truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 11 part 4 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Anh ấy nới rộng khoảng cách
ra, rồi cười đáp: “Em cả ngày vứt đồ đạc lung tung, hình như trên bàn của anh đấy,
em tìm thử xem.”

Trên bàn của Cố Tông Kỳ để linh tinh các thể loại
sách, hơn nữa nhiều nhất là sách tiếng Anh, trong những cuốn sách dày bịch lộ
ra một cuốn dày bịch giống hệt nhau. Tôi thấy trên quyển sổ của anh ấy có viết
một chuỗi dài các trích dẫn về bệnh ung thư gan và viêm gan, tôi thấy kỳ lạ liền
hỏi: “Cố Tông Kỳ, anh muốn chuyển khoa à?”

“Không có gì?” Trong tay anh ấy không biết xuất
hiện từ lúc nào một lọ dầu hoa hồng và mấy cái tăm bông.

“Vậy anh làm sao phải quan tâm đến tài liệu về
ung thư gan chứ, đó chẳng phải là vấn đề bố nuôi em đang làm sao?”

“Không có gì đâu, chỉ là hứng thú lấy về xem thử
thôi, có lúc phải làm phẫu thuật cùng khoa gan mật, nên anh muốn tìm hiểu một
chút.”

Tôi bỗng nhiên có hứng thú: “Cố Tông Kỳ anh nói
xem, thế nào là ung thư, khí u là cái gì? Tại sao cái bệnh này lại không thể chữa
khỏi được, bị ưng thư có phải đều sẽ chết không?”

Anh ấy nghe xong rồi lông mày động động: “Dựa
theo cách người ta thường nói thì ung thư chính là khối u ác tính, còn khối u
thường gọi là khối u lành tính. Khối u ác tính sẽ hủy hoại kết cấu và khả năng
của khí quản, bộ máy, dẫn đến hoại tử và nhiễm trùng, cuối cùng sẽ di căn phá
hoại làm tổn thương toàn bộ khí quản rồi gây tử vong. Triệu chứng của ung thư
là một quá trình phức tạp, rất khó có thể giải thích rõ ràng. Đương nhiên không
phải là ai bị ung thư cũng sẽ chết, ví dụ như ung thư vú, hay như ung thư dạ
dày giai đoạn đầu.”

“Di căn rồi thì có phải sẽ không cứu được nữa
không? Chỉ đợi đến ngày chết, có phải giống như bà ngoại của em không?”

Bỗng nhiên tiếng của tôi biến thành câm, thực tế
là cũng không thấy nhiều đau đớn, chỉ là nhìn thấy vật còn người thì mất, nước
mắt không kiềm chế lại được, cứ chảy ra không ngừng. Khuôn mặt anh ấy hình như
cũng biến sắc, định thần lại, tôi chớp chớp mắt, nước mắt chảy ra từng giọt nhỏ:
“Đã lâu rồi mà em vẫn còn nhắc đến, em như cái thím Tường Lâm[4], em ra đây,
anh nghỉ ngơi đi nhé.”

[4] Nhân vật nữ chính có số phận bi thảm dưới sự
hủy hoại và tàn phá của chế độ phong kiến Trung Quốc trong tác phẩm Chúc phúc của
Lỗ Tấn.

“Tịch Tịch”, Cố Tông Kỳ đột nhiên gọi tôi lại, rồi
bờ vai có gì đó nặng nề đè lên, là anh.

“Thế giới này tất yếu phải có sinh lão bệnh tử
nhưng chúng ta vẫn phải cố gắng sống tốt đúng không? Anh hiểu nỗi lòng của em,
anh chỉ hy vọng em nhớ và đừng có buồn là tương lai có một ngày, anh cũng sẽ đi
xa…”

“Im ngay.”

“Tịch Tịch.”

“Câm mồm, Cố Tông Kỳ, em muốn anh im ngay, không
cho phép anh nói cái gì chết với không chết, nếu chết, em sẽ chết trước anh,
anh đừng hy vọng có thể làm em buồn.”

Không biết thế nào, mà nước mắt tôi cứ không ngừng
chảy ra, lúc trước khi đau đớn nhất, mệt mỏi nhất cũng không làm kích động được
cái tinh thần tê dại của tôi, vậy mà chỉ nghe Cố Tông Kỳ nói cái câu “Tương lai
có một ngày, anh sẽ rời xa” tôi lại không thể kiềm chế được sự sợ hãi.

Không biết từ bao giờ anh ấy đã trở thành hơi ấm
duy nhất bên cạnh tôi, khiến tôi sợ nhất là mất đi nó.

Không biết là đã bao lâu rồi tôi không rơi một
giọt nước mắt nào cho bản thân, trước mắt tôi, những đau khổ dằn vặt, đều dần dần
được anh ấy xoa dịu. Cố Tông Kỳ an ủi tôi: “Được rồi, được rồi, anh không nói
thế nữa…”

Ngày đó nhất định có gì không bình thường, có lẽ
trong lòng tôi đã có dự cảm về một chuyện gì đó, cho nên những cái mới ôm vội
vã như thế, trong trí nhớ đã mơ hồ những tình tiết hỗn loạn.

Chỉ có bầu trời lúc ấy, ánh nắng chói chang bỗng
nhiên biến mất, không gian sáng trắng bị thay thế bởi mây đen, sau đó mưa tí
tách rơi xuống, trong phòng giống như một góc yên lặng của thành phố ồn ào,
trong phòng và bên ngoài như hai thế giới cách biệt.

Một bên gió thổi bão bùng, một bên lần đầu tiên
gấp gáp lẫn si mê.

Cảm giác đau đớn là cái giá không thể tránh khỏi
của sự trưởng thành, những hành động thô bạo, hơi thở rối loạn, gió từ điều hòa
thổi tóc tôi bay bay, rồi lại rơi xuống, tôi quay mặt ra nhìn mưa, không cẩn thận
nước mắt lại khẽ rơi xuống chiếc ga mềm mại.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ, rốt cuộc tôi có
yêu Cố Tông Kỳ không?

Hay chỉ xem anh ấy là một cái phao gỗ trên cuộc
đời mờ mịt vô phương hướng, bởi vì xuất hiện tình cờ đúng lúc, nên mới không giữ
được mình ra sức bám lấy, dựa dẫm.

Nhưng tôi không có một chút hối hận nào, lúc ấy
tình cảm rất phức tạp, sau đó thì biến thành một khoảng trống rỗng, đôi mắt của
anh ấy tràn đầy yêu thương, cánh tay ôm chặt lấy tôi, tôi đột nhiên thấy đau đớn,
nội tâm u ám thế này của tôi làm sao xứng đáng với ánh mặt trời ám áp kia.

Rất sợ, ánh nắng ấy sẽ dần dần khô cằn trong khoảng
âm u của tôi, giống như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời, không có được sự
yêu thương của mặt trời, thì cuối cùng sẽ thối rữa trong bóng đêm.

Lần đầu tiên, tôi không sợ có lỗi với bản thân
mà sợ xấu hổ với một người khác.

Tôi tỉnh dậy lúc đêm tối, ánh đèn bên đường bị
những giọt nước trên bầu trời làm cho mờ ảo.

Tôi cử động một cái, hình như đã làm giật mình
người nằm bên cạnh, tiếng nói lí nhí, trầm trầm vọng lại: “Tịch Tịch sao thế?”

“Mấy giờ rồi?”

Điện thoại của tôi yên vị nằm ở đầu giường, tín
hiệu đèn nhấp nháy, trong khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi vô tình nheo mắt lại,
ánh sáng chiếu lên khuôn mặt của Cố Tông Kỳ, thật gần gũi, thật ấm tình.

Là tin nhắn của người đã mất tích một thời gian
rất lâu – Tần Chi Văn, nói rằng muốn đi cùng tôi về nhà ông, bởi vì ông đã qua
đời, gia đình đã chuyển đi nơi khác sống, chỉ còn lại những đồ vật của hai đứa
chúng tôi thời thơ ấu, phải về sắp xếp, thu dọn.

Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ đêm, gập điện
thoại vào, nhìn khuôn mặt của Cố Tông Kỳ trong đêm tối, không biết phải nói gì.

Có vài thứ, trong khoảnh khắc trời như sắp đổ xuống,
có vài quan hệ phải dùng cả cơ thể để gắn bó mãi.

“Tịch Tịch, em nghĩ gì đấy.”

Tôi vẫn chăm chú nhìn anh ấy, miệng cứ ngậm vào
không biết nói gì, không khí lạnh lẽo thổi vào bờ vai hở của tôi, những cảm
giác đau đớn thấm vào gân cốt, anh ấy duỗi tay ra ôm tôi vào lòng. “Đừng nghĩ
nhiều em nhé.”

Nghĩ nhiều ư? Tôi nghe không hiểu lời Cố Tông Kỳ
nói, tôi lắc lắc đầu: “Em không nghĩ gì cả, chỉ là…”

“Có những lúc sẽ nghĩ, cuộc đời con người phải
vui vẻ đúng lúc, có những khi sẽ cảm thấy cuộc đời chẳng có chút thú vị nào, em
không biết, Cố Tông Kỳ, em thực sự không biết, em nên nghĩ cái gì chứ? Hay cái
gì cũng không cần nghĩ.”

Anh ấy nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc tôi: “Anh muốn
cái gì cũng không cần nghĩ hết, cứ vô tư mà sống.”

“Tại sao thế?”

“Như thế em sẽ thấy vui vẻ, vui vẻ thì không nhất
định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả.”

Hôm sau tôi cùng Tần Chi Văn về quê, trời vẫn cứ
mưa rất to.

Trong khu vườn nhỏ bức bách, có lẽ không có ai dọn
cỏ mọc tươi tốt, những giọt nước trong ao bị mưa làm tung lên, màu xanh của
rong rêu, mùi ngai ngái của bùn đất tỏa ra khắp nơi bay lên mũi.

Cánh cửa của ngôi nhà cũ kêu kẽo kẹt, hơi ẩm lan
tỏa ẩm ướt bao trùm khắp căn phòng, lúc ấy đồ đạc trong nhà đã được chuyển đi rồi,
dường như không còn dấu tích nào của mọi người, ánh sáng mờ mịt xuyên qua ngôi
nhà cũ kỹ.

Tần Chi Văn chỉ chỉ lên lầu: “Đồ đạc của chúng
ta đều được để trong phòng của cậu ở tầng trên, cậu lên xem có thứ nào cần lấy
không, tớ ngồi dưới đây một lúc, sau này có thể không có cơ hội trở về đây nữa.”

Tôi “Ờ” một tiếng rồi từ từ lên tầng trên, nền
tường trước kia màu trắng tuyết giờ phủ đầy bụi xám, một góc tối đã từng đùa
nghịch ở đó, vết bút chì viết lên đã mờ nhạt, tôi nhìn lên tường rồi chợt cảm
thấy một chút đau thương.

Đồ đạc hồi nhỏ của tôi và Tần Chi Văn được xếp
vào một góc, thực tế là chẳng có đồ đạc gì quan trọng cả, tất cả đều là sách, vở
bài tập, vài món đồ chơi. Nhìn hết rồi tôi đi xuống dưới tìm Tần Chi Văn, thì
phát hiện ra cậu ấy đang đứng trước tường của giếng trời, nhắm mắt, giống như
đang ngủ vậy.

Còn khuôn mặt xanh gầy, cái cằm nhọn nhọn, có một
ít râu, từ khi tôi bắt đầu nhớ lại, cậu ấy lúc nào cũng có khí chất lạnh lùng,
vài giọt nước mưa rơi tí tách từ trên mái xuống.

Dường như thời gian như ngừng lại.

Tôi lặng lẽ nhìn cậu ấy, môt lúc lâu sau mới cảm
thấy có gì đó không bình thường.

Không phải là mệt đến mức ngủ quên rồi, mà là
thái độ tĩnh lặng không một chút màng gì đến đời người, trong căn nhà cũ kỹ, lặng
lẽ đợi thời gian trôi qua, đợi đến lúc bản thân mình biến thành cát bụi, lại
theo gió bay đi.

Dự cảm không hay dồn vào đầu tôi.

“Muỗi, muỗi ơi?”. Tôi thử gọi cậu ấy, cậu ấy vẫn
cứ nhắm mắt, tôi đến kéo cậu ấy, toàn bộ cơ thể cậu ấy ngã xuống một bên, tôi
đưa tay thử kiểm tra hơi thở ở mũi. Vẫn còn!

Cậu ấy không còn bất cứ ý thức nào nữa.

Tôi cũng không nhớ bản thân làm cách nào gọi điện
thoại cho xe cấp cứu, chỉ nhớ là lúc đợi tiếng còi của xe cấp cứu đến thì đầu
óc tôi đã là một khoảng trống rỗng, giống như trạng thái lúc ân ái với Cố Tông
Kỳ.

Chỉ có tiếng mưa rào rào, tôi và cậu ấy, tĩnh lặng
tựa vào nhau, ánh sáng trong suốt, không còn nhìn thấy bóng của hai đứa chúng
tôi trên mặt đất, dường như mang theo cả đau thương và nóng sốt.

loading...

Rất nhanh chóng, Tần Chi Văn được đưa vào phòng
cấp cứu, sau đó chuyển sang ICU, tôi thấy bố nuôi đứng trước cửa thang máy,
khuôn mặt trang nghiêm nhìn tôi, tôi lúc ấy đã chuẩn bị làm thật tốt một dự định
xấu xa nhất.

Từ bao giờ, trong tiềm thức Tần Chi Văn đã biến
thành một làn nước, nhanh chóng bốc hơi, lập tức biến mất.

Có lẽ tuyết tung bay trong đêm giáng sinh ấy, cơ
thể của cậu ấy vùi trong tuyết, hoàn toàn biến mất, lúc đó cậu ấy nói với tôi:
“Tịch Tịch, chúng ta không thể ở bên nhau suốt đời rồi.”, dường như là một kết
thúc tồi tệ như thế.

“Không được như nguyện vọng của con đâu, ung thư
giai đoạn cuối, ảnh hưởng đến não, hệ thần kinh đã có đặc điểm bị mất điều khiển,
rối loạn chuyển hóa, trí lực giảm dần, ý thức bị ngăn cản, biểu hiện lâm sàng
chủ yếu là hệ thống thần kinh và gan đều bị tổn thương…”

“Còn có thể sống được bao lâu nữa?”

Bố nuôi tôi đờ người một lúc, rồi lắc lắc đầu:
“Đã đến giai đoạn này rồi, thì cũng có thể chỉ là mấy ngày.”

“Con có thể đi thăm cậu ấy một chút không?”

“Ngay lập tức sẽ không tỉnh lại đâu, con tới
nhìn cậu ấy thì cũng được.”

Đường đi đến phòng bệnh hình như rất dài, một dải
ánh sáng ở cửa sổ hành lang hình như cũng đã biến mất một nửa, tôi không ngừng
hỏi bản thân, đây có phải đường thông giữa nhân gian với thiên đường. Phòng bệnh
yên ắng, chỉ có ánh sáng yếu ớt của các loại máy móc, Tần Chi Văn nằm yên lặng
trên giường bệnh, tôi bỗng nhiên hy vọng rằng cậu ấy cứ mãi mãi nhắm mắt thế
này, không cần sống mà cũng không phải đi đâu hết.

Cậu ấy mãi không tỉnh lại, tôi không biết là tôi
đã ngồi bao lâu nữa, thời gian bố nuôi tôi đến và cả Cố Tông Kỳ nữa, dường như
tất cả mọi người đều khuyên tôi, bên tai văng vẳng những tạp âm, bọn họ đến rồi
lại đi, chỉ có tôi như người máy ngồi nói đi nói lại một câu: “Để em đợi cậu ấy
tỉnh lại.”

Không biết đợi bao lâu, Cố Tông Kỳ đến khuyên nhủ
tôi, bảo tôi đi ăn cơm, nhưng tôi ăn cái gì nôn cái đấy, đến cơm cũng không thể
nhìn, hễ nhìn thấy là nôn mửa, tất cả mọi cách và những lời khuyên đều vô tác dụng.

Bên ngoài trời mưa càng lúc càng to, trên cửa sổ
một lớp khí trắng, những giọt mưa bị gió thổi biến dạng, rơi xuống đất vỡ tan,
không biết là qua bao lâu, tôi nhìn thấy đôi mắt của Tần Chi Văn động nhè nhẹ,
lông mi ở khóe mắt hơi rung rung, tôi ngay lập tức đứng dậy.

Tôi không biết làm sao có thể miễn cưỡng cười
như thế, chằm chằm nhìn cậu ấy, không nói gì cả.

Khoảnh khắc ấy, chính là sự trống rỗng, mùa thu
rốt cuộc đến thật nhanh như thế, đến cả mùa hè cũng mục rữa.

Cậu ấy nhìn thấy sự khác lạ của tôi lúc ấy, lại
còn cả một cử chỉ nhấc môi đơn giản, lại thể hiện vô cùng khó khăn như thế, biểu
lộ ra không phải là sự thoải mái mà là sự tự ti.

Bao nhiêu ngày, từ lúc bà ngoại qua đời, đến lúc
cậu ấy bị bệnh, những đau đớn to lớn, cơn sóng cứ cuồn cuộn trong lòng tôi, bi
thương là giọt nước mềm mại tàn nhẫn, tôi ho liên tục, tê liệt hết cả trái tim
tôi, toàn thân dường như bị nhấn chìm trong sự yếu đuối,

Tôi cũng không biết trong lúc khóc mình đã nói
những gì, dường như chỉ gọi tên Tần Chi Văn. Tôi cảm thấy từ lòng bàn tay đến
não đều tê liệt, mạch máu hạ thấp xuống, ngộp thở.

Sự tê liệt một nặng hơn, giống như là ngạt thở,
trước mắt tôi là một màu đen, rồi tôi không biết cái gì nữa.

Đợi lúc tôi tỉnh lại, cũng không biết là mấy giờ
nữa, mở mắt ra thì nhìn thấy bình truyền nước bên người tôi, cái chất lỏng
trong suốt nhỏ từng giọt từng giọt xuống, một cái bóng màu trắng lúc ẩn lúc hiện.

“Cậu ấy đâu, Muỗi ý.” Tôi nhẹ nhàng hỏi, ngoan cố
nhìn Cố Tông Kỳ .

Tôi không biết đó là cái ôm như thế nào. Mùi nước
khử trùng trên người anh ấy giống như mùi nước mưa đêm hôm ấy, dường như mãi
mãi ở một thế giới khác.

Tôi không nhìn thấy nét biểu cảm của anh ấy,
nhưng tôi cảm thấy tôi sắp rời xa rồi, cho nên anh ấy mới ôm tôi đau đớn như thế.

Nhưng mà, rõ ràng người phải rời xa không phải
là Tần Chi Văn mà. Không phải, nhất định là tôi đang mơ, tất cả những điều này
đều là mơ, Tần Chi Văn là một tên xấu xa, hồi nhỏ cậu ấy luôn nấp vào trong cái
rương, đợi tôi không tìm được cậu ấy, hoảng sợ đến khóc ầm ĩ lên thì cậu ấy mới
mở cửa nhè nhẹ từ trong rương đi ra, thò đầu ra rồi cười đáp: “Tịch Tịch, cậu
thật là đồ ngốc.”

Lúc ấy tôi vốn chẳng hiểu oán hận cái trò đùa ác
của cậu ấy, chỉ cảm thấy nước mắt của bản thân nhất định sẽ đổi lấy được khuôn
mặt của Tần Chi Văn .

Vậy, tất cả những điều này là mơ, Tần Chi Văn vẫn
đang nấp trong thùng quần áo, chỉ là tôi không có nhiều nước mắt, có thể khiến
cậu ấy mềm lòng mà chạy ra, nghĩ một lúc, tôi liền mỉm cười.

“Cố Tông Kỳ, có phải là em lúc nào cũng buồn nên
thượng đế mới trừng phạt, muốn nước mắt của cả cuộc đời em chảy hết không?”

Anh ấy ôm tôi không nói gì cả, nước mắt tôi lại
rơi tí tách lên áo blouse trắng của anh ấy, nước mắt chảy vào, mềm mại.

Bắt đầu trông và nói chuyện với Tần Chi Văn, mỗi
phút giây đều không muốn dừng lại, tôi kể cho cậu ấy, tôi đã đọc một quyển sách
rất điên khùng, quyển sách ấy đã làm tôi khóc rất nhiều, vậy thì những người trẻ,
làm sao bị bệnh nặng rồi ra đi, họ rõ ràng vẫn chưa kịp yêu nhau thì đã phải
phân cách.

Cậu ấy cố gắng nhìn tôi cười: “Bởi vì chúng ta đều
có thế giới riêng, tớ cũng có thế giới riêng của tớ, cho nên tớ phải trở về đấy.”

“Muỗi, cậu muốn trở về đâu chứ?”

“Tịch Tịch, tiểu thuyết có rất nhiều thủ thuật lừa
người, có rất nhiều người yêu nhau, đều kết hôn rồi sinh con, sống hạnh phúc cả
đời bên nhau.”

“Muỗi, cậu muốn trở về đâu?”

“Tịch Tịch, nếu tớ đi rồi, cậu hãy rắc tro cốt của
tớ xuống biển, đừng giữ lại gì hết.”

Lúc đó tôi không thể thở vài phút, trong lòng
đau đến mức chẳng còn tâm trí nào nhớ, tôi nhẹ nhàng hỏi cậu ấy: “Tại sao phải
như thế, lẽ nào một chút nhớ mong cậu cũng không để cho tớ giữ ư, tro cốt cũng
rắc hết, thế bên cạnh tớ còn có thể có cái gì chứ, cậu đi rồi, tớ chỉ có một
mình, bây giờ ngay cả đến tro cốt phải rắc hết, lẽ nào sau này cậu không cần tớ
nữa. Muỗi ơi, cậu dẫn tớ đi theo đi, nếu cậu bỏ tớ lại, cậu nghĩ tớ phải làm
sao?”

“Tớ muốn cậu hạnh phúc, cho nên cậu phải sống
cho thật tốt đấy.”

“Muỗi, cậu có thể dẫn tớ theo không, cậu bỏ lại
tớ một mình có ý nghĩa gì chứ, cậu muốn tớ phải thế nào, những ngày tháng sau
này, cậu muốn tớ thế nào đây, lẽ nào cậu muốn nói với tớ, cậu yêu tớ, hy vọng tớ
hạnh phúc, cho nên cậu muốn tớ phải sống, cố gắng sống tiếp, nói như thế là thế
nào? Người không còn nữa, làm sao có thể coi như không có chuyện gì mà sống tiếp
được chứ, cậu dạy tớ đi, dạy tớ làm thế nào để sống tiếp đi, cậu có thể đưa cho
tớ một lý do để tớ tin tưởng không?”

Nước mắt tôi đã chảy đầy mặt, nghẹn ngào tưởng
như không nói được nữa, nhưng mà tôi vẫn không ngừng nói: “Tớ làm không được
đâu, tớ làm sao có thể quên hết mọi thứ mà sống tốt được, Tần Chi Văn, nếu như
cậu nói Dụ Tịch cậu đi cùng tớ nhé, tớ nhất định không do dự gì đi theo cậu.
Nhưng cậu lại bảo tớ sống tốt, cậu như thế thì gọi là cái gì chứ, cậu chết rồi
thì chẳng còn biết gì hết, còn cậu bảo tớ làm sao có thể chấp nhận, làm sao có
thể một mình chịu đựng chứ…”

“Tịch Tịch, cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi,
sao mà cậu nói nghe quen thế!”

Mưa vẫn cứ rào rào rơi, trong không khí bao trùm
khí ẩm màu xanh khói.

“Thật là, Muỗi, tớ thất bại rồi, cả cuộc đời đều
bị cậu nhìn thấu, giả vờ tình cảm sâu sắc quả đã thất bại rồi.”

Tôi đứng dậy, lau lau nước mắt, nhìn cậu ấy cười,
sau đó đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi phòng, chân tôi mềm nhũn ra, rồi ngất xuống.

Ngày Tần Chi Văn mất, là ngày mưa cuối cùng của
tháng Tám.

Trên cánh cửa kính lớn đong đầy những giọt nước
mưa, xếp theo hàng dọc, một khoảng mơ hồ, rồi bị gió thổi bay tung lên, căn bản
không có điểm trọng tâm, cũng giống như nước mắt tôi, không biết từ đâu đến và
chảy đi đâu.

Rốt cuộc con người, một lần rồi lại một lần, chảy
bao nhiêu nước mắt, khóc cạn rồi, hay sẽ còn ẩm ướt.

Tôi vẫn còn nhớ đã nói với Cố Tông Kỳ và tất cả
mọi người rằng: “Cầu xin anh, hãy để em chết đi, Muỗi không còn nữa rồi, em sống
làm gì chứ, cầu xin mọi người….”

Tôi không biết đó là nước mắt của tôi hay là nước
mưa nữa, hay là nước mắt của Cố Tông Kỳ, rơi trên cổ tôi, từng sợi trên thân thể
trầm lặng xuống đến phát sốt.

Kể từ lúc đó, Cố Tông Kỳ ôm tôi suốt, đôi mắt
tôi, một giây cũng không rời khỏi Tần Chi Văn đang ở trong quan tài. Cậu ấy dường
như đang ngủ, tôi cứ luôn quên nói với Tần Chi Văn rằng, nốt ruồi ở đuôi mắt cậu
ất là nốt ruồi nước mắt.

Cho nên cậu ấy đã xin hết nước mắt của cả đời
tôi.

Sau khi mưa xong, trời sáng bừng, mát mẻ, ngủ
trưa dậy, mở toang cửa sổ có thể ngửi thấy mùi không khí thoáng mát, mặt trời
chói chang ở trên cao nhưng không còn khô nóng nữa, nơi nơi đều khiến con người
ta cảm thấy thoải mái.

Nếu như cuộc sống của tôi, là bãi cát được đắp
bên bờ biển, tất cả những gì liên quan đến Tần Chi Văn chính là xương cốt trung
tâm, khi hồi ức của cậu ấy dần dần theo sinh mạng biến mất, thì tất cả đều phân
ly xa cách, cả bầu trời trước mặt tôi trở nên đen tối, bãi cát biển thành miếng
đất bằng, chán nản tựa vào bờ biển.

Trì hoãn phản ứng PTSD[5], sau này mọi người nói
với tôi như thế.

[5] PTSD – viết tắt của cum từ Post Traumayic
Stress Disorder- khủng hoảng tinh thần sau một biến cố.

Bởi vì đây là một bệnh thần kinh không thường gặp,
không ai giải thích rõ ràng được nguyên do tại sao.

Mùa thu phức tạp và kéo dài này đã đến rồi.

Vì thế mà sự cô đơn của tôi theo năm tháng cũng
dần dần đến.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: