truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hẹn đẹp như mơ – Chương 23 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Lúc sáng sớm đột nhiên Giai Kỳ tỉnh dậy, rèm của đóng kín, trong phòng ngủ bốn bề đều tối đen, cô bỗng nhiên tỉnh dậy như thế.

Chiếc đồng hồ báo thức trên chiếc tủ ở đầu giường, đã chỉ đến 8h26 phút.

Chiếc máy bay anh đáp ầm ầm hướng lên trời, rời xa thành phố này, đã là thời khắc nào đó của mấy tiếng trước rồi.

Còn cô cũng sắp rời xa nơi đây.

Cô tỉnh dậy đánh răng rửa mặt, sau đó bắt đầu thu dọn ít đồ lặt vặt. Thật ra cũng chẳng có gì đáng để dọn dẹp, chỉ là một ít quần áo, xếp vào trong một chiếc va li nho nhỏ.

Xuống lầu đi ăn sáng, ở bên ngoài không xa có một của hàng ăn nhỏ, nước đậu ở đó rất đặc. Giai Kỳ gọi một cốc nước đậu ngọt, một cái quẩy, lúc đó mới biết đã đổi chủ rồi.

Nước đậu vẫn đặc ngon như thế, người chủ mới là một đôi vợ chồng trung tuổi, nói với cô rằng đôi vợ chồng trẻ chủ cũ ở đây đã quay về tứ xuyên rồi

“Bà chủ đã có thai, ông chủ cười đến mức không ngậm miệng lại được. Thương vợ làm đồ ăn sáng quá vất vả, cho nên hai vợ chồng về quê sinh con. Nói rằng đợi sau này đứa bé lớn một chút, rồi lại quay lại. Chúng tôi liền nhận lấy của hàng này.”

Trong cái thế giới sôi động này, cho dù có hỗn độn ồn ào hơn nữa, cũng có thể chứa nổi một đôi vợ chồng bình thường, sinh con sinh cái, vui vẻ đầm ấm sống những ngày tháng của họ.

Vẫn còn rất sớm, Giai Kỳ nghĩ lại mấy ngày trước Nguyễn Chính Đông vô tình nhắc đến, nói muốn ăn bánh sữa Mai Viên, nghĩ rằng dù gì sáng nay cũng không có việc gì, không bằng đi mua một ít mang về Thượng Hải cho anh.

Cô đứng ở bên đường đợi taxi.

Bên cạnh vừa đúng là một nhà bán đồ điện tử, sau tấm kính lớn vô số những chiếc tivi, đang phát thời sự

Người dẫn chương trình tướng mạo đoan trang, ngay cả nụ cười cũng đúng kiểu, báo tin thời sự với một giọng phổ thông chuẩn: “ Sau khi hai bản dự thảo được ra mắt, phản ứng của người dân vô cùng kịch liệt, sắp đến năm mới, số lượng hành khách đạt đến cực điểm, bến tàu xuất hiện tình trạng xếp hàng dài mua vé. Trận tuyết rơi đêm qua dẫn đến một số sự cố giao thông, bộ ngành thành phố huy động toàn bộ xe dọn tuyết, đồng thời phun chất làm tan tuyết, bảo đảm cho giao thông được thuận tiện……”

Cô nghe không chú tâm, rất khó bắt được taxi sau khi tuyết rơi, những chiếc xe taxi đi đi lại lại đều đã đã có khách.

“Tiếp theo sẽ là tin đài chúng tôi mới nhận được, 9h27 phút sáng ngày hôm nay, một chiếc Boing747 của công ty hàng không quốc tế Trung Quốc bị rơi ở địa phận của Nga. Hiện nay đã chứng thực được trên máy bay có 232 hành khách, tổ bay có 13 người. Chiếc boing chở khách này có số hiệu CA980, cất cánh sáng ngày hôm nay tại sân bay Bắc Kinh, là chuyến bay hàng ngày đến sân bay quốc tế New York Mỹ. Trước khi sự việc xảy ra 7 phút, chiếc máy bay đã phát tín hiệu khẩn cấp đến cục quản lý hàng không của Nga. Tín hiệu phát đi không lâu, liền mất liên lạc với mặt đất. Hiện nay đã xác định được chiếc máy bay bị rơi ở dãy núi Verkhoyansk nước Nga, bởi vì thời tiết ở đó khắc nghiệt, đang trong tình trạng có bão tuyết, đội cứu viện của Nga không thể nào đi đến hiện trường máy bay rơi. Hiện nay nhiệt độ ở đó là -43℃, tỷ lệ sống sót của các hành khách trên máy bay vô cùng khó đoán.”

Giai Kỳ ngẩng đầu lên, buổi sáng cuối đông, mặt trời sau khi tuyết rơi giống như những chiếc là vàng, phủ từng lớp lớp xuống cơ thể.

Mạnh Hòa Bình!

Mạnh Hòa Bình ở trên chiếc máy bay đó.

Tối qua anh đến tạm biệt với cô, đã nói với cô, anh đáp chuyến bay đó.

Cô choáng váng, dường như không thể đứng vững.

Cô cho rằng tất cả đã bắt đầu lại.

Tất cả mọi thứ trước đây đều đã sớm kết thúc, cô cho rằng chỉ là bắt đầu lại, cùng với sự nhạt nhẽo mệt mỏi, cùng với sự đau khổ sâu lắng. Quyết tâm vứt bỏ khỏi sinh mệnh cô một phần đã từng là quan trọng nhất, vứt bỏ toàn bộ. Sạch sẽ, không còn sót lại một chút nào. Cô đã từng mất đi nhiều như vậy, tất cả điều quan trọng nhất như vậy, cho rằng cả đời này đều không thể tìm lại được.

Cô quyết tâm cắt đứt tất cả, chỉ cần bản thân mình thật sự quên đi, chỉ là một người qua đường hoàn toàn xa lạ. Đóng băng tất cả nhưng hạnh phúc đã từng có, nỗ lực quên đi tất cả nụ cười và nước mắt. Chỉ cần, làm hai người qua đường hoàn toàn xa lạ.

Đứng ở một đầu của thế giới này, nhìn đối phương từ xa ở bên kia bờ của đại dương, chỉ cần biết, là được.

Nhưng vận mệnh lại tàn nhẫn như thế, ngay cả một phần hy vọng cuối cùng cũng không để lại cho cô.

Trên thế gian này, ngay cả sự tồn tại cuối cùng của anh cũng không để lại cho cô

Anh rời đi như thế, vĩnh viễn rời xa.

Cô không thể chấp nhận, không có cách nào, cô có thể mất đi tất cả, cô cũng đã mất đi tất cả, nhưng tại sao lại phải tàn nhẫn như thế, đối xử với cô tàn nhẫn như thế, lấy đi cả sự tồn tại cuối cùng của anh.

Cô không khóc, cả cơ thể giống như là gặp phải ác mộng, chỉ là không thể vùng vẫy được, chỉ là ra sức nghĩ, đó không phải, không phải là như thế.

Sao anh có thể rời xa cô như thế.

Dường như cô không thể thở, bởi vì mỗi lần thở, liền đau đến mức không chịu nổi, bởi vì quá đau, lại làm cho cô tê dại đi, chỉ nghĩ, đó là nằm mơ, chỉ là nằm mơ, sẽ có một lúc nào đó tỉnh dậy, có thể tỉnh dậy biết rằng đó không phải sự thật, tất cả đều không phải sự thật

Cô đờ đẫn một lúc lâu mới đưa tay ra vẫy một chiếc taxi, sau khi thuận miệng nói địa chỉ dựa vào cửa xe nhìn cảnh ngoài phố, nhiều xe như vậy, cuồn cuộn lăn đi, chiếc xe cô ngồi bị kẹp ở giữa, đi về phía trước. Còn cô giống như là đang mộng du, lại nghĩ là đang bị bóng đè, vũng vẫy thế nào cũng không tỉnh lại được, tất cả mọi thứ xung quanh đều mơ hồ, còn bản thân cô cũng mơ hồ như thế.

“Tiểu thư, đến rồi.”

Cô như là tỉnh khỏi giấc mộng, luống cuống nhìn chiếc bảng tính tiền rồi trả tiên, cầm một đống tiền lẻ xuống xe, chiếc taxi bụi bặm rời đi, lúc đó cô mới phát hiện mình đứng trước một khu nhà cũ, những căn nhà giống như những hộp diêm, cửa sổ chi chít giống như tổ ong.

Sao lại đến đây?

Điện thoại đang reo, cô lấy ra xem

Nguyễn Chính Đông gọi đến nghe hay không?

Màn hình không ngừng hiện lên hàng chữ, hỏi từng lần, Nguyễn Chính Đông gọi đến có nghe hay không?

Cô tiện tay tắt máy, bất giác đi về phía sau. Rẽ trái, đi về ngõ rẽ phía tây, nhìn thấy chiếc cổng tò vò quen thuộc, dán kín những tờ quảng cáo sặc sỡ: “Khai thông chuyên nghiệp” “nước sạch” “dọn dẹp vệ sinh”………những tờ giấy cũ nát dán ở trên tường, còn có cả một hàng chữ sơn màu đen thô ráp viết tốc ký đập ngay vào mắt: “113XXXXXXXX làm văn bằng.”

Góc tường có một cái khung nho nhỏ, bên trong là “mở khóa nhanh”. Số điện thoại viết bằng sơn ở bên dưới đã bị phai màu, mấy chữ số Arâp mờ nhạt lẻ tẻ, vốn dĩ đã không thể phân biệt được là đâu là “0” đâu là “6” đâu là “9” nữa. Nhưng cô vẫn nhớ bản thân mình lúc đó tìm được việc, công ty ở phía Tây thành phố, phải ngồi 2 tiếng xe bus mới có thể về đến nhà. Hàng ngày đều vô cùng mệt mỏi, có thể ngủ được cả trên xe, có lần túi của cô bị kẻ trộm rạch trên xe, tiền và chìa khóa đều không cánh mà bay, Mạnh Hòa Bình lại cũng tăng ca, cô một mình ngồi trên hành lang chịu gió lạnh. Lạnh đến mức răng cứ đập vào nhau, mấy lần định gọi điện cho người sửa khóa đến, nhưng cuối cùng lại thôi, cố đợi Mạnh Hòa Bình tan ca, người dường như đông cứng lại, bị anh mắng cho một trận.

Sau khi đi vào nhà, cô ôm chiếc túi nước nóng, anh ôm cô, một lúc lâu sau mới ấm trở lại, Sau đó sốt, sốt cao không hạ, anh lo lắng đến mức xin nghỉ làm chăm sóc cô, lần đó ốm rất lâu rất lâu, sức khỏe cô trước giờ vẫn rất tốt, chưa từng bị ốm như thế bao giờ, cả cơ thể dường như yếu đi trong chốc lát. Hàng ngày ra vào bệnh viện, phải truyền, từng túi từng túi thuốc nước, mạch máy ở mu bàn tay đã rất khó có thể tìm được một vị trí truyền thích hợp, y tá vỗ nhẹ mu bàn tay cô, đau âm ỉ, nhưng anh vẫn ở đó, anh sẽ dùng tay nhẹ nhàng che mắt cô lại, không cho cô nhìn thấy chiếc kim tiêm đâm vào da thịt.

 

Cô đi từng bước từng bước lên lầu, hàng lang âm u hẹp nhỏ, tiếng bước chân nhẹ nhàng giữa ban ngày, chiếc đèn cảm ứng cũng có thể bật sáng, phía bên trái tầng 4, nhìn thấy chiếc cửa chống trộm màu xanh cũ kỹ, sơn đã bị bong ra, rất nhiều chỗ đã bị đen đi, lộ ra sắt ở bên trong, từng chiếc song sắt, cô đưa tay vào túi dò dẫm, không có, thò tay vào tìm ở túi bên trong, không có. Cô đổ hết tất cả đồ trong túi ra quỳ xuống tìm từng thứ từng thứ một.

loading...

Điện thoại, ví tiền, gương trang điểm, son môi, hộp phấn, khăn giấy, chìa khóa…….cô nhẫn nại lật từng thứ một, lật từng góc của chiếc túi ra, cuối cùng một túi sợi len nho nhỏ rơi ra.

Chiếc chìa khóa trong túi len, vòng tròn trên đầu chìa khóa còn buộc một tấm bùa gỗ đào nhỏ, một mặt khắc ba chữ “cửu nguyệt sinh”, mặt còn lại là ký hiệu bình an ngoằn ngoèo, là Hòa Bình mua cho cô. Cô sinh vào tháng 9 âm lịch. Cho nên anh mua chiếc bùa hộ mệnh này cho cô đem theo trừ tà. Có những thứ anh trẻ con như thế, thậm chí còn hơi mê tín, cô cứ cười bảo anh là theo chủ nghĩa duy tâm. Cô hay quyên chìa khóa, cho nên anh để vào chiếu túi len này cho cô, thường nhớ để vào túi xách giúp cô. Nhiều năm nay cô thay bao nhiêu túi xách, chỉ có chiếc túi len này, luôn nhớ rõ phải đặt vào trong túi.

Đó là chìa khóa nhà, cái ngày mà tên du côn cướp túi của cô, cô không suy nghĩ gì liền đuổi theo, bởi vì trong túi có chùm chìa khóa đó, cô không thể làm mất chùm chìa khóa đó.

Đó là chìa khóa về nhà.

Đó là chìa khóa cửa của cô và anh.

Lòng bàn tay cô có một ít mồ hôi, nắm chiếc chìa khóa cứng cứng, cộm lên trong tay.

Chủ nhà vẫn không hề thay cửa chống trộm, nhưng ổ khóa chắc chắn là đã bị thay rồi.

Cô cảm thấy đau buồn, nước mắt bỗng nhiên lăn xuống.

Cô không thể nào quay lại được nữa.

Anh rời xa như thế, rời xa vĩnh viễn, bỏ lại cô như thế.

Hạnh phúc đã từng có, hôm nay đã cách xa cô vạn dặm, tất cả những thứ cô đã từng có, đều ở sau cánh cửa này, sự xa vời trong gang tấc, đưa tay ra là có thể chạm tới, tất cả những thứ cô đã từng có. Cô nắm chặt song sắt của cửa, không muốn bản thân mình khóc thàng tiếng. Nhưng cuối cùng không kìm được, cô ra sức đập vào cửa, giống như là bị điên, vừa đập vừa khóc: “Mạnh Hòa Bình! Mạnh Hòa Bình! Em về rồi! Mạnh Hòa Bình! Anh mở cửa ra, Mạnh Hòa Bình, anh mở của ra…….”

Cô biết bản thân mình phát điên, chiếc đèn dưới nền ở hành lang bỗng nhiên sáng lên, cô nắm chặt hàng song sắt ở cửa mặc kệ cho nước mắt dàn dụa chảy xuống, cả thế giới đã sớm vứt bỏ cô, anh đã vứt bỏ cô, bỏ lại cô, tự mình bỏ đi. Giống như ổ khóa này, đã bị thay, đã vứt bỏ, để lại cô ở bên ngoài, không thể vào trong được nữa. Cả thế giới này đã sớm vứt bỏ cô, cô không có cách nào lấy lại được tất cả. Cô vừa khóc vừa tùy tiện nhét chiếc chìa khóa vào trong, tuyệt vọng dừng sức vặn, cho dù là cho cô nhìn một cái, cho dù là cho cô quay lại một ngày cũng tốt. Những hạnh phúc đã từng có đó, những hạnh phúc mãi mãi cũng không thể nào đạt được đó. Sao anh lại có thể bỏ lại cô như thế, tàn nhẫn tự mình đi mất.

Tất cả những thứ cô đã có, đều ở đằng sau cánh của này.

“Mạnh Hòa Bình! Em về rồi! Anh mở của ra, Mạnh Hòa Bình………”

Cô nắm lấy song cửa, tuyệt vọng xoay chiếc chìa khóa, giống như phát điên, anh không thể tự mình bỏ đi như thế.

Cô không muốn anh tự mình bỏ đi như thế.

Ổ khóa bị cô xoay lạch cạch một tiếng

Cô như con ngốc đứng ở trước cửa

Chủ nhà không hề thay ổ khóa.

Trong căn phòng tất cả vẫn đều rất ngăn nắp, giống như cô chưa từng rời khỏi đây.Tất cả đồ đạc vẫn ở nguyên vị trí cũ, căn phòng nhỏ sáng dần lên, tất cả đồ đạc vẫn ở nguyên vị trí cũ, bao gồm cả chiếc tủ treo quần áo kiểu dáng đơn giản mà cô mất hơn 300 tệ mua ở siêu thị về. Phòng ngủ quả thật quá nhỏ không thể để vừa, đành nhét vào phòng khách. Chiếc tủ quần áo này vẫn ở nguyên vị trí cũ, ngay cả một chút bụi cũng không bị rơi vào.

Sàn nhà vừa mới lau, trên gạch men vẫn còn đọng lại nước. Mạnh Hòa Bình lau nhà từ trước đến nay không hề vắt chổi, cho nên trên nền gạch luôn còn đọng lại nước. Hai cốc trà trên bàn vẫn con bốc hơi nghi ngút, tính cách cô nóng vội, thích uống lạnh, cho nên anh uống trà luôn giúp cô để nguội một tách. Hai chiếc cốc đặt song song với nhau, không gần không xa, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Cửa sổ hướng về phía mặt trời đặt một bình hoa thủy tinh, trong bình cắm một bông hoa huệ, bông hoa trắng thơm ngát, giống như là con bướm trắng, những com bướm đã nên bay đi từ sớm.

Nước mắt của cô không ngừng rơi xuống, ngay cả bước chân cũng không biết đi đâu, bản thân mình cũng không biết bản thân mình đi vào trong kiểu gì, đi về phía tầm rèm ở ban công, gió bắc lồng lộng thổi vào, gió thổi trên mặt cô vừa lạnh, lại vừa nóng, chảy xuống nóng ấm……..

Ban công để một chiếc ghế mây, anh một mình ngồi ở đó, trên mặt phủ một tờ báo nhỏ, dường như đang ngủ, cánh tay đặt rũ xuống tay vịn, giữa những ngón tay là một điếu thuốc, đốm lửa đỏ đã sắp cháy đến tận tay anh.

Cô đứng ở đó, chỉ sợ rằng bản thân mình đang nằm mơ, chỉ có nước mắt không ngừng chảy, cô không dám động đạy, cô sợ hễ động đậy sẽ tỉnh mộng. Cô chỉ sợ bản thân mình đang nằm mơ, chỉ sợ tất cả trước mắt đều là do ảo giác bản thân mình tạo ra khi đối mặt với sự tan vỡ.

Anh động đậy, nhưng lại không bỏ tờ báo xuống, giọng nói rất thấp, giống như thì thầm: “Giai Kỳ…….anh vừa mới nghe thấy em gọi anh mở cửa.”

Anh ở đó không động đậy, giọng nói rất nhỏ: “Sao em hay quên chìa khóa thế.. Anh cứ mấy ngày lại quay lại một lần, thu dọn linh tinh căn phòng, em luôn không về nhà, căn nhà cũng không thể trở thành nhà chó được. Anh chỉ có thể đợi được lần cuối cùng này, ngày mai anh sẽ đi thật. Em đừng cho rằng anh đợi em, là do anh chưa gặp được một người tốt thôi——nếu mà thật sự gặp được, làm gì có chuyện đợi em, nhưng Vưu Giai Kỳ, nhiều năm nay anh tìm đi tìm lại, vẫn không thể tìm được người thứ 2 như em.”

Cô cắn môi khóc thành tiếng, cúi người xuống đưa tay ra, chầm chậm bỏ tờ báo che trên mặt anh xuống, mặt anh lộ ra từng chút từng chút một, hóa ra không phải là nằm mơ, hóa ra tất cả đều không phải là nằm mơ. Những giọt nước mắt của cô rất lớn rất lớn, nặng nề rơi xuống khuôn mặt anh, cơ thể anh run lên, hơi thở anh nặng nề, cuối cùng chầm chậm mở mắt ra. Cách nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô nhìn gần mặt anh như thế, cách ánh sáng mơ hồ của nước mắt, chỉ cảm thấy gầy, gầy đi rất nhiều, khóe mắt đã có nếp nhăn, không còn đầy đặn sáng bóng như năm đó nữa. Nước mắt của cô nhẹ nhàng rơi xuống mặt anh, từ mặt anh lăn xuống, dường như là anh đang khóc cùng cô.

Anh giống như đang nói mơ: “Giai Kỳ?”

Cô ra sức gật đầu: “Là em, là em.”

Cô hỏi: “Tại sao anh không đi.”

Anh nói: “Anh sợ chẳng may em quay lại, không gặp được anh.”

Cô ôm chặt lấy anh, anh đưa hai tay ra, cũng ôm chặt lấy cô.

Cô không thể nói, chỉ có thể rơi lệ

“Giai Kỳ, sáng hôm nay anh đến sân bay, lúc sắp đến chỗ kiểm tra anh liền nghĩ, bây giờ anh đi, có lẽ sẽ không bao giờ gặp được em nữa. Giống như là năm đó em rời xa anh, anh vốn dĩ định ra nước ngoài học tiến sĩ, cũng là giây phút trước lúc lên máy bay, bỗng nhiên anh nghĩ, anh không thể đi, anh đã cách xa em như vậy, làm sao có thể lại càng cách xa em hơn nữa. Anh không có cách nào rời khỏi đây, bởi vì em ở đây.

Cô không thể nói, chỉ có thể rơi lệ.

“Anh vẫn luôn sợ, sợ gặp em.” Anh nói lẩm bẩm, giống như một đứa trẻ: “Nhưng anh càng sợ hơn, sợ em vĩnh viễn sẽ không quay lại.”

Cô chỉ khóc.

“Năm ngoái mẹ anh đã qua đời, Giai Kỳ, anh thay mặt mẹ nói với em, xin lỗi, xin em tha lỗi cho bà. Thật ra đến cuối cùng, bà đã hối hận, nhưng bà và anh đều biết, có những lỗi lầm không thể nào bù đắp. Anh không dám đi tìm em, bởi vì anh vốn không thể khiến cho em hạnh phúc, còn làm cho em chịu nhiều đau khổ như vậy, nhiều năm nay, anh không có tư cách để tiếp tục yêu em, anh sợ gặp lại em, nhưng anh không có cách nào, anh không có cách nào quên được em.”

Khuôn mặt cô đẫm nước mắt.

Kệ cho anh ôm chặt lấy bản thân mình.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: