truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 10 part 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Màn đêm nhẹ nhàng bao trùm thành phố yên tĩnh
này, đám mây dày đặc đè nặng lên bầu trời, tôi đứng ở cửa sổ, nhìn ra phía bóng
đèn xa xa đang hắt ra những tia sáng đỏ mờ mờ, tôi đoán mùa đông chẳng bao lâu
nữa sẽ đến.

Lại nói chuyện phiếm với Cố Tông Kỳ một lúc, đến
cả chào tạm biệt cũng nói mấy lần liền mới chịu cúp máy. Tự cười mình ngốc nghếch,
nhưng cảm giác hạnh phúc bé nhỏ tràn ngập cứ xâm chiếm trong lòng, như nước suối
cuộn lên từ đáy lòng.

Thế nhưng thường sẽ có rất nhiều những câu trả lời
ẩn chứa đằng sau tấm gương cuộc sống, tôi cứ dõi theo nó mãi, mà lại chẳng đủ
dũng khí để mở bung nó ra, vì Cố Tông Kỳ nói, Tịch Tịch, nếu như bây giờ em thấy
mình rất hạnh phúc, thế thì cần gì phải nhớ lại quá khứ.

Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ, tôi mơ thấy
mình đang chạy trên một con đường dài, mùi nhựa trên sân vận động, bỗng nhiên
được phủ đầy lớp hoa tuyết, con đường đó dài như thế, khiến tôi có chạy thế nào
cũng không đến cuối đường.

Bên tai có tiếng khóc nức nở, rất nhẹ, nhẹ như
bông hoa rụng rơi xuống nước, nhưng rất nhanh lại chẳng thấy gì, giống như sự
trầm lặng của cái chết.

Trong bóng đêm, tiếng tuyết rơi theo nhịp điệu.

Tôi giật mình ngồi bật dậy, không biết là từ lúc
nào cửa phòng đã bị mở ra một khe nhó, ánh đèn bên ngoài từ khe hở hắt vào
trong phòng, mang theo một ít bụi nhỏ làm mờ mắt tôi lại.

Ngoài hành lang có tiếng bước chân khe khẽ của hộ
lý, tôi không bật đèn, kéo một chiếc áo lên mặc và bước ra ngoài, thì nhìn thấy
cửa phòng đối diện có một cô gái nhỏ bé hơn tôi đang đứng đó.

Từ trước nay tôi chưa thấy có ai ở trong bệnh viện
lại khóc nghe thương tâm như vậy, nước mắt đã trở thành một loại chất lỏng giá
rẻ, đưa cho cô gái một tờ khăn giấy, tôi hỏi nhỏ cô: “Đừng khóc nữa, cô sao thế?”.

Tôi cũng không biết mình đang làm điều này là vì
cái gì, là bản năng, hay là sự đồng cảm, tôi cũng không rõ nữa.

Cô cầm lấy tờ khăn giấy, úp mặt vào tay, và phải
một lúc rất lâu sau đó lúc tôi bắt đầu thấy lạnh toát, thì cô nói: “Bên trong
kia là bạn trai em, chị có tin không, bác sĩ nói anh ấy không ổn nữa rồi, nhưng
ba ngày trước, anh còn ở bên em rất khỏe mạnh mà, còn đi ăn cơm cùng bạn bè em
nữa”.

Giọng nói của cô đã không còn bình thường nữa,
dường như đó là tiếng khóc của bộ não, được phát ra một cách cứng nhắc, lúc ra
đến không trung, nó lập tức vỡ vụn.

“Anh ấy nói dối em, ba năm trước anh đã làm phẫu
thuật cắt bỏ phần ung thư dạ dày, em lại chẳng biết gì cả, chẳng biết gì hết,
bây giờ anh nói với em là anh phải chết, em phải làm thế nào đây…”

Cô gái từ từ khụy người xuống cạnh bức tường lạnh
băng, quỳ trên sàn, mái tóc dài xõa trên cánh tay cô. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng
khóc đó, nó là một loại kiềm chế, bi thương đến khóc than trong tâm hồn, đau đến
tận xương tủy, tôi chỉ có thể đứng đó mà nhìn cô, chẳng thể làm gì được.

Đột nhiên trong phòng có tiếng động nhỏ, một giọng
nói yếu ớt vọng ra: “Lâm Lâm, em đang ở đâu?”

“Ôi” một tiếng cô gái liền đứng dậy, vội vàng
lau nước mắt, sau đó tôi ngạc nhiên khi thấy cô chẳng còn một giọt nước mắt nào
cả, mà hơn thế khóe miệng cô còn nở nụ cười bình thản, giọng nói cũng trở nên
nhanh nhẹn: “Em đây”

“Em đang hỏi bác sĩ về tình trạng bệnh của anh,
không sao cả, anh cứ nghỉ ngơi đi, em luôn ở đây, anh tỉnh dậy là thấy em”

Bên trong có âm thanh vọng ra, dường như là tiếng
bị kiềm chế đến tột cùng, âm thanh này tôi nghe rất quen thuộc, đó là tiếng của
những bệnh nhân bị cơn đau giai đoạn cuối bệnh hành hạ, có lúc thuốc giảm đau
cũng không có tác dụng, khiến bệnh nhân đau đến mức chết đi sống lại.

Đau rồi lại thấy tê cứng, tê cứng rồi lại đau,
cái chết mới là sự kết thúc cuối cùng.

Quay người ra cô gái lại khóc, hai tay bắm chặt
lấy bức tường không có nếp gấp khúc nào, càng nắm càng chặt.

Tôi thấy trong màn đêm vắng lặng kia tuyết rơi
càng lúc càng nặng, bóng đèn trắng ngoài cửa sổ bệnh viện lại chuyển thành mơ hồ,
tuyết bám trên cửa kính sẽ lại thành những giọt nước trong veo, màu trắng nhợt
phủ kín trời đất.

Hộp kí ức như có một cái vít đóng “bộp” một cái,
rơi trên mặt đấy, phát ra âm thanh ảm đạm mà trong veo, như có cái gì đó muốn vụt
ra ngoài. Nhưng, tôi lại mơ hồ chờ đợi sự thật xuất hiện, trôi nổi mà xuất hiện
chỉ là sự bối rối không rõ ràng.

Tôi trở về phòng mình khi cơ thể đã lạnh đến mức
không còn cảm giác, một đêm mất ngủ.

Ngồi bên khung cửa sổ nhìn tuyết rơi cứ như đây
là sự kết thúc của đời tôi.

Buổi sớm, tôi mơ mơ màng màng bị lay dậy, mở mắt
ra là thấy Cố Tông Kỳ với cặp lông mày đang hơi nhíu lại, hơi ấm từ tay anh
truyền sang người tôi: “Sao thế? Sao lại ngủ ở đây vậy? có chuyện gì xảy ra
à?”.

Tôi lắc đầu: “Không sao, đêm qua xem tuyết rơi
quên cả ngủ”.

“Sao thế, hình như có tâm sự gì à?”.

Khuôn mặt bi sầu của cô gái đó, cái dáng vẻ mạnh
mẽ mà vui vẻ, lại một lần nữa xuất hiện trong đầu tôi, tôi liền hỏi anh: “Phòng
đối diện đó có phải cũng là một anh chàng trạc tuổi em không?”.

“Ừ, đúng đấy, giai đoạn cuối ung thư dạ dày, sao
vậy?”.

“Không cứu được à? Một chút hy vọng cũng không
có sao? Chẳng phải là có thể dùng tia phóng xạ và thuốc nữa mà?”.

Sự vô tư bình yên trong đôi mắt anh dần biến mất
thay vào đó là những lo âu đoán đúng tâm trạng tôi: “Tịch Tịch, em làm sao vậy?
Nghe anh nói, cậu thanh niên đó ba năm trước đã làm phẫu thuật cắt bỏ phần dạ
dày bị ung thư, bây giờ bệnh đã di căn, đã không có cách nào nữa rồi”.

“Sao thế, tối qua làm sao hả?”.

“Em… Em không biết, cô gái đó, bạn gái anh ta
khóc rồi lại mỉm cười, em không nhớ nữa, em chỉ thấy hình như, em nhớ lại một
chút, nhưng đúng là một chút đầu mối cũng không có”.

Người tôi bị anh ôm chặt, tôi rất sợ hãi, ngay cả
tôi cũng đang cảm nhận thấy anh đang run lên, vòng tay của anh chặt như thế,
xương va vào nhau như phát ra tiếng kêu, anh vỗ về tôi: “Không sao, không sao cả,
qua rồi là tốt rồi mà”.

“Chúng ta đi thôi, Tịch Tịch, đừng nghĩ nhiều nữa,
nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ gì nữa nhé”.

Vì buổi sáng ký túc không có nước nóng, nên tôi
về nhà Cố Tông Kỳ.

Trên đường màu trắng phủ kín, cả thành phố như một
bệnh viện lớn, đã bị màu trắng âm u và sự sợ hãi bao trùm, như ngụ ý tôi có một
số việc đã từng bị tuyết trắng cuồn cuộn như thế này bao phủ, đợi đến khi tuyết
tan chảy thành nước, thì trí nhớ bị chôn vùi kia mới dần lộ diện. Nó trong trí
nhớ của tôi, mở mắt ra là cười gian xảo với tôi.

Vậy là cuộc sống của tôi bị đảo lộn.

Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc,
sau đó tôi mới hiểu rằng, những người đó, những việc đó, là những thứ dịu dàng
mà vững chắc luôn ở bên tôi, chưa bao giờ rời xa.

Cố Tông Kỳ, tôi đã từng hỏi anh, là một bông hoa
có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ
trống rỗng kia, em nhớ anh đã đưa cho em một bức tranh của Van Gogh Hoa hướng
dương màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.

Sau này tôi mới biết, ngôn ngữ của hoa hướng
dương là tình yêu thầm lặng.

Như những năm tháng cô đơn đó, anh vẫn dành sự
chăm sóc cho em.

Trong hơi nước ấm, nhìn mình trước gương mờ ảo,
bỗng nhiên nước mắt trào ra.

Những mảng ký ức đã qua, cuối cùng lại từ từ
quay lại trong đêm tuyết rơi trắng xóa ấy, đằng sau tổn thương đã được chôn kín
đó, đằng sau bi kịch mà tôi không muốn đối diện với nó, tình yêu của anh, trong
giấc mơ của tôi và trong hiện thực, nó dài và miên man, tựa như câu thơ.

Vậy là nỗi cô đơn của tôi lại bừng nở.

Vậy thì, Cố Tông Kỳ, em cũng nên quên anh đi,
xin lỗi anh, em yêu anh.

Yêu anh như yêu chính bản thân mình, như người
thân yêu thương anh, tiếc là, không phải như yêu người yêu, yêu anh như thế.

Vậy thì, đã đến lúc cần sự lãng quên.

Tôi lau đôi mắt đã đỏ lên, luống cuống lau người,
thay một bộ quần áo ngủ mới. Hơi nước mờ ảo trên kính đang tan dần, mặt tôi
cũng dần tươi tỉnh hơn, lại trở về là Dụ Tịch mọi khi.

Dưới mắt quầng thâm chỉ còn mờ mờ, nhắc tôi về
ác mộng đêm qua, còn có rất nhiều điều trống vắng trước đây, bí mật đã bị thời
gian che lấp.

Chỉ là, biết tin tức như thế, tôi bỗng thấy bình
tĩnh, sau khi một giấc mơ đẹp đẽ quá dần bị biến mất, chỉ còn lại là sự tiếc nuối.

Có lẽ, trong ý thức của tôi đã tự chấp nhận được
một điều xấu như thế.

Nhưng chỉ là bản thân mình, là sự chống chọi bản
năng mà thôi.

Tôi lòng đầy tâm trạng bước ra ngoài, ngẩng đầu
lên thì thấy trên bàn ngoài phòng khách là một bát cháo nóng hổi và những món
ăn được bày biện, lúc đó mới thấy bụng mình trống không, Cố Tông Kỳ cười:
“Nhanh lại ăn thôi, ăn xong thì đi ngủ”.

Tôi nhận lấy đũa anh đưa cho, nếm một miếng,
toàn là bữa ăn dinh dưỡng của bệnh viện, không có cảm giác muốn ăn. Cháo được hầm
khá kỹ, vừa đủ nóng, hơi nóng đưa lên từ tận đáy lòng làm dễ chịu từng bộ phận
trên cơ thể.

Sau khi ăn xong, anh đưa khăn cho tôi lau lại
tóc vẫn còn đang ướt, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tóc tôi lau nhẹ, giống như bảo
vệ tóc tôi trong lòng bàn tay anh, trái tim tôi lại rung động, cả người tôi lại
như tập trung vào chỗ này.

Có một loại người, vô tư không suy nghĩ, thậm
chí là ngốc nghếch không để bụng thứ gì bao giờ, tâm can thế nào cũng không
đoán được, nhìn bề ngoài thì rất thanh bình, nhưng nội tâm lại hoàn toàn khác.

Từng cho rằng một người chỉ là như thế, sự cô
đơn ít ỏi, hai người thì cũng như thế, có nhau hiếm hoi, trong tính cách đã dần
xâm nhập vào cái virut gọi là thờ ơ, nếu nói có thể di chuyển cái vẻ ngoài của
sự lạnh nhạt, thì chỉ có mặt trời ấm áp.

Lúc nhỏ có đọc một câu chuyện, gió bắc và mặt trời
cá cược nhau xem ai có thể cởi bỏ lớp áo bông dày của con người, và gió bắc gắng
sức thổi, con người lại làm lớp áo của mình kín đáo hơn, mặt trời chỉ chiếu ánh
nắng ấm áp của mình lên mặt đất, con người lại vội vã cởi bỏ lớp áp bông dày
ra, hoan hô mừng mùa xuân đến.

Gió bắc chỉ mang lại sự tổn thương, chỉ khiến
con người càng ngày càng đề phòng, còn mặt trời lại chính là hơi ấm của sinh mạng,
băng tuyết bao phủ mùa đông có cứng hơn cũng bị tan chảy thành những giọt nước
thanh khiết, những thứ tốt, những tình yêu đó, xâm chiếm trái tim, thế là tình
yêu phát triển.

Nhưng, khi Cố Tông Kỳ tốt với tôi thì tôi lại chẳng
tốt với anh, thực thế thì những gì tôi nhớ được là sự lạnh nhạt và tính cách trẻ
con của tôi, và còn sự thờ ơ không giới hạn, cùng với không ngừng hỏi bản thân:
“Tại sao tôi lại bên anh?”.

Hoặc là lòng tham muốn có được hơi ấm của anh, mỗi
khi tôi chờ đợi bên giường bệnh của Tần Chi Văn, nhìn thấy anh khá hơn, lúc anh
ngủ ngon, tôi sẽ mệt mỏi ngủ thiếp đi, và khi tỉnh dậy, lại thấy mình đang ngủ
trong phòng ngủ của bác sĩ.

Ánh sáng trắng mơ hồ trước mắt tôi, còn có hình
bóng của người con trai đó, tôi khép mắt lại và dựa vào ghế.

Lúc đó lại chẳng nói được gì, rất sợ anh âu yếm
nhìn tôi, sẽ khiến tôi bật khóc mất.

Tất cả đều là lỗi của tôi, ương bướng quấy rầy Cố
Tông Kỳ, lại tàn nhẫn lãng quên anh, khoảng thời gian đó tôi không muốn bị lặp
lại lần nữa, nó bị tôi khóa kín trong cái hộp hồi ức.

loading...

Tay anh nhẹ nhàng chạm lên tóc tôi, giữa những sợi
tóc có cái gì đó, đầu tôi nghiêng sang, lọn tóc đó vướng vào tay anh, anh nhìn
tôi cười cười: “Sao vậy, em đang nghĩ gì thế?”.

Tôi mở miệng ra, nhưng chẳng nói được gì cả, chỉ
từ từ ghé sát vào người anh. Sợi tóc dài bên tai tôi, trơn theo ngón tay anh,
những giọt nước cùng tay anh lăn xuống, lăn xuống chiếc áo sơ mi màu nhạt của
anh, chẳng mấy mà thấm ướt một khoảng áo anh.

Một trò đùa ác vui vẻ.

“Bên này vẫn chưa lau này, Tịch Tịch, đừng nghịch
nữa, không lau khô là em bị đau đầu đấy”.

“Không cần đâu”.

Anh ngồi thẳng lên, ôm tôi dưới phía đùi anh: “Tịch
Tịch cái cúc áo bé nhỏ này, đừng động đậy nữa, quần áo cũng có nước này, hừm, đừng
nghịch nữa nào”.

“Như thế này mới vui mà”.

“Em chỉ biết chơi thôi, xuất viện là lại bắt đầu
nghịch ngợm rồi”.

Tôi đưa tay véo anh, hỏi anh: “Trước đây em cũng
thích trêu đùa anh à?”.

“Không, em lúc đó, còn không thèm để ý đến anh”.

“Nói điêu!”.

“Được rồi, được rồi, anh điêu đấy, Tịch Tịch,
anh đi thay quần áo, quần áo anh bên này đều ướt rồi, lạnh lắm”.

Giọng anh còn chưa dứt thì đã bị tôi hôn, cả
chính anh cũng giật mình, nhưng khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ có một mong
muốn này.

“Cố Tông Kỳ, em rất nhớ anh, rất nhớ anh”.

Nhớ anh đang chờ đợi em trong những năm tháng vô
vọng kia, khiến em lần đầu tiên tỉnh dậy là có thể yêu anh sâu nặng, nhớ khóe
miệng anh cong cong lên và gọi em là “cái cúc nhỏ”, nhớ anh rất nhiều, nhớ đến
không kịp hôn và ôm anh.

Tình cảm này là do chính tôi chọn, nụ hôn này
không biết sẽ kéo dài bao lâu, tôi cắn nhẹ, thân mật như trẻ con cắn viên kẹo
quả ngọt ngào.

Thế nhưng sau đó từ từ lại trở thành nụ hôn của
anh, nóng bỏng, hơi thở ướt át như những lớp sương mỏng trên cành lá buổi sớm
mai, dần sần dưới ánh mặt trời nó mở mình ra, dùng hơi thở đặc biệt, khiến một
ham muốn nào đó trên cơ thể tự xuất hiện, chìm đắm một cách không tự chủ được,
hơi thở của tôi bị anh kiểm soát, đầu tôi vì thiếu khí nên cũng trở nên hỗn độn.

Trong miệng tôi như có mùi kẹo hoa quả, có chút
hương vị bạc hà, hương cháo lúc nãy như còn đọng lại giữa môi và lưỡi cũng trào
lên, tôi vẫn luôn cảm thấy nụ hôn của anh rất ngọt ngào, thực tế là, chính xác
nó là như thế này đây.

Phút giây đó nhớ đến lần đầu tiên của hai chúng
tôi, người con trai đang xem môn giải phẫu hệ thống cơ thể con người, giải phẫu
cục bộ và sản phụ khoa hành động của anh sống sượng như thế, lần đó tôi đau muốn
hét: “Cố Tông Kỳ, em cần thuốc gây mê, anh cho em một mũi trước đi”.

Anh căng thẳng toát mồ hôi, rơi xuống cánh tay
tôi ẩm nhờn.

Nghĩ đến đây tôi lại cười phá lên, làm anh cách
xa khỏi khuôn mặt tôi, nhẹ nhàng cọ vào mũi tôi: “Cô bé tinh nghịch này, tập
trung chút đi”. Sau đó lại là một nụ hôn say đắm.

Cơ thể có những phản xạ rất tự nhiên, rốt cuộc
cũng hiểu được cảm giác quen thuộc không tên đó đến từ đâu, đó là những vết
tích của sự gần gũi giữa hai làn da, ngay cả sau khi trí nhớ đã bị lãng quên,
hay là còn được giấu trong những vết tích kia.

Vốn dĩ muốn dùng một cách để quên lãng, cuối
cùng lại dùng một cách khác để nhớ lại nó.

Tình cảm đến không kịp trốn tránh, mạnh mẽ đến mức
có chút ảo mộng, giống như ngọn lửa của nắng chiếu ngày thu, đốt hết tất cả.

Cuối cùng thì tất cả những tia sáng đều tập
trung lại trong đôi mắt anh, nhỏ bé như hàng nghìn tầng sống dưới đáy đại dương
cuộn lên trong những đêm tối, mỗi một tầng đều là sóng to gió lớn, cuồn cuộn
trào dâng, vậy là tình yêu dày vò tan biến.

Hình như đã mơ một giấc mơ dài, nhưng thực ra nó
chỉ là một sự việc trong nháy mắt, chăn và gối mềm mại thơm tho, còn có mùi
thơm nhẹ quen thuộc trên người Cố Tông Kỳ.

Tôi mở mắt, thoáng chốc sự mệt mỏi tan biến, một
câu hỏi sống động lại xuất hiện trong đầu tôi, Cố Tông Kỳ không để ý thấy đôi mắt
tôi đang sáng lên, nhưng tôi lại khẽ khàng khép nhẹ mắt lại.

“Cố Tông Kỳ, sáng anh không đi làm à?”.

Anh nhẹ nhàng hôn lên trán tôi: “Một lúc nữa sẽ
đi, không phải em cái cúc bé nhỏ…”.

Nếu như là bình thường thì tôi đã níu anh ở lại
thêm với tôi, nhưng giờ đây tôi chỉ mong sao anh mau chóng đi. Tôi bật dậy:
“Không phải tại em, thôi được, anh mau đi đi, nếu không thì chủ nhiệm của anh lại
phê bình đấy”.

Anh lườm tôi một cái, cười cười: “Em đang đuổi
anh đi hả?”.

“Ừ, em đều nghĩ cho bệnh nhân đấy”.

Anh dậy thay quần áo, tôi ngồi ở mép giường,
ngón tay khẽ di chuyển đến cái áo khoác để cạnh đó, lấy điện thoại ra, rất cẩn
thận ấn phím: “Em muốn gặp anh, anh hai, em đều nhớ lại hết rồi”.

Gửi đến số của Tần Chi Văn.

Cố Tông Kỳ mặc xong quần áo rồi, anh bỗng quay
người lại, rút ra một cái hộp tinh xảo để trong cái tủ ở đầu giường, tôi sững
người một lúc, rồi nhớ ra, đó là chiếc nhẫn đã khiến tôi nghĩ đến rấy lâu, thực
ra nó là một đôi với chiếc của tôi.

Vậy cái của tôi, có phải là cũng ở trong hộp đó.

Thế nhưng tôi lại không dám nói với Cố Tông Kỳ,
là tôi đã nhớ lại tất cả rồi, chỉ là ngốc nghếch nhìn anh đeo chiếc nhẫn đó lên
tay tôi: “Đây là cái của em à? Trước đây phải không?”.

Anh gật đầu, trả lời: “Ừ”.

Màu bạc trắng nguyên chất lấp lánh trên ngón
tay, ánh sáng bình dị mà an lành, tôi hỏi: “Thế cái của anh đâu?”.

Anh rút ví tiền, cẩn thận mở ngăn ví ra, chiếc
nhẫn nam được cất trong đó, anh giải thích: “Tịch Tịch em biết là bọn anh khi
làm việc không được phép đeo những thứ này, nên đành phải để trong này thôi”.

“Anh vẫn để nó ở trong đó à?”.

“Ừ”.

“Sau này cũng sẽ vẫn để chứ?”.

“Ừ”.

“Cố Tông Kỳ, em yêu anh, rất yêu anh”.

Khoảnh khắc đó, anh có hơi thất thần, tôi không
nhìn thấy chút biểu cảm của anh, anh chỉ khẽ quay đầu đi, giấu kín thứ gì đó:
“Tịch Tịch, anh đi làm đây”.

Tôi đáp lại một tiếng, áp mặt vào ngực anh, anh
nhẹ nhàng hôn tôi, không biết thế nào cả, rõ ràng chúng tôi đang ở bên nhau,
nhưng tôi lại bỗng thấy bối rối mà bi thương.

Cánh cửa từ từ được khép lại, căn phòng lại vắng
lặng một hồi, màn hình điện thoại bỗng sáng lên: “Em tỉnh rồi à, hồi phục nhanh
đấy, Dụ Tịch, em muốn gặp anh à, anh ở nhà của Tần Chi Văn, em đến nhé”.

“Thực ra, anh sớm đã muốn lấy thân phận của anh
hai để được gặp em”.

Mặc xong quần áo, tôi bắt xe đến nhà Tần Chi
Văn, một nơi quá đỗi quen thuộc, để những hồi ức đó lại ùa về, trong không khí
quen thuộc này từng bộ phận trên cơ thể tôi lại đau đến mức khó chịu, bị dồn
nén mà không có giọt nước mắt nào chảy ra cả.

Tôi hầu như phải dùng tay trái để nắm chặt lấy
cánh tay phải đang run lên, mở khóa cửa, đối với tôi mà nói đó là chiếc chìa
khóa khóa chặt sự lãng quên, sau đó phải dùng tay để xoa dịu nỗi đau từ tận đáy
lòng, chạm vào vùng cấm của nội tâm.

Ánh sáng trắng tràn ngập căn phòng, khoảnh khắc
đó, tôi dường như nhìn thấy những tia sáng xen kẽ nhau, bờ vai gầy gò của Tần
Chi Văn, đôi lông mày có vẻ lành lạnh một cách cố tình, cười và nói với tôi: “Tịch
Tịch, em đến rồi à?”.

Vâng, em đến rồi, bỏ lỡ lâu thư thế, trốn chạy
lâu như thế, cuối cùng em cũng đứng ở đây rồi.

Căn phòng rất yên tĩnh, tất cả mọi cánh cửa đều
được mở ra, gió lạnh làm lật mấy tờ giấy trên bàn trà, tường sơn màu trắng, ghế
sofa cũng là màu trắng, tôi như đang ở trên thiên đường màu trắng vậy.

Nhưng lại không có sự cứu giúp của thiên sứ, chỉ
là một khoảng không cô tịch.

Tôi e hèm một tiếng thăm dò: “Anh hai, anh hai,
anh có ở đây không?”.

Không ai trả lời.

Tờ giấy trắng trên bàn trà, bị lật xuống sàn
nhà, tôi bước đến nhặt nó lên, nhìn một cái, không thể nói gì thêm được.

“Anh hai, em còn chưa gọi anh được hai tiếng anh
trai, nhưng có lẽ đã không còn cơ hội nữa rồi, bây giờ em chẳng còn cách nào để
tự mình gửi thư cho anh nữa, đâu là bức thư em giấu Tịch Tịch kể lại cho bố
nuôi của cô ấy, có lẽ anh nhận được bức thư này sẽ muộn hơn một chút, đây là bức
thư đầu tiên và cũng là bức thư cuối cùng em có thể viết cho anh được.

Chúng ta quen nhau rất lâu rồi, trước đây rất
lâu em đã biết sự tồn tại của chúng ta, nhưng em hận gia đình đó, từ lần đầu
tiên anh xuất hiện trước mắt em, mối quan hệ giữa chúng ta càng giống như tình
bạn, nhưng lần này em nhờ anh là đứng trên cương vị của một người thân nên anh
hãy nhẫn nại nghe em tâm sự những lời trăn trối và lời khẩn cầu cuối cùng này
nhé.

Em không phải là một người đàn ông có trách nhiệm,
ít nhất là trong những ngày tháng sau này, em đã để Tịch Tịch cô độc một mình
trên cõi đời này, không phải là em không đau lòng, thế nhưng giờ đây em đã đánh
mất đi cái sức mạnh có thể cho cô ấy tương lai, nhưng em và hai người quen nhau
muộn quá, khiến tất cả mọi thứ đều mất đi cơ hội tốt.

Từ khi em nằm trong viện, em vẫn giấu Tịch Tịch,
đến tận lúc cuối cùng không thể giấu được, nên sau khi bị lộ chuyện này, cô ấy
xuất hiện trước mặt em, điều này khiến em không thoải mái và vui vẻ chút nào,
đó là sự đau đớn và cô đơn vô tận. Lúc em tỉnh lại, đã cách với lúc em ngất lịm
đi cũng gần mười tiếng đồng hồ, bác sĩ nói theo lý thuyết thì sẽ không thể có
hiện tượng này, nhưng có lẽ em là một trường hợp đặc biệt. Em mở mắt ra, người
đầu tiên mà em nhìn thấy chính là Tịch Tịch, cô ấy không khóc, chỉ nhìn em bằng
ánh mắt bình tĩnh, nhưng chẳng nói một lời nào cả. Em biết em giấu cô ấy trước,
nên em đành nở một nụ cười khoan dung với cô, hy vọng cô ấy sẽ không trách em
chuyện đó. Thế nhưng em thấy em cười như thế nhất định sẽ xấu hơn cả khóc, bởi
vì em dường như đã mất đi khả năng biểu thị trên khuôn mặt rồi.

Thế nhưng Tịch Tịch, sau khi cô ấy nhìn thấy em
bất lực thì cuối cùng cũng òa khóc nức nở, cô ấy nắm lấy thành giường và cứ thế
khóc mãi. Cô ấy đang nói gì em cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy cô ấy đang
khóc, và em không có cách nào ngăn cô ấy lại được, đành để cô khóc như vậy, cuối
cùng bác sĩ đã đỡ cô dậy, bởi cô ấy đang rất hoảng loạn. Chỉ đơn giản, em không
thể để cô ấy mang theo nỗi nhớ về em suốt cả cuộc đời, nên em tàn nhẫn nhìn cô ấy
đau khổ một lần, sau đó những nỗi nhớ về em sẽ bị quên hết, em biết điều này là
không thể, nhưng em vẫn muốn làm như thế, đấy cũng là việc mà em có thể làm được.

Anh hai, tính cách của em có phải sẽ làm hại cô ấy
hay không, chính em cũng biết điều đó.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: