truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 12 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 12: Anh sẽ mãi mãi
bên em

Trong lúc này tôi không biết bản thân mình nên
có cảm xúc như thế nào, trong không khí mùi hoa thơm nồng, có một loại màu vàng
non dịu dàng, nhẹ đến mức đụng nhẹ vào thôi cũng sẽ bay đi rất xa.

Có một thứ khiến con người vô tình say và quên
đi nỗi nhớ.

Tôi nhè nhẹ để tập giấy lên mặt bàn, nhìn ánh
sáng khắp bốn phía xung quanh dội đến, sau một lúc mệt mỏi, gân cốt trong cơ thể
xuất hiện một cảm giác rất quen thuộc, trong nhà mọi cửa đều mở, không còn phân
biệt được chỗ nào là nơi cất giấu kho báu của Pandora[1]

[1] Pandora: Là một hành tinh hư cấu trong vũ trụ,
nơi đây chứa đựng rất nhiều tài nguyên quý giá.

Là bắt đầu hay kết thúc của một câu hỏi, tôi
cũng không biết nữa.

Xung quanh vẫn cứ yên lặng, tôi thử hét một tiếng
thật to: “Anh hai”, nhưng chẳng có ai trả lời.

Tôi quay người nhìn phòng bên tay trái, không có
ai, tiện tay mở cửa sổ nhìn từ ngoài vào, một bóng người vừa quen thuộc vừa xa
lạ, dựa vào tường, anh ấy đang châm thuốc hút.

Những ngày mùa đông gió thổi vừa to vừa mạnh, thổi
bay khói thuốc lên cao, đằng nào cũng có một chút hơi ấm biến mất vào trong
không khí lạnh, tôi im lặng, thở thật nhẹ, chỉ sợ rằng sẽ làm hơi ấm ấy biến
thành nóng bức.

Tôi từ từ đi lại gần, không biết làm sao mở miệng
nói, trong đầu hiện lên trăm nghìn câu hỏi, nhưng một câu cũng không nói ra được,
chỉ có cách tốt nhất là để những ngón tay thô cứng sờ lên tường, bỗng nhiên người
ấy cất tiếng hỏi: “Tịch Tịch à?”

Tôi nhẹ nhàng đáp: “Vâng”, rồi lại yên lặng đợi
anh ta nói.

Nhưng anh ấy không có bất cứ biểu hiện nào cả,
chỉ cúi đầu xuống, khói thuốc nghi ngút trên tay, tàn thuốc màu trắng đục rơi
xuống, bị gió cuốn đi, không lưu lại một vết tích nào, khói thuốc vẫn cứ nghi
ngút bay.

“Đọc xong chưa em?”.

Tôi nhìn khuôn mặt anh ấy, rõ ràng là biết rằng
anh ấy không thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt tôi, nhưng vẫn gật đầu đáp: “Rồi ạ”.

Anh ấy đột nhiên cười lên, dập điếu thuốc trên
tay, nhìn tôi nghiêm túc, nhưng trong khẩu khí lại có một chút gì đó đùa cợt:
“Sao không khóc à, lúc Tần Chi Văn mất em khóc khủng khiếp lắm cơ mà”.

Tôi miễn cưỡng nói: “Có lẽ em đã khóc hết nước mắt
của cả đời cho Muỗi rồi”.

Anh ấy lại hỏi: “Có cảm giác gì không, sau khi đọc
xong?”.

“Không có cảm giác gì đặc biệt cả”. Tôi thành thật
trả lời: “Dường như em vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, tất cả đều như mơ, cảm
giác bản thân giống như sau khi chết một lần rồi tỉnh dậy, được hồi sinh, anh
hai, anh không hiểu được cảm giác lại được trở lại làm người đâu”.

Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng em chỉ
muốn biết, tại sao anh lại tự biến mình thành Muỗi, là do em quá nhớ thương cậu
ấy, cho nên trốn tránh thực tại, hay là đều do mọi người cố ý sắp đặt tất cả
thành như thế này?”.

Anh hai không trả lời tôi ngay lập tức, anh ấy
thuận tay đóng cánh cửa sổ phòng lại, sau đó anh ấy mới nói bằng một giọng có
chút gì đó cố ý tạo vẻ thần bí: “Không có gì cả… một mùi hương quen thuộc?”.

Không khí chuyển động thật chậm, dường như là
ánh đèn điện vàng sáng chói, nước chảy ở trên tường xuống, cảm giác thật là
thân quen, giống như hơi nước ở trong không khí không biết từ lúc nào đã thẩm
thấu qua làn da, quen thuộc đến mức tôi không cần thiết phải dùng lý trí để
phân biệt.

Một luồng điện lóe sáng trong não chói qua một
mùi hương nồng nàn và trầm lắng. Trong khoảnh khắc ấy tôi còn tưởng rằng mình
đang hoang tưởng, nhưng trong lòng đã xác định rõ ràng – là Tần Chi Văn, không,
đó chỉ là một chút hương hoa mà anh hai mang đến cho tôi.

Thời gian ngủ quên ấy, là những đoạn đứt quãng rồi
lại nối tiếp, giống như là quay một đoạn băng bằng một cái máy cũ kỹ, nó sẽ chạy
tành tạch, luôn luôn không phân biệt được rõ ràng được đâu là thực tại đâu là
giấc mơ. Tôi cứ cho rằng nguyên nhân là do Cố Tông Kỳ, mà không hề nghĩ rằng
nguồn gốc lại ở chính bản thân mình, có thể tôi đã bị trúng một loại chất độc
nào đó.

Lúc này tôi mới bắt đầu tiếp xúc với anh hai nhiều
hơn, ngày trước chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt qua vài lần, nếu như tôi không còn nhớ
gì nữa, bản thân đã ngủ quên để rồi nhận nhầm người thế này thì cũng là việc hợp
tình hợp lý thôi.

“Mùi hương này… là thuốc phải không?”.

Tôi khó khăn lắm mới mở được miệng, cảm giác say
say lâng lâng dần dần xâm nhập vào trong não, anh ấy ngay lập tức mở toang cửa
sổ ra, gió lạnh ở bên ngoài ùa vào, cái mùi hương ngào ngạt ấy cũng bay mất
không một dấu tích.

“Lượng nhỏ LSD[2], còn được gọi là chất gây mê.
Anh ấy mỉm cười, nụ cười chất chứa mùi vị của sự tự ti: “Tịch Tịch, vì em, anh
có thể không sử dụng tối đa nó”.

[2] LSD – viết tắt của từ Lysergic acid
diethylamide – thuốc gây ảo giác.

Tôi nghe xong mà lòng lặng xuống, nhưng biểu cảm
trên mặt vẫn rất trấn tĩnh. Tôi muốn hỏi rất nhiều câu, nhưng chẳng câu nào tôi
muốn biết câu trả lời cả, tôi tự nói với bản thân, mình có hỏi càng nhiều càng
thấu suốt, liệu có tác dụng gì chứ? Người ở hiện tại và cả người ở trong trí nhớ
của tôi đều đã biến mất rồi, thì tôi còn đau khổ đi tìm kiếm làm cái gì chứ?

Anh ấy nhấc tay lên, ngón út móc vào bên cánh cửa
sổ, nhè nhẹ chà ma sát, giống như đang đợi một câu hỏi nào nữa từ phía tôi.
Trên cánh cửa kính hóa ra còn đọng lại những giọt sương trắng trắng rồi từ từ
biến thành những giọt nước nhỏ như những hạt ngọc trong suốt.

“Em không có gì để hỏi nữa à? Ví dụ như ai nghĩ
ra cái chủ ý này? Ai là phạm nhân, ai là bị cáo? Ví dụ như Cố Tông Kỳ đã phản đối
anh làm điều này nhiều thế nào? Hay là cậu ấy luôn tin rằng em sẽ khỏe lại, mà
không tống em vào bệnh viện tâm thần?”.

Lúc ấy tôi bỗng nhiên chẳng có cách nào chống đỡ
câu hỏi ấy cả, chỉ nhìn anh ấy không suy nghĩ gì cả, rồi nôm na tự hỏi: “Bệnh
viện tâm thần cái gì chứ?”

“Tịch Tịch, em có biết rằng lúc ấy tình trạng của
em tệ thế nào không? Ngay cả đến bác sĩ tâm lý cũng được mời đến, em vẫn chỉ lắc
đầu nói với bọn anh rằng không có chuyện gì. Sau khi Tần Chi Văn mất, bọn anh sợ
em sẽ xảy ra chuyện nên giờ giờ phút phút bên cạnh em, an ủi em, em thì cứ một
mình thẫn thờ, không khóc cũng chẳng cười, nhưng có một ngày em dường như biến
thành người khác, ôm lấy anh gọi là Muỗi, sau đó những chuyện khác đại khái đều
chẳng nhớ gì hết. Lúc đầu mọi người đều cho rằng em muốn làm mọi người yên tâm
nên mới làm thế, nhưng sau này mới biết rằng đây là một loại bệnh tâm lý, em thật
sự đã không còn nhớ gì nữa”.

“Bệnh gì chứ?”.

“PTSD, khủng hoảng tinh thần sau một biến cố”.

Tôi giữ tay trên trán, hằm hằm đón lấy ánh nắng
mặt trời, để bản thân bừng tỉnh lại một chút, hoặc là đủ để nhớ lại đoạn đứt của
một vài mắt xích, nhưng mà không làm cách nào nhớ lại được hết.

“Bác sĩ nói những điều này, anh cũng không hiểu,
mà cũng không nghe được hết, chỉ biết đại loại nói là em đang sống trong một
không gian mà em tự tạo ra, dựa trên những suy nghĩ ở tận đáy lòng em, không muốn
nghĩ đến những ký ức đau khổ, bệnh này ít nhất thì một tháng là có thể chữa khỏi,
còn lâu thì là vài năm. Lúc ấy mọi người đều không biết làm cách nào cả, chỉ có
Cố Tông Kỳ nói rằng, thế thì cứ để tự cô ấy bước ra ngoài, phải mất bao nhiêu
lâu cũng sẽ đợi”.

Tôi miễn cưỡng mỉm cười: “Vì vậy nên mọi người cứ
nhìn em quên đi Cố Tông Kỳ và coi anh là Tần Chi Văn, mà chẳng thể làm gì hết
ư?”.

“Không phải là mọi người không thể làm, mà là
không có cách nào để làm cả”. Anh ấy thở dài một tiếng, rồi vô thức nhún nhún
vai, tỏ một thái độ hoài nghi: “Dụ Tịch, thực tế thì cơ bản anh không có quan hệ
thân thiết gì với em cả, trong chuyện này người chịu nhiều tổn thương nhất thực
sự phải là Cố Tông Kỳ, còn anh chỉ là một người qua đường”.

“Thậm chí anh có thể từ chối không đóng vai Tần
Chi Văn, để mặc em sống trong cuộc sống giả tạo của thực tại, cũng chẳng có một
chút gì liên quan đến anh cả”. Anh ấy kéo dài miệng ra nói: “Dụ Tịch, nếu anh
nói anh rất ghét em thì sao?”.

Tôi nhăn nhăn nheo mày, nhìn anh ấy, soi đoán lời
anh ấy nói là thật hay giả, trong lòng cũng đã hiểu được một nửa, nhưng trên miệng
không muốn thể hiện sự yếu đuối: “Anh ghét em là việc của anh, nhưng em chẳng
có tý cảm giác gì là có lỗi với anh cả”.

Đôi mắt tròn xoe của anh ấy bỗng nhiên xếch ngược
lên, nhìn lúc này anh ấy với hình bóng Tần Chi Văn khác nhau hoàn toàn, anh ấy
nhìn tôi thật lâu, sau đó lại đột nhiên quay người đi cười thật to: “Được rồi,
được rồi, trêu em thôi!”.

“Anh chỉ muốn trêu em thôi, nếu không thì, cũng
chẳng phải làm nhiều việc như thế”.

Tôi nhìn anh ấy với ánh mắt phức tạp, kèm theo một
nụ cười thật nhẹ nhàng.

Nhưng tôi biết rằng những lời nói đó là thật
lòng, anh ấy ghét tôi, không thích tôi, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận thấy
điều ấy. Một người em trai cùng dòng máu với anh ấy, vì tình thanh mai trúc mã
đã làm rất nhiều việc như thế, bất kỳ là ai cũng đều không thể thấy nhẹ nhõm được.
Như thế thì Tần Chi Văn, thực sự là đã có rất nhiều rất nhiều chuyện không kể với
tôi, nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy đã từng mang đến cho tôi không biết bao
nhiêu sự bao dung ấm áp, như thế là đủ rồi.

“Tốt rồi, Dụ Tịch, anh phải giả mạo Tần Chi Văn
đã quá lâu rồi, cuối cùng thì cũng đã có thể trở về làm chính bản thân anh, em
cũng ra khỏi cuộc sống này đi, Cố Tông Kỳ bây giờ cũng không có gánh nặng gì cả”.
Anh ấy quay người lại với nụ cười đầy ấm áp: “Bọn em kết hôn phải mời anh đấy
nhé”.

“Vâng, em sẽ mời mà, thế còn anh hai thì sao?”.

“Anh á?”.

Tôi mỉm cười: “Em không tin anh là loại hòa thượng
như Tần Chi Văn đâu nhé”.

Anh ấy cũng chỉ mỉm cười, nụ cười cực kỳ giống Tần
Chi Văn, không, mà là cực kỳ giống nụ cười ấm áp của anh ấy lúc kể truyền thuyết
kiếp trước và kiếp này lúc ở Tây Tạng, giống như một tấm lưới được đan dày chi
chít bằng những niềm vui và sự hạnh phúc của tôi, nụ cười ấy dường như chất chứa
một chất thiền vô hình.

“Thuận theo tự nhiên vậy, em thấy sao, Dụ Tịch?”.

“Em về trước đi, anh vẫn muốn ở lại đây thêm một
chút nữa”. Anh ấy mỉm cười với tôi. “Em cũng có thể ở lại đây thêm chút nữa,
sau này muốn đến lúc nào thì cứ đến thoải mái, chỉ là, sợ rằng số lần em đến
đây sẽ ngày càng ít đi thôi”.

Từ phía cửa sổ này nhìn ra ngoài, thành phố sắp
vào đêm, khu trung tâm thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, con đường kéo rất
dài, như có thể chạm vào lớp sương mù xa xôi.

Chầm chậm bước ra khỏi căn phòng, tập giấy trắng
như tuyết vẫn lặng yên nằm trên bàn, tôi đưa tay ra định cầm lên nhưng chợt một
cơn gió thổi qua, những cánh tuyết ấy bay tung lên, và tôi chỉ kịp bắt được một
tờ.

Có lẽ chúng không cần đến tôi, tôi tự nhủ như thế,
buông lỏng bàn tay, để tất cả chúng lăn xuống mặt đất, rồi nhìn chúng mỉm cười,
tôi đứng lên, đầu không ngoảnh lại bước đi.

Những gì đã qua chẳng khác gì một giấc mơ, để rồi
đến khi tỉnh lại chính là lại trở về thế giới của con người.

Đêm đông lạnh những bông tuyết trắng bay bay,
bao phủ khắp không gian, tôi bước đi một mình trên con đường, rồi lướt qua những
dòng người trên phố, ánh đèn điện đêm làm cái bóng người dưới chân kéo dài ra,
nhưng tôi lại cảm thấy không có gì thoải mái như thế.

Về đến ký túc xá, lúc mở tủ quần áo, hộp sáp
thơm Hoa Mỹ đã không còn thấy nữa, nhưng trên quần áo vẫn còn váng vất mùi
hương. Tôi mở toang cửa sổ để không khí lạnh ở bên ngoài thổi vào cuốn hết đi
mùi hương mê hoặc ấy.

loading...

Để tất cả theo gió bay đi, chỉ lưu giữ lại những
khoảnh khắc đẹp nhất tôi và Tần Chi Văn ở bên nhau.

Có lẽ đây chính là bí mật để chôn vùi kỷ niệm.

Lặng lẽ dựa vào bức tường treo ảnh hoa hướng
dương của Van Gogh, một màu vàng tươi được ánh đèn đêm tối tối mờ mờ trở nên
ngày càng tươi. Tôi quỳ xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tranh. Mặc dù đây
chỉ là một bức tranh đã được phục chế, nhưng nó giống hệt như bức tranh tôi thấy
trong album ảnh, hoa hướng dương chất chứa sự ấm áp và kiên cường, vẻ ngoài
mang màu sắc rực rỡ sống động, nội tâm yếu mềm, nhạy cảm.

“Ngôn ngữ loài hoa hướng dương chính là tình yêu
thầm lặng”.

Tôi cười nhạo chính khuôn mặt trong gương của
mình, suy nghĩ một lúc, tôi nhẹ nhàng tháo bức tranh hoa hướng dương xuống, tôi
nghĩ, nếu bức tranh này được treo ở trong cái nhà trống rỗng của Cố Tông Kỳ,
thì dù nó chỉ nằm lặng lẽ ở một góc thôi cũng sẽ thật ấm áp.

Tôi đến nhà Cố Tông Kỳ, anh ấy vẫn chưa về nhà,
không biết như thế nào mà tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Lúc tôi vừa bật đèn trong
phòng khách lên, định rót một cốc nước nóng để làm ấm đôi bàn tay đang lạnh
cóng thì có tiếng mở khóa cửa, tôi quay đầu lại nhìn, không nói một câu nào cả,
đúng như trong dự đoán, tôi tiến lại gần Cố Tông Kỳ mỉm cười: “Anh về rồi à?”.

Anh ấy nhìn tôi với thần sắc phức tạp, cũng
không nói một câu nào cả, nhưng khuôn mặt của anh ấy nghiêm khắc một cách đáng
sợ. Cặp lông mi dài của anh ấy khẽ rung rung, trong ánh đèn nến, nổi lên một
bóng đen nhàn nhạt, trong khoảnh khắc tôi có chút thẫn thờ, anh ấy phản ứng còn
nhanh hơn cả tôi, hơi thở vẫn còn đang ở trong lồng ngực, hỗn loạn tuôn ra ngắc
ngứ: “Em… Tịch Tịch… Em trở về rồi ư?…”.

Tôi giật mình một chút rồi đáp lại ngay: “Em
không về thì đi đâu nữa”.

Cố Tông Kỳ nhẹ nhàng thở một hơi thoải mái, đứng
bên tôi, chiếu dưới ánh đèn vàng khuôn mặt anh ấy lấm tấm những giọt mồ hôi,
anh ấy chăm chú nhìn tôi một lúc, đột nhiên lắc lắc đầu rồi mỉm cười, tự nói với
chính mình: “Anh thực sự là đồ ngốc rồi… Anh sợ em sẽ…”.

Anh ấy rót một tách trà, thổi thổi cho đỡ nóng một
cách cẩn thận. Tôi nhìn theo anh ấy, một hình dung thật là quen thuộc. Ngày
xưa, có rất nhiều khi anh ấy cứ thích pha một tách trà, từ từ uống từng ngụm nhỏ,
rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cố Tông Kỳ luôn nói rằng tôi không vui vẻ, nhưng
ẩn giấu trong đáy lòng anh ấy mãi mãi còn buồn hơn tôi, suy nghĩ lo lắng hơn
tôi rất nhiều.

Tôi vô thức nhìn anh ấy rồi buột miệng nói: “Cố
Tông Kỳ à, em đã nhớ lại rồi”. Sau đó tôi lại thật nhanh nói thêm một câu: “Tất
cả”.

Trong khoảnh khắc ấy, các ngón tay của anh ấy đột
nhiên run lên, không gian giữa chúng tôi im lặng đến mức đến hơi thở cũng trở
nên thận trọng, cả hai nhìn vào hơi nóng bốc lên từ tách trà bỗng nhiên bị đứt
đoạn, biến thành một dòng hơi nước méo mó.

Anh ấy nhìn về phía tôi, gần như không có một
chút biểu cảm gì hết, giọng nói vẫn cứ thật nhẹ nhàng: “Em nói cái gì cơ?”.

“Em nhớ lại rồi, Muỗi đã đi rồi, em đã quên rất
nhiều chuyện xảy ra khi chúng ta bên nhau, phải không anh?”.

Khoảng không gian im lặng lại bao trùm một thời
gian rất lâu, sau đó tôi nghe thấy âm thanh va chạm của kệ bếp bằng đá với ly sứ,
giòn tan, chỉ là lặng lẽ một lúc, những ấm ức và buồn đau trong lòng tôi bị kìm
nén quá lâu tuôn trào ra, kèm theo cả nước mắt.

“Cố Tông Kỳ, em xin lỗi… em xin lỗi…”.

Anh ấy ôm lấy tôi, trong vòng tay ôm chặt của
anh ấy chính là nơi ấm áp và an toàn nhất trên thế giới, cái ôm này không biết
trong quá khứ đã gần gũi nhiều như thế nào, mà bây giờ lại thân thuộc đến như
thế.

Có lẽ tôi đã quá quen thuộc với những cái ôm của
anh, cho nên lúc buông ra mới tiếc nuối đến như thế, dù có đi lòng vòng một
vòng rồi thì cũng vẫn trở lại chỗ cũ.

Anh không nói gì cả, chỉ ôm tôi thật chặt thật
chặt, một cái ôm thật lâu, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng gió đang thổi mạnh
bên ngoài cửa sổ, tiếng khóc rưng rức của tôi nhưng lại chẳng nghe được tiếng
nhịp đập của trái tim Cố Tông Kỳ. Một lúc lâu sau, khi tôi đã khóc cạn cả nước
mắt, tôi mới cảm nhận được đầu của anh đã gục vào vai tôi từ lúc nào, cảm giác
anh thế này giống như một đứa trẻ đã quá buồn đau.

Tôi chỉ thử cử động nhẹ một cái, đã lại bị anh
giữ chặt lại, tôi không thể phân biệt được tâm trạng lúc này của anh, chỉ là cảm
thấy giọng nói của anh có chút nhẹ nhõm. Tôi biết một giọng nói kiểu như thế,
đó là lúc còn nhỏ khi tôi một mình bị lạc, đến tối may mà có một người lạ tốt bụng
đưa tôi về nhà, bà ngoại liền ôm lấy tôi, vừa khóc vừa cười, đôi bàn tay đặt
lên bờ vai tôi, giọng đau thương khó nói thành lời: “Tịch Tịch, đừng chạy lung
tung nữa nhé, để bà được ôm cháu thêm một lúc nữa nào”.

Lại qua một hồilâu nữa, tôi thử cố gắng cử
động một cái thật mạnh, anh dần dần buông lỏng tay ra, lúc anh quay đầu ra, tôi
giật mình thấy ánh mắt đo đỏ, tôi còn chưa kịp nhìn kỹ, thì Cố Tông Kỳ đã chạy
vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, một lúc sau anh bước ra, trong mắt vẫn còn chút
quầng đỏ, nhưng thần thái đã thoải mái hơn rất nhiều.

Có lẽ lúc ấy cả hai người đều có phần ngượng
ngùng, Cố Tông Kỳ nhìn tôi, tôi liền nhẹ nhàng bước qua, rót một tách trà để
vào lòng bàn tay, hơi thở đến phức tạp khó tả đang luân chuyển trong không khí,
bỗng nhìn anh chỉ vào bức tranh hoa hướng dương treo trên tường rồi cười lên:
“Có phải em thích trường phái ấn tượng phải không, làm sao lại chuyển bức tranh
này về đây?”.

Tôi quỳ xuống, nhìn lên phía trước, cắn môi nói:
“Ai đã nói với em rằng, ngôn ngữ của hoa hướng dương chính là tình yêu thầm lặng
chứ?”.

Anh không nói gì nữa.

“Em rất ghét cái loài hoa quá tự tin thế này, chỉ
là lúc đầu thần Apollo[3] tự nhiên hứng thú với trò tiêu khiển này, nên đã khiến
cho những cô gái xinh đẹp phải một đời cô đơn, cuối cùng mới hóa thành loài hoa
này. Hãy thử nghĩ xem như thế có xứng đáng chút nào không, ngày ngày đứng đợi ở
một chỗ trông ngóng theo người mình yêu, nhưng lại mãi mãi không thể chạm được
đến, tình yêu như thế, có phải có chút gì thật ích kỷ phải không?”.

[3] Là thần ánh sáng chân lý và nghệ thuật trong
Thần thoại Hy Lạp.

Anh vẫn không nói gì cả.

“Nhưng mà, tình yêu thầm lặng và thuần khiết như
thế này, lại vô cùng quý giá. Em yêu anh, chỉ là việc của riêng em, chẳng có
liên quan gì đến anh cả, hoa hướng dương chắc cũng nghĩ như thế nên mới ngày
ngày, tháng tháng, năm năm nhìn về phía mặt trời”. Tôi quay mặt đi, cười nhạt:
“Rất giống anh nhỉ, có lẽ, lúc anh nói với em, em chỉ xem nó là một sự tưởng tượng
đẹp đẽ”.

Cố Tông Kỳ cúi đầu xuống, nụ cười cũng nhạt dần,
anh ấy chỉ nhìn tôi và vẫn không nói gì cả.

Anh vốn là một người không nói nhiều, tính cách
rất nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng chính sự im lặng như thế lại khiến tôi không nỡ rời
xa.

Tôi đứng bật dậy, thở một hơi thật thoải mái rồi
nghiêm túc nói: “Cố Tông Kỳ, em nghĩ là em có rất nhiều điều muốn nói với anh,
nhưng em thực sự không biết bắt đầu từ đâu cả, cảm giác này em biết là anh sẽ
hiểu.”.

Tôi dùng sức cắn vào môi, tôi nhìn chằm chằm vào
ánh mắt của anh, trong đáy đôi mắt của anh có những tia sáng không biết phải gọi
tên như thế nào lóe lên, tôi lại nói: “Cố Tông Kỳ, em không biết phải nói như
thế nào nữa, nhưng anh biết là em yêu anh mà”.

Trong không khí hơi ẩm đã giảm xuống, có thoang
thoảng mùi hương của nước hoa xịt phòng, lòng tôi có chút thẫn thờ rối loạn,
nhưng vẫn rất yêu thích, lặng lẽ chờ đợi đáp án của anh ấy.

Song, Cố Tông Kỳ lại hỏi: “Tịch Tịch, em có nghe
Dương Thiên Hoa chứ?”.

Tôi có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đáp:
“Vâng, sao thế ạ?”.

“Dương Thiên Hoa có một bài hát Thành phố nhỏ
câu chuyện lớn bản tiếng Quảng, em đã nghe qua chưa?”.

Tôi chỉ mơ mơ hồ hồ là có nhớ cái tên này. Cố
Tông Kỳ đi lên phòng rồi mang một cái mp3 xuống, nhét tai phone vào tai tôi, rồi
ấn nút bật nhạc lên, hơi thở cô đơn bay đến trước mặt.

“Dường như vì anh yêu em mà tuổi trẻ của anh mới
bắt đầu, nhưng lại bắt anh phải chứng kiến sự đổ vỡ của từ yêu đó, khi em bị mất
trí nhớ, anh muốn đảo ngược số mệnh, chỉ khi bệnh mất trí nhớ của em ngày càng
nặng hơn, em đã không còn nhớ anh nữa, nhưng em lại có một số mệnh mới, giống
như hồ ly tinh vậy, không cho phép anh lại gần, cũng không còn một ký ức nào cả,
quên đi người tình cũ của mình rồi lại ghi nhớ một số phận tình yêu đồng cảm
khác”.

Dương Thiên Hoa vẫn nhẹ nhàng cất giọng hát, tôi
đột nhiên nhớ đến MV (music video) của cô ấy, trong khung cảnh từng đợt sóng biển
xô nhau vào bờ, chiếc nhẫn của cô ấy lặng lẽ nằm ở lan can tầng lầu, nhưng
chàng trai ấy, đã không còn nhớ cô và tình yêu của cô nữa.

Tôi nhìn Cố Tông Kỳ, rất lâu sau đó anh mới nói
với tôi: “Tịch Tịch, anh đã rất sợ, em sẽ suốt đời không nhớ lại nữa, anh sợ rằng,
đây là kết cục của chúng ta”.

“Thật may, em đã trở lại… Anh yêu em”.

Dường như ngày tháng vừa quay ngược trở lại như
trước, trời vẫn có chút lành lạnh, có những lúc ông mặt trời bé nhỏ đáng thương
ló ra từ trong những đám mây dày đặc, và làn sương mù, chiếu ánh nắng của mình
bên khung cửa giảng đường, lúc đó tôi thích liếc mắt lên, để mặc cho đầu óc được
tự do lang thang.

Có những lúc tôi nhớ đến Tần Chi Văn, nhớ đến
đôi mắt ngước nhìn thật đẹp của cậu ấy, vô cùng rõ nét và đã đi rất xa rồi,
nhưng trong lòng tôi, sự đau thương thực sự đã không còn nữa, mang đến là sự nuối
tiếc và những kỷ niệm mờ mờ.

Tôi nghĩ tôi sẽ sống rất tốt, rất vui vẻ và sẽ hạnh
phúc.

Gần đến kỳ nghỉ đông cũng là lúc kỳ thi cao học
được tổ chức hàng năm cũng gần đến. Tôi thường xuyên bị ông chú lôi đi học ôn,
thầy ấy gần đây mới mua Buick Regal, rất háo hức lái xe đến học viện rồi để sư
đệ lái xuống bãi gửi xe.

Hôm ấy chúng tôi viết xong báo cáo rồi thử xe của
sếp ở dưới lầu, tôi chẳng có ấn tượng tốt gì với loại xe Buick này cả, liền nói
với sư đệ: “Chị thấy xe Buick là ghế ngồi của những nhà doanh nghiệp nông dân.”

Sư đệ cười đáp: “Chị cẩn thận không sếp nghe thấy
đấy, em cũng không thích loại này, BMW Z4 mới tuyệt”.

“À, xe ấy á, giống như bắt chước loại xe của
CIA, dùng rìu chặt mấy chục phát”.

Cậu ấy tiến gần tôi, nhìn chằm chằm bằng ánh mắt
kiêu ngạo: “Chị nói đi, chị thích loại xe nào?”.

“Maybach, Bentley, Ferrari, SUV”.

Cậu ấy cười to: “Há há, em đoán là chị đã đọc tiểu
thuyết tình cảm nhiều quá rồi, đứa em gái họ em cả ngày nói này nói kia về Nguyễn
Chính Đông trong truyện Hẹn đẹp như mơ gì gì đấy đi xe Maybach, xem ra bọn chị
đúng là một lũ con gái ngốc nghếch, chị có mua xe không?”.

Tôi tất nhiên sẽ trả lời: “Đương nhiên là không
mua”.

Cậu ấy khớp một lúc: “Chị muốn mua xe Gundam à?”

“Không biết lái, mua xe làm gì chứ? Muốn ra
ngoài thì bắt taxi là được rồi, nếu sau này dân Thượng Hải xuất khẩu Gundam,
thì chị nhất định sẽ đi mua, sau này đi mua sắm đều đi bộ”.

“Ấy, Dụ Tịch, người yêu chị đi xe gì nhỉ?”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: