truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hẹn đẹp như mơ – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Giai Kỳ không hề nghĩ rằng kiếp này có thể được gặp lại Mạnh Hòa Bình, nhưng lại không phải là người thật mà là trên bìa tạp chí. Cô cầm quyển tạp chí nhìn ngang nhìn dọc, trong lòng thầm nghĩ, chắc là đã qua PS rồi, ánh mắt này, sống mũi này, làn da này………sao khác với hình ảnh Hòa Bình trong trí nhớ của cô đến vậy?

Lúc ăn cơm trưa tại nhà ăn công ty, cuối cùng cô cũng không kìm được hỏi Châu Tịnh An: “Cô nói xem, nhìn thấy hình của người yêu đầu tiên đã lâu năm không gặp trên bìa tạp chí, liệu có giống với phim truyền hình lúc 8h tối* không?

Miệng Châu Tịnh An đã nhét đầy món cá thơm lọc xương, lại tiếp tục dùng thìa đút vào miệng một miếng cơm trắng to đùng , ăn rất ngon miệng. Cô gật đầu liên tục: “Giống, mà còn giống với phim truyền hình thần tượng dành cho giới trẻ——Mối tình đầu của cô là ai hả? Không phải là một trong những ** chứ? Bồ Ba Giáp hay là Tống Hiểu Ba, đừng nói với tôi đó là Ngô Kiến Phi nhé.”

Gia Kỳ xì một tiếng, “những chàng trai tốt” làm sao mà có thể được lên tạp chí nhanh như vậy.

Châu Tịnh An lúc đó mới trợn tròn mắt,giống như bị mắc nghẹn, đôi đũa cùng cái thìa trong tay rơi xuống, ồn ào hỏi: “Vưu Giai Kỳ người yêu đầu của cô là ai hả? Lại còn được lên bìa tạp chí nữa, nói đi, Huỳnh Hiểu Minh hay là Trần Khôn?”

Câu nói cuối cùng âm lượng khá lớn, làm cho mấy đồng nghiệp ngồi bàn bên cạnh cũng phải quay lại nhìn, Giai Kỳ bực mình đáp: “Lương Triều Vỹ.”

Châu Tịnh An à một tiếng, khuôn mặt thất vọng nói: “Già như vậy sao.”

Buổi chiều khi lúc làm việc, Tâm hồn Giai Kỳ đúng như là treo ngược cành cây, lúc thì ngoại cảnh trường quay từ Mu-nich thành Praha, tiếp đó lại làm hỏng mô hình bề mặt, cuối cùng thở dài, quyết định ngùng lại công việc đang làm, đi pha một cốc trà.

Tích Lan hồng trà, nếu nói ra thì lại thấy bản thân mình là tiểu tư bản. Kỳ thực lúc cô còn ở trường đại học, chỉ cầm một chiếc cốc inox thả vài lá trà xanh vào là được, xa xỉ nhất cũng chỉ uống nestle cafe. Lần đầu tiên vào quán cafe cũng là do Mạnh Hòa Bình dẫn đi, đi từ đường Tây Hoàn đến đường Giải Phóng, cứ đi thẳng cũng không biết là đi bao xa, cuối cùng nhìn thấy một quán cafe sáng đèn ở giáp bên cạnh đường, liền đi vào trong.

Hôm đó cô gọi một ly Lam Sơn, hớp từng ngụm từng ngụm, quán rất vắng khách, cách ánh nến ảm đạm trên bàn, trong một góc xa có đôi tình nhân đang thì thầm tâm sự. Bản thân cũng không biết có khóc hay không nữa, chỉ nhớ rằng giá tiền là 60 tệ. Sau này chỉ thấy xót ruột, đắt như vậy thà mua ngay 2 bình nhị cô đầu Bắc Kinh cho xong, uống hế một hơi còn có thể mượn rượu vờ say.

Hồng trà tảo ra hơi nóng phảng phất, Cô lấy quyển tạp chí từ trong ngăn bàn ra, quan sát tỷ mỉ, nghi ngờ là mình nhận nhầm người, nhưng mà cùng tên cùng họ, chắc chắn là anh, có thể nhận thấy sự thành thực vững vàng, về cơ bản vẫn như thế, ngay đến cái nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt cũng vẫn còn. Bìa tạp chí có nền màu đen, làm nổi bật khuôn mặt, ánh mắt và đôi lông mày sáng một cách chân thật. Ngày trước quả thật thấy Hòa Bình đẹp trai, mặc dù cao nhưng gầy, bố mẹ anh thường không ở nhà, dì lại không quản lý được anh, lúc nào cũng bữa no bữa đói. Lần đầu tiên Giai Kỳ làm cơm rang trứng, anh ăn liên một lúc ba bát, cô đau lòng, cảm thấy anh như chưa bao giờ được ăn no vậy

Đột nhiên một bàn tay thò ra nhanh như chớp cướp mất cuốn tạp chí trên tay cô, cô chưa kịp phản ứng đã nghe thấy tiếng thở liên tục của Châu Tịnh An, chỉ vào cô, miệng há to đến mức có thể nuốt gọn một quả trứng. Cuối cùng vì kiêng dè trong căn phòng vuông còn có hơn mười đồng nghiệp, cố gắng kìm giọng thấp xuống, nói như một tên ăn trộm: “Đây là mối tình đầu của cô? Trời đất ơi! Còn giật gân hơn cả Lương Triều Vỹ ấy chứ.”

Giai Kỳ cười ngớ ngẩn, nói: “Cô đoán mò gì chứ, đương nhiên là không phải.”

Châu Tịnh An gật gật đầu: “Chính xác, nếu mà cô là người yêu cũ của anh ta, thì còn ngồi đây làm cái gì, đã sớm đi tìm anh ta nối lại tình cũ rồi.”Cô cầm quyển tạp chí lên đếm mấy số không ở đằng sau, vừa đếm vừa bùi ngùi nói: “Trẻ như vậy, mà có nhiều tiền như vậy, có phải là người không thế.”

Giai Kỳ vẫn cười ngây ngô, câu cửa miệng trước đây của cô là “đợi sau này chúng ta có tiền”, về sau Mạnh Hòa Bình nghe đến phát chán, liền phản bác lại cô, cô nói: “đợi sau này chúng ta có tiền, chúng ta sẽ mua căn nhà lớn.” Mạnh Hòa Bình nói tiếp: “Đợi sau này chúng ta có tiền chúng ta sẽ tự xây nhà.” Cô nói: “Đợi sau này chúng ta có tiền, chúng ta sẽ mua tủ bát của Đức.”Mạnh Hòa Bình nói tiếp “Đợi sau này chúng ta có tiền, chúng ta sẽ xây một cái bếp lò Trung Quốc thật lớn ở trong nhà bếp.”Cô vênh mặt lên nhìn anh, anh cũng trừng mắt nhìn cô, lúc sau cô cười khì khì, anh ôm cô nhẹ nhàng nói: “Đợi sau này chúng ta có tiền, anh sẽ xây một căn nhà thật lớn, xây một bếp lò Trung Quốc, ngày ngày bắt em nấu cơm cho anh ăn.”

Cô dùng chân đá anh: “Anh là heo à, đừng có mà nằm mơ.”

Khả năng buôn chuyện của Châu Tịnh An được huy động hết mức, hào hứng nói: “Nè, Anh chàng Mạnh Hòa Bình này chuyển từ hệ thống mạng Tân Quý sang nhà đất Tân Quý, công ty anh ta xây dụng cái tòa nhà đó, giá thành đắt kinh khủng vậy mà vẫn tranh giành nhau mua.”

Giai Kỳ đột nhiên thấy đau đầu, mắt cũng mở to ra, đưa tách hồng trà lên miệng uống một hớp, nóng quá, làm bỏng cả đầu lưỡi, rốt cục là vì lúng túng không biết làm sao, cứ như là trúng tà

Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp Mạnh Hòa Bình, Học viện Ngoại ngữ và học viện Điện tử cùng nhau tổ chức vũ hội, cô bị bạn cùng phòng lôi di, nhưng không biết khiêu vũ, đành ngồi một ngóc uống nước ngọt. Mạnh Hòa Bình ngồi bên cạnh cô, cô uống nước ngọt anh hút thuốc. Tư thế hút thuốc của anh rất đẹp không giống một số nam sinh khác chỉ ra vẻ làm bộ làm tịch. Sau đó trong dòng người khiêu vũ có người gọi lớn: “Hòa Bình, Hòa Bình!”

Anh không trả lời, cúi đầu lại châm thêm một điếu thuốc.

“Anh dùng diêm quẹt, nhiều năm nay Giai Kỳ không thấy có người dùng diêm quẹt, một que diêm nhỏ dài trắng tinh nhẹ nhành quẹt bên ngoài thành hộp, nổi lên một đốm lửa xanh âm u. Anh dùng tay dập tắt đốm lửa, giữa những ngón tay lộ ra ánh sáng đỏ lờ mờ, giống như ánh bình minh nhàn nhạt lúc mặt trời mọc. Giai kỳ cảm thấy hiếu kỳ, không tránh khỏi nhìn thêm một lúc, anh ngẩng đầu lên cười với cô, lộ ra một hàm răng đều trắng tinh.

Thấy cô nhìn chằm chằm vào tay mình, anh rút ra hộp thuốc lá đưa cô : “Hút thuốc không?”

Cô lắc đầu quầy quậy, sau đó lấy dũng khí hỏi: “Có thể cho tôi xem hộp diêm của bạn một lát được không?”

Anh ngớ ra một lúc, liền đưa cho cô cả hộp diêm

Không hiểu vì sao nhiều năm sau đó Giai Kỳ lại có thói quen sưu tầm hộp quẹt diêm, cho dù là ở khách sạn hay là đi dự tiệc, lúc nào cũng đem về nhà hộp quẹt diêm. Nhiều năm như vậy cô đã sưu tầm được hơn một nghìn hộp quẹt diêm đủ kiểu dáng và màu sắc, đựng vào trong hộp giấy xếp gọn gàng vào dưới giường. Không ai biết rằng ngày ngày cô đều ngủ trên một đống thuốc nổ lớn.

Nhưng đã nhiều năm như thế cô vẫn không tìm thấy chiếc hộp quẹt diêm giống nhứ chiếc mà Mạnh Hòa Bình đã từng dùng, Cô cũng biết rõ là không thể tìm thấy, chiếc hộp quẹt diêm đó là hàng sản xuất đặc biệt, bên ngoài không hề có bán..

Trước khi tan ca cô được biết sẽ phải đi ăn cơm cùng một vị khách quan trọng, Sự cạnh tranh trong ngàng quảng cáo càng ngày càng quyết liệt, Công ty của cô cũng có thể coi là một công ty hàng đầu, nhưng không thể không cố gắng hết sức để lập nên công trạng. Cấp trên còn gọi bằng một cái tên mỹ miều đó là “ Tăng cường giao tiếp”, Châu Tịnh An rất phản cảm đối với việc này, nói: “Đúng là coi chúng ta như người phục vụ !” Nhưng là kẻ làm công ăn lương, làm sao mà có thể không cúi đầu được chứ.

Đi ăn cơm Thái Lan, Giai Kỳ không chịu được mùi vị của cá, miễn cưỡng nuốt món canh Đông Âm Công mà giống như là đang uống thuốc bắc, sau đó còn phải giả vờ khen khách hàng đưa ra ý kiến rất có sáng tạo, sau ba tuần rượu ăn uống no no say, nhìn thấy cấp trên và khác hàng đang bàn bạc vui vẻ lúc đó cô mới dám mượn cớ vào phòng vệ sinh trang điểm lại, nhân cơ hội trốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Nhà hàng bố trí theo phong cách Đông Nam Á, hành lang vừa rộng vừa dài, một mặt giáp với nước, một mặt là cánh cửa của những phòng ăn. Ở góc rẽ có một người phụ nữ khóc nức nở, Giai Kỳ cảm thấy hiếu kỳ, Châu Tịnh An từng trêu cô nói sớm muộn gì cũng có ngày cô cũng bị chết bởi sự hiếu kỳ của mình. Kết quả là sự hiếu kỳ đó đã ép cô nhìn thấy một vở kịch tình yêu đau khổ, nhân vật nữ chính khóc như mưa, nghiến răng nói: “ Nguyễn Chính Đông anh sẽ không được chết một cách dễ dàng đâu!” rồi che mặt loạng choạng bước ra ngoài

Theo lý mà nói những trường hợp kiểu Quỳnh Dao như thế này nam nhân vật chính sẽ lập tức đuổi theo, nhưng Nguyễn Chính Đông đó lại chỉ cười, đôi mắt Đan Phượng hẹp dài sâu thẳm, trong nụ cười dường như có tà khí, chỉ đúng đó cúi đầu mỉm cười, quẹt một que diêm bốc cháy rồi châm một điếu thuốc. Que diêm nhỏ dài trắng tinh nhẹ nhàng quẹt bên ngoài thành hộp, đốt lên một đóm lửa nhỏ màu xanh âm u. Anh ta dùng tay dập tắt đốm lửa, giữa những ngón tay lộ ra ánh sáng đỏ lờ mờ, dường như ánh bình minh nhàn nhạt lúc mặt trời mọc.

Chiếc hộp quẹt diêm đó màu xanh nước biển đậm, một mặt chỉ có một ký hiệu hẹp nhỏ, màu xanh đậm như hòa vào bên cạnh màu đen của ký hiệu, bỗng nhiên sáng lên dưới ánh đèn, giống như tạo ra bột nhũ bạc. Giai Kỳ không kìm được nhìn chằm chằm vào chiếc hộp quẹt, cho đến khi Nguyễn Chính Đông đặt nó vào lòng bàn tay cô, cô mới hơi mơ hồ quan sát người đàn ông đó một lần nữa

“Hút thuốc không?” Anh ta hỏi

Giọng nói rất hay, dưới nền hành lang có treo những chiếc đèn giấy, ánh sáng có màu vàng cam ấm áp, khuôn mặt anh ở trong bóng tối, dường như mập mờ không rõ ràng, Giai Kỳ không ngờ rằng anh ta lại hỏi câu hỏi đó, bất giác đờ đẫn

Sau đó Nguyễn Chính Đông nói một câu: “Sở trường của cô là đờ đẫn.”

Giai Kỳ nghe thấy quen quen, sau đó mới lờ mờ nghĩ đến Phạm Liễu Nguyên***. Sở trường của Bạch Lưu Tô*** là cúi đầu, cúi xuống hở chiếc gáy trắng ngần, nghe như tình cảm dạt dào nhẹ nhàng như đang kể, còn cô lại đờ đẫn như con gà gỗ, nghe thấy liền mất hết hứng thú.

Trước đây Mạnh Hòa Bình cũng nói cô ngốc, gọi cô là nha đầu ngốc.

Chú thích:

* Vốn dĩ là để chỉ phim truyền hình lúc 8h trên kênh truyền hình trung ương, sau này được sử dụng để chỉ chung loại phim thần tượng hoặc phim tình yêu đau khổ.

** “Cố lên! Những chàng trai tốt” là một chương trình của đài truyền hình vệ tinh Đông Phương,là một cuộc thi lựa chọn thanh niên trong toàn quốc.

loading...

*** Hai nhân vật chính trong tiểu thuyếtTình yêu khuynh thành” của Trương Ái Linh.

Giai Kỳ vẫn không hề biết Nguyễn Chính Đông làm nghề gì, cô thậm chí vô cùng kinh ngạc, Nguyễn Chính Đông làm thế nào mà biết được tên họ và nghề nghiệp của cô, cách nhiều ngày sau đó liền gửi tặng cô một bó hoa hồng trắng lớn đến phòng làm việc

Châu Tịnh An nhìn mấy bông hoa hồng trắng được nhập khẩu qua đường hàng không từ Hà Lan , rít lên ầm ầm, không kiềm chế được chạy như bay sang giật lấy cái danh thiếp được nhét bên trong bó hoa: “Nguyễn Chính Đông? Người này là ai vậy?”

Giai Kỳ bỗng chốc nghĩ đến cái hộp quẹt diêm đó, chỉ vô cùng kinh ngạc vì con người này lại thần thông quảng đại đến thế, nhìn bó hoa với một dáng vẻ thờ ơ. Châu Tịnh An đã bắt đầu lải nhải: “Tiểu thư, cô có biết loại hoa hồng này bao nhiêu tiền một bông không, cô còn không đi hỏi thăm xem, bây giờ làm gì có người đàn ông nào tùy tiện mua loại hoa này tặng người khác chứ?”

Giai Kỳ nói: “ Nhiều tiền thì vậy thôi.”

Châu Tịnh An chỉ thiếu mỗi nước nam mô a di đà phật: “ Cuối cùng cô cũng đã hiểu, người có tiền như vậy, cố gắng mà nắm lấy nhé.”

Gia Kỳ nói : “Nắm lấy cái gì đầu cô ấy, con người này không phải người tốt.”

Châu Tịnh An xì một tiếng nói, dù thế nào người đó cũng còn mạnh hơn “Tiến Ca Ca”

Giai Kỳ hễ nghe thấy cái tên Quách Tiến là lại đau đầu, cái tên Quách Tiến đó chính là một kẻ rất nói tiểng trong công ty với tên “Tiến Ca Ca”. Lúc Giai Kỳ mới vào công ty không biết tốt xấu gì, vốn tình đoàn kết hữu nghị giữa đồng nghiệp, trong một lần case chủ động giúp đỡ anh ta một tay, ai ngờ lại trở thành hậu quả lớn. Vừa nghĩ đến chuyện này Giai Kỳ liền cảm thấy rất hối hận, vốn dĩ chỉ là xã giao bình thường, ai biết rằng trong buổi tiệc cuối năm hắn mượn rượu làm bậy, vừa khóc vừa nói với cô: “Giai Kỳ, Anh biết em tốt với anh, nhưng mà anh vẫn còn rất yêu người vợ cũ ………anh lại càng không thể có lỗi với con trai anh. Giai Kỳ, anh có lỗi với em….”

Lúc đó Giai Kỳ bị dọa cho đến đờ đẫn, không ngớt miệng nói Anh hiểu lầm rồi anh hiểu lầm rồi, nhưng cái tên còn rất yêu vợ cũ Quách Tiến đó không hiểu sao lại đi đến phòng làm việc của cô lượn một vòng, khi đến thì nhìn cô với một ánh mắt chăm chú đưa tình, Giai Kỳ bị cái tên “rau chân vịt mùa thu” dọa đến mức phát bệnh, cứ cách vài ngày lại lấy lý do này lý do kia hẹn cô ra ngoài. Giai Kỳ dứt khoát từ chối, anh ta lại đau khổ tuyệt vong: “Giai Kỳ, anh biết anh không nên nói em yêu thầm anh trước mặt nhiều người như thế, nhưng bây giờ anh chấp nhận tình cảm của em mà.” Giai Kỳ dở khóc dở cười, quả thật không thể chịu được sự quấy nhiễu không để ý đến ai đó của anh ta, có lúc còn nghĩ đến việc thôi việc, nhưng cuối cùng lại không nỡ tiền lương, cố gắng chịu đựng nhẫn nhục từng ngày để sống.

Cũng có thể là do cái mồm đen đủi của Châu Tịnh An nói trúng, buổi tối lúc tan ca như bị quỷ ám, lại gặp Quách Tiến ở trong thang máy, làm cô đến nổi hết cả da gà. Quả nhiên, Quách Tiến lại hẹn cô ra ngoài ăn cơm, cô nói: “Tôi hẹn bạn rồi.”

Quách Tiến hỏi dồn: “Em hẹn bạn như thế nào?”

Giai Kỳ lạnh lùng nói: “Bạn trai.”

Quách Tiến lại cười: “Em đừng lừa anh, em làm gì có bạn trai chứ?” Một khuôn mặt bóng loáng hướng về phía cô “Anh mời em ăn cơm nhé?”

Âm cuối cùng của câu nói làm cho Giai Kỳ cảm thấy buồn nôn, chỉ hận thang máy tại sao lại chậm thế, bản thân không thể lập tức nhảy ra khỏi cái lồng giam này. May mà điện thoại reo lên, cô như là bắt được cứu sống, vôi vã nghe điện.

“Giai Kỳ, Tôi là Nguyễn Chính Đông.: Giọng nói trầm đầy từ tính cất lên, Ánh mắt của Quách Tiến vẫn chằm chằm nhìn vào cô, còn thiếu mỗi nước là không cảm ơn cuộc điện thoại đúng lúc, vốn dĩ không có sức quan tâm đến việc tại sao đối phương lại biết số điện thoại của cô: “Ồ, xin chào.”

“Tôi ở gần chỗ cô, tối nay cô có thời gian không?”

Cô lập tức trả lời: “Có, tôi mới tan ca, anh đến đón tôi nhé?”

“Anh ta cười thoải mái: “Cho tôi 10 phút.”

Quách Tiến quả là có tính nhẫn nại, cứ đi đi lại lại trước tòa nhà cho đến khi nhìn thấy chiếc xe của Nguyễn Chính Đông đến, Cô hiên ngang lên xe của Nguyễn Chính Đông rồi đi khỏi , trong chốc lát sắc mặt của Quách Tiến làm cho cô rất vui vẻ. Cô vốn dĩ không phải là người ham hư vinh, nhưng có một nhân vật giống bạch mã hoàng tử nhanh nhẹn đến cứu cô trong lúc nước sôi lửa bỏng không phải là không thấy cảm kích. Cho nên sau khi lên xe, cũng nói năng nhẹ nhàng với Nguyễn Chính Đông, ngoan ngoãn đi ăn cơm với anh ta. May mà bữa cơm này không phải chỉ có mình cô với anh, mà là một bữa cơm bạn bè, có cả nam lẫn nữ. Ăn xuống no say xong lấy bàn ra chơi mạt chược, náo nhiệt vô cùng. Họ đánh bài rất lớn, ai thua sẽ phải trả tiền cho tất cả, bất kể ai có mặt ở đó cho dù bạn gái đi kèm cũng có phần, lúc đầu cô không nhận liền có người nói : “Chính Đông, cô bạn gái của anh quả thật chưa từng có.”

Nguyễn Chính Đông cũng chỉ cười, chậm rãi đưa điếu thuốc vào gặt tàn gạt bỏ tàn thuốc, tiện tay nhét mấy tờ tiền đỏ vào tay cô: “Đừng không hiểu chuyện như thế.” Giọng nói ôn hòa giống như đang dạy dỗ trẻ con..

Ngày hôm sau, cả công ty đều biết cô có bạn trai giàu có, trong giọng nói của Quách Tiến có một chút dư vị chua xót: “Không biết là thích cô ở điểm nào?”

Kỳ thực trong lòng Giai Kỳ cũng thấy kỳ lạ, vì thế mà cô cầm gương trang điểm lên nhìn ngang nhìn dọc, cô là điển hình của mẫu người Trung Quốc, làn da trắng, đôi mắt to, nhưng không phải quá đẹp, ánh mắt còn hơi đờ đẫn. Nguyễn Chính Đông đó cứ như là trên trời rơi xuống vậy, rốt cuộc là thích cô ở điểm nào chứ.

Châu Tịnh An hết sức tò mò hỏi dồn cô: “Làm bạn gái của người có tiền có cảm giác gì?”

Cô trả lời: “Tôi không phải bạn gái của anh ta.”

Châu Tịnh An kỳ lạ kêu lên: “Vậy cô là gì?”

Giai Kỳ nghĩ một lúc cảm thấy đau đầu. Kỳ thực cô nghĩ việc theo đuổi của Nguyễn Chính Đông chỉ là một trò hề thôi, cho nên cứ an nhàn quan sát tiếp, hơn nữa lại có thể làm một lá chắn, tránh khỏi cái tên “rau chân vịt mùa thu” Quách Tiến kia. Nguyễn Chính Đông hẹn 10 lần cô cũng chỉ đi cùng 1,2 lần. Lần nào cũng là đi ăn ở những khách sạn lớn, cùng với một đống bạn bè, một đoàn người ăn uống vui đùa, lần nào cũng chơi hết sức, nhưng đều là những nơi chính đáng, cũng không thấy anh ta có ý đồ gì với cô. Nhiều ngày sau đó, dần dần trở thành bạn bè. Lúc đầu hai bên vẫn còn làm bộ làm tịch, anh ta giả bộ chính nhân quân tử, cô giả bộ hiền lành thục nữ, thực ra ít khi gặp nhau, 10 ngày nửa tháng mới gặp anh ta một lần, gặp nhau cũng chỉ ăn uống chơi đùa. Sau này dần dần cũng trơ rồi, trước mặt anh ta cô rất thoải mái, cái gọi là nguyên hình cũng được bộc lộ hết ra.Từ trước đến nay anh ta không thiếu phụ nữ còn cô cũng chẳng có ý định gì với anh ta cả.

Có một buổi tối Nguyễn Chính Đông đưa cô về cũng đã uống khá nhiều, lại lái xe với tốc độ cao, phi hết tốc lực trên đường cao tốc, cô lo sợ nói: “Hay là chúng ta gọi xe, uống rượu xong lái xe bị cảnh sát bắt được sẽ không hay đâu.” Nguyễn Chính Đông nhìn cô một cái, đôi mắt anh là đôi mắt Đan Phượng, khóe mắt dường như nghiêng dài sau mái, vì đã uống rượu khiến đôi mắt nghiêng dài càng trở nên dài và sáng hơn : “Sao hả, không vui khi được chết cùng tôi sao?”

Dừng một lúc, lại nói: “Tôi lại muốn cô chết cùng tôi đấy, tránh khỏi việc mỗi lúc ở bên cạnh cô, dáng vẻ lúc nào cũng không tập trung.”

Cô đã quen nghe anh nói năng linh tinh nên cũng chẳng thèm để ý. Anh lại tiếp tục nói một mình: “Cô nói xem, người như tôi không tốt ở điểm nào, một đấng anh tài, tốt nghiệp một trường danh tiếng ở nước ngoài, có phong độ có trình độ có khí chất có hình tượng, cũng có thể coi là thanh niên ưu tú, tại sao cô lại không coi tôi ra gì? Nè, Vưu Giai Kỳ, tôi đang nói chuyện với cô, cô đừng có muốn để ý thì để ý muốn không thì không như thế.”

Cô chỉ quay đầu lại nhìn anh một cái, nói: “Những người coi trọng anh đã quá nhiều rồi, không đến lượt tôi đâu.”

Anh cười giễu cợt, nói: “Cô nghĩ họ thật sự coi trọng tôi sao, đó là họ coi trọng tiền của tôi thôi.”

Cô cũng cười giễu cợt , nói: “Nguyễn Chính Đông anh mà cũng bị lừa sao, thật ra tôi còn coi trọng tiền của anh hơn cả bọn họ, nhưng mà công phu tu luyện của tôi cao, đã đọc đến bảy tám trăm quyển tiểu thuyết ngôn tình nên biết được loại người như anh lại thích những người không coi trọng mình, có hứng thú đối với những kẻ cho rằng dễ bắt nạt người khác nhưng ai dè người đó lại lợi hại hơn mình, cho nên tôi cố tình thả anh ra để cho anh mất phòng bị rồi lại bắt anh lại, cố ý không coi trọng anh, thả mồi câu dài để bắt con cá vàng, thực ra tôi nằm mơ cũng chờ anh cầu hôn tôi đấy.”

Anh cười: “Ồ, Hóa ra cô nghĩ như vậy sao, thật là không ngờ, này này, nếu đã như vậy không bằng ngày may chúng ta đi đăng ký luôn, 2 bán thành phẩm xấu xa mới có thể tạo thành một đôi trời sinh.”

Cô nói: “2 bán thành phẩm xấu xa——tôi không dám nhận, trên đời này không có tên khốn nào là có tiền cả, chỉ có những tên khốn nghèo khổ không có tiền thôi, tôi không dám nhận mình là một đôi trời sinh với anh đâu. Hơn nữa tôi vẫn còn trẻ, đã sớm gả cho anh như vậy, sau này quay đầu lại nhỡ gặp được một người có tiền hơn anh thì sao, không phải tôi sẽ lỗ to sao.”

Anh cười lớn, mặt mày đều dãn ra, chiếc ghế bọc da thật trong xe tạo ra một mùi ngây ngây nhè nhẹ, luồng gió từ điều hòa thổi ra mùi hương thoang thoảng……….hơi thở đàn ông, mùi rượu, mùi thuốc trên cơ thể anh………Cô cảm thấy khó chịu, ấn tấm kính cửa xe xuống, gió lập tức ùa vào trong, vù một tiếng làm cho tóc cô rối tung lên

Anh ta nói chuyện lúc nào cũng là cái giọng điệu đó, một câu thật một câu giả, cô không thể đoán được, đành không tin tất cả.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: