truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 11 part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 11: Ký ức của ngày
này năm trước

Tất cả ký ức trong tôi ùa về, mà tôi có thể nhớ
lại cũng chỉ được nhiều bằng chừng ấy.

Tôi dùng lý trí sắp xếp lại một lần nữa những đoạn
ký ức hỗn loạn, với rất nhiều những hình ảnh cũ rích đã bị vùi lấp từ rất lâu rồi,
sau đó xâu chuỗi chúng cẩn thận theo thứ tự, thấu qua ánh nắng rực rỡ, nhìn
chúng trên bầu trời vừa bay múa vừa kể chuyện.

Mà đó, chính là câu chuyện của chúng tôi.

Với tôi mà nói, bệnh viện là nơi mà mọi người cảm
thấy chán ghét, âm khí ở đấy thực sự rất nặng, hơn nữa có rất nhiều chuyện kỳ lạ
về ma quỷ lưu truyền ra ngoài cũng từ bệnh viện. À, đúng rồi, trong viện y học
còn chứa những thi thể…, nửa đêm…

Đây đúng là nơi tạo nên những tin đồn.

Còn những sinh viên chi chi cha cha trong bệnh
viện, thì lúc nào cũng thảo luận về những đề tài khiến mọi người thật không còn
gì để nói với bộ mặt chẳng hề biến sắc, ví dụ như người nhảy lầu tự sát ngã xuống
đất thì sau khi nội tạng vỡ nát rồi mới chết hay là lúc ở lưng chừng giữa không
trung vì bị sự kích động sợ hãi đã chết rồi. Bọn họ lúc nào cũng thích thảo luận
vấn đề này ngay trên bàn ăn nên khi bọn điên Y khoa kéo thành đoàn áo blouse trắng,
cả người toát ra cái mùi thối rữa của phòng thực nghiệm đi vào nhà ăn thì bọn
tôi đều phải tránh thật xa.

Mà bọn họ còn rất tích cực tổ chức những hoạt động
vô vị, khiến tôi chẳng thèm đưa tay ra cầm lấy tờ rơi mà cảm thấy bực bội trong
lòng, vì đám trẻ thượng đức cứu đời này sẽ cứ bám lấy bạn mà hỏi: “Bạn ơi, hôm
nay là ngày thế giới không hút thuốc lá, hôm nay là ngày giấc ngủ thế giới, hôm
nay là ngày thế giới phòng chống AISD…”

Ngày nào cũng là ngày lễ, chỉ có điều không được
nghỉ, vậy thì có ý nghĩa gì để chúc mừng chứ.

Vào chính hôm những chiếc nơ đỏ thẫm của đội
tuyên truyền phòng chống bệnh AISD bay khắp trường học, tôi đã gặp Cố Tông Kỳ.
Lúc đó, có một cậu bạn nhỏ của khoa lâm sang hệ tám năm tay cầm bút đuổi theo
tôi và nói: “Bạn ơi, bạn ký tên đã, mong bạn hỗ trợ cho công việc của chúng
mình.”

Lần ấy, tôi đang bị cảm, lần đầu tiên trong đời
tôi trải qua sự xâm nhập của bệnh cúm, đầu óc đau nhức như búa bổ, cảm thấy bọn
họ vừa ồn ào vừa phiền phức, cho nên tôi lập tức cầm lấy cái bút, vẽ lên trang
giấy cuộn màu đỏ hai hình vuông. Nghĩ một lúc, thấy nó không được đẹp cho lắm,
tôi bèn vẽ thêm vài nét vào trong, thành ra hình
囧囧[1]
rồi vứt bút xuống chuẩn bị di thì bên cạnh có người vui mừng gọi: “A, thầy Cố!”

[1] Chữ 囧 nhìn giống mặt người
xị xuống.

Trong nhà ăn sinh viên trước bàn ký tên có một
chuỗi cửa hàng sủi cảo, vì vậy mà có rất nhiều thầy cô giáo cũng đến đây ăn. Việc
bắt gặp hai con mèo tham ăn ở đấy cũng là chuyện bình thường thôi, nhưng thật sự
chưa hề gặp một con mèo nào tham ăn như vậy, tay trái xách một túi chừng năm hộp
cơm to đùng, khoảnh khắc đó tôi đã không giữ nổi buột miệng nói thẳng ra cảm
nghĩ của mình: “Ặc, cái thùng cơm.”

Câu nói của tôi thực sự là rất nhỏ rất nhỏ, đáng
lẽ cả nhà ăn huyên não, ồn ào, người ra người vào ắt sẽ bạt đi tiếng nói của
tôi lúc đó, ấy thế mà mọi người lại lần lượt trố mắt nhìn tôi, đôi mắt họ như
chứa đầy tiếng cười nữa.

Người con trai ấy cao hơn tôi cả một cái đầu, mặc
dù so với đám con gái tôi cũng thuộc hạng cao rồi, hiếm có trường hợp tôi phải
ngước đầu lên, nhưng người đang đứng trước mặt tôi thì không những khiến tôi phải
ngẩng đầu mà còn phải ngước mắt lên nhìn. Bởi vì người ấy quá đẹp trai, đôi mắt
ấm áp, lông mày thanh tú, giữa hai mắt chứa đựng một sự bình thản như gió nhẹ
mây tan, như những đám mây vàng trên bầu trời thảo nguyên, như con sóng yên
bình giữa biển xanh sâu thẳm, lặng lẽ ôm lấy lòng người khác.

Hơn nữa, đôi mắt ấy như biết nói chuyện, giống
như những giọt nước tinh khiết trong ly thủy tinh, rung nhẹ, khúc xạ thẩm thấu
tia sáng rực rỡ, rõ ràng lắc lắc nhưng không hề bị tràn ra.

Anh ấy chỉ nhìn tôi một cái lạnh lùng, rồi mỉm
cười, nhưng nụ cười ấy làm tôi sợ phát co người lại, ngoài mặt bình thảnh không
chút biểu cảm, nhưng trong lòng thì đã như sóng vỗ cuồn cuộn, chết đứng trên
bãi cát, để cho từng lớp rồi từng lớp sóng cuốn trôi.

Tôi ngước lên, rồi liếc mắt nhìn qua, rốt cuộc
tôi đang giả nai, giả nai quá…

Sau đó tôi cố tỏ ra bình thản hơn, thậm chí là
có một gì đó thanh cao đi qua bên cạnh anh ấy mặc dù trong lòng lúc đó chẳng
khác gì món thịt lợn nướng mới ra lò, phủ trên là một lớp sốt cà chua vừa nấu
chín vẫn còn đang xèo xèo.

Đại khái là ấn tượng sâu sắc đầu tiên của tôi
khi gặp Cố Tông Kỳ đó là một anh chàng đẹp trai.

Tôi lại leo lên giường đi ngủ, cảm cúm khó chịu
đến mức làm người ta chỉ muốn chết ngay lập tức. Trong lúc đang ngủ mê man thì
chuông điện thoại reo lên, là bố nuôi của tôi gọi đến, ông hỏi tôi: “Ơ, con bị ốm
à, mà bị nhiễm vi rút cảm cúm gì hả con? Gia súc hay gia cầm?”

Tôi luôn cảm thấy bố nuôi tôi đúng là độc mồm độc
miệng, trải qua vài ngày bị con vi rút mà chẳng biết là loại gia súc gia cầm
hành hạ tôi mới chợt ngộ nhận ra rằng, hóa ra mấy cái bệnh tình nguy đốn này đều
do lời nguyền rủa của bố mà ra cả.

“Cầm hay súc đều không bằng được…bố ạ”, chưa nói
hết câu tôi bèn đánh tháo ngay, rồi hỏi: “Con sắp chết rồi đây, bố tìm có chuyện
gì không?”

Bố nuôi trả lời: “Không có chuyện gì đâu, tối
qua mẹ nuôi bảo con qua ăn cơm, con lại nói đang bị ốm nên hôm nay ta mới gọi
điện hỏi xem tình hình sức khỏe của con như thế nào thôi? Sao con bị đã mấy
ngày rồi mà vẫn chưa khỏi thế? Hay là chiều nay con đến đây khám đi!”

“Không phải là bị cảm cúm thì không có cách nào
chữa khỏi sao bố, chỉ có cách là để tự nó khỏi thôi.”

Bố trầm xuống một lúc rồi bảo tôi: “Con đến khám
ở khoa nội Trung y đi, bốc mấy thang thuốc, uống theo đúng liều là khỏe ngay
thôi. Để bố xem chút, à thế này nhé, chiều nay con qua đi, giáo sư Hoàng hôm
nay chẩn bệnh đấy, bố sẽ nói trước với bác ấy.”

Tôi nói: “Vâng được ạ, nhưng phải chữa khỏi bệnh
cho con, nếu không khỏi hẳn con sẽ tố cáo đấy.”

“Cái con này…”, bố nuôi thiệt không biết nói gì
với tôi nữa.

Tôi tắt máy luôn, rồi lại nằm rập cả người xuống.

Buổi chiều khám bệnh xong, tôi xách túi thuốc đầy
không cần phải sắc đến chỗ bố nuôi, lúc lên thang máy, trước mặt tôi có hai cô
bé thực tập sinh cứ rỉ rỉ rả rả suốt, trong thang máy ngoài tôi còn có một bác
sĩ dáng người to cao, mặt đeo khẩu trang, mặc một chiếc áo khoác trắng trông thật
chỉnh chu, tôi nhìn qua một cái, sau đó bỗng nghe thấy tiếng ai đó ở phía cầu
thang: “Đợi một chút.”

Khổ nỗi hai cô bé thực tập sinh mải vui vẻ nói
chuyện quá nên không nghe thấy tiếng gọi, rồi có tiếng gì đó “rắc rắc”, một gã
béo vừa bị hai cánh cửa thang máy đang đóng kẹp đúng vào người, nhìn hai bên cơ
thể trông thật khủng khiếp, giống y như củ khoai tây to vừa bị nghiến nát.

Tôi bất đắc dĩ liếc qua, buồn cười quá mà không
dám cười, cô bé đứng cạnh cửa thang máy thì cứ liên tiếp tạ lỗi: “Xin lỗi…”

Sự cố bất ngờ này khiến cho gã béo ấy thực sự
không thoải mái, đại khái là hắn ta cho rằng bệnh viện là thiên đường, bác sĩ
là những thiên sứ, còn hắn là thượng đế, cho nên hắn hằm hằm rồi phun ra một
câu: “Hừ, mẹ mày bị điếc à…”

Nhưng hai cô bé thực tập sinh vẫn cứ nói chuyện
ri rỉ ra rả không ngừng, hơn thế nữa lại còn rất hứng chí đi từ tầng năm xuống.

Bình thản quá khiến người ta phát bực.

Đương nhiên tôi cũng chẳng thoải mái, liếc qua,
rồi tôi liếc mắt nhìn lên gã béo ấy một cách khinh miệt, vừa nhìn vừa nghĩ, bị
kẹp một tí có gì đáng phải kêu than như hồn ma thế không chứ, cũng chẳng phải
người ta kẹp vào cây cột quý truyền đời của nhà hắn, chỉ như dính chút son môi
thôi, làm gì mà phải kêu lên giống như phản ứng của con heo thế, có thể nói là
đôi mắt tôi lúc nhìn hắn chứa đầy một sự khinh rẻ, coi thường.

Cuối cùng hắn ta không chịu nổi nữa, nhìn tôi một
cái, có một chút xấu hổ, rồi đưa mắt nhìn sang chỗ khác, qua một lúc sau hắn lại
quay sang nhìn tôi, phát hiện tôi vẫn đang nhìn hắn, bèn vội vã giải thích:
“Tôi..hôm nay tinh thần không được tốt lắm.”

Tinh thần không tốt lại chạy đến đây gây chuyện
thì đúng là có bệnh, bệnh điên dại, tôi lườm hắn một cách khinh thường rồi nhìn
thang máy sắp dừng lại, nhanh chóng bước chân, đi theo vị bác sĩ đeo khẩu trang
bước ra ngoài.

Tôi quên mất không nhìn thang máy đang dừng ở tầng
mấy, cho nên nhìn những phòng bệnh được bố trí giống hệt như ở khoa ngoại nhưng
chẳng có chút gì quen thuộc, mặt tôi mới đần ra, tự nói tự trả lời: “Đây là tầng
mấy nhỉ? Nhìn thì không nhìn mà đã xuống rồi.”

Một giọng nói nghe thật hay từ đằng sau người
tôi phát ra: “Đây là khoa ngoại phẫu thuật chung, cô muốn đi đâu?”

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì hết buột miệng trả lời
ngay: “Khoa ngoại gan mật.”

“Tầng dưới, bên trái thang máy.”

“Ồ, cảm ơn.” Tôi máy móc lấy khăn giấy lau nước
mũi đang không ngừng chảy, cũng chẳng kịp ngoái nhìn vị bác sĩ tốt bụng ấy, vội
vội vàng vàng xách túi chạy xuống.

Còn giữ lại một tiếng nói thật bé, và dường như
không nghe thấy tiếng cười.

Leo xuống cầu thang gặp bố nuôi, cây treo đồ bên
cạnh bàn làm việc của bố treo rất nhiều áo blouse trắng, nhìn một cái là biết của
thực tập sinh rồi, còn có cái hộp cơm của chuỗi cửa hàng sủi cảo, tôi ngay lập
tức nghĩ ngay đến thùng cơm – anh chàng đẹp trai kia.

“Lấy thuốc gì đấy, đưa ta xem nào.”

Tôi lườm bố một cái: “Làm gì, bố chẳng phải là
bác sĩ Trung y, đưa bố xem bố cũng có hiểu gì đâu, buổi trưa mọi người ăn sủi cảo
tôm tươi và nấm hương tăng giá ạ.”

“Phòng phẫu thuật cho đấy, chủ nhiệm lên chức rồi,
sủi cảo không ăn thì hỏng mất, mới chia qua đây.”

“À, đúng rồi Tịch Tịch, giới thiệu bạn trai cho
con nhé, con thấy thế nào?”

Mắt tôi sáng lên: “Đẹp trai không?”

“Đẹp”.

“Bác sĩ hay không phải bác sĩ.”

“Làm ở phòng phẫu thuật khoa ngoại, trẻ trung tuấn
tú, du học ở Nhật về.”

“Thế thì thôi.”

“Sao thế con?”

Tôi bĩu môi trả lời: “Con chẳng thèm bác sĩ đâu,
bị bệnh hết, đi ngủ không tắt máy điện thoại, ngủ được một lúc thì đột nhiên có
tiếng hát “Cửa nhà tôi luôn mở, lòng mở rộng dung nạp trời đất”, cứ như thế mãi
không sớm thì muộn thần kinh cũng suy nhược.”

“Hà hà, con không phải vẫn luôn thích bác sĩ à?
Thằng nhóc trước kia chẳng phải cũng là bác sĩ sao?”

“Đừng nhắc đến hắn nữa, mất hứng, con mà yêu ai
học ngành y thì con tự ngược đãi với mình à?”

Lúc ấy rất thịnh hành trò chơi diểm danh, trên
blog có linh tinh loạn xị các đề tài, trong đó có một câu hỏi khiến tôi ghét nhất
là: “Tôi có khả năng sẽ kết hôn với người học chuyên ngành nào nhất.” Khi đó,
tôi không một chút do dự mà viết: “Chắc chắn không phải là học y.”

Sau đó, mấy câu trả lời này bị các bạn học cùng
ngành y trường tôi nhìn thấy, mọi người hí hửng cười trên nỗi đau của tôi: “Du
Tịch, cẩn thận không thành sinh viên Y nhé, tương lai lấy chồng, chồng mà là
bác sĩ, xem bạn có khóc nổi không…”

Khi ấy, tôi nghĩ một cách rất thoải mái và đơn
giản, sợ gì chứ, nói ra được tức là chẳng phải sợ gì nguyền rủa, nguyền rủa nhiều
quen rồi.

Vì muốn nhấn mạnh cái tinh thần ấy mà tôi viết
thêm một câu khiến tôi phải hối hận cả đời, hơn nữa lại còn bị bố nuôi tôi thường
xuyên mang ra trêu chọc tôi: “Tôi chẳng thèm tìm ai học y, có chó mới tìm.”

loading...

“Được rồi, không muốn thì thôi vậy, con về nhà
ngoan ngoãn uống thuốc đi.”

Gần khỏi hẳn cảm cúm, thì cũng là lúc những chiếc
nơ đỏ dần dần biến mất trong mắt tôi, đứng dưới ánh nắng chói chang, dường như
tất cả khí độc trên người đều bị quét sạch hết, tôi lại bắt đầu thấy nhớ chuỗi
cửa hàng sủi cảo ở căn tin.

Xếp hàng là việc khiến tôi thấy phiền phức nhất
trên thế giới, đặc biệt là những lúc có người chen ngang vào sau chỗ những người
quen biết của họ rồi quẹt thẻ lấy cơm, tôi phát chán ngán bực mình đến mức lửa
cháy ba tấc…

Đã là lần thứ ba rồi, có một gã con trai tướng mạo
xấu xí chen ngang trước mặt tôi, mồm miệng hăm hở nói: “Tất cả thịt, mười tệ.”

Vì muốn tránh chửi rủa ở đây, tôi liền học theo
cái biểu tượng sự “khinh bỉ” trong QQ, rồi giơ ngón tay cái ra, chỉ xuống mặt đất,
để thể hiện thêm mức độ khinh rẻ của tôi. Vừa rút tay về thì tôi bắt gặp ngay một
ánh mắt hiếu kỳ đang trừng trừng nhìn tôi.

Lại lạ thùng cơm đẹp trai, đến ăn sủi cảo, còn đứng
xếp ở ngay hàng bên cạnh, anh ta chỉ lạnh nhạt nhìn qua tôi, đến bản thân tôi
còn cảm thấy xấu hổ vội vàng để tay xuống, sau đó bình thản nhìn vào món sủi cảo.

Và có một giọng nói nho nhỏ phía bên cạnh đập
vào tai tôi: “Thầy Cố, thầy cũng đến sao, đến đây ăn sủi cảo à?”

Nghe thấy một tiếng nói rất quen thuộc: “Cho vào
hộp nhé, để mang về.”

“Thầy Cố ơi, thi môn lý luận y học lâm sàng có
được ôn theo chủ điểm không ạ, hay là phải thi hết.”

Tôi nhẹ nhàng hướng mắt lên liếc nhìn anh chàng
đẹp trai một cái, anh ấy đang đứng sau cậu sinh viên kia rồi nói chuyện bằng một
thái độ rất ấm áp, nhẹ nhàng: “Thi môn ngoại khoa có cần trọng điểm không, lúc
học nên nắm được rồi chứ.”

Tôi “Ờ” một tiếng, trong lòng lạnh lùng nhìn cậu
sinh viên kia khinh bỉ, cái gì mà phải ôn trọng điểm, phẫu thuật nội tạng ký
sinh trùng cũng được thôi, nhưng vấn đề là sau này bệnh nhân lại không chỉ mắc
phải mỗi mấy cái bệnh được “ôn trọng điểm”, ra trường rồi thành một bác sĩ vô dụng.

“…Nội dung tôi dạy chỉ có thế mà thôi”, anh ấy lạnh
lùng mỉm cười: “Về học thuộc tất cả những thứ ấy là được rồi.”

Tôi đoán là lúc ấy không chỉ có tôi mà những người
khác cũng đều bị choáng, không phải là bị khiếp sợ, mà là thấy nghẹn lại.

Thầy giáo này nhất định là bụng dạ đen tối,
trong lòng tôi đang lặng lẽ tính toán, bề ngoài thì hiền lương, khiêm nhường,
văn vẻ thư sinh, nhưng thực chất bên trong đen tối, độc ác vô cùng, vô tận,
chuyên đi hành hạ học sinh.

Nhưng sau này khi tiếp xúc tôi mới nhận ra rằng,
Cố Tông Kỳ trời sinh đã nghiêm khắc cẩn thận, làm việc gì cũng rất chỉnh chu,
có lúc thấy thích sự thẳng thắn chân thật ấy, nhưng đôi lúc thấy thật quá cố chấp,
chứ bản chất anh ấy không phải là người lòng dạ đen tối, mà thực tế là một người
rất thuần khiết.

Chỉ là lúc ấy tôi không hiểu thôi. Mua sủi cảo
xong, tôi quay người sang thì đúng lúc nhìn thấy một bạn cùng lớp lâm sàng hệ
năm năm, vừa đi vừa nói, nhắc đến chuyện “Thầy Cố” lúc nãy, tôi bèn nói: “Thầy
giáo bạn mặt mũi tỏ ra công bằng và rõ ràng như thế, các bạn có cảm thấy gì
không?”

Một nhóm mấy đứa học sinh nhãi nhép khoa lâm
sàng chắc chắn là đã học hành đến đần ra rồi đáp lại tôi “Cái gì? Thái độ cái
gì, thái độ đúng đắn thì nên học hỏi.”

Tốt nhất là tôi nên giải thích cho bạn họ “Các bạn
cảm thấy thầy ấy thế nào?”

“Tốt một người thầy giỏi”

Tôi vẫn cứ từng bước dẫn dắt hắn: “Ngoài những
việc tốt ra, có bị tin đồn gì không?

“Không có” hắn trả lời vẫn cứ dứt khoát như thế.

Tôi bắt đầu hoài nghi bạn sinh viên này chắc
không phải học lâm sàng mà là khoa học khác, hắn lườm tôi một cái nói: “Này Dụ
Tịch, nếu bạn có hứng thú như thế thì đến học viện của chúng tôi nghe giảng đi,
hình như đúng chiều nay, sinh viên năm tư học môn ngoại khóa đấy, bạn có đi
không?”.

Nghĩ đến chàng đẹp trai, tôi liền bắt đầu dối
lòng nghĩ một đằng nói một nẻo: “Ặc, tớ chẳng có một chút cảm hứng nào với thầy
ấy cả, bạn thừa biết những ai học y tớ đều không có hứng thú, ê, đừng nhìn tớ
như thế, thực sự là không có đâu”

Hắn cứ nhìn tôi đầy hoài nghi: “Không có gì đâu
tám mươi phần trăm các bạn nữ trong viện của chúng tớ đều thích thầy ấy, thầy
là bác sĩ phòng phẫu thuật bệnh viện Đông Hoa, dạy môn ngoại khoa cho chúng tớ,
môn khái luận cho lớp kiểm lâm sàng, dù sao thì tớ cũng chỉ biết có nhiều như
thế thôi.”

Rồi hắn lại nhìn tôi một cách thương hại nói:
“Không sao, Đồng Nhược Thiên bị điều đến bệnh viện Thị Trung thực tập rồi, bạn
có thể yên tâm vào viện tớ học trong một thời gian ngắn.”

“Ặc, từ lúc nào tớ phải đến viện bạn nghe giảng
chứ?”

“Con gái, đúng là động vật nghĩ một đằng nói một
nẻo, đi thôi, đi thôi, buổi chiều còn phải đi tạo xương.”

“Này, bạn sao có thể đừng quá nhạy bén như thế
không, trù dập người khác quá rồi đấy.”

“Trù dập sao? Ui, xin lỗi nhé, quen rồi sẽ bình
thường thôi, thôi không có thời gian nữa rồi, đi thật đây.”

Buổi chiều lúc ngủ dậy, tôi ngần ngại một hồi rồi
cũng chạy qua viện y học bên ấy. Viện y học của trường tôi là một học viện rất
độc lập, có một chút mùi vị, màu sắc khác với các học viện khác.

Rất lâu rồi tôi mới đến đây, kể từ lúc chia tay
với Đồng Nhược Thiên, nơi này chính là cái gai trong lòng tôi, mỗi lần nhìn thấy
những bàn học quen thuộc và những cáo biểu trên hành lang, tôi đều cảm thấy ngạt
thở.

Bình thường thì lớp lâm sàng học ở giảng đường lớn,
tôi tỉ mỉ chú ý đến quyển sách những sinh viên đang lần lượt đi vào cầm trên
tay, bìa bọc da màu xanh da trời, dày cộm như viên gạch, trên mặt sách có hình
dáng chữ Ngoại khoa học, mọi người đều vội vã theo nhau vào lớp học.

Cái nhìn đầu tiên tôi đã bắt gặp người thầy giáo
vô cùng điển trai đang đứng trên bục giảng. Anh ấy đang kiểm tra bài tập, trên
bục giảng còn có mấy cô sinh viên vây quanh anh ấy nói chuyện, anh ấy chỉ lạnh
lùng mỉm cười, nói vài câu gì đó nho nhỏ. Tôi nhìn thấy trên bài tập có ghi tên
của anh ấy – Cố Tông Kỳ.

Phía trên mặt còn có ký hiệu rất khó đọc của bệnh
viện Đông Hoa.

Nói thật thì, anh ấy giảng bài cũng không phải
là xuất chúng lắm, ít nhất không thể sánh với sự lợi hại của các thầy cô giỏi
nói chém gió bên học viện của chúng tôi, nhưng có điều anh ấy thực sự rất
nghiêm khắc, không những bài giảng trên máy chiếu được trình bày vô cùng tỉ mỉ,
chỉnh chu, mà thầy còn viết nội dung bài lên bảng, từng nét phấn viết thật đẹp,
bay lượn khiến người ta phải xúc động.

Tháng Năm. Bầu trời trong xanh, nắng, vài đám
mây nhỏ thưa thớt bay trên không trung, một mảng màu xanh biếc như xuyên thấu
qua thủy tinh, chiếu rọi trong mắt tôi. Những cơn gió thổi nhè nhẹ, dễ chịu khiến
tôi có cảm giác muốn rơi vào giấc ngủ, tay bên cạnh không có sách, ngồi cũng thật
ái ngại, đầu óc đang tự do bay lượn, thì nghe thấy thầy ấy hỏi: “Bốn triệu chứng
lâm sàng lớn của bệnh tắc ruột là gì?”

Theo phản xạ có điều kiện, tôi tùy tiện trả lời
như bình thường vẫn hay học ở lớp chuyên ngành: “Đau”

Từ này vừa được nói ra, thì rất nhiều người,
hình như cũng phải gần một nửa sinh viên trong lớp đều nhìn chằm chằm vào tôi với
ánh mắt kỳ lạ, mà rất là không đáng, khiến tôi dựng hết cả tóc gáy, chớp chớp mắt,
nói lý nhí: “Em nói gì sai à?”

“Bạn sinh viên này nói không sai, là đau đớn, và
ngoài ra còn có ba triệu chứng nữa là: sốt, nôn, tức…”

Tôi bất đắc dĩ nói thẳng một câu: “Có nói gì sai
đâu, làm gì mà nhìn tớ kỳ quái như thế chứ?”

Sau này tôi mới biết là, cái đám điên rồ học y
này lúc lên lớp, ngoại trừ việc im lặng nghe giảng thì chỉ im lặng ghi chép
bài, nếu có người nào nói chuyện hoặc mở miệng nói chen vào thì tuyệt đối sẽ bị
số đông còn lại “giết” trong giây lát.

Quả nhiên là chẳng có tý không khí hài hòa nào của
giảng đường, khác hẳn với chuyên ngành của chúng tôi khi lên lớp, mọi hình ảnh:
ăn uống, ngủ gật, chơi điện tử, nói chuyện…cái gì cũng có, học viện Nhã Điển,
trăm hoa tụ họp, những cành hoa được xem là thật hài hòa.

Cuối cùng tôi cũng tiêu hóa hết tiết học, ngược
lại học được không ít kiến thức, ít nhất cũng là biết được khi bị đau thì phải
đi bệnh viện, chứ không được coi thường và tự chôn sinh mạng nhỏ bé của bản
thân. Tôi từ từ duỗi thẳng lưng ra, vừa đứng dậy thì nghe có tiếng ai dó gọi từ
phía sau: “Bạn ơi, thầy Cố gọi bạn đấy.”

Tôi giật mình, ngẩng đầu lên thì thấy ánh mắt của
vị thầy giáo điển trai, một lúc ngần ngại qua đi, thấy ấy nhìn tôi và mỉm cười
nhẹ nhàng hỏi: “Em không phải là học sinh lớp này đúng không?”

Tôi rất bàng hoàng nói một tiếng: “Vâng. Tùy hứng
đến học một tí thôi ạ.”

“Nghe giảng có hiểu không?”

“Cũng được, nhưng em cảm thấy những thứ này
không thể nghe nhiều được.”

Thầy lại hỏi một cách hiếu kỳ: “Tại sao?”

“Thầy không cảm thấy là học nhiều những thứ này
thì bản thân sẽ có cảm giác mình cũng đang bị mắc phải những triệu chứng giống
như thế à, ngày trước em có đi nghe một bài giảng về vi khuẩn viêm phổi gì gì đấy,
mà đúng lúc ấy em đang bị cảm, bị ho nên bị ám ảnh đến mức phát sợ.”

Đôi mắt đẹp của thầy đưa nhè nhẹ lên phía trên,
ánh mắt lại di chuyển: “Em có thường hay học chuyển lớp thế này không?”

“Cũng bình thường, không việc gì bận nên em đến
nghe thử, có thể xem là tiết học bảo vệ sức khỏe.”

Tôi nheo lông mày lại, bản năng thôi, tôi rất
ghét người khác thẳng thắn hỏi tôi chuyên ngành và tên tuổi như thế này, thầy
giáo điển trai này đã vô tình động chạm một chút vào lòng tự tôn của tôi. Có lẽ
tôi đã giữ phong thái ấy lâu rồi, rất lâu rồi tôi cũng không nói chuyện với đàn
ông, cho nên vấn đề này cũng là một điều dễ hiểu và đương nhiên, đối với tôi mà
nói có chút nhạy cảm.

Lúc ấy, tất cả những cảm tình đã có đều biến mất.

Cho nên tôi đáp: “Em là Thủy Bình, người đời thường
gọi là Thủy Hóa, đến trái đất du học ạ.”

Thầy ngẩn người ra một lúc, trên mặt chưa kịp xuất
hiện bất cứ một biểu cảm thích ứng nào thì tôi đã quay mặt đi, chuốn mất tiêu rồi.

Đi từ học viện Y học ra thì ngày mùa hạ trời đã
xế chiều, những đám mây trắng dần bị nhuộm màu hồng nhạt của ánh nắng chiều tà,
đài phát thanh của trường đang phát bài hát của Vương Phi Gửi cho bản thân bức
thư tình.

“Viết một bức thư tình cao quý, dùng lời nói của
chính mình viết thành thiên thư, không biết yêu bản thân mình thì làm sao biết
yêu người khác…”

Tôi cũng nhẹ nhàng hát nhẩm theo bài nhạc, sau
đó rút điện thoại nhắn tin cho một bạn nữ đang học cao học ở viện Trung hoa:
“Hôm nay có một người rất đẹp trai để mắt đến tớ nhé, chàng hỏi tớ học ở viện
nào?”

“Nằm mơ rồi, muộn thế này cậu mới tỉnh dậy à?”

“Không, là thật đấy. Cậu ghen tỵ với tớ đấy à,
he he nhưng lúc ấy tớ thể hiện là rất có tính công kích.”


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: