sao? Có thể nói tao biết không?” An nuốt
nước bọt.

Lan thủ thỉ, tiếng cô nhỏ lắm, nhỏ đến mức An
phải căng hết tai để nghe: “Tao cảm thấy Vũ…không yêu tao như tao tưởng. Tao
không muốn nói lý do vì tao thấy nó thật buồn cười…”

Giọng Lan có phần nghẹn lại. An vỗ vỗ vai an ủi.
Sau cơn xúc động, Lan nói tiếp: “Đây không phải là lần đầu như thế. Lúc nào
giận nhau, Vũ cũng bỏ tao lại. Tao cứng đầu thật nhưng dù gì tao cũng là con
gái, sao không nhường tao lấy một chút hả mày. Tao cảm thấy Vũ mãi mãi không
lớn được, hắn đã quen được chiều chuộng rồi. Nếu cứ tiếp tục, không biết sau
này tao còn phải buồn phiền thế nào đây”.

Lan lại thở dài. An biết, Vũ là con một trong
gia đình giàu có, từ nhỏ đã được cưng chiều. Vũ tính tình dễ dãi, rất tốt với
bạn bè. Ai cũng bảo Lan sướng vì có người yêu luôn luôn cưng chiều và ở bên
cạnh những lúc cô khó khăn nhất. Từ hồi yêu Vũ, An thấy Lan vui vẻ hơn, và cũng
bớt tâm sự với cô hơn. Vũ hoàn hảo, gần như không có gì để chê. Duy chỉ có cái
tính cố chấp của hắn, An suốt ngày kêu gào sửa đổi mà không xong. “Hai kẻ cứng
đầu trị nhau biết đâu lại hóa hay”. An đã nghĩ như vậy về đôi Lan, Vũ. Không ngờ
cơ sự lại trầm trọng thế này.

“Thay đổi bản tính con người đâu phải một sớm
một chiều là được. Mày từng nói, yêu nhau đâu nhất thiết phải lấy nhau, chỉ là
giúp đỡ nhau trong một giai đoạn nào đấy. Hãy xem mày muốn gì. Nếu hai đứa tính
đến chuyện lâu dài thì nên suy nghĩ cho kĩ, còn nếu yêu nhau chỉ để chia sẻ
buồn vui thì đâu cần phải làm khổ nhau như vậy. Chẳng phải trước nay bọn mày
luôn rất vui vẻ sao. Khi đã nói chia tay là khó quay đầu lại lắm đấy”. An cũng
không hiểu sao mình có thể nói những lời này một cách trôi chảy đến vậy.

Lan lặng thinh, cô đang nghĩ ngợi. Một lát, Lan
lại thở dài:  “Tao ghét Vũ quay lưng bỏ đi như vậy”.

“Rốt cuộc tình yêu là gì mà khiến bao người phải
đau khổ?”. An thích cũng từng có, cảm nắng cũng nhiều, nhưng cảnh giới yêu thì
chưa đạt đến.

Vặn vẹo đôi đũa trong tay, bất giác đưa lên gõ
gõ chúng theo nhịp- điệu bộ hết sức buồn cười- ngâm nga đọc bài thơ mà cô vô
tình đọc được trên một forum nào đó:

“”Em chỉ ước một thảo nguyên đầy chó. Một
nông trường bát ngát lá mơ xanh. Một dãy Trường Sơn trồng đầy sả ớt. Một dòng
sông chứa đầy rượu Jonny. Ðể nơi ấy tháng ngày em tu luyện. Xa bụi trần và quên
lãng bóng hình anh……..”

An thấy những người xung quanh đều quay sang
nhìn cô cười. Trong đó có một nụ cười tươi sáng tựa như ánh mặt trời buổi sớm
mà cô vẫn nhìn thấy trong giấc mơ khiến cô ú ớ:  “Hic! Tao say rồi. Chúng
ta về thôi”.

An chưa hẳn là đã quá say, chỉ là nụ cười của
người kia quá rực rỡ mà thôi.

Khó khăn lắm mới lôi được Lan đứng dậy, hai cô
nàng bước chân xiêu vẹo rời khỏi quán. An không biết rằng, phía sau mình, có
một người vẫn dõi theo cô, khóe môi đang vẽ lên một nụ cười.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: