truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hẹn đẹp như mơ – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sau đó cô mới cảm thấy thấy mình đã nghĩ sai, bởi vì ngay cả lúc ăn cơm cô với Nguyễn Chính Đông cũng vẫn đấu khẩu.

Chỉ vì chuyện ăn gì, mà hai người cũng tranh cãi cả đường. Cô muốn ăn lẩu nhúng, Nguyễn Chính Đông lại nhất định muốn ăn cháo: “Bệnh nhân nên ăn những thứ thanh đạm.” Giai Kỳ vốn cho rằng lại đi đến một nơi đắt muốn chết, ai biết được anh ta lái xe rẽ đến mấy khúc ngoặt, lượn đi lượn lại qua bao nhiêu con đường nghiêng, càng đi càng hẹp, rẽ liên tục khiến cô loạn hết lên, ngay cả đông tây nam bắc cũng không phân biệt được nữa, rồi mới dừng lại ở một ngõ phố, nói với cô: “Đi vào trong đi, xe không đi vào được.” Cô tự mình xuống xe, nghi ngờ nhìn quanh, mặc dù có đèn đường nhưng nhìn cái ngõ chật hẹp, giống như là một ngõ nhỏ bình thường nhất, nhìn thấy nào cũng không giống một nơi sâu thẳm tĩnh mịch phải đi qua nhiều khúc quanh, Anh lại giục cô: “Đi nhanh lên, muộn quá người ta đóng của mất.”

Đối xử với bệnh nhân mà chẳng dịu dàng gì hết, Giai Kỳ đi cùng anh từng bước từng bước vào trong, đi thẳng đến một ngôi nhà tứ hợp viện, mới nhìn thấy một cái biển hiệu nhỏ, bên trên chỉ viết ba chữ: “Cháo Quảng Châu.”

Cháo cá lọc xương trứng muối nóng hổi, gạo đã sớm được nấu đến độ tuyệt vời, thơm không thể tả. Giai Kỳ ăn cháo,l mồ hôi ấm tấm trên chiếc áo ba lỗ, ngay cả mũi cũng thở ra hơi, thoải mái cả người. Nguyễn Chính Đông ăn một bát cháo trắng, dưới ánh đèn chỉ nhìn thấy gạo nếp ấm tỏa hương thơm ngọt. Trong phòng đều là nhà kiểu nhà ở hộ gia đình, trong ngoài tất cả chỉ có ba cái bàn, nhưng lại ngồi đầy hơn 10 người khách đến ăn cháo, mỗi người đều cầm bát cháo ăn đến vã mồ hôi. Cô không kìm được cảm than: “Chỗ như thế này mà cũng tìm được, anh quả thật không phải kén ăn mức bình thường.”

Nguyễn Chính Đông dường như lười không muốn nói, cũng chỉ ăn cháo trắng của mình. Đúng lúc đó ông chủ đi ra, thực khách hình như đều quen biết, sôi nổi đến chào anh, gọi anh là “Lão Mạch.”. Lão Mạch khoảng hơn 30 tuổi, không hiều vì sao lại bị gọi là “Lão”. Anh cắt đầu cua, tướng mạo tuấn tú, đuôi lông mày bên trái có một vết sẹo, nhưng không rõ lắm, mặc một bộ quần áo kiểu Trung Quốc màu đen được cắt may rất đẹp, tăng thêm phần nho nhã, bởi vì còn trẻ nên trông không giống một ông chủ tiệm cháo, mà giống như một họa sỹ hoặc là một người trong giới nghệ thuật hơn. Nhưng trong cách cư xử lại mờ hồ lộ ra một sự lỗi lạc, chắp tay sau lưng mỉm cười nói chuyện với Nguyễn Chính Đông: “Ồ, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu không đến một mình đó.”

Nguyễn Chính Đông cười: “Đâu phải là không trả tiền cho anh, lải nhải gì chứ.”

Dạ dày của Giai Kỳ phình lên, lại ăn thêm một bát cháo thịt gà xé phay nữa, thịt gà xé phay đã được nấu nhừ, chỉ để lại vị trong miệng. Cô vốn còn có vẻ hơi bị bệnh, nhưng đôi mắt sáng và hàm răng trắng khi cười lộ ra chiếc răng khểnh, giống như một đứa trẻ, cứ luôn miệng khen ngon. Lão Mạch mặt mày hớn hở, ngay cả vết sẹo ấy cũng như đang cười: “Tôi thích nhất là nghe người khác khen cháo của tôi ngon, em gái này, người tốt, tâm cũng tốt.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Khen anh hai câu cháo ngon, anh nói người ta tâm tốt.Giả dối!”

Lão Mạch sắc mặt không thay đổi: “Lão Mạch tôi chưa bao giờ nhìn sai, em gái này tấm lòng tốt, cậu đừng có mà bắt nặt người ta.”

Giai Kỳ mỉm cười, Nguyễn Chính Đông đặt chiếc thìa trong tay xuống: “Này này, cái gì mà anh trai em gái thế, ngay cả tên người ta cũng không biết, đã muốn làm anh trai người ta rồi.”

Lão Mạch cười chế nhạo: “Cậu cũng không đi hỏi xem, tôi có nhận bừa em gái lúc nào không, mấy năm nay khả năng thưởng thức của cậu càng ngày càng kém, dù sao con mắt chọn phụ nữ cũng coi như có tiến bộ, khó khăn lắm mới có em gái này có duyên với tôi.” Nói với Giai Kỳ: “Anh tên là Mạch Định Lạc, gọi anh Lão Mạch là được. Nếu mà em đồng ý, gọi anh một tiếng anh trai, đảm bảo em không phải chịu thiệt.”

Giai Kỳ cảm thấy con người này rất thú vị, liền thoải mái đáp: “Anh trai, em tên là Vưu Giai Kỳ.”

Lão Mạch đồng ý một tiếng, cực kỳ vui vẻ, liền nói với Giai Kỳ : “Nếu cậu ta thật sự dám bắt nạt em, Giai Kỳ bảo anh, anh thay em xả giận.”

Nguyễn Chính Đông cười nói : “Tại sao nói tôi như là kẻ xấu vậy.” Lão Mạch vỗ vai anh, nói : “Hôm nay hời cho cậu nhé, xem trên danh nghĩa em gái này của tôi, cháo hôm nay tôi mời.”

“Keo kiệt.” Nguyễn Chính Đông cười mà như không cười, “Người ta thật sự gọi anh một tiếng anh trai, anh có mấy bát cháo đã có thể đuổi chúng tôi đi được sao?”

Lão Mạch cười nói: “Muốn lợi dụng tôi hả? Tôi không bị cậu lừa đâu.” Mặc dù nói như vậy, nhưng lại lấy chuỗi tràng hạt bồ đề từ trên tay phải xuống, nói : “Đây là chuỗi tràng hạt mấy năm trước anh xin ở trên Ngũ Đài Sơn.” Không phân trần gì liền giúp cô đeo lên tay, Giai Kỳ không chịu nhận, Nguyễn Chính Đông nói: “ Cho cô thì cô nhận đi, đừng không hiểu chuyện như thế.”

Lại là cái giọng điệu dạy dỗ tre con, cô trừng mắt nhìn anh, anh vờ như không thấy. Lão Mạch cũng bảo cô cầm lấy, cô cảm thấy rất khó lòng từ chối, hơn nữa chuỗi tràng hạt bồ đề này là loại bình thường nhất, chất liệu cũng không phải là đồ đáng giá, cho nên đành cảm ơn rồi nhận lấy. Chiếc vòng to hơn tay cô, Nguyễn Chính Đông nói: “Tôi giúp cô thắt ngắn lại.” Anh đưa tay ra giúp cô thắt lại sợi dây buộc của chuỗi tràng hạt, ngón tay anh thon dài, đầu ngón tay hơi lạnh, bởi vì sợi dây rất nhỏ cho nên anh cúi người xuống, rất gần cô

Trên cơ thể anh có mùi bạc hà thanh mát, còn có cả vị ngọt của cháo. Hơi thở thì nhẹ nhàng ấm áp, thổi vào cằm cô ngứa ngứa, cô không hiểu tại sao đỏ mặt: “Để tôi tự buộc.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Đã xong rồi.” Hiếm khi thấy một người con trai có thể thắt chiếc dây tỷ mỉ tinh tế đến vậy, cô chỉ thấy rất đẹp.

Thật ra bạn của Nguyễn Chính Đông đều rất xuất sắc, cách nói chuyện thú vị và rất giàu có. Mặc dù cô không biết thân phận của Lão Mạch, nhưng luôn cảm thất con người này rộng rãi thẳng thắn, có phong cách nghĩa hiệp thời xưa. Lúc về khi trên xe cô không kìm được khen ngợi, Nguyễn Chính Đông ồ một tiếng, nói : “Con mắt của cô cũng không tồi.”

Cũng không biết là khen cô hay là mỉa mai cô nữa

Anh đưa cô đến chung cư, cô một mình đi thang máy lên trên, cảm thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn nhanh nhanh về đến nhà tắm một cái rồi đi ngủ. Nhưng đứng trước của nhà lục tung cái túi xách lên cũng không thể nào tìm thấy chìa khóa.

Cô dở khóc dở cười, tại sao lại đen đủi như thế này chứ. Đứng đó cố gắng suy nghĩ cũng không nghĩ ra là quên ở phòng làm việc hay là lúc ở bệnh viện mở túi xách ra lấy đồ đã làm rơi mất.

Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không thể vào trong được

Cô đứng đờ đẫn trước cửa nhà một hồi lâu, vô cùng chán nản, vốn dĩ buổi tối ăn rất ngon miệng tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, nhưng ông trời lại làm như thế với cô——cũng đã sắp nửa đêm rồi, bảo cô phải làm sao đây?

Nghĩ đi nghĩ lại, đành gọi điện cho Nguyễn Chính Đông, nhờ anh tìm giúp xem sao, liệu chìa khóa có rơi ở trên xe không..

Kết quả là trên xe đương nhiên là không có, Nguyễn Chính Đông nói trong điện thoại: “Sao có cái chìa khóa mà cũng làm mất.”

Cô đâu có cố ý chứ.

Lại đứng đờ đẫn ở cửa thêm một lúc lâu nữa, cuối cùng quyết định đi xuống dưới lâu, đến chỗ Châu Tịnh An ngủ một đêm, nhưng đã muộn như vậy, lại đi một đoạn đường dài cả nửa thành phố? Không bằng tìm một khách sạn nào đó gần đây. Cứ nghĩ như vậy, đi xuống cầu thang, từ xa xa nhìn thấy một chiếc đèn xe ôtô trong đêm, chính là chiếc xe của Nguyễn Chính Đông quay lại

Cô vô cùng cảm kích, lên xe liền nói: “Tìm một khách sạn nào đó cho tôi xuống là được.”

Khiến người ta không thể ngờ được đó là, các khách sạn lớn bé ở gần đây đều đã kín khách. Cô gái phục vụ tổng đài ngại ngùng nói: “Thật ngại quá, chỗ chúng tôi đã hết phòng rồi.”

Giai Kỳ nản lòng

Nguyễn Chính Đông nói: “Đang có cuộc họp mà, khách sạn đương nhiên đều kín chỗ.”

Xem ra đành đến chỗ của Châu Tịnh An thôi, nhưng gọi điện vào di động thì lại ngoài vùng phủ sóng, còn điện thoại bàn thì không có ai nghe máy. Giai Kỳ cực kỳ sốt ruột, Châu Tịnh An này, lúc quan trọng tại sao lại đột nhiên mất tích thế chứ? Cô gọi liên tục, trong lòng lo lắng như lửa đốt

Đột nhiên Nguyễn Chính Đông nói: “Nếu thật sự không được thì đến chỗ tôi ở tạm một lúc.”

Cô chần chừ một lúc, như thế làm sao được chư?

Anh cười mà như không cười nói: “Sợ tôi ăn thịt cô sao?”

Anh ta đã nói như vậy làm kích thích cô, đến thì đến, dám ăn thịt cô thật chắc?

 

Anh đưa cô đến một chung cư ở phía thành Tây, vị trí rất đẹp, là nơi yên tĩnh điển hình trong một khu náo nhiệt. Cổng đi vào không hề dễ nhận ra, nhưng bảo an nghiêm ngặt. Xe đi vào sâu bên trong mới đến tòa nhà, phân cách giữa những tòa nhà là nhưng bãi cỏ và hàng cây xanh mướt, trong khu vực giá đất đắt đỏ như thế này lại có thể nhìn thấy những thảm cỏ xanh rộng lớn, quả thật làm cho người khác cảm thấy quá xa xỉ. Anh sống ở tầng sáu, cũng là tầng trên cùng của chung cư, căn phòng không quá lớn, không đến 100m2, bố trí rất gọn gàng, có thể thấy rằng đây chính là không khí điển hình của một người đàn ông độc thân, thềm trước ngay cả đếm một đôi dép đi trong nhà thừa cũng không có. May mà sàn nhà đều bằng gỗ lại có không khí ấm từ dưới nền nhà, Giai Kỳ nhấc chân bước vào trong, giả vờ thất vọng: “Tôi vẫn muốn xem xem căn nhà của người giàu là như thế nào.”

Nguyễn Chính Đông lại cười: “Được thôi, khi nào tôi đưa cô đi xem biệt thự của người có tiền, thích xem biệt thự kiểu gì đều có thể cho cô xem hết.”

Không ngờ anh lại ở một chung cư như vậy, nhưng chỉ có một mình, đều muốn một nơi như thế này. Không lớn, bố trí lại đơn giản, trên tường không có một bức tranh nào. Chiếc ghế sô pha nhung đen tỏa ra một màu xanh thẫm bóng láng, rất thoải mái, vừa ngồi xuống liền cảm thấy người mình như không có xương, cô ngồi bó gối trên đó không muốn động đậy, thoải mái đến híp cả mắt: “Tôi ngủ ở đây có được không?”

Anh gật đầu: “Đương nhiên là cô ngủ ở đó rồi, cô cho rằng tôi sẽ nhường giường cho cô hay sao?”

Giai Kỳ dở khóc dở cười, Nguyễn Chính Đông tìm một chiếc khăn mặt và bàn chải mới đưa cho cô dùng, chỉ cho cô phòng tắm và phòng vệ sinh. Phòng tắm duy nhất nằm ở sâu bên trong phòng ngủ chính, cho nên cô có vinh hạnh được anh dẫn đi thăm phòng ngủ của mình. Mặc dù việc đó nghe có vẻ không minh bạch lắm, trên thực tế cũng chỉ là đơn thuần đi qua thôi. Nhưng Giai Kỳ vẫn cảm thấy hơi lúng túng, cho nên cố ý nói chuyện cười: “Còn vết tích gì của người đẹp thì anh mau chóng giấu đi.”

loading...

Nguyễn Chính Đông cười: “Chắc là không có, căn phòng này đến mẹ tôi còn không biết, chỉ có em gái tôi mới đến một lần.”

Giai Kỳ ngẩn ra một lúc, nhưng bản năng mách bảo anh không hề nói dối, liền gật đầu: “Thỏ khôn ba lỗ.”*

Anh mở tủ quần áo, tìm thấy một bộ đưa cô: “Là đồ mới, tôi chưa từng mặc.”

Không ngờ rằng anh lại cẩn thận như vậy, liền cầm lấy. Anh mở của phòng tắm nói: “Cô dùng đi, tôi đi chơi game một lát.”

Trên giá để đồ chỉ có một ít đồ dùng đơn giản, dao cạo râu, nước cạo râu……mùi hơi thở đàn ông thuần khiết, trong không khí có mùi bạc hà nhè nhẹ khiến người ta cảm thấy thoải mái. Cô đóng cửa, tắm nước nóng thoải mái, cô chỉnh nước đến mức rất nóng, những hàng nước nóng bỏng chảy trên làn da cô, đem theo một chút bỏng rát và dễ chịu. Nhưng tắm đến giữa chừng cô cảm thấy không ổn.

Trong cuộc đời này khó xử nhất hết cách nhất nguy hiểm nhất, sợ rằng đó chính là thời khắc này. Giai Kỳ chỉ muốn khóc mà không khóc nổi, cô quên mất rằng chỉ cần mình sử dụng thuốc kháng sinh, là ngày đó sẽ đột nhiên đến sớm.

Trời ơi là trời!

Nguy hiểm quá!

Tại sao lại đến vào lúc này chứ?

Cô khóc không ra nước mắt.

Cô đã không thể nghĩ ra bất cứ cách nào, hôm nay cô thật là đen đủi hết mức, nếu không phải vì cái chìa khóa chết tiệt đó, nếu cô có thể gọi được cho Châu Tịnh An, nếu cô không phải vì không còn cách nào khác phải chạy đến đây………Nhưng cô phải làm thế nào bây giờ?”

Là ai nói ông trời không tuyệt đường người khác bao giờ? Cái tình hình trước mắt này, ai đến chỉ giúp cô một con đường không phải là đường cùng đi.”

Nước vẫn soạt soạt chảy trên người cô, cô cũng không thể tắm ở đây cả đời được, nhưng làm thế nào để đi ra chứ?

Trong phòng tắm hơi nóng bốc lên, đầu óc cô đờ đẫn, không nghĩ ra được biện pháp nào, đứng dưới dòng nước chậm chầm chảy xuống, lo lắng đến mức toát mô hôi. Cuối cùng nhìn thấy hộp khăn giấy to trên giá, trong cái khó ló cái khôn.

Cấp cứu tạm thời đã, đi ra ngoài rồi tính tiếp

Xử lý qua loa một lúc, mặc quần áo đi ra ngoài, bộ quần áo vừa dài vừa rộng, cô vấn tay áo và cạp quần mấy vòng, nhưng không còn lo nổi nữa, đi từng bước giống như là tiểu mỹ nhân ngư, vẫn sống sờ sờ nhưng lại giống như đang đi chân không trên lưỡi dao vậy.

Đến khóc cũng khóc không nổi.

Nguyễn Chính Đông đang chơi game trong phòng đọc sách, nghe thấy tiếng quần áo sột soạt mới ngẩng đầu lên. Trong chốc lát ánh mắt như sáng lên, giống như là tia chớp, xẻ đôi màn đêm tĩnh mịch. Đôi chân trần trắng nõn của cô bước trên nền gỗ mun đen bóng như gương, Giống như là trong mặt hồ tĩnh lặng bỗng nhiên mọc lên một cây sen trắng, mái tóc ướt rối tung trên vai, cùng với những giọt nước lấp lánh, làm nổi bật cả khuôn mặt. Dưới ánh đèn đôi mắt đen phát ra ánh sáng long lanh như đá quý. Quần áo quá rộng, mặc trên người cô rộng thùng thình, lại càng giống một đứa trẻ, đôi má cô hồng lên như má trẻ con, không ngờ rằng lúc cô không phấn son, mộc mạc như thấy này lại rất đẹp. Giống như là một dòng suối trong veo, chảy róc rách dưới ánh mặt trời ngày đông, thanh khiết đến mức làm cho người khác nín thở.

“Cái đó…….” Cô ngại ngùng như trẻ con, “Tôi phải đi mua ít đồ, gần đây có cửa hàng tạp hóa nào không?”

Anh ngẩn ra một lúc: “Mua cái gì?”

Cô cắn môi không đáp, hằng răng trắng như tuyết cứ cắn chặt trên dôi môi đỏ thẫm, động tác nhỏ đó đột nhiên làm cổ họng anh tắc nghẹn, trong lòng giống như có hàng vạn con kiến đang bò, không khí ấm hơi nóng, cả người anh toát mồ hôi, con chuột trong tay cũng trở nên trươn trượt khó nắm. Anh bỏ chuột xuống đứng dậy: “Muốn mua gì, tôi giúp cô đi mua.”

Nếu anh không lập tức đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, anh không dám bảo đảm là bản mình sẽ làm ra việc gì nữa.

“Không cần.” Cô lúng túng đến sắp khóc, nói nhỏ: “Tôi tự đi mua được.”

Anh nhìn cô nghi hoặc.

Cả đời này cô chưa từng lúng túng như vậy, trong sách lúc nào cũng miêu tả nói, muốn đào một lỗ để chui xuống. Cô thật sự hy vọng dưới đất xuất hiện một cái lỗ, để cô chiu vào đó trốn, vĩnh viễn không gặp ai nữa mới được.

Anh dường như bất chợt hiểu ra, anh vốn dĩ là người thông minh. Cô ngượng ngừng muốn chết, anh cũng bắt đầu trở nên khó xử, một người như anh, lúc nào cũng ung dung thong thả, nhưng lúc này dường như cũng giống như cô lúng túng không yên. Nhưng chỉ một lúc sau dường như trấn tĩnh lại, nói: “Tôi biết rồi, tôi đi mua giúp cô.”

Giọng cô lại càng nhỏ hơn: “Tôi tự đi.”

Anh quay mặt cầm áo khoác, dừng như không thèm để ý nói: “Cô không tiện chạy đi chạy lại.” Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy mặt anh cũng đỏ hết lên.

Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, nhưng khi đỏ mặt cũng rất dễ thương

Anh đi hơn nửa tiếng đông hồ mới quay lại, cầm về hai túi lớn, đủ nhạn hiệu đủ thể loại, chắc chắn là anh nhìn thấy trên giá có loại nào đều mua về hết cho cô

Từ thuở sinh thời đây là lần đầu tiên cô mất ngủ, có lẽ là ghế sô pha quá mềm mại, làm cô không ngủ được.

Cũng có lẽ là do hôm nay thật sự xui xẻo mất mặt, cho nên không ngủ được.

Hoặc là do quá đau bụng nên không ngủ được.

Cô trằn trọc không yên, cuối cùng bò dậy, khẽ khàng đi vào bếp, định pha một cốc trà nóng. Lần mò một lúc mới tìm thấy công tắc đèn, ánh đèn rất sáng, một lúc lâu sau mắt cô mới thích ứng được với ánh sáng, nhưng lại đờ đẫn. Không ngoài dự đoán của cô, phòng bếp không một chút bụi, một chút không khí nấu ăn cũng không có, bất ngờ đó là chính là chiếc tủ bếp trống không, nhẹ nhàng đặt một bình rượu đỏ rỗng, chiếc bình được rửa sạch sẽ sáng bóng, chiếc nắp gỗ được đặt bên cạnh.

Trong lúc đó, cô không biết trong lòng nghĩ gì. Đằng sau lưng là màn đêm đen kịt, căn phòng vắng lặng không có tiếng động, nhưng quầng sáng màu cam trong cả căn bếp, ánh sáng êm dịu của chiếc đèn trần chiếu lên bình rượu, giống như là một bức ảnh quảng cáo tuyệt vời nhất, sáng long lanh như là một chiếc bình thủy tinh, dưới sự tụ họp của ánh sáng phát ra những hòa quang óng ánh. Cuối cùng cô đổ đầy nước nóng vào bình rượu đỏ, đóng chặt nắp rồi ôm trong lòng.

Cô quay lại chiếc ghế sô pha, chiếc chăn nhung lông vịt rất mềm mại, dường như cả cơ thể trong chốc lát bình thường trở lại, tựa vào dòng nước nóng ấm ấm trong lòng, đau đớn đã dần dần bị đẩy lùi, cô ngủ thiếp đi.

Cuối cùng cô bị tiếng chuông của đánh thức, người mơ mơ hồ hồ bò dậy, ngây ngô đi ra mở cửa, ấn mấy lần không có phản ứng gì, cuối cùng mới chú ý đến cái mà hình quan sát bên ngoài của cửa, mới nhớ ra đây không phải nhà của mình, hoảng sợ đến mức toát hết mồ hôi. Sáng sớm như vậy cô nam quả nữ ở trong một phòng, người đến cho dù là ai e răng đều sẽ hiểu lầm. Cô chạy đến trước phòng ngủ đập cửa: “Nguyễn Chính Đông! Nguyễn Chính Đông! Có người bấm chuông cửa.”

Nguyễn Chính Đông đi ra, một bên dùng tay ra hiệu cho cô, một bên vội vàng chạy ra cửa. Cô cuốn chiếc chăn và gối trên ghế sô pha lẫn lộn với nhau, không nghĩ được gì nhiều vứt tất cả vào trong phòng ngủ, sau đó thu mình lại cũng trốn luôn vào trong phòng.

Chỉ nghe thấy tiếng động bên ngoài

Có người nói chuyện đi lại, cô không dám thở mạnh, ôm gối, lo lắng đến mỗi nổi da gà. Trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười, rõ ràng là không làm việc gì xấu cả, tại sao lại giống như ăn trộm thế này?

Người đó ở bên ngoài, chỉ nghe thấy Nguyễn Chính Đông nói chuyện, một lúc sau khóa cửa lạch cạch, cô hoảng đến mức suýt nhảy lên, hóa ra là Nguyễn Chính Đông, đặt ngón tay trỏ lên môi ra hiệu. Cúi xuống nói nhỏ vào tai cô: “Em họ tôi tự nhiên bỏ nhà ra đi chạy đến đây, cô đừng ra ngoài. Tôi lừa nó vào thay quần áo, rồi đưa nó đi ăn sáng.”

Sau đó cô có thể thuận lợi trốn biến đi. Cô cười với anh, giống như một đứa trẻ mưu tính làm chuyện xấu, không cần anh dặn dò, có mời cô ra cô cũng không có ý định đi ra. Anh ở quá gấn cô, cô vẫn chưa rửa mặt chải đầu, nhưng trên cơ thể vẫn còn mùi hương thanh nhã dễ chịu, không phải là mùi của nước hoa, một buổi sáng như vậy chỉ cảm thấy trong lành như sương, làm cho người ta thất thần. Nhưng trong khoảng khắc đó, cánh cửa đóng kín một lần nữa đột nhiên được mở ra, thò vào một khuôn mặt trẻ trung, tràn ngập nụ cười như ánh mặt trời, kèm theo vẻ trêu đùa, dương dương đắc ý nói lớn: “Em bắt được rồi nhé.”

Chú thích: * Thỏ khôn ba lỗ: ý chỉ người khôn ngoan thường có nhiều chỗ ẩn nấp, luôn tính toán trước sau.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: