truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Harry Potter Và Tên tù nhân ngục Azkaban – Chương 22 (End) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 22 – LẠI HỘP THƯ CÚ
- Harry.
Hermione kéo tay áo của Harry, nhìn chăm chú vào đồng hồ đeo tay của cô bé:
- Tụi mình còn đúng mười phút để quay trở xuống bệnh thất mà không bị ai nhìn thấy hết… phải xuống trước khi thầy Dumbledore khóa cửa buồng bệnh….
Harry đành thôi không nhìn đăm đăm lên bầu trời, thẫn thời nói:
- Ừ… tụi mình đi thôi….
Tụi nó lén qua hành lang phía sau và đi xuống một cầu thang xoắn bằng đá cực kỳ chật hẹp. Khi tới được chân cầu thang, chợt nghe có tiếng động, lập tức tụi nhỏ dán sát mình vô tường và dỏng tai lắng nghe. Có vẻ như thầy Snape và ông Fudge đang đi tới. Họ đang đi rất nhanh dọc hành lang dưới chân cầu thang. Tiếng thầy Snape:
-… chỉ mong sao cho cụ Dumbledore đừng gây thêm khó khăn. Cái hôn của giám ngục Azkhaban sẽ được thực hiện ngay lập tức chứ?.
- Ngay khi Macnair trở lại cùng bọn giám ngục Azkhaban. Toàn bộ vụ tên tù vượt ngục Black thiệt là mất thể diện. Tôi không thể nói hết được với ông là tôi mong ngóng biết chừng nào được báo tin cho họ tờ Nhật báo tiên tri biết là cuối cùng chúng ta đã tóm được tên tù đó… Tôi dám nói là thể nào họ cũng sẽ đòi phỏng vấn ông đó, ông Snape à… và một khi cậu bé Harry tỉnh táo lại, tôi cũng mong cậu sẽ kể cho tờ Tiên tri nghe là ông đã cứu được cậu bé như thế nào….
Harry nghiến răng. Nó bắt gặp nụ cười tự phụ của thầy Snape khi thầy và ông Fudge đi ngang qua chỗ hai đứa tụi nó đang ẩn nấp. Tiếng chân của họ xa dần, Harry và Hermione chờ thêm một chút nữa để yên trí là họ đã đi thật rồi, rồi mới bắt đầu chạy về hướng ngược lại. Chạy xuống một cầu thang nữa, rồi một cầu thang khác nữa, chạy dọc theo hành lang… bỗng nhiên tụi nó nghe tiếng cười khúc khích phía trước.
Harry nắm chặt cổ tay Hermione, nói khẽ:
- Con quỷ Peeves, tránh vô đây!.
Hai đứa xẹt vô một phòng học trống ở bên trái, vừa kịp lúc. Cỏ vẻ như Peeves đang tưng tưng dọc hành lang một cách hồ hởi phấn khởi, trong tinh thần sẵn sàng quậy và cười đến sút đầu ra.
Hermione ép tai vô cửa phòng lắng nghe. Cô bé thì thầm:
- Ôi… hắn tệ hại quá! Mình cá là hắn hí hửng khoái chí vì bọn giám ngục Azkhaban sắp đến để hớp hồn chú Sirius….
Cô bé kiểm tra giờ, kêu lên:
- Chỉ còn ba phút nữa thôi, Harry….
Tụi nó phải đợi cho đến khi cái giọng hả hê của Peeves mất hút ở tuốt đàng xa, rồi mới lẻn ra khỏi phòng và lại ù chạy. Harry vừa thở hổn hển vừa nói:
- Hermione à… chuyện gì sẽ xảy ra… nếu tụi mình không thể trở vô phòng bệnh thất… trước khi thầy Dumbledore khóa cửa phòng?.
Hermione rên rỉ:
- Mình không muốn nghĩ đến điều đó!.
Cô bé lại nhìn đồng hồ:
- Còn một phút nữa thôi!.
Tụi nó chạy đến cuối hành lang có lối vào bệnh thất, Hermione chăm chú lắng nghe rồi nói:
- Được rồi… mình nghe tiếng thầy Dumbledore rồi. Đi mau, Harry!.
Hai đứa rón rén đi men theo hành lang. Cánh cửa phòng mở ra, tụi nó nhìn thấy lưng của thầy Dumbledore, và nghe tiếng thầy đang nói:
- Thầy sắp sửa khóa cửa nhốt các con trong này. Còn năm phút nữa thì đến nửa đêm, Granger, chỉ trong ba vòng quay là phải xong. Chúc các con may mắn..
Thầy Dumbledore bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Hoảng kinh hồn vía, Harry và Hermione chạy ào tới trước. Cụ Dumbledore ngước nhìn lên và một nụ cười tươi nở rộng dưới bộ ria bạc dài thòng. Cụ hỏi nhỏ:
- Sao?.
Harry nói, hụt cả hơi:
- Tụi con làm xong rồi!, Chú Sirius đã thoát, đã cưỡi con Buckbeak bay đi!.
Cụ Dumbledore tươi cười với hai đứa nhỏ:
- Giỏi lắm, thầy nghĩ là….
Cụ Dumbledore dừng lại, chăm chú lắng nghe xem có tiếng động nào bên trong bệnh thất không:
- Xong, thầy nghĩ là hai đứa con cũng vừa đi xong. Các con vô được rồi… Vô đi… thầy sẽ khóa cửa nhốt các con lại….
Harry và Hermione lướt vô trong phòng bệnh. Căn phòng trống vắng, ngoại trừ Ron vẫn còn nằm bất động trên cái giường ở cuối phòng.
Khi tiếng khóa cửa vang lên đàng sau Harry và Hermione, thì tụi nó đã bò lên giường rồi. Hermione cất cái Xoay thời gian vô trong áo. Chỉ lát sau, bà Pomfrey sải chân bước dài ra khỏi Văn phòng của mình:
- Tôi nghe như ông Hiệu trưởng đi rồi thì phải? Bây giờ tôi được phép chăm sóc bệnh nhân của tôi chưa?.
Bà Pomfrey đang ở trong trạng thái không vui chút nào. Harry và Hermione nghĩ tốt nhứt là tụi nó nên ngoan ngoãn nhận mấy thỏi sôcôla mà ăn cho xong. Bà Pomfrey đứng cạnh tụi nó, để chắc chắn là tụi có có ăn hết mớ sôcôla ấy. Nhưng Harry không thể nào nuốt nổi. Nó và Hermione đang hồi hộp chờ đợi, nghe ngóng, thần kinh tụi nó căng như dây đàn.
Và rồi, khi bốc tới miếng sôcôla thứ tư của bà Pomfrey, thì tụi nó nghe có tiếng gầm giận dữ đang dội lại từ xa, đâu đó nghe như từ phía trên đầu…
Bà Pomfrey hoảng hốt nói:
- Cái gì nữa đó?.
Giờ đây tụi nó có thể nghe thấy giọng nói giận dữ đó càng lúc càng lớn hơn. Bà Pomfrey trừng mắt ngó ra cửa.
- Hết sức nói! Họ đánh thức tất cả mọi người dậy mất! Họ nghĩ họ đang làm gì kia chứ?.
Harry cố dỏng tai nghe tiếng người đang nói, càng lúc càng gần hơn…
- Chắc là hắn đã làm phép Độn thổ rồi, ông Snape à. Lẽ ra chúng ta nên để người lại canh hắn trong phòng. Nếu mà chuyện này lộ ra….
Thầy Snape rống lên, bây giờ thì tiếng của thầy nghe sát ngoài cửa:
- HẮN KHÔNG ĐỘN THỔ, NGƯỜI TA KHÔNG THỂ ĐỘN THỔ HAY HIỆN HÌNH BÊN TRONG LÂU ĐÀI NÀY! CHUYỆN – NÀY – NHỨT – ĐỊNH – CÓ – DÍNH – DÁNG – TỚI – HARRY POTTER!.
- Ông Snape, nói năng có lý một chút coi… Harry đang bị khoá nhốt trong phòng mà….
RẦM!
Cánh cửa phòng bệnh mở bung ra.
Cả thầy Snape, ông Fudge và cụ Dumbledore đều sải bước chân đi vào phòng. Chỉ có một mình cụ Dumbledore là trông vẻ mặt tỉnh bơ. Đúng ra là trông cụ có vẻ như khoái chí thầm nữa là khác. Ông Fudge thì tỏ ra giận dữ. Nhưng thầy Snape thì không còn là thầy nữa. Ông thét:
- KHAI RA ĐI, POTTER! TRÒ ĐÃ LÀM GÌ?.
Bà Pomfrey rít lên the thé:
- Giáo sư Snape! Ông phải biết tự kiềm chế chứ!.
- Ông Snape, coi đây nè. Hãy lý luận cho hợp lý một chút: cửa thì bị khoá, chúng ta vừa thấy đó….
- CHÚNG GIÚP HẮN ĐÀO TẨU, TÔI BIẾT MÀ!.
Thầy Snape rống lên, chỉ tay vào mặt Harry và Hermione. Gương mặt thầy vặn vẹo méo mó, nước miếng văng tùm lum.
Ông Fudge quát lên:
- Bình tĩnh nào! Ông đang nói năng loạn xạ vô nghĩa lý!.
Thầy Snape rít qua kẽ răng:
- ÔNG KHÔNG BIẾT POTTER ĐÂU! NÓ ĐÃ LÀM CHUYỆN ĐÓ, TÔI BIẾT LÀ NÓ ĐÃ LÀM CHUYỆN ĐÓ!.
Cụ Dumbledore nhẹ nhàng nói:
- Thôi được rồi, thầy Snape à! Hãy suy nghĩ điều anh vừa nói. Cánh cửa này đã được khoá từ khi tôi rời khỏi phòng bệnh cách đây mười phút. Bà Pomfrey, bà có thấy mấy đứa trẻ này ra khỏi giường không?.
- Dĩ nhiên là không!.
Bà Pomfrey sừng sộ:
- Tôi đã ở bên cạnh chúng từ khi ông rời khỏi nơi này..
Cụ Dumbledore bình tĩnh nói:
- Đó, anh Snape, anh thấy đó. Trừ khi anh cho là Harry và Hermione có thể có mặt ở hai nơi cùng một lúc, còn thì tôi cho rằng chúng ta không có lý do gì để quấy rầy chúng thêm nữa..
Thầy Snape đứng đó, giận sùi bọt mép, trợn mắt ngó hết ông Fudge đến cụ Dumbledore. Ông Fudge thì hoàn toàn sửng sốt trước thái độ của thầy Snape, còn cụ Dumbledore thì nhấp nháy cặp mắt long lanh sau cặp kiếng hình nửa vầng trăng. Thầy Snape quay phắt người lại, vạt áo chùng phất một vòng, thầy hùng hùng hổ hổ bước ra phỏi phòng.
Ông Fudge ngó đau đáu theo thầy Snape, bảo:
- Ông ta có vẻ không được thăng bằng. Cụ Dumbledore à, nếu tôi là cụ thì tôi sẽ để mắt trông chừng ông ta..
Cụ Dumbledore nhẹ nhàng nói:
- Ồ, không phải ông ta không được thăng bằng. Ông ta chỉ bị một nỗi thất vọng nghiêm trọng!.
Ông Fudge thở khì một cái:
- Ông ta đâu phải là người duy nhất thất vọng đâu! Nhật báo tiên tri sẽ tha hồ tán hươu tán vượn! Sirius đã sa lưới pháp luật, nhưng rồi lại trượt qua kẽ ngón tay chúng ta một lần nữa! Bây giờ họ chỉ cần thổi câu chuyện đào thoát của con Bằng Mã lên là thiên hạ tha hồ xúm lại cười tôi! Thôi, tôi phải đi đây, để báo cáo cho Bộ Pháp thuật….
Cụ Dumbledore hỏi:
- Còn bọn giám ngục Azkhaban? Bây giờ cho bọn chúng rút khỏi trường Hogwarts của tôi được rồi chứ?.
Ông Fudge lùa mấy ngón tay qua mớ tóc thưa trên đầu:
- Ờ… vâng, bọn chúng sẽ phải đi thôi. Thật không thể nào tưởng tượng nổi là bọn chúng lại toan đặt cái hôn lên một đứa trẻ vô tội… hoàn toàn vượt ra ngoài sự kiểm soát. Không, tôi sẽ tống chúng trở lại canh ngục Azkhaban ngay đêm nay! Có lẽ chúng ta phải tính đến chuyện phái những con rồng đến gác cổng trường Hogwarts….
Cụ Dumbledore nói với một nụ cười chớp tắt ném cho Harry và Hermione:
- Lão Hagrid sẽ khoái lắm đó!.
Khi ông Fudge ra khỏi phòng bệnh, bà pom vội vã đi tới cánh cửa và khoá nó lại lần nữa. Rồi bà vừa giận dữ lằm bằm với chính mình, vừa đi vô văn phòng của mình.
Từ cuối phòng, vang lên một tiếng rên khẽ. Ron đã tỉnh. Harry và Hermione có thể nhìn thấy Ron ngồi dậy, dụi mắt, nhìn quanh. Nó rên rỉ:
- Chuyện… chuyện gì đã xảy ra? Harry à? Sao tụi mình lại ở đây? Chú Sirius đâu? Thầy Lupin đâu? Chuyện gì đang xảy ra vậy?.
Harry và Hermione đưa mắt nhìn nhau, rồi Harry vừa lấy cho mình mấy miếng sôcôla, vừa bảo Hermione:
- Bồ giải thích đi!.
oOo
Khi Harry, Ron và Hermione rời bệnh thất vào trưa hôm sau, tụi nó nhận thấy cả toà lâu đài đã trống vắng. Cơn nóng đến lột da và kỳ thi kết thúc có nghĩa là mọi người đã kéo nhau đi thăm làng Hogsmeade cả rồi. Tuy nhiên, cả Ron và Hermione đều không cảm thấy thích đi, cho nên hai đứa nó cùng Harry chơi lang thang trong sân trường, tiếp tục nói về những biến cố phi thường xảy ra vào đêm hôm trước, và thắc mắc không biết bây giờ chú Sirius và thầy Lupin đang ở đâu.
Harry ngồi bên bờ hồ, ngắm những con mực khổng lồ vung vẩy mấy cái xúc tu trong nước một cách lười nhác. Nó không để ý đến câu chuyện đang nói khi đưa mắt nhìn qua bên kia bờ hồ. Chỉ mới đêm hồi hôm qua thôi, từ bên đó, con hươu đã phi nước đại về phía Harry.
Một cái bóng đổ xuống chỗ bọn trẻ ngồi,Tụi nó ngước nhìn lên và thấy ngay lão Hagrid mắt kèm nhèm đang chùi gương mặt mướt mồ hôi bằng một trong những cái khăn tay bự bằng tấm khăn trải bàn của lão. Lão toe toét cười với ba đứa nhỏ và ngồi xuống bên cạnh chúng:
- Bác biết lẽ ra bác không nên vui sau những chuyện đã xảy ra hồi tối hôm qua. Ý bác nói đến vụ Black lại trốn thoát, và những chuyện khác… nhưng mà các cháu đoán thử coi….
Ba đứa nhỏ giả bộ tò mò hỏi:
- Chuyện gì vậy bác?.
- Beaky ấy mà! Nó trốn thoát rồi! Nó đã tự do! Bác đã ăn mừng suốt cả đêm!.
- Thiệt là tuyệt vời!.
Hermione nói, ánh mắt nhìn Ron quở trách khi thấy Ron có vẻ như sắp phá ra cười.
Lão Hagrid ngó mông lung ra sân trường, lẩm bẩm:
- Ừ… chắc là bác đã cột nó không chặt… Hồi sáng này bác vẫn còn lo lắng… bác nghĩ nó có thể đụng đầu phải giáo sư Lupin trong sân, nhưng thầy Lupin nói hồi hôm qua ổng không hề ăn cái gì hết….
Harry nhanh nhẩu hỏi:
- Bác nói cái gì?.
Nụ cười của lão Hagrid hơi héo đi một tí:
- Mèn ơi, các cháu chưa nghe gì hả?.
Lão Hagrid hạ thấp giọng, mặc dù chung quanh chẳng có lấy một người nào khác:
- Ờ… hồi sáng này thầy Snape đã nói cho cả nhà Slytherin biết… bây giờ thì chắc là mọi người đều đã biết… Giáo sư Lupin chính là một người sói, hiểu không? Và hồi hôm, ổng bị sổng ra ngoài sân này. Dĩ nhiên bây giờ thì ổng đang thu xếp hành lý….
Harry giật mình kêu lên:
- Thầy đang thu xếp hành lý? Tại sao vậy?.
Lão Hagrid tỏ ra ngạc nhiên vì chuyện vậy mà Harry cũng phải hỏi:
- Để ra đi chứ sao nữa? Việc đầu tiên ổng phải làm ngay buổi sáng nay là xin nghỉ dạy. Ổng nói ổng không thể liều lĩnh để cho chuyện đó xảy ra thêm một lần nữa….
Harry lật đật đứng dậy. Nó nói với Ron và Hermione:
- Mình phải đến gặp thầy.
- Nhưng nếu thầy xin nghỉ….
-… tụi mình đâu có thể làm gì được đâu….
- Mình không cần biết. Mình vẫn muốn đến gặp thầy. Mình sẽ quay lại gặp hai bồ ở đây.
oOo
Cửa văn phòng của thầy Lupin để mở. Thầy đã đóng gói gần hết đồ đạc của thầy lại. Cái bồn vốn chứa lũ Grindylow giờ trống rỗng đứng bên cạnh cái vali cũ kỹ mòn sơn đang mở nắp và chất gần đầy. Thầy Lupin đang cúi xuống cái gì đó trên bàn làm việc của thầy và chỉ ngẩng đầu lên khi Harry gõ cửa.
Thầy Lupin mỉm cười
- Thầy đã nhìn thấy con đến.
Thầy chỉ vào tấm giấy da trải trên bàn mà lúc nãy thầy đang chăm chú xem xét. Đó là tấm bản đồ của Đạo tặc.
Harry nói:
- Con vừa mới gặp bác Hagrid, bác ấy nói thầy đã xin nghỉ dạy. Có đúng thế không hở thầy?.
Thầy Lupin bắt đầu mở ngăn kéo bàn giấy và lấy các thứ ở bên trong ra.
- Thầy e là đúng như vậy!.
Harry nói:
- Tại sao? Bộ Pháp thuật có buộc tội thầy giúp đỡ chú Sirius đào tẩu đâu, đúng không thầy?.
Thầy Lupin bước tới cánh cửa, khép nó lại phía sau Harry:
- Không, giáo sư Dumbledore đã tìm cách thuyết phục ông Fudge rằng thầy chỉ cố gắng cứu mạng các con. Và đó là giọt nước làm tràn ly đối với thầy Snape. Thầy nghĩ chắc vụ mất huy chương Merlin làm ổng tức lắm. Thành ra hồi sáng này lúc ăn điểm tâm, ổng… ờ… tình cờ để lộ ra chuyện thầy là người sói.
Harry nói:
- Thầy đừng bỏ đi chỉ vì chuyện đó!.
Thầy Lupin mỉm cười một cách khổ sở:
- Ngày mai vào giờ này thì lũ cú từ các phụ huynh học sinh sẽ bay đến… Người ta đâu có muốn cho một người sói dạy con cái của họ đâu, Harry. Và ngay sau cái đêm hôm qua, thầy cũng nhận ra họ có lý. Thầy rất có thể cắn nhầm các con… Không thể để cho điều đó xảy ra lần nữa.
Harry nói:
- Thầy là Giáo sư bộ môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám giỏi nhứt mà tụi con từng được học! Xin thầy đừng đi!.
Thầy Lupin lắc đầu, không nói gì cả. Thầy tiếp tục dọn trống các ngăn kéo. Bỗng nhiên, trong lúc Harry còn đang cố nghĩ ra một lý do nào đó để thuyết phục thầy Lupin ở lại, thì thầy nói:
- Dựa theo những gì mà ông Hiệu trưởng nói với thầy hồi sáng này, thì con đã cứu được nhiều sinh mạng trong đêm qua. Harry à, nếu thầy có điều gì đáng tự hào, thì đó chính là niềm tự hào về những gì con đã học được. Con hãy kể cho thầy nghe về vị thần Hộ mệnh của con đi..
Harry thoáng ngơ ngác:
- Làm sao thầy biết chuyện đó?.
- Chứ còn có cái gì khác có thể đẩy lùi được bọn giám ngục Azkhaban nào?.
Harry kể cho thầy Lupin nghe về những gì đã xảy ra. Khi nó kể xong, thầy Lupin lại mỉm cười. Thầy nói:
- Đúng rồi, khi biến hình thú thì ba của con luôn biến thành một con hươu. Con đoán đúng đó… chính vì vậy mà bạn bè gọi đống gạc nai của ông ấy là Dây nhợ lòng thòng.
Thây Lupin quăng mấy cuốn sách cuối cùng của thầy vô trong cái vali, đóng ngăn kéo và quay lại nhìn Harry. Thầy đưa Harry tấm áo khoác tàng hình và nói:
- Đây… thầy đã đem cái này về từ căn Lều Hét hồi đêm hôm qua. Và….
Thầy ngập ngừng, nhưng rồi cũng đưa luôn cho Harry tấm bản đồ của Đạo tặc.
- Thầy từ giờ không còn là thầy của con nữa, nên thầy không cảm thấy có lỗi về việc đưa trả con tấm bản đồ này. Nó chẳng có ích gì cho thầy hết. Mà thầy dám nói là con, cùng với Ron và Hermione sẽ có chỗ xài đến nó.
Harry cầm tấm bản đồ, nhe răng cười;
- Thầy từng nói với con là Mơ mộng ngớ ngẫn, Đuôi trùn, Chân nhồi bông và Dây nhợ lòng thòng muốn dụ con ra khỏi trường… thầy nói là họ nghĩ như vậy thì vui lắm….
Thầy Lupin cúi xuống đóng cái vali của thầy lại:
- Và bọn ta đã làm như vậy. Thầy không ngại ngùng gì mà nói là James sẽ thất vọng biết bao nếu con trai của ảnh không bao giờ tìm ra những lối đi bí mật ra khỏi toà lâu đài.
Có tiếng gõ cửa, Harry vội vàng nhét tấm bản đồ của Đạo tặc và tấm áo khoác tàng hình vô trong túi áo của nó.
Người vừa đến chính là Giáo sư Dumbledore. Thầy không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy Harry ở đó. Thầy nói:
- Xe của anh đang đợi ở ngoài cổng, anh Remus à.
- Cảm ơn ông Hiệu trưởng.
Thầy Lupin xách cái vali cũ kỹ mòn sờn và cần cái bồn Grindylow trống rỗng lên. Thầy mỉm cười:
- Thôi… tạm biệt nghe, Harry! Được dạy dỗ con là một hạnh phúc lớn đối với thầy. Thầy chắc chắn là sẽ có lúc chúng ta lại gặp nhau. Thưa ông Hiệu trưởng, ông không cần phải đưa tôi ra tới cổng, tôi tự lo liệu được….
Harry có cảm tưởng là thầy Lupin muốn ra đi ngay, càng sớm càng tốt.
Cụ Dumbledore điềm đạm nói:
- Vậy thì tạm biệt nhé, Remus!.
Thầy Lupin chuyển cái bồn Grindylow sang tay kia để thầy có thể bắt tay cụ Dumbledore. Rồi, gật cái gật đầu cuối cùng với Harry, với một nụ cười khổ sở, thầy Lupin rời văn phòng.
Harry ngồi phịch xuống cái ghế bỏ trống của thầy, ủ rũ ngó xuống sàn. Nó nghe tiếng cánh cửa đóng lại và ngẩng đầu lên. Cụ Dumbledore vẫn còn ở đó. Cụ khẽ nói:
- Sao buồn rầu vậy, Harry? Lẽ ra con phải tự hào về những gì đã xảy ra đêm qua mới phải!.
- Có thay đổi được gì đâu, thầy? Pettinggrew vẫn trốn thoát!.
Cụ Dumbledore lặng lẽ nói:
- Không thay đổi gì sao? Harry à, điều đó đã thay đổi tất cả trong thế giới này. Con đã giúp cho sự thật được phơi bày. Con đã cứu được một người vô tội khỏi một số phận khủng khiếp.
Khủng khiếp. Có cái gì đó vừa dậy lên trong trí nhớ của Harry. Vĩ đại hơn và khủng khiếp hơn bao giờ hết. Lời tiên tri của Giáo sư Trelawney!
- Thưa thầy Dumbledore, ngày hôm qua, khi tụi con đang thi môn Tiên tri, Giáo sư Trelawney bỗng nhiên trở nên… lạ lắm.
Cụ Dumbledore hỏi:
- Vậy hả? Ờ… ý con nói là lạ hơn bình thường phải không?.
- Dạ… giọng của cô bỗng trở nên sâu trầm và mắt cô cứ trợn tròn rồi cô nói… cô nói thuộc hạ của Voldemort sắp thoát ra và trở lại thần phục hắn trước nửa đêm… Cô còn nói thuộc hạ sẽ giúp hắn phục hồi lại quyền lực..
Harry ngước lên đăm đăm nhìn cụ Dumbledore
- Và rồi bỗng nhiên cô trở lại bình thường, xong cô bảo cô không thể nhớ lại bất cứ điều gì cô đã nói. Có phải… có phải cô… đã tiên đoán đúng, phải không thầy?.
Cụ Dumbledore tỏ ra hơi hơi bị xúc động. Cụ nói với vẻ duy tư đăm chiêu:
- Con có biết không, Harry? Thầy cũng nghĩ chắc là như vậy. Chứ ai mà nghĩ ra được chuyện đó! Vụ này khiến cho tổng số lời tiên đoán chính xác của cô ấy lên được hai cái. Thầy phải tăng lương cho cô ta mới được….
Harry ngó cụ Dumbledore kinh ngạc. Làm sao mà cụ có thể coi chuyện đó thản nhiên như không vậy?
- Nhưng… nhưng con đã ngăn chú Sirius và Giáo sư Lupin giết Pettinggrew! Như vậy nếu Voldemort phục hồi quyền lực thì đó chính là lỗi của con..
Cụ Dumbledore bình thản nói:
- Không phải đâu, Chẳng lẽ việc con quay ngược lại thời gian không dạy cho con được điều gì sao? Hậu quả hành động của chúng ta luôn luôn rất phức tạp, rất đa dạng, đến nỗi tiên đoán tương lai thật ra là một công việc rất khó khăn… Giáo sư Trelawney – phước đức cho cô ấy – chính cô ấy là một bằng chứng sống còn sờ sờ ra đấy. Con đã làm một nghĩa cử cao thượng khi tha mạng cho Pettinggrew.
- Nhưng nếu ông ấy giúp Voldemort phục hồi quyền lực….
- Pettinggrew nợ con mạng sống của hắn. Con đã gửi cho Voldemort một phụ tá mang ơn cứu mạng với con, Khi một phù thủy cứu mạng một phù thủy khác, thì giữa họ sẽ thiết lập một mối ân nghĩa nào đó… và thầy sẽ nhầm lẫn to nếu cho rằng Voldemort muốn thuộc hạ của hắn phải mắc nợ Harry Potter!.
Harry nói:
- Con không muốn có ơn nghĩa gì với Pettinggrew hết! Hắn đã phải bội ba má của con!.
- Điều này huyền bí đến tận cùng sâu thẳm, bất khả tri của pháp thuật, Harry à. Nhưng hãy tin thầy… sẽ đến một lúc nào đó mà con sẽ rất sung sướng rằng con đã cứu mạng Pettinggrew!.
Harry không thể tưởng tượng nỗi khi nào sẽ đến cái lúc đó. Cụ Dumbledore có vẻ như biết tỏng Harry đang suy nghĩ điều gì. Thầy trìu mến nói:
- Thầy biết rất rõ ba của con, cả khi ba của con còn học trường Hogwarts lẫn về sau này. Harry à, thầy biết chắc là phải ba con thì ba con cũng sẽ cứu mạng Pettinggrew.
Harry ngước nhìn cụ Dumbledore. Chắc là cụ Dumbledore không cười đâu… nó có thể nói với cụ…
- Hồi đêm qua… con nghĩ là chính ba của con đã gọi lên vị thần Hộ Mệnh của con. Ý con muốn nói là khi con nhìn thấy chính con bên kia mặt hồ… con tưởng là con nhìn thấy ba….
Cụ Dumbledore nói dịu dàng:
- Điều đó cũng dễ nhầm lẫn. Thầy nghĩ chắc là con đã chán nghe điều này, nhưng quả thực là con giống James một cách lạ lùng. Ngoại trừ đôi mắt của con… con có đôi mắt của mẹ con.
Harry lắc đầu, nó lẩm bẩm:
- Con thiệt là ngu khi nghĩ đó là ba của con. Ý con nói là con biết ba của con đã chết rồi….
- Con tưởng là những người chết mà chúng ta yêu thương lại thực sự rời bỏ chúng ta sao? Con nghĩ là chúng ta không thể nào nhớ lại họ rõ ràng hơn bao giờ hết khi chúng ta bị khốn khó nhứt sao? Ba của con vẫn còn sống trong con, Harry à, và khi nào con cần đến ba của con thì người lại hiện ra rõ ràng trước mặt con. Chứ không thì làm sao con có thể gọi lên vị thần Hộ Mệnh đặc biệt đó? Đêm qua, Gạc nai lòng thòng lại về..
Harry mất một lát mới hiểu ra điều cụ Dumbledore nói. Cụ mỉm cười nói tiếp:
- Đêm qua Sirius đã nói hết với thầy về chuyện họ đã biến hình giả thú như thế nào. Một kỳ công… ít nhứt cũng là kỳ công khi giấu nhẹm được thầy. Và rồi thầy nhờ lại cái hình dáng bất thường nhứt của vị thần Hộ Mệnh của con, khi vị thần ấy dẹp đuổi Malfoy ở trận Quidditch mà đội con đấu với đội Ravenclaw. VVạy là con đã nhìn thấy ba của con hồi đêm qua đó, Harry à… Con đã tìm thấy ba của con ở trong chính con.
Và cụ Dumbledore ra khỏi văn phòng, để lại cho Harry với những suy tư vô cùng rối rắm của nó.
oOo
Không ai ở trường Hogwarts biết sự thật về những gì đã xảy ra vào cái đêm hôm mà Sirius, Buckbeak và Pettinggrew biến mất, ngoại trừ Harry, Ron, Hermione và Giáo sư Dumbledore. Khi học kỳ gần kết thúc, Harry đã nghe được rất nhiều giả thiết khác nhau về điều đã thực sự xảy ra, chỉ có điều không có giả thiết nào gần với sự thực cả.
Malfoy rất tức giận về vụ Buckbeak. Nó tin vô giả thiết là lão Hagrid đã chuyển lậu con Bằng Mã đến một nơi an toàn, và nó còn điên hơn nữa vì ngon như nó và cả ba nó nữa mà lại bị một lão giữ khoá qua mặt một cái vù. Trong lúc đó, Percy Weasley thì lại có rất nhiều điều để tranh luận về vụ đào thoát của chú Sirius. Anh nói với người duy nhất chịu nghe anh nói, đó là Penelope – cô bồ của anh:
- Nếu anh mà vô được Bộ Pháp thuật, anh sẽ có rất nhiều kiến nghị về Biện pháp Thi hành Luật Phù thủy.
Mặc dù thời tiết lúc này tuyệt hảo, mặc dù không khí rất phấn khởi vui tươi, mặc dù Harry biết là tụi nó đã lập được kỳ công trong việc giúp chú Sirius đào thoát tìm tự do, nhưng nó chưa bao giờ trải qua những ngày cuối niên học trong tâm trạng tồi tệ hơn thế này.
Chắc chắn Harry không phải là người duy nhất tiếc nuối khi thầy Lupin nghỉ dạy. Cả cái lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám của Harry đều sầu thảm về việc từ nhiệm của thầy. Seamus Finnigan rầu rĩ:
- Không biết sang năm họ sẽ phái ai đến dạy tụi mình?.
Dean Thomas đề nghị một cách tràn trề hy vọng:
- Có thể là một con ma cà rồng.
Cũng không phải mỗi chuyện thầy Lupin ra đi khiến cho Harry nặng trĩu ưu tư như vậy. Nó không thể không suy nghĩ nhiều đến lời tiên tri của Giáo sư Trelawney. Nó cứ tự hỏi không biết bây giờ Pettinggrew ở đâu, không biết hắn đã tìm về sào huyệt của Voldemort chưa? Nhưng cái điều làm cho tinh thần của Harry sa sút nhất là viễn cảnh trở về với gia đình Dursley. Đã có lúc trong khoảng chừng nửa giờ, hay hơn nửa giờ huy hoàng của đời nó, nó đã tưởng nó sẽ được trở về sống với chú Sirius, cha đỡ đầu và là người bạn thân nhứt của ba nó… Đó là điều tốt đẹp nhứt trên đời, sau điều siêu tốt đẹp là ba má nó sống lại với nó. Và mặc dù không có tin tức về chú Sirius thì coi như là tin lành, bởi vì điều đó có nghĩa là chú đã đào thoát thành công, nhưng Harry vẫn không thể không cảm thấy khốn khổ khốn nạn khi nghĩ tới mái gia đình mà lẽ ra nó đã có được, nhưng giờ đây hoá ra là điều không tưởng.
Kết quả kỳ thi được công bố vào ngày cuối cùng của niên học. Harry, Ron và Hermione đều thi đậu tất cả các môn. Harry đã hết sức kinh ngạc khi thấy mình qua được môn Độc dược. Nó ngờ rằng cụ Dumbledore đã can thiệp để thầy Snape không thể cố tình đánh rớt nó. Thái độ của thầy Snape đối với Harry trong tuần lễ cuối cùng thiệt là đáng sợ. Hồi nào giờ Harry tưởng thầy Snape đã ghét nó hết cỡ rồi, nó không thể nghĩ là lòng ghét bỏ nó của thầy Snape còn có thể gia tăng được nữa, nhưng quả thiệt là thầy Snape đã ghét nó thêm nhiều lắm. Mỗi lần thầy Snape ngó thấy mặt Harry là một cơ mặt gần khoé cái miệng mỏng của thầy lại vẹo đi một cách khó chịu. Rồi mấy ngón tay của thầy cứ ngọ nguậy như thể chúng ngứa ngáy đòi đặt lên cổ họng Harry mà xiết lại.
Percy được danh hiệu.N.E.W.Ts. (Viết tắt của Nastily Exhauting Wizading Test: Kiểm tra Pháp thuật tận sức) hạng tối ưu, Fred và George thì mối đứa cũng vớt được một cái bằng O.W.L (Viết tắt của Ordinary Wizading Level: Bằng Phù thủy thường đẳng). Trong lúc đó, nhà Gryffindor giành được chức Vô địch Nhà liên tiếp ba năm liền, nhờ đã chơi xuất sắc ngoạn mục trong giải cúp Quidditch. Và như vậy, khi buổi tiệc bế giảng niên học diễn ra tại Đại sảnh đường trang hoàng rực rỡ toàn màu tía và vàng, bàn ăn của nhà Gryffindor là ồn ào nhứt trong đám người cùng ăn mừng kết thúc niên học chung. Ngay cả Harry cũng tìm được cách ăn uống nói cười với những người khác để quên phứt đi chuyến tàu trở về với gia đình Dursley vào ngày hôm sau.
oOo
Khi chuyến tàu tốc hành Hogwarts rời nhà ga vào sáng hôm sau thì Hermione báo cho Harry và Ron một tin đáng ngạc nhiên:
- Hồi sáng này mình đến gặp Giáo sư Mc Gonagall, ngay trước bữa điểm tâm. Mình đã quyết định bỏ môn Muggle học..
Ron nói:
- Nhưng bồ đã thi đậu với kết quả ba trăm hai chục phần trăm mà!.
Hermione thở dài:
- Mình biết. Nhưng mình không thể chịu đựng nổi thêm một năm như năm nay nữa. Cái Xoay Thời Gian đó khiến mình phát điên lên được. Mình đã nộp nó lại cho Giáo sư Mc Gonagall rồi. Không có môn Muggle học và môn Tiên Tri, thời khoá biểu của mình lại trở về bình thường.
Ron vẫn nói giọng quạu quọ:
- Mình vẫn không thể nào tin được là bồ đã giấu tụi này chuyện đó. Tụi này cứ tưởng tụi này là bạn của bồ!.
Hermione đanh giọng:
- Mình đã hứa là không nói với bất cứ ai hết!.
Cô bé nhìn quanh tìm Harry. Nó đang mải nhìn trường Hogwarts khuất bóng sau một trái núi. Phải đến những hai tháng nữa Harry mới lại được nhìn thấy ngôi trường thân yêu…
Hermione buồn rầu nói:
- Ôi, vui lên đi, Harry.
Harry nói nhanh:
- Mình không sao đâu. Chẳng qua là đang nghĩ đến những ngày nghỉ….
Ron nói:
- Ừ, mình cũng đang nghĩ về những ngày hè. Harry, bồ phải đến và ở lại nhà mình chơi. Mình sẽ bàn với ba má, rồi mình sẽ gọi cho bồ. Bây giờ mình biết xài tiện thoại rồi….
Hermione nói:
- Ron ơi, cái đó gọi là Điện thoại. Thiệt tình mình thấy sang năm bồ nên học lớp Muggle học.
Ron chẳng thèm lý đến cô bé:
- Mùa hè này là mùa cúp Quidditch Thế giới! Bồ thấy sao, Harry? Tới ở nhà mình đi, tụi mình sẽ cùng nhau đi xem. Ba mình vẫn hay được sở làm phát cho vé..
Đề nghị này có tác dụng kích thích Harry hưng phấn lên rất nhiều:
- Ừ, mình dám cá là gia đình đó sẽ rất vui lòng để cho mình đi… đặc biệt là sau vụ cô Marge….
Cảm thấy vui lên nhiều, Harry cùng chơi đánh bài nổ với Ron và Hermione, và khi bà phù thủy đẩy cái xe bán đồ ăn thức uống đi ngang, Harry mua cho cả đám một bữa ăn trưa vĩ đại, trừ những món có sôcôla…
Nhưng đến trưa thì cái điều làm cho Harry thực sự sung sướng mới xảy ra…
Hermione ngó qua vai Harry, bỗng nhiên nói:
- Harry à, có cái gì ở ngoài cửa sổ chỗ bồ ngồi vậy?.
Harry quay đầu nhìn ra ngoài. Một cái gì đó rất nhỏ, màu xám, đang chập chờn khi ẩn khi hiện bên ngoài khung của kiếng. Harry đứng dậy để nhìn kỹ hơn và nhận ra đó là một con cú nhỏ xíu đang mang một lá thư lớn quá cỡ so với nó. Đúng là một con cú quá nhỏ, đến nỗi nó cứ chực lộn mèo trong không trung, cố chống chọi vật lộn với luồng khí tạo ra từ chuyển động quá nhanh của chiếc xe lửa tốc hành Hogwarts. Harry vội vàng kéo kiếng cửa sổ xuống, thò tay ra bắt lấy con cú. Harry cầm con cú trong tay mà có cảm giác như đó là một trái banh Snitch xù lông. Nó cẩn thận đem con chim vào trong toa xe lửa. Con cú thả lá thư xuống chỗ ngồi của Harry và bắt đầu bay lượn vòng vòng quanh toa xe lửa của bọn trẻ, rõ ràng là rất ư khoái chí vì đã hoàn thành công tác một cách mỹ mãn. Con cú Hedwig chóp chép cái mỏ với cái kiểu chê bai hơi cao ngạo. Còn con Crookshanks thì ngồi thẳng lên, đưa cặp mắt vàng khè to cồ cộ dõi theo con cú. Ron nhận thấy điều này lập tức chộp con cú đem ra khỏi phạm vi nguy hiểm quanh con mèo.
Harry cầm lá thư lên. Thư đề gửi cho Harry. Nó xé phong bì, mở thư ra và hét lên.
- Thư của chú Sirius!.
Ron và Hermione hồi hộp reo lên:
- Cái gì, đọc lớn lên cho tụi này nghe với!.
Harry yêu dấu.
Chú hy vọng con nhận được thư này trước khi về đến nhà dì dượng của con, Chú không biết họ có quen xài hộp thư cú hay không.
Buckbeak và chú đang ở nơi ẩn náu. Chú sẽ không nói cho con biết nơi nào, để phòng trường hợp lá thư này rơi nhằm vào tay kẻ khác. Chú hơi nghi ngờ về mức độ đang tin cậy của cú, nhưng con cú này là con giỏi nhất mà chú có thể tìm được, và coi bộ nó cũng háo hức được giao công tác.
Chú tin là bọn giám ngục Azkhaban vẫn còn đang lùng kiếm chú, nhưng bọn chúng sẽ chẳng có tý xíu hy vọng gì tìm ra chú ở đây đâu. Chú đang dự định để lộ dạng cho vài dân Muggle nhìn thấy chú, sớm thôi, ở một nơi xa trường Hogwarts, để cho vấn đề canh gác ở lâu đài được bãi bỏ.
Có một điều mà chú không kịp nói cho con biết trong buổi gặp gỡ ngắn ngủi giữa chú cháu mình. Chính chú là người đã gửi cho con cây chổi thần Tia Chớp.
Hermione reo lên một cách đắc thắng:
- Thấy chưa! Mình đã bảo là cây chổi của chú ấy mà!.
Ron nói:
- Đúng vậy, chỉ có điều chú ấy không ếm bùa cây chổi thần, đúng không?.
Con cú tí hon bây giờ đang rúc lên vui vẻ trong lòng bàn tay Ron. Nó gặm một ngón tay của Ron theo kiểu có thể cho là thân ái, làm Ron khẽ rên:.Úi da!.
Crookshanks đã đặt hàng qua bưu điện Cú dùm chú. Chú ghi tên người nhận là con, nhưng bảo họ thanh toán tiền bằng vàng lấy từ kho bạc Gringotts số bảy trăm mười một, trương mục của chú. Con hãy coi đó như món quà sinh nhật thứ mười ba của người cha đỡ đầu gởi cho con.
Chú cũng muốn xin lỗi về những nỗi kinh sợ mà chú nghĩ là chú đã gây ra cho con, vào cái đêm đó năm ngoái, khi con bỏ nhà dì dượng ra đi. Chú chỉ mong nhìn con một cái trước khi bắt đầu hành trình về phương Bắc, nhưng chú nghĩ có lẽ bề ngoài của chú đã làm con hoảng sợ.
Chú gửi kèm theo một cái này cho con, cái mà chú nghĩ là sẽ làm cho niên học mới của con ở trường Hogwarts sẽ thú vị hơn nhiều. Nếu có khi nào con cần đến chú, cứ viết thư, con cú của con sẽ tìm được chú.
Chú sẽ sớm viết thư cho con nữa.
Chú Sirius.
Harry háo hức nhìn vô bên trong phong bì: còn có một miếng giấy da khác bên trong đó. Nó đọc qua rất nhanh và đột nhiên cảm thấy ấm áp và thoả nguyện như thể nó vừa uống một hơi hết một chai bia bơ.
Tôi, Sirius, cha đỡ đầu của Harry Potter, ký tên dưới đây cho phép Harry được đến thăm làng Hogsmeade vào những ngày cuối tuần.
Harry mừng rỡ reo:
- Với cụ Dumbledore, vầy là quá được rồi!.
Nó nhìn đằng sau lá thư của chú Sirius:
- Khoan đã, còn có tái bút nữa nè….
Chú nghĩ bạn của con, Ron, có thể thích giữ con cú này, bởi vì do lỗi của chú mà Ron không còn con chuột nữa.
Mắt Ron mở banh ra. Con cú tí tẹo vẫn cứ kêu rúc một cách kích động. Ron nói ngập ngừng:
- Giữ nó à?.
Nó nhìn kỹ con cú một lát, rồi, trước sự kinh ngạc của Harry và Hermione, Ron chìa con cú ra cho Crookshanks ngửi. Ron hỏi con mèo:
- Mầy thấy sao? Chắc chắn là cú thiệt chứ?.
Con mèo kêu grừ grừ…
Ron vui vẻ nói:
- Vậy là được rồi. Con cú này là của mình đấy nhá!.
Harry đọc đi đọc lại là thư chú Sirius gửi cho nó trên suốt chặng đường về đến nhà ga Ngã Tư Vua. Là thư vẫn còn được nắm chặt trong tay nó, và khi nó, Ron cùng Hermione bước qua hàng rào chắn của sân ga số Chín – ba phần tư, Harry nhìn thấy dượng Vernon ngay. Ông đứng cách khá xa ông bà Weasley, nhìn họ một cách đầy ngờ vực, và lúc bà Weasley ôm lấy Harry để đón mừng nó, thì sự nghi ngờ tệ nhất của dượng Vernon đã được khẳng định.
- Mình sẽ gọi cho bồ về vụ cúp Thế giới nha!.
Ron gọi theo Harry khi Harry chào tạm biệt nó và Hermione, rồi Harry đẩy cái xe chở chiếc rương cùng cái lồng con Hedwig về phía dượng Vernon. Dượng đón nó bằng phong cách thông thường của dượng:
- Cái gì đó?.
Dượng nạt, trừng mắt ngó lá thư nắm chặt trong tay Harry:
- Nếu mày lại đưa một lá đơn nữa cho tao ký, thì mày sẽ lãnh thêm một….
Harry vui vẻ nói:
- Không phải đơn từ đâu, đây là thư của cha đỡ đầu của con.
Dượng Vernon lắp bắp:
- Cha… cha đỡ đầu? Mày làm gì có cha đỡ đầu?.
Harry rạng rỡ nói:
- Dạ, có chứ! Chú ấy là bạn thân nhứt của ba và má con. Chú ấy bị buộc tội sát nhân, nhưng chú ấy đã vượt ngục phù thủy và bây giờ đang đào tấu. Dù vậy, chú ấy muốn giữ liên lạc với con… muốn biết tin tức của con… xem con có hạnh phúc không….
Trước vẻ mặt kinh hoàng của dượng Vernon, Harry toét miệng cười và bắt đầu đi về phía lối ra nhà ga. Con Hedwig kêu lách chách phía trước Harry, vì triển vọng một mùa hè sáng sủa hơn hè năm ngoái rất nhiều.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: