truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Harry Potter Và Tên tù nhân ngục Azkaban – Chương 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 20 – CÁI HÔN CỦA GIÁM NGỤC
Harry chưa từng nhập bọn một đoàn người nào lạ lùng như vậy. Crookshanks dẫn đường xuống cầu thang, thầy Lupin, Pettinggrew và Ron đi theo sau, trông như vận động viên đang thi đấu trong một cuộc đua sáu chân. Kế đến là Giáo sư Snape, trôi lờ lững trong kinh dị sởn tóc gáy, ngón chân chạm vào bậc thang khi đoàn người đi xuống. Ông được chính cây đũa phép của mình, bây giờ trong tay của Black, nâng đỡ. Harry và Hermione đi sau cùng.
Chui trở lại con đường hầm hơi khó đi, thầy Lupin, Pettinggrew và Ron phải xoay ngang mới đi lọt. Thầy Lupin vẫn kiểm soát Pettinggrew bằng cây đũa phép của thầy. Harry có thể nhìn thấy họ lách mình một cách chật vật dọc theo đường hầm theo hàng một. Crookshanks vẫn đi đầu dẫn đường, Harry bước ngay sau Sirius Black, chú ấy vẫn điều khiển thân thể thầy Snape trôi lềnh bềnh trong không khí, cái đầu gục gặc cứ liên tục cụng bức trần thấp. Harry có cảm tưởng là chú Sirius không hề thử làm điều gì đó để cho thầy Snape khỏi bị đụng đầu. Khi họ bắt đầu di chuyển chậm chạp dọc theo đường hầm, chú Sirius đột ngột nói với Harry:
- Cháu có biết giao nộp Pettinggrew có nghĩa là gì không?
Harry đáp:
- Nghĩa là chú được tự do.
- Phải… Nhưng là chú cũng là… chú không biết có ai đã từng nói với con chưa… chứ là cha đỡ đầu của con.
Harry nói:
- Dạ, con biết chuyện đó.
Chú Sirius nói một cách khó khăn:
- Ờ… ba má của con ủy thác cho chú làm người giám hộ con, nếu chẳng may xảy ra điều gì đó cho họ…
Harry chờ đợi. Không biết chú Sirius có định nói cái điều mà nó nghĩ là chú muốn nói không? Chú Sirius nói:
- Dĩ nhiên là chú sẽ thông cảm thôi nếu con muốn tiếp tục ở lại với dì dượng của con. Nhưng… ờ… thử nghĩ xem, một khi danh dự của chú được phục hồi… nếu con muốn…. muốn có một gia đình khác…
Một kiểu bùng nổ gì đó vừa xảy ra sâu tuốt trong lòng Harry. Nó thốt lên:
- Cái gì… sống với chú hả? Ra khỏi gia đình Dursley à?
Đầu nó ngẫu nhiên cụng cái cắc vào một cục đá nào đó lồi ra trên trần đường hầm.
Chú Sirius vội nói:
- Dĩ nhiên, chú nghĩ chắc là con không muốn đâu. Chú thông cảm, chẳng qua là chú nghĩ là chú…
- Chú không điên đó chứ…?
Giọng của Harry cũng gần giống giọng ồm ồm của chú Sirius:
- Dĩ nhiên là con muốn ra khỏi nhà Dursley rồi. Chú có một cái nhà không? Chừng nào con được dọn về nhà chú?
Chú Sirius lập tức quay hẳn lại để nhìn vào mắt Harry. Đầu thầy Snape cạ vào trần hầm, nhưng chú Sirius có vẻ không thèm bận tâm đến chuyện ấy. Chú nói:
- Con muốn hả? Con thiệt tình muốn chứ?
Harry nói:
- Con muốn thiệt mà!
Gương mặt hốc hác của chú Sirius nở bừng một nụ cười thật sự mà Harry nhìn thấy lần đầu tiên. Nụ cười đó làm cho gương mặt chú Sirius khác hẳn và sự khác nhau đó thật đáng ngạc nhiên, như thể một người trẻ hơn mười tuổi đang cười rạng rỡ dưới cái mặt nạ chết đói. Trong giây phút đó, Harry nhận ra chú đúng là người đàn ông phù rể đã tươi cười trong đám cưới của ba má nó.
Hai chú cháu không nói thêm điều gì nữa cho đến khi họ đến được cuối đường hầm. Crookshanks phóng lên khỏi miệng đường hầm trước; hẳn là nó đã ấn cái mấu trên thân cây Liễu Roi, bởi vì thầy Lupin, Pettinggrew và Ron trèo lên mặt đất mà không nghe có tiếng cành cây nào quật đập túi bụi.
Chú Sirius đưa thầy Snape chui qua khỏi cái miệng hang, rồi đứng qua một bên để cho Harry và Hermione đi lên trước. Cuối cùng tất cả mọi người đều đã ra khỏi đường hầm.
Sân trường bây giờ rất tối, ánh sáng duy nhất là ánh sáng phát ra từ các cửa sổ của toà lâu đài. Mọi người bước đi không nói một lời nào. Pettinggrew vẫn còn thở khò khè và thỉnh thoảng khóc thút thít. Đầu óc Harry thì đang ong ong. Nó sắp được ra khỏi nhà Dursley… Nó sẽ được về sống với chú Sirius Black, bạn thân nhứt của ba nó… Nó cảm thấy đê mê ngây ngất… Chà, chuyện gì sẽ xảy ra khi nó nói với gia đình Dursley là nó sẽ về sống với tên tù đào tẩu mà họ đã nhìn thấy trên truyền hình.
Ở đàng trước, thầy Lupin đang cảnh cáo Pettinggrew:
- Chỉ cần một cử động quấy thôi nhé, Peter!
Cây đũa phép của thầy vẫn giơ ngang, chỉa thẳng vào ngực của Pettinggrew. Họ lặng lẽ lê bước qua sân trường, ánh sáng từ toà lâu đài dần dần sáng hơn, toả rộng hơn. Thầy Snape vẫn còn trôi lều bều một cách kỳ quái phía trước chú Sirius, cằm của thầy bây giờ cứ tưng tưng trên ngực thầy. Nhưng bỗng nhiên…
Một áng mây bay đi, những cái bóng mờ mờ của mọi người chợt hiện ra trên mặt đất. Cả đoàn người tắm trong ánh trăng…
Thầy Snape đâm sầm vào thầy Lupin, Pettinggrew và Ron. Ron đã dừng lại hết sức đột ngột, chú Sirius đứng chết trân. Chú vung ngang cánh tay để chặn Harry và Hermione lại.
Harry có thể nhìn thấy hình bóng của thầy Lupin. Thầy đã cứng đơ cả người ra. Rồi tay chân bắt đầy run lẩy bẩy. Hermione há hốc miệng kêu lớn:
- Ôi cha mẹ ơi… thầy chưa uống thuốc tối nay! Thầy nguy hiểm lắm!
Chú Sirius thì thầm:
- Chạy đi! Chạy mau đi! Chạy ngay!
Nhưng Harry không thể nào chạy. Ron đã bị xích chung với Pettinggrew và thầy Lupin. Nó vọt tới trước, nhưng chú Sirius đã chụp ngang ngực nó và quăng nó trở ra phía sau.
- Hãy để đó cho chú. CON CHẠY ĐI!
Một tiếng gầm gừ dễ sợ nổi lên. Đầu của thầy Lupin dài ra. Thân hình của thầy cũng vậy. Vai thầy khom lại cong vòng. Lông mọc ra tua tủa trên khắp mặt mũi tay chân, và những ngón tay ngón chân thì cong lại thành những móng vuốt nhọn sắc. Lông của con Crookshanks lại dựng đứng lên, và nó lùi lại…
Lúc người sói quay đầu lại, há quai hàm táp táp, thì chú Sirius vừa đứng bên cạnh Harry bỗng biến mất. Chú đã biến hình thành một con chó khổng lồ tầm cỡ con gấu phóng vọt người tới trước. Khi người sói vặn mạnh cái chân để thoát khỏi cái còng trói buộc nó, con chó đã kịp kềm chặt lấy cổ nó và lôi nó lùi lại, tránh xa khỏi Ron và Pettinggrew. Cả hai con vật ghì chặt nhau, hàm khoá hàm, vuốt cài vuốt…
Harry đứng chết trân trước cảnh tượng lạ lùng, quá chăm chú theo dõi trận đấu giữa con chó và người sói đến nỗi không còn để ý đến chuyện gì khác. Chính tiếng thét của Hermione đã báo động cho Harry…
Pettinggrew chúi tới trước, chụp lấy cây đũa phép thầy Lupin đánh rơi. Ron thò ngã uỵch xuống đất vì chới với trên cái chân bị băng bó. Một tiếng nổ ầm vang lên, một tia chớp sáng chói loà… và Ron nằm bất động trên mặt đất. Một tiếng nổ khác… lần này thì con Crookshanks bay vèo lên không trung rồi rớt cái bịch xuống, nằm một đống…
Harry chĩa cây đũa phép của nó vào Pettinggrew, thét lên:
- Expelliarmus!
Cây đũa phép của thầy Lupin bay vọt lên trời, hút tầm mắt. Harry chạy tới la to:
- Đứng yên tại chỗ!
Nhưng đã quá trễ rồi, Pettinggrew đã biến hình, Harry chỉ kịp nhìn thấy cái đuôi trụi lủi của con chuột chạy vụt qua cái còng trên cánh tay Ron đang duỗi ra sóng xoài, và Harry nghe tiếng chuột chạy sột soạt trong bãi cỏ.
Một tiếng hú và một tiếng gừ bất bình bùng lên. Harry quay lại thấy người sói đã thoát được con chó, bắt đầu chạy thật nhanh vào khu rừng Cấm.
Harry thét:
- Chú Sirius ơi, hắn trốn rồi, Pettinggrew đã biến hình trốn rồi!
Chú Sirius đang bị chảy máu, mấy vết thương dài cào ngang mõm và lưng, nhưng nghe tiếng thét của Harry, chú lại lồm cồm bò dậy, và ngay tức thì, tiếng chân chú phóng chạy băng qua sân trường chìm dần vào yên lặng.
Harry và Hermione nhào tới bên Ron, Hermione thì thầm:
- Hắn đã làm gì Ron vậy?
Mắt Ron chỉ còn nhắm hờ, miệng hé mở. Mọi người còn nghe được tiếng thở của Ron nên chắc chắn là nó còn sống, nhưng nó không có vẻ gì là nhận ra được hai người bạn.
Harry tuyệt vọng nhìn quanh:
- Mình cũng không biết nữa!
Cả chú Sirius và thầy Lupin đều đã đi rồi… tụi nó không còn ai đi cùng ngoại trừ thầy Snape vẫn còn bất tỉnh và đang lơ lửng giữa trời. Harry hất mớ tóc khỏi vầng trán, cố gắng suy nghĩ thẳng vào sự việc…
- Tụi mình nên đưa họ về toà lâu đài và trình báo sự việc này cho người nào đó biết. Đi thôi…
Nhưng đúng lúc đó, hai đứa nghe một tiếng kêu ăng ẳng, một tiếng rên đau đớn của một con chó, vọng lại từ trong đêm tối…
Harry trừng mắt ngó vào bóng đêm, lẩm bẩm:
- Chú Sirius…
Nó lưỡng lự trong phút chốc. Lúc này nó không thể làm gì được cho Ron cả, trong khi chú Sirius thì đang gặp nạn…
Harry bắt đầu phóng chạy, Hermione chạy theo ngay sau lưng. Tiếng ăng ẳng dường như xuất phát từ phía bờ hồ. Hai đứa vắt chân lên cổ mà chạy về hướng đó. Và Harry, trong lúc cắm đầu chạy, cảm thấy lạnh buốt, mà không nhận ra cơn giá buốt đó có nghĩa là gì…
Tiếng kêu ăng ẳng đột ngột tắc nghẹn. Khi chạy tới bờ hồ thì tụi nó hiểu ra tại sao: chú Sirius đã biến trở lại thành người. Chú đang thu mình lại để tránh đòn, hai tay giơ lên che trên đầu. Chú rên rỉ
- Đừừừừng, đừừừừng… làm ơn…
Và rồi, Harry nhìn thấy họ. Bọn giám ngục Azkhaban, ít nhứt cũng có đến hàng trăm tên, tụ thành một đám đông đen nghịt bên bờ hồ và đang lướt về phía chúng nó. Harry xoay mòng mòng, một cơn buốt lạnh như băng giá thấm sâu vào nội tạng của nó, sương bắt đầu làm mờ mịt tầm nhìn của nó. Càng lúc càng có nhiều giám ngục Azkhaban hiện ra từ trong bóng tối ở cả hai phía, bọn chúng đang xiết chặt vòng vây…
Harry giơ cây đũa phép lên, hét:
- Hermione ơi, nghĩ ra cái gì thiệt vui đi!
Nó chớp mắt liên tục, cố để nhìn rõ hơn. Nó lúc lắc cái đầu để xua đi những tiếng kêu khóc yếu ớt đang bắt đầu trỗi lên trong đầu…
- Mình sắp được về sống với cha đỡ đầu của mình… Mình sẽ ra khỏi nhà Dursley…
Harry buộc mình nghĩ đến chú Sirius, và chỉ nghĩ đến chú Sirius mà thôi, rồi bắt đầu hô:
- Expecto patronum! Expecto patronum!
Chú Sirius rùng mình, lăn ngửa ra và nằm bất động trên mặt đất, xanh lè như đã chết rồi.
- Chú ấy không sao đâu! Mình sẽ về sống với chú ấy. Expecto patronum! Hermione ơi, giúp mình với! Expecto patronum!
Hermione thì thầm:
- Expecto… Expecto… Expecto…
Nhưng cô bé không thể nào làm được phép trừ tà này. Bọn giám ngục Azkhaban đang tiến sát tới rồi, chỉ còn cách tụi nó chừng ba thước nữa mà thôi. Bọn chúng hình thành cả một bức tường vững chắc quanh Harry và Hermione, mối lúc một đến sát hơn…
Harry thét lên, cố gắng át tiếng kêu khóc trong tai nó:
- EXPECTO PATRONUM! EXPECTO PATRONUM!
Một cuộn khói mỏng màu bạc thoát ra từ đầu đũa phép của Harry và lơ lửng như sương mù trước mặt nó. Cùng lúc đó, Harry cảm thấy Hermione sụm xuống bên cạnh. Bây giờ nó chỉ còn có một mình… hoàn toàn cô độc…
- Expecto… Expecto patronum!
Harry cảm thấy đến lượt đầu gối nó sụm xuống chạm vào cỏ lạnh. Sương mù như mây che phủ làm mờ cả mắt nó. Bằng một cố gắng khổng lồ, Harry vùng lên đấu tranh để nhớ rằng chú Sirius vô tội… vô tội… “Chú cháu mình sẽ ổn cả thôi… cháu sẽ về ở với chú…”
Harry hổn hển la lớn:
- Expecto patronum!
Bằng ánh sáng mong manh của vị thần Hộ mệnh chưa đầy đủ hình vóc, Harry nhìn thấy một tên giám ngục Azkhaban chựng bước, dừng lại sát ngay bên nó. Tên giám ngục đó không thể nào bước qua lớp mây bạc bao bọc Harry mà nó vừa tạo ra. Một bàn tay chết chóc nhầy nhụa thò ra từ dưới lớp áo khoác. Bàn tay đó làm một động tác như gạt vị thần Hộ mệnh qua một bên.
Harry hổn hển kêu:
- Đừng! đừng… chú ấy vô tội… Expecto… Expecto patronum!
Nó có thể thấy bọn giám ngục Azkhaban trừng trừng ngó nó, nghe cả tiếng thở phì phò như làn gió đông thổi xung quanh. Tên giám ngục đứng gần Harry nhứt dường như đang đánh giá Harry. Rồi hắn giơ cả hai bàn tay thối rữa lên, kéo cái nón trùm đầu của hắn xuống…
Nơi đáng lẽ ra là đôi mắt thì chỉ có lớp da sứt sẹo màu xám mỏng dính bít kín hai hố mắt trống rỗng một cách vô hồn. Nhưng trên gương mặt đó có một cái miệng… một cái lỗ há hốc không ra hình dạng gì hết đang hút không khí gây ra âm thanh nghe như tiếng hớp hơi của kẻ đang hấp hối.
Một cơn kinh hoảng điếng người xâm chiếm toàn thân Harry đến nỗi nó không nói năng hay nhúc nhích gì được nữa. Vi thần Hộ mệnh của nó lung linh bập bùng rồi chết ngắt…
Màn sương trắng làm Harry mù mịt không thấy gì cả. Nó phải chiến đấu… Expecto patronum!… Nó không nhìn thấy gì nữa… và nó nghe tiếng gào khóc quen thuộc vẳng lại từ xa xăm… Expecto patronum!… Nó mò mẫm tìm chú Sirius trong màn sương mù, rồi tìm được cánh tay của chú… hình như họ không định bắt chú ấy…
Nhưng một đôi tay nhớp nháp cứng khoẻ đã xiết vòng quanh cổ Harry, buộc nó phải ngẩng đầu lên… Nó có thể cảm nhận được hơi thở của tên giám ngục. Hắn sắp thanh toán Harry trước tiên… Harry ngửi thấy hơi thở thối rữa của hắn… Tiếng gào khóc của má Harry vang vang trong đầu… Tiếng khóc của má sẽ là điều cuối cùng mà Harry còn nghe được…
Và rồi, xuyên qua màn sương mù đang nhấn chìm nó, Harry cảm giác như nhìn thấy một tia sáng màu bạc, càng lúc càng sáng hơn… Nó cảm thấy nó rơi tòm xuống cỏ…
Nằm sấp, mặt úp xuống đất, Harry yếu đến nỗi không nhúc nhích được, buồn nôn và run lập cập, nhưng nó cố mở mắt ra. Ánh sáng chói loà đang mờ dần trên lớp cỏ quanh nó… Tiếng kêu khóc của má nó đã ngừng bặt. Cái lạnh thấu xương cũng tan biến rồi…
Có cái gì đó đã xua đuổi bọn giám ngục Azkhaban đi khỏi… cái đó vẫn còn đang lượn vòng quanh nó, Hermione và chú Sirius… Tiếng hút không khí và tiếng thở phì phì của bọn giám ngục Azkhaban đang mờ đi… Bọn chúng đang phải bỏ đi… không khí đang ấm dần lại…
Thu hết tàn lực còn sót lại trong người, Harry ngóc đầu lên được vài phân và thấy một con vật ở giữa vầng sáng đang phi như bay qua mặt hồ. Mắt mờ đi vì mồ hôi, Harry cố gắng nhìn kỹ xem đó là con gì… Con vật đó rạng rỡ như một con bạch kỳ mã. Cố giữ cho mình đừng ngất đi, Harry dõi theo con vật phi nước kiệu rồi ngừng vó câu khi đến được bên kia hồ nước. Trong một thoáng, Harry nhìn thấy, trong ánh sáng rạng rỡ của con vật, có một người đang đón con vật quay về… người đó giơ tay lên vỗ về con vật… người đó trông quen một cách lạ lùng… nhưng mà người đó đâu có thể là…
Harry không còn hiểu gì nữa. Nó cũng không thể suy nghĩ thêm được gì nữa. Nó cảm thấy hơi sức cuối cùng đã lìa bỏ nó, và đầu nó đập xuống nền đất, bất tỉnh.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: