truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa và bướm-chương 57 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 57. Trò chuyện ký

Mộc Cận trằn trọc cả buổi tối, cứ nhớ đến Bạc Thanh Hàn lúc chiều bị cô đá ra khỏi cửa, mãi vẫn không ngủ yên được.

Lúc thì nghĩ cô ném lại cho anh chiếc áo khoác của anh, không biết bên trong thật sự không có tiền hay là giả vờ; lúc lại nghĩ chẳng may không có tiền thật thì anh qua đêm ở đâu; lúc lại nghĩ chẳng may không có chỗ nào để đi, đứng bên ngoài bị nhiễm lạnh thì làm thế nào.

Lăn qua lộn lại mãi đã quá nửa đêm gần sáng.

Cuối cùng Mộc Cận thật sự không ngủ nổi nữa, đứng dậy đi rót cho mình cốc nước, cầm cốc đứng ở cửa sổ phòng khách nhìn ra bên ngoài. 

Bây giờ đang là đêm khuya, bên ngoài tối đen như mực, lại không có đèn đường, chỉ thấy vài bóng đen đứng bên vỉa hè, trên cầu nhỏ cách đó không xa cũng có một bóng đen, nhìn thoáng qua đúng là dọa người.

Cô nhìn cẩn thận hồi lâu, mãi vẫn không thấy bóng dáng người nào đó. Buổi trưa cô liếc mắt có thể thấy Bạc Thanh Hàn ngồi trên bậc thang, không hề sốt ruột, khiến cô cảm thấy bực bội trong lòng, thầm muốn anh mau rời khỏi đây.

Nhưng bây giờ anh không ở đó, cô lại trằn trọc khó ngủ.

Mộc Cận thầm bực bản thân mình không hạ được quyết tâm, càng nghĩ càng khó chịu. Cuối cùng, còn chưa uống xong cốc nước, cô lấy điện thoại ra gọi cho Bạc Thanh Hàn. Ai ngờ đầu bên kia vọng tới một giọng nữ máy móc: “Số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy…”

Rốt cục cô ngồi không yên, cắn răng định đi ra ngoài. Nhưng tay cô đã đặt lên nắm cửa, cuối cùng lại rụt trở về.

Nửa đêm về sáng, Mộc Cận gần như không sao ngủ được, vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Tảng sáng cô đã giật mình tỉnh giấc, vừa dậy đã bổ nhào đến cửa sổ xem bên ngoài có bóng dáng Bạc Thanh Hàn hay không.

Nhưng nơi đó chẳng có gì cả, giống như là Bạc Thanh Hàn căn bản chưa từng xuất hiện ở Mộc Độc. Mộc Cận ngẩn ngơ vừa đi xuống bếp vừa nghĩ, chẳng lẽ ngày hôm qua thực sự là do cô nghĩ quá nhiều, xuất hiện ảo giác?

Cô đang miên man suy nghĩ, chợt nghe có tiếng người gõ cửa.

Mộc Cận luống cuống tay chân chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở ra, người đứng bên ngoài đúng là Bạc Thanh Hàn. Anh đã thay quần áo, quần dài màu đen, áo sơ mi màu xám bạc, nhìn thế nào cũng là ăn mặc nghiêm chỉnh, ngay ngắn, chẳng hề có dáng vẻ đầu đường xó chợ. Đáng ghét hơn là trong tay anh đang cầm chiếc quần đùi vô cùng diễm lệ, vẻ mặt mỉm cười đầy xấu xa.

Vừa nhìn thoáng qua, Mộc Cận sập cửa “Rầm” một tiếng, một lần nữa nhốt Bạc Thanh Hàn ở bên ngoài.

Cho Bạc Thanh Hàn canh cửa, Mộc Cận vẫn chưa hết giận, càng nghĩ càng cảm thấy cả đêm qua cô trằn trọc thật là mất mặt, không có khí phách, càng nghĩ càng chán nản.

Sao lại không bình tĩnh được thế này? Mộc Cận khinh bỉ chính mình, phải sớm biết Bạc Thanh Hàn chính là con gián đánh không chết, có thể có chuyện gì làm khó được anh chứ, cho dù không có tiền thật, vị thư ký vạn năng kia cũng sẽ biến không thể thành có thể, huống hồ anh nói không có tiền là không có tiền thật chắc?

Mộc Cận lại một lần nữa khinh bỉ chính mình, quá ngu ngốc, trước đó vẫn còn nói với Đâu Đâu và Đào Tử rằng thà tin trên đời này có quỷ cũng không thể tin được mồm miệng con người đó, thế mà nháy mắt cô đã bị cắm sừng rồi.

Cô một mình rầu rĩ ở trong nhà chạy tới chạy lui, cuối cùng nhìn thấy túi hàng hôm qua chuẩn bị đi gửi. Cô xách túi hàng vào phòng ngủ, suy nghĩ hơn nửa ngày, cuối cùng hạ quyết tâm mang chúng đi bưu điện gửi, đột nhiên điện thoại di động đổ chuông.

Là số lạ. Mộc Cận nghi hoặc nhấc máy: “Alô?”

“Xin hỏi có phải Mộc Cận không?” Bên kia là một giọng nói trầm thấp.

Cô ngây người: “Vâng, là tôi. Xin hỏi ông là ai?”

“Bác là ba của Bạc Thanh Hàn.” Người đàn ông kia nói.

Mộc Cận vô thức nhìn ra phía cửa, sau đó mới nói: “À, chào bác.”

“Bác sẽ đi thẳng vào vấn đề.” Ba của Bạc Thanh Hàn nói, “Chuyện của cháu và nó, bác không thể đồng ý.”

“Bác trai…” Mộc Cận ngắt lời ông, “Cháu nghĩ bác đã hiểu lầm rồi, cháu với anh ấy không có chuyện gì hết.”

“Sao?” Ba của Bạc Thanh Hàn có chút kinh ngạc với phản ứng của Mộc Cận, “Lần này nó chẳng nói chẳng rằng, bỏ hết việc công ty chạy mất dạng, chẳng lẽ không phải đi tìm cháu?”

Những lời này vượt quá dự đoán của Mộc Cận, cô giật mình hỏi lại: “Bỏ hết việc công ty tới tìm cháu?”

Trong giọng nói mang theo nhiều phần thắc mắc, nhất thời khiến ba của Bạc Thanh Hàn cũng có chút hoài nghi phán đoán của mình: “Sao, hai ngày nay cháu chưa gặp nó?”

“Không phải, cháu đã gặp.” Mộc Cận nói, “Nhưng mà thật xin lỗi bác trai, hôm qua anh ấy đã bị cháu đuổi đi rồi.”

“Hả?” Ba của Bạc Thanh Hàn lại có chút tò mò, “Bị đuổi đi?”

Mộc Cận nhẹ nhàng cười: “Bác trai yên tâm đi ạ, cháu và anh ấy không có chuyện gì để nói, cháu cũng sẽ không ngăn cản anh ấy kết hôn với Sơ tiểu thư. Thực ra ngược lại cháu còn hi vọng, bác có thể phái người đến bắt anh ấy đi khỏi cửa nhà cháu.”

Ba của Bạc Thanh Hàn cười ha ha: “Mộc Cận, cháu rất giống mẹ.”

Một câu nói khiến Mộc Cận sa sầm mặt. Cô dừng lại một chút mới cười cười, nói: “Có lẽ vậy.”

“Cháu yên tâm, nó sẽ rất nhanh không còn đứng canh ở cửa nhà cháu nữa.” Ba của Bạc Thanh Hàn nói, “Cũng sẽ không gây thêm phiền phức cho cháu.”

loading...

Sau khi cúp điện thoại, Mộc Cận lại ngẩn ngơ, sao bây giờ mọi người đều giả ngốc vậy? Cô buồn bực nghĩ ngợi hồi lâu, sau đó mới hạ quyết tâm, đi ra mở cửa.

Bạc Thanh Hàn quả nhiên vẫn đang ở bên ngoài.

Anh đang dựa tường, vừa nghe thấy cửa có động tĩnh liền đứng dậy.

Mộc Cận chỉ lườm anh, không chút biểu cảm, hất cằm nói: “Muốn vào thì vào đi.” Nói xong xoay người bỏ vào.

Bạc Thanh Hàn tự nhiên cũng đi theo. Anh vừa đóng cửa vừa nói: “Này, sao đột nhiên lại muốn mở, quyết định không hờn dỗi anh nữa hả?”

“Bạc Tam.” Mộc Cận thở dài, đưa cho anh cốc nước, nói: “Nói cho anh chuyện này.”

“Cái gì?” Anh nhướng mày.

Mộc Cận hất cằm chỉ chỉ ghế sô-pha, ý bảo anh ngồi xuống, nghĩ nghĩ lại chuyển chủ đề: “Lần này anh tới Mộc Độc để làm gì?”

“Tìm em.” Anh không sợ chết nói, “Em cho rằng anh tới làm gì.”

“Anh tìm em làm gì?” Mộc Cận lại hỏi, “Chuyện gì cần nói em đều đã nói, anh còn muốn nghe em nói gì nữa?”

“Những gì em nói anh không hài lòng.” Anh cầm cốc, ánh mắt dừng lại trên miệng cốc, “Những gì em chưa nói chính là cái anh muốn nghe.”

Mộc Cận chán nản: “Sao bỗng dưng anh lại ấu trĩ như vậy, anh muốn nghe cái gì em phải nói cái đó sao? Không có đâu!”

Anh hỏi lại: “Làm sao em biết anh muốn nghe cái gì?”

Mộc Cận im lặng. Cô cũng lấy cho mình một ly nước, ánh sáng xuyên qua ly thủy tinh, chiếu vào nước bên trong vô cùng lung linh. Cầm ly nhìn hồi lâu, cô chậm rãi nói: “Em không chơi trò đố chữ với anh. Anh quay về đi, hai ngày nữa em cũng sẽ quay về Thâm Quyến, không trở lại nữa.”

“Em quay về Thâm Quyến làm gì?” Bạc Thanh Hàn hỏi.

Mộc Cận phì cười: “Đó là nhà em, anh nói xem em về làm gì?”

“Vậy tại sao em tới đây ở?” Anh lại hỏi.

Mộc Cận vuốt vuốt tóc mai: “Không có gì, em thấy nơi này rất đẹp, đã đến thì không muốn đi nữa. Nhưng cũng không thể ở đây mãi được, thân thể ba em không được khỏe, em phải về nhà. Hơn nữa… Mẹ em thấy em đã trưởng thành, nên cũng lo lắng vấn đề sau này.”

“Ừ, cũng không sai.” Anh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, “Trước mắt đã có một lựa chọn rất tốt.”

Mộc Cận mỉm cười: “Thôi đi, Phương Nhạc đã cắm rễ ở đây, sẽ không đi theo em.”

“Mộc Cận!” Bạc Thanh Hàn sầm mặt, “Em cố ý phải không?”

“Đâu có, em đang nói thật mà.” Mộc Cận vẻ mặt vô tội, “Mẹ đã giúp em tìm hiểu đối tượng kĩ càng rồi, chờ khi nào em về sẽ gặp mặt.”

“Em nói cái gì?” Bạc Thanh Hàn sắc mặt u ám không nhìn rõ biểu cảm.

Mộc Cận khẽ nhíu mày: “Những gì em muốn nói đã nói xong rồi. Anh bảo anh đến tìm em, được rồi, thế anh đến tìm em làm gì? Trả tiền sao? Nếu là chuyện hôm qua anh nói, vậy thì anh đã có thể dự đoán trước nó có được hay không được rồi đấy.”

“Sao không thể được?” Anh hỏi lại, “Anh nói được là được.”

Mộc Cận lại khẽ mỉm cười: “Thôi đi. Vị hôn thê của anh thì làm thế nào? Trong nhà anh thì làm thế nào? Đừng nói với em, ba anh giơ hai tay đồng ý em với anh ở bên nhau.” Nói xong cô nhìn anh chăm chú.

Bạc Thanh Hàn quả nhiên khẽ nhíu mày, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy kiên định: “Anh đã nói với em rồi, anh với Sơ An không có gì cả. Về phần nhà anh và nhà em, anh sẽ giải thuyết ổn thỏa. Em tin tưởng anh một lần này có được không?”

Mộc Cận lắc đầu: “Không phải không tin, là cảm thấy không cần thiết. Em nghĩ rồi, chỉ trách em ban đầu đã quá ngu ngốc, chỉ nghĩ đến việc đền bù tổn thương cho anh, hoàn toàn không nghĩ đến gia đình hai bên. Giờ nghĩ lại, cho dù giữa hai chúng ta có thể thống nhất ý kiến, vậy còn người lớn thì sao? Lúc ba anh gặp lại mẹ em, ba của em sẽ nghĩ thế nào? Bạc Tam, em không thể ích kỉ như vậy.”

Nói xong, cô nhẹ nhàng đặt ly nước trong tay xuống bàn trà, quay người đi vào phòng ngủ. Không bao lâu cô xách một chiếc túi nhỏ đi ra, nhìn Bạc Thanh Hàn tủm tỉm cười, nói: “Em đi ra ngoài gửi cái này, anh có muốn đi cùng không?”

Cô cười ấm áp, khiến Bạc Thanh Hàn đột nhiên nhớ lại trận mưa to ngày nào. Tối hôm đó, lúc anh ở giữa màn mưa to trông thấy một ngọn đèn, cũng chính là như vậy, giống như ngực có một dòng nước ấm chảy qua, giống như điện giật.

Chính là sự ấm áp đó, bình dị, khiến anh cảm thấy cuộc đời họ giống như hai quỹ đạo đã từng giao nhau, chỉ còn một đoạn ngắn nữa là có thể tụ hợp, nhưng sau đó lại lao về hai hướng ngược nhau, dần dần từng bước, xa rời.

 

Hết chương 57
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: