truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 04 part 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 4: Em đã từng yêu
anh nhưng giờ chỉ muốn quên anh

Về tới ký túc xá, không ngủ được nên tôi tranh
thủ dịch hai chương truyện, đến khi trời tờ mờ sáng thì tôi cũng viết xong. Cảm
thấy cả người như sắp kiệt sức đến nơi, lôi điện thoại ra nhìn giờ, thấy có một
cuộc gọi nhỡ và hai tin nhắn.

Đều là của Cố Tông Kỳ, anh hỏi xem tôi đã về đến
ký túc xá chưa, hai tin nhắn cách nhau khá xa.

Tôi nghĩ chắc khi anh làm phẫu thuật có dư chút
thời gian và rảnh tay nhắn cho tôi cái tin, đúng là phong thái của đại sư, tôi
nhắn lại nói: “Em đã về từ lâu rồi, cám ơn anh nhé”. Sau đó tắt máy và leo lên
giường ngủ ngon lành.

Tôi không muốn Cố Tông Kỳ
làm anh rể nuôi đâu, nên tôi lập tức cướp lời bố nói: “Anh ta có bạn gái rồi”.

“Ơ, sao mà con biết vậy?”.

“Cao Y Thần nói”.

Mẹ nuôi nghĩ một lúc nói: “Con nói mẹ mới nhớ tới
chỗ Cao Y Thần có một cậu khá ổn, mai mẹ đi hỏi chủ nhiệm khoa xem sao, nhưng
mà Cố Tông Kỳ có người yêu rồi thì thật tiếc”.

Không cần tốn quá nhiều sức, tôi đã loại bỏ được
tình địch đầu tiên trong mối quan hệ giữ tôi và Cố Tông Kỳ.

Nhưng sau đó tôi lại thấy hối hận, đáng lẽ ra
tôi nên xúi chị Tiểu Quyên Tử theo đuổi Cố Tông Kỳ.

Rồi sau khi loại được bạn gái của anh ta, tôi lại
xúi một cô nàng khác vào PK[4] với chị ấy, sau khi tranh nhau mãi tổn thất n lần,
tôi sẽ giống như nước Mỹ thời thế chiến thứ hai, cuối cùng sẽ làm chủ thế giới,
độc chiếm Cố Tông Kỳ.

[4] PK là thuật ngữ xuất hiện trong game, chỉ việc
tranh đấu tay đôi với nhau.

Tôi vuốt vuốt cằm, thấy thật hối hận, nhưng mà
tôi chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy vui.

Xem ti vi một lát, tôi đứng dậy chào bố mẹ ra về,
bố nuôi nói muốn đưa tôi về vì tối ông còn có cuộc hội chẩn, tôi cũng vui vẻ bắt
taxi cùng ông về viện. Tôi quyết định đến khoa ngoại tìm Cố Tông Kỳ, mặt mo một
chút để anh bán lại quyển sách cho tôi.

Mấy ngày nay tôi có mặt ở khoa ngoại khá nhiều
nên các y tá ở đây cũng chẳng thấy lạ gì. Từ ngoài hành lang bước vào tôi nghe
thấy hai y tá vừa bưng thuốc vừa nói chuyện: “Hôm nay, khi cô bé phẫu thuật cắt
ruột thừa giường 73 xuất viện, cứ đòi ôm bác sĩ Cố của chúng ta bằng được đấy”.

Tai tôi lập tức dựng lên nghe ngóng.

“Sau đó thì sao?”.

“Bác sĩ Cố đứng đơ ra đấy, cứ như là bị hoá đá
ý. Lúc đấy chủ nhiệm khoa cũng có mặt, chúng tớ phá lên cười, nhưng mà cô bé đó
mới mười bốn tuổi, có ôm một tý cũng chẳng sao”.

“Trời, cậu không biết là bọn trẻ bây giờ dậy thì
sớm lắm à?”.

“À này, hôm nay có bác sĩ nội trú mới tới phòng
cấp cứu là ai vậy? Nghe bọn họ nói là đẹp trai lắm”.

“Tớ cũng không biết, hình như tên là Đồng Nhược
Thiên”.

Tôi chớp chớp mắt, coi như không biết chuyện, bước
tới văn phòng.

Nhưng chưa tới, tôi dừng chân ở cầu thang đối diện
thang máy, rút điện thoại mãi mới tìm được số của Đồng Nhược Thiên, tôi nhắn hỏi
anh ta: “Anh được điều về bệnh viện Đông Hoa rồi à?”.

Nhưng tôi không đủ dũng khí gửi tin nhắn đi,
cũng hơn ba năm rồi tôi không liên lạc với anh ta.

Trên đời này có một loại người chính là tôi đây,
dù có bị tổn thương nặng nề trong tình yêu thế nào đi nữa thì trước mặt người
khác vẫn cười nói ra vẻ không sao, nhưng sau đó lại chọn mình trong lớp băng
tuyết dày, không chịu đón nhận ánh nắng mặt trời.

Có thể vẫn còn hy vọng, nhưng thứ tình cảm mãnh
liệt dường như đã bị cháy cạn rồi.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đột nhiên có tiếng
quen thuộc cất lên: “Điện thoại rất ngon sao?”.

Quay đầu lại nhìn, quả là không phụ niềm mong đợi
của tôi, là Cố Tông Kỳ. Anh nở nụ cười ấm áp, tôi cố nhếch môi cười, cảm thấy
câu nói đùa của anh sao mà hiểm thế chứ: “Ăn vào sẽ gây khó tiêu hoá, tắc ruột
đấy”.

“Nếu như em ăn vào thì anh lại lấy ra cho em”.

Anh ngẩn ra một lúc rồi nói: “Hay là đổi thứ
khác đi, anh có kẹo này…”. Anh rút trong túi áo ra mấy chiếc kẹo Alpenlibe cho
tôi.

Tôi không nhận, cứ trân trân nhìn anh, tâm trạng
rất phức tạp.

Anh cứ đưa tay ra như thế, rồi khẽ thở dài nói:
“Dụ Tịch à, đừng giận nhé”.

Tôi đâu có giận gì, nhưng vẻ mặt tôi chắc chắn
là rất buồn cười, chỉ là tôi thấy ghét bác sĩ.


Đến khi tỉnh lại thì đã đến chiều, bạn cùng
phòng không biết đã đi đâu từ sớm.

Nói đến đây thì tôi là một người rất cô đơn,
tính cách thì không được các bạn nữ ưa thích lắm. Từ hồi học đại học thì tôi đã
không hoà đồng cùng tập thể rồi, các bạn trong ký túc tụ tập bàn chuyện quần quần
áo áo, tán phét thì tôi chẳng bao giờ tham gia. Bọn họ tu tập ăn uống hát hò
sinh nhật thì tôi cũng không thuộc diện được mời.

Nhiều lúc tôi thấy tình bạn giữa con gái với
nhau thật là giả dối. Có lúc rõ ràng thấy quần áo của họ không đẹp, thế mà cứ
phải ra sức cười tươi khen nó đẹp; hay khi người ta yêu, thì lại toàn phát ra lời
chúc hạnh phúc giả dối, còn trong lòng thì lại mong họ sớm chia tay.

Tôi chẳng cần những tình cảm giả tạo ấy của người
khác, cũng không cần phải để ý đến sắc mặt của họ.

Tần Chi Văn nói tôi một mình lâu rồi nên quên mất
phải sống với người khác thế nào, nhưng cậu ấy cũng chẳng có tư cách gì mà nói
tôi.

Duy nhất chỉ có một cô bạn có thể nói chuyện với
tôi được vài câu là bạn học hồi cấp ba. Giờ cô ấy đang học nghiên cứu sinh trên
miền bắc, thường xuyên lên mạng nói chuyện với tôi, chia sẽ những hậm hực về bạn
cùng phòng rồi gửi ảnh các hotboy để an ủi nhau.

Tôi vào mạng, đúng lúc cũng thấy cô ấy trên mạng,
tôi tâm sự với cô ấy rằng gần đây tôi quen môt vị bác sĩ cực kỳ tốt, lại cực đẹp
trai, nhưng mà người ta có người yêu rồi, đây chính là điều khiến tôi đau đầu
nhất.

Cô ấy trả lời chỉ một chữ: “Tấn công”.

Để tỏ ra trượng nghĩa tôi nói: “Thôi”.

“Sao vậy, một chàng trai tốt không phải được đào
tạo mà thành, mà là được một người con gái đào tạo ra, đợi chúng ta đến cướp”.

“Cậu tử tế chút có được không vậy?”.

“Có tử tế thì cũng không giúp cậu tìm người yêu,
cũng không làm cậu lấy được giấy đăng ký kết hôn, cũng không giúp cậu sinh con
được”.

Tôi vẫn rất kiên định, kiên quyết một cách lạ
thường, nói: “Không cần”.

“Vậy thì chiến lược lần này của cậu hỏng rồi”,
rõ ràng là cô ấy đang cười tôi.

“Không phải”. Tôi vẫn rất cứng đầu nói: “Chỉ là
trượt thời gian thôi”.

Phía bên kia im lặng một lúc rồi nói: “Vậy thì
triển khai chiến thuật của cậu đi, có tin tức gì mới thì thông báo với tớ một
tiếng nhé. À đúng rồi, cậu có ảnh anh ta không? Gửi tớ xem nào”.

loading...

Tôi không có, nếu có thì nhất định cũng không gửi
cho cô ấy xem, thế nên tôi trả lời rất dứt khoát: “Không có”.

Avatar của cô ấy tối luôn, nhưng lại sáng ngay lập
tức, cô ấy bảo: “Dụ Tịch, à, nhớ là đừng có nóng vội nhé, nhớ lời dạy của tớ,
kiểu con trai như vậy chỉ có thể cưa chầm chậm thôi, không được làm gì hấp tấp
quá”.

Nhớ lại Cố Tông Kỳ nói câu bông đùa hôm nọ, tôi
gục trán xuống bàn phím.

Bên ngoài mặt trời sáng rực, tĩnh mịch. Tôi bắt
đầu kiểm điểm lại cuộc sống ba năm qua, giống như mùa thu rực rỡ, bề ngoài thì
chói lọi nhưng thực ra còn cách cái lạnh lẽo của mùa đông không xa nữa rồi.

Giờ đến yêu tôi còn không biết nữa, huống hồ bảo
tôi bày tỏ tình cảm với một người con trai mà tôi thấy tuyệt vời.

Con người tôi từ khi Đồng Nhược Thiên ra đi dường
như đã bị hoá đá, không thể có biến chuyển gì được nữa, dần dần bắt đầu mọc ra
sâu rồi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng phần nào đó của đời tôi đã bị người
đàn ông kia mang đi.

Cảm giác trái tim rung động và chịu đựng, có thể
yêu hèn mọn, khóc âm thầm, tất cả đều dở dang.

Có khi dễ dàng rung động trước một người, nhưng
lại toàn chùng bước, càng tiến về phía trước càng lo sợ sự thật được công bố.
Chắc là vì chúng ta đều đang sống trong phập phồng lo sợ nên mới chối từ làm
người chịu tội thay.

Tóm lại tôi đã kiểm điểm xong và phát hiện ra rằng
không phải lỗi ở tôi, nên tôi lại vui vẻ đi ăn cơm.

Trên đường tôi gặp giáo sư Trương ở trung tâm tư
vấn tâm lý của trường. Thầy là bạn thân với sếp tôi. Tôi chạy lên nói chuyện với
thầy vài câu, thầy bảo chứng trầm cảm của cô em gái tôi nghe chừng nặng lên
chút ít.

Đó là câu trả lời tôi đã sớm nghĩ tới, tôi thở
dài nói: “Ngày trước nó thường xuyên than ngắn thở dài, thỉnh thoảng lại khóc
lóc, lần này lại còn tự tử, haiz, nó thật đáng thương”.

Thầy nghiêm khắc nói: “Bệnh trầm cảm này khi
phát tán đến mức nặng có thể thường xuyên xuất hiện suy nghĩ muốn chết, có thể
là tự sát hoặc tự thương”.

“Giống như Hemingway[1] ạ?”.

[1 Ernest Miller Hemingway: là một tiểu thuyết
gia một nhà văn viết truyện ngắn và là một nhà báo người Mỹ. Năm 1961, vài ba
tuần trước sinh nhật lần thứ 62 của mình, ông đã chết tại nhà riêng ở Ketchum,
Idaho, sau khi tự nã đạn vào đầu mình bằng một khẩu súng săn.

Thầy thở dài một tiếng nói: “May là học ngành
Văn học, quãng đời còn lại của ông phải áp dụng phương pháp điều trị ECT[2],
nhưng mà thầy vẫn nghĩ là em gái em nên viết cái gì đó, có khi lại trở thành
Hemingway thứ hai ấy chứ”.

[2] ECT là phương pháp điều trị bằng xung điện
hay còn gọi là liệu pháp choáng điện, là phương pháp điều trị bệnh trầm cảm hiệu
quả nhất.

Tôi tròn mắt, không đưa ra ý kiến gì, hỏi: “À,
thế bố mẹ em có nói gì không ạ?”.

“Thầy khuyên là nên cho Dụ Lộ uống thuốc để khống
chế bệnh không bị nặng hơn. Này Dụ Tịch, sao mà hai chị em em đối ngược nhau
nhiều vậy? Em thì tính cởi mở, Dụ Lộ thì xém chút nữa đã chết, sao mà khác nhau
nhiều thế?”.

Tôi ngẩn ra một lúc, cười cười nói: “Thực ra
cũng chẳng có gì khác đâu ạ, ha ha”.

Thực ra mà nói Dụ Lộ vốn không nên bị như thế,
nó lúc nhỏ đáng yêu lắm, ảnh ở nhà vẫn còn lưu giữ lại khoảnh khắc huy hoàng một
thời ấy.

Nhiều khi tôi không hề trách bố mẹ tôi thiên vị,
tôi hồi nhỏ phải nỗ lực bao nhiêu thì tôi đều cố gắng bấy nhiêu, mãi cho đến
năm lớp sáu[3] mới được đeo khăn quàng đỏ, so với tôi thì Dụ Lộ cứ như một
thiên sứ vậy.

[3] Ở Trung Quốc lớp sáu mới là năm cuối tiểu học.

Năm bảy tuổi nó đã vào đội nghệ thuật Tiểu Đinh
Hương, học piano, lĩnh xướng, học thì giỏi đến mức khiến người ta ghen tỵ. Mặc
dù hai đứa tôi nhìn khá giống nhau nhưng từ nhỏ đến giờ, mọi ánh mắt hay yêu
thương đều được dành cho nó.

Vậy mà bây giờ mọi thứ lại thay đổi, ánh mắt của
mọi người đổ dồn vào tôi, còn tình thương của bố mẹ vẫn dành cho nó.

Tục ngữ đã nói rồi, hy vọng càng lớn thì thất vọng
càng nhiều, Dụ Lộ như thế, bố mẹ tôi dường như phải chịu toàn bộ trách nhiệm.

Bữa tối ăn chẳng thấy ngon miệng gì, tự nhiên
tôi lại thấy nhớ cô em gái.

Vậy là tôi bắt taxi về nhà, gõ cửa một hồi chẳng
thấy ai ra, đành lôi chùm chìa khoá lâu lắm rồi không được dùng đến, mở cửa thấy
mọi thứ quăng lung tung bành trên sàn, búp bê này, cả sách vở nữa.

Trong nhà chỉ bật mỗi ngọn đèn vàng, nhìn cứ như
là trong rừng rậm vậy.

Bố mẹ tôi ngồi trên sofa thở dài, tôi vội hỏi:
“Có chuyện gì vậy ạ?”.

“Em con làm chị giúp việc tức quá bỏ đi rồi”.

Tôi “ồ” một tiếng, chẳng nói chẳng rằng nhặt các
thứ lên ghế. Mẹ tôi bắt đầu than thở: “Em con đúng là nóng tính, chị giúp việc
thì cũng không được học hành tử tế, lại mở xem sách của em con, thế là nó mới nổi
cơn tam bành nói những câu khó nghe làm cho chị giúp việc tức quá bỏ đi
luôn”

“Tìm người khác vậy”.

“Làm gì mà dễ dàng thế, khó lắm mới tìm được một
người giúp việc nhanh nhẹn, thôi vậy, đành tìm người khác chứ biết sao”.

Bố tôi châm điếu thuốc, hút vài hơi mới quay
sang hỏi tôi: “Con về làm gì vậy?”.

Tôi ngước mắt nhìn, trong làn khói thuốc tôi thấy
bố tôi khẽ chau mày, dấu ấn thời gian đã lộ rõ trên khuôn mặt ông. Môt nhân
viên nghiên cứu quèn bừng bừng khí thế một thời đã leo lên được vị trí vạn người
nay cũng đã già yếu rồi.

“Con về lấy ít đồ”. Ngoài cái lý do này ra tôi
không biết tìm lý do nào khác.

Cửa phòng Dụ Lộ vẫn đóng im ỉm, tâm sự của nó,
bí mật của nó và cả cuộc đời nó dường như bị nhốt trong không gian chật hẹp ấy.
Bỗng nhiên tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, tôi không tốt gì nhưng cũng còn
hơn nó.

Lúc ấy tôi nghĩ, nếu như Dụ Lộ muốn tự tử, nhất
định tôi sẽ không ngăn cản, vì tôi hiểu nó, cũng giống như tôi đã từng như thế.

Tôi vơ tạm một vài bộ quần áo rồi đi, mẹ đang gọi
điện thoại nên tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi chạy lên tầng, gõ cửa nhà bố mẹ
nuôi.

Cô Lý ra mở cửa, trong phòng toàn mùi hoa quả, bố
nuôi tôi nói: “Dụ Tịch à, mau lại ăn dưa hấu này”.

Tôi nói: “Ái chà, sang thế cơ ạ, đào ở đâu ra vậy
bố?”.

Mẹ nuôi giải thích: “Bố con làm phẫu thuật xong,
người ta đem biếu, chuyển từ Hải Nam đến đây”.

“Đảo Hải Nam có dưa hấu ạ? Cũng ngọt đấy nhỉ?”.

Bố nuôi ăn xong, vứt vỏ đi rửa tay, vừa đi được
nửa bước liền quay đầu nói với tôi: “À này, Tịch Tịch, bố nói cho con biết
nhé…”, ông đứng lại ngước nhìn trần nhà nói: “Vừa định nói vơi con cái gì nhỉ?”.

Ông quay lại ghế, nhặt vỏ dưa lên, ngồi trầm
ngâm một lúc rồi lắc đầu: “Chịu, không nhớ ra nổi, khi nào nhớ ra thì nói với
con sau”.

“Trí nhớ của bố con càng ngày càng kém rồi”. Mẹ
nuôi tổng kết một câu như thế: “À, phải rồi, chị em gọi điện tới nói muốn giới
thiệu người yêu cho Tiểu Quyên Tử, hỏi xem ở viện có cậu nào ổn không”.

Rửa tay xong bố nuôi lại ngồi bên cạnh tôi nói:
“Tôi không có thời gian đâu, bà có lòng thì tự tìm lấy nhé”.

“Khoa mình thì chẳng có ai được cả, à, khoa ngoại
không phải có cậu tên Cố Tông Kỳ sao, tôi hay thấy mấy cô bé trong khoa mình
bàn tán về cậu ấy, ông thấy thế nào?”.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: