truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa và bướm-ngoại truyện 3+4 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngoại truyện 3

Nghỉ giữa giờ Toán học mô hình, Đâu Đâu ở bên cạnh vừa dùng đầu bút đâm từng nhát vào túi đựng bút hình gấu nhỏ của Mộc Cận, vừa nói: “Cậu nghĩ kỹ chưa, không làm thêm để tập trung vào học tập sao?”

Mộc Cận xoa xoa đôi mắt nhức mỏi vì phải nhìn chằm chằm vào bảng đen: “Ừ.”

Đâu Đâu yếu ớt gục xuống bàn: “Tớ chỉ nghĩ đến mấy cái tài liệu Anh văn cơ bản là đã muốn đau đầu chết rồi…”

Mộc Cận gõ đầu bạn: “Năm ngoái hình như cũng có, sao không thấy cậu kêu khổ sở. Hơn nữa, không phải cậu được mệnh danh là chuyên gia thi cử hay sao?”

Đâu Đâu mặt mày nhăn nhó, nắm chặt lấy hai tai của túi bút con gấu, nhẹ nhàng xoắn vặn hai cái tai nhỏ đáng thương: “Đúng là nói thì nói thế, nhưng mà tác phẩm Anh văn dày vĩ đại như vậy… Đúng rồi, năm nay cậu được hay không được, thi nghiên cứu thế nào bây giờ?”

Mộc Cận cau mày: “Hai tay tụng kinh, thi xong lại học tiếp.”

Đâu Đâu bỗng nhiên trở nên hào hứng, mặt mũi tràn đầy hưng phấn hỏi: “Bạc Tam kia thì thế nào?”

Mộc Cận cực kỳ vô tội nhìn Đâu Đâu: “Tớ bận việc của tớ, chẳng có một xu quan hệ với anh ta.”

Đâu Đâu cười gian xảo: “Tớ không tin cậu không hề động lòng… Mỹ nam đẹp trai, cộng thêm nhiều tiền lại đa tài, quá lý tưởng, quá hoàn mỹ, đúng là mười phân vẹn mười.”

Mộc Cận cười khẽ, liếc mắt nhìn con người mê trai bên cạnh mình: “Đỗ Trình Vũ có đẹp không?”

Đâu Đâu gật đầu: “Đẹp.”

“Anh ta đến Đỗ Trình Vũ cũng không vừa mắt, vậy mà cậu còn nghĩ là anh ta vừa mắt tớ?” Mộc Cận nhăn mũi, thuận tay gõ đầu Đâu Đâu một phát, “Câu chuyện cô bé lọ lem thời hiện đại đã quá cổ lỗ sĩ rồi tiểu thư Đâu Đâu ạ, đừng có cả ngày hi vọng có miếng bánh từ trên trời rơi xuống, tốt hơn là nghĩ xem làm thế nào để tự lực cánh sinh đi!”

Đâu Đâu gục xuống nhìn Mộc Cận: “Cậu không cần phải phân tích thấu đáo đến cứng nhắc như vậy được không… Người ta dù sao cũng là một con rùa vàng, YY (*) một chút cũng sảng khoái chứ.”

(*) YY: tự sướng

Mộc Cận bật cười: “Được rồi, ta đây kính dâng bản thân làm tư liệu sống. Ngài cứ YY đi, ta không thu phí.”

Đâu Đâu “Xì” một tiếng, quay lại nhìn lên bảng.

Mộc Cận một mình vò đầu, như mỉm cười tự giễu, rồi lại tiếp tục cúi đầu xem bài.

Ngoại truyện 4

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tác giả có lồng vào một số bài hát đặc biệt, có địa chỉ download, mọi người nếu muốn có thể tìm nghe xem ~

Tặng một ngoại truyện nhỏ, an ủi mọi người đã phải đợi lâu ~ đổ mồ hôi ~

Hu hu lại bò, ngoại truyện tôi cũng chẳng phân biệt được là ở đoạn nào, cách kể chuyện của tác giả chính là như vậy = =+ nhưng sẽ không vô dụng ~Or2

===========================================

[Đây là một sự thật, tuyệt đối là bản chuẩn xác = =# Ầu zê ~]

***

Lúc Bạc Tam gặp Mộc Cận lần đầu tiên, trong đầu thực sự hiện lên một câu: tại sao có thể có một cô gái dũng mãnh như vậy?

Lúc đó cô đang giãy giụa từ trong ngực của một người con trai nào đó, dưới ánh sáng yếu ớt chỉ thấy trong ánh mắt ngập tràn phẫn nộ, khuôn mặt giống như đang cố nhẫn nhịn, khóe miệng trầm xuống, đôi mày chau lại, đá một cú chí mạng vào trên đùi của người con trai vừa rồi hãy còn ôm cô.

Ngay sau đó, cô không thèm liếc nhìn nam sinh kia một cái, quay người bỏ chạy. Cô chạy cực nhanh, giống như bị kinh hoàng, khiếp sợ, lại giống như một chú nai con uyển chuyển.

Rõ ràng chỉ có một người, tại sao có thể mang lại hai cảm giác hoàn toàn khác nhau? Bạc Tam nhíu mày nghĩ ngợi.

Nhưng anh còn chưa nghĩ xong, Mộc Cận đã lao thẳng đâm về phía anh. Bạc Tam không kịp né tránh, vẫn bị va chạm một chút.

Anh chau mày, còn chưa kịp nói, chỉ thấy nữ sinh trước mắt hơi quay sang anh khẽ gật đầu, một câu cũng không nói, lại cắm đầu chạy về phía trước.

Sau đó Bạc Tam quay đầu nhìn nam sinh xui xẻo kia, chỉ thấy cậu ta đang cúi người, tay ôm bắp chân không nhúc nhích, rõ ràng là vô cùng đau đớn. Bạc Tam lắc đầu thở dài, thế này chẳng may chệch lên trên một chút, cao hơn một chút, sinh hoạt sau này phải làm thế nào đây…

Vừa nghĩ, anh tự nhiên bật cười một tiếng.

loading...

Vẻ mặt anh quá thất thần, bạn gái bên cạnh không chịu được, nũng nịu ỏn ẻn lắc lắc cánh tay anh: “Tam thiếu gia…”

Bạc Tam khẽ nhíu mày, Trần Doãn Càn chết tiệt, đưa bạn gái đi tiệc tùng phải tự mình chịu trách nhiệm đưa về mới đúng, làm sao lại coi anh như bảo mẫu miễn phí của cậu ta chứ?

Nhưng nghĩ thì nghĩ, phong độ vẫn như trước không đổi. Bạc Tam nhìn bạn gái bên cạnh cười cười: “Thật xin lỗi, Trần Doãn Càn thật sự uống quá say. Hôm khác sẽ bảo cậu ta chịu tội với Lý tiểu thư.”

Ánh mắt Lý Văn Nhã khẽ dao động, lướt qua mặt Bạc Tam, mím môi mỉm cười, trái lại rất thông minh: “Lái xe cẩn thận.”

Lúc đưa mắt nhìn Lý Văn Nhã lên lầu, Bạc Tam lại nghe thấy một tiếng hô to của nam sinh xui xẻo kia: “Mộc Cận!”

Đúng thật là kinh thiên động địa, khờ dại khiến cho người ta không khỏi lắc đầu thở dài.

Bạc Tam khẽ thở dài, mở cửa xe ngồi vào, đuôi mày hơi lay động, Mộc Cận?

Cái tên này, thật là thú vị.

Vốn chỉ là bèo nước gặp nhau, ai có thể nhớ rõ một người là bèo nước gặp nhau cũng không tính? Nhưng bốn năm tháng sau, anh đã gặp lại cô.

Trong vòng bốn năm tháng này đã xảy ra bao nhiêu sự việc, nhiều đến nỗi khiến anh cảm thấy tâm tư và sức lực đều mỏi mệt, thực sự không nghĩ còn có thể nhiều hơn nữa.

Nhưng mà lại một lần nữa gặp lại cô.

Đêm mùa hè hơi lạnh, Bạc Tam vốn chỉ đi ăn cơm cùng Trần Doãn Càn, kết quả ăn được một nửa, người đẹp mới quen của Trần Doãn Càn gọi điện thoại đến, khóc thảm thiết đòi cậu ta phải qua ngay. Bạc Tam một mình ăn cơm cũng chẳng có gì vui, vì thế liền đi cùng cậu ta.

Ở một nơi không biết, cũng không quen biết ai.

Nhưng cô lại bị Trần Doãn Càn để ý.

Trần Doãn Càn tự xưng là cao thủ, trong mắt chỉ nhìn thấy người đẹp, nhưng cậu ta thấy người đẹp kia được mấy lần, người bình thường căn bản không thể lọt vào mắt cậu ta. Cho nên lúc cậu ta mở miệng gọi người, Bạc Tam chỉ hơi kinh ngạc, thực sự cũng không để tâm.

Không ngờ Trần Doãn Càn không để yên, mặt dày mày dạn đều đem ra dùng hết, đây rốt cuộc là người đẹp như thế nào?

Bạc Tam hiếu kỳ, kết quả lại bị ăn một cái tát.

Một cái tát này đã hoa lệ trở thành bàn tay thục nữ đầu tiên mà Bạc Tam tiếp nhận trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời.

Lại là cô.

Cô gái này sao mà bạo lực thế? Ý nghĩ trong đầu lần trước lại một lần nữa bật ra.

Trán đầy đặn, lông mày mảnh khảnh, đôi mắt chớp chớp rõ ràng đang bối rối, lông mi dày như một chiếc bàn chải nhỏ, ngay cả dưới ánh đèn yếu ớt cũng có thể trông thấy rõ ràng. Xinh đẹp, thực sự xinh đẹp, nhưng cô đánh bại anh không phải với vẻ xinh đẹp này, mà là vẻ quật cường.

Rõ ràng đã sợ muốn chết nhưng lại làm ra vẻ liều chết cũng không chịu thừa nhận. Đôi mắt đã sáng long lanh muốn khóc, nhưng khóe miệng lại vẫn nhếch lên cong cong, không mảy may chịu thả lỏng.

Nhưng dáng vẻ này của cô… Lại quen thuộc dường như đã gặp ở đâu đó.

Rốt cuộc là ở đâu?

Trong nháy mắt, Bạc Tam rơi vào mơ hồ. Gần như vô ý thức, buột miệng nói ra: “Mộc Cận?”

Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt, nghi hoặc của cô, Bạc Tam đột nhiên nhớ ra là quen thuộc ở chỗ nào.

Hóa ra là cô.

Khóe miệng Bạc Tam khẽ cong lên, nới lỏng cánh tay cô.

Gần như ngay trong khoảnh khắc đó, anh đã hạ quyết tâm.

Không phải thì thôi, nếu thật sự là đúng, vậy thì hãy để cho cô nếm thử cái gì gọi là đau đớn tận tâm can, cái gì gọi là ruột gan đứt từng khúc!

(*) Mộc Cận: có nghĩa là “hoa dâm bụt”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: