truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy chờ em đánh răng xong nhé! – Chương 61-62 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chap 61: Đêm vịnh

Năm ngày vui vẻ vội vàng qua đi. Ngày cuối cùng mọi người thu thập hành lí chuẩn bị đến địa điểm xuất phát, ngoài ý muốn Cố Thần xuất hiện trong phòng Hứa Đồng, đem cô giữ lại.

Hắn nói với Dương Dương và Đường Tráng, “Mọi người cứ về trước, Hứa Đồng ở lại thêm hai ngày. Không cần lo lắng, tôi sẽ đưa cô ấy trở về!”

Nghe hắn đưa ra quyết định, cũng không hỏi trước ý kiến mình làm Hứa Đồng có chút phật ý, “Này! Còn chưa hỏi em có đồng ý hay không!”

Cố Thần giương mắt nhìn cô, mặt không đổi nói: “Anh vừa mới tặng em cả một hòn đảo!”

Hắn vẫn chưa nói xong, nhưng là không cần nói thêm gì nữa, mọi người ở đây đều biết nửa câu sau là cái gì.

Anh vừa mới tặng em cả một hòn đảo, chỉ đổi lại việc em ở lại cùng anh hai ngày, yêu cầu này quá đáng sao?

Hứa Đồng hừ một tiếng: “Như vậy chẳng phải là em bán mình đổi đảo?”

Cố Thần không để ý tới cô, bình tĩnh cười tạm biệt Dương Dương cùng Đường Tráng.

Sau khi mọi người đi, Hứa Đồng nhìn Cố Thần, con mắt đảo liên hồi hỏi hắn: “Hiện tại không có người khác, nói đi, anh bắt một mình em ở lại, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Cố Thần nhẹ giọng cười: “Đừng sợ, người có thể làm gì em trên đời này còn chưa có sinh ra.” Trêu ghẹo xong, hắn trả lời cô: “Không muốn làm thì thôi, chẳng qua là muốn đưa em đi hiểu rõ đảo này, tìm chút cảm giác mới mẻ.”

Hứa Đồng khẽ nhăn mặt không tin, “Đảo này năm ngày vừa rồi em đã đi hết, còn cái gì mới mẻ để tìm?”

Cố Thần tươi cười vẻ mặt bí hiểm, “Những thứ mới mẻ em chưa biết còn rất nhiều!”

Hứa Đồng chớp chớp mắt, “Nhưng mà em còn phải đi làm!”

Hắn dễ dàng ném vấn đề sang một bên, “Anh tự cho em nghỉ phép, người của tập đoàn Tiết thị chắc chắn phải nể mặt đối tác làm ăn rồi!”

Hứa Đồng liếc nhìn hắn, khẽ hừ một tiếng.

“Có cơ hội liền lên mặt với người khác, khoe khoang! Vậy anh nói xem hai ngày sau chúng ta trở về bằng cách nào?”

Cố Thần mỉm cười, “Dao Dao, chẳng lẽ em cho rằng công ty hàng không của Cố thị chỉ có một chuyến bay này thôi sao?” Hắn vỗ vỗ đầu cô, “Đừng suy nghĩ mấy chuyện không cần thiết này, hai ngày sau khắc có chuyên cơ đón chúng ta về!”

Hứa Đồng một bên nhấp lưỡi một bên nhìn hắn làm mặt quỷ.

Cô ở trong lòng thầm nghĩ: rõ ràng ‘một là không làm, một là phải làm đến cùng’, không bằng khi nào lừa hắn kiếm một chuyên cơ riêng, như vậy về sau muốn đến đảo này chơi mới tiện …

●]3]●

Cố Thần hẹn Hứa Đồng đêm đó cùng đi dạo bờ biển.

Đến buổi tối, Hứa Đồng vẫn mặc bộ bikini hở hang như cũ xuất hiện.

Cố Thần hình như tâm trạng rất tốt cười  hỏi cô: “Em thích ăn mặc hở hang thế sao?”

Hứa Đồng thản nhiên đáp: “Tuổi trẻ có đáng bao nhiêu, đương nhiên phải thừa dịp da dẻ còn đẹp để khoe ra, nếu không khi già đi, nhớ lại tuổi trẻ không thể lấy lại của chính mình như thế nào, thật là đau khổ!”

Quay đầu nhìn bốn phía, không thấy một bóng người, không hỏi kì quái, “Tại sao nơi này lại chỉ có hai người chúng ta?” Vừa nghĩ lại, tức khắc liền biết chuyện gì đã xảy ra, “Nhất định là do anh làm, có phải hay không không cho mọi người đến? Thực chuyên chế!”

Cố Thần giương mi, lặng lẽ cam chịu.

Thực là do hắn làm, vì đạt tới mục đích nào đó, hắn không tiếc bồi thường khách du lịch, bao cả bờ biển một đêm, không được người nào đến gần. Để đảm bảo, hắn thậm chí còn phái người canh gác nghiêm ngặt ở bên ngoài.

Hứa Đồng chạy vào trong nước, vừa chạy vừa kêu: “Chúng ta lặn xuống nước, xem ai lặn được lâu hơn! Người thua trận ngày mai đứng ở chỗ này hô to với mọi người ba tiếng tôi là heo!”

Cố Thần bật cười, đi theo sau cô, không nhịn được lên tiếng dặn dò: “Em thân nhiệt không tốt, chú ý cẩn thận kẻo bị rút gân!”

Hứa Đồng không để ý đến hắn, ào một tiếng nhảy vào mặt nước.

Cố Thần bất đắc dĩ lắc đầu, cũng đi theo xuống.

Ở dưới nước hắn tìm được Hứa Đồng, bắt lấy tay cô đem cô ôm vào lòng. Nước biển bao quanh hai người mang đến cho họ một cảm giác mềm mại.

Tay hắn không kiềm chế được khẽ vuốt ve mặt cô. Làn da mượt mà trắng nõn dưới tay hắn dường như đang hòa tan. Hắn cúi xuống miết qua môi cô, hôn nồng nhiệt. Bờ môi cô rất ngọt, nước biển hơi mặn, nhè nhẹ đan xen vào nhau, cuối cùng là nhịp đập dồn dập của hai trái tim.

Một lúc sau, cô bắt đầu dãy dụa. Hắn biết cô đã chịu đến cực hạn. Cô muốn tiến lên trên mặt nước, nhưng hắn lại xấu xa không chịu buông tay. Cô khổ sở, hổn hển vung tay loạn xạ, nhưng lại làm hắn cảm thấy thích thú. Cuối cùng cô túng quẫn đến kịch liệt, trong lòng hắn không đành, liền ôm cô bơi lên. “Roạt” một tiếng trong trời đêm yên tĩnh, phá mặt nước mà ngoi lên.

Tóc của cô dính đầy hai má, nhưng cô cũng không kịp vuốt lại, chỉ cố gắng thở lấy hơi. Thấy cô hô hấp dồn dập như vậy, trong lòng hắn có chút hối hận. Nhất thời chơi đùa, không ngờ lại làm cô thành như vậy. Hắn đưa tay khẽ vuốt những sợi tóc, đem nó vén đến sau tai. Gương mặt cô lộ ra, dưới ánh trăng sáng ngời đẹp đẽ, hắn nhìn cô, không tự chủ được gọi ra một tiếng “Dao Dao”, giọng nói mềm mại, tình tứ.

Đợi hô hấp hồi phục lại, cô bắt đầu vung tay đánh vào ngực hắn. “Tại sao anh không cho em đi lên! Anh định để em chết ngạt phải không! Anh xấu lắm! Xấu lắm!” Cô oán trách nhưng lại trở thành làm nũng làm trong lòng hắn buồn cười. Hắn giữ lấy hai tay cô, đặt ở trước ngực, nghiêng người qua, lại hôn cô cuồng nhiệt. Cô không tránh được, dần dần yên tĩnh lại, tan chảy trong lòng hắn.

●]3]●

Một lúc sau, Cố Thần buông Hứa Đồng ra, ôm lấy cô từ dưới biển đi lên bờ. Đến một chỗ, hắn thả cô xuống, lấy một thứ trải ra mặt đất.

Hứa Đồng vừa nhìn, phát hiện ra đấy chính là khăn của mình không khỏi cười, chế nhạo hắn : “Thiếu gia, ngài thật có tâm, còn mang theo vật bên thân của tiểu nữ a!”

Cố Thần bộ dáng thản nhiên không hề xấu hổ, ngồi trên chếc khăn, nhìn cô vỗ vỗ bên cạnh mình nhìn lên “Lại đây!”

Hứa Đồng lắc đầu, “Không cần! Khăn rất mỏng, người em ướt như thế này, nếu ngồi xuống sẽ bị dính cát, em không ngồi đâu!” Bỗng nhiên nghĩ lại hỏi hắn, “Kỳ quái, chúng ta sao không tìm một chiếc ghế ngồi, lại ở đây lăn cát?”

Môi Cố Thần bí hiểm khẽ nhếch lên, “Ghế nằm không chắc, sẽ không chịu được chuyện chúng ta làm”

Hứa Đồng kinh hãi cười, “Anh không phải nghĩ … lúc này … ở chỗ này … buộc một cô gái đoàng hoàng … dã hợp(1) với anh đi!!”

Nhưng Cố Thần lại gật gật đầu, vô sỉ trả lời: “Ngày tốt cảnh đẹp, thiên thời địa lợi, anh hữu tình em có ý, cớ sao không làm?” Nói xong lôi kéo Hứa Đồng, cô mất cân bằng kêu “A” ngã vào trong ngực hắn.

“Vì sao không về phòng!” Cô vỗ ngực hắn hờn dỗi hỏi.

Hắn ôm cô, khẽ đặt một nụ hôn lên chóp mũi cô, “Chúng ta đêm nay ở đây không tốt sao? Chẳng nhẽ không lãng mạn sao? Ân?”

Giọng nói hắn lượn lờ trong không khí, Hứa Đồng cảm thấy tay chân mình dường như mềm nhũn. Cô lí nhí một câu: “Nhưng mà người ta sợ lạnh!”

Hắn lập tức bắt lấy cơ hội giễu cợt cô “Sợ lạnh? Nhưng quần áo của em nhìn qua sẽ làm người ta cảm thấy em rất sợ nóng.” Hứa Đồng nũng nịu trả lời “Này! Người đưa ra ý định đi bơi ban đêm là anh! Em mặc bikini, muốn trách thì cũng trách anh chọn thời điểm trăng mờ gió mạnh như thế này!”

Cố Thần mặt không đổi nhìn cô, đáy mắt có ý cười. Đột nhiên hắn đặt cô sang một bên, không để ý đến cô giãy dụa, ấn cô ngồi xuống, “Không được nhúc nhích, ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ anh. Nếu dám chạy, đảo này anh sẽ lấy lại.” Uy hiếp xong, hắn bước đi.

Hứa Đồng vội vàng gọi hắn: “Này! Anh đi đâu? Vì sao không cho em nhúc nhích anh lại rời đi? Này, này, này!”

Cố Thần cũng không quay đầu trả lời cô: “Tìm vài thứ, nhóm lửa sưởi ấm!”

Hứa Đồng nghĩ hắn chỉ nói đùa. Nhưng một lát sau nhìn thấy hắn mang về rất nhiều cành cây mộc điều, cô không khỏi kinh ngạc, hỏi hắn: “Thiếu gia, chúng ta hiện nay đang ở thời đại khoa học kĩ thuật phát triển, trên một hòn đảo hiện đại giàu có, anh không cần làm như chúng ta đang ở thời cổ đại ăn tươi nuốt sống mà đánh lửa kiểu nguyên sơ như vậy đi!”

Cố Thần không để ý đến lời cô nói, chỉ ngẩng đầu hỏi: “Tin hay không anh có thể đốt chúng?”

Hứa Đồng giật mình ngẩn ra, sau đó vẻ mặt phân vân, “Ý của anh là, không cần diêm, không cần bật lửa, không cần công cụ làm cháy nào? Ách, chẳng lẽ định tay không nhóm lửa?”

Cố Thần cười rộ lên, “Cảm thấy anh không làm được?”

Hứa Đồng gật mạnh đầu, “Thiếu gia, ngài là người cao quý, nếu ngay cả kĩ năng sinh tồn của người hoang dã ngài cũng biết, bản thân ngài có phải là quá biến thái hay không a!”

Cố Thần thản nhiên, một bên nhóm lửa một bên nói: “Là em nghĩ anh như vậy, thân phận “thiếu gia” này chính là từ gia thế mà có, cùng với năng lực của anh, không hề có gì liên quan.”

Yên lặng một lúc sau, bỗng nhiên một ánh lửa hồng bùng lên. Đây là lần đầu tiên Hứa Đồng nhìn thấy phương thức đánh lửa kiểu nguyên thủy này, cô không khỏi hưng phấn lớn tiêng kêu lên: “Được rồi!”

Cô ngẩng đầu nhìn hắn. Lúc hắn nhìn thấy những lời ca ngợi của cô sắp thốt ra thì cô lại nhìn hắn nghiêm trang nói: “Nhưng là, dường như có gì đó không thích hợp …” Trầm ngâm xong, bỗng nhiên lớn tiếng, “Đúng rồi! Hiện tại anh muốn nhóm lửa trên đảo này, thật ra là đảo của em nha! Anh định phả hỏng hòn đảo sinh thái tự nhiên này của em sao?”

Lời nói của cô làm Cố Thần dở khóc dở cười. Nhắm mắt rồi lại mở ra, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi, hắn vươn tay, một lần nữa kéo cô vào trong lòng.

●]3]●

Hứa Đồng dán ở trước ngực Cố Thần, vừa nhìn Cố Thần ném cành cây vào đống lửa vừa cười, “Em cảm thấy chúng ta thật bệnh, phòng nghỉ tiện nghi không ở, lại chạy đến nơi này làm người tối cổ!”

Cố Thần nói với cô một câu, “Nói nhiều!” trầm mặc một lúc lâu xong lại cúi đầu nói: “Anh tưởng các cô gái đều thích điều này”

Ai có ngờ được hắn lại gặp được một cô gái kì lạ, mất nhiều công sức như vậy, cũng không nghe được từ cô một câu lãng mạn, lại bị cô chế nhạo rằng ăn no không có việc gì làm.

Nghe xong câu nói kia của Cố Thần, Hứa Đồng mới nhận ra tại sao hắn làm tất cả những việc này. Cô bỗng nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng. Việc gì cũng có thể lấy ra làm trò cười, nhiệt tình của người ta lại không để ý đến. Cô vội vàng nói: “Thiếu gia, anh giỏi quá, thật sự, còn có thể đánh lửa bằng cách này!”

Cố Thần cười nhẹ một tiếng, “Anh cũng có thời gian nghịch ngợm. Khi hai mươi tuổi, anh còn du học ở nước ngoài. Có một ngày cảm thấy thế giới này thật nhàm chán, chuyện gì cũng được chuẩn bị tốt, anh không cần phải làm bất cứ việc gì, cũng không cần trả giá hay cố gắng cũng có thể có tất cả những gì mà người khác không thể có. Cứ như vậy làm anh cảm thấy chán nản. Thế rồi một ngày, không ngờ anh vào quân ngũ. Từ khi đó, anh bắt đầu tiếp xúc đến cái gọi là tàn nhẫn, cực khổ, máu cùng chết chóc, cũng từ ngày đó mới biết thì ra những gì anh có được thật quý giá. Trên này có rất nhiều người chỉ có hai bàn tay trắng, thậm chí tính mạng của mình cũng không thể giữ được. Với tất cả những gì anh có được, anh cảm thấy mình thật may mắn, phải học cách quý trọng chúng!”

Hứa Đồng lẳng lặng nghe hắn nói. Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người quen biết hắn nói về bản thân với cô, lần đầu tiên nói nhiều đến vậy. Cô tiếp lời lắn, “Đúng vậy, con người ta luôn cảm thấy những gì mình không có được mới là thứ tốt nhất. Nhưng thực ra những gì chúng ta có được mới là thứ đáng trân trọng nhất!” Cảm thấy không khí dường như quá nghiêm túc, cô khe khẽ cười, gắt giọng: “Lại nói, lúc anh đánh tên Tiền Như Hải kia thật hung hãn, ngay cả Đường Tráng cũng không kéo anh ra được! Cuối cùng em cũng biết, thì ra anh mạnh miệng như vậy, sống chết cũng không chịu thua người khác!”

Cố Thần bật cười, “Anh cảm thấy đấy là kiên trì, không phải là mạnh miệng!”

Hứa Đồng phì cười.

Cười xong, cô bỗng nhiên hưng phấn hỏi: “Chúng ta giờ như vậy có phải hay không như hai huynh đệ?”

Cố Thần lắc đầu, “không giống”, miệng hắn cong lên cười xấu xa, cánh tay vòng ra sau lưng cô, thoải mái cởi bỏ đai áo cô. Chiếc bikini trên người cô lập tức rớt xuống, để lộ hai luồng mềm mại nở rộ trong bóng đêm.

“Như vậy mới giống” Hắn trầm giọng nói, “Chỉ mặc một chiếc quần bơi mà thôi, không mặc áo!”

●]3]●

Trước ngực Hứa Đồng lộ ra một mảnh xuân quang. Cô nhanh tay che mình, hờn dỗi kêu với Cố Thần, “Lưu manh! Háo sắc! Xấu xa!”

loading...

 

————————-

 

 

(1)      Dã hợp: Nôm na là kết hợp một cách hoang dã =))

 

Chap 62: Cục cưng

Hắn vội vàng đưa mình vào trong cơ thể cô. Cô kêu lên sợ hãi một tiếng, nắm bả vai hắn yêu cầu, “Em muốn ở phía trên!”

Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ nghiêng người, trong chớp mắt đã ở phía dưới. Hắn nhìn cô, thân thể trắng noãn dưới ánh trăng, xinh đẹp làm người ta không dám nhìn gần.

Hắn mê muội vươn cánh tay, đầu ngón tay trên làn da cô chậm rãi chạy, vô cùng lưu luyến.

Cô cười quyến rũ, bàn tay đặt trên ngực hắn, cô ý chậm rãi, đem hắn tra tấn đến phát điên.

Hắn thở dài, không thể nhịn được nữa đưa hai tay giữ chặt eo cô, dùng sức kéo xuống, đồng thời rướn thân mình về phía trước. Cô bị hắn triệt để xuyên qua, trở tay không kịp. Cô khẽ kêu lên vài tiếng, giống như tránh hắn, lại giống như chôn trong hắn. Âm thanh của cô càng làm hắn không thể kìm chế. Hắn xoay người một vòng, giữ lại thế chủ động, nắm chặt vòng eo mềm mại của cô, không ngừng va chạm. Tiếng thở ngày càng dồn dập, hai người đều trở nên cuồng nhiệt.

Hứa Đồng thật sự không chịu nổi sự mạnh mẽ của hắn, bắt đầu run rẩy cự tuyệt, “Dừng lại! Đừng! Em không chịu được!”

Thật khó có được một đêm hoan ái, hắn chiếm được thế thượng phong, không khỏi đùa nghịch dẫn dắt cô, khiến cô trở nên điên cuồng. Như vậy làm hắn đối với cô có một chút cảm giác chinh phục. Điều này so với khi hắn biết thành tích tốt nghiệp loại một của mình còn cảm thấy tự hào ưỡn ngực, kiêu ngạo thỏa mãn hơn. Không để ý đến yêu cầu của cô, động tác càng thêm kịch liệt mạnh mẽ. Cô bị va chạm giống như bị buộc đứng trên vách vúi đen, cảm giác ngã xuống làm người ta sợ hãi. Tất cả những giác quan của cô dường như đều mở ra vô lực đón nhận hắn. Cô run rẩy mang theo tiếng khóc kêu lên: “Dừng lại! Em không muốn! Xấu xa! Anh bắt nạt em, mau dừng lại a! Em chịu không nổi!”

Hắn bị cô kích thích lại càng thêm hưng phấn, cúi người dùng sức áp chế hai chân cô, tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng cấp bách. Hắn khẽ hôn môi cô. Thừa dịp cô thở hắn liền cuốn lấy chiếc lưỡi ngọt ngào đáng yêu kia.

Bên cạnh, một đám lửa chưa tắt, lập lòe, làm một đêm ân ái càng thêm kiều diễm.

Hai người mồ hôi đã trở nên đầm đìa, hắn lên xuống càng hung hăng, cô cuối cùng thực sự khóc. Hắn thương tiếc lau đi ước mắt trên mặt cô, nặng nề an ủi cô: “Dao Dao không khóc! Kiên trì một chút, sắp được rồi, ngoan!” Khi nói chuyện càng thêm ra sức, sau một đợt rung chuyển, Hứa Đồng bị hắn đưa tới cao triều.

Cô a a kêu, thắt lưng không chịu được khống chế nhẹ nhàng nâng lên, hoảng hốt nghe được tiếng hắn khẽ rên. Sau đó thấy được một dòng nước ấm bị hắn đưa vào thân thể mình, uốn lượn một đường đi vào nơi sâu nhất trong cô.

Chờ lúc cô khôi phục ý thức, đống lửa bên cạnh đã tắt ngấm. Cô ở trong lòng hắn, hai người nằm trên bờ cát. Mồ hôi vã ra có chút lạnh. Hắn hình như cảm nhận được, vì thế nhẹ nhàng hỏi cô: “Lạnh không?”

Vận động kịch liệt làm cô thật mệt mỏi, muốn cử động cũng không thể, miễn cưỡng dựa vào trong lòng hắn.

Cô lắc đầu.

Cô yêu kiều làm lòng hắn trở nên mềm mại, một chút cũng không muốn rời cô.

Cô hỏi: “Chúng ta làm cách nào trở về? Không mặc gì sao?” Bikini của cô sau một trận vừa rồi đã không thể dùng được. Cố Thần bật cười, “Quần bơi của anh vẫn có thể dùng. Còn em, anh dùng khăn bao lấy em chạy về.”

Nghe hắn nói, cô không khỏi bật cười. Cố Thần nhẹ nhàng hôn cô, bỗng nhiên nói, “Lần này, chắc thực sự có em bé!”

Hứa Đồng run lên, hỏi hắn, “Anh làm sao tính được sinh lí kì của em so với em còn rành rọt hơn vậy!” Tặc lưỡi cười xong, theo dõi hắn hỏi: “Anh yêu em đúng không?”

Cố Thần nheo mắt, “Vấn đề này anh cũng muốn hỏi em.”

Hứa Đồng chu miệng, hơi dỗi, “Xì, em không bao giờ yêu anh trước!”

Cố Thần vuốt cằm, “Anh cũng vậy” Câu nói rất thản nhiên, nhưng ngay giấy tiếp theo lại xoay người ở phía trên cô, tiếp tục tiến vào mạnh mẽ, nhân lúc cô ý loạn tình mê vừa hôn vừa thì thào: “Cái miệng nhỏ nhắn này sao lại bướng bỉnh như vậy, ân?” Hắn tiếp túc hung hăng dùng sức, thở dồn dập nói: “Xem ra thế này sẽ ngoan ngoãn hơn!” lại mạnh mẽ đi xuống, “Em yêu anh không, ân?”

Hứa Đồng bị hắn áp bức, rên rỉ, “Cố Thần! Lưu manh! Em ghét anh!” Cô co rút lại, đẩy hắn ra. Cố Thần cảm thấy bên hông tê dại, không khỏi run lên một chút, ấy hơi, nảy sinh ý nghĩ độc ác, tiếp tục tiến vào, “Phải không? Ghét anh? Làm cho anh nhìn xem em làm cách nào ghét anh!” Nói xong không cho cô cơ hội thở dốc, điên cuồng lên xuống, trong lúc cô run rẩy hét lên, đưa hai người lên đỉnh dục vọng.

●]3]●

Cũng nhau kịch liệt, hai người mệt mỏi cùng nhau trên bờ cát thiêm thiếp ngủ. Trời đêm lạnh, hai người lại mồ hôi đầm đìa, sau khi ngủ xong, tỉnh lại kết quả Hứa Đồng liền tục hắt xì, phát hiện đầu mình có chút vựng vựng.

Cố Thần bị cô đánh thức, nhìn thấy bộ dáng của cô không khỏi nhíu mày. Cũng sắp hừng đông, sương xuống làm cho người ta càng cảm thấy lạnh. Khi Hứa Đồng mở miệng, giọng nói oa oa, “Đầu em choáng váng, cổ họng cũng đau, người rất lạnh!”

Cố Thần đưa tay nắm lấy tay cô, rất lạnh. Không nói hai lời, hắn mặc quần bơi, dùng khăn quấn quanh cô nhanh chóng trở về khách sạn.

●]3]●

Trên người Hứa Đồng đè nặng bốn tầng chăn, vẫn cảm thấy lạnh đòi mạng.

Cô hướng Cố Thần bên cạnh đanh nhíu chặt mi ô ô kêu: “Đều tại anh! Giường tốt không lăn, lại chạy đến bờ cát ép buộc người ta! Đầu óc em cũng bị nước vào, anh bảo em, em liền theo! A, chẳng nhẽ lời người ta hát là đúng? Anh là điên em cũng là ngốc …”

Nói xong cô lại dùng chất giọng của mình khào khào hát, chẳng khác gì giọng quạ đen.

Mí mắt Cố Thần đồng loạt co rút.

“Sinh bệnh rồi còn không thành thật như vậy!”

Hứa Đồng lại anh anh kêu lên: “Thiếu gia, ngài nói xem, em sinh bệnh là do ai? A đúng rồi, không cần nói cho người khác em làm sao bệnh, em cảm thấy rất mất mặt! Nếu bị người khác biết, em sẽ nhảy xuống biển tự sát rồi về bịt miệng anh lại!”

Cố Thần bị cô chọc phì cười. Cười xong lại cảm thấy đau lòng. Bốn chiếc chăn cũng không thể làm cô bớt lạnh, cô lại vẫn còn tinh thần làm cho hắn cười. Miệng cô trách hắn, nhưng hắn biết, có thể vui cười mắng hắn như vậy, kì thật là muốn cho hắn biết, cô không hề giận hắn. Hắn cầm tay cô phủ vào trong chăn, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Sau chiếc hôn kia mới phát hiện, người cô không ngờ nóng như vậy.

“Tại sao không nói cho anh em phát sốt?” Hắn lớn tiếng nhíu mày hỏi, trong lòng từng đợt từng đợt đau đớn.

Cô hì hì cười, “chờ anh tự mình phát hiện, không phải càng thêm đau lòng sao?” Cô nhìn hắn nói, “An tâm! Em không yếu ớt như vậy đâu, từ nhỏ đến giờ còn cái gì chưa trải qua? Không cần ngạc nhiên, nào, mau nói anh yêu em là tốt rồi!”

Cố Thần nheo mắt.

“Chờ em nói trước, sau đó anh sẽ nói!”

Hứa Đồng hừ một tiếng, “Sao anh không biết điều như vậy? Em đang bị bệnh đấy!” Trong lòng hơi oán, một chữ yêu mà thôi, khó khăn như vậy sao?

Cô chu miệng, “Em muốn uống thuốc!”

Cố Thần lại quả quyết cự tuyệt, “Không được!”

Hứa Đồng giật mình, “Anh … thật độc ác! Vì cái gì không cho em uống thuốc? Em bị bệnh!!!”

Cố Thần vuốt vuốt mặt cô, bỗng nhiên dịu dàng, bàn tay chuyển đến bụng cô, cách lớp chăn khẽ xoa, nói với cô: “Bởi vì, nơi này sẽ có em bé!”

●]3]●

Hứa Đồng ngây người.

Sau một lúc lâu cô nói “Nhưng mà em sốt cao …” Dừng lại một chút, chớp mắt nhìn hắn, “Lại nói, anh sao có thể chắc chắn sẽ có em bé?”

Cố Thần làm bộ đương nhiên, “Là ngày không an toàn của em, mà anh, lúc nào cũng đều có thể, cho nên nhất định sẽ có em bé.”

Hứa Đồng cứng đờ.

Người đàn ông này thật sự là chỉ sợ đến chết cũng không quên tự mãn.

“Anh đã gọi điện, sẽ có chuyên cơ đến đưa chúng ta về. Trên đảo này cũng có bệnh viện nhưng đối với phụ nữ có thai mà nói, liệu pháp không thể cam đoan là vô hại. Vì con, chúng ta phải nhanh chóng trở về A thị. Sau khi trở về em lập tức nhập viện, anh sẽ dặn dò thầy thuốc dùng các liệu pháp không có phản ứng phụ, sẽ không làm tổn hại đến thai nhi!”

Nghe hắn nói một hồi, Hứa Đồng không khỏi nhấp lưỡi trừng mắt. Hắn nói như thể cô thực sự có đứa bé vậy.

“Này, tại sao anh lại muốn em có đứa nhỏ?” Trước kia cô đầu óc mụ mị, bẫy hắn để có đứa nhỏ, kết quả là trời biết hắn tức giận đến mức nào. Nhưng khi đó là vì muốn trả thù hắn, cũng khó trách hắn tức giận như vậy. Nhưng bây giờ, hắn lại chủ động muốn cô mang thai, vì nguyên nhân gì chứ?

Trong đầu óc hỗn độn bỗng lóe lên một tia sáng, cô hỏi: “Anh không phải là muốn cưới em?”

Ngữ khí thản nhiên, hắn hỏi, “Em cho rằng thế nào?” Nghe không ra cảm xúc gì, “Em cảm thấy anh vì cái gì muốn em có thai?”

Cô xì một tiếng, nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ.

Ngay cả một tiếng yêu hắn cũng không nói với cô, cô không thèm đoán hắn rốt cuộc nghĩ như thế nào.

Cô rất nhanh chìm vào giấc ngủ, bởi vậy không nhìn thấy vẻ mặt kì lạ của Cố Thần.

●]3]●

Nhìn Hứa Đồng lạnh run nằm trên giường, Cố Thần không khỏi ảo não. Cô gái bình thường giảo hoạt như vậy, trong chuyện này lại cố tình làm ra vẻ ngốc nghếch. Không vì muốn kết hôn với cô thì có thể vì sao muốn cô có đứa nhỏ?

Ba hắn đối với cô cũng không vừa lòng, nếu không phải gạo đã nấu thành cơm, ông ấy chắc chắn sẽ tìm mọi cách ngăn cản hôn lễ của bọn họ. Với tính cách của cô, cô sẽ nhịn được người khác đối với mình như vậy? Cho nên để giải quyết tất cả những phiền toái này, biện pháp tốt nhất chính là, làm cho cô mang thai.

Về phần cô mà nói, hắn rất keo kiệt, không chịu thừa nhận mình yêu cô – thật là khờ, có nói yêu hay không quan trọng như vậy sao? Chẳng lẽ những việc hắn làm còn chưa đủ? Huống hồ, hắn cũng không phải nhất định không chịu nói, chính là không có thời điểm thích hợp mà thôi. Dù sao, sự kiện quan trọng kia còn chưa làm xong.

Không có thứ đó, hắn làm sao có thể mở miệng nói với cô?

●]3]●

Cô nửa ngủ nửa tỉnh dường như thấy hắn thì thào nói gì đó, hình như nói chuyện điện thoại với người khác.

“Trình tiên sinh, thật ngại làm phiền ông. Việc này làm xong không cần đưa đến đảo … Đúng, bởi vì bây giờ có việc, không thể không trở về … đúng, tôi hôm nay trở về A thị … Tốt, ông có thể từ từ sửa, cái này không cần sốt ruột … đúng, không cần vội vàng, nhưng phải làm thật tốt … Đúng vậy, phải làm cho nó trở thành thứ tinh xảo nhất thế giới … Đúng, cô ấy càng thích thú … ha ha, vất vả rồi, cảm ơn ông!”

Bởi vì đầu óc mơ màng, giờ phút này lại choáng váng dường như Tôn Ngộ Không cùng Transformers đang đánh lộn ở bên trong. Những lời nói của hắn cô nghe hỗn độn. Cố gắng nghĩ lại, một câu cũng không thể đoán được hắn vừa nói gì.

Đầu óc mất đi sự nhanh nhạy, cô cũng không muốn tiếp tục suy nghĩ, lại thiêm thiếp đi vào trong mơ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: