truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hãy Cứu Em – Chương 26 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

loading...
CHƯƠNG 26
Anh sẵn sàng chết thiêu dưới địa ngục để bảo vệ em…
Toàn thân Jodie tê cóng. Chiếc áo khoác của nó ướt đẫm mồ hôi giá lạnh, quá mỏng để có thể bảo vệ nó trước cái rét và quần bó dính bết vào da vì nó không kiểm soát nổi mình lúc gặp Kên Kên. Con bé run lẩy bẩy và thấy người mình như chảy nước, như dần tan ra vì sợ.
- Chào cháu, Jodie.
Nó ngước nhìn lên, hoảng hốt: Mark Rutelli, hai tay đút túi quần, đang bước về phsia nó. Nó muốn báo cho ông biết, bảo ông đừng tiến đến gần, và nhất là đừng nói chuyện với nó!
Vì gã Kên Kên đang theo dõi họ.
Vì mọi thứ sẽ nổ tung.
Để không làm nó bỏ chạy, Rutelli ngồi xuống chiếc ghế băng bên cạnh. Ngay lập tức, ông nhận ra tình trạng thảm hại của con bé.
- Dạo này cháu thế nào rồi? – ông hỏi để mào đầu.
- Không tốt lắm ạ, – Jodie thú nhận.
Giọng nó yếu ớt và đứt quãng, như sắp lịm đi, như ngọn lửa của một cây nến đang leo lét chống chọi với gió.
- Cháu gặp rắc rối phải không?
Thoạt đầu nó ngồi yên, nhưng rồi nó gật đầu và Rutelli nhận thấy nó đang khóc.
- Chú có thể giúp cháu không, Jo?
Giữa hai tràng nức nở nghẹn ngào, nó mới nói nổi:
- Cháu nghĩ… cháu có một quả bom…
- Một quả bom?
- … trên người cháu…
- Cháu nói gì thế?
- … quanh thắt lưng cháu.
Rutelli lắc đầu.
- Để chú xem nào! Ông vừa nói vừa đứng dậy.
Ông bước lại gần ghế băng nhưng nó ra hiệu cho ông đừng đến gần. Đôi mắt cô bé nhuốm đầy vẻ kinh hoàng khiến viên cảnh sát e dè và buộc phải ngồi xuống lại.
Rutelli cố sắp xếp lại các ý nghĩ trong đầu. Chuyện quả bom có vẻ khó tin. Chắc Jodie nói sảng. Nó đang bị sốc thuốc giống như nhiều trường hợp khác mà ông từng gặp trong suốt quá trình công tác của mình. Nếu muốn giúp nó, điều duy nhất hợp lẽ lúc này là gọi một chiếc cứu thương. Ông chuẩn bị phát cuộc gọi qua radio nhưng rồi ông nhìn vào mắt nó. Thông thường, ông luôn tìm cách tránh làm như vậy vì nó có ánh mắt của Grace và điều đó làm ông đau đớn.
Đôi mắt trong trẻo của Jodie ngập lửa, như thể ai đó thiêu đốt mặt biển. Những giọt nước mắt, nỗi sợ hãi, ma túy, sự thiếu ngủ hòa trộn vào nhau. Trên tất cả những thứ đó, Rutelli đọc được một thông điệp, một lời cầu cứu:
Hãy cứu cháu!
o O o
Điên cuồng, gã Kên Kên đấm mạnh nắm tay xuống bàn. Cái gã đàn ông đang nói chuyện với Jodie là ai? Khỉ thật, lẽ ra hắn phải gắn micro để có thể nghe được! Trong cơn phấn khích, hắn vội vã đến mức quên hết cả những nguyên tắc cơ bản. Mất kiểm soát, hắn gõ vài câu lệnh trên bàn phím để điều chỉnh camera quay thẳng vào đứa con gái. Phía sau nó, hắn lờ mờ nhìn thấy cái bóng của Rutelli. Hắn nhíu mày và nheo mắt. Jodie có quen biết gã này không? Không, chắc chắn là không. Chắc là một gã biến thái đang tìm cách tán tỉnh lũ con gái mới lớn trong công viên…
Thế nhưng cuộc nói chuyện giữa chúng dường như kéo dài quá mức chấp nhận được. Gã Kên Kên chần chừ và nhìn sang các màn hình khác. Buổi diễn kịch chuẩn bị bắt đầu và càng lúc càng có nhiều người xúm quanh đài phun nước.
Chỉ hai phút nữa thôi, hắn quyết định và nắm chặt kíp nổ bằng bàn tay run rẩy.
o O o
- Cháu nghĩ hắn đang theo dõi chúng ta?
Jodie thoáng gật đầu.
Bằng một vài lời kín đáo, nó kể cho người cảnh sát nghe những gì nó vừa trải qua: nó đã bị tên ma cô bắt cóc như thế nào và giao tới chỗ gã Kên Kên ra sao.
- Cháu nghĩ hắn đang ở quanh đây à?
Nó lắc đầu. Rutelli không hiểu gì nữa.
- Làm thế nào hắn có thể nhìn thấy chúng ta được?
- Nhờ các camera.
Rutelli quay đầu.
- Camera nào? Quanh đây có cái camera nào đâu.
- Các webcam… – Jodie cố giải thích.
Rutelli gầm gừ trong cổ họng. Ông chịu không hiểu webcam là gì. Từ mười năm nay, ông chẳng quan tâm gì tới tiến bộ công nghệ. Những điện thoại di động, Palm Pilot, e-mail, wifi…: chẳng cái gì trong số dó có chỗ đứng trong cuộc sống của ông. Ông nghĩ lại điều Delgadillo nói trước đó: chắc ông ta không nhầm khi khẳng định rằng Rutelli đã “hết thời”.
Nhận thức ấy càng khiến ông chìm sâu hơn vào cảm giác dằn vặt.
- Xin lỗi chú, – Jodie đột ngột nói và cố nén để khỏi òa lên khóc.
- Sao lại xin lỗi? – Rutelli ngẩng đầu lên hỏi.
- Xin lỗi vì trước kia cháu đã không tin tưởng chú…
- Viên cảnh sát thấy tim mình se lại. Chính ông cũng đang bị dằn vặt bởi những nỗi ân hận.
- Không phải tại cháu, Jodie ạ. Lỗi là ở chú. Chú không biết cách bảo vệ cháu. Lẽ ra chú phải ở bên cháu thường xuyên hơn.
- Cháu đã không cho chú cơ hội, – cô bé lại ăn năn.
Một lần nữa, ánh mắt họ gặp nhau và Rutelli đột nhiên cảm thấy được tiếp thêm một sức mạnh chưa từng có.
- Chú sẽ cứu cháu ra khỏi đây, – ông khẳng định. – Nhưng trước hết cháu phải cho chú biết tên khốn đó đang núp ở đau. Cháu có biết địa chỉ chỗ hắn trốn không?
Lúc này Jodie chợt bàng hoàng nhận ra rằng nó không biết chính xác sào huyệt của gã Kên Kên. Cyrus đã tống nó vào cốp xe và đưa đi, sau đó lại nhốt nó trong một căn phòng tối tăm không cửa sổ. Nó cố suy nghĩ, song nó đã kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Một cơn đau đầu mà nó chưa từng gặp khiến đầu óc nó quay cuồng.
- Cháu không biết nữa… – nó lúng búng.
- Thử cố gắng xem, – Rutelli động viên.
Hiểu rất rõ sự sống của nó có thể sẽ phụ thuộc vào thông tin đó, Jodie cố tập trung, thử huy động hết sức lực nội tại từ tận những góc sâu thẳm mà chính nó cũng chưa bao giờ nghĩ đến, dù nó đã vô cùng yếu mệt.
- Cháu nghĩ… cháu nghĩ là đâu đó ở phía đường Travesrse Road, phía Tây Hyde Pierce.
- Cháu cần phải nói rõ hơn.
- Cháu không biết nữa… cháu không biết nữa.
Rutelli cố không để lộ vẻ tuyệt vọng.
- OK, – ông vừa nói vừa đứng lên để quay lại xe, – chú sẽ tự xoay xở với thông tin đó nhưng chắc chú phải hành động thật nhanh.
- Cháu sợ phải ở một mình, – Jodie thú nhận.
- Chú biết, – ông nói, – nhưng nhất định không được cử động. Chú sẽ quay lại ngay.
Những lúc bình thường ông cũng không phải người biết cách an ủi người khác mà nhất là một đứa con gái đang cơn tuyệt vọng. Thế nhưng chính ông cũng phải ngạc nhiên khi những lời nói cứ tuôn ra một cách tự nhiên:
- Cháu biết sao không? Trong lúc chờ chú quay lại, cháu hãy lập danh sách những thứ cháu muốn thực hiện trước khi đến tuổi hai mươi. Cháu hiểu chứ?
Nó dè dặt gật đầu.
- Và khi những chuyện này kết thúc, chú sẽ giúp cháu lấy lại quãng thời gian đã mất. Chú hứa với cháu.
o O o
- Rẽ phải, – Cyrus chỉ đường bằng giọng run rẩy.
Gã ma cô ngồi ở ghế sau chiếc 4×4, khẩu súng của Grace gí sát thái dương gã Sau cuộc tra hỏi bạo lực, cô đã thuyết phục được gã phải đưa họ tới tận sào huyệt của Kên Kên.
- Tiếp theo thế nào? – Sam hỏi.
- Đi thẳng, rồi ngã tư thứ hai rẽ trái.
Sam bật cầu gạt lên để gạt sạch tuyết bắt đầu tích tụ. Chiếc xe địa hình rẽ vào một lối đi chạy dọc theo một dãy nhà kho.
- Ở đây phải không?
- Đúng, – Cyrus đáp, – nhà xe cuối cùng bên trái.
Vừa đậu ở một khoảng cách khá xa, Sam vừa cho xe chạy chậm dần tới tận cánh cửa tự động.
- Phải có khóa mã, – anh nhận xét, – mày biết không?
- Không, – Cyrus đáp, – thường thì ông ta mở cửa cho tôi khi biết tôi sắp đến.
Grace lên đạn và cương quyết ấn nòng súng vào họng Cyrus.
- Đưa khóa mã cho chúng tao!
Kinh hãi, gã ma cô dang rộng hai cánh tay vẻ bất lực.
- Mày có ba giây. Một… hai… b…
- Dừng lại ngay, Sam gào lên, – gã ta nói thật đấy!
- Làm sao anh biết được?
- Tôi là bác sĩ tâm lý, tôi biết khi nào một người nói dối.
- Tôi không tin.
Mặc dù vậy, cô vẫn rút nòng súng khỏi miệng Cyrus.
- Đi với tao.
Cô lôi xềnh xệch gã thanh niên da đen ra khỏi xe. Cô đẩy gã nằm gí xuống mui xe và lục soát cho tới khi moi ra được chiếc điện thoại di động.
- Số của Kên Kên là gì?
- Tôi không biết, – Cyrus nói dối, – ông ta luôn là người gọi cho tôi trước mỗi khi có hàng.
Grace đưa điện thoại cho Sam. Bác sĩ tra nhanh danh bạ và không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về số điện thoại của Kên Kên.
Grace ném chiếc điện thoại xuống đất và lấy chân di nát.
- Cút ngay, – cô nói với Cyrus.
- Tôi… tôi được thả?
- Nếu mày tìm cách báo cho hắn, tao sẽ tìm mày xử lý. Mày hiểu chứ?
- Vâng, thưa bà.
Nhưng Sam lại không đồng tình.
- Gã là một tên buôn ma túy, Grace. Chúng ta không bắt hắn sao?
- Anh không phải cảnh sát, anh Galloway ạ.
- Nhưng cô thì có…
- Bỏ đi: chúng ta không đến đây vì việc đó.
Trong khi Cyrus chuồn vội không dám ho he gì, Grace nói thêm:
- Bác sĩ không thể cứu được hết mọi người, cảnh sát cũng không thể bắt hết mọi người. Thế đấy.
- Vậy bây giờ cô định thế nào?
Grace chậm rãi đi một vòng quanh xe, xem xét nó như thể cô đang có ý định mua nó. Chiếc 4×4 thuộc loại xe đắt tiền, đường nét lịch lãm song lại có dáng khỏe mạnh và vuông vức, như kiểu xe quân sự.
Grace quan sát tấm chắn mũi xe rộng, dày và chắc, cắm thẳng đứng xuống giữa hai ngọn đèn pha vuông. Độ rộng của lốp xe, chiều cao ấn tượng của ghế xe: mọi thứ đều góp phần mang lại cho chiếc xe một cảm giác vững chãi và góc cạnh, như thể nó luôn sẵn sàng tấn công.
- Một chiếc xe như thế này đáng giá bao nhiêu? – Grace hỏi.
- Rất đắt, – Sam thừa nhận. – Và nếu cô muốn biết thêm thông tin, thì tôi vẫn chưa trả xong tiền mua nó.
- Thật lạ, – Grace bình luận. – Tôi không thể hình dung được anh lại thích một chiếc xe kiểu này.
Trong thoáng chốc, ánh mắt Sam bối rối và anh thú nhận bằng giọng lạc đi:
- Tôi quyết định mua nó… vào ngày Federica báo cho tôi biết cô ấy có thai. Tôi đã hạnh phúc đến mức vội vàng lao ngay tới salon ô tô đầu tiên mà tôi gặp, như thể việc mua một chiếc xe thật to sẽ mang đến cho tôi một gia đình đông đúc tương xứng. Tôi đã tưởng tượng ra những chuyến dã ngoại cuối tuần, những kỳ nghỉ gia đình trong các công viên quốc gia… Thật ngốc, phải không?
- Đâu có, Sam.
Cô đặt tay lên vai anh tỏ vẻ thông cảm. Sam nhìn chiếc 4×4 vẻ nghĩ ngợi rồi tuyên bố:
- Tôi biết cô đang nghĩ gì, Grace ạ. Và tôi đồng ý làm như vậy.
- OK, – Grace nói, – không mất thời gian nữa nhé.
Rồi họ cùng lên xe và cô ngồi vào chỗ bên cạnh anh.
Anh cho xe lùi vào để có thể lấy đà tối đa. Chiếc xe được trang bị một bộ V8-4,4 lít, loại động cơ mạnh nhất từng có trên một chiếc Land Rover.
- Thắt dây an toàn vào, – anh yêu cầu.
Trên bảng điều khiển có một nút dùng để chọn chế độ lái phù hợp với địa hình. Sam gạt cần điều khiển từ chế độ lái thông thường sang chế độ lái trên đường gồ ghề. Ngay lập tức, hệ thống điều chỉnh lại các thông số về độ treo, công suất và độ bám đường cho tương xứng.
- Tôi vẫn biết sớm hay muộn thì chiếc 4×4 này cũng sẽ được dùng vào việc gì đó, – anh khẳng định trước khi nhấn ga.
Và giống như một con lợn lòi hung hãn, cả chiếc xe địa hình nặng hai tấn lao hết tốc độ tông thẳng vào cánh cửa sắt.
o O o
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: