truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hẹn đẹp như mơ – Chương 04 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Giai Kỳ không dám nói với Từ Thời Phong, mùa xuân năm nay cô đi ra sân bay đón người, đã từng nhìn thấy Lục An Kỳ ở đại sảnh sân bay.

Cũng có thể người đó không phải Lục An Kỳ, có lẽ là do cô nhận nhầm người, nhưng quả thật rất giống An Kỳ, dáng người vẫn đẹp như thế, nổi bật hẳn lên trong đoàn người. Mái tóc dài đã cắt ngắn, rất nhiều những lọn tóc xoăn xoăn ở trên đầu, làm nền cho một đôi mắt long lanh, ngược lại cảm thấy rất trẻ trung, giống như là một con búp bê. Đi bên cạnh cô là một anh chàng người Bắc Âu tuấn tú cao lớn, bận rộn với đống hành lý to đùng và một đôi song sinh nam rất dễ thương

Hai đứa bé lai song sinh có một mái tóc xoăn tự nhiên giống An Kỳ, đôi mắt đen tuyền sáng long lanh như đa quý, hai đứa trẻ ngồi trong xe nôi tu bình sữa, ồn ào, mút ngón tay, vừa hôn đối phương lại vừa đánh nhau, rồi sau đó đồng thời khóc lớn

An Kỳ dịu dàng an ủi một đứa, đứa còn lại nắm lấy vạt áo cô, bi ba bi bô gọi “ MAMA”. Cô cười, hôn lần lượt cả hai đứa, hai đứa trẻ lai xinh đẹp cuối cùng cũng yên lặng, mỗi đứa ngậm một bình sữa ngó ngang ngó dọc. Cha của chúng mỉm cười hôn lên trán của vợ, nhẹ nhang nói chuyện với cô.

Cuối cùng Giai Kỳ cũng không đi lên làm phiền bọn họ, cô chỉ đứng nhìn từ xa, nhìn nghi hoặc không nói gì.

Đêm hôm đó Giai Kỳ nằm mơ, cô mơ thấy một buổi chiều thu quang đãng, những cây ngô đồng Pháp bên ngoài căn phòng rơi từng chiếc từng chiếc lá lớn, Sướng Nguyên Nguyên vẫn còn nói chuyện liên miên với Mỹ Vân, ngoài hành lang có một ai đó đang sột soạt tháo giầy?? Đi lại đó, rèm cửa bị gió thổi tung bay, ánh nắng chiếu xuống mặt đất. Xa xa có người đang huýt sáo, giai điệu từng đợt ngắt quãng, không nghe ra được là bài gì. Những âm thanh, những không gian quen thuộc đó làm cho Giai Kỳ cảm thấy yên bình, còn phiền não lớn nhất trong cuộc đời chỉ là tuần sau phải kiểm tra môn đọc tiếng Tây Ban Nha.

Từ sau khi chia tay, Giai Kỳ chưa bao giờ mơ thấy Mạnh Hòa Bình, có lẽ là không có duyên phận.

Thực ra lúc đầu cũng coi như là có duyên đi, bời vì anh vốn không học cùng trường với cô, còn cô mới học năm hai, anh lại mới về nước không lâu. Buổi vũ hội đó là do anh bị một người bạn học cao học lôi đi, ai biết được mấy hôm sau đó, một người bạn khác mời dự tiệc sinh nhật, hai người lại gặp nhau trên cùng một bàn ăn.

Vốn dĩ Giai Kỳ không nhận ra Mạnh Hòa Bình, bởi vì Thường Kiếm Ba người có sinh nhật hôm đó lại đúng là bạn trai của Quyên Tử bạn cùng phòng với cô, hôm đó thực ra cô vì nghĩa khí mà đi cứu giúp.

Sau đó Mạnh Hòa Bình vẫn luôn thấy cảm than, nói thật là không ngờ rằng cô lại có thể uống tốt như vậy

Giai Kỳ chỉ cười

Tửu lượng của Mạnh Hòa Bình rất tốt, từ nhỏ đã được ông nội dùng đũa chấm rượu trắng nuôi dưỡng, trước khi gặp Giai Kỳ chưa từng có đối thủ, còn quê của Giai Kỳ là Thiệu Hưng tỉnh Chiết Giang, là nơi của tài từ văn nhân, cũng là nơi sản xuất rượu ngon. Loại rượi hoa điêu nặng nhất, cần phải cất giấu kỹ càng trong đất 18 năm, đập vỡ vỏ bùn, mới có được mùi thơm nồng nàn. Cô là người ở phố cổ Đông Phố thuộc hạt Thiệu Hưng, bố cả đời làm nghề ủ rượu, cho nên từ khi mới sinh ra, dường như là được lớn lên trong hương rượu. Đương sự được chúc thọ( người có sinh nhật) chơi đoán số với Mạnh Hòa Bình, bị thua đến mức hồ đồ, dường như say đến nỗi không biết trời đất, cô đành ra mặt dàn xếp tình cảnh này, giúp đỡ Thường Kiếm Ba tiếp vài chiêu với Mạnh Hòa Bình.

Lúc đầu Mạnh Hòa Bình không coi cô ra gì, nghĩ rằng con bé tiểu nha đâu này không đáng để nhắc đến. Cuối cùng mới biết là bị lừa. Sau mấy bình rượu trắng, cô chẳng qua là chỉ thêm vào vệt xanh giữa nơi giao nhau giữa chân mày và mắt.Còn chơi đoán số cô đúng là cao thủ hàng đầu, sau này Mạnh Hòa Bình vẫn cứ xem thường cô “cáo già dả dạng nai tơ”. Lúc đó cô trong giống như là một cô gái ngoan hiền thật thà, đến lúc giao đấu mới biết là sâu đến khó lường

Hai kỳ phùng địch thủ uống đến mức hưng phấn, lúc chỉ còn lại nửa bình rượu cuối cùng anh nói: “Tôi hút một điếu thuốc đã, được không?”* Giai Kỳ nói đương nhiên là được, anh tiện tay vứt hộp thuốc lá lên bàn, trên hộp thuốc lá tinh xảo có khắc một bông hoa trà cùng với một câu thơ rất cảm động: “Dữ quân sơ tương thức, do như cố nhân quy.”*

Không hiểu vì sao trong lòng Giai Kỳ đột nhiên thấy rung động

Anh không tìm bật lửa, cô đưa anh một hộp diêm quẹt. Anh bất ngờ cầm hộp diêm quẹt lên, cuối cùng nhận ra cô, cười: “Hóa ra là em.”

Cô cũng cười: “Ừ, là em.”

Đa phần những người có mặt ở đó đều đã uống nhiều, kẻ nằm dưới đất, kẻ đứng liêu xiêu, còn có người hát lớn, vừa gõ đũa vừa hát. Cả bàn chỉ còn hai người bọn họ là còn chút tỉnh táo. Giai Kỳ càng uống đôi mắt càng trở nên sáng hơn, đến cuối cùng ánh mắt cũng đã lờ đờ say , cũng đã cảm thấy không thể điểu khiển nổi bản thân rồi, trong lòng cũng biết mình đã uống nhiều. Mạnh Hòa Bình thực ra cũng đã say đến 8,9 phần rồi, lẩm bẩm nói: “Say hết cả rồi, lúc nữa về kiểu gì đây?” Đầu óc Giai kỳ tê dại, nói ra vẫn còn tỉnh táo: “Đi bộ về thôi.” Mạnh Hòa Bình nói: “Bọn họ say đến mức không thể về nổi rồi, hai người chúng ta lại không thể quản nổi bọn họ, kệ họ nằm đây vậy, anh đưa em về.” Giai Kỳ mỉm cười “Đừng quên thanh toán nhé, không thì họ không để cho chúng ta đi đâu.”

Sau này Giai Kỳ luôn thích hỏi: “Mạnh Hòa Bình, tại sao anh lại thích em.”

Mạnh Hòa Bình trịnh trọng ngồi nghĩ một lúc, rồi nói: “Em thông minh lanh lợi quá mà, đã uống say như vậy vẫn còn nhớ đến việc bảo anh thanh toán tiền, người thật thà như anh làm sao mà không bị lừa chứ.”

Giai Kỳ hoàn toàn quên rằng mình đã nói câu như vậy, chỉ nhớ đêm hôm đó gió rất to, buổi đêm mùa thu rất lạnh rất lạnh, đi dưới những tán cây trong khuôn viên trường, cùng với Mạnh Hòa Bình nói câu được câu không , chạy hết bên nọ đến bên kia. Những ngọn đèn trong trường lúc nào cũng bị hỏng một nửa, cách một đoạn rất xa mới nhìn thấy một chút ánh sáng màu đỏ cam, giống như là đôi mắt của màn đêm, ấm áp mà yên bình. Sau đó anh hỏi: “Em có lạnh không?” Không đợi cô trả lời, anh liền cởi chiếc áo trên mình ra khoác cho cô. Chiếc áo vẫn còn hơi ấm của anh, mùi vị nhè nhẹ lạ lẫm, thấm đẫm hương thơm của rượu. Hai tay cô chìm trong hai ống tay áo vừa dài vừa rộng, giống như một đứa trẻ mặc chiếc áo của người lớn, nhưng lại có một sự gần gũi đến kỳ lạ, nắm lớp vải nhung mềm mại như lụa bên trong áo, có lẽ là đã uống say thật rồi, không phải là sự ấm áp trên cơ thể, cảm giác ấm áp đó hình như là ở trong ngực, từng sợ từng sợi thấm vào bên trong.

Anh nói rất nhiều, từ chuyện hồi học mẫu giáo lén lút vứt bỏ thịt mỡ, đến trượt đường tam bát cùng đứa bạn ngồi cùng bàn, trung học cãi lại lời thầy giáo, đến cấp ba lúc điền nguyện vọng liều chết chống lại gia đình, tất cả đều là cùng chung chí hướng. Nói đến những đoạn vui Giai Kỳ thích khoa chân múa tay, thế là cứ vẫy vẫy ống tay áo, giống như ông tay áo dài dài trong hát kịch. Anh thích cướp lời của cô, Giai Kỳ uống nhiều rượu chỉ cảm thấy khát, sau đó vẫn phải nói, cũng chấp nhận nghe anh nói, hai người cứ nói chuyện thao thao bất tuyệt, bản thân cũng thấy buồn cười, không hiểu từ đâu lại có nhiều chuyện để nói đến thế, cứ nói mãi không ngừng. Cuối cùng đã đến ký túc xa mà cô ở, anh nhìn thấy của sổ của cửa hàng vẫn còn sáng đèn, liền nói với cô: “Em đợi một lát.”

Anh đi gõ cửa cửa hàng, mua hai hộp sữa chua, cô vui mừng giống như là trẻ con, uống từng ngụm ừng ực, chỉ cảm thấy giống như là nhận được phần thưởng, anh im lặng không nói gì, đưa nốt hộp kia cho cô

“Anh không uống sao?”

“Đều là mua cho em cả.”

Cô à một tiếng, hơi ngại ngùng, cầm cái ống hút lên gạch ngang gạch dọc trên nắp đậy. Anh cầm trở lại giúp cô cắm xuống, vẫn không nói gì rồi đưa cho cô.

Cô cắn ống hút, lặng lẽ uống sữa chua

Sữa chua rất mát, cũng rất đặc, sữa chua mùa này đặc đến nỗi có thể chất thành đống. Cho nên cô uống rất chậm, không hiểu vì sao sữa chua không chua, mà ngược lại rất ngọt

Anh nói: “Anh tên là Mạnh Hòa Bình, em tên gì?”

Cô thấy hơi buồn cười, đến bây giờ vẫn chưa hỏi tên nhau: “Giai Kỳ, Vưu Giai Kỳ.”

Anh hỏi: “Có phải là Giai Kỳ trong “Giai Kỳ như mộng” không?”

“Đúng.”

Cô bỗng nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng, Giai Kỳ như mộng, bốn chữ đó vừa đúng có tên của cô và họ của anh**, nhưng anh đâu có cố ý.

Đã qua thời gian đèn sáng, cửa của ký túc xá đã bị đóng, anh dò xét chiếc cửa sắt, hỏi : “Em định vào kiểu gì?”

Dường như trong chốc lát cô trở nên nghịch ngợm: “Đương nhiên là trèo qua rồi.” Vứt chiếc hộp sữa chua rỗng vào thùng rác, phủi phủi tay: “Anh nhìn nhé.”

Thân thủ cô nhanh nhẹn hoạt bát khiến người khác bất ngờ, thành thạo leo lên cánh cửa sắt, đứng trên cánh của cao hơn hai mắt vẫn còn quay lại vẫy tay với anh: “Chúc ngủ ngon!” bịch một cái vài bước sau đã ở phía bên trong của rồi, hình bóng màu xám bạc nhảy nhót, dần dần biến mất vào trong lùm cây tối tăm.

Mạnh Hòa Bình vẫn nhớ mãi, nhớ hình ảnh cô mặc áo khoác của anh, chiếc áo khoác màu xám bạc dài dài to to, đứng trên cánh cửa sắt cao như thế, một tay nắm vào thanh sắt, dương dương tự đắc vẫy tay với anh. Bối cảnh là một màn đêm dày đặc tối đen như mực, không có ánh trăng, trên trời có hàng vạn những ngôi sao sáng như bạc, gió rất mạnh rất lạnh, thổi mái tóc dài của cô rối lung tung, càng làm nổi bật lên đôi mắt sáng long lanh như đá quý, đôi mắt đó còn sáng hơn cả những ngôi sao lạnh trên trời, giống như là đang phát ra những tia sáng. Cô cười trông rất nghịch ngợm, bên trái lộ ra một chiếc răng khểnh, giống như trẻ con, càng giống như một tinh linh, trốn xuống làm rối loạn hồng trần, liếc nhìn phàm thế, anh bất giác nhìn một lúc lâu.

Giai Kỳ về đến phòng mới nhớ ra là quên không trả áo khoác cho Mạnh Hòa Bình, áo khoác rất sạch, nhưng cô vẫn giúp anh giặt, phơi ở bên ngoài ban công, ánh nắng chiếu xuống đến mức tỏa ra mùi hương của mặt trời, Quyên Tử nhìn thấy chiếc áo này thở dài một cái, cười ác ý: “Sao không gửi trả người ta?”

Giai Kỳ thoải mái nói: “Đợi đến chiều ngày mai không phải lên lớp, tớ sẽ gửi trả anh ấy, nhưng không biết anh ấy ở đâu.”

Quyên Tử mỉm cười: “Cậu không biết anh ta ở đâu nhưng mình biết.” Một năm một mười đưa nói cho cô biết địa chỉ, chỉ thiếu nước cầm giấy lên vẽ đường nữa thôi. Quyên Tử chép miệng nói: “Người ta vì nhường áo cho cậu mặc mà bị cảm lạnh phát sốt đấy.” Giai Kỳ không tin, Quyên Tử sốt ruột: “Tớ lừa cậu làm gì, không tin cậu tự mình đi xem xem, đúng là không có lương tâm.”

Buổi chiều vốn dĩ có tiết đọc hiểu, Giai Kỳ đã đi được nửa đường lại quay về ký túc xá, vứt quyển sách xuống cầm chiếc áo lêm, cuối cùng cũng quyết định đi thăm Mạnh Hòa Bình.

Thực ra hai ngôi trường cách nhau không xa, trường của cô ở cửa đông, trường của anh ở cửa tây chỉ cách nhau có một con đường. Nhưng anh sống ở khu phía đông, trường quá rộng ký túc xá lại rất khó tìm, cô đi một vòng trong trường, đi đến toát cả mồ hôi, cuối cùng mới tìm thấy, gõ cửa nhưng không có người trả lời, phòng bên cạnh lại có một người đi ra, dò xét cô hoài nghi: “Xin hỏi bạn tìm ai?”

Cô hơi lúng túng: “Xin hỏi Mạnh Hòa Bình ở phòng 409 phải không?”

“Cậu ta bị ốm, đến bệnh viện để truyền rồi, vừa mới đi khỏi

Không ngờ là ốm thật, Giai Kỳ cảm thấy có lỗi, nghĩ, dù gì bệnh viện trường cũng cách đây không xa, không bằng đi qua đó xem sao. Thế là cô lại đi đến bệnh viện tìm, phòng truyền rất đông người, tiếng nói chuyện ồn ào, thêm vào đó là tiếng tivi, tiếng trẻ con khóc…….Cô đi từng hàng ghế một để tìm Mạnh Hòa Bình, cuối cùng mới nhìn thấy trong góc có một người đang truyền, nhìn hơi trông giống Mạnh Hòa Bình, đang cúi đầu đọc báo

loading...

Cô ngồi xuống bên cạnh anh, một lúc lâu sau anh mới ngẩng đầu lên, tình cờ nhìn thấy cô

Cô cười với anh, anh cũng cười với cô

Hai người cảm thấy hơi ngu ngốc, nhưng mà anh vẫn thấy vui, nhìn cô cười, hai người ngồi song song ở đó, không hiểu vì sao lại trở nên trầm lặng thế, cuối cùng một bạn cùng lớp đi qua, chào hỏi anh: “Ấy, Hòa Bình cũng ở đây hả?”

“Ừh, bị sốt.”

Người bạn học đó nhìn Giai Kỳ: “Ồ, có bạn gái đi cùng bị sốt cũng cảm thấy hạnh phúc.”

Giai Kỳ đỏ mặt, Mạnh Hòa Bình cười cười, người bạn học đó không nói gì thêm liền đi luôn.

Bắt đầu như thế đó, thứ 7 chủ nhật hai người đạp xe đi đi lại lại trong trường học——từ trường của cô đến trường của anh, anh ít phải lên lớp, thỉnh thoảng cũng tới trường cô vào học trộm, trịnh trọng cùng cô đi học môn chuyên ngành. Giống như tất cả những đôi yêu nhau, cùng nhau đi nhà ăn ăn cơm, nằm sưởi nắng trên bãi cỏ.

Lúc đố ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên trong veo lóng lánh.

Cứ như vậy cho đến kỳ nghỉ đông, anh tiễn cô lên tàu, cô mới cảm thấy không nỡ, mặc dù chỉ có hơn một tháng nhưng vẫn là không được gặp anh.

Vé tàu thời gian gần tết rất khó mua được, anh vẫn nhờ được người mua vé giường mềm cho cô, mua rất nhiều hoa quả đồ ăn vặt cho cô ăn trên đường. Một mình cô ngủ trên chiếc giường chật hẹp, nhét tai nghe vào tai, không ngừng ăn đồ ăn vặt, giống như là miệng hễ ngừng lại là cảm thấy buồn. Anh mua rất nhiều thịt bò khô mà cô thích, cô ăn đến nỗi rộp cả lưỡi. Bên trong tai nghe giọng nói của Mạc Văn Úy đang hát: “trái cây giữa hè, mùi hương của tình yêu trong ký ức, em cho rằng không lộ ra vết tích, nỗi nhớ lại đong đầy. Có lẽ đó chính là thay cho tấm lòng em, đừng cố ý nói anh vẫn yêu em, mùa xuân đến rồi lại đi, chỉ cần anh nhớ đến em. Nếu anh mơ thấy em, xin anh hãy ôm chặt em vào lòng……”

Tiếng ù ù của tàu hỏa vang lên, chạy thẳng về phía nam, toa hành khách lúc nửa đêm, một màn đêm vắng lặng đen lịt. Thỉnh thoẳng đi qua những sân ga có đèn sáng, những tia ánh sáng lọt qua khe hở của kèm cửa chiếu vào trong. Đoàn tàu dừng lại tron giây lát, rồi lại tiếp tục hướng về phía trước. Những hành khách trên toa tàu dần dần chìm vào giấc ngủ, cô không ngủ được, thức dậy úp mì tôm ăn. Cầm cái bát mỳ to nhãn hiệu Khanh Sư Phụ ra, chỉ nhìn thấy bên trên dùng bút dạ quang vẽ một con lợn béo mũm mĩm, đuôi còn cuốn thành vòng tròn, chữ của Mạnh Hòa Bình lúc nào cũng viết rất to, hàng chữ đó còn viết to hơn, phát ra màu xanh óng ánh trong đêm tối: “Con heo con, con heo con, ăn nhiều hoa quả, không được ăn mỳ tôm.”

Cô cười đến nỗi nước mắt chảy dàn dụa không ngừng

Lúc đến Thiệu Hưng trời đã tối, có cả mưa rơi kèm tuyết. Đứng dưới ánh đèn sân ga sáng trưng, tiếng người nói ồn ào. Cô tìm điện thoại công cộng gọi điện cho anh, điện thoại trong phòng ký túc xá của anh mãi không có người nhấc máy, gọi cho anh cũng không nghe điện thoại, có lẽ là anh về nhà rồi, cô đành kéo hành lý ra khỏi sân ga.

Đến nhà cũng đã là nửa đêm, ở nhà lúc nào cũng ngủ rất ngon, cô ngủ đến tận trưa hôm sau, cuối cùng bị điện thoại đánh thức, bố cô đã đi làm, ở nhà không có người, cô bò dậy nghe điện thoại, chùm chiếc chăn nói một tiếng “Alô”, là Mạnh Hòa Bình, anh lạnh đến nỗi thở liên tục, giọng nói không rõ ràng: “Giai Kỳ, sao Đông Phố lại lạnh đến vậy.”

Đầu óc cô không kịp phản ứng, Đông Phố lạnh? Trong các căn phòng ở Đông Phố không có không khí ấm, đương nhiên là lạnh, nhưng làm sao mà lạnh bằng ở phía bắc được? Đợi chút! Đông Phố lạnh? ! Làm sao mà anh biết được Đông Phố lạnh chứ?

Cô cuốn chiếc chăn chạy ra ngoài của sổ nhìn thấy Mạnh Hòa Bình đang đứng dưới khu vườn nhỏ, vẫy tay với cô.

Trời vẫn mưa, anh không cầm ô, lạnh đến nỗi thở liên tục, miệng thở ra từng luồng hơi trắng. Xung quanh đều là những cảnh vật mà cô đã quá quen thuộc, nhưng bức tường trắng gạch đen, ngôi nhà cổ đã bắt đầu bị đen đi, chiếc bàn đá xanh nho nhỏ ở giữa vườn có trồng hoa lan, anh đứng bên cạnh cây hoa lan, Cơn mưa lạnh rả rích trong mùa đông của miền nam, càng làm cho cảm giác ngẩn ngơ trở nên chân thực hơn, cô không kìm được hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Anh ngẩng mặt lên cười với cô

Sau khi đi vào nhà, cô lại hỏi anh: “Sao anh lại đến đây?”

Anh không mang nhiều hành lý, chỉ xách một chiếc túi du lịch nhỏ, điện thoại mới mua, nói cho cô số. Cô vào phòng mình cầm quyển sổ ghi chép ra, viết số điện thoại của anh vào đó. Bây giờ anh mới quan sát nhà cô, căn phòng rất cũ, được dọn dẹp gọn gàng, trên song của sổ còn được chạm khắc tinh xảo, không biết căn nhà này được xây từ năm nào, phía đằng sau cửa sổ là con sông, có chiếc thuyền nhỏ bì bõm chèo qua, trên thuyền chất đầy những vò rượu. Nhìn từ chiếc của số mở một nửa, xa xa là màu đen của ngói, màu trắng của tường và màu nâu của chiếc cầu, trêm cầu có người cầm ô đi qua, nhẹ nhành đến mức giống như trong tranh thủy mạc. Nhưng ở đây không hề giống Tây Đường, trong phố không hề có vết tích của việc phát triển bơi lội. Trong cái lạnh của con mưa mùa đông lờ mờ, ngay cả người đi lại cũng ít, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng mái chèo ở bên ngoài, chỉ có cảm giác ấm cúng trong sinh hoạt thường ngày của gia đình. Anh nhìn cô đi đi lại lại, bận rộn lấy khăn khô cho anh lau đầu, rót trà nóng cho anh uống, lấy túi nước nóng của mình rót nước nóng vào đưa cho anh. Lại hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Anh nhớ em .”

Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng, đi lại đó mở tủ lạnh ra nhìn ngó một lúc: “Hay là em làm cơm rang trứng cho anh nhé.”

“Ừ.”

Anh ăn liền một lúc ba bát, cô thật sự sợ anh ăn no quá, cho nên cô bóc bưởi cho anh ăn giúp anh tiêu hóa. Vỏ bưởi quá dầy, bóc ra từng múi từng múi, múi đầu tiên là khó nhất, anh đứng dậy giúp cô, lấy tay dùng hết sức tách ra, liền tách được. Mùi vì thơm lạnh của bưởi tràn ngập khắp trong không khí, anh ăn một miếng, nói : “Chua.” Cô nói: “Để em thử xem.” Vừa mới cầm một múi lên chưa kịp bóc ra đôi môi của anh đã chạm vào môi cô.

Dịu dàng đến bất ngờ.

Trước đây anh chưa từng hôn cô, đây là lần đầu tiên, thực ra anh và cô quen nhau cũng chưa được hai tháng, cơ thể cô không kìm được hơi run lên, Giữa đôi môi và hàm răng anh chỉ có mùi thơm của bưởi, thật ra rất ngọt.

Cuối cùng anh bỏ cô ra, bên sông có một cụ bà đang giặt quần áo, cái chày đập phát ra tiếng “bịch bịch”, tim cô đập loạn thình thịch, dường như trong đầu cũng có người dùng chày đập quần áo. Khuôn mặt cô đỏ như gấc, nắm chặt lấy cổ áo anh, nhanh chóng dướn lên hôn vào mặt anh một cái

Trong mấy ngày ở thị trấn nhỏ, cuộc sống rất nhàn hạ vui vẻ

Giai Kỳ đưa anh đến xưởng rượu nơi mà bố cô làm việc đi xem ủ rượu, lúc nhìn thấy những vò rượu chất thành núi chồng chất, anh không kìm được than: “Chẳng trách mà em uống rượu tốt thế.”

Cô cười trộm

Phố cổ Đông Phổ là nơi bắt nguồn của rượu vàng, rượu hoa điêu Thiệu Hưng 8,9/10 xuất hiện từ đây. Thật ra rượu hoa điêu ngấm rât lâu, Bố Giai Kỳ rất thích Mạnh Hòa Bình, bởi vì khi uống rượu anh rất chững chạc

Bố Giai Kỳ nói: “Tửu phẩm tựa nhân phẩm.”

Mạnh Hòa Bình không hỏi cô tại sao lại không có mẹ

Lúc hoàng hôn cô đưa Mạnh Hòa Bình đi thăm nơi ở cũ của Từ Tích Lân, nơi đó vốn không có người ở, một tòa nhà cũ ảm đạm lạnh lẽo, hoang tàn đìu hiu, vườn lan và trúc hoang sơ, giống như hình ảnh ở trong những bộ phim cũ, hình ảnh và ánh sáng đều là sự trùng điệp của thời gian cũ. Rất lạnh, lại mưa, anh luôn nắm chặt tay cô, bên trong ngôi nhà cũ ngay cả hướng dẫn viên du lịch cũng không có, cô đọc hướng dẫn trên tấm bảng cho anh nghe, hai người đi chầm chậm

Cuối cùng cô nói với anh: “Từ khi em còn rất nhỏ, mẹ đã bỏ đi, em vẫn chưa từng nhìn thấy bà.”

Mạnh Hòa Bình nâng tay cô lên, hà hơi giữ ấm cho cô, chăm chú nghe cô nói.

“Sau này có một lần đánh nhau với bạn học, mới biết rằng mẹ bị người khác cướp mất. Em không buồn, chỉ cảm thấy hơi nuối tiếc, thật đấy. Em từng nghĩ, có dũng khí như bà ở thời kỳ đó, quả thật là rất hiếm. Mặc dù bà bỏ rơi em nhưng em không hề hận bà.”

Cô kể rất rối rắm, hơi có một chút lộn xộn, nhưng anh hiểu, cũng không nói chen vào, mà nhẹ nhàng hôn lên trán cô

Cô cảm thấy rất an tâm, bởi vì có anh.

 

Chú thích:

* Dữ quân sơ tương thức, do như cố nhân quy: lần đầu gặp mặt mà giống như là bạn cũ

** Chữ Mộng và chữ Mạnh trong tiếng Trung phát âm giống nhau..

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: