truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Hậu cuốn theo chiều gió – Chương 73-74 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 73
- Cat, đi chơi, tiếng bé nhỏ nhẹ.
- Không, cưng ạ, hôm nay thì không! Sẽ đi, nhưng không phải hôm nay đâu!
Scarlett cảm thấy bị tổn thương nặng nề. Sao nàng lại có thể thiếu suy nghĩ như vậy nhỉ! Sao nàng lại không biết mối hiểm nguy đang đe doạ Cat! Dunsany ở tuy xa, nhưng cũng không xa đến chẳng ai biết gì về bà O Hara và đứa con gái nhỏ da ngăm của bà. Nàng ở với Cat suốt ngày đêm trên lầu, trong hai căn phòng, nhìn có vẻ lo lắng, qua cửa sổ trông ra đường.
Bà Fitz làm trung gian cho nàng trong mọi công việc khẩn cấp. Chị thợ may tất bật chạy đi, chạy lại để đo cho nàng bộ quần áo đi săn. Người thợ giầy làm việc suốt đêm, như con yêu tinh, để có đôi giầy bốt cho nàng.
Người chăn ngựa tất bật với cái khăn tẩm dầu, chùi bộ yên cũ đã khô nẻ vứt trong kho từ ba mươi năm qua, và một chàng thanh niên thuê ở Drogheda, có cử chỉ dịu dàng đã đến tập dượt cho con ngựa hồng cao lớn khá khỏe mạnh. Đến thứ bảy, Scarlett đã chuẩn bị rất sẵn sàng.
- Con ngựa hồng Bán Nguyệt của nàng thuộc giống ngựa Hung. Như nàng đã nói với Colum, nó rất cao lớn, gần một mét bảy mươi, ngực nở nang, lưng dài, bắp đùi rắn chắc. Đó là con ngựa dành cho người đàn ông có dáng vóc cao lớn. Ngồi trên yên, trông Scarlett bé nhỏ, mảnh mai và rất phụ nữ. Nàng sợ mình có vẻ lố lăng.
Và nàng tin chắc mình đang làm trò cười. Nàng không biết gì về tính cách và đặc điểm của con Bán Nguyệt, và cũng chẳng có dịp nào biết được điều đó, vì nàng lên ngựa theo kiểu ngồi một bên như các bà phụ nữ. Hồi còn là thiếu nữ. Scarlett rất thích cách ngồi như thế. Ngồi như vậy, chiếc váy sẽ rủ xuống trông rất xinh, làm nổi bật dáng thon thả của thân hình nàng. Hơn nữa, vào thời đó, nàng chỉ cho ngựa đi nước kiệu nhỏ để dễ tán tỉnh với cánh đàn ông cưỡi ngựa đi bên cạnh nàng.
Lần nầy, ngược lại, lên ngựa theo kiểu ngồi một bên là rất bất lợi. Nàng không thể thúc ngựa bằng cách khép hai đầu gối bởi vì một đầu gối đã mắc ở cái núm đầu yên ngựa, còn đầu gối kia thì phải kềm cứng. Người phụ nữ cưỡi ngựa phải tựa hẳn chân vào bàn đạp bộ yên cương thì mới giữ được thăng bằng trong tư thế ngồi khá chênh vênh. Mình có thể rơi xuống đất trước khi đến được Dunsany, nàng tuyệt vọng nghĩ thầm, và chắc là ngay đến hàng rào thứ nhất, mình đã ngã gãy cổ mất rồi! Qua cha nàng, nàng biết rằng vượt rào, hào, tường và giậu là một phần của buổi đi săn, đem đến niềm phấn khích lớn nhất. Colum chẳng dàn xếp được gì, khi nói với nàng rằng các phu nhân thường từ chối tham gia tích cực vào cuộc săn. Bữa điểm tâm là một thói trưởng giả cũng như bộ quần áo cưỡi ngựa bó. Ngồi ngựa một bên sẽ rất gây ra tai nạn hiểm nghèo, và không ai lại trách phụ nữ về việc tỏ ra cẩn thận.
Rhett sẽ rất sung sướng thấy nàng có vẻ hèn nhát, hoặc sợ sệt, nàng tin chắc như thế. Thà nàng ngã gãy cổ còn hơn để cho chàng có được sự thích thú ấy.
Scarlett đưa roi chạm vào cổ con Bán Nguyệt. “Ta thử cho ngựa đi nước kiệu và xem ta có thể giữ được thăng bằng trên cái yên đáng nguyền rủa nầy không”. Nàng cất tiếng than vãn.
Colum đã mô tả cho nàng thế nào là một cuộc săn chồn, nhưng Scarlett chưa được chuẩn bị để tiếp nhận cú sốc mà nàng gặp. Khu nhà của dòng họ Morland là một tổng hợp các dãy nhà cổ đã hơn hai thế kỷ, với những chái, ống khói, cửa sổ và vách tường qui tụ lộn xộn quanh khoảng sân lát đá, còn để lại dấu vết một tháp canh của pháo đài được huân tước Morland đệ nhất xây dựng năm 1615. Trên sân đã đông đủ những kỵ sĩ yên cương sẵn sàng, với lũ chó săn cuồng nhiệt.
Nhìn thấy họ, Scarlett quên hết sợ. Colum đã không nói cho nàng biết là đàn ông thì mặc áo đuôi tôm màu đỏ tươi. Trong đời, nàng chưa bao giờ nhìn thấy một cảnh tượng có sức lôi cuốn đến thế.
Sir John Morland ngồi trên lưng ngựa tiến về phía nàng, tay cầm cái mũ cao.
- Thưa bà O Hara! Xin chào mừng bà! Tôi không nghĩ là bà đến.
- Rhett đã nói thế ư? Nàng vừa hỏi, vừa nháy nháy mắt.
- Ngược lại! Anh ấy đã nói là những con ngựa cuồng không hề làm bà nản lòng. Bà thích con Bán Nguyệt chứ! Huân tước nói tiếp, vừa lấy tay vuốt ve bờm ngựa. – Đẹp quá!
- Có đúng thế không?
Hai mắt Scarlett đảo nhanh tìm Rhett. Đông người quá! Cái mạng che mặt quái quỷ nầy cứ làm mọi vật mờ đi. Nàng mặc bộ đồ đi săn theo kiểu cổ nhưng còn hợp thời trang. Áo len đen không hồ, cổ cao, mũ cao màu đen với tấm mạng bó sát, được buộc chặt vào búi tóc dày sau gáy. Còn tệ hơn mặc đồ tang, nàng thầm nghĩ, nhưng cũng đáng kính, để cho những chiếc váy sặc sỡ và vớ sọc không chôi mắt. Scarlett chỉ chống lại mỗi một chuyện: Không mang coóc-sê dưới áo. Bộ yên ngựa phụ nữ đã tra tấn nàng quá đủ rồi!
Rhett nhìn nàng. Khi nàng đã nhìn thấy chàng, nàng vội đưa mắt đi nơi khác. Chàng muốn ta trở thành trò cười! Ta sẽ chứng tỏ cho ông Rhett Butler rõ ta có thể ngã gãy xương, nhưng không ai được cười nhạo ta đâu. Nhất là chàng.
Colum đã nói với nàng: “Hãy đi theo đoàn, không hấp tấp lùi về phía sau, và quan sát những gì kẻ khác làm”.
Scarlett làm theo lời khuyên đó. Nàng cảm thấy lòng bàn tay âm ấm trong găng. Tiến lên phía trước, nhịp tiến nhanh dần; rồi bên cạnh nàng, một phụ nữ phá lên cười và quất ngựa phi nhanh. Scarlett thoáng nhìn phía những tấm lưng màu đỏ, đen đang đổ trượt xuống triền đồi trước mặt, và những con ngựa nhẹ nhàng vượt qua bức tường đá nhỏ ở chân đồi.
Đã đến nước nầy, nàng nghĩ thầm, có lo gì nữa thì cũng nuộn rồi! Nàng bất giác chuyển thế ngồi, và cảm thấy con Bán Nguyệt khá thuần thục qua hàng trăm cuộc săn trước, đã tăng tốc độ. Bức tường lùi về phía sau, và nàng vừa nhận ra cú nhảy. Cũng chẳng lạ, vì sao John Morland đã cố chiếm đoạt con vật nầy.
Scarlett cười sằng sặc. Nàng chưa hề đi săn bao giờ, và từ mười lăm năm qua, chưa hề lên yên ngựa ngồi nghiêng một bên, nhưng điều đó có quan trọng gì đâu.
Nàng thấy thoải mái, rất thoải mái nữa là khác! Nàng rất vui. Cũng không lạ là hồi đó, cha không bao giờ mở cổng. Mở làm gì khi người ta có thể nhảy qua rào!
Cái chết của cha nàng, của Bonnie – từng ám ảnh nàng, lúc nầy đây đều biến mất! Cả nỗi sợ cũng vậy. Bây giờ, chỉ còn sự khích thích của làn sương mù mơn man trên da thịt, và sức mạnh của con ngựa mà nàng đang kiểm tra.
Nàng bỗng nảy ra quyết định phải đuổi kịp Rhett Butler, vượt qua, bỏ chàng lại phía sau.
Scarlett cuộn vạt áo lấm bùn trên tay trái, còn tay phải nàng nâng cốc sâm banh. Cái chân con chồn nàng nhận được như một chiến tích sẽ được đặt trên một tấm lắc bằng bạc, nếu nàng cho phép John Morland nói với nàng như vậy.
- Tôi rất lấy làm hân hạnh, Sir John.
- Xin bà vui lòng gọi tôi là Bart, như các bạn tôi thường gọi.
- Trong trường hợp đó, xin ông gọi tôi là Scarlett – mọi người vẫn gọi tôi thế.
Nàng thấy hơi choáng váng; niềm say mê săn bắn và thành công của chính nàng đã làm hai má nàng hây hây.
- Hôm nay là ngày đẹp nhất đời tôi – Nàng nói với Bart.
Gần đúng như vậy. Những kỵ sĩ khác đã chúc mừng nàng, nàng nhìn thấy sự ngưỡng mộ hiển nhiên trong mắt các ông và vẻ ganh tỵ trong mắt các bà. Nhìn đâu, nàng cũng trông thấy những người đàn ông hoà nhã, những phụ nữ xinh đẹp, những mâm bạc với những cốc sâm banh, những người hầu, sự giàu có: những con người thảnh thơi mà cuộc đời với họ rất đẹp. Cũng như vào thời trước chiến tranh, nhưng giờ đây nàng đã trưởng thành, nàng có thể nói và làm những gì nàng muốn, nàng là Scarlett O Hara, người con gái nông thôn miền Bắc Géorgie, đang ở trong lâu đài của một vị huân tước cùng đi với phu nhân Unetelle và Ngài Untlel, và cả một bà bá tước. Đúng như chuyện cổ tích trong sách vậy và đầu óc nàng quay cuồng.
Hầu như nàng có thể quên hẳn Rhett lúc ấy cũng đang ở đó. Hầu như đã xoá hẳn trong ký ức của nàng sự nhục mạ và khinh bỉ.
Nhưng làm sao xoá sạch hết được! Và đầu óc quay cuồng của nàng luôn gợi lại từng đoạn đối thoại bất chợt, từng cảnh tượng xen lẫn nhau, khi nàng bước ra về: Rhett làm như không quan tâm đến việc nàng đã vượt chàng… đùa cợt với bà bá tước như thể bà ta mới đến lần đầu… mà lại ra vẻ cực kỳ thoải mái, không để ý chút gì đến thế giới bên ngoài… giống y như bản chất của chàng. Quỷ tha ma bắt chàng đi!
- Xin chúc mừng Scarlett!
Rhett đang ở cạnh nàng và nàng không để ý chàng đã đi đến gần. Nàng giật mình, vài giọt sâm banh sóng sánh rơi xuống váy nàng.
- Quỷ tha ma bắt anh, Rhett ạ, anh cứ hay lẻn đến gần người khác như vậy sao?
- Xin lỗi em, anh đáp và đưa khăn tay cho nàng. Anh xin lỗi, vì đã cư xử như một kẻ thô lỗ ở chợ phiên. Cú sốc khi nhìn thấy em ở đó là lý do cáo lỗi duy nhất của anh.
Scarlett cầm khăn tay cúi xuống thấm giọt rượu.
Thật là vô ích! Bộ quần áo đi săn của nàng đã vấy đầy bùn sau cuộc săn điên cuồng. Nhưng nàng làm thế là để có cớ trấn tĩnh và giấu mặt một lúc. Mình đừng để cho chàng thấy điều đó đã xúc phạm mình biết chừng nào, nàng rủa thầm. Mình không để cho chàng thấy đã làm mình đau khổ biết bao. Nàng ngước đôi mắt long lanh nhìn chàng, và đôi môi nàng mỉm cười:
- Anh bị sốc ư? Còn em? Anh làm quái gì ở cái xứ Ireland nầy thế?
- Anh đi mua ngựa. Anh quyết định phải thắng trong cuộc đua năm tới! Những chuồng ngựa của John Morland nổi tiếng xuất ra những chú ngựa con một tuổi có chất lượng. Thứ ba nầy, anh sẽ đi Paris để xem thêm con ngựa khác! Còn em, em làm gì ở Drogheda, trong bộ quần áo địa phương thế?
Scarlett phá lên cười.
- Ồ, Rhett, anh đã biết rõ em thích hoá trang rồi chứ! Em đã mượn bộ quần áo ấy ở một cô dâu trong nhà em ở trọ. – Nàng vừa trả lời, vừa đưa mắt tìm John Morland. – Thôi, em phải đi đây! – nàng ngoái lại nói thêm. – Bạn bè của em sẽ giận, nếu em không về kịp.
Nàng liếc nhìn Rhett, rồi vội vàng phóng đi. Nàng không dám nán lại. Không dám đứng gần chàng. Không ở chung một phòng… chung một nhà…
***
Còn khoảng năm dặm nữa mới đến Ballihara thì mưa bắt đầu rơi. Scarlett tự nhủ có lẽ vì thế mà đôi má nàng ướt đẫm.
Ngày thứ tư, nàng đưa Cat đến Tara. Những gò đất cũ không cao lắm để bé có thể trèo lên được với vẻ đắc thắng. Scarlett thấy bé cứ chạy lao xuống chẳng hề sợ hãi gì…, và nàng cố giữ mình để không nói với bé là bé có thể ngã.
Nàng nói với bé về Tara, về gia tộc của nàng, về những yến tiệc của các hoàng đế xưa kia. Trước khi bước tiếp, nàng nhấc bổng Cat lên thật cao, để bé nhìn mảnh đất nơi bé đã sinh ra.
- Con là một cô bé Ireland, Cat ạ, cội nguồn sâu xa của con là ở nơi nầy… Con có hiểu mẹ nói gì không?
Scarlett đặt con xuống đất, để bé có thể chạy, nhảy. Đôi chân nhỏ nhắn, cứng cáp của bé cứ chạy, nhảy mãi. Cat hay bị ngã. Dưới lớp cỏ, đường đất cũ mấp mô. Nhưng bé không bao giờ khóc. Bé đứng dậy rồi lại chạy nữa.
Nhìn con, Scarlett cảm thấy như được an ủi. Một lần nữa, nàng lại thấy mình thật đầy đủ.
- Anh Colum, ông Parnell là ai vậy! Người ta nói về ông ta trong bữa điểm tâm, sau chuyến đi săn, nàng em không hiểu họ nói gì cả.
- Đó là một người theo đạo Tin Lành, Colum đáp, một người Anh! Không có gì đáng chú ý lắm đâu.
Scarlett muốn đáp lại, nhưng nàng biết làm thế sẽ chỉ mất thì giờ. Colum không bao giờ nói về người Anh, nhất là về những người Anh có tài sản Ireland, mà người ta gọi là những người Anh – Ireland. Anh thường lảng sang chuyện khác, ngay cả trước khi nàng nhận ra được điều ấy. Thái độ của anh không chịu thừa nhận có nhiều người Anh có thể là người tốt đã khiến Scarlett lo lắng. Nàng đã yêu mến hai chị em cùng đi chuyến tàu đưa nàng về Ireland, và mọi người cũng đều tỏ ra dễ mến đối với nàng, suốt cuộc đi săn. Sự cố chấp của Colum tạo ra khoảng cách giữa họ. Phải chi anh ấy nói ra, thay vì ngoảnh đi theo kiểu ấy!
Nàng hỏi bà Fitzpatrick về một vấn đề khác mà nàng bận tâm. Họ Butler ở Ireland là ai mà mọi người ghét đến thế!
Bà đem đến cho nàng tấm bản đồ Ireland.
- Cô có thấy điều nầy không! Bà Fitzpatrick vừa hỏi, vừa đưa tay chỉ vào toàn bộ diện tích một quận, rộng như quận Meath. Đó là Kilkenny. Đất của dòng họ Butler. Họ là những công tước Ormonde, nhưng họ là Butler. Có lẽ đó là dòng họ người Anh mạnh nhất ở Ireland đấy!
Scarlett nhìn sát tấm bản đồ. Không xa Kilkenny, nàng thấy một địa điểm có Dunmore Cave. Và đồn điền của Rhett cũng có tên là Dunmore. Chắc là phải có mối quan hệ gì.
Nàng phá lên cười. Trước đây, nàng cảm thấy mình có ưu thế hơn, vì dòng họ O Hara làm chủ đến mười hai ngàn acre đất, bây giờ dòng họ Butler có cả một quận thuộc về họ. Rhett đã thắng, không cần nhúc nhích một ngón tay. Cũng như bao lần. Làm sao có thể trách một phụ nữ đem lòng yêu một con người như thế!
- Có điều gì đáng cười, thưa bà O Hara?
- Chính tôi, bà Fitz ạ, chính tôi! Rất hạnh phúc tôi cười vì chuyện đó.
***
Mary Moran thò đầu qua cửa, không gõ cửa. Scarlett cũng không buồn nói về chuyện đó nữa. Cô thiếu nữ rụt rè và gầy gò sẽ không thể chịu đựng nổi suốt nhiều tuần lễ nếu có ai đó lưu ý cô về việc gì.
- Chuyện gì thế, Mary!
- Có một ông quý tộc đến thăm bà!
Cô đưa cho nàng một tấm danh thiếp, mắt tròn xoe hơn bình thường.
Sir John Morland, huân tước
Scarlett bước xuống cầu thang mà như chạy.
- Anh Bart, thật bất ngờ; xin mời vào, ta ngồi xuống bậc thềm nhé, tôi chưa có bàn ghế gì cả!
Nàng sung sướng thật lòng khi gặp lại anh, nàng không thể tiếp anh trong phòng khách. Cat đang ngủ trưa ở cạnh đấy. Bart Morland ngồi xuống bậc thềm xây bằng đá, như chuyện thường tình trên đời, khi không có bàn ghế. Anh điên lên vì muốn gặp nàng, anh giải thích, mãi đến khi may mắn gặp được người đưa thư ở quán rượu. Đó là lý do bào chữa việc anh đem chiến tích đến cho nàng chậm trễ.
Scarlett nhìn tấm lắc bạc ghi tên nàng và ngày tháng đi săn. Chân con chồn không còn đẫm máu nữa, cũng vẫn thế thôi, nhưng vẫn không đẹp hơn hôm trước.
- Ghê quá phải không! Bart vui vẻ hỏi.
Scarlett cười. Nàng yêu mến John Morland, dù Colum có nói gì đi nữa.
- Anh có muốn đến thăm con Bán Nguyệt không?
- Tôi chỉ sợ cô không cho phép! Tôi tự hỏi không biết tôi phải làm thế nào để dứt bỏ được cái ám chỉ thật nặng nề nầy! Nó khỏe không?
Scarlett làm mặt nghiêm trang.
- Nó ít được tập dượt, tôi hơi sợ nó. Tôi cảm thấy có lỗi nhưng tôi bận quá! Bây giờ là mùa cắt cỏ…
- Mùa màng ra sao?
- Cho đến nay thì tốt. Nếu trời đừng mưa.
Họ đi về phía chuồng ngựa. Scarlett vội vàng lướt qua chuồng ngựa để ra đồng, nơi Bán Nguyệt đang gặm cỏ, nhưng Bart ngăn nàng lại. Anh có thể bước vào chuồng ngựa được không! Chuồng ngựa của nàng rất nổi tiếng, nhưng anh chưa được nhìn thấy bao giờ. Scarlett rất bất ngờ nhưng vui vẻ chấp thuận. Bầy ngựa đang ở ngoài ruộng hoặc ngoài đồng cỏ, chỉ còn thấy mấy cái ô trống, nhưng nếu anh ấy muốn thì cũng được.
Những ngăn chuồng cách nhau bằng những cột có đầu mạ vàng, những vòm cao giao nhau thành mái che bằng đá, nhưng trông nhẹ tênh như không khí và bầu trời.
John Morland vặn khớp tay, rồi xin lỗi. Khi anh bị kích động, anh nói, anh có những cử chỉ như vậy mà không để ý!
- Anh có thấy điều khác thường khi có những chuồng ngựa giống như một ngôi giáo đường không! Tôi sẽ đặt ở đó cây đàn Orgue để chơi nhạc Bach suốt ngày cho ngựa nghe. Điều đó sẽ làm cho lũ ngựa thêm ngông cuồng
Tiếng cười của Morland làm Scarlett cười ồ lên, trông anh có vẻ buồn cười quá! Nàng đổ lúa mạch vào một bao nhỏ để cho con Bán Nguyệt ăn.
Đi bên anh, nàng tìm cách chặn những lời ba hoa liên tục của anh, để anh nói về Rhett.
Cũng vô ích thôi!
- Quả thật là may mắn cô lại là bạn của Rhett, anh reo lên nếu anh ấy không giới thiệu thì không bao giờ tôi thấy được chuồng ngựa của cô!
- Tôi thật bất ngờ gặp anh ấy, Scarlett vội đáp. Vì sao anh lại quen biết anh ấy!
Bart giải thích rằng chuyện ấy chẳng có gì lạ. Mấy người bạn cũ viết thư cho anh, nói rằng họ đưa Rhett đến để Rhett xem ngựa của anh. Rồi Rhett đến, mang theo thư giới thiệu của một người trong bọn họ.
- Đó là một người rất đáng chú ý, anh ấy thật sự quan tâm đến ngựa. Và anh khá sành sỏi. Tôi muốn anh ở lại một thời gian lâu. Anh ấy với cô là bạn cũ à! Anh ấy không nói gì với tôi cả.
Tạ ơn Chúa, Scarlett thầm nghĩ.
- Tôi có họ hàng ở Charleston, tôi gặp anh ấy lúc tôi đến thăm bà con ở đấy.
- Như vậy cô có thể gặp những bạn cũ của tôi, nhà Brewton! Hồi tôi ở Cambridge, tôi đã đi London nghỉ hè với hy vọng duy nhất là Salli Brewton sẽ đến đấy! Tôi yêu nàng cuồng nhiệt, cũng như mọi người thôi!
- Salli Brewton! Cái bà mặt giống khỉ ấy à! Scarlett buột miệng nói, không suy nghĩ.
Bart cười:
- Chính là nàng đó. Nàng không tuyệt diệu sao? Nàng rất độc đáo mà!
Scarlett sôi nổi gật đầu, và nàng cũng cười. Nhưng nàng không thể nào hiểu được tại sao đàn ông lại có thể say đắm một người xấu xí đến như thế!
John Morland bắt đầu từ niềm tin là bất cứ ai biết Salli nhất định phải hâm mộ bà ta, và anh nói về bà suốt nửa tiếng. Sau đó, anh tựa người vào hàng rào của cánh đồng cỏ, cố sức dụ con Bán Nguyệt đến ăn lúa mạch trên bàn tay anh.
Scarlett lơ đãng nghe anh nói, chìm đắm theo dòng suy nghĩ của nàng. Rồi cái tên Rhett thu hút toàn bộ sự chú ý của nàng. Bart cười khúc khích khi nói về những dư luận mà Salli gợi lên trong một bức thư của bà.
Hình như Rhett rơi vào một cái bẫy cũ rích. Một nhóm trẻ mồ côi của một cô nhi viện đã đi dạo chơi gần nhà chàng, đến lúc trở về, lại thiếu một đứa. Làm sao bây giờ, nếu không là phải cùng với cô giáo đi tìm đứa bé!
Cuối cùng, mọi chuyện đã kết thúc tốt đẹp, người ta tìm được đứa bé, nhưng lúc đó trời đã khuya. Điều đó có nghĩa là, dĩ nhiên cô gái độc thân ấy mang tai tiếng, và Rhett phải cưới cô giáo.
Điều tệ hại, là trước đó vài năm, chàng đã bị đuổi ra khỏi thành phố vì đã từ chối không cưới một cô gái đã mang tai tiếng với chàng.
- Ai cũng cứ tưởng là anh ấy thận trọng, Bart cười khúc khích. Anh ấy là người rất vô ý, vô tứ so với cái vẻ bên ngoài khác hẳn của anh. Kỳ cục quá phải không Scarlett!
Nàng cố nhớ lại việc cũ:
- Với tư cách phụ nữ mà nói, tôi cho rằng ông Butler làm như thế là tốt. Ông ấy có vẻ là một người đàn ông đã gây nhiều điều rắc rối cho những cô gái trẻ khi ông ấy không lơ đãng.
John Morland cười gần như tiếng ngựa hí. Tiếng động làm cho con Bán Nguyệt chú ý, nó đến gần rào cản, dáng điệu cảnh giác. Bart huơ huơ cái túi đựng lúa mạch.
Scarlett cảm thấy hả dạ, mặc dù nàng muốn khóc. Như vậy đó chính là lý do mà Rhett phải vội vàng li dị và vội vàng cưới vợ. Cái cô Anne Hampton ấy thật láu lỉnh! Cô ấy giỏi lừa mình thật! Hay có lẽ không phải thế. Hay có thể chỉ do mình không được may mắn, người ta đã phải dành quá nhiều thời gian để tìm đứa bé mồ côi; Anne được lòng bà Elanor Butler; và vì cô ấy rất giống Melli.
Con Bán Nguyệt thấy lúa mạch thì lùi lại. John Morland lục trong túi áo tìm được một quá táo. Con ngựa hí lên, vẻ bồn chồn.
- Scarlett, anh vừa nói vừa bẻ quả táo làm đôi, tôi muốn nói với cô một điều hơi tế nhị.
Anh đưa bàn tay mở rộng với phần tư quả táo cho Bán Nguyệt.
Scarlett cười: nếu như anh ta biết câu chuyện anh ta vừa kể cho nàng tế nhị biết bao nhỉ!
- Hơi tế nhị ư? Chẳng quan trọng chút nào đâu! Anh muốn làm hư con ngựa nầy à! Đó là điều anh muốn nói chăng!
- Chúa ơi, không phải thế! Đôi mắt xám của Bart mở to. Điều gì có thể trong đầu anh ấy vậy nhỉ! Đó là một điều thật khó nói, anh giải thích, Alice Harrington – người phụ nữ tóc nâu đẫy đà, hôm đi săn đã bị rơi xuống hố – sẽ tổ chức một buổi tiếp tân vào cuối tuần, dịp lễ Thánh Jean, và bà ấy muốn mời Scarlett, nhưng không dám. Anh được phái tới làm sứ giả.
Scarlett có hàng trăm câu hỏi, gom lại thành ba câu: Khi nào! Ở đâu! Ăn mặc thế nào! Nàng chắc chắn Colum sẽ nổi giận. Nhưng nàng không cần bận tâm.
Nàng muốn mặc lại những bộ quần cánh đẹp nhất, uống sâm banh và lại một lần nữa, lướt đi như gió, trên bao con suối, bờ rào, theo chân đoàn chó săn và con chồn.

 

loading...

Chương 74
Nhà Harington là một toà nhà đồ sộ nguyên một khối bằng đá Portland. Khu nhà không xa Ballihara là bao, ở ngay sau một làng mang tên Pike Corner, với lối vào rất khó tìm: không cửa, không cổng vòm, chỉ có hai cái cột trơ trọi không khắc một dòng chữ nào. Con đường vào chạy dài theo một cái hồ rộng, rồi chuyển sang một lối đi trải sỏi ở trước ngôi nhà.
Nghe tiếng xe ngựa, một người hầu bước ra giúp Scarlett xuống xe, rồi giao nàng cho cô hầu gái đứng đợi ở phòng ngoài.
- Tôi tên là Wilson, thưa bà, cô hầu vừa nói vừa cúi chào. Bà có muốn nghỉ một chút, hay bà thích gặp các khách ngay!
Scarlett chọn giải pháp thứ hai, và người hầu dẫn nàng đi qua căn phòng rộng, đưa nàng đến cánh cửa lớn mở ra bồn cỏ.
- Bà O Hara! Alice Harrington kêu lên.
Scarlett nhớ ngay ra bà ta. Tính từ “đẫy đà” không mô tả được bà chút nào, đúng ra phải nói bà “mập ú và ồn ào”. Bà tiến về phía Scarlett, chân bước thật nhẹ nhàng, và kêu lên là rất mừng được gặp nàng.
- Tôi hy vọng cô sẽ yêu thích môn bóng chày, tôi chơi tồi lắm, và đội của tôi họ muốn loại tôi ra.
- Tôi chưa chơi môn ấy bao giờ!
- Thế lại càng tốt, cô sẽ có cơ may của người mới biết chơi.
Bà đưa cho nàng một cái chày.
- Đội băng xanh, cô nhập vào đó thì tuyệt, cô có cặp mắt thật khác thường. Mời cô đến gặp đồng đội, cô đến chắc phe tôi sẽ gặp may, phe tôi kém quá.
Đội của bà Alice – giờ là đội của Scarlett – có một ông lớn tuổi, mặc áo vải tweed, được giới thiệu là “Đại tướng Smith-Burns”, một đôi khoảng vài mươi tuổi. Emma và Chizzie Fulwich, cả hai đều mang kính. Đại tướng giới thiệu phe đối phương: Charlotte Montague, một phụ nữ cao lớn và mảnh mai, tóc xám bới rất đẹp, Desmond Grantley, anh họ của Alice cũng tròn vo như bà, và một cặp rất thanh tú, Geneviève và Ronald Bennet “Chú ý Ronald, Emma nói, anh ta hay ăn gian lắm”.
Đó là một trò chơi rất vui, Scarlett nghĩ thầm, và mùi cỏ mới cắt thoang thoảng dễ chịu hơn mùi hoa. Bản năng ăn thua bừng dậy trước khi bóng đến lượt nàng được ngay một cú hay và tiếp liền là một lời khen “tốt lắm”, và đại tướng lại vỗ lên vai nàng khi nàng vụt được quả bóng của Ronald ra xa trên thảm cỏ.
Cuộc chơi kết thúc. Alice lớn tiếng mời mọi người dùng trà. Bàn trà được đặt ngay dưới cây dẻ gai lớn toả bóng mát như mời chào – theo cách nhìn của John Morland. Anh đang chú ý nghe chuyện một phụ nữ trẻ ngồi trên ghế dài bên cạnh, nhưng vẫn đưa tay về phía Scarlett vẫy chào nàng. Các khách khác cũng đang ở đấy Scarlett được giới thiệu với Sir Francis Kinsman, một người duyên dáng có phong thái một gã phóng đãng về già, cùng với vợ ông, và với giọng quả quyết, nàng vờ nhắc đến chồng bà Alice, ông Henry, người đã dự cuộc đi săn ở Bart.
- Hẳn nhiên, bà vợ của Henry không thích bị ngắt lời, và cố giữ vẻ lịch sự một cách lạnh lùng. “Đây là bà Louisa Ferncliff đáng kính!, Alice giới thiệu, vẻ vui thích rõ rệt, Scarlett mỉm cười, hỏi thăm: “Bà có khoẻ không”, rồi im lặng. Nàng nghĩ là bà đáng kính không thích người ta gọi mình cụt lủn, là Louisa, và rõ ràng là không nên gọi mọi người là “đáng kính”. Nhất là khi họ có vẻ mong John Morland bóng gió gợi ý chuyện hôn hít gì đó ở chỗ khuất, mà điều đó thì chẳng có gì là “đáng kính” cả.
Desmond Grantley đưa ghế mời Scarlett ngồi và xin phép được đem cho nàng món xănguých và bánh ngọt.
Scarlett đồng ý. Nàng ngắm những người mà Colum thường gọi là “quí tộc” với giọng khinh miệt, và nàng lại thầm nhủ là anh ấy không nên tỏ ra cố chấp như thế. Họ cũng thật sự đáng mến. Nàng tin chắc như vậy, và nàng vui chơi thoải mái với họ.
***
Sau buổi trà, Alice Harrington đưa nàng lên phòng dành cho nàng. Con đường dài xuyên qua các phòng khách cũ kỹ, đến chân cầu thang trải tấm thảm mòn và một hành lang trơ ván. Căn phòng rộng, nhưng bày biện nghèo nàn, giấy phủ tường đã bạc màu.
- Sarah đã dỡ hành lý của cô xuống rồi. Nếu cô bằng lòng thì nó sẽ đến đây vào bảy giờ để giúp cô tắm và thay quần áo. Tám giờ mời cô ăn tối.
Scarlett thân mật:
- Xin bà tin cho, như thế nầy là tốt quá rồi.
- Trên bàn viết có sẵn giấy bút, sách để trên bàn nầy, nếu cô còn cần cái gì khác nữa, thì…
- Chúa ơi, không đâu, Alice ạ! Tôi làm mất hết thì giờ của bà, bà còn biết bao nhiêu khách nữa.
Nàng cầm lên một quyển sách.
- Tôi muốn đọc quyển nầy quá, đã nhiều năm rồi mà chưa được.
Đúng là nàng muốn thoát khỏi câu chuyện lải nhải vừa chán ngắt lại vừa ồn ào của Alice về phẩm chất của dòng họ Desmond. Cũng không lạ nếu bà ấy ngại ngùng khi định mời mình. Scarlett nghĩ thầm, bà thừa biết người anh họ của bà không có mảy may gì có thể làm rung động trái tim phụ nữ. Có lẽ bà đã biết mình là một goá phụ giàu có, và muốn giúp anh ta thử lòng mình đầu tiên, mà không ai biết gì. Tiếc quá, Ailce ạ, anh chàng chẳng có chút cơ may nào đâu, không một chút nào.
Khi Alice vừa đi ra, cô hầu được giao nhiệm vụ chăm sóc Scarlett đến gõ cửa, bước vào và cúi chào với nụ cười tươi tắn:
- Em được vinh dự giúp mặc áo cho bà O Hara, cô nói.
- Khi nào thì các rương được đem đến ạ!
- Rương ư? Rương nào? -
Cô hầu đưa tay che miệng, lẳng lặng than thở.
- Em nên ngồi xuống đi, Scarlett nói! Tôi muốn hỏi em đôi điều.
Cô gái tỏ vẻ vui sướng, Scarlett thấy lòng mình trĩu nặng khi nàng nhận ra sự dại dột vô bờ của mình. Tệ nữa là chẳng có đi săn đi bắn nào cả. Săn bắn thường vào mùa thu, mùa đông, Nếu Sir John Morland tổ chức một cuộc săn, thì chỉ là muốn khoe ngựa mình với người bạn Mỹ thôi. Rất tệ hại hoặc gần như tệ hại là bữa điểm tâm các bà mặc một bộ, bữa trưa thay đổi bộ khác, buổi chiều một bộ khác, bữa ăn buổi tối một bộ khác nữa, và không bao giờ mặc một bộ đến hai lần. Scarlett có hai áo dài mặc ban ngày, một bộ đến hai lần. Scarlett có hai áo dài mặc ban ngày, một áo dạ hội và bộ quần áo đi ngựa. Trở lại Ballihara để lấy thêm các bộ khác cũng chẳng được gì. Bà thợ may Scanlon đã phải thức suốt đêm để may các bộ quần áo cho nàng mang theo. Còn các bộ quần áo nàng sắm cho chuyến về Mỹ thì đã lỗi thời lắm rồi.
- Mai sớm tôi sẽ đi thôi, Scarlett nói.
- Ồ không! Cô hầu kêu lên, bà O Hara không thể làm thế được! Họ có làm gì đi nữa thì có quan hệ gì đến bà đâu! Họ là người Anh mà.
Scarlett mỉm cười.
- Sarah, như vậy em muốn nói chúng ta khác với họ, có phải vậy không! Sao em lại biết tôi là bà O Hara!
- Mọi người trong quận đều biết, cô gái hãnh diện trả lời ít ra là tất cả dân Ireland.
Scarlett lại mỉm cười, nàng thấy dễ chịu hơn.
- Sarah, em hãy nói cho tôi biết về những người Anh ở đây. Nàng chắc rằng những cô hầu phải biết mọi chuyện về mọi người, thường là như vậy.
Sarah không làm nàng thất vọng. Khi Scarlett xuống ăn tối, nàng đã được miễn nhiễm trước thói trưởng giả học đòi. Nàng biết rõ về những người khách mời khác còn hơn mẹ ruột họ nữa. Dù vậy, nàng vẫn cảm thấy mình vụng về, và nàng giận John Morland. Anh ấy chỉ nói: “Áo dài nhẹ vào ban ngày, còn buổi chiều và dạ hội thì mặc cái gì đó hở vai”.
Những phụ nữ khác ăn mặc và trang sức như những bà hoàng, nàng nghĩ thầm, còn nàng lại không đem theo chuỗi ngọc, cả những hoa tai nạm kim cương. Hơn nữa, nàng tin chắc rằng dưới mắt mọi người, chiếc áo dài của nàng đương nhiên là tác phẩm của bà thợ vườn. Nàng nghiến chặt răng và quyết định cứ nhởn nhơ vui chơi bất chấp tất cả. Cứ mà vui chơi cho thoả thích, mình sẽ không bao giờ còn được mời đi đâu khác nữa.
Quả có rất nhiều điều làm nàng thích thú. Ngoài cuộc chơi bóng chày, người ta còn đi thuyền trên hồ, lại có cả cuộc thi bắn cung, và một trò chơi gọi là quần vợt, là hai sinh hoạt hiện đang được ưa chuộng nhất, người ta nói với nàng như vậy.
Ngày thứ bảy, sau bữa ăn tối, người ta đem đến phòng khách rất nhiều giỏ lớn trong đó có để y phục đủ loại Mỗi người lục lọi lấy cho mình một bộ. Mọi việc diễn ra giữa những tràng cười vỡ bụng và với cái vẻ cóc cần e dè, khiến Scarlett rất thích. Henry Harrington phủ lên người nàng chiếc áo choàng bằng lụa có đuôi rất dài, lấp lánh vẩy bạc, và đặt lên đầu nàng một mũ miện có trang sức bằng vàng giả.
- Tối nay, cô sẽ là Titama! Ông ta nói.
Đàn ông, đàn bà phải mặc những bộ đồ mà họ lấy được trong giỏ, phải kêu to lên là họ đóng vai gì, rồi chạy ngang căn phòng lớn theo một trò chơi không luật lệ gì rõ rệt, chỉ có núp lại sau ghế bành hoặc đuổi bắt nhau…
John Morland, che mặt bằng một cái đầu sư tử to tướng, nói với giọng như xin lỗi.
- Tôi biết chuyện nầy rất buồn cười, nhưng đêm nay là đêm lễ Thánh Jean, và chúng ta có quyền điên lên một chút.
- Tôi hết sức không bằng lòng về anh. Bart ạ, nàng đáp! Anh không phải là chỗ dựa tin cậy cho phụ nữ. Tại sao anh không nói với tôi là sẽ phải cần đến một chục cái áo dài!
- Thế sao! Chúa ơi! tôi không bao giờ để ý các bà mặc áo gì. Tôi không hiểu sao các bà lại kiểu cách đến thế.
Với thời gian họ chán dần các cuộc chơi, buổi hoàng hôn kéo dài, rất dài của Ireland cũng đã chấm dứt.
- Trời tối rồi, Ailce kêu lên. Ta đi xem lửa đi!
Scarlett như có mặc cảm phạm lỗi. Đáng lẽ nàng phải ở Ballihara. Đêm lễ Thánh Jean đối với người nông dân cũng quan trọng như lễ Thánh nữ Brigid. Những ngọn lửa vui mừng đánh dấu thời kỳ chuyển mùa trong năm, đó là lúc đêm ngắn nhất, đàn thú và mùa màng như được một sức mạnh huyền bí bảo vệ.
Khi tất cả bước ra thảm cỏ, họ thấy ánh lửa bùng lên xa xa, và nghe điệu nhạc gic Ireland, Scarlett biết đó là Ballihara. Bà O Hara lẽ ra phải dự lễ. Cũng như lẽ ra nàng phải có mặt ở đó vào buổi bình minh, khi đàn thú bước qua tro của đống lửa đêm qua. Colum nói với nàng rằng không nên đến dự buổi dạ hội của gã người Anh.
Dù nàng tin hay không, những tập tục cổ truyền vẫn có tầm quan trọng rất lớn đối với người Ireland. Nàng đã từng nổi giận về chuyện đó: mê tín dị đoan không chi phối được cuộc đời nàng. Nhưng bây giờ, nàng tự nhủ mình đã lầm.
- Cô tiếc là không có mặt ở Ballihara lúc nầy phải không! Bart hỏi.
- Anh cũng vậy, theo tôi biết, anh cũng không dự lễ Thánh Jean ở nhà, nàng lạnh lùng đáp lại.
- Vì ở chỗ tôi, họ không cần đến tôi, anh ta đáp với giọng buồn buồn. Tôi đã đến đấy một lần. Tôi đã nghĩ rằng trong đó hàm chứa chút đạo lý dân gian cổ truyền nào đó, đằng sau giai thoại về đống tro mà đàn thú bước qua. Đó là điều lành cho móng đế của thú vật hay một cái gì đại loại như thế. Tôi muốn thử điều đó đối với những con ngựa.
- Thế có tốt không?
- Tôi không biết. Không khí vui vẻ của cuộc lễ biến mất khi tôi đến nơi, tôi cũng không nài người ta tiếp tục.
- Tôi phải đi khỏi đây, Scarlett ấp úng.
- Phi lý! Cô là người linh hoạt duy nhất ở đây và lại là người Mỹ! Scarlett, cô là đoá hoa xứ lạ giữa đám cỏ hoang.
Nàng không hề nhìn mọi việc như vậy. Nhưng điều đó cũng không phải là không có căn cứ. Người ta có cảm tình với khách đến từ xa. Nàng thấy nhẹ người hơn, cho đến khi nàng nghe “Bà đáng kính” Louisa Ferncliff tuyên bố.
- Họ không vui thích nữa sao! Tôi thích người Ireland khi họ tỏ ra ngoại đạo và hoang sơ. Điều đó sẽ không làm cho tôi khó chịu khi sống ở Ireland, nếu họ không quá khờ khạo và lười khác.
- Scarlett thầm nguyện trong lòng nàng sẽ tạ lỗi với Colum ngay khi trở về. Không bao giờ nàng lìa bỏ xứ sở nầy, lìa bỏ những người thân của nàng.
Scarlett ạ! Có ai trong đời lại không bao giờ phạm sai lầm đâu! Em phải tìm hiểu thật sự những người đó là ai, nếu không em làm sao hiểu được điều ấy! Hãy lau nước mắt, và lên ngựa đi thăm cánh đồng. Những người làm công đã bắt đầu dựng những đụn rơm rồi đấy.
Scarlett hôn lên má người anh họ. Anh ấy đã không nói câu: “Anh đã báo trước với em kia mà”.
Suốt những tuần lễ sau đó, Scarlett được mời đến dự hai cuộc tiếp tân, do những vị khách gặp nàng ở nhà Alice Harrington. Mỗi lần như thế, nàng phải viết thư từ chối một cách cầu kỳ, nhưng phù hợp với lẽ thường.
Khi các đụn rơm đã chất xong, nàng cho thợ làm cái sân cỏ sau nhà, hiện còn rất tồi tàn. Cỏ có lẽ sẽ mọc lại vào hè năm sau, và Cat rất thích chơi bóng chày. Điếu đó ít nhất cũng đem đến niềm vui.
Lúa mì vàng óng, gần đến ngày gặt, chợt có một người đi ngựa đem đến cho nàng một phong thư, anh ta xin xuống bếp uống một tách trà hay “một món gì hợp với nam giới”, chờ nàng thảo thư trả lời để đem đi.
Charlotte Montague muốn được đến thăm nàng, nếu nàng cho phép.
Ai vậy kìa! Scarlett lục lọi trong trí nhớ gần mười phút mới nhớ ra bà ấy: một phụ nữ luống tuổi, dễ mến, kín đáo, nàng đã gặp ở nhà Harrington. Nàng cũng nhớ lại, buổi tối lễ thánh Jean, bà Montague đã không chạy nháo nhào khắp nơi như người da đỏ lên cơn điên. Gần như bà lánh mặt sau bữa ăn tối. Điều đó cũng không làm kém đi tính chất Anh trong bà chút nào. Nhưng bà ấy muốn gì thế nhỉ! Tính tò mò của Scarlett bị kích thích. Bức thư chỉ nói: “có một vấn đề có lợi lớn cho cả hai chúng ta”.
Nàng đích thân xuống bếp để trao cho người đưa thư của bà Montague một bức thư mời bà đến dùng bữa trà vào xế trưa. Nàng biết rằng làm như thế là dẫm đạp lên quyền hành của bà Fitz, nên nàng ý tứ không vào hẳn nhà bếp mà dừng lại ở hành lang. Nhưng, dù sao đó cũng là bếp của nhà nàng chứ! Và Cat mỗi ngày đã chơi ở đấy hàng giờ, sao nàng lại không vào được!
Scarlett toan mặc chiếc áo dài màu hồng để tiếp bà Montague. Áo ấy ít làm nghẹt thở hơn mấy cái váy Galway, mà buổi xế trưa thì lại rất nóng – ít ra là ở Ireland. Nhưng rồi nàng vẫn trả áo vào tủ. Cố ra vẻ đi ngược lại bản chất thật của mình để làm gì.
Nàng bảo làm món barm brack cho buổi uống trà thay cho bánh mì sữa như mọi khi.
Charlotte Montague mặc váy và áo veste bằng vải lanh màu xám, với yếm đăng ten mà Scarlett chỉ muốn sờ vào Chưa bao giờ nàng thấy bộ trang phục dày và may khéo đến thế.
Bà khách bỏ găng tay da dê màu xám, mũ cắm lông chim trước khi ngồi vào ghế bành bên cạnh bàn trà.
- Cảm ơn Bà O Hara đã tiếp tôi. Tôi chắc rằng bà chẳng muốn mất thì giờ bàn chuyện thời tiết, mà bà muốn biết ngay tại sao tôi lại đến đây phải không nào!
- Trong giọng nói và tiếng cười của bà Montague có một cái gì khang khác đáng để ý.
- Tôi tò mò đến chết đi được, – Scarlett nói, bà khách bắt đầu câu chuyện làm nàng rất bằng lòng.
- Tôi được biết bà là một phụ nữ doanh nghiệp làm ăn phát tài, ở đây cũng như ở Mỹ… xin bà đừng ngại. Điều tôi biết, tôi giữ kín đó là con chủ bài quí báu nhất của tôi. Một con chủ bài khác, như bà biết đấy, là tôi có phương tiện thu thập thông tin mà nhiều người không biết. Về phần tôi, tôi cũng là một nữ doanh nhân. Tôi muốn nói chuyện với bà về việc ấy, nếu bà cho phép.
Scarlett chỉ im lặng gật đầu. Người phụ nữ nầy biết gì về nàng! Và bằng cách nào!
Bà Montague nói đại khái là muốn “dàn xếp công việc”. Bà là thứ nữ của một vị con trai thứ một gia đình quý tộc và đã thành hôn với con thứ của một gia đình quý tộc khác. Ngay cả trước khi chồng bà chết trong một tai nạn đi săn, bà đã rất buồn nản vì bị ông chồng gạt bà ra ngoài rìa mọi công việc, chỉ cố giữ lấy cái danh giá bề ngoài và sống cuộc sống của những kẻ dòng dõi và luôn chạy theo tiền. Khi trở thành goá phụ, bà bị họ hàng ghẻ lạnh, không sao chịu nổi.
Bà thông minh, có học thức, có khiếu thẩm mỹ và giao tiếp tốt với những gia đình quyền quý ở Ireland. Bấy nhiêu phẩm chất bà đều biết kèm theo tính kín đáo và thạo tin, vận dụng có lợi cả.
- Cũng có thể nói tôi là một người bạn và một người đóng vai chủ nhà tiếp khách chuyên nghiệp. Tôi có thể làm cố vấn trên nhiều vấn đề cách ăn mặc, giải trí, trang trí nội thất, thu xếp các lễ cưới hỏi hoặc chuyện kiện tụng. Thợ cắt may, thợ giầy, thợ kim hoàn, người buôn bán bàn ghế, và thảm dệt đều thù lao cho tôi rất hậu. Tôi khéo tay, có khiếu và rất ít người tỏ ra hoài nghi về việc trả công hậu hĩ cho tôi. Dù sao đi nữa, ngay cả khi trường hợp ấy xảy ra, người ta thích làm như không biết gì cả, hoặc vì quá thoả mãn nên bất cần, nhất khi điều ấy chẳng làm họ tốn hao gì.
Scarlett vừa thấy bị đụng chạm vừa như bị lôi cuốn. Thế quái nào mà bà lại thú nhận mọi chuyện như thế, và lại chính là với nàng!
- Bà O Hara, tôi nói tất cả điều đó với bà vì tôi tin chắc bà không phải là một người thiếu thông minh. Có thể bà sẽ tự hỏi, rất đúng thôi, những chuyện tôi đề nghị giúp bà phải chăng chỉ xuất phát từ thiện chí, như người ta thường nói. Không, thiện chí không có trong tâm hồn tôi, trừ khi nói cho cùng, nó đem lại lợi ích cho cá nhân tôi. Đề nghị của tôi với bà hoàn toàn có tính cách làm ăn. Bà còn đáng giá hơn cả cuộc tiếp tân thảm hại do một bà bé nhỏ và thảm hại như Alice Harington tổ chức. Bà có sắc đẹp, trí thông minh và có tiền. Nếu bà tin cậy giao phó cho tôi, tôi sẽ làm cho bà trở thành một phụ nữ được người ta khâm phục nhất, quí giá nhất xứ Ireland. Phải mất độ hai hay ba năm. Sau đó cả thế giới sẽ mở rộng đối với bà, và lúc ấy bà muốn làm gì tuỳ ý bà. Bà sẽ nổi tiếng – và tôi sẽ có khá tiền để về sống sang trọng.
Bà Montague mỉm cười.
- Tôi đã đợi gần hai mươi năm nay mới có một người như bà xuất hiện.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: