truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Hãy Cứu Em – Chương 23 Part 1 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

 

loading...
CHƯƠNG 23
Chúng ta chỉ tồn tại vì những người chúng ta yêu mến và chẳng vì gì khác.
BỆNH VIỆN ST.MATTHEW
- Thưa cô, cô không thể vào khu vực đó được!
Grace Costello vừa đi vòng qua quầy lễ tân của khoa cấp cứu. Cô lại gần tấm bảng ghi chép các ca bệnh đang được xử lý để tìm tên của Sam.
- Khu vực này dành riêng cho nhân viên! – hai nhân viên bảo vệ vừa cảnh cáo vừa tiến về phía cô.
Họ chuẩn bị túm lấy tay cô thì cô chìa ra trước mắt họ tấm thẻ thần kỳ rồi cài nó lên ve áo.
- Cảnh sát đây! Tôi tìm bác sĩ Galloway, có việc khẩn cấp.
Connie nhìn lịch rồi nói:
- Tầng hai, phòng 203.
Grace bước bốn bậc một lên cầu thang và đi vào căn phòng nơi Sam đang hoàn tất việc băng bó cho một cậu bé vừa nghịch dại bằng cách diễn lại một đoạn trong Chương trình Jacka[1].
Vừa thấy cô tiến đến, bác sĩ đã ngước mắt lên trời, nhưng Grace không để anh có thời gian nổi giận:
- Tôi cần anh giúp đỡ, Galloway ạ.
Ngạc nhiên vì lời đề nghị đó, anh nhìn cô chăm chú hơn.
- Chuyện gì xảy ra với cô vậy? – anh vừa nói vừa chỉ vào những vết bầm tím do dùi cui để lại.
- Không có gì nghiêm trọng.
- Khoan đã, cô chảy máu rồi…
Ngạc nhiên, Grace đưa tay vuốt vành xương lông mày: một dòng máu đang chảy dọc bên thái dương. Đầu cô bị đập xuống đất lúc cô quần nhau với mấy viên cảnh sát, nhưng cô không nghĩ là mình bị thương.
- Cô ngồi xuống đi, tôi sẽ băng lại, – Sam đề nghị sau khi xong việc với bệnh nhân.
Grace cởi áo khoác ra và ngồi xuống ghế. Sam lấy một miếng gạc rồi bắt đầu sát trùng vết thương cho cô.
- Ai làm cô bị thương thế này?
- Hai viên cảnh sát, nhưng giá anh thấy được tôi đã hạ họ như thế nào.
Sam không thể nín cười trước thái độ kiêu hãnh ấy của cô, anh hiều rõ hơn vì sao Rutelli chưa bao giờ dám thú thật tình cảm của mình với người phụ nữ kiêu hãnh và quả cảm này.
- Không cần phải tỏ ra cứng rắn trước mặt tôi, cô biết đấy.
- Tốt quá, vì tôi đang cần anh, mà tôi lại chẳng muốn quỳ gối xin xỏ.
- Cần tôi để làm gì?
- Để tìm lại con gái tôi.
Giọng cô đã biến đổi, gần như không lộ rõ nhưng Sam tin anh thoáng nhận thấy sự yếu đuối ở Grace Costello.
- Cô đã gặp lại con gái?
- Tôi không cố ý: nó giật túi của tôi cách đây nửa tiếng.
- Đúng là một gia đình đặc biệt! – anh thở dài.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt trách móc.
- Chuyện này nghiêm túc đấy, anh Galloway. Tôi đang lo lắng thực sự. Trong ánh mắt nó có cái đó, anh hiểu không…
Anh nhíu mày:
- Cái gì?
- …cái ánh đờ đẫn và lo lắng mà đôi khi người ta vẫn thấy ở các con nghiện.
- Nhưng làm sao cô có thể tình cờ gặp con bé được?
Grace kể lại cho an một cách chi tiết hoàn cảnh của cuộc hội ngộ ngăn ngủi với Jodie và khi nghe, Sam không thể ngăn mình xúc động.
- Sao cô không thử tìm con bé nói chuyện? – anh đề nghị.
Cô nói nhỏ:
- Vì tôi đã chết, anh Galloway ạ, tôi cứ nghĩ thời gian phải khiến anh hiểu ra vấn đề rồi chứ.
- Đối với một người chết, thì cô có một vết thương thật đẹp, – anh vừa nói vừa kiểm tra vết thương của cô sau khi sát trùng. – Tôi phải khâu hai mũi.
Trong khi anh chuẩn bị đồ nghề, Grace nói tiếp:
- Tôi muốn anh giúp tôi tóm Jodie và nói chuyện với nó.
- Nói gì với nó bây giờ?
- Anh sẽ tìm được điều gì đó, tôi tin tưởng ở anh.
- Tại sao lại là tôi?
- Bởi vì nó cần được điều trị và anh là bác sĩ. Và cũng vì…
- Sao?
-…bởi vì tôi chỉ có mỗi anh, Sam ạ. Đối với tất cả mọi người tôi đều đã chết và tôi phải tiếp tục như thế. Tôi không được quyền can thiệp vào cuộc sống của mọi người vì bất cứ lí do gì.
Cô ngước mắt lên nhìn anh. Trong ánh mắt cô là niềm hy vọng xen lẫn nỗi sợ hãi bị từ chối. Trong vài giây, người phụ nữ trong Grace chợt vượt lên trên người cảnh sát, và Sam cảm động trước vẻ mạnh mẽ pha lẫn nữ tính ở cô.
Grace không để thái độ lúng túng kéo dài :
- Ái, nhẹ tay thôi chứ, – cô vừa nói vừa nhảy dựng lên. – anh cố tình hay sao thế?
- Phải, tôi rất thích nhìn thấy cô đau đớn.
- Được, rất hân hạnh vì đã mang lại cho anh sự thích thú nhỏ nhoi trong ngày, nhưng giờ thì tôi đợi một câu trả lời: anh có giúp tôi hay không?
Phớt lờ câu hỏi, Sam tìm cách biết thêm thông tin:
- Hiện nay con gái cô đang ở đâu?
- Nếu biết thì tôi đã không cần anh giúp đỡ.
- Cô mới là cảnh sát, – anh nói, – còn tôi chỉ là bác sĩ thôi.
Cô không nói gì. Anh suy nghĩ vài giây, rồi góp ý:
- Nếu cô muốn tìm Jodie, tôi nghĩ chúng ta sẽ phải nhờ đến một người….
Grace nhíu mày. Sam rút từ trong ví tấm danh thiếp mà Rutelli đã đưa anh và cho Grace xem. Cô phản đối ngay lập tức:
- Hãy để Mark đứng ngoài chuyện này, được chứ?
- Nghe này, cô bảo tôi rằng Jodie có một cái còng đeo lủng lẳng trên tay. Chi tiết ấy không thể không thu hút sự chú ý. Ai đó nhìn thấy có lẽ sẽ báo cho cảnh sát và Rutelii sẽ biết.
- Chưa chắc. Anh biết rõ là anh ấy đã bị giáng chức.
Sam cố thuyết phục:
- Nếu chúng ta thông báo cho ông ấy biết, tôi tin chắc ông ấy sẽ giúp được chúng ta bằng cách này hay cách khác. Ông ấy là một cảnh sát tốt, đúng không?
- Tốt nhất, – Grace đáp không hề do dự.
- Nếu vậy hãy để tôi gọi cho ông ấy. Điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc chúng ta tự thử mình làm điều gì đó.
Grace vẫn lưỡng lự. Sam liền đẩy cô vào thế phải quyết định.
- Người đàn ông này phát điên vì cô, Costello ạ, nhưng điều đó thì tôi nghĩ chắc cô phải biết rồi chứ.
Grace không trả lời song có điều gì đó chợt lấp lánh trong mắt cô. Không phải nước mắt. Chỉ là một thoáng sắc màu hồi tưởng và nuối tiếc.
Sam tiếp tục:
- Sau cái chết của cô, có điều gì đó đã tắt ngấm trong Rutelli.
- Anh đừng tưởng tôi không nhận ra điều đó. Chẳng việc gì phia xoáy sâu thêm mũi giao vào vết thương lòng của tôi để khiến tôi thêm ân hận. Tôi muốn nhắc anh nhớ là tôi bị ám sát. Tôi không được chọn điều đã xảy đến với tôi!
Sam nhìn cô thương cảm. Đây là lần đầu tiên anh thấy Grace thật sự là một con người. Chắc chắn cô cũng không khác anh là mấy và nếu gặp gỡ trong hoàn cảnh khác có lẽ họ có thể làm bạn của nhau. Một câu hỏi chợt lóe lên trong tâm trí anh:
- Ai giết cô, Grace? Cô có biết không?
Câu hỏi như treo lơ lửng, bay lượn vài giây trong bầu không khí êm ả của bệnh viện, cho tới khi cửa bật mở và Janice Freeman bước vào cùng một bệnh nhân.
- Tôi cứ tưởng trong phòng không có ai…
- Tôi xong rồi đây, – Sam nói, – nhưng tôi cần xin chị cho tôi nghỉ một ngày.
- Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, – Janice cắt ngang, – phòng chờ đang chật ních bệnh nhân và tôi nhắc anh rằng anh vừa nghỉ chiều hôm qua…
- Tôi không hề xin chị cho nghỉ một ngày nào trong suốt hai năm liền tôi làm việc ở đây!
- Nếu vậy cứ tiếp tục thế đi.
- Việc này rất quan trọng, – anh năn nỉ.
- Tôi đã nói vơí anh là không, anh Galloway ạ, tôi còn phải điều hành cả một khoa.
Grace sốt ruột. Vẫn trong tư thế một một đệ tử của những phương thức dùng cơ bắp, cô đứng xen vào giữa hai bác sĩ và nói với bà trưởng khoa đầy quyền uy.
- Cảnh sát New York. Chúng tôi đang điều tra một vụ án tế nhị và chúng tôi yêu cầu bác sĩ Galloway giúp đỡ
Jodie bước xuống đường tàu tại một trong các ga phía Nam Bronx. Đôi môi nó run rẩy và trán nóng hầm hập. Nó cảm thấy yếu tớ đến mức nó quyết định đến thẳng nhà Cyrus, dù biết rất rõ đó là một sai lầm. Nó không có tiền và gã sẽ chẳng bỏ lỡ cơ hội tấn công nó quyết liệt với chiêu bài tạm ứng của gã. Nhưng khi đói thuốc thì người ta là như vậy: không thực sự thuộc về bản thân mình nữa. Mà thuộ về con quỷ bên trong đang gặm nhấm ruột gan và liên hồi hành hạ người ta. Và điều đó chẳng liên quan gì tới chuyện ý chí hay lý trí cả.
Jodie băng qua khoảng sân nằm lọt thỏm giữa nhưng tòa nhà tồi tàn và bẩn thỉu rồi đi tắt qua một bãi đất hoang được bao quanh bởi hàng rào thép gai. Từ vài năm gần đây, nhờ vào tiền quỹ công, một vài nơi đã được tu sửa lại, trong đó có khu Hyde Pierce. Trên các phương tiện truyền thông, người ta nhắc rất nhiều đến tinh thần sáng tạo cũng như những nỗ lực của dân cư trong khu phố nhằm tái thiết môi trường an ninh. Nói vậy, nhưng khu vực phía nam Bronx này vẫn luôn là một trong những xó xỉnh nghèo nàn nhất cả nước. Rất hiếm người muốn sinh sống tại đây , và nếu muốn lang thang dạo chơi thì tốt nhất là nên chọn một nơi khác.
Như bị một thế lực ác độc điều khiển từ xa, nó đến trước dãy nhà nơi Cyrus sống. Trên mặt tiền cả khu nhà giá thuê rẻ mạt này, có một bức graffiti tối tăm vẽ cảnh một tù nhân đứng sau song sắt đang nhìn một chú chim bồ câu bay. Bên dưới là nhũng chữ cái khắc nghuệch ngoạc như cảnh báo: ”Địa ngụ là nơi không còn chỗ cho hy vọng.” Một khẩu hiệu hay song chưa bao giờ ngăn cản được ai thoát khỏi con đường nghiện ngập…
Khi Jodie lao vào cầu thang, nó chạm chán một trong các khách hàng của Cyrus, một cái bóng, gày gò và đầy thương tích, trước kia từng là một phụ nữ nhưng bây giờ trong chẳng còn giống cái gì nữa cả.
Vẫn kịp để không lên trên đó, biết không…. một giọng nói trong đầu đang thì thầm với nó.
Đó quả là một lời thì thầm khó chịu, một tiếng cười khẩy ác ý, cợt nhả trước nỗi đau của nó mà nó không sao kiểm soát được. Song mọi sự là thế đấy: đến cảm giác ăn năn tội lỗi cũng là mọt trong những đòn tra tấn.
Mày sợ,đúng không? Giọng nói khẳng định. Tao biết là mày sợ mà.
Jodie cố cướng lại không nghe theo giọng nói.Nó bước lên các bậc thang như một cáu máy, cố gắng không nghĩ ngợi gì nữa. Dù sao thì nó cũng chẳng còn sức mà chống cự. Nó cảm thấy lạnh, lạnh đến mức nó ao ước được cuộn mình trong một tấm chăn và chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn.
Nhưng giọng nói không chịu buông tha nó:
Mày là một con nô lệ, mày biết chứ? Một con nô lệ bẩn thỉu thối tha.
Nó đã đến trước căn hộ của Cyrus. Nó nghe thấy cái thứ nhạc không thể chấp nhận được ấy, mạnh đến nỗi làm cánh cửa rung lên.
Mày có cảm giác là mình đau khổ nhiều lắm rồi, đúng không? Nhưng nếu mày đẩy cánh cửa này ra, mày lại dấn thêm một bước nữa vào bóng tối.
Jodie dừng lại trong vài giây, như để tự thuyết phục mình rằng nó vẫn làm chủ được số phận.
Nào, nhanh lên, vào đi, giọng nói thúc giục. Nhưng chuyện đó sẽ còn tệ hơn cả điều mày tưởng tượng, cứ tin tao đi.
Nó muốn ấn lên một cái nút để có thể dập tắt những nỗi đau đớn của mình. Nó cảm thấy hai chân bủn rủn và nó còn dồn hết sức lực còn lại đập vào cánh cửa: – Tao đây, Cyrus.
Có tiếng động trong ổ khóa. Rồi cánh cửa bật mở và Jodie bị hút vào bên trong giống như rơi xuống vực thẳm.
Bước cạnh nhau, Sam và Grace đi lên con phố dọc theo bệnh viện. Tay cầm di động, Sam đang mải nói chuyện với Rutelli. Anh muốn biết liệu gần đây viên cảnh sát có tin tức gì về Jodie không.
- Chuyện đó liên quan gì tới anh? – Rutelli hỏi, ngờ vực.
- Tôi nghĩ Jodie đang gặp nguy hiểm.
- Con bé gặp nguy hiểm từ mười năm nay rồi: từ khi nó mất mẹ.
Một bức màn buồn bã che phủ ánh mắt Grace, cô vẫn theo dõi cuộc nói chuyện nhờ vào một tai nghe.
- Ông có biết con bé sống ở đâu không? – Sam hỏi.
- Nó bỏ trốn khỏi trại dành cho trẻ phạm tội cách đây sáu tháng, – viên cảnh sát giải thích. – Từ đó, không thể nào tìm được nó. Mới đây, có người thấy nó gần khu Nam Bronx nhưng tôi không có địa chỉ chính xác và rất khó có thể đi tuần ở đó mà gặp được một chút may mắn.
- Ông hãy nghe tôi nói: sáng nay Jodie suýt nữa thì bị hai viên cảnh sát tóm gọn.
- Ở chỗ nào?
- Cạnh khu East Village. Nó thoát được, dù một trong hai người họ đã bắt đầu lồng được còng tay vào tay nó.
- Khỉ thật, sao anh biết những chuyện đó.
- Không quan trọng, ông Rutelli ạ.
- Anh lại gặp cô ấy, đúng không?
- Ai?
- Người phụ nữ tự xưng là Grace, anh đã gặp lại cô ấy phải không ?
Sam đưa mắt hỏi Grace, nhưng cô lắc đầu và giơ bàn tay lên ra hiệu cho anh kết thúc cuộc nói chuyện.
- Tôi buộc phải gác máy đây, ông Rutelli. Hãy gọi cho lại cho tôi nếu ông có tin tức gì đó.
Chiếc taxi bọ kẹt cứng giữa dòng xe ùn tắc, sốt ruột, Juliette yêu cầu người lái xe thả cô ở đoạn Murray Hill. Cô đi bộ còn nhanh hơn và không khí lạnh buốt có lẽ sẽ giúp những ý nghĩ của cô trở nên sáng sủa.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: