truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hãy chờ em đánh răng xong nhé! – Chương 05-06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chap 4: Quyết định

Chương Thực Đồng nói chuyện, thu hồi màn cả vú lập miệng em, chuyển sang giả mù sa mưa nói: “Ha ha, tuy nhiên, việc này cũng không phải không có cách giải quyết, tuy rằng cô đối với tôi thực quá đáng, nhưng tốt xấu tôi đối với cô vẫn có chút tình chị em, nếu cô muốn sống yên thân, cũng không phải là không thể nào, chỉ cần cô đến trước mặt tôi giải thích, cũng làm cho tôi đem một cái tát kia trả lại, cam đoan nhất định không tham lam tiền của ba tôi, tôi liền cho người dừng việc giải tỏa lại!”

Cô ta nói những lời này thật vô liêm sỉ. Hứa Đồng nghe được giận dữ cười lại. Tỏ ra xem thường, không muốn cùng cô ta tranh cãi nhiều, Hứa Đồng lười biếng nói: “Chương Thực Đồng, tôi phải sửa đúng cho cô một sai lầm, cô nói cái kia “tiểu lưu manh”, cái cách nói này không đúng, anh ta không phải tiểu lưu manh!” Cô có thể cảm giác được Chương Thực Đồng ở đầu kia điện thoại bị bức đến ngừng thở, mới nói tiếp: “Cô là loại người có đầu mà không óc?? Cô dùng mắt thường nhìn không ra anh ta lớn bao nhiêu sao? “Tiểu lưu manh”? tiểu cái đầu nhà cô! Tôi nói cho cô biết, anh ra là “Đại” lưu manh!!! Nghe rõ chưa?”

Hứa Đồng có thể tưởng tượng được thời khắc này trên mặt Chương Thực Đồng biết tình sẽ là cỡ nào vặn vẹo.

“Hứa Đồng, cô chờ rồi xem” Chương Thực Đồng như nổi điên, “Cô như vậy bắt nạt tôi, tôi nhất định không để tôi yên! Tôi cho cô cơ hội, là chính cô không biết phân biệt, không biết quý trọng! Cô thực sự là quá đáng! Về sau cho dù cô có quỳ gồi trước mặt tôi, tôi cũng nhất định sẽ không tha cho cô! Tôi nhất định sẽ làm cho Cố Thần đem nhà cô phát quang, nhất định! Cô chờ ngủ ở ngoài đường đi!!!” Từng tràng từng tràng tuôn ra giống như mình phải chịu ức chế rất ghê gớm.

Hứa Đồng bỗng nhiên không kiên nhẫn: “Chương Thực Đồng, cô sẽ không để yên? Như vậy không có việc gì làm cũng không chịu để yên đi làm phiền người khác sao? Ăn no rồi thừa hơi đi? Cô còn tiếp tục dây dưa, đừng trách tôi nặng tay”

Chương Thực Đồng lanh lảnh giọng: “Hứa Đồng, là cô lần nữa cùng tôi dây dưa! Nếu cô cam đoan không tham lam tiền của nhà tôi, chúng ta có thể có nhiều chuyện thế này sao!”. Nói xong, cô ta như thể ẩn nhẫn ấm ức nói: “Hứa Đồng, cô thật sự quá đáng, tham lam không nói, còn muốn dọa dẫm tôi, cô! cô! Cô cùng mẹ cô giống nhau đáng ghét, trách không được ba tôi không cần các người!”

Bởi vì một câu cuối cùng của Chương Thực Đồng, Hứa Đồng chân chính, hoàn toàn, hoàn toàn nổi giận.

●︶︶●

Hứa Đồng hướng microphone lạnh lùng nói: “Chương Thực Đồng, cô nghe rõ ràng cho tôi, về sau, đừng gọi điện thoại cho tôi, tôi không có thời gian nghe cô nói những thứ nhạt nhẽo! Cô nhớ kĩ, từ giờ trở đi, cô đừng để tôi gặp được, nhớ rõ tránh tôi ra, bằng không, tôi gặp cô một lần sẽ đánh cô một lần! Tôi đã cảnh cáo cô không cần tùy tiện nhắc đến mẹ tôi, đáng tiếc cô nhớ không lâu. Cô nghe cho tõ, tôi sẽ cho cô trả giá!” Nói xong không để ý đên Chương Thực Đồng hét chói tai, dùng sức cắt điện thoại.

Tay cô lạnh đi, hô hấp dồn dập, tim đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Nghe được Chương Thực Đồng nói mẹ cô một khắc, cô hận không thể khóa miệng cô ta lại.

Mẹ trước khi qua đời từng nói với cô, người sai thì có trời biết, bà không cần cô đi tìm những người vô tình vô nghĩa kia đấu đá vô ích. Cô nghe mẹ nói, vẫn coi một nhà ba người kia như không tồn tại, cũng không để ý đến.

Mặc dù cô một lần nữa né tránh, nhưng không ngờ bọn một lần lại một lần muốn bức nhân.

Kì thật trong lòng, cô hiểu được, thực sự tìm cô phiền toái là Tiền Như Vân. Lấy trí tuệ của Chương Thực Đồng, nếu không phải có bà ta ở sau lưng hỗ trợ chỉ huy, cô ta sao có khả năng dùng việc giải tỏa Lão Nhai này bức cô khuất phục.

Nhớ tới Chương Thực Đồng nhắc tới mẹ cô, Hứa Đồng trong lòng tràn ngập phẫn nộ. Đối mặt với loại mẹ con này, cô quyết định không thể né tránh, cô nhất định phải làm cho bọn họ, đúng như những gì cô đã nói, phải trả giá!

●︶︶●

Thông qua quan sát của Dương Dương, Hứa Đồng có được những tin tức sau: Chương Thực Đồng yêu Cố Thần đã đến mức chết đi sống lại.

Dương Dương nói cho cô: “Lại nói tiếp, cái cô Chương Thực Đồng kia hình như cũng rất có tiền, rất có cơ.”

Dương Dương cũng không biết quan hệ của cô cùng Chương Thực Đồng, chính cô cũng không có ý đề cập qua. Đường Tráng cũng không cùng phụ nữ tán gẫu mấy chuyện này.

“Những người chung quanh vừa thấy bọn họ sẽ nịnh hót rằng bọn họ hai người là môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc, ông trời tác hợp cái gì đó, ác~~ thật sự là muốn nôn, cái cô kia rõ ràng chẳng phải loại người hiền lành, lại còn giả bộ giống như ngây thơ trong sáng, thực làm bộ, còn cái gì mà ông trời tác hợp! Muốn ta thấy hai người bọn họ cùng nhau, thật sự là muốn giậm chân giận dữ! A đúng rồi, nghe nói hình như bọn họ sẽ đính hôn. Ai, Cố Thần thực không may mắn, nước sông ba ngàn dòng như thế nào cuối cùng lại yếu như vậy một lối. Cái cô Chương Thực Đồng, ta thật sự phục cô ta đến chết, lúc nào cũng hề hề một bộ không có Cố Thần sống không nổi!”

Hứa Đồng trầm ngâm một chút, nghi hoặc hỏi: “Đính hôn? Chẳng lẽ Cố Thần thích Chương Thực Đồng?” Hắn không đến mức không biết cô ta thực sự thế nào đi …

Dương Dương “thiết” một tiếng nói; “Có cái gì mà thích với không thích, đàn ông có tiền, vẫn là loại phong lưu, kết hôn chính là đi tìm một người môn đăng hộ đối giúp mình sinh con thôi, nói trắng ra đây là một loại nghĩa vụ nối dỗi, cùng với cảm tình không có quan hệ”

Hứa Đồng nghe được cười rộ lên, “cũng đúng, kẻ có tiền tình yêu đều bị tình dục hóa, đàn ông có tiền đầu óc cơ bản chỉ để trang trí, chân chính để dùng chỉ là nửa người phía dưới”. Cô tươi cười xong bộ dạng hề hề nhìn Dương Dương hỏi: “Oắt con, không phải là ngươi đã hỏi qua Tráng tử nhà chúng tôi vấn đề này đấy chứ?”

Dương Dương rống một tiếng: “Hứa Đồng, đi chết đi!” Liền đùng đùng cắt đứt điện thoại.

●︶︶●

Hứa Đồng nhớ rõ, trước kia chú Đường từng nói cô rằng: lúc nhu thuận tuy rằng thực sự nhu thuận, nhưng trong đó vẫn là cái kiệt ngạo bất tuân, là người có thù tất báo.

Cô cảm thấy chú Đường chân chính hiểu cô. Từ nhỏ đến lớn, dù thế nào, cô cũng không bao giờ hối hận. Mà người nào có ý đồ làm cho cô hối hận, cô nhất định sẽ nghĩ biện pháp ép buộc họ gà chó không yên.

Cô nhớ rõ, Không Tử từng ở trong “luận ngữ” có nói rõ, ông cũng không cảm thấy cứ “lấy ơn báo oán” là việc đán tán dương, quân tử lúc này, lấy bình tâm mà báo oán.

Cô không phải là quân tử, cô luôn luôn ăn miếng trả miếng, cô cũng không chủ động khiêu khích, nhưng cũng không để cho người nào tùy ý bắt nạt.

Đối mặt Chương Thực Đồng nhiều lần khiêu khích, tất cả các tế bào báo thù trong cơ thể cô đều bị kích hoạt.

Cô quyết định, một quyết định có thể đả kích đến Chương Thực Đồng – Cô quyết định đi quyến rũ Cố Thần.

●︶︶●

Kì thật trước khi đưa ra quyết định này, trong lòng cô từng có một tia do dự.

Thực hiện như vậy, là có chút hành vi của loại tiểu tam*. Mà mẹ cô cuộc đời thống hận nhất chính là tiểu tam. Xong lại nghĩ đến hành vi đáng xấu hổ của mẹ con Chương Thực Đồng nhiều năm qua, cô lại thấy chính mình có khiếu lấy gậy ông đập lưng ông. Huống hồ Cố Thần là loại đàn ông phong lưu, đối với phụ nữ chưa bao giờ chính chuyên như một, phấn hồng giai nhân bốn năm sáu bảy cô, cũng không hiểu được rốt cục là có đến bao nhiêu, cho nên có cái gì gọi là tiểu tam đâu? Nhiều nhất bất quá chính là cái không biết tiểu bao nhiêu hơn thôi.

●︶︶●

Trước tiên cô đã phân tích, câu dẫn Cố Thần là có thể nhất tiễn hạ song điêu

Nếu cô câu dẫn thành công, nhất định có thể làm cho Chương Thực Đồng đả kích rất lớn. Đây là thứ nhất.

Mặt khác nghe nói Cố Thần trước nay đối với phụ nữ bên người không tệ, chỉ cần các cô không tham lam, không mưu toan làm Cố phu nhân, hắn luôn luôn ra tay hào phóng. Hứa Đồng nghĩ, nếu cô thật sự làm cho Cố Thần đối với chính mình có hứng thú, có lẽ có thể ngăn cản hắn dừng việc giải tỏa Lão Nhai cũng không chừng.

●︶︶●

Để tiếp cận Cố Thần, Hứa Đồng đã luyện đủ mọi công phu. Cô nghe được hắn thường đi đến một câu lạc bộ đêm tên là Huyễn Yêu, thích loại phụ nữ ngoan ngoãn hiền lành như chim nhỏ nép vào thân, đổi bạn gái tốc độ cực nhanh, sau khi chia tay “trả phí” thực sự hào phóng. Ghét nhất loại phụ nữ  không an phận, nếu cô nào làm cho hắn phát hiện âm mưu bước lên ngai vàng Cố phu nhân, cho dù hiện tại đối với cô này dù cho đang thập phần thích ý, hắn cũng sẽ lập tức từ bỏ, tuyệt không dây dưa, vừa quyết đoán, vừa ngoan tuyệt.

Nhìn trên bìa tạp chí một bộ mặt anh tuấn phi phàm, Hứa Đồng có chút dậy lên hưng phấn. Đó là một người đàn ông nguy hiểm, bởi vì có sức hấp dẫn nên rất dễ dàng dụ hoặc người khác rơi vào bể tình của hắn. Vô luận hắn như thế nào hoan ái, lí trí cuối cùng vẫn là cực kì cứng rắn. Đi quyến rũ một mục tiêu như vậy, trừ khi tự thân mình có mười phần định lực, dù tham gia cuộc chơi vẫn bảo đảm cho chính mình không bị lạc tâm, nếu không nhất định sẽ chết thực sự thê thảm.

Một chuyện tràn ngập khiêu khích như vậy không thể không kích thích Hứa Đồng trở nên nhiệt huyết sôi trào.

Ngay trong lúc này Dương Dương lại nói cho cô một tin thú vị.

“Nghe nói hồi trước có một cô họ Hồ mặt dày, mỗi bữa ăn đều lại chăm sóc Cố thiếu. Cố thiếu thích cô ta uyển chuyển lại hàm xúc. Có một đoạn thời gian cùng nhau. Kết quả cô này không biết tốt xấu giữ đạo lí, dần dần tham lam, tùy ý nói với người khác rằng Cố Thần là chồng. Kết quả là bị Cố thiếu phát hiện, về sau kết cục đã có thể biết, cô này tức tốc bị hạ đường. Phải biết rằng, vị trí phu nhân Cố đại thiếu kia, ai dám tơ tưởng chỉ có đường chết!”

Nghe xong một phen, Hứa Đồng một phen vui sướng cười phụ họa hỏi Dương Dương “Ngươi sao lại biết tin nay?”

Dương Dương vẻ mặt đắc ý nói: “Ta quen biết rộng khắp a! Kỳ thật là có một người hàng xóm của cô ta nói cho ta biết, cô ấy cũng thường xuyên đến sân bóng chơi, lúc nói chuyện phiếm cô ấy nói nhà trên lầu hàng xóm thật đáng ghét, vẻ mặt kệch cỡm, mỗi ngày đều theo phòng vệ sinh tiếp xuống nhà cô ấy thật nhiều nước bẩn, nói thế nào cô ta cũng không giải quyết vấn đề, khiến cho cô ấy quả thật muốn báo công an luôn. Cô ấy còn nói lúc trước cô này dựa vào là người giàu có, thái độ thật không tốt. Sau tìm đến nhà cô ta nói vấn đề nước bẩn, cách ván cửa nghe được cô ta trong phòng khóc gần chết, rất thê thảm! Một bên kêu: “Xin anh tin tưởng em, em thật sự không có tư tưởng không an phận, đây đều là do cô gái đổi ống nước ăn nói lung tung, em bị oan, em thật sự không nói với người khác anh là chồng em!”

Hứa Đồng cười to, “Xem ra trên thế giới này, hầu hết những chuyện xấu đều từ miệng mà ra hết” Đang cười cô bỗng nhiên lại cảm thấy có chút không thích hợp, nghĩ nghĩ xong không khỏi vỗ cái bàn đứng lên: “Dương Dương, ngươi biết không, ngươi vừa rồi nói chuyện này ta có cảm giác rất kì quái, ta cảm thấy việc này ta đã mãnh liệt dự cảm từ trước!”

Dương Dương dùng sức cười nhạo cô có chứng ảo tưởng, Hứa Đồng vẻ mặt thật sự giải thích nói: “không, không, Dương Dương, ngươi hãy nghe ta nói kĩ! Kỳ thật là như này!”

 

 

Chap 6: Dụ hoặc

Tiền Như Vân tuy có thể bắt nạt được mẹ cô, nhưng muốn dẫm nát Hứa Đồng này, là chuyện tuyệt nhiên không thể có. Chuyện hôn nhân tranh đoạt kia, bà ta có thể thắng mẹ cô, chẳng qua là vì bà ta không biết xấu hổ. Mà đối với Hứa Đồng mà nói, có xấu hổ hay không không sao cả, cô không cần. Chính là nếu có người muốn vũ nhục mẹ cô, cô nhất định cùng người đó lấy mạng mà khiêu chiến.

Hiển nhiên bà ta ngoài việc không biết xấu hổ, còn lại không muốn sống. Liền thế này, loại nhát gan sợ chết mẹ con Tiền Như Vân, cả đời cũng không thắng được cô.

Mẹ con Tiền Như Vân quả không biết tốt xấu, xuất hiện đúng lúc làm Hứa Đồng vốn đã có chút buông lỏng chuyện câu dẫn Cố Thần lại bắt đầu kiên định đi lên.

●︶︶●

Buổi tối, Hứa Đồng chạy đến chỗ Đường Tráng tiêu khiển, giết thời gian. Một đám người đang chơi vui vẻ, di động liền kêu lên.

Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ.

Cô không khỏi có chút lay động

Tiếp điện thoại, quả nhiên là Cố Thần.

Một đám người trong phòng, uống rượu hút thuốc lá lớn tiếng, một mảng cãi nhau.

loading...

Hắn hỏi: “Tại sao ầm ỹ như vậy?”

Hứa Đồng nói: “Anh đợi chút, em đi ra phòng bên ngoài!”

Trong thanh ấm hắn lộ ra một tia không hờn giận: “Nửa giờ sau ở cửa Huyễn Yêu chờ anh”. Nói xong lập tức cắt đứt điện thoại.

Hứa Đồng nhìn chằm chằm di động, trong lòng không khỏi tức giận. Người đàn ông này thực sự là bá đạo – trong quán ba làm sao không ầm ĩ? Tuy rằng cô là tiếp viên đi, chẳng nhẽ thế giời này lấy hắn làm trung tâm, chỉ cần hắn phân phó, cô nên máu chảy đầu rơi đi làm sao? Ngay cả nghe cô trả lời cũng không hết. Hắn như thế nào chắc chắn cô nhất định đồng ý đáp ứng hắn?

Nghĩ đến cách mạng chưa thành công, cô đành phải nhẫn nhịn, trong lòng oán hận nói: Được rồi Cố Thần, cho ngươi kiêu ngạo mộ trận, chờ bà cô hoàn thành kế hoạch xong, xem ta còn hay không quen bệnh của ngươi!

●︶︶●

Hứa Đồng trước về nhà thay đổi áo ngắn, váy ngắn – diễn trò thì phải nhập vai, cô gái nhà nào đi bồi rượu lại mặc quần bò làm việc? Xong lại vội vàng bắt xe hướng Huyễn Yêu đuổi. Bình thường mà nói, chỉ cần 15 phút có thể đến nới. Nhưng đêm đó không biết đụng phải cái gì, đi được một nửa thì gặp sự cố giao thông, đường phố chật như nêm.

Thật sự không có biện pháp, khẽ cắn môi, trả tiền xe, Hứa Đồng xuống chạy bộ như điên. Có thể nghĩ sẽ có bao nhiêu người qua đường nhìn cô – một thân tóc bù xù, váy ngắn, giống như bị người truy đuổi chạy gấp trong bóng đêm.

Đến cửa Huyễn Yêu, Hứa Đồng đã thở hồng hộc, một bên bình phục hô hấp, một bên nhìn đồng hồ, hoàn hảo, còn tám phút nữa mới đến thời gian hẹn.

Có chị em trong cửa nhìn ra, thấy cô không khỏi hỏi: “Dao Dao? cô hôm nay không phải muốn đi bệnh viện thăm mẹ sao?”

Hứa Đồng cười nói: “Vẫn là kiếm tiền nha, không có tiền làm sao sống đâu?”

“Vừa chạy tới sao? Như thế nào còn không vào?”

Hứa Đồng dạo mắt, đáp: “Đã đến một hồi rồi,mới từ bên trong đi ra, đang đợi người”

Cô gái nhìn một mặt xe màu bạc thể thao đằng trước, hiểu rõ ái muội “nga” một tiếng, hâm mộ nói: “Dao Dao cô thật có phúc nha. có thể được Cố thiếu chiếu cố! Tôi đi, không quấy rầy các người!” Nói xong đung đưa vòng eo rời đi.

Hứa Đồng đi đến bên cạnh xe. Cố Thần ngồi ở vị trí điều khiển nhìn cô, trên mặt không có một tia biểu tình, chỉ hơi mân mân môi, tựa tiếu phi tiếu

“Đi lên!” Hắn nhẹ nhàng nói.

Hứa Đồng đến bên kia, tự mở cửa lên xe.

Cài dây an toàn xong, vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện, Cố Thần nhìn cô chằm chằm, mi tâm hơi nhíu lại, giống như thật chán ghét điều gì.

Hứa Đồng là người thông minh, lập tức hiểu được Cố Thần nhíu mày tức giận điều gì. Cô vội vàng điềm đạm nói: “Thực xin lỗi… em trên người có nhiều mùi rượu … Nhưng là trong phòng nhất định là phải vậy a…” Trong thanh âm mang theo vài phần đáng thương cùng tự bỉ, trên vẻ mặt thoạt nhìn là vô thố, lại là ảo não, lại là ngại ngùng nề hà.

“Em biết, cô gái tốt không làm việc này. Nhưng là, mẹ còn ở bệnh viện, em ban ngày phải đi học, chỉ có thể làm việc buổi tối, em … em cũng không muốn, nhưng là không có biện pháp …” Cô ngẩng đầu, dùng ánh mắt hơi ướt nhìn hắn, cực lực làm sáng tỏ cùng cam đoan, vội vàng nói; “Nhưng là, nhưng là em… em sẽ giữ mình trong sạch …”

Hắn cười rộ lên. Nhẹ nhàng hỏi; “Đã ăn cơm chưa?”

Hứa Đồng lắc đầu.

Hắn khởi động xe, “Anh cũng chưa ăn. Đưa em đi ăn cơm!”

Xe chậm rãi đi, dần dần tăng tốc. Gió đêm đảo qua kính, đem tóc Hứa Đồng thổi dài đến phía trước, phủ lên hai má.

Từng  đợt từng đợt tóc che dấu phía dưới làn môi đỏ mọng, lúc ẩn, lúc hiện. Trong khóe miệng thoáng mạt tươi cười, có chút đắc ý, có chút nhảy nhót, có chút biến hóa kì lạ

●︶︶●

Nếm qua này nọ, Cố Thần hỏi Hứa Đồng đang ở nơi nào

Hứa Đồng đáp; “Em ở kí túc xá trường học”

“Anh đưa em về”. Hắn nói.

Hứa Đồng vội vã lắc đầu, “trăm ngàn không cần! em bây giờ thế này, trên người còn có mùi rượu, nếu như vậy lại một chiếc xe thể thao phong cách đưa về, ngày mai em cam đoan toàn trường đều truyền ra em làm việc không đứng đắn!”

Cố Thần lanh lảnh cười: “Em ám chỉ anh không phải là người đứng đắn sao?”

Hứa Đồng làm vẻ giật mình, nghẹn đỏ mặt, vội vã giải thích: “Không phải, không phải! Em không có ý này! Cố thiếu anh nhất định phải tin tưởng em!” theo biểu tình đến thanh âm, mười phần là thật.

Cố Thần ý bảo cô thả lỏng, “Nói đùa thôi, đừng khẩn trương”. Sờ sờ cằm, trầm ngầm một chút, gật đầu nói, “Em nói cũng có lí. Tốt lắm, anh không tiễn em. Vậy trở về bằng cách nào?”

Hứa Đồng sợ hãi cười, mang theo vài phần đùa cợt “Em đi xe bus, một khối là có thể ngắm cảnh đêm nửa thành phố, rất có lợi!”

Cố Thần nhìn cô, ánh mắt dần trở nên thâm thúy.

Hắn hơi nhăn mày, “Không tốt, muộn như vậy một người ngồi xe bus, không an toàn. Huống hồ em lại mặc váy ngắn như vậy, rất rêu rao!”

Hắn lấy trong ví ra một chiếc thẻ, đặt trong tay cô, “Thẻ này em nhận lấy, bên trong có chút tiền, cũng đủ em dùng” Dừng một chút, hạ thấp mũi, ngửi được trên người cô vẫn còn sót lại mùi rượu, hai hàng lông mày không khỏi nhăn lại, mi tâm hiện lên một tia chán ghét nói, “về sau không cần lại đi câu lạc bộ đêm”

Hứa Đồng một trận mừng như điên. Xem ra cô đã thành công làm cho hắn đối với chính mình sinh ra thương tiếc.

Trên mặt lại là chần chờ, “nhưng là, em không thể nhận nó … Không có đạo lí … vô công không hưởng lộc …”

Cô đáp lại làm hắn càng thêm nhận định – cô gái mảnh mai này, cho dù trong hoàn cảnh khó khắn, lại vẫn như cũ tự tôn, tự ái, cũng không vì không có tiền mà mừng rỡ như điên.

Hắn đến gần cô, đưa tay đến cằm, chậm rãi nâng lên; Cô ngẩng đầu, giương một đôi mắt thủy tinh rất to, xấu hổ nhìn về phía hắn. Hắn cũng cúi đầu nhìn cô, khóe miệng thản nhiên cười, ngón cái ở trên mặt một hồi rồi vuốt phẳng, động tác nhẹ nhàng lại tràn đầy dụ hoặc.

Không thể tưởng tượng được hắn như thế dụ người, cô cơ hồ nghe được cả tiếng tim mình đập mạnh.

“Về sau cứ như hôm nay, đừng đánh son phấn gì. Sạch sẽ như vậy, nhìn rất tốt!” Giọng hắn trở nên vô cùng ôn nhu, giống như nỉ non, đồng thời lại giống như bám riết, làm cho người ta kìm lòng không được đành chịu hắn mê hoặc, như say rượu mà đương nhiên ngã xuống.

Hứa Đồng trong chốc lát bị lạc, nhưng rất nhanh tìm lại lý trí. Cô nhẹ nhàng gật đầu đáp; “Được!” Tuy nhiên chỉ nói một chữ, đã giống như thấy miệng khô ran. Cô một bên nhìn hắn, một bên nhấp nhấp môi, nhẹ nhàng giống như sợ làm kinh động đến điều gì đó, đầu lưỡi thật cẩn thận lướt qua vành môi. Bị điểm qua làm cho hai cánh môi càng thêm hồng lên, trong miệng lộ ra hơi thở, giống như có chút phiêu phiêu dồn dập.

Cô đối hắn sợ hãi cười, như gặp may nói; “Kỳ thật, chính em cũng không thích những thứ ấy!”

Hai mắt hắn híp lại, yết hầu hơi động, nhanh chóng cúi đầu, đặt ở môi cô.

Cô đúng lúc làm cho hai mắt hoảng sợ trừng lớn, giống nhau cực độ giật mình khi hắn hôn cô, giống như nụ hôn này là nụ hôn đầu tiên của mình làm cô không biết phản ứng thế nào.

Kì thật đây cũng không phải là nụ hôn đầu tiên của cô. Nhiều năm trước kia, cô cùng một người tên là Bàng Mông từng trao qua nụ hôn đầu. Chính là đã quá lâu, đầu lưỡi nhất thời cũng sớm quên hương vị hôn môi rồi.

Nhận thấy cô trúc trắc, hắn tựa hồ càng thêm thích ý. Hắn nâng tay kia, hàm chứa vẻ thương hương tiếc ngọc nhẹ nhàng phẩy qua mi mắt, cô thuận thế khép chặt mi, ánh sáng nhất thời biến mất, trước mặt hiện ra một mảnh hắc ám làm người ta điên đảo. Tay hắn dời đi ôm nhẹ thắt lưng cô, dùng dức làm cô tiến gần chính mình. Cô lảo đảo trước ngực hắn, giật mình, không khỏi hé miệng kinh hô. Nhưng thanh âm còn không kịp phát ra ngoài đã bị hắn nhẹ nhàng nuốt vào.

Hắn nắm được cơ hội lập tức tiến quân thần tốc, đầu lưỡi linh động trong miệng cô tới lui, trêu trọc đầu lưỡi, làm cho cô không kìm hãm được cũng tiến lên truy đuổi hắn, khi cô bắt được, lại giảo hoạt trơn trượt đến một bên. Hắn cứ như vậy, một lần lại một lần không mệt mỏi, không ngừng lặp lại trêu đùa cô, thắng đến khi cô duyện hôn thiếu khí thở dồn dập.

khi hắn buông cô ra, mặt cô đã hồng dậm như uống rượu. Anh mắt của cô như chứa một phần mỏng manh hơi nước, hơi thở loạn nhịp vội vàng lại ngắn ngủi, thân thể ỷ ở trước ngực hắn, giống như dòng nước mềm mại ôn nhu.

Hắn đối với bộ dáng của cô dường như có vài phần mê muội, thoải mái cười nhẹ, ngón tay xẹt qua miệng cô, hơi hơi dùng sức xoa nhẹ, miệng tiến đến sát bên tai cô, thanh âm như rượu nguyên chất làm say lòng người: “Đem thẻ này giữ lấy. Em sẽ có công hưởng lộc, chờ anh muốn em thực hiện phần “công” kia, tự nhiên sẽ tìm đến em lấy nó!”

●︶︶●

Khi Đường Tráng vào phòng Hứa Đồng, cứ nghĩ mình đi nhầm phòng. “Em như thế nào lại đem anh đào ói ra hết? Tại sao? Thế nào lại ăn nhiều như vậy? Cũng không sợ đau bụng a? Mọi khi em đều ăn anh đào nấu nhừ, Hứa Đồng, em thật sự là biến thái!Nhìn xem phòng của em, vừa loạn lại vừa bẩn, quả như bãi rác!”

Hứa Đồng ngồi trên sô fa, trong lòng ôm một đĩa lớn anh đào, trong lòng vẫn còn đang vui sướng

Đường Tráng đi qua, lấy một quả anh đào lên miệng

“Đây là giống mới sao? Trong nhân anh đào có chứa xuân dược sao?” Anh trêu tức đùa cợt Hứa Đồng, “Cư nhiên ăn anh đào cũng có thể làm ra bộ mặt dâm đãng, anh hôm nay thật đúng là mở mang kiến thức!”

Hứa Đồng tà tà nhìn anh, nhìn đến cực điểm xem thường, sau miễn cưỡng thu hồi ánh mắt, theo miệng phun ra một cuộng anh đào.

“Đồ con gái ghê tởm!”, quả anh đào kia đã bị ăn, cuộng anh đào dính đầy nước miếng vừa lúc hạ cánh trên người Đường Tráng. “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi trúng tà gì? thành như vậy biến thái! Anh xem anh hẳn là đi lấy một chút tiết chó tiết gà tiết lợn gì về để ném ngươi trừ tà a!”

Hứa Đồng giống như không nhìn tới, vẻ mặt vẫn đang xuân sắc chìm ở trong thế giới riếng, ăn anh đào, phun hột, rồi lại phun cuống anh đào

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: