truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hóa ra anh vẫn ở đây – Chương 01-02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương một: Mùa hè đằng đẵng ấy, con người đáng ghét ấy.
Mùa hạ ấy trong ký ức của Trình Tranh oi bức mà đằng đẵng, đứng ở đoạn cuối cùng tăm tối mặt mày nhất của quãng đời trung học, tranh thủ chút nhàn tản giữa bộn bề bận rộn mà ngóng ngả về cuộc sống đại học rực rỡ sắc màu như người ta vẫn đồn đại, có chút vẻ nôn nóng của giai đoạn trước khi thoát kén. Còn đối với Tô Vận Cẩm, ấn tượng sâu sắc nhất với cô lại chính là những quẫy đạp cùng hoang mang ở khoảnh khắc trước khi phá kén bung ra, bởi cô không rõ đối với một con sâu róm đã thoát khỏi lớp kén dày, thứ đang chờ đợi nó phía trước là việc hoá cánh bướm màu hay chỉ là môt chặng đường khác ảm đạm hơn thôi?
Tô Vận Cẩm sinh ra và lớn lên ở một huyện gần nơi phố thị, bố cô là giáo viên dạy môn Sinh học trên huyện, mẹ cô vốn là kế toán của một xưởng dệt kim trong thị trấn, sau này phải nghỉ việc giữa “làn sóng cải cách doanh nghiệp”, cực chẳng đã đành phải lui về làm phụ nữ chăm lo nội trợ gia đình. Bởi sức khoẻ ông bố không tốt, thường xuyên ra vào bệnh viện, cuộc sống của cả nhà Tô Vận Cẩm không đến mức dư dật, thế nhưng bố mẹ luôn cưng nựng đứa con gái độc nhất là cô, vậy nên từ nhỏ tới lớn Tô Vận Cẩm chưa từng phải chịu thiệt thòi bao giờ. Sau khi để con gái học hết năm thứ nhất ở trường trung học mà mình giảng dạy, bố cô chán nản với tình trạng lạc hậu của chất lượng giáo dục ở địa phương, muốn cho ái nữ duy nhất có thể thi đỗ vào một trường đại học tốt, ông huy động hết tất cả khoản tích cóp của một gia đình theo nghề dạy học, vận dụng mọi mối quen biết xã giao, chuyển Vận Cẩm đến một trường cấp III trọng điểm trên tỉnh.
Tô Vận Cẩm thật khó chấp nhận sự sắp đặt này của bố mẹ: một mặt, việc chuyển trường đồng nghĩa với việc từ lúc lọt lòng tới giờ, đây là lần đầu tiên cô phải rời xa bố mẹ mà bước ra ngoài học hành; mặt khác, chi phí chọn trường theo học đắt đỏ khiến cô mỗi tối trước khi đi ngủ nghĩ tới là lại thấy đau lòng. Tất nhiên, rốt cuộc cô chẳng cưỡng lại ý bố mẹ, cũng không nhẫn tâm làm trái với mong đợi tha thiết của họ, thế nên bắt đầu từ học kỳ mới của năm thứ hai, cô đã trở thành học sinh chuyển tiếp của trường trung học trọng điểm trong tỉnh.
Tô Vận Cẩm đã sớm trù liệu rằng khi bước vào một môi trường mới, thoạt tiên sẽ có cảm giác không thích nghi, thế nhưng cô không ngờ thứ cảm giác dằn vặt theo đó xuất hiện lại sâu đậm đến thế. Thành tích của cô vốn không tệ, xếp hạng thi cử ở trường cũ luôn quanh quẩn trong tốp mười, thế mà bài kiểm tra thứ nhất sau khi chuyễn trường đã khiến cô lần đầu tiên cảm nhận được sự cách biệt khốc liệt. Theo xếp hạng kết quả tổng hợp, cô xếp thứ 5 từ dưới đếm lên trong lớp. Buổi tối hôm ấy, cô giấu mình trong chăn khóc rất lâu, hoàn toàn không có dũng khí để hở ra cho bố mẹ biết chút xíu tin tức gì về kết quả kiểm tra. Phần lo sợ, phần nhiều là xấu hổ, Tô Vận Cẩm cảm thấy bản thân dường như chăng còn mặt mũi nào đối diện với bố mẹ cùng khoản tiền mồ hôi nước mắt mà họ đã tích cóp bao nhiêu năm trời, càng không có mặt mũi nào đối diện với chính mình. Đến tận ngày hôm sau lên lớp học, cô vẫn còn cảm thấy trong ánh mắt bạn bè nhìn cô có cả thái độ khinh khi đặc biệt dành cho học sinh yếu kém, cái biển đề “học sinh chuyển trường xếp thứ 5 từ dưới đếm lên” nặng nề quá, cô bị đè tới mức chẳng thể ngóc đầu dậy.
Những ngày tiếp theo tất nhiên là tự biết xấu hổ mà nỗ lực vươn lên, kiên trì gắng sức, có điều thực tế lại chẳng chiều lòng người, bất kể cố gắng ra sao, Tô Vận Cẩm rốt cuộc vẫn không gặp được cơ hội rửa sạch nỗi hổ thẹn. Tuy rằng những lần thi cử về sau cô không còn nằm trong nhóm bét nhất, thế nhưng đến tận hết năm thứ hai, trong lớp học gồm hơn sáu mươi con người, kết quả của cô vẫn chưa một lần lọt vào nhóm ba mươi học sinh đạt điểm cao nhất. Dần dà, cô cũng bắt đầu tin rằng việc bố mẹ cô trông mong con gái hoá phượng hoàng, dồn dạnh hết thảy cho cô chuyển trường hoàn toàn là một sai lầm, có lẽ cô vốn chẳng phải một đứa con thông minh gì cho cam.
Khi ấy, năm học thứ hai kết thúc, cũng là lúc mọi người phải đối mặt với việc lựa chọn giữa ban Tự nhiên và Xã hội. Thành tích môn Ngữ Văn của Tô Vận Cẩm không tệ, nhưng lịch sử thì cực tồi, Vật Lý vốn là môn học cô yêu thích, thế nhưng Toán với Hoá kết quả đếu không cao, Anh ngũ, Chính trị lại chỉ tầm tầm, vậy nên giữa hai ban Tự nhiên – Xã hội cô cũng phải phân vân hồi lâu.
Đang ở ranh giới ngả nghiêng bất định giữa Tự nhiên và Xã hội thì một hôm, giờ tan học, Tô Vận Cẩm bước qua lối nhỏ đứng đầy các nam sinh nơi cửa lớp, cúi đầu nhằm thẳng hướng nhà vệ sinh ở cuối lối đi, bỗng đâu một câu nói theo gió lột vào tai cô: “… Vớ vẩn, tôi đương nhiên là chọn ban Tự nhiên rồi, ai mà không biết chỉ có đám con gái vùi đầu học gạo với lũ học sinh yếu kém không giãy giụa gì được mới chọn ban Xã hội thôi …”. Tiếp sau đó là tràng cười rộ đầy huênh hoang của mấy cậu nam sinh.
Tô Vận Cẩm cảm giác trong đầu vang lên một tiếng “đùng” chát chúa, máu khắp người dồn hết lên mặt. Thực ra, làm gì mà cô không biết những người đang chuyện trò và cười cợt kia đâu phải nhắm vào cô, thế nhưng trái tim thiếu nữ nhạy cảm, tự ti khiến cô cảm thấy bản thân mình chính là cái thứ “con gái vùi đầu học gạo với lũ học sinh yếu kém không giãy giụa gì được” mà người ta đang chế nhạo ngay kia. Cô ngẩng đầu lên, quay lại nhìn đám nam snh chòng chọc. Trong mắt cô, đám nam sinh ấy đều sàn sàn như nhau, liếc nhìn qua quýt càng không thể biết người thốt ra lời lẽ ngông cuồng ấy rốt cuộc là ai. Lúc bình thường cô sợ nhất là bước qua “bức tường người” xúm xít nam sinh này, mỗi lần không đừng được phải đi qua đều luôn thấy chẳng biết phải để tay vào đâu cho phải, lúc này đương nhiên cũng không tiện dừng lại lâu, tuy rằng lòng dạ bực tức, thế nhưng cũng chỉ đành lặng lẽ rảo bước về phía nhà vệ sinh.
Hậu quả trực tiếp mà sự việc này mang lại chính là, vào giờ phút cuối cùng xác định nguyện vọng ban Tự nhiên hay Xã hội, Tô Vận Cẩm đã không hề do dự lựa chọn ban Tự nhiên. Cô nghĩ, có lẽ chính một chút lòng kiêu hãnh còn sót lại của bản thân đã thôi thúc mình đưa ra quyết định này.
Thế nên, vào cái ngày tháng Năm từ sớm tinh mơ đã nóng bức ngột ngạt làm người ta thở chẳng ra hơi này, Tô Vận Cẩm ngồi trong phòng học của một lớp thuộc ban Tự nhiên năm thứ ba trung học, nhìn dòng phương trình hoá học viết mãi chẳng xong ngay trước mắt, quăng mạnh chíêc bút trong tay vào hộp, toàn thân dồn hết sức tựa về phía sau, buông tiếng thở dài ngao ngán. Cô rốt cuộc phát hiện ra rằng bản thân mình nhất thời theo thói hành xự cảm tính mà đưa ra quyết định thực ngu xuẩn biết bao, cô căn bản không có tư chất theo học ban Tự nhiên.
Ai nói là mùa hoa rạng rỡ, mùa mưa ảo huyền cơ chứ? Mùa hoa, mùa mưa của Tô Vận Cẩm đều chỉ là mây mù che khuất mặt trời.
Thứ khiến cho người ta phải muộn phiền không chỉ có mỗi việc học hành. Cô nhìn quanh một lượt phòng học đầy kín người, chỉ trông thấy từng vầng trán đang chúi vào đống sách vở, tứ bề lặng phắc như tờ, mọi người đều đang chuyên tâm tự học, chẳng một ai trò chuyện nói năng. Tô Vận Cẩm trong lòng tự mỉa mai: kể cả bốn phía cười đùa xôm tụ rầm rĩ đi chăng nữa, cô cũng chẳng có cách nào chen vào nổi.
Lớp này cũng như tất cả các lớp ban Tự nhiên khác đều “dương thịnh âm suy”, phân ban xong xuôi tất thảy có năm mươi bảy học sinh, nữ chỉ vỏn vẹn tám, trong đó năm cô là người ở đây, về cơ bản bọn họ đều không nội trú tại trường, hằng ngày tan học buổi chiều đều về nhà ăn cơm, sau đó quay lại trường vào giờ tự học buổi tối, sau khi giờ tự học kết thúc lại trở về nhà ngủ. Trước buổi học sáng và trước giờ tự học tối hằng ngày đều là những khoảng thơi gian sôi nổi nhất của các cô gái thành thị ấy. Bọn họ chia sẻ các tình tiết hay ho trong bộ phim truyền hình tối hôm trước và dáng vẻ mới của thần tượng mình trên kênh MTV, bàn tán về cửa tiệm thời trang nào đó ở góc đường có bày chiếc váy lộng lẫy, hoặc là trao đổi với đám nam sinh về những thông tin quan trọng trên bản tin thể thao hằng ngày. Tô Vận Cẩm ngày ngày đều im lặng lắng nghe, không chen vào nổi câu nào. Cô ở bên ngoài cái thế giới sặc sỡ mà họ bàn tán. Mỗi ngày, sau khi giờ tự học kết thúc, cô chỉ có thể trở về căn phòng ký túc có độc cái giường cùng những bức tường. Do học sinh ngoại tỉnh ở trường này không nhiều, phần lớn học sinh trong vùng đều không lưu trú tại trường nên khu ký túc xá khá tuềnh toàng. Ở trong đó đều là những học sinh đến từ vùng ngoại ô hay thôn quê như Tô Vận Cẩm. Bọn họ đa phần đều có vẻ trầm lặng và hiền lành như nhau, kể cả buổi tối có túm năm tụm ba trong ký túc, cũng ít khi bàn luận rôm rả, mà thường là lúc nửa đêm hay khi sáng sớm, từ chăn đắp lọt ra những tia sáng chong đen pin đọc sách khuya.
Hai bạn nữ cũng xuất thân thôn quê khác ở cùng một phòng ký túc với Tô Vận Cẩm, một người tên Mạc Úc Hoa, một người tên Chu Tịnh. Cái khác với Tô Vận Cẩm là họ đều qua kỳ thi trung học, nhờ đạt điểm cao mà trúng tuyển vào trường này. Thêm nữa, thành tích học tập trong lớp của họ rất khá, xưa nay đều rất mực cần cù, con mắt bọn họ nhìn Tô Vận Cẩm không phải không có ý khinh khi. Tô Vận Cẩm cảm thấy như thế cũng phải , cùng là “con cái từ nhà quê ra”, đến một điểm bấu víu là được danh chính ngôn thuận tuyển vào trường cô cũng không có nổi.
Mạc Úc Hoa thân hình hơi mập, dung mạo tầm tầm, cô là người học hành dùi mài nhất trong lớp, lúc thường chẳng mấy nói cười, giải bài và học thuộc từ là những việc cô làm một cách bản năng như hít thở vậy, thế nhưng được cái không đến nỗi khó sống chung, nước lấy về thi thoảng cũng vui lòng san sẻ một phần cho Tô Vận Cẩm.
“Người như chúng mình, ngoài việc đâm đầu đổ đuôi học hành ra, còn con đường nào khác để có thể thoát ra khỏi cửa nhà nông đâu?”. Đây là câu Mạc Úc Hoa nói với Tô Vận Cẩm trong lần trò chuyện thân tình duy nhất.
Chu Tịnh thì lại nhỏ nhắn xinh xắn, nhiệt tình với công việc tập thể, thích lăng xăng trước mặt thầy cô, thích giành phần lau bảng, cũng ưa góp lời lúc các bạn nữ thành thị ở trên lớp “toạ đàm”, thế mà chẳng bao giờ được thoả lòng mong ước, bù lại thì bầu bạn với đám nam sinh cũng không đến nỗi tệ. Cô với Tô Vận Cẩm quan hệ cũng sơ sơ, làng nhàng.
Tô Vận Cẩm đã từng tình cờ nghe thấy Mạnh Tuyết – cô nữ sinh được yêu mến nhất trong lớp – đứng trước mặt một cậu nam sinh buông tay phân bua kiểu chẳng biết làm thế nào, “Không phải chúng tớ không thích nói chuyện với mấy bạn gái ở nông thôn, mà thực ra là chẳng có tiếng nói chung, chẳng lẽ lại bàn luận với bọn họ xem ở nhà có mấy con lợn, mấy mẫu ruộng à?”.
Đúng là chẳng có gì để nói hết, Tô Vận Cẩm nghĩ bụng. Thế nên cô càng thêm trầm lặng, tuyệt nhiên không còn thấy đâu dáng vẻ linh hoạt như hồi còn học ở trường huyện.
Đám nam sinh cũng dần dà đủ lông đủ cánh, nhưng những cậu thiếu niên bồng bột ở lứa tuổi này hoàn toàn chẳng hiểu phong thái quý ông lịch sự là cái thứ chi, đến cả việc lấy nước lọc vào cốc thôi cũng chành choẹ trước sau với các bạn gái, càng không cần nói tới chuyện các cậu choai choai ấy còn tự phát bình bầu ra “bát đại khủng long” của lớp. Hết thảy tám cô nữ sinh, không chừa một ai, đều bị đem ra “chấm điểm” hết lượt. Có lẽ những anh chàng trẻ trung lãng mạn trong loại sách truyện dành cho tuổi thanh xuân chỉ có thể tồn tại trong “giấc mộng giữa ban ngày” của các cô thiếu nữ mà thôi, trong đời thực sao tìm ra nổi.
Rất nhiều lần, Tô Vận Cẩm đã nhìn vào chiếc áo đồng phục đã giặt tới mức vừa mỏng vừa lạt màu cùng khuôn mặt nhạt nhẽo của mình trong tấm gương soi, tự bản thân cũng cảm thấy chuyện nàng Lọ Lem thật quá hoang đường. Lọ Lem là ai kia chứ, là một cô gái ngoài giàu có ra thì chẳng thiếu thứ gì, tuy rằng trước khi gặp được hoàng tử cuộc đời có gian nan trắc trở, nhưng chí ít thì cũng lương thiện đáng yêu, xinh đẹp lay động lòng người. Còn Tô Vận Cẩm thì sao? Tuy cũng nghèo hệt như vậy, nhưng tính cách khó chịu, thành tích làng nhàng, chẳng có lấy một nửa điểm hấp dẫn người ta, kể cả hoàng tử có tình cờ đi qua thì cũng chỉ coi cô là người khách ngang đường mà thôi.
Tô Vận Cẩm cười nhạo mình mấy tiếng, cũng tự giác cắt đứt luôn chút xao động tuổi thanh xuân.
“Cử động nhẹ nhàng một chút thì cậu chết hay sao?”
Tô Vận Cẩm vừa thả lưng dựa mạnh vào chiếc bàn phía sau, giọng nói cực kỳ nóng nảy của một cậu nam sinh liền vang lên ngay sau cô. Biết là hành động vô ý của mình làm ảnh hưởng đến người bạn học ngồi sau, Tô Vận Cẩm vội vàng duỗi thẳng lưng, không quay đầu lại, hạ thấp giọng nói một câu: “Xin lỗi”, âm thanh lí nhí chẳng nghe rõ.
Thế nhưng cậu nam sinh ngồi sau lưng cô dường như không định đến đây là dừng cuộc, cậy ưu thế chiều cao, cậu ta hơi nhổm người lên, nhắm vào bài tập hoá học ở trên bàn Tô Vận Cẩm, cố ý tỏ vẻ sửng sốt, vỡ lẽ mà nói, “Tôi đã bảo ắt hẳn là bị kích thích gì đấy, cú nghĩ là thất tình cơ, hoá ra giải bài không ra đấy ạ”. Vừa nói, cậu chàng vừa nhoai người về phía Tô Vận Cẩm, “Tôi xem nào, ha, đơn giản thế này mà cậu cũng không biết hả?”.
Tô Vận Cẩm vừa thẹn vừa bực, nhưng vẫn im lặng chẳng nói gì, chỉ nghiêng người giữ khoảng cách nhất định với cái đầu anh chàng đang nhoai lên. Con người ở phía sau cô dường như đã sắp sẵn chủ đích, không trêu chọc cô một trận nên thân thì thề không bỏ cuộc, dùng âm lượng vừa đủ để lôi kéo bạn bè xung quanh ghé mắt trông vào, rồi tiếp tục cất giọng lành lùng quái gở: “Tô Vận Cẩm, đầu óc cậu mang đi làm cái gì rồi hởđúng là không phải ngốc nghếch bình thường nữa, IQ của cậu mà học ban Tự nhiên hả?”.
Thật quá sức chịu đựng! Tô Vận Cẩm như thể bị người ta dùng gậy thọc vào chỗ đau điếng nhất trong tim, quay phắt lại, mặt đỏ gay, nhìn chòng chọc vào con người ngồi phía sau, lúc này cậu ta từ tốn thong dong ngồi trở lại chỗ của mình, ngẩng đầu lên cao bốn mươi lăm độ, khuôn mặt nửa cười nửa không, cơ hồ chẳng cần lên tiếng mà vẫn đủ khiêu khích cô: “Sao, cậu dám làm gì nào?”.
Nếu như ánh mắt có thể giết người thì đôi mắt của Tô Vận Cẩm đã đâm thủng vô số chỗ trên khắp người cậu ta rồi, vết nào vết nấy đều chí mạng, nhưng cũng chẳng ích gì. Cô lặng lẽ thu chặt nắm đấm buông sau lưng, cố ép bản thân hít thở sâu, đếm từ một đến bảy, sau đó chầm chậm quay lên, cúi đầu ra vẻ chăm chú vào bài tập vừa rồi chưa giải xong.
Cậu ta đã đoán trúng, đúng là cô chẳng dám làm gì hết, cô không cam lòng chỉ vì sinh chuyện cãi cọ với cậu ta mà lôi kéo ánh mắt chú ý của mọi người xung quanh.
Trình Tranh, gã trai khó ưa này, Tô Vận Cẩm không biết đã mơ tưởng bao nhiêu lần, trước mặt đông người, tát một phát thật mạnh vào cái bản mặt khiến cô ghét cay ghét đắng của cậu ta, sau đó nhìn cái vẻ tự cao tự đại của cậu ta tan tác thành trăm mảnh ngay trước mắt cô.

Ngồi ở dãy trước Trình Tranh là một sai lầm khác mà Tô Vận Cẩm biết có hối cũng chẳng kịp. Bước vào học kỳ sau của năm thứ ba, thời gian cần giáo viên giảng trên lớp tương đối ít, chủ yếu là học sinh tự mình luyện tập làm bài, vậy nên giáo viên chủ nhiệm trẻ tuổi của bọn họ áp dụng hình thức chia nhóm thảo luận tự do để điều chỉnh lại chỗ ngồi, gọi theo lối hoa mỹ là “lấy người học làm gốc”, thế nên hầu hết những học sinh chơi thân thiết, nói chuyện hợp nhau túm năm tụm ba chọn ngồi chung lại. Đằng nào thì Tô Vận Cẩm cũng tự biết là mình không có quan hệ đặc biệt thân thiết với ai trong lớp, bèn để mặc các bạn chọn vị trí, đợi sau khi hầu hết mọi người đã ngồi đâu ra đấy, cô mới chọn bừa một chỗ trống ngồi vào.
Lúc ấy số chỗ ngồi cho cô lựa chọn cũng đã chẳng còn là bao, có vẻ đều ở dãy sau hết cả. Tô Vận Cẩm không thích túm tụm với những người quá ồn ào, liền ra ngồi cạnh Tống Minh. Tống Minh là một cầu nam sinh nhỏ bé, cận thị nặng, trình độ Tiếng Anh trong lớp Tự Nhiên thuộc loại cao hiếm thấy, tính tình hướng nội, không mấy nhiều lời, có một người bạn cùng bàn như thế này, giữ tai sạch sẽ cũng là việc có thể đảm bảo được.
Sau khi ngồi vào chỗ, Tô Vận Cẩm cũng phát hiện ra người ngồi đằng sau cô chính là “nguyên cớ” khiến cho đám nữ sinh buổi tối canh đúng giờ chờ xem bản tin thể thao. Cô có đôi chút kinh ngạc, không hiểu tại sao trong số những cô bạn vẫn luôn thích thú vây quanh cậu ta không có lấy một người ra đây ngồi. Có điều việc này cũng chẳng can hệ gì tới cô. Cô chỉ biết rằng, bên cạnh Trình Tranh tuy vẫn hay có các bạn gái rì rầm trò chuyện, nhưng cậu ta lại vốn không phải một người ồn ào. Chí ít nhìn từ góc độ của nhiều người thì cậu ta có thể coi là biết động tĩnh hợp lúc, trên sân vận động thì xông pha hơn người, lúc học hành cũng yên lặng, thành tích nổi trội, tuy cũng có đôi chút làm cao kiểu học sinh xuất sắc, nhưng về cơ bản thuộc týp người mà bạn không làm phiền cậu ta, cậu ta tuyệt đối không phiền đến bạn.
Dựa vào những suy nghĩ ấy, Tô Vận Cẩm mới an tâm an tọa ở chỗ này. Lúc cô vừa mới thu xếp đồ đạc ngồi xuống, còn im im thăm dò phản ứng của những người xung quanh, Tống Minh chỉ liếc cô một cái, không nói năng gì, kẻ ngồi phía sau cô thì chẳng ngẩng đầu lên, căn bản là không đếm xỉa đến sự tồn tại của cô. Thế này lại hay, cô thở phào nhẹ nhõm, yên tâm lôi từ đống giáo trình ra cuốn sách muốn tìm.
Lúc ấy, từ phía không xa vang lên giọng nói của một nam sinh khác: “A Tranh, nhìn thấy chưa, có đứa con gái toạ phía trước cậu kìa, chẳng phải là cậu không cho phép nữ sinh ngồi ở trước mặt cậu hay sao?”.
Tô Vận Cẩm không rõ đầu đuôi ngoái nhìn về phía giọng nói, người lên tiếng là Chu Tử Dực, một trong mấy đồng đảng cốt cán của Trình Tranh. Còn chưa hoàn toàn tiêu hoá hết câu nói của Chu Tử Dực, cô đã nghe thấy Trình Tranh, ở ngay đằng sau mình, vùi đầu giữa sách vở mà phun ra một câu: “Con nhỏ đó mà được tính là nữ sinh á? Chả thấy gì sất”.

Cô quay lại nhìn đăm đăm vào Trình Tranh, vừa lúc cậu ta không biết vô tình hay cố ý ngẩng đầu lên liếc cô một cái, Tô vận Cẩm mới xác định được “cái con nhỏ” đó trong miệng cậu ta chính là mình.
Đây mà là lời thốt ra từ miệng của một học sinh chăm ngoan trong mắt mọi người ư? Tô Vận Cẩm cảm thấy vô cùng khó hiểu, hoàn toàn không tài nào nhớ ra một người lặng lẽ như mình có khi nào đã từng đắc tội với cậu nam sinh chưa từng trò chuyện cùng mấy câu này.
“Cậu nói thế là ý gì?” Cô quay người lại đối diện với cậu ta.
“Cái gì “là ý gì”?” Cậu ta ngẩng đầu lên làm mặt vô tội.
“Cậu nói ai không được coi là nữ sinh?”
“Là cậu đấy, thế nào, cần kiểm chứng hay sao?”
Nghe câu nói của Trình Tranh, mấy cậu nam sinh rộ lên cười khả ố.
Tô Vận Cẩm lửa giận bừng bừng, lần đầu tiên phát hiện ra rằng vẻ bề ngoài với bản chất của một con người hoá ra lại có thể khác biệt ghê gớm như thế. Cái bộ mặt tử tế đó vào lúc này đây lại khiến cho người ta căm ghét đến vậy. Đa phần học sinh trong lớp còn đang sắp xếp chỗ mới đều dõi về phía bọn họ, vẻ mặt như thể được xem màn kịch hay. Cuộc sống buồn tẻ năm thứ ba trung học thật quá cần đến những “gia vị” kiểu này, thế nhưng Tô Vận Cẩm lại không muốn trở thành nhân vật chính trong vở kịch ấy. Cô ghét cảm giác bị thiên hạ săm soi chế nhạo.
Thôi vậy, cứ coi như bị chó đớp một miếng, cô lạnh tanh quay người lại, không thèm đếm xỉa đến cậu ta.
“Này, Tô Vận Cẩm …”, có người hình như lại không chấp nhận lối dàn xếp yên ổn của cô, còn cố tình dùng ngòi bút chọc chọc vào lưng cô. “Có một câu tôi muốn hỏi cậu. Sao cậu lại tên là Tô Vận Cẩm? Chữ “Vận” này nghe cứ “Lận đận” thế nào ấy nhỉ?”
Lại một trận cười nữa, Tô Vận Cẩm cảm thấy mình sắp phát điên. Cô đã quen như một người vô hình trong lớp, hơn thế còn hài lòng với việc này, lẽ nào càng muốn thoát khỏi việc nào đó, lại sẽ càng dễ đụng phải việc ấy? Giống hệt như cái trò soi mói mà cô đang phải đối mặt đây.
Cơn giận của Tô Vận Cẩm cuối cùng cũng bị kích lên, cô đứng phắt dậy, từ trên cao nhìn xuống Trình Tranh, “Cậu có ý gì, tôi đã đắc tội với cậu lúc nào hay sao?”
Lúc nói ra câu này, tròng mắt của cô đã đỏ hoe, nhưng vẫn thu hết sức kìm lại vẻ run rẩy trong giọng nói, quyết không để nước mắt trào ra.
“Thôi chết, A Tranh, cậu chọc “em gái quê” này khóc mất rồi”. Chu Tử Dực đứng một bên hét lên như thể sợ tình cảnh chưa đủ rối loạn.

Trình Tranh nghe thấy cũng bật dậy, người hơi ngả về phía trước, dường như đang dò xét kỹ càng mặt mũi cô, “Cậu khóc thật đấy à?”
Biểu hiện của cậu ta khá thành thực, có vẻ như cô khóc thật hay không đối với cậu ta đúng là một việc rất hệ trọng.
Tô Vận Cẩm không thể hiểu nổi tại sao lại nảy ra một con người xấu xa đến nhường này, dốc sức đem việc chọc cho người khác khóc thảm thành trò vui đùa.
“Tôi sẽ không vì cái loại người như cậu mà phải khóc”. Cô cơ hồ rít lên mấy lời áy qua kẽ răng, chạy vụt đi như trốn khỏi phòng học, vờ như không nghe thấy tiếng bàn tán rầm rầm đằng sau lưng.
Mối duyên nợ giữa Tô Vận Cẩm và Trình Tranh từ đây mà kết thành. Từ sau sự việc ấy, cô đã từng thử chuyển xa khỏi cái chỗ xui xẻo đó, thế nhưng cả lớp trên dưới đều không có ai chịu đổi chỗ với cô, cô cũng chẳng muốn vì việc này mà đi gặp giáo viên, chỉ đành ép bản thân nhẫn nại, rồi chờ đợi thời gian điều chỉnh chỗ ngồi lần kế tiếp mau tới.
Dù đã tự nhận mình xui xẻo, Tô Vận Cẩm vẫn không thể hiểu nổi, Trình Tranh bình thường xem ra cũng chẳng giống một người ưa gây sự rấy rà, thế mà tại sao riêng với cô lại ác mồm ác miệng như thế, động một chút là cố tình khơi chuyện không hay.
“Riêng với cô”, đây đúng là một cụm từ ám muội, thế nhưng Tô Vận Cẩm tuyệt đối không ngây thơ đến độ cho rằng Trình Tranh có suy nghĩ gì đặc biệt với cô. Cô không thích đọc tiểu thuyết ái tình, càng không thích chi tiết các cô gái ở độ tuổi này mê mẩn thứ nam sinh xấu xa “yêu em quá nên đày đọa em”. Vẻ căm ghét dành cho cô toát ra từ con người Trình Tranh rõ mồn một đến thế, giả dụ có người muốn thuyết phục cô rằng hành động của cậu ta là biểu hiện của sự trân trọng mà một chàng trai dành cho cô, Tô Vận Cẩm chắc sẽ cảm thấy người này có vấn đề về tâm thần mất. May là dường như chẳng có ai xung quanh cho rằng cách đối đãi đặc biệt của Trình Tranh dành cho cô là xuất phát từ tình cảm trân trọng đặc biệt của một chàng trai đối với một cô gái – nếu nhất định phải gọi là đặc biệt, thế thì chắc chắn là cậu ta đặc biệt không ưa cô.
Vậy nên Tô Vận Cẩm cứ như thể toạ trên thảm đinh ở trước Trình Tranh suốt ba tháng, hằng ngày đồng thời với bao lo âu rối bời bởi học hành, cô lại còn phỉa đối mặt với những trò khiêu khích và “chơi xấu” thường xuyên của cậu ta.
Cô ghét cậu ta, buổi chiều đá bóng ở sân vận động trường trở về, người nồng mồ hôi ngồi ngay sau cô, cô càng chau mày cậu ta càng cố ý xáp gần hơn; cô ghét cậu ta trong giờ học thò cẳng chân dài xuống dưới ghế cô, lại còn lắc qua lắc lại ầm ầm, làm cho cô ngồi trên ghế mà cảm giác lảo đảo như bị say xe; ghét cậu ta cứ hay dùng ngòi bút chọc vào lưng cô, lúc gọi tên cô cố ý nhấn mạnh chữ “Vận”; ghét cậu ta coi việc gây khó dễ với cô là chuyện đương nhiên, nhưng cô chỉ mới hơi hơi gây ảnh hưởng tới cậu ta – giống như cú tựa ra đằng sau của cô vừa xong, liền làm cho cậu ta nổi đoá lên; ghét cậu ta với đám bè đảng gọi cô là “em gái quê”, cư như là sinh ra ở thành phố khiến bọ họ đương nhiên cao hơn cô một bậc; ghét nhất hạng là cậu ta luôn tỏ thái độ trên cao nhòm xuống mà dè bỉu, “Tô Vận Cẩm, đến câu này mà cậu cũng không biết hay sao!” …
Những hành động tai quái của cậu ta nhiều không kể xiết, thế nhưng, Tô Vận Cẩm biết rằng, cách hay nhất để đối phó với loại người như Trình Tranh là không để tâm đến sự tồn tại của cậu ta. Cậu ta càng muốn gây chuyện, cô càng không thèm đếm xỉa, thấy sự lạ không lấy làm lạ, cái lạ ấy tự khắc phải thua.
Cô không hề yếu đuối, chỉ là không thích sinh chuyện.

Chương 2: Chỉ là tôi muốn em nhìn đến tôi
Cứ mỗi lần Tô Vận Cẩm tức giận chống đỡ trò khiêu khích của cậu, rồi sau đó lại lặng lẽ quay người đi, nhìn tấm lưng thẳng đờ của cô, trong mắt Trình Tranh lại thoảng chút thất vọng. Cô tựa mạnh như thế vào bàn học của cậu, khiến cho nét vẽ đường phụ trợ trong vở bài tập Hình học của cậu biến thành một đường cong vút, thế nhưng lúc ấy cậu chàng chỉ để ý đến mớ tóc buông xoà xuống bàn mình. “Đêm qua không chải đầu, tóc mềm phủ bờ vai, quấn quít chàng bên gối, chỗ nào chẳng đáng yêu”. [1] Ngữ văn vốn không phải là môn tủ của Trình Tranh, thế nhưng trong đầu cậu lại chỉ riết róng nảy ra mấy câu này, đến bản thân Trình Tranh cũng phải giật bắn mình, thế nên cậu buộc phải nói phũ vài câu để đánh tan cái suy nghĩ quái gở ấy đi.
Cậu cười nhạo cô ngốc nghếch, rõ là cô tức giận rồi đấy, thế mà vẫn giống hệt như bao bận từ xưa tới nay, cứ nhẫn nhịn, kìm nén, nhất quyết không chịu nổi cơn tam bành. Trình Tranh, mày lại làm mọi sự bung bét cả rồi, rõ ràng là mày chỉ mong chờ cô ấy nói một câu: “Cậu giảng cho tớ một chút được không …”, giống hệt như cách cách nữ sinh khác nhìn vào mày đầy chờ đợi vậy.
Thế nhưng, trước nay cô vẫn không nói ra. Cậu biết cô sẽ không nói như thế. Cô nữ sinh thích mím chặt môi, lặng lẽ như một cái bóng, cứ luôn cúi đầu. Thật ra Tô Vận Cẩm có một đôi mắt thật đẹp, nếu không có ngày hôm ấy, Trình Tranh vĩnh viễn chẳng bao giờ phát hiện ra …
Hôm ấy, cậu nam sinh năm thứ hai Trình Tranh cùng với bọn Chu Tử Dực túm tụm ở lối đi ngay trước lờp để “chém gió” với nhau. Chu Tử Dực hỏi: “A Tranh, cậu chọn Ban Xã hội hay là Ban tự nhiên?” Anh chàng thờ ơ đáp lời: “ Hỏi vớ vẩn, tôi đương nhiên là chọn ban Tự nhiên rồi, ai mà không biết chỉ có đám con gái vùi đầu học gạo với lũ học sinh yếu kém không giãy giụa gì được mới chọn ban Xã hội …”. Cậu thực lòng nghĩ thế, không hề có ý châm chọc ai hết. Thế nhưng, lời vừa buông ra, cậu chợt trông thấy một nữ sinh cúi đầu lướt qua chỗ bọn họ đột nhiên ngoảnh mặt lại ở cách đó vài bước, nhìn thằng về hướng họ đang đứng. Biểu hiện của cô rất đặc biệt, khuôn mặt trắng ngần đỏ lựng lên lạ lùng, thực là dáng vẻ thanh nhã, bên trong đôi mắt huyền sâu thẳm cơ hồ có hai ngọn đuốc đang bừng cháy, cả con người cũng vì thế mà trở nên sinh động không ngờ.
Đây là lần đầu tiên Trình Tranh chăm chú dõi mắt vào một nữ sinh, cậu nhìn cô, tới nỗi nãy giờ vừa nói câu gì cũng không nhớ. Thế nhưng ánh mắt của cô lại chẳng dừng lại nơi cậu, chỉ vội vã quay người đi, vẫn nguyên dáng cúi đầu bước tiếp.
“Này này, con nhỏ vừa rồi là ai thế?” Cậu chàng lay lay Chu Tử Dực. Chu Tử Dực ngơ ngác không hiểu, nhìn về phía tay cậu chỉ: “Ai cơ, ai nào cơ?”. Cậu lại hướng mắt về phía cô vừa đi qua, chỉ thấy mấy nam sinh ồn ào ở lớp bên cạnh, tiếp ngay sau đó vang lên hồi chuông báo vào học đáng chán.
Đêm hôm ấy, hia ngọn đuốc trong đôi mắt nọ cứ triền miên thiêu đốt giấc mơ của Trình Tranh nóng bỏng, cậu trằn trọc trở mình, nhưng khi ngọn lửa dần xa, cậu mới nhận ra rằng bản thân mình chỉ muốn nắm lấy nó chặt hơn, Nửa đêm từ cơn mơ tỉnh lại, Trình Tranh mới phát hiện ra ở quần mình có một đám dính ươn ướt lành lạnh, cậu chàng mười bảy tuổi đầu khe khẽ chửi thề, đi ra giặt sạch, trong lòng vô cùng hoang mang.
Từ lúc ấy trở đi, giờ tan học, Trình Tranh đứng ở hành lang, bắt đâu vô thức tìm kiếm bóng dáng nọ, thế nhưng tận đến hết năm thứ hai, cậu vẫn không trông thấy cô đâu cả. Không phải là cậu chưa từng nghĩ đến việc dò hỏi anh chàng Chu Tử Dực vốn được xưng tụng là “người bạn của chị em”, nhưng lại sợ Tử Dực cười chê, cuối cùng cũng chẳng có mặt mũi nào lân la. Thêm nữa, cậu phải miêu tả hình dong với Chu Tử Dực thế nào đây? Cô ấy có gì đặc biệt, ngoài đôi mắt sáng bừng lên chớp nhoáng? Thế nhưng có bao nhiêu người có mặt ở đó, vì đâu mọi người đều thấy mà như không, chỉ có cậu như bị điện giật thế này? Đây là loại từ trường kì quái gì kia chứ? Rõ ràng dáng vẻ cô bình thường quá đỗi, nhưng biết bao cô gái đã từng lướt qua, có kẻ đã quen, có người xa lạ, cậu lại có thể biết rõ đến thế rằng không phải là cô.
Tận đến ngày học đầu tiên sau khi phân ban của năm thứ ba, cậu mới phát hiện ra rằng hoá ra mình và cô gái ấy lại cùng ngồi trong một lớp học. Thật kì lạ, cậu dường như đang ở giữa biển cả mênh mang kiếm tìm một lá thuyền, giữa biết bao nhiêu nữ sinh vận cùng một bộ đồng phục mà tìm bóng cô, không ngờ bấy nay cô chẳng qua là bạn học ngay ở lớp bên cạnh, thế mà trước lần tương ngộ ấy, cậu chẳng mảy may có một chút ấn tượng nào.
Chẳng mấy chốc, Trình Tranh phát hiện ra rằng , hồi trước mình chưa từng biết đến có một người như thế, rồi sau cái ngày tương ngộ hồi năm thứ hai làm cách nào cũng không thể tìm thấy cô cũng là có lí do. Cô gái này luôn tự thu mình thành một cái bóng xám mờ, mím chặt môi thành thói quen, mi mắt cụp xuống, hầu như lúc nào cũng lặng lẽ, khép kín, khiến người ta rất dễ dàng quên bẵng đi sự tồn tại của cô, vả lại cô cũng chẳng nhìn đến sự tồn tại của người khác, trong đó có cả cậu. Cô chưa từng xuất hiện trong đám nữ sinh rầm rĩ cổ vũ cậu ở sân bóng; biết bao nhiêu lần cậu cố ý bước qua chỗ ngồi của cô, đến mái tóc của cô cũng chưa từng vì cậu mà lay động lấy một sợi; có lúc cậu cố nhẫn nại lắng nghe mấy nữ sinh đến “việt vị” còn không hiểu hăng hái bàn luận về bóng đá, hi vọng cô sẽ nhìn đến cái đám bàn luận rôm rả bốc giời này một lần, nhưng trước nay cô chẳng hề ghé mắt.
Trình Tranh không biết tại sao mình lại để ý đến Tô vận Cẩm tới mức này, nhưng trong lòng thì luôn cự tuyệt việc quan tâm thái quá tới cô, cô ta là cái gì chứ, chẳng qua chỉ là một trong số những “em gái quê” xuất thân thôn ổ như lời bọn Chu Tử Dực. Cô nàng quê kệch, chẳng đến nỗi xinh đẹp, tính cách không làm người ta ưa thích, vứt ra đường thì dùng kính lúp soi cũng chẳng thấy đâu. Ngoài cậu ra, còn có ai phát hiện được nét khác biệt của cô? Tất nhiên, tốt nhất là vĩnh viễn đừng có ai khác nhìn ra nữa.
Một bận mấy nam sinh lại túm tụm bàn luận bí mật, lúc một cậu đánh giá “bát đại khủng long” trong lớp có vô tình khơi lên: “Thực ra, tớ thấy Tô Vận Cẩm mà son phấn vào một tẹo thì cũng ưa nhìn lắm đấy”, Trình Tranh gần như lập tức giãy nảy lên, kịhc liệt phản pháo: “Vớ vần, đến lợn nái trang điểm còn đẹp nữa là!”.
Bọn họ đều cho rằng cậu coi Tô Vận Cẩm là thứ cực kì ngứa mắt, thực ra chỉ riêng bản thân cậu hiểu rõ, cậu không thích những nam sinh khác bình phẩm này nọ về cô, cũng giống như không thích thứ bảo bối cất giữ riêng mình bị nhòm trộm vậy.

loading...

[1] Đây là bài Tử Dạ ca – Kì Tam. Là một trong 42 bài thơ theo thể Ngũ ngôn tứ tuyệt trong tập Tử Dạ ca – tương truyền là sáng tác của một người con gái đời Tấn tên Tử Dạ. Nội dung của 42 bài đều là về tình yêu nam nữ.

Thế nên, hằng ngày trong lớp học, Trình Tranh đều vừa ép bản thân không được để ý đến cô, lại vừa chờ đợi sự chú ý của cô. Tận đến ngày điều chỉnh chỗ ngồi, cô tần ngần ngồi vào trước mặt cậu, tim cậu đập nhanh tới mức tự mình phải xấu hổ, đành vờ vịt vùi đầu vào đống sách vở, đầu óc một bầu rỗng không, ngòi bút vạch như bay trên giấy nháp cả nửa ngày, hoá ra đều là những đường nguệch ngoạc vô thức, hỗn loạn, rối bung. Cậu không thích đám nữ sinh ngồi gần mình, ồn ào mà phiền phức, kể cả cô bạn Mạnh Tuyết bấy lâu nay vẫn chơi thân thiết là thế, vậy mà nói đến việc định ngồi ở hàng trước cậu, cậu cũng gay gắt gạt đi, nhưng Tô Vận Cẩm là ngoại lệ. Cậu thậm chí còn sợ rằng vẻ nồng nhhiệt toát ra một khi mình ngẩng đầu lên sẽ doạ cho cô khiếp hãi mà chạy mất. Lúc Chu Tử Dực gào lên câu ấy, cậu cuống quýt tít mù, đầu óc không nghĩ ngợi gì, buột ngay ra cái câu khó nghe ấy. Lúc Tô Vận Cẩm nhìn cậu căm hờn, cả người bị cơn giận dữ thiêu đốt bừng bừng, thiêu đốt luôn cả cậu tới nỗi lòng dạ rối bời, nhưng trong lòng cậu dấy lên thứ niềm vui ác độc, rằng chỉ có thế này cô mới để ý đến sự tồn tại của cậu, chỉ có thế này cô mới nhìn cậu chăm chú.
Tô Vận Cẩm, Tô Vận Cẩm, Trình Tranh thích cái tên này, khẽ thốt trên môi ý vị du dương êm ái. Nhưng dựa vào cái gì mà cô lại thiêu đốt thế giới của cậu đến nỗi lửa bừng rừng rực, trong khi bản thân cô sóng cả vẫn chẳng động tâm?
Tô Vận Cẩm đương nhiên không thể phát giác ra mâu thuẫn bên trong Trình Tranh, hầu như lúc nào cô cũng buồn khổ vì bệnh tình của bố. Bệnh gan của ông ngày một trầm trọng thêm, bây giờ ngay đến thời gian giảng dạy bình thường ở trường trung học ông cũng không thể bảo đảm nổi, thân hình chẳng mấy chốc đã gầy sọp. Hồi chiều, lúc cô nói chuyện điện thoại với mẹ, bà mẹ ở đầu dây bên kia khóc lóc nức nở, khiến gan ruột Tô Vận Cẩm cứ nóng như lửa đốt. Cô tỏ ý muốn về nhà thăm bố, mẹ cô nghẹn ngào phản đối, hiện giờ là thời điểm then chốt của kì thi đại học, không gì quan trọng hơn chuyên tâm ôn tập. Nỗi đau buồn khó tỏ bày của Tô Vận Cẩm lúc này là: không những không thể săn sóc cho bố, đến cả việc giành được kết quả tốt để mang tới chút an ủi cho ông cô cũng không làm được, chẳng có ai thảm hại hơn cô.
Sau cuộc điện thoại với mẹ, suốt thời gian tự học buổi tối cô cảm thấy toàn thân chẳng có chút khí lực nào, khó nói cho rõ là trong lòng bức bối hay cơ thể khó ở. Tiếp đó, cô cảm thấy giữa hai bắp đùi tuôn ra một dòng ấm nóng, nhà đã dột lại đụng mưa triền miên, sém chút nữa cô quên mất đã đến kỳ “mấy ngày” đều đặn hằng tháng. Khó khăn lắm mới gắng gượng được đến lúc giải lao giữa giờ tự học, Tô Vận Cẩm rút từ trong cặp ra một miếng băng vệ sinh dự phòng, tính chạy vào nhà vệ sinh, thế nhưng áo quần trên dưới lại không có cái túi nào nhét cho vừa miếng băng, cô nàng lúc quẫn loé ra ý hay, vơ ngay lấy cuốn sách, kẹp miếng băng vào bên trong, rồi sấp ngửa nhằm cửa nhà vệ sinh mà chạy.
Cúi gằm mặt, lại chạy vội, đến gần cửa lớp, Tô Vận Cẩm đâm sầm vào một người.
“Tô Vận Cẩm, cậu chạy vội đi đầu thai đấy à?” Vừa nghe thấy giọng của Trình Tranh, Tô Vận Cẩm đã cảm thấy “phát sốt”, tại sao chỗ nào cũng có thể đụng phải “chòm sao ác” này? Đang định bỏ qua cậu ta để đi tiếp, cậu ta lại cố ý chặn đường cô, “Hà hà, cậu xem mình kìa, mặt trắng bệch như quỷ, trúng tà hay sao thế?”
“Làm ơn tránh ra được không, tôi, tôi phải ra nhà vệ sinh.”
“Ra nhà vệ sinh mà cậu cầm cuốn Phân tích tác phẩm văn ngôn làm gì?” Giọng điệu Trình Tranh bỗng lên cao kì quái.
Mặt Tô Vận Cẩm càng trắng bợt, chẳng lẽ dây vào không nổi, thoát khỏi chẳng xong? Cô không nói thêm nữa, lầm lũi lách vào khe hở bên cạnh cậu ta, chen ra ngoài cửa.
Trông thấy thần sắc cô quái gở, Trình Tranh càng sinh lòng nghi hoặc, không tìm hiểu một phen quyết không bỏ cuộc. Cậu giật phắt cuốn sách từ tay Tô Vận Cẩm, “Dở hơi à? Đi vệ sinh mà còn đọc sách, cậu …”. Lời nói chưa dứt, Tô Vận Cẩm đã nhoai người lên cướp lại như điên dại khiến cậu sợ phát khiếp. Anh chàng cậy ưu thế chiều cao giật ra theo bản năng, không hiểu vì sao hôm nay Tô Vận Cẩm lại có vẻ ương ngạnh điên cuồng quyết giành lại bằng được cuốn Phân tích tác phẩm văn ngôn như thế. Hai người một giằng một né, đang lúc co kéo, một vật trắng như tuyết từ trong ruột sách rơi ra.
Trình Tranh dán mắt vào món đồ trên mặt đất, sững lại đến năm giây, Tô Vận Cẩm thì đột ngột im phắc, chỉ nhìn đăm đăm vào cậu ta. Kinh ngạc, hổ thẹn, tức giận, bao nhiêu uất ức nín nhịn bấy lâu, cảm giác khó ở trong người, nỗi lo âu cho bệnh tình của bố …tất cả những tâm tư của cô tựa như núi lửa phun trào. Cô từ từ khom người nhặt miếng băng vệ sinh lên, cúi đầu nhẹ nhàng phủi phủi bụi trên đó, rồi ngay trước con mắt của bao người, thẳng tay ném mạnh nó vào giữa khuôn mặt còn đang sững sờ ngay trước cô, điên cuồng gào lên: “Cậu muốn chứ gì? Cho cậu, cho cậu đây này …”.

Cả phòng học trải qua không khí lặng phắc kỳ dị trong vài giây.
Đến lúc Trình Tranh hoàn hồn, miếng băng vệ sinh tội nghiệp ấy đã từ sống mũi thẳng tắp của cậu trượt xuống, lần thứ hay đáp trở lại mặt đất còn con người trước sau chỉ làm tượng đất đã dùng tốc độ nước rút một trăm mét chạy vụt ra khỏi phòng học rồi.
Trình Tranh nhặt vật đó lên như thể phản xạ có điều kiện, nhằm bóng dáng cô gái đuổi theo.
Tô Vận Cẩm không nhằm hướng nhà vệ sinh mà chạy về phía ki túc xá nữ, Trình Tranh đến khoảng giữa của con đường nhỏ nối từ lớp học đến khu ký túc xá đã đuổi kịp cô, cậu giơ tay túm chặt lấy áo cô, khiến cô lảo đảo dừng bước. Tô Vận Cẩm thở phì phò, ngẩng đầu nhìn cậu, đầu tóc rối tung, khắp mặt lan vệt nước mắt.
Trình Tranh bị nước mắt của cô làm cho sợ đờ người, chỉ là theo trực giác không thể để cô chạy mất như thế này. Cậu nhất định phải nói điều gì đó với cô, không nói không được! Thế nhưng giờ đây cô đang ở cách cậu có mười xentimet, chứa chan nước mắt, cậu lại hoàn toàn chẳng biết phỉa bày tỏ cái gì, câm lặng hồi lâu mới lắp bắp thốt ra một câu: “…Việc ấy … nghe nói … con gái các cậu mấy ngày thế này chạy nhảy mạnh sẽ bị đau bụng đấy”.
Tô Vận Cẩm sợ hãi lắc lắc đầu, hệt như trông thấy một thằng điên, nước mắt càng tuôn ra xối xả, “Trình Tranh, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì? Tôi đã đắc tội với cậu lúc nào? Nếu có thì cậu nói ra đi, tôi xin lỗi cậu thì không được hay sao?”. Lúc này cô không còn kích động như lúc đầu nữa, chỉ cảm thấy rã rời, không biết mình cuối cùng sai ở đâu, tìm mọi cách nhẫn nhịn, cuối cùng cậu ta vẫn không buông tha cô.
“Hôm đó ở chỗ hành lang, cậu ngoái lại nhìn tôi làm gì, sau đó lại một mực ra vẻ không hề quen biết tôi, thế là ra làm sao, cậu nói đi!”, Trình Tranh đang cơn luống cuống cũng không thèm để ý lý lẽ, cứ thế ương ngạnh tuôn ra một câu, thế này mới biết, đây chẳng phải là nghi vấn bấy lâu của cậu chàng hay sao?
Tô Vận Cẩm hoàn toàn không hiểu cậu ta đang nói gì, “Tôi nhìn cậu lúc nào cơ, trước khi học cùng lớp tôi hoàn toàn không quen biết cậu!”.
Tại sao lại như thế, ký ức của cậu về một người lại sâu sắc tới vậy, người ấy lại chẳng có chút cảm giác nào? Trình Tranh chưa từng gặp phải sự tình kiểu này, đến tác dụng lực cũng là tương hỗ, phương trình hoá học thì cân bằng, năng lượng chẳng phải cũng bảo toàn đấy sao? Cậu làm cách nào cũng không hiểu nổi, rõ ràng là cô đã quay đầu lại, nếu ánh mắt ấy không phải nhìn cậu thì là nhìn ai chứ? Cậu không muốn cô ấy nhìn người khác, làm thế nào đây?
Bời đang là thời gian tự học buổi tối, con đường nhỏ tối tăm này ngoài hai bọn họ ra chẳng còn ai khác, ngọn đèn đường trắng bợt soi xuống hai chiếc bóng kéo dài đan quyện vào nhau, thi thoảng từng làn gió đêm khe khẽ thổi qua, lay động cành lá bên đường, phát ra thứ âm thanh vụn vỡ, chẳng che đậy nổi tiếng thở gấp gáp của hai người.
Trình Tranh, cô ấy thực sự chẳng lưu lại chút ấn tượng nào về mày cả, mày phải làm thế nào đây, rốt cuộc mày muốn làm gì chứ? Cậu hoang mang tự hỏi bản thân, sau đó, trước khi đầu óc đưa ra câu trả lời, môi cậu đã vô thức đáp trên mắt cô, hút cạn những giọt lệ, cuối cùng in trên đôi môi cô, bỡ ngỡ xoay xoả.
Tận đến lúc bắp chân dội đến mọt cơn đau điếng, cậu mới buông cô ra. Tô Vận Cẩm run rẩy lùi lại một bước, cố sức dùng tay quệt ngang môi, cũng là quệt hết những kinh hãi cùng ngại ngùng trên khuôn mặt, quay đầu đi tiếp. Lần này Trình Tranh không đuổi theo nữa, cậu chỉ sững sờ ngóng cô cahỵ xa dần, rồi khe khẽ thốt lên: “Tôi chẳng muốn làm thế nào hết, chỉ là không biết phải phải làm thế nào mới có thể khiến cậu nhìn đến tôi. Từ trước đến nay đều là vậy.”
Cậu không rõ là cô có nghe hay không, trong lòng bỗng nhiên sáng rõ như ngộ ra chân lý, hoá ra là thế … Hoá ra là thế!
Về đến cửa lớp, Trình Tranh trông thấy mấy cái đầu đang tò mò nhòm ngó. Chu Tử Dực từ đám đó thò đầu ra, nhìn thấy cậu quay trở lại, liền bám chặt lấy vai cậu, khẽ giọng hỏi: “Người anh em, vừa nãy cậu đuổi kịp rồi không đánh con nhỏ đó đấy chứ?”.
“Phì!” Trình Tranh hất bàn tay đang đặt trên vai của mình ra, không thèm trả lời thứ câu hỏi vớ vẩn như thế. Chu Tử Dực gượng cười tiếp tục xáp lại: “Tớ bảo này, cậu đừng có nghĩ ngợi quá, thằng con trai nào gặp phải chuyện này cũng cảm thấy cấu hổ nhục nhã như thế thôi mà”.
“Cậu biến đi, đừng phiền tôi”. Trình Tranh cười cười, phởn phơ đi về chỗ ngồi, tâm tư vẫn còn đang chìm đắm trong vị ngọt ngào của đôi môi Tô Vận Cẩm, cảm thấy trái tim này không còn thuộc về bản thân nữa, tự nhiên cũng chẳng để ý đến ánh mắt cảm thông của bạn bè của bạn bè xung quanh đang nhìn vào mình.
Chu Tử Dực thì thào phía sau cậu: “Anh chàng nay trúng tà rồi, bị một con bé nhà quê sỉ nhục như thế, mà lại cười hớn ha hớn hở, chắc không đến nỗi bị kích động quá độ thế chứ?”.
Cả buổi tối hôm ấy Tô Vận Cẩm không xuất hiện ở lớp học nữa, lúc giáo viên trực đi kiểm tra chuyên cần, Mạc Úc Hoa nộp một tờ đơn xin phép nghỉ học cho cô.
Anh chàng Trình Tranh “bị kích động quá độ” thì cứ ngóng nhìn chỗ ngồi bỏ trống phái trước, cả buổi tối đều cảm thấy ngơ ngẩn.

Trong mắt các bạn học, mối quan hệ giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm sau “sự kiện băng vệ sinh” cũng chẳng có gì khác đi. Trình Tranh vẫn thường xuyên vô cớ gây sự trên chọc Vận Cẩm như xưa, Vận Cẩm thì vẫn cứ im lìm chống đỡ, bọn họ đều không hề mở miệng nhắc tới sự việc đó, cũng không có người ngoài cuộc nào cố tình khơi ra, dương như chưa từng có chuyện gì xảy ra hết. Thế nhưng Trình Tranh biết rằng, nó chỉ là có vẻ chưa từng chưa từng xảy ra thôi, còn trong tim anh chàng, những gì cần sinh ra thì đã sớm nảy mầm từ lâu. Nhìn khuôn mặt của Tô Vận Cẩm cậu chịu không thể đoán ra suy nghĩ của cô, cô càng không tỏ vẻ gì, con tim cậu chàng càng chẳng có lấy một manh mối nào.
Có lúc Trình Tranh nghĩ, nếu như thái độ của cô đối với cậu cay nghiệt một chút, đốp lại cậu một, hai lượt, hoặc giả mắng chửi cậu “lưu manh”, có lẽ cậu sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, bởi chí ít điều này chứng minh rằng nụ hôn buổi tối hôm ấy là có thực, chứ không phải chỉ là cơn mộng mị hão huyền một mình cậu vẽ vời ra. Cô có nghe thấy câu nói cuối cùng mà cậu thốt ra không, rốt cuộc cô có biết cậu đang nghĩ gì không? Bất kể ra sao đi nữa, cũng đừng nên không mảy may lay động thế này.
Cậu không còn nói những lời độc địa, nhưng vẫn thích cố ý thò chân xuống gầm ghế của cô mà lay qua lay lại, cô cứ cau mày quay xuống cậu lại làm mặt vô tội cười; tấm lưng cô gầy guộc, có lúc qua lớp vải áo đồng phục màu xanh giặt đã phai màu lờ mờ nhìn thấy được sợi dây áo con màu trắng, Trình Tranh không dám tưởng tượng thêm, mỗi lần ngó mắt nhìn đều cảm thấy mặt đỏ bừng, tim đập rộn. Rất nhiều năm sau đó, Trình Tranh cứ nghĩ lại mùa hè của năm thứ ba trung học ấy, cậu ngắm nhìn cô ở phía sau, trong lòng vẫn dấy lên vị ngọt ngào ngơ ngẩn.
Như Trình Tranh thấy, tư duy logic của Tô Vận Cẩm đúng là lộn xộn. Theo ấn tượng của cậu, xưa nay cô chưa từng qua được môn Số học. Cái khiến người ta bực tức nhất là, bình thường lúc cô đụng phải những câu không hiểu, cứ toàn một thân một mình xoay xoả, rõ ràng ở phía sau cô có một người hăng hái giúp đỡ đang gào thét trong câm lặng: hỏi tôi đi, hỏi tôi đi mà! Thế nhưng trước nay cô đều không cảm nhận được điều ấy. Đến lúc thật bí bách cùng cực cô thà hỏi Tống Minh chứ chưa từng hỏi cậu.
Cái cậu Tống Minh đó, Anh ngữ thì cừ, nhưng mấy môn Toán, Lý, Hoá thì xoàng xoàng thôi. Rất nhiều lần Trình Tranh ở phía sau nghe cậu ta giảng giải cho Tô Vận Cẩm, cơ man là lời lẽ tầm phào, có điều chẳng có gì căng thẳng nghiêm trọng, hai người trong cuộc kẻ hỏi người đáp ôn tồn chậm rãi, ngược lại anh chàng Trình Tranh ngoài cuộc đứng nhìn thì tức phát khùng. Cho đến một hôm, Trình Tranh chịu hết xiết khi thấy Tô Vận Cẩm vì một câu đại số điển hình đến mức không thể điển hình hơn mà phải bàn luận cả nửa ngày với Tống Minh, lúc tan học đi qua người cô, cậu chàng đùng đùng hung hãn lấy tay đập mạnh lên bàn cô một tờ nháp viết kín đặc đường hướng và các bước giải bài, sau đó không cho cô cơ hội từ chối, vội vã chạy biến đi. Đến lúc anh chàng trở về chỗ ngồi, đã thấy Tô Vận Cẩm giơ tờ nháp trong tay lên định nói gì đó với cậu.
“Cậu đừng nghĩ linh tinh, chỉ là tôi thực tình không chịu được người khác ngu ngốc thế”, Trình Tranh vượt lên ngang với cô, đỏ mặt phân bua.
Tô Vận Cẩm nghe thấy thế cũng chậm rãi rành rọt đáp lời: “Cậu cũng đừng nghĩ vớ vẩn, chỉ là tôi muốn hỏi cậu xem đây là chữ gì”.
“Xì …”, Tống Minh ở bên cạnh phì cười. Trông thấy bọn họ nhìn sang, Tống Minh chỉ làm động tác xin mời cứ tự nhiên, rồi tiếp tục vùi mình vào bài vở còn chưa làm xong trên bàn. Trình Tranh không để ý đến cậu ta, rút tờ giấy nháp trong tay Tô Vận Cẩm xem cẩn thận, “Chữ nào cơ? Nói cậu ngốc mà không chịu nhận, chỗ này nghĩa là …”.
Khoảng thời gian tiếp sau đó, các bạn ngồi bên cạnh bọn họ đều kinh ngạc phát hiện ra mối quan hệ giữa Trình Tranh với Tô Vận Cẩm đã có chuyển biến vi diệu. Cô nàng đụng phải những câu không hiểu rõ, ngoài môn Anh văn thi thoảng hỏi Tống Minh ra, còn lại đều khẽ giọng cầu cứu Trình Tranh. Trình Tranh tuy lần nào cũng tỏ vẻ bị làm phiền, nhưng cứ bắt đầu giải thích là chỉ sợ vẫn chưa đủ tường tận. Cậu chàng cũng chẳng hề nhẫn nại, nói qua nói lại một hồi vẫn trông thấy vẻ mù mờ của Tô Vận Cẩm, hoặc giả có lời nào không đúng ý là thường sừng sộ cau có ngay, những lúc như thế Tô Vận Cẩm chẳng thèm tranh cãi với cậu ta, im lặng quay lưng lại, để mặc cậu ta giở cơn giở cớ. Nhưng chưa đến nửa tiếng đồng hồ là có thể trông thấy Trình Tranh lấy đầu bút chọc chọc vào lưng Tô Vận Cẩm, chủ động nói: “À, vừa nãy tôi vẫn chưa giảng hết, cậu lại đây, nghe tôi nói tiếp nhé …”.
Phương pháp giảng giải không mệt mỏi của Trình Tranh tuy có thô lỗ, nhưng không thể phủ nhận rằng đường hướng giải bài của cậu luôn rất rõ ràng, rành mạch. Với thái độ giúp đỡ quá sức tích cực của cậu, Tô Vận Cẩm cũng dần dà mò mẫm ra được chút ít bí quyết. Đương nhiên, cái môn Số học này mà mong muốn chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã tiến bộ vượt bậc thì đúng là không tưởng, nhưng kết quả thi cử của cô cũng từng bước gian nan tiến gần đến mức đạt chuẩn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: