truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn – Chương 03 part 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

[3] Ishikari nabe: Món lẩu
gồm hỗn hợp cá hồi, củ cải Nhật, hành tây, đậu hũ, bắp cải, tỏi tây và nấm đông
cô.

Vì hầu hết các bác sĩ đều đã từng đi du học hoặc
đi bồi dưỡng kiến thức ở Nhật Bản, đối với họ hương vị món ăn Nhật rất quen thuộc,
nên họ đòi khẩu vị phải thế này thế kia.

Bố nuôi tôi đã từng đi tu nghiệp ở khoa Y trường
đại học Tohoku, nên khi nói đến người Nhật cũng có thương có ghét.

Có một lần ông giảng về Y học Trung Quốc và Nhật
Bản, có rất nhiều sinh viên đều là những thanh niên yêu nước, xôn xao bàn tán rằng
bố nuôi tôi là do Nhật cử đến, không có lòng tự tôn dân tộc, đến khi buổi giảng
kết thúc bố tôi đi xuống dưới lớp, đứng trước các học sinh mà nói rằng: “Tôi đã
lấy bao nhiêu ví dụ về những cực đoan trong thể chế trị liệu của Trung Quốc và
những tiến bộ của Y học Nhật Bản, mục đích chỉ có một, đó là hi vọng các em sau
này có thể đứng trước bục giảng kia, có thể nói ra rằng cứ phải đi Nhật để tu
nghiệp làm gì, Y học Trung Quốc đã đủ tuyệt vời rồi”.

Cuối cùng ông cũng đã giương cung dẹp tan những
học sinh có suy nghĩ không hay.

Hầm đầu và trứng cá hồi, cho thêm cẩu bảo, nấm
hương, nấm kim châm, miến, khi bày lên mâm thì cho thêm dầu sữa để tăng mùi
thơm của nước dùng, đây chính là hương vị Ishikari nabe nổi tiếng của Hokkaido.
Rồi hào nướng than, vắt thêm mấy giọt chanh, cả món ghẹ hoa thơm ngon nữa.

Lúc ăn tôi lại còn nhớ tới đám sinh viên thực tập
với món cá om cà tím quán Tiêu Tương và Cố Tông Kỳ, thế nên có chút tâm hồn
treo ngược cành cây. Một lúc sau viện trưởng và sếp tôi cũng tới ăn cơm, viện
trưởng trông mấy món ăn Nhật là nhăn mặt.

Sếp tôi và viện trưởng vốn không hợp nhau, viện
trưởng thì chỉ thích EE Cummings[4], Emerson[5], Thoreau[6], suốt ngày chỉ
nghiên cứu lĩnh vực đấy. Còn sếp tôi thì cứ coi thường, ông nghĩ rằng những thứ
không kiếm được tiền đều là rubbish (Vật vô giá trị, người thừa), cho nên bọn
tôi sau lưng viện trưởng đều gọi ông là rubbish. Về sau chẳng hiểu sao sếp tôi
lại biết được, nói rằng khi gọi là fast food (Đồ ăn nhanh) có khi lại hay, và gọi
tắt là FF.

[4] Là nhà thơ, nhà soạn kịch, họa sĩ, nhà văn
người Mỹ (1894 – 1962).

[5] Ralph Waldo Emerson (1803 – 1882) là nhà viết
tiểu luận, nhà thơ, triết gia người Mỹ, và cũng là người đi đầu trong phong
trào tự lực cánh sinh và triết lý siêu việt.

[6] Henry David Thoreau (1817 – 1862), là nhà
văn, nhà thơ, nhà tự nhiên học, nhà sử học, nhà triết học, nhà địa hình học mẫu
mực người Mỹ.

Và thật trùng hợp, viện trưởng lại có họ là Phó.

Mà ông rất ghét mọi người gọi ông là Viện Trưởng
Phó[7], vì như thế dễ khiến người khác hiểu rằng học viện chúng tôi không có viện
trưởng.

[7] Cách phát âm Vinệ trưởng Phó (Fu Yuanzhang)
giống như cách phát âm phó viện trưởng (cũng là Fu yuanzhang).

Sếp tôi bước tới, mở miệng là nhắc: “Quyển sách
kia đọc tới đâu rồi?”.

Tôi cười ha há, vẫn chưa trả lời thì viện trưởng
nói: “Chẳng mấy khi có dịp đi chơi, thôi đừng nhắc mấy cái chuyện biên dịch
sách vở đấy nữa, đời người lúc nào cần hưởng thụ thì cứ hưởng thụ đi đã”.

Sếp tôi mới “hứ” một tiếng, gọi một đĩa thịt bò
bít tết tái, viện trưởng ngồi cùng mâm với bố mẹ nuôi tôi, hỏi mấy câu rất đời
thường rằng: “Dụ Tịch có phải là chưa có người yêu không? Có cần phải giới thiệu
cho em một anh không?”.

Tôi cũng đáp luôn: “Có ạ”.

Bố nuôi tôi thì liên tục nháy mắt với tôi, nghĩ
một lúc tôi cũng định đính chính lại, viện trưởng Phó tỏ ra rất vui vẻ nói:
“Cháu trai bác trong cũng được, điều kiện gia đình cũng tốt, bản thân nó càng
không có gì phải bàn, là bác sĩ khoa ngoại bệnh viện Đông Hoa”.

Lập tức có người nói ngay: “Dụ Tịch chắc biết
người đó, là Cao Y Thần đấy”.

Giờ tôi mới hiểu vừa rồi tại sao bố nuôi tôi lại
cứ nháy mắt.

Tôi còn biết nói sao nữa, chỉ đành gật đầu: “Dạ
biết ạ”.

Viện trưởng càng vui nói: “Biết nhau thì tốt quá
rồi, cháu thấy sao?”.

Nếu mà gán ghép tôi với Cao Y Thần thành một đôi
thật thì đúng là xong chuyện. Cả đời tôi sống trong cái bóng bắt gian và chống
lại bắt gian. Nên tôi mở tròn mắt vẻ ngây thơ vô tội, tỏ ra như rất ngạc nhiên
nói: “Không phải anh Cao có bạn gái rồi ạ? Lần trước cháu còn gặp hai người tay
trong tay đi dạo phố, tình cảm lắm”.

Rồi còn tỏ vẻ như rất ngại nói: “Viện trưởng à,
liệu bác có thể giới thiệu cho cháu ai đó còn độc thân được không ạ? Chứ phải
làm người thứ ba thì cháu không làm được đâu”.

Mọi người cười ha ha, kể cả cái điện thoại đang
nằm yên trong túi tôi cũng rung liên hồi.

Tôi nghĩ có khi mình bị trúng tà mất rồi, là điện
thoại của Cao Y Thần gọi.

Không ngờ anh ta cũng tới đây cùng chúng tôi,
tôi thấy nản, những lời vừa nãy chắc cũng lọt đến tai anh ta ít nhiều rồi. Anh
ta bảo tôi ra ngoài nói chuyện, tôi cũng chỉ đành nghe theo.

Đã rất tối rồi, màn đêm đã bao phủ hoàn toàn.
Tôi tới cái đình đằng sau sàn, ở đó có một cái cây rất cổ, gió thổi, lá kêu xào
xào, giống như chuông gió được treo trên bầu trời, thi thoảng có chiếc lá khô
rơi xuống chân. Đó chính là tiếng thu.

Khẽ nghiêng đầu dựa vào lan can, tôi cảm thấy
hình như có người đang giật giật tóc tôi. Dưới ánh sáng mờ mờ tôi phát hiện ra
ngón tay của Cao Y Thần đang đan vào mái tóc tôi, mờ ảo khiến người ta thấy hơi
run sợ.

Tôi hơi nghiêng mặt nói: “Ối, đừng giật tóc em,
em không muốn còn trẻ thế mà đã phải dùng Bá Vương[7] đâu”.

[7] Bá Vương là thương hiệu dầu gội đầu dành cho
những ai bị rụng tóc, hói đầu.

Đuôi mắt anh ta rất nịnh, tôi thấy Cao Y Thần có
một vẻ bề ngoài rất hút gái, hơn nữa lại trở thành một khí chất lười biếng
phong lưu.

Một nụ cười bay ra từ khóe miệng anh ta: “Không,
anh chẳng trêu ghẹo em nào hết, toàn là các em ấy trêu ghẹo anh thôi, chỉ có
duy nhất một người anh vẫn đang chọc ghẹo chính là em đấy”.

Cái kiểu tán tỉnh lộ liễu thế, tôi không hiểu mới
lạ.

Tôi cười, đành tròn mắt nói: “Nếu vậy thì em phải
cảm tạ ân sủng của hoàng thượng rồi?”.

“Không cần khách sáo đâu em”. Anh ta chẳng ngại
ngùng gì lấy tay vén tóc tôi qua tai, ngón tay mát lạnh trượt dần từ trên xuống
dái tai, tôi run run, liền tỏ ra phật ý.

“Cao Y Thần, em thấy hai đứa mình nói chuyện thật
vô vị”, tôi nhìn giờ, đã không còn sớm nữa, nên dứt khoát nói: “Thôi, em về
đây, nói chuyện với anh chẳng nói được điều gì trọng tâm cả”.

Tôi đứng dậy định đi thì bị anh ta kéo lại, dưới
ánh đèn mắt anh đảo liên hồi. Tay anh ta trắng như thế, dài như thế khiến người
ta có thể nghĩ miên man, nhưng không có cảm giác an toàn như với Cố Tông Kỳ.

Anh ta gượng cười nhìn tôi: “Tịch Tịch à, không
phải là em thích Cố Tông Kỳ đấy chứ?”.

Tôi không nói gì, lòng đang rồi bời với muôn vàn
suy nghĩ.

loading...

“Nhưng em nói là không muốn theo đuổi một tình
yêu không thực tế cơ mà. Anh nói cho em biết Cố Tông Kỳ đã có người yêu, chẳng
lẽ em muốn hạ mình đi làm người thứ ba? Nếu như em muốn như thế thì vừa nãy ai
nói rằng những chuyện như vậy cháu không làm nổi?”.

Lần đầu tiên tôi thấy anh ta nhanh mồm nhanh miệng
thế, tôi bực mình nói: “Có con chó mới nói thế”.

Anh ta cười phá lên, lắc đầu nói: “Được, Dụ Tịch
à, vậy thì anh sẽ xem xem em có biến thành con chó không nhé”.

Tôi hất tay anh ta ra, bước về phía đại sảnh,
không thèm quay đầu lại nhìn. Đầu tôi đang muốn nổ tung, sao Cố Tông Kỳ lại có
người yêu rồi chứ? Vì sao vậy? Rốt cuộc là vì sao?

Thật không giống như trong tiểu thuyết tình cảm,
những anh chàng đẹp trai thường độc thân, vẫn còn “trong trắng”, chờ nữ chính tới
“chà đạp”.

Cái giọng đáng ghét kia vang lên rõ ràng: “Tịch
Tịch, từ giờ đến khi em hai mươi lăm tuổi vẫn còn hai trăm bốn mươi ba ngày đấy”.

Trời đã khuya lắm rồi, một mình tôi đi trong
khuôn viên bệnh viện Đông Hoa. Cái thành phố sầm uất này vẫn thanh bình trong
tiếng ca hát và ánh đèn xanh đỏ. Hai bên đường um sùm toàn cây ngô đồng, thân
cây tuy đã nhuốm màu thời gian nhưng lá vẫn rất um tùm.

Đó chính là hơi thở của sự sống, mặc dù là vậy
nhưng lá cũng sẽ dần khô héo và rụng đi.

Ánh đèn sáng trắng, bao trùm khắp mặt đất từ cổng
viện đến tòa nhà, bước chân lên như đang đi dạo trên tuyết.

Tôi vào thang máy, ấn tầng sáu, nhưng lập tức thấy
hối hận nên lại ấn tầng năm, để đối diện với Cố Tông Kỳ tôi cần chút thời gian
chuẩn bị tâm lý.

Bước từng bước nặng nè, các phòng bệnh dường như
đã tắt đèn. Ở bàn y tá cũng chỉ còn mỗi một cô đang viết hồ sơ bệnh án. Tôi tiến
tới xem, thấy tay cô ấy vừa nghiêng cái, bút đã lăn đi rõ xa và cô ấy tỉnh giấc.

Tôi nhìn cô ấy vẻ thông cảm, trong lòng thấy hơi
bồn chồn.

Có thể trong đêm yên tĩnh thế này, tôi rón rén
vào văn phòng bác sĩ. Một vị bác sĩ nội trú đang nằm bò trên bàn ngủ, một sinh
viên thực tập khóa ba thì chắc là vừa tỉnh ngủ nên chẳng quan tâm đến sự có mặt
của tôi, ngất ngưởng mò vào phòng vệ sinh.

Cố Tông Kỳ thì đang ngồi trước máy tính, chống
tay lên trán, mắt nhắm nghiền.

Trên màn hình máy tính là sơ đồ bệnh án của hai
mươi lăm bệnh nhân, ánh sáng hắt vào khuôn mặt anh, lúc này trông anh thật đẹp.
Anh cứ yên lặng ngồi im như thế trước mặt tôi, giống như một bức tranh cổ nhuộm
màu thời gian. Tôi không lên tiếng cứ nhìn anh như thế, tôi nghĩ giờ cứ nhìn
anh thêm một chút, biết đâu sau này chẳng còn cơ hội.

Ai bảo anh có người yêu cơ chứ, ai bảo tôi là một
con người đạo đức.

Sau lưng vang lên tiếng ai đó uể oải nói, là cậu
sinh viên thực tập vừa nãy: “Chào chị, chị tìm bác sĩ Cố à?”.

Tôi vẫn chưa kịp phản ứng thì anh mở mắt nhìn
tôi, giây phút ấy ánh mắt tôi chạm với ánh mắt mệt mỏi, mơ hồ và yếu đuối của
anh, nhưng chỉ trong tích tắc, nó biến mất. Anh chớp chớp mắt nói: “Ơ, là em
à?”.

Có thể là lâu quá không mở miệng nói, nên giờ cổ
họng tôi tự nhiên lại không nói nên lời, mất một lúc lâu sau mới “ừ” được một
tiếng.

Anh đứng dậy rót nước cho tôi, lấy trong ngăn
kéo ra một quyển sách, đưa cho tôi nói: “Chính là quyển này đây”.

Tôi sướng điên lên, lật trang đầu tiên đọc một
lúc rồi lại lật đến đằng sau, nhận ra đúng là câu chuyện mà anh nói, nói về bác
sĩ khoa Thần kinh, có điều là rất nhiều từ chuyên ngành mà tôi chẳng hiểu gì hết.

Anh kéo ghế cho tôi ngồi, lại rót thêm nước rồi
ngồi xuống cạnh tôi dùng máy tính.

Được một lát, tôi hỏi mà không thèm ngẩng đầu
lên: “Có từ điển không anh?”.

“Có từ không biết hả?”.

Tôi không dám rời mắt khỏi đoạn văn dài khoảng
mười sáu từ ấy, nói: “Vâng, từ chuyên ngành nhiều quá”.

Anh quay sang nhìn rồi nói: “Có nghĩa là điện
tâm đồ, đây là phẫu thuật mổ sọ não, anh nói chầm chậm, em ghi lại nhé, đừng vội”.

Tôi thấy Cố Tông Kỳ có thể làm một quyển từ điển
sống rồi, thậm chí còn là từ điển chuyên ngành đa chức năng.

Từng cơn gió thu đêm thổi nhè nhẹ, lướt qua mặt
tôi, thổi bay sợi tóc ngắn trước trán anh, lật những trang sách của tôi và anh,
thổi xô trái tim vốn đã từ lâu không nổi sóng.

Một chiếc là không biết vì sao lại rơi xuống
bàn.

Những đường gân lá mảnh mai, trong sắc vàng khô
vẫn giữ lại chút sắc xanh, màu sắc thuần khiết, tự nhiên nhất của tự nhiên bỗng
nhiên tôi lại nhớ tới bài thơ Sống như hoa mùa hạ của Tagore[8]: “Em đã thấy
tình yêu, em tin vào tình yêu; Tình yêu như chiếc đầm đầy tảo lam; giống như một
cơn gió se lạnh; len lỏi vào từng huyết mạnh đang thiếu máu của em; chiếm giữ
lòng tin vào năm tháng”.

[8] Rabindranath Tagore (1861 – 1941) là một nhà
thơ Bengal, triết gia, nghệ sĩ, nhà viết kịch, nhà soạn nhạc và tiểu thuyết
gia. Người đoạt giải Nobel đầu tiên của Ấn Độ.

Đột nhiên tôi lại trở nên đa cảm.

Anh nhẹ nhàng nhặt chiếc lá, cười và nói với
tôi: “Em biết không, anh nhớ tới câu thơ cuối cùng trong bài Sống như hoa mùa hạ
của Tagore: Bát nhã ba la mật, từng tiếng từng tiếng; thì hãy sống như hoa mùa
hạ và chết như chiếc lá mùa thu, ta còn muốn những gì nữa”.

Tôi ngẩn người, chưa đợi tôi mở miệng, điện thoại
phòng trực đã reo lên.

Trong đêm tĩnh vắng, không khí yên ắng ngoài
hành lang chợt bị phá tan, tôi thấy tiếng cô y tá bên kia hô hào: “Cấp cứu, cần
kiểm tra lại phẫu thuật mổ bụng”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì Cố Tông Kỳ quay
sang nói với tôi: “Xin lỗi em, kiểm tra lại phẫu thuật mổ bụng chắc phải mất thời
gian lắm, muộn như thế này rồi, nếu em thấy về không an toàn thì cứ ở lại đây đợi,
lát nữa anh gọi xe cho em.

Nói xong anh chạy vội đi, ống nghe còn treo trên
cổ anh, theo sau là một bác sĩ nội trú, hai sinh viên thực tập, cảnh ấy sao mà
giống các bác sĩ cấp cứu trong Code Blue vậy.

Tôi cầm cuốn sách của anh, đứng ngoài hành lang
lạnh lẻo đợi thang máy.

Trong đầu tôi lại nhớ tới lời của Cao Y Thần và
cả hình ảnh của Cố Tông Kỳ, cái tên khốn Đồng Nhược Thiên kia có khi đã bị tôi
cho vào quên lãng rồi.

Thế nên tôi mới rất vui, đúng là cái mới chưa tới
thì cái cũ chưa đi, nhưng tôi mất những ba năm mới nhận ra điều đó.


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: