truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 08 part 3 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

Tôi bước tới, cũng chẳng thèm nhìn cô ta, nhưng
tôi biết cô ta nhìn tôi ngạc nhiên, tôi nói: “Điện thoại đẹp nhỉ, nhưng mà lấy
điện thoại của bác sĩ chơi không biết là sẽ có hậu quả gì sao?”.

Cô ta “ồ” lên một tiếng hỏi: “Làm sao cơ?”.

“Bác sĩ hai mươi tư giờ không được rời điện thoại,
điện thoại của bệnh viện gọi tới, đi họp hay cấp cứu, bất cứ việc gì cũng cần đến
điện thoại, nếu như bây giờ điện thoại đổ chuông thì cô sẽ làm gì?”.

“Đem tới cho anh ấy…”.

“Nếu anh ấy không ở văn phòng thì sao, nếu anh ấy
đang đi kiểm tra phòng bệnh, cô lại không biết anh ấy ở đâu, điện thoại cấp cứu
yêu cầu Cố Tông Kỳ phẫu thuật mà không thông báo được đến cho anh ấy, sẽ ảnh hưởng
tới bệnh tình của bệnh nhân, cấp trên phê bình thì anh ấy sẽ phải trả lời
sao?”.

Thực ra tôi cũng đâu có biết, chỉ là cứ nói bừa
thế.

Dẫu sao tôi gặp đối thủ tầm thấp thì PK bừa là
thắng ngay tức khắc rồi, quả nhiên cô ta lộ vẻ ngại ngùng nói: “Tôi, hay thôi
tôi cứ trả lại cho Tông Kỳ vậy…”.

Lại gọi mỗi tên, đáng chết thật, cứ như vậy thì
sau này chắc tôi gọi Cố Tông Kỳ là Kỳ Kỳ mất, đây đúng là cái tên thân mật vừa
biến thái vừa thô tục.

“Tôi đang có việc tìm anh ấy, cứ đưa cho tôi”.

Thế là nhấc cái điện thoại lên, nghĩ thầm sao cô
gái này lại tin người đến thế chứ, ngây thơ quá, tôi vốn đã chẳng có cảm tình gì
với cô ta rồi, nay lại càng thấy cô ta chỉ giống như một bình hoa.

Mà lại còn là đồ cổ từ đời nhà Thanh.

Có hai bác sĩ đứng ở quầy y tá, đều là sinh viên
thực tập đang viết bệnh án và lời dặn, tôi nhìn vào văn phòng thấy Cố Tông Kỳ
đang ngồi trước máy tình chăm chú xem cái gì đó, tôi đứng ngay đằng sau, lắc lắc
chiếc điện thoại kêu ding dang mà anh cũng chẳng quay đầu lại.

Tôi lia luôn chiếc điện thoại cạnh tay anh, anh
cứng cổ, quay đầu lại, trông thấy tôi nên có vẻ ngạc nhiên hỏi: “Sao em lại tới
thế này?”.

“Sao mà em không được tới chứ? Cản trở gì công
việc à hay anh coi thường em, hoặc là không muốn nhìn thấy em?”.

“Dụ Tịch, anh không có ý đó…”.

Bề ngoài tôi càng tỏ ra du côn, thì trong lòng lại
càng sợ, tôi nói: “Em chỉ là tạt qua xem sao thôi, anh đối với em như thế,
nhưng sao người ta lấy điện thoại của anh mà anh cứ coi như chẳng có vấn đề gì
vậy?”.

“À, cô ấy mượn gọi cuộc điện thoại ấy mà”.

Tôi cứ nhìn Cố Tông Kỳ như vậy, tay anh vẫn đặt
trên bàn phím, đầu ngẩng lên ngẩng xuống, sợi tóc ngắn khẽ rơi xuống bờ mi, lúc
tranh tối tranh sáng trở nên sinh động lạ thường.

Tôi đứng đấy nhìn anh, cứ như muốn chìm vào đó,
trái tim rung động tôi nói: “Cố Tông Kỳ, anh quả là tốt quá, tốt đến mức em chẳng
biết làm thế nào với anh, nhưng ngoài em ra, có phải cũng có người con gái khác
nói với anh như vậy, khen anh tốt?”.

Anh bình tĩnh nhìn tôi nói: “Không có”.

“Anh nói dối, anh là kẻ nói dối, là tên lừa đảo”.
Tôi cắn môi, bao nhiêu bực tức mấy ngày nay tôi trút hết ra: “Anh có thể đừng đối
xử với một người tốt như thế được không, đặc biệt là khi người ấy chẳng phòng vệ
gì, anh có thể đừng gây sự với người ta rồi lại chạy mất chẳng lên tiếng gì,
anh muốn em phải làm sao đây?”.

Trong đôi mắt anh có thứ tình cảm mà tôi không
hiểu giống như dòng suối ngàn năm, giữa những cơn sóng nhỏ dập dờn, sóng lớn ngầm
dâng lên. Tôi nhìn anh như muốn tình cảm tôi dành cho anh, tình yêu suốt đời suốt
kiếp của tôi khóa kín lại.

Chỉ một cái nhìn thôi rồi quên hết, gặp nhau
không bằng nhớ thương nhau.

Tôi bảo: “Cố Tông Kỳ, em ghét anh”.

Nhưng đây không phải câu nói trong lòng, thực ra
tôi muốn nói rằng Cố Tông Kỳ, em yêu anh cơ.

Tôi cúi đầu xuống, anh đột ngột không kịp đề
phòng, chỉ một giây chạm nhẹ, mọi đau lòng và muộn phiền đều tan biến. Đôi môi
anh mềm mại thơm tho, giống như hoa anh đào bay khắp trời tháng năm, rơi khắp
tim tôi.

Tôi chỉ cảm giác như nước, mát lạnh và ngọt ngào
như nước suối trong veo mùa hè. Giây phút ấy, dòng nước trong lành ấy lại bao
phủ một lớp sương dày đặc, tôi đã không thể suy nghĩ gì, chỉ có thể chạy đi.

Rồi bỗng nhiên nước mắt chảy ra, trân trân nhìn
anh cứ như giây phút sinh ly tử biệt, từ giờ mỗi người một đường vậy.

Cố Tông Kỳ cũng chỉ ngây người ra, tôi thấy anh
đưa tay ra nhưng không thấy được sắc mặt anh, anh gọi tôi: “Cô ngốc…”.

Anh đứng dậy thì “bộp” chiếc điện thoại rơi xuống
đất. Con búp bê bùa chú đáng thương đứt ra khỏi dây, lăn dưới chân tôi, tôi
nhìn nó rồi quay lưng chạy mất.

Qua tấm gương phản quang trong phòng tôi thấy
anh không nhặt điện thoại mà cúi lưng nhặt con búp bê.

Thế là tôi chạy lên chuyên khoa cấy ghép trên tầng.

Còn Cố Tông Kỳ, tôi nghe thấy bước chân anh, vội
vàng mà nặng nề, mỗi bước chân như đang gõ vào trái tim tôi. Tôi bò lên cửa sổ
chuyên khoa cấy ghép, nhìn anh ngốc nghếch chạy ra khỏi tòa lầu, trên bãi cỏ trống
vắng cố kiếm tìm bóng dáng tôi.

Đúng là con cá ngốc.

Tôi hít hít mũi, không thể kiềm chế được liền cười
phá lên.

Giết người phải đền mạng, có nợ thì phải trả, Cố
Tông Kỳ à, không ngờ anh cũng có ngày hôm nay.

Giây phút đó tôi nhận ra một điều những gì anh đối
với tôi cũng giống như tôi đối với anh.

Trước giờ anh không hề cảm nhận được tậm trang tồi
tệ thổn thức của tôi, anh chỉ toàn nhẹ nhàng nhìn tôi cười, dường như tất cả đều
nằm trong vòng tay. Tinh thần tôi hoàn toàn bị bóp chặt trong từng cái nhăn
trán hay nụ cười của anh.

Dụ Tịch tôi là một người nhớ lâu thù dai, nên
tôi phải cho anh cảm nhận một chút.

Thế là tôi rút điện thoại gửi tin nhắn cho Tần
Chí Văn nói: “Tớ muốn đi Tây Tạng, bây giờ, ngay lập tức, nhanh lên!”.

Rất nhanh cậu ấy trả lời nói: “Tối còn chuyến bảy
giờ, nếu như cậu kịp ra sân bay thì được”.

“Đến đón tớ nhé”.

“Được”.

Cố Tông Kỳ đứng trên bãi cỏ ngẩn ngơ một lúc,
người qua đường đều nhìn anh, tôi đứng trên tầng cũng đang nhìn anh, anh lại
không hề hay biết, ngốc nghếch như con cá ngố lạc đường giữa biển khơi.

Gió đông lạnh buốt xương, để nhìn rõ Cố Tông Kỳ
hơn, tôi mở hết cửa sổ, thò đầu ra ngoài. Sương rơi xuống, đường sáng ấm áp rơi
xuống bờ vai anh, trong bóng đêm như đang nhảy nhót.

Tự nhiên tôi nhớ tới một truyện cười bậy bạ, kể
rằng: Một người đàn ông nhìn thấy một vị nữ tu vô cùng hấp dẫn, anh ta không
kìm được khẽ đặt tay lên đùi cô. Nữ tu liền nói, anh có tin vào Thượng Đế
không? Bình thường anh có đọc Kinh không? Người đàn ông gật đầu, nữ tu lại hỏi
vậy anh có biết dòng thứ ba trang ba trăm sáu mươi sáu viết gì không? Người đàn
ông cảm thấy rất xấu hổ, liền rụt tay lại, về đến nhà liền lôi quyển Kinh ra
xem, tìm đến trang ba trăm sáu mươi sáu, đọc hàng thứ ba có viết – Các con
chiên, các con hoàn toàn có thể lên trên thêm chút nữa.

Cố Tông Kỳ, xem ra anh là một người rất ngây
thơ, anh hoàn toàn có thể tiến lên trên chút nữa cơ mà, nhìn lên trên một chút,
không phải là có thể tóm được em sao?

Tôi không nhịn nổi cười phá lên, mãi cho đến khi
có âm thanh quen thuộc vang lên sau lưng mới cất nụ cười rực rỡ ấy đi. Điệu cười
nhạc thếch của Cao Y Thần khiến tôi lạnh run: “Dụ Tịch, em đang nhìn gì thế? Tới
khoa anh làm gì vậy?”.

“Em ngắm trai đẹp, không phải có câu “đăng xa viễn
vọng” (lên cao nhìn xa) sao, muốn nhìn trai đẹp thì phải leo lên một tầng nữa rồi”[7].

[7] Bài thơ Đăng quán tước lâu của Vương Chí
Hoán có câu: Dục cùng thiên lý mục / Cánh thướng nhân tằng lâu – Muốn trông xa
nghìn dặm / Bước lên một tầng lầu.

Anh ta đứng cạnh tôi cũng tò mò ngó ra ngoài
xem, tôi phát hiện ra Cố Tông Kỳ đã không đứng đấy nữa rồi, thở phào nhẹ nhõm,
anh ta bảo: “Anh không phải là trai đẹp à? Lên khoa anh không phải là ngắm anh
đấy chứ?”.

Tôi khinh bỉ nhăn mặt nói: “Trong thang máy có
gương đấy, cứ ra ngoài rồi rẽ trái, thứ lỗi vì em không tiễn”.

“Làm sao cơ?”.

“Anh không phải đang tự kiêu à? Người tự kiêu
không phải là cần soi gương sao? Em chỉ sợ anh không nhớ đường thôi!”.

Anh ta cười phá lên, đuôi mắt nhăn lại, lúc đó
thật sự tôi cũng hơi thấy bị mê hoặc, anh ta bảo: “Dụ Tịch, em thật mồm mép,
không cần biết trong lòng em đang nghĩ gì, nhưng bề ngoài luôn tỏ ra là chẳng
có chuyện gì hết”.

Tôi thành khẩn nói: “Cám ơn”.

Anh ta cười, hơi nheo mắt lại, hạ thấp giọng xuống:
“Nhưng mà anh lại rất tò mò, suy nghĩ trong lòng em rốt cuộc là ai có thể hiểu
được?”.

Tôi cười nói: “Có chứ”.

“Ai?”.

loading...

Vứt cho anh ta một cái liếc tôi nói: “Lần trước
em tới khoa tư vấn tâm lý của học viện mình, ông bác sĩ khùng khùng ấy đảo hai
vòng con mắt đậu tương của ông ta rồi bảo em là sáng dậy phải gấp chăn cẩn thận,
cô bảo vệ ký túc có đi kiểm tra thì cũng đừng tỏ mặt khó chịu, à phải, em nên
ăn cơm rồi hẵng tới, xem ra em có đầy cả một bụng oán giận, thầy không lấy phí
của em. Sao em cứ nhìn thầy như thế, hôm đó em chưa kịp ăn cơm đã bị bạn lôi tới
cho giáo viên hướng dẫn của cậu ấy làm đối tượng nghiên cứu, cô bảo vệ ký túc
đi kiểm tra phòng, nói chăn em gấp không phải hình miếng đậu, mà giống như miếng
bánh bị cắn nắt, anh bảo có thần không?”.

“Không phải chứ? Ông thầy nào vậy?”.

Ding ding, tiếng thang máy dừng ở tầng sáu, cửa
thang máy chầm chậm mở ra, tôi bước vào giơ tay vẫy vẫy nói với Cao Y Thần: “Tất
nhiên là em lừa anh rồi, em đi đây”.

Thế là tôi huênh hoang thoát khỏi chuyên khoa cấy
ghép thành công.

Nhìn điện thoại thấy có hai cuộc gọi nhỡ của Cố
Tông Kỳ và tin nhắn của Tần Chí Văn: “Tớ ở cổng bệnh viện, cậu ra đi, tớ bắt
taxi tới đây”.

Nhìn cái tên kia thấy không thoải mái gì nên tôi
dứt khoát tắt điện thoại.

Bước ra khỏi bệnh viện đã nhìn thấy Tần Chí Văn,
tôi nhanh chân chạy tới nói: “Ha ha, sớm quá nhỉ, mấy giờ rồi cậu? Còn kịp
không?”.

Cậu ấy đẩy tôi vào xe nói: “Chậm lề mề, làm cái
gì đấy hả?”.

“Chơi với con rùa trong hồ một lúc”.

Cậu ấy cười đưa cho tôi hộp cơm: “Chưa ăn phải
không? Trong hộp là chút điểm tâm thôi, tớ sợ cậu đói”.

Tớ mở ra xem: “Ối chà, ai mời đây, bánh đậu xanh
này”.

“Một người bạn nhập ngũ nên mời chúng tớ ăn
cơm”.

Bác tài xế lấy hơi nói vẻ rất khoa trương: “Cháu
à, ngồi vững nhé, bác lái nhanh đấy, cẩn thận lúc ăn lại bị phanh gấp một cái mắc
nghẹn thì không ổn đâu”.

Tôi vội vàng cất hộp cơm đi, nói với Tần Chí
Văn: “Muỗi à, tình hình này cậu bảo ta có thể kiện không nhỉ?”.

Cậu ấy cười nói: “Không biết, nếu như cậu bị nghẹn
thì cứ thử xem, dẫu sao giờ vẫn gần bệnh viện Đông Hoa, đưa đi cấp cứu vẫn kịp,
chỉ sợ lúc đó cậu không tới sân bay nữa thôi”.

Tôi chỉ đành âm thầm ngắm hộp điểm tâm.

Đến sân bay, đổi thẻ lên máy bay xong ngồi đợi
trong phòng chờ tôi ăn nốt chỗ điểm tâm, ăn xong chợt nhớ ra một việc: “Tần Chí
Văn, sao cậu biết lúc đó tớ ở bệnh viện chứ?”.

Cậu ấy rút giấy ăn ra đưa cho tôi nói: “Cậu đột
ngột đòi đi Tây Tạng như thế chắc chắn là vừa giở trò gì mà không thể nói cho
người khác biết rồi”.

“Nói là giở trò thì không phải”. Tôi định thần lại
rồi nói, “Tớ làm một việc còn vô liêm sỉ hơn nhiều”.

Tần Chí Văn vẫn cười nhìn tôi: “Là việc gì vậy?”.

“Tớ đã cưỡng hôn người ta rồi”.

“Và sau đó tớ bỏ chạy”.

m thanh ồn ã trong đại sảnh phòng chờ máy bay, bức
vách thủy tinh phản chiếu sự cô đơn trong bóng đêm, tôi nhìn thấy bóng mình lẫn
trong đó. Tôi lại nhớ tới bóng lưng Cố Tông Kỳ và cả đôi môi mềm mại như nước
mát của anh nữa.

Trước giờ tôi chưa từng nhớ anh như thế, vì trên
người anh đã lưu lại dấu vết của tôi, trái tim anh cũng buộc sợi nhớ của tôi.

Vậy là sự ràng buộc giữa chúng tôi không phải chỉ
là nụ hôn của trái tim, mà còn sinh ra vì yêu thương.

Cổ tay bỗng có cảm giác đau đau, tôi rít lên một
tiếng rồi hằm hằm nhìn Tần Chí Văn: “Giời ạ, cậu làm gì vậy, chưa đến Tây Tạng
mà cậu đã bạo lực với tớ hả?”.

“Cậu về ngay cho tớ!”.

“Không!”.

Cậu ấy nhăn mày nói: “Tịch Tịch, cậu cứng đầu
quá đấy, không được, cậu phải về, nói rõ chuyện này với Cố Tông Kỳ”.

Tôi bị cậu ấy kéo tay đau quá nên nói to: “Tớ
không về đâu, tớ có điên đâu mà về, mất mặt chết đi được, tớ không về, tớ sinh
ra vĩ đại thế tớ sẽ không chết một cách xấu xí vậy đâu”.

Tần Chí Văn liền cười lớn: “Cũng biết mất mặt rồi
hả?”.

Tôi cúi xuống gật gật đầu nói: “Ừ, tớ muốn tránh
ra, dẫu sao tớ cũng rất loạn, hơn nữa tớ thấy bực anh ta lắm, nếu như bây giờ
nhìn thấy Cố Tông Kỳ nhất định tớ sẽ mắng chửi anh ta một trận”.

“Vì sao? Rõ ràng là cậu không đúng mà!”.

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Đáng đời anh
ta, ai bảo anh ta tới chọc ghẹo tớ, làm thân với người nhà bệnh nhân như tớ,
anh ta muốn làm gì chứ, động cơ không trong sáng, nếu như ghét tớ thì cứ nói thẳng,
sao còn cho phép tớ vào văn phòng bác sĩ, nghịch máy tính, rồi vào cả phòng phẫu
thuật”.

“Cậu cũng đã tới phòng phẫu thuật rồi hả?”.

“Ờ, tớ rảnh quá mà”.

“Anh ta còn trả lại bức tranh Hoa hướng dương
cho tớ, làm tớ giờ thấy ghét hoa hướng dương”.

“Hoa hướng dương?”.

“Ừ, bức Hoa hướng dương của Van Gogh ấy, sắc màu
diễm lệ, nét vẽ sắc sảo”.

Cậu ấy bỗng phá lên cười, nụ cười của cậu ấy cứ
lạnh lùng, ẩn chứa hàm ý gì đó: “Cậu có biết ý nghĩa của hoa hướng dương
không?”.

“Không biết”.

“Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng”.

Bất chợt tôi chẳng nói nên lời nào, sâu thẳm
trong ký ức tôi, có những nỗi nhớ chưa biết, hình như rất quen thuộc mà lại bị
lãng quên.

Hơi ấm thổi nhẹ tới đại sảnh, mặt tôi lại nóng bừng,
tôi bảo: “Bức Hoa hướng dương ấy là của tớ!”.

Cậu ấy cười: “Tớ chỉ nói một kiến thức bình thường
vậy thôi, nhìn cậu kìa, hưng phấn đến đỏ cả mặt”.

Tôi cãi: “Đâu có”.

Nhưng trong lòng lại mềm như biển sâu, sóng chẳng
còn sức lực gì nữa, chỉ có nỗi vấn vương đêm khuya ôm ấp bãi cát mịn màng thôi.

“Được rồi, không có thì không có, đúng là không
có, tớ thấy giờ chỉ mình cậu đầu nóng thôi, đi nào, chuẩn bị lên máy bay rồi”.

Trên máy bay tôi ngủ thiếp đi và mơ một giấc mơ.

Một giấc mơ rất ấm áp, dịu dàng khiến người ta
có thể rơi lệ, giấc mơ chân thực như một chuyện hư ảo đến cực điểm, khiến tôi
không nỡ thức dậy, cứ chìm đắm trong đó.

Tôi vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết: Một buổi trưa
mùa thu, ánh nắng như lớp vải mỏng, mờ mờ ảo ảo, cảm giác một hơi thở nhẹ cũng
có thể xuyên qua lớp ánh sáng đó, đẹp tới mê người.

Ngón tay xuyên qua từng trang sách, dừng lại ở mỗi
bức tranh, gió nhẹ ấm áp sau trưa, khẽ lay động như đôi cánh chuồn chuồn, tâm
trạng tôi cũng bị gió thổi nhàu.

Cằm anh khẽ tựa vào vai tôi, đến thở cũng nhẹ
nhàng: “Em có biết ý nghĩa của hoa hướng dương không?”.

Ngón tay bị anh nhẹ nhàng nắm chặt, người mềm ra
như thân mây, quấn quýt si mê với sự kiên định của anh.

“Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng”.

Đó là một buổi chiều bình thường nào đó, trong
thư viện, tôi bị anh ôm vào lòng, ấm áp đến mức muốn khóc.

Sau khi tôi tỉnh dậy còn có thể nhớ được nhiều
như vậy, mơ mà ngỡ như thật, đến mức không muốn tỉnh dậy.

Ánh đèn chói mắt phía trước mặt, rồi giây phút
đó biến mất, máy bay chầm chậm hạ cánh, tôi cảm giác mắt mình ươn ướt, tay cậu ấy
lạnh cóng, chạm vào hàng mi tôi hỏi: “Sao thế? Mơ ác mộng à?”.

Tôi lắc lắc đầu, cười.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: