truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 11 part 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Hôm sau mưa vẫn cứ rơi, những
đám mây mù mịt như bị nén trên bầu trời, tiếng mưa rơi “rào rào” bên tai như ma
sát…Cả trái tim bị những hạt mưa thấm xuống đông cứng lại.

Tang lễ của bà ngoại được tổ chức rất đơn giản,
nhưng rất nhiều người đến viếng, đa số vì nể mặt bố tôi, đều mặc đồ vest đen,
áo sơ mi trắng, lễ tạ quy củ, lúc liệm mọi người đều trầm lặng, chú tâm mạc liệm.

Chủ nhiệm khoa phẫu bệnh viện Đông Hoa cũng tới,
tôi cảm thấy thật kỳ lạ, trong lòng nghĩ chắc sẽ không gặp người bác sĩ phiền
phức Cố Tống Kỳ đâu, không chủ tâm đưa mắt nhìn về phía ấy, lại nhìn thấy Cố
Tông Kỳ mặc bộ vét đen đứng đó thật.

Tôi liền quay mặt đi chỗ khác, lòng nghĩ, gì chứ,
liên quan gì đến anh ta, thật khiến người khác thấy phiền.Nhưng trong lòng chợt
xuất hiện một cảm xúc thích thú nho nhỏ.

Tôi không nhìn thấy cảnh bà bị hỏa táng, cũng
không thấy hộp tro, ngay từ đầu tôi đã đứng cách xa, trốn vào tận góc, chỉ là
khi nhìn thấy tất cả mọi người tới nhìn bà lần cuối cùng thì tôi mới nhìn thấy.

Đến tôi cũng cảm thấy tôi lạnh nhạt đến đáng
thương, bên cạnh tôi Dụ Lộ đã khóc đỏ cả hai mắt, đau đớn vô cùng đáng thương.
Lúc ấy tôi nghĩ thật xấu xa, giả bộ cái gì chứ, em chưa bao giờ sống cùng bà,
giả tạo như thế cũng đủ quỵ lụy rồi.

Không khí trầm lắng của tang lễ khiến tôi cảm nhận
được sự đau thương của những người đến viếng, nhưng sau đó lúc uống rượu, thì
cái không khí ấy biến mất hẳn, mọi người đùa cợt, tiếng cười không ngớt.

Cô của tôi vừa mới yếu đuối ngất lên ngất xuống
vậy mà giờ, rượu trắng cạn từng ly từng ly, Dụ Lộ ngồi bên cạnh mẹ tôi, chọn hết
món này đến món nọ trên bàn ăn, trong một khoảnh khắc, tôi còn cứ tưởng đây
đang là tết.

Lần đầu tiên, tôi cảm thấy căm ghét cái không
khí xung quanh này vô cùng, mọi người đều đang cười, rồi nói chuyện về những diều
khúc mắc trong lòng họ, bọn họ vẫn sống một cách vui vẻ, phóng khoáng như thế,
hoàn toàn không nghĩ đến ngày mai sẽ như thế nào, mọi người mở tiệc rượu, sự ra
đi của người đã mất chẳng qua là bữa tiệc tụ tập ly biệt.

Tôi tùy tiện ăn mấy miếng, chẳng còn thấy mùi vị
gì cả, vứt đôi đũa rồi tôi đi vào phòng khách, đầu ngoảnh ra hành lang nhìn ra
vô biên vô tận những hạt mưa và nước đang rơi, cơn gió lạnh ùa vào, cả cơ thể lạnh
buốt.

“Em sao rồi?”, một giọng nói quen thuộc từ phía
sau, tôi quay đầu nhìn lại, thì ra là con người phiền phức, tào lao Cố Tông Kỳ.

Tôi miễn cưỡng cười: “Không sao cả, anh đến đây
làm gì?”

“Thấy em ra ngoài, anh…”

Lông mày tôi dựng lên, nhìn anh ấy một cách tỉ mỉ.
Anh ấy bị tôi nhìn đến thấy ngại, rồi ho nhẹ một tiếng: “Việc ấy, đừng khó chịu
quá, giống như em đã nói ấy, người bệnh được giải thoát cũng là một kết thúc tốt
nhất.”

Tôi vẫn cứ nhìn anh ấy, không nói một lời nào cả,
anh ấy mở cửa sổ, một cơn gió lạnh thổi vào, tôi ngay lập tức cảm thấy thật sảng
khoái, khí ẩm của nước hồ cũng phủ lên mặt tôi. Bởi vì rượu làm cơ thể người ta
nóng lên vì vậy mà giờ tôi thấy cơn gió này khiến mặt tôi thật dễ chịu, quay đầu
nhìn Cố Tông Kỳ, khuôn mặt anh ấy phủ một lớp đỏ mặt, có lẽ do nguyên nhân uống
rượu.

Nhưng trên người anh ất vẫn giữ một hương thơm
nhè nhẹ, mà không làm thế nào xóa bỏ đi được.

Anh ấy không nói gì hết, ánh mắt có chút ngần ngại,
hình như đang nhìn một cái gì đấy mà lại như chẳng để cái gì vào trong tầm mắt.
Trời mưa mỗi lúc một to kèm theo gió lớn tứ phía thổi vào, sóng trào cuồn cuộn,
từng cơn sóng xô nhau vào bờ.

Tôi đột nhiên hỏi: “Bác sĩ Cố, anh thích em phải
không?”

Câu hỏi một cách tự nhiên như thế, hơn nữa khí
chất thẳng thắn, anh ấy đờ người ra một lúc, khoảnh khắc ấy khuôn mặt trắng của
anh lại xuất hiện những khoảng đỏ, tôi cười lên nói: “Em đùa đấy, đừng xem là
thật nhé.”

Một hồi lâu anh ấy cũng không nói gì, đợi đến
lúc không khí bắt đầu gắn kết lại với nhau, Cố Tông Kỳ mới nói: “Anh thật lòng
đấy, em có thể suy nghĩ một chút về điều này không?”

Khoảnh khắc nửa giây đầu, tôi cứ ngơ ngác phát đần
ra nhìn anh ấy, rồi vội vã nói một câu: “Nói đùa thôi”, sau đó quay đầu bước
đi.

Nhưng mới đi được hai bước đã bị anh ấy gọi lại:
“Anh luôn muốn một câu trả lời, Dụ Tịch, hôm nay em không để ý đến anh, nhưng
em có thể bảo đảm là mãi mãi không đối mặt với câu hỏi này ư?”

Chân dừng lại, tôi quay lưng nhìn anh ấy rồi mỉm
cười: “Tại sao, tại sao lại là em?”

Anh ấy cười rối đáp: “Khó nói lắm, nhưng ngay từ
lần đầu tiên gặp em, anh đã muốn làm cho người con gái này được vui vẻ.”

“Em không vui vẻ sao? Em thấy em sống rất vui cẻ
đấy chứ, không phải buồn, không phải đau đớn vì tình cảm, chính là thế đấy, thoải
mái sống không có một gánh nặng nào, chẳng lẽ không phải vui vẻ sao?”

“Như thế không phải là vui vẻ, em đã kìm nén quá
lâu rồi, cơ bản là em không còn biết vui vẻ là gì nữa, chỉ là em đã quen với
tình trạng hiện tại mà thôi, đối với em mà nói rất thoải mái rất tự tại nhưng
đó không phải là niềm vui thực sự.”

“Anh chắc chắn đấy là em ư?”

“Ừ”

“Là thích em hay là một cái gì đấy, hay là
thương hại em?”

Mặt anh hơi ửng đỏ nói: “Không phải là tình, chỉ
là anh thấy khó có thể nói ra, nhất định sẽ hối hận, đại khái là có cảm giác
không thể không làm, em đã từng trải qua cảm giác ấy chưa?”

“Chưa” Tôi trả lời dứt khoát.

Không hiểu vì sao, nụ cười của anh vào giây phút
đó, dường như sáng bừng lên như trời nắng sau cơn mưa, hơi lên giọng ở cuối câu
giống như khi đứa trẻ trộm ăn kẹo, hơi hóm hỉnh.

Sự tính toán trong lòng tôi bay nhanh, cuối cùng
tôi đã tính toán xong xuôi.

“Được rồi, chúng ta cứ thử xem sao”

Tôi nghĩ nghĩ rồi lại thêm vào một câu: “Đừng kể
cho bất cứ người nào đấy, nếu như để người khác biết thì hừm hừm.”

Lúc ấy tôi một chút cũng không muốn để quan hệ
giữa tôi với anh ấy bị bại lộ để bàn dân thiên hạ biết, đại khái là lúc ấy
trong lòng tôi vẫn còn hình bóng Đồng Nhược Thiên – người như tôi đã bị người
yêu đá, lại còn bị đồn là tự sát, thật chẳng còn mặt mũi nào.

Nếu như sau này tôi bị Cố Tông Kỳ đá, thì có lẽ
cũng chẳng ai biết, còn tôi, có thể làm một con chim đà điểu an toàn, chọn lựa
mất trí nhớ, quên đi nỗi đau anh ấy gây ra cho tôi, thậm chí là quên đi trong tủi
nhục, đến đây thì tôi không nghĩ gì hơn nữa.

Anh ấy và bạn trai trước của tôi chẳng phải giống
nhau, cái gì cũng không phải, chỉ là một cái tên thôi.

Ai biết chứ, mọi sự khó lường, tôi cuối cùng sẽ
ra sao, quên hết tất cả những gì về anh ấy, ít nhất đấy sẽ là sự báo ứng sâu sắc
nhất mà tôi dành cho anh.

Mặc dù nói là yêu đương, nhưng dường như hai người
đều không thực sự chú tâm lắm, tôi chán nằm bẹp ở ký túc xá, rảnh rỗi thì đến
chỗ ông chủ ngồi chém gió với mấy anh em, Cố Tống Kỳ lúc nào cũng bận rộn, tin
nhắn gửi đến thường phải vài tiếng sau mới hồi âm.

Tôi cũng chỉ khi anh ấy chủ động nhắn tin mới lười
biếng nhắn tin lại một câu, hơn nữa tôi không có bất cứ một niềm hy vọng vào tốc
độ trả lời tin nhắn của anh ấy, có lúc leo lên giường nhắn tin rồi mơ hồ ngủ
quên lúc nào không biết.

Nếu như đổi lại ngày trước, tôi nhất định sẽ phải
chúc anh ấy ngủ ngon nhưng chỉ là bây giờ, đã không còn sức lực và tâm tình nữa
rồi.

Cũng rất ít khi hẹn hò, một tuần gặp gỡ cũng
không nhiều, hầu như là do anh ấy đến trường, tiện thể thì chúng tôi đi ăn cơm
cùng nhau, sau đó anh ấy tiễn tôi về ký túc xá, rồi tạm biệt nhau về.

Khoảng cách thế này khiến tôi lúng túng nhưng lại
có cảm giác rất an toàn.

Một hôm đi ăn cùng với một em học khóa dưới,
tình cờ ở cửa nhà ăn, vừa bị chặn lại vì có hoạt động bảo vệ môi trường, con
người ai cũng phải có trách nhiệm bảo vệ đại dương gì đó, có một sinh viên còn
mặc bộ trang phúc giống như Disney[2] truyền đơn cho chúng tôi.

[2] Walter Elias Disney (1901-1966) là nhà sản
xuất phim, người viết kịch bản phim, diễn viên lồng tiếng và họa sĩ phim hoạt
hình Mỹ.

Cậu em lớp dưới là một chuyên gia kể chuyện cười,
cậu ấy nhìn bộ trang phục của con động vật đại dương, liền quay sang hỏi thử
tôi: “Chị ơi, anh ta là con cua à?”

Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời: “Con cua sẽ không
tự nhận nó là con cua đâu.”

Người kia thất vọng nói: “Không phải, em không
phải con cua, em là lão cá mập.”

Tôi gật đầu đáp: “Em thấy đấy, con cua đều không
nhận nó là cua, đúng không?”

Mọi người xung quanh đều cười, cậu em tôi bất lực
nhìn tôi một cái, có một ngón tay ấn lên trên đầu tôi, nhẹ nhàng xoa xoa, một
giọng nói quen thuộc truyền đến: “Dụ Tịch, em lại nói linh tinh gì thế?”

“Tôi là lão cá mập.”

Tôi bất đắc dĩ liếc mắt nhìn về phía Cố Tông Kỳ
mỉm cười: “Không có gì, sao hôm nay anh lại đến, hôm nay phải đi dạy mà.”

“Anh nhắn tin cho em rồi mà, đột nhiên được nghỉ,
em không nhận được à?”

Tôi lấy tay móc điện thoại ra xem, quả nhiên có
tin nhắn của anh ấy: “Ôi, em xin lỗi, em để điện thoại chế độ im lặng, hơn nữa
em cứ nghĩ tầm này anh sẽ không nhắn tin cho em.”

“Anh biết rồi, không sao đâu.”

Ăn cơm xong chúng tôi cùng nhau trở về, cậu em tự
động làm quen, hơn nữa hình như rất gần gũi với Cố Tông Kỳ, cho nên chúng tôi lại
một lần nữa được lĩnh ngộ sự hấp dẫn thiên hạ vô song khi kể chuyện cười của cậu
ấy.

Lúc đi đến khuôn viên của trường, ven đường những
nụ hoa dại mới nở, cậu ấy lại hỏi: “Anh chị biết ruồi và ong có gì khác nhau
không?”

Cố Tống Kỳ vẫn cứ rất nghiêm túc đáp: “Là kết cấu
sinh lý à?”

Cậu ấy lắc đầu: “Không phải, mà là lúc ăn vào
mùi vị không giống nhau.”

Cậu ấy lại hỏi: “Tại sao chuột túi có cái túi to
như thế mà lại không dùng?”

Cố Tống Kỳ ngẩn người ra một lúc, tôi vội vàng
chen vào nói trước: “Không biết, em nói đi nào.”

“Bởi vì trong túi không có tiền.”

Cậu ấy ngừng một lát nhìn Cố Tông Kỳ đang cau
mày lại, còn mặt tôi thì vô cảm nhìn, cậu ấy bèn nói sang cái khác ngay: “Chị
xem kìa, cái rãnh nước kia không có nắp đậy, có phải em kể truyện cười tỉnh và
lạnh quá rồi bị rơi xuống đấy không?”

loading...

Tôi nhíu lông mày nói: “Có thượng đế mới biết,
chị cũng muốn đẩy em xuống đấy.”

“Ha ha” cậu ấy miễn cưỡng cười hai tiếng: “Em đi
đây, ký túc xá nam đây rồi, lần sau lại kể chuyện cười cho anh chị nhé.”

Ngày tháng bảy là những ngày đầu hè, buổi trưa
trời nắng nóng, nắng chói chang, mồ hôi nhễ nhại trên trán, nhẫy nhẫy thật khó
chịu, tôi nhìn người đàn ông đang đi bên cạnh, vẫn cứ mặc áo sơ mi ngắn tay và
quần dài.

Tôi tiện mồm hỏi: “Cố Tông Kỳ, anh có nóng
không?”

Anh ấy hoang mang một cách rõ ràng trả lời: “Cái
gì cơ, anh không nóng, à mà câu chuyện cười lúc nãy, tại sao anh lại cảm thấy
buồn cười á?”

Không biết là thế nào mà lúc ấy tôi lại thấy buồn
cười lắm, một tiểu sư đệ kể chuyện cười cao siêu và một bác sĩ Cố thích nghe
chuyện cười, thật là một nhóm kỳ quái, tôi cười không dừng lại được, cười đến mức
tự cảm thấy bản thân mình thực tế thật tức cười.

Cười đến mức quỳ hết xuống không bước nổi nữa,
tý nữa thì ngã lăn xuống đất.

Cuối cùng thì cũng cười xong, tôi lau nước mắt,
một tay bám vào cổ tay Cố Tông Kỳ, cố gắng đứng dậy, ánh nắng chiếu chói chang,
trong mắt tôi là nụ cười thanh thoát của anh: “Dụ Tịch à, đây là lần đầu tiên
anh thấy em cười vui đến như thế.”

Tận đáy lòng tôi đã mềm nhũn, như bờ cát bị ánh
nắng chói chang chiếu qua.

Rất lâu rồi tôi không thấy rung động, giống như
cái đồng hồ cũ kỹ, “tích tắc” kêu lên một tiếng tận đáy lòng tôi.

Bỗng nhiên tôi đứng lên, vội vã bám lấy tay anh ấy,
gần như trong khoảnh khắc ấy, ngón tay của tôi bị anh ấy nắm lấy: “Sao thế, em
bị say nắng phải không?”

“Anh mới say nắng ấy, Cố Tông Kỳ, anh chưa thấy
em cười bao giờ chắc, làm gì phải nói với em thế.”

“Đương nhiên là cười rồi, nhưng đều không phải
cười thực sự thoải mái thế này, Dụ Tịch, thực ra lúc em cười, đôi mắt tràn đầy
niềm vui, nhìn rất đẹp.”

“Anh vừa nghĩ, nếu như anh luôn được thấy em cười
thế này thì anh sẽ cảm thấy đó là niềm hạnh phúc lớn nhất.”

Mười hai năm nay, chưa ai nói với tôi như thế,
ngay đến cả mối tình đầu của tôi- Đồng Nhược Nhiên cũng chỉ viết những lời hẹn
ước mà mãi mãi không thành hiện thực

Có lẽ khi thực sự thích một người đơn giản sẽ chỉ
hy vọng người ấy luôn hạnh phúc và vui vẻ.

Lúc ấy, trái tim tôi chỉ tràn ngập niềm vui,
không có một chút gì là trách nhiệm nặng nề, tôi nghĩ là tôi đã thích anh ấy một
chút.

Nhưng cái thái độ ấy, trong cái lúc vừa bị tổn
thương xong thì thực sự là không có cách nào để tiến sâu hơn, trước mặt Cố Tông
Kỳ, ngay cả là thích hơn nữa, rung động hơn nữa, thì tôi cũng không thể biểu lộ
ra.

Tôi đã quen với việc bảo vệ bản thân, mọt giọt
nước cũng không để lộ.

Sau đó, tôi mỉm cười, cổ tay tự nhiên quàng vào
tay anh ấy, Cố Tông Kỳ cũng mỉm cười đáp: “Buổi tối chúng ta ra ngoài ăn được
không?”

“Không được.” Tôi ra vẻ kênh kiệu: “Lần nào anh
mổ, anh cũng không đến đúng giờ, em không muốn đợi anh đâu, đói chết mất.”

“Thế em đến văn phòng tìm anh?”

“Càng không muốn, em có ác cảm với khoa ngoại phẫu.”

“Chiều này chỉ có một ca tiểu phẫu thôi, sẽ
không mất nhiều thời gian đâu.”

“Không được lừa người ta đâu đấy, đứa trẻ nào
nói dối mũi sẽ dài ra đấy.”

Anh chấm chấm vào mũi của tôi rồi cười đáp: “Sẽ
không thế đâu, anh bảo đảm.”

Buổi tối quả nhiên Cố Tông Kỳ không để tôi phải
đợi, sau khi tan sở sớm, cùng đi ăn cơm, anh ấy vẫn như ngày trước, còn trong
lòng tôi thì đã phát sinh một chút biến đổi, còn không biết từ bao giờ đã để lộ
ra thái độ nhõng nhẽo của con gái.

Nghĩ kỹ Cố Tông Kỳ cũng không phải là người phiền
phức, có lẽ lúc đầu thật sự tôi đã nghĩ về anh ấy hơi quá, khiến tự tôi có thái
độ không tốt với anh ấy.

Ăn một bữa cơm vô cùng mãn nguyện, trong cảnh phố
đêm, hai người cứ dạo bước mà không có đích đến.

Lúc trở về ký túc xá đã rất muộn rồi, đứng dưới
ký túc xá, hai người đều có một chút quyến luyến không muốn rời, nói vài chuyện
rồi mới tạm biệt.

Chỉ lúc tôi định đi lên tầng, tinh nghịch quay đầu
lại thì bắt gặp anh ấy đang dựa vào bên tường nhìn tôi, đôi mắt xán lạn như biết
nói chuyện, Tôi đột ngột dừng bước, ánh mắt anh ấy như nước cứ nhẹ nhàng chảy
vào lòng tôi, giống như thấu suốt vào tim, tôi lại bước xuống, cười đáp: “Gì thế?”

Anh ấy nheo mắt lại, rồi cười đáp: “Không có gì,
chỉ là anh muốn nhìn em lên phòng thôi.”

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo của anh ấy, ánh mắt
di chuyển, cười trả lời: “Em không muốn lên.”

“Thế em muốn đi đâu?”

“Không muốn về ký túc xá .” Tôi cười lên: “Cố
Tông Kỳ, em về cùng anh được không?”

Anh ấy thất thần một lúc, đôi mắt mở to ra, tôi
khoái chí cười: “Lừa anh đấy, mời em đi em cũng không đi đâu, em lên đây, anh
nhớ là về đến nhà thì nhắn tin cho em nhé.”

Hai cánh tay nóng bừng lên tiến sát lại một cách
thật kỳ lạ, bàn tay tôi nằm trong lòng bàn tay anh ấy thật ấm áp.

Sau đó, đôi mắt anh ấy đắm đuối, từ từ tiến gần
mặt lại, trong khoảnh khắc ấy tôi lại hoàn toàn không trốn tránh, nụ hôn của
anh ấy nhẹ nhàng lên môi tôi, giống như lá cây rơi xuống mặt ao những buổi chiều
hè…

Nụ hôn của anh có vị ngọt của kẹo trái cây, sau
này tôi mới biết, Cố Tống Kỳ rất thích loại kẹo trái cây sắc sỡ nhiều màu sắc,
lúc rảnh rỗi sẽ ăn một hai cái, cho nên vì thế môi và răng đều có hương vị ngọt
của trái cây.

Nụ hôn ấy, không khiến tôi ngây ngất, nhưng khiến
tôi có cảm giác rất kỳ lạ, không khí ngòn ngọt, hương vị thơm như mật ong.

Ánh trăng chiếu sáng, khuôn mặt trắng trẻo của
anh ấy lại phủ một lớp màu hồng nhạt, tôi cảm thấy mặt mình cũng nóng lên, hai
người nhìn nhau, sau đó, ánh mắt của anh ấy vẫn nồng nàn ấm áp yêu thương, tôi
bắt đầu thấy hơi ngại, không nói ra được một lời nói nào tình cảm cả, chỉ nói
thật nhỏ: “Em đi đây, không trở về nữa.”

Anh ấy không nói gì cả, chỉ cười và gật gật đầu,
không khí vẫn cứ yên lặng, tôi lên trên tầng, mới phát hiện ra anh ấy mới bắt đầu
về.

Những ngày tháng Tám, trời khô và nóng, trường học
đã nghỉ hè từ sớm rồi, tôi vẫn cứ sống ở ký túc xá, rảnh rỗi tôi lại đến văn
phòng giúp đỡ ông chủ, tiện thể được ngồi điều hòa mát mẻ, những câu chuyện cười
của tiểu sư đệ phát huy tác dụng rõ ràng, cho nên tôi mới bắt đầu có chủ ý nghĩ
đến cái điều hòa nhà Cố Tông Kỳ .

Lần đầu tiên là sau khi ăn cơm xong, tôi giả vờ
say nắng, dưới điều hòa mát mẻ, tôi nằm ngủ quên trên ghế sofa cũng là điều
đương nhiên, lúc tỉnh dậy tôi đã thấy mình nằm trên giường, trời đã sáng. Lần
thứ hai là nói dối đến lấy đồ, người bị cái nóng nực hành hạ mấy ngày không ngủ
được là tôi, lại nằm ngủ quên trên ghế. Lần thứ ba, khi ánh nắng mặt trời soi
thấu qua cửa sổ nóng bức, tôi cuối cùng cũng cầm điện thoại gọi cho Cố Tông Kỳ:
“Cố Tông Kỳ, nóng chết em mất, em có thể đến nhà anh ngủ nhờ được không, em một
đêm rồi…mất ngủ…”

Cho nên tôi lại nhất lộ du hồn bay đến đó.

Một tháng trời lười biếng, nói là sống cùng lại
càng giống hai người cùng thuê một căn phòng, lúc mới bắt đầu cả hai đều không
ai làm phiền ai, cuộc sống riêng, sau đó không biết ai dần dần bước vào cuộc sống
của ai nữa, tìm không thấy cốc ở đâu thì phát hiện nó trong phòng của Cố Tông Kỳ,
đại từ điển các thuốc tiếng Anh của anh thì bị tôi chiếm dụng làm gối trên giường.

Cách tương tác nhẹ nhàng thoải mái, hơn nữa đều
thỏa mãn niềm vui của cả hai như thế, rồi từ từ bắt đầu xuất hiện kiểu cuộc sống
của cặp tình nhân. Nhưng đến buổi đêm khi đóng của chúc ngủ ngon thì lại biến
thành hai không gian khác biệt.

Chỉ là mấy ngày nay, Cố Tông Kỳ trở nên rất kỳ lạ,
cảm giác con gái mặc dù không có logic nhất trên đời, nhưng lại vô cùng nhạy cảm,
anh ấy thường xuyên nhìn tôi mỉm cười, nhưng nhiều lúc không để ý thì ánh mắt
anh ấy biểu lộ sự hoang mang, lo sợ, tất cả tôi đều nhìn thấu.

Ăn tối xong, tôi cũng không dán mắt vào máy vi
tính, chỉ ngồi trên ghế sofa xem ti vi mà chẳng có chút nào nhập tâm.Anh ấy dọn
dẹp bát đĩa xong nhìn thấy tôi có vài hành động kỳ lạ bèn hỏi: “Tịch Tịch, sao
bỗng nhiên lại xem ti vi thế?”

Tôi cho ti vi nhỏ tiếng xuống, nghiêm túc nhìn
anh ấy: “Cố Tông Kỳ, có phải gần đây anh gặp chuyện gì phiền não phải không?”

Đây là lần đầu tiên tôi nói ra được câu hỏi này,
một câu hỏi quan tâm mà chính mình cũng cảm thấy kỳ kỳ, sau đó tôi thấy thật chẳng
tự nhiên chút nào cả, bèn nói thêm một câu: “Em chỉ hỏi thế thôi, anh không sao
là tốt rồi.”

Tay anh ấy đặt trên mặt bàn, một lúc sau, lại
nhìn tôi với vẻ hoang mang: “Hình như trời nóng đến mức khiến anh cũng không
bình thường rồi.” Anh ấy mỉm cười, ánh mắt kéo lại gần, chú tâm nhìn tôi: “Em
đang quan tâm đến anh phải không?”

Hóa ra trời nóng khiến cho suy nghĩ cũng trở nên
nhanh và mẫn cảm hơn, tôi muốn cố tình phủ nhận sự quan tâm của mình dành cho Cố
Tông Kỳ nhưng miệng nói ra sự thừa nhận: “Ừ, đúng, em quan tâm đến anh đấy.”

Có lẽ anh ấy không ngờ là tôi lại thẳng thắn như
thế, miệng anh ấy nở nụ cười, rồi đáp: “Anh không sao đâu, có thể là do công việc
quá bận rộn thôi, qua một thời gian sẽ tốt thôi.”

Bỗng nhiên, anh ấy bỏ bát đũa đang cầm trên tay
xuống, chạy nhanh về phía tôi, khiến tôi chẳng kịp phản ứng, thì đã thấy tóc
đen mượt của anh ngay gần, bàn tay Cố Tông Kỳ đặt trên đùi tôi, lông mày nheo lại:
“Chuyện gì thế này?”

Ngón tay anh ấy chạm vào một mảng bầm tím lớn,
nhưng tôi lại chẳng có một tẹo cảm giác nào về nó cả: “Ủa, sao lại biến thành
thế này nhỉ?Chắc em không cẩn thận va vào cái gì rồi, mấy ngày nữa sẽ khỏi
thôi?”

Con người tôi vô tâm, đến đi đứng bản thân cũng
để mình tự ngã, vết thương nhỏ này cơ bản không có gì đáng kể cả.

Nhưng anh ấy lại cứ kiên quyết: “Em đừng cử động,
để anh đi lấy thuốc thoa cho em.”

Tôi bất đắc dĩ đưa đưa mắt, nhìn anh đứng dậy,
quay lưng đi thì tôi nhảy từ ghế sofa xuống: “Em về phòng đây, nếu anh tìm thấy
thuốc thì giữ lại tự bôi đi.”

Ngày đó không biết tại sao mà trong lòng cả hai
chúng tôi đều muốn gây gổ, tôi đẩy anh ấy rồi làm mặt quỷ, anh đột nhiên mỉm cười.
Bên ngoài phòng ánh nắng chiếu vào khuôn mặt anh ấy, tinh nghịch đến mức ngọt
như mật ong, tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì anh ấy đã đưa tay giữ lấy
tôi, tôi theo bản năng cười ha ha lớn tiếng, đến dép cũng còn chưa đeo, chạy thẳng
lên tầng.

Phía sau lưng là tiếng bước chân của anh ấy, trốn
không kịp tôi bèn chạy vào phòng đầu tiên bên cạnh cầu thang, vừa định khóa cửa
thì cánh tay của tôi đã bị tóm lấy, rồi đối diện tôi là đôi mắt tràn đầy niềm
vui: “Á, không đùa nữa, anh sai rồi, anh sai rồi.”

Đầu anh ấy cúi thấp xuống bên tai tôi, cái nóng
của hơi thở truyền đến, tôi cố gắng choãi đầu ra: “Em sai rồi, Cố Tông Kỳ, quyển
tuyển tập tác phẩm Marry norton[3] vở kịch Ireland hiện đại của em có phải ở
phòng anh không?”


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: