truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Harry Potter và Phòng chứa bí mật – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 7 – MÁU BÙN VÀ NHỮNG TIẾNG THÌ THẦM
Mấy ngày sau đó Harry đã phải tốn phần lớn thì giờ để lẩn tránh thầy Lockhart mỗi khi bắt gặp thầy xuất hiện ở hành lang. Nhưng tránh được Colin Creevey còn khó hơn nữa. Thằng nhóc đó hình như thuộc lòng cả thời khóa biểu của Harry. Có vẻ như không có gì làm cho thằng nhóc đó khoái hơn chuyện hỏi sáu bảy lần một ngày cái câu: “Anh Harry, khỏe không?” để được nghe lại câu Harry nói: “Chào Colin”, bất kể giọng của Harry đau khổ như thế nào.
Con cú Hedwig vẫn còn giận Harry về cuộc du hành bằng xe hơi đầy tai họa. Cây đũa phép của Ron thì vẫn lên cơn bất tử, sáng hôm thứ sáu đã tự động bắn vọt ra khỏi tay Ron trong giờ học Bùa chú và ghim đúng giữa hai đầu chân mày của giáo sư Flitwick, gây ra một nhọt ung mủ phập phồng ngay tại chỗ. Bị hết chuyện này tới chuyện kia, cho nên Harry mừng hết sức khi tới ngày nghỉ cuối tuần.
Nó, Ron và Hermione dự định đến thăm lão Hagrid vào sáng thứ bảy. Nhưng mà buổi sáng đó, trong lúc đó còn có thể ngủ ngon lành thêm nhiều tiếng đồng hồ nữa, thì nó bị Oliver Wood đánh thức dậy. Wood là đội trường đội Quidditch của nhà Gryffindor.
Harry vẫn còn ngái ngủ:
- Chuyện… gì… vậy?
Wood giục:
- Đi tập Quidditch! Mau lên!
Harry liếc ra cửa sổ. Một làn sương mỏng còn giăng ngang bầu trời đang ửng ánh vàng. Bây giờ thức giấc rồi, Harry không hiểu làm sao lúc nãy mình có thể ngủ được trong sự huyên náo chí choa chí choét của lũ chim chóc ngoài kia.
Harry rên rỉ:
- Anh Oliver! Mới rạng sáng mà!
- Đúng vậy!
Wood nói. Anh chàng này là một học sinh năm thứ sáu to cao, lúc này đang bừng bừng nhiệt huyết đến nỗi mắt lóe hào quang. Wood hớn hở nói:
- Đây là một phần trong chương trình luyện tập mới của tụi mình, dậy đí! Lấy chổi đi với anh! Vẫn chưa có đội nào bắt đầu luyện tập; chúng ta sẽ khai trương mùa luyện tập năm nay…
Harry ngáp dài và khẽ rùng mình. Nó lồm cồm bò ra khỏi giường, mò mẫm tìm bộ quần áo chơi Quidditch. Wood nói:
- Cừ lắm! Hẹn gặp emở sân bóng trong mười lăm phút nữa nhé.
Khi đã tìm ra bộ đồ mặc chơi Quidditch màu tía và trùm lên tấm áo choàng cho ấm, Harry viết nguệch ngoạc một bức thư ngắn, giải thích cho Ron biết nó đi đâu. Rồi nó đi xuống cái cầu thang xoắn ốc, vào phòng sinh hoạt chung, với cây chổi Nimbus 2000 vác trên vai. Nó vừa mới đi tới cái lỗ chân dung Bà Béo thì nghe có tiếng lách cách phía sau và nhìn thấy Colin đang lao nhanh xuống cầu thang xoắn, cái máy chụp hình đung đưa như điên dưới cổ, còn tay thì đang nắm chặt cái gì đó.
- Anh Harry! Em nghe có ai đó kêu tên anh trên cầu thang. Anh coi em có cái gì nè! Em đã rửa ảnh xong, em muốn cho anh coi…
Harry điếng người nhìn sững mấy tấm hình mà Colin chìa ra ngay dưới mũi nó:
Một ông Lockhart đen trắng di động được đang kéo một cánh tay mà Harry nhận ra là tay nó. Nó hài lòng thấy là hình ảnh của nó đang ra sức kháng cự, không chịu bị lôi kéo vô khung hình. Như nó nhìn thấy trong tấm ảnh thì thầy Lockhart chịu thua, mất cả hứng, và thở phì phò vào cái biên trắng bóc của tấm ảnh.
Colin sốt sắng hỏi:
- Anh ký tên vô nha?
- Không.
Harry nói dứt khoát, mắt đảo quanh phòng để yên chí là trong phòng không có ai.
- Anh rất tiếc, Colin à, nhưng mà anh đang vội… luyện tập Quidditch.
Harry trèo qua cái lỗ chân dung Bà Béo. Colin trườn luôn qua cái lỗ theo Harry.
- Ôi, hay quá! Chờ em với! Từ trước giờ em chưa từng xem qua trận Quidditch nào.
- Chán phèo à!
Harry nói nhanh, nhưng Colin chẳng thèm nghe nó, mặt thằng nhóc bừng lên vẻ phấn khích.
- Anh là tầm thủ đội tuyển nhà trẻ nhất trong vòng một trăm năm nay, phải không anh Harry? Phải không anh?
Thằng nhóc Colin lẽo đẽo theo Harry và lải nhải nói:
- Chắc là anh xuất sắc lắm. Em chưa bao giờ bay. Có dễ không anh? Có phải cây chổi đó của anh không? Có phải nó là cây chổi xịn nhất không?
Harry không biết làm sao thoát được thằng nhóc con ấy. Nó thấy đau khổ như người phải mang một cái bóng lắm mồm. Colin cứ nói không ngừng để thở:
- Em chẳng hiểu gì về môn Quidditch hết. Có đúng là có bốn trái banh không? Có đúng là có hai trái banh chuyên đấm ngã cầu thủ ra khỏi chổi không?
Harry đành phải giải thích luật lệ phức tạp của môn Quidditch, nói một cách nặng nhọc:
- Phải. Hai trái banh đó kêu là Bludger. Có hai tấn thủ trong mỗi đội cầm gậy đánh đuổi mấy trái Bludger ra khỏi sân của đội mình. Hai anh Fred và George là tấn thủ của đội nhà Gryffindor.
- Còn mấy trái banh khác dùng để làm gì?
Colin vừa hỏi vừa đi gấp lên mấy bước vì lúc nãy cứ há hốc mồm mà ngó Harry trân trân.
- À, trái Quaffle – trái banh đỏ lớn nhất ấy – là trái banh dùng để ghi bàn thắng. Ba truy thủ của mỗi đội chuyền Quaffle cho nhau và tìm cách thảy nó vào những cột gôn vào cuối mỗi đợt chuyền banh. Mỗi đầu sân có ba cột gôn mang ba cái vòng.
- Còn trái banh thứ tư…
- Là trái Snitch vàng. Nó rất nhỏ, rất nhanh, và rất khó bắt. Nhưng đó là công việc mà tầm thủ phải làm. Bởi vì một trận Quidditch không thể nào kết thúc nếu không ai bắt được trái banh Snitch. Bất cứ tầm thủ nào của đội nào mà bắt được trái Snitch thì giành được một trăm năm chục điểm cho đội của mình.
Colin hỏi với vẻ kính trọng:
- Và anh là tầm thủ của đội Gryffindor, phải không?
Hai người đã ra khỏi lâu đài và bắt đầu băng qua bãi cỏ đẫm sương đêm. Harry nói:
- Phải. Và có một thủ quân nữa. Anh ấy bảo vệ các cột gôn. Ưø,… vậy đó.
Nhưng Colin vẫn không chịu ngừng hỏi Harry suốt con đường đổ dốc qua những bãi cỏ đến sân Quidditch. Harry chỉ rảy được thằng nhóc ra khi nó vào phòng thay đồ. Colin gọi vói theo sau Harry bằng một giọng véo von như sáo thổi:
- Em đi kiếm một chỗ ngồi tốt nha anh Harry!
Thế là thằng nhóc nhanh nhảu trèo lên khán đài.
Những người khác trong đội Gryffindor đã có mặt trong phòng thay đồ. Wood là người duy nhất trông có vẻ hoàn toàn tỉnh táo. Fred và George, mắt còn híp, tóc rồi bù, đang ngồi lừ thừ bên cạnh Alicia Spinnet. Cô học sinh năm thứ tư này dường như đang gật gù với bức tường sau lưng. Hai truy thủ khác là Katie Bell và Angeline Johnson đang ngồi đối diện họ, ngáp dài ngáp ngắn.
Wood liếng thoắng nói:
- Kìa Harry, sao em tới trễ vậy? Nào, anh có vài lời vắn tắt với tất cả các em trước khi chúng ta ra sân luyện tập, bởi vì anh đã dành cả mùa hè để lập ra cả một chương trình luyện tập mới. Cái chương trình này, anh thực sự tin là sẽ làm thay đổi tất cả…
Khi Wood bắt đầu bài thuyết trình về chiến thuật mới của mình thì cái đầu của Fred gục sang phải, …
Wood đang cầm một họa đồ sân bóng Quidditch, trong đó anh vẽ vô số đường ngang đường dọc và những mũi tên bằng đủ màu mực khác nhau. Wood rút cây đũa phép của mình ra, gõ vào tấm họa đồ, những mũi tên bắt đầu bò ngoằn ngoèo như những con sâu. Khi Wood bắt đầu bài thuyết trình về chiếc thuật mới của mình thì cái đầu của Fred gục sang phải, tựa lên vai của Alicia, và bắt đầu ngáy.
Wood mất gần hai mươi phút để giải thích tấm họa đồ thứ nhất, vừa xong tấm đó lại xuất hiện tấm thứ hai, và dưới tấm thứ hai đó còn tấm thứ ba nữa.
Harry đắm mình trong trạng thái vật vờ trong khi Wood cứ đều đều nói biết.
Cuối… cuối… cuối cùng, Wood kết thúc bằng hai tiếng:
- Vậy đó…
Harry bị lôi ra khỏi cơn mơ đầy luyến tiếc, với bao nhiêu là món ăn nó sắp được thưởng thức tới nơi ở bàn điểm tâm trong lâu đài.
- Rõ cả chứ? Có thắc mắc gì không?
George giật mình thức giấc hỏi:
- Em có một câu hỏi, anh Oliver à. Tại sao anh không nói với tụi em tất cả những chuyện này vào ngày hôm qua, lúc tụi em còn tỉnh táo?
Wood không hài lòng chút nào. Anh quắc mắt nhìn cả đám, nói:
- Nè, cả đám nghe đây. Lẽ ra chúng ta đã giành được cúp Quidditch năm ngoái. Chúng ta dễ dàng trở thành đội chơi hay nhất. Nhưng không may, do những tình huống vượt ngoài tầm tay của chúng ta…
Harry loay hoay trên ghế khổ sở vì mặc cảm tội lỗi. Nó đã nằm bất tỉnh trong bệnh thất trong lúc diễn ra trận chung kết Quidditch của niên học trước; nghĩa là vắng Harry, đội Gryffindor thiếu mất một cầu thủ và đã chơi một trận thua xiểng liểng, tệ nhất trong ba trăm năm nay.
Wood ngừng mấy giây để lấy lại bình tĩnh. Trận thua cuối cùng đó rõ ràng là vẫn còn dằn vặt anh.
- Thành ra năm nay chúng ta phải luyện tập chuyên cần hơn bao giờ hết… Được rồi, chúng ta hãy ra sân và thực hành cách lý thuyết mới!
Wood la to, nắm lấy cán chổi của mình, mở đường ra khỏi phòng thay đồ. Theo sau là các cầu thủ trong đội, người nào người nấy chân cẳng còn cứng đơ, miệng ngáp đến sái quai hàm.
Nãy giờ cả đội đã ở trong phòng lâu đến nỗi mặt trời bây giờ đã lên cao, mặc dù vẫn còn chút sương giá loáng thoáng trên mặt cỏ trong sân vận động. Khi Harry bước vào sân, nó nhìn thấy Ron và Hermione ngồi bên cạnh nhau trên khán đài.
Ron ngờ vực hỏi:
- Các bạn tập xong rồi hả?
- Còn chưa bắt đầu nữa là!
Harry đáp, nhìn một cách đầy ganh tị mấy miếng bánh mì nướng trét mướt mà Ron và Hermione đã mang ra từ Đại Sảnh đường. Nó nói:
-Nãy giờ anh Wood chỉ mới dạy xong chiến thuật mới của ảnh.
Nó trèo lên cán chổi, đạp mạnh xuống đất một cái, phóng vút lên không trung. không khí ban mai mát mẻ vuốt qua mặt nó làm nó tỉnh nhanh hơn bài diễn văn dài thượt của Wood. Được trở lại sân Quidditch thật là tuyệt vời. Nó xả hết tốc lực bay vòng quanh sân vận động, đua với Fred và George.
Khi chúng vòng qua một góc sân vận động, Fred kêu lên:
- Tiếng gì tách tách nghe mắc cười quá vậy?
Harry ngó xuống khán đài. Thằng nhóc Colin đang ngồi trên một trong những băng ghế cao nhất, máy chụp hình giơ cao, chụp hết tấm hình này đến tấm hình khác, cái tiếng bấm máy tách tách được khuếch đại một cách lạ lùng trong sân vận động vắng vẻ mênh mông.
Thằng nhóc kêu the thé:
- Nhìn đây nè, anh Harry! Nhìn đây!
Fred hỏi:
- Ai đó?
Harry nói dối:
- Chẳng biết.
Nó tăng tốc độ để vọt càng xa Colin càng tốt.
Wood, mặt mày nghiêm nghị, lướt trong không trung hướng về phía bọn chúng. Anh hỏi:
- Có chuyện gì đó? Tại sao thằng nhóc năm thứ nhất đó chụp hình? Anh không ưa chút nào hết. Nó có thể là một tên gián điệp nhà Slytherin, mưu toan khám phá chương trình huấn luyện mới của chúng ta.
Harry vội nói:
- Nó là học sinh nhà Gryffindor.
George nói thêm:
- Và tụi Slytherin không cần gài gián điệp ở đây, anh Oliver à.
Wood bực bội hỏi lại:
- Dựa vào đâu mà em nói chắc vậy?
- Bởi vì đích thân chúng đã đến đây rồi.
George nói và chỉ cho Wood thấy.
Nhiều người mặc áo chùng xanh lá cây đang đi vào sân vận động, chổi cầm tay.
Wood tức giận rít lên:
- Không thể nào tin được! Mình đã đăng ký sân vận động vào ngày hôm nay rồi mà! Chúng ta phải làm cho ra lẽ chuyện này mới được.
Wood lao xuống mặt đất, trong cơn tức giận nên đáp xuống có hơi mạnh hơn dự định, khiến cho anh lảo đảo một tí khi trèo xuống khỏi cây chổi. Harry, Fred và George theo sau.
Wood hét vào mặt đội trưởng đội Slytherin:
- Flint! Đây là giờ tụi này luyện tập. Tụi này đã chuẩn bị đặc biệt! Tụi bây đi ra khỏi đây ngay!
Marcus Flint to xác còn hơn cả Wood. Với một cái nhìn xảo quyệt của quỷ dữ trên gương mặt, hắn đáp:
- Thiếu gì chỗ cho tất cả chúng ta, hả Wood?
Angeline, Alicia, và Katie cũng đã kéo đến. Bên đội Slytherin không có đứa con gái nào – cả bọn chúng đứng kề vai nhau, mặt đối mặt với đội Gryffindor, thách thức.
Wood khạc ra sự tức giận một cách quyết liệt:
- Nhưng tao đã đăng ký sân tập! Tao đã đăng ký trước!
Flint nói:
- A! Nhưng tao cũng có một giấy phép đặc biệt do giáo sư Snape ký đây: “Tôi, giáo sư Snape, cho phép đội Slytherin luyện tập ở sân Quidditch hôm nay vì cần huấn luyện tầm thủ mới của đội”.
Wood bị phân tán, hỏi ngay:
- Tụi bây có tầm thủ mới hả? Đâu?
Từ đằng sau sáu cầu thủ vạm vỡ đang đứng trước mặt Wood xuất hiện một cầu thủ thứ bảy, nhỏ con hơn, nụ cười khinh khỉnh trên gương mặt nhợt nhạt nhọn hoắt. Đó chính là Draco Malfoy.
Fred ngó Malfoy không ưa chút nào:
- Mày là con trai của Lucius Malfoy hả?
- Mày dám nhắc đến ông Lucius Malfoy thì hay thật.
Flint nói trong khi cả đội của hắn nhe răng cười toét:
- Để tao cho tụi bây coi món quà hào phóng mà ông đã tặng cho đội Slytherin.
Tất cả bảy cầu thủ của đội Slytherin đồng loạt giơ cao câu chổi của chúng. Bảy cán chổi hàng hiệu mới toanh cực kỳ bóng loáng và bảy bộ chữ bằng vàng xịn ráp thành nhãn hiệu Nimbus 2001 sáng lấp lánh dưới ánh nắng ban mai trước mũi bọn Gryffindor.
- Mô-đen tối tân nhất. Chỉ mới ra lò tháng trước.
Flint nói với vẻ hờ hững, tay phủi một hạt bụi ở cán chổi của hắn.
- Tao tin là nó bỏ xa lắc loại 2000 cũ, hơn đủ điều… Còn như mấy cây Cleansweep cũ mèm, thì chỉ đáng đem quét ván. [(Clean:sạch; Sweep: có hai nghĩa:quét, lướt nhanh. Ơû đây Flint giễu cợt chỉ cho Sweep cái nghĩa quét thôi)]
Nó nhe răng cười độc địa với Fred và George, cả hai đứa đều đang nắm chặt cán chổi Cleansweep 5.
Trong một lúc không ai trong đội Gryffindor nói được lời nào. Nụ cười tự mãn trên mặt Malfoy toét rộng tới mang tai khiến cho đôi mắt lạnh lùng của nó chỉ còn là hai cái khe ti hí.
Flint lại nói.
- Chà. Coi kìa! Một cuộc lấn sân.
Ron và Hermione đang băng qua bãi cỏ để coi chuyện gì đang xảy ra. Ron hỏi Harry:
- Chuyện gì vậy? Sao bồ không tập nữa? Mà nó làm gì ở đây vậy?
Ron đang ngó Malfoy trong bộ áo chùng của đội Slytherin. Malfoy nói với giọng bảnh chọe:
- Tao là tầm thủ mới của đội Slytherin, Weasley à. Mọi người đang ngưỡng mộ mấy cây chổi mà ba tao vừa tặng cho đội.
Ron trợn mắt há to mồm mà ngó trân trân bảy cây chổi siêu mới trước mặt nó.
Malfoy nói êm ái:
- Đẹp quá hén? Nhưng có lẽ đội Gryffindor cũng có thể quyên một ít vàng để đổi chổi luôn. Tụi bây nên bán tống bán tháo đám chổi Cleansweep 5 đó cho rồi; tao cá viện bảo tàng sẽ mua chúng!
Đám cầu thủ Slytherin phá ra cười hô hố. Hermione nói giọng sắc xảo:
- Ít nhất thì không ai trong đội Gryffindor phải mua cái vị trí của mình. Họ được tuyển vào đội bằng tài năng thuần túy.
Cái vẻ bảnh chọe trên mặt Malfoy chập chờn như ngọn nến trước gió. Nó khạc ra:
- Ai hỏi tới mày, con nhãi ranh Mudblood bẩn thỉu.
Harry biết ngay lập tức là Malfoy vừa nói một điều hết sức tồi tệ, bởi vì lời nó vừa dứt là dậy lên tức thì tiếng gầm phẫn nộ. Flint phải xông ra chắn trước mặt Malfoy để ngăn Fred và George nhảy xổ vào nó. Alicia thét lên:
Nó tức giận chĩa đầu đũa vào mặt Malfoy đang nấp dưới cánh tay Flint.
- Sao mày dám hả?
Còn Ron thì thò tay vô áo chùng của nó rút ra cây đũa phép, nó gào lên:
- Mày phải trả giá cho điều đó, Malfoy!
Nó tức giận chỉa đầu đũa vào mặt Malfoy đang nấp dưới cánh tay Flint.
Một tiếng nổ vang dội khắp săn vận động và một tia sáng xanh xẹt ra từ chuôi đũa của Ron vọt lên, trúng ngay bụng nó, làm nó bật ngã ra sau, lăn cù trên cỏ.
Hermione thét lên:
- Ron! Ron! Bạn có sao không?
Ron há miệng ra định nói, nhưng không thốt được thành lời. Thay vì lời nói thì nó ợ một cái dễ sợ và một con ốc sên văng ra khỏi miệng, rơi luôn xuống đùi.
Bọn Slytherin phá lên cười đến đờ cả người. Flint cười đến gập đôi người lại, phải bám vào cây chổi mới toanh của nó mới đứng nổi. Malfoy thì cười đến bò lăn bò càng, nắm tay đấm xuống đất lia lịa.
Cả đội Gryffindor vây quanh Ron. Nó vẫn cứ tiếp tục phun ra mấy con ốc sên bự. Không ai có vẻ muốn đụng vào nó. Harry nói với Hermione:
- Tụi mình đem bạn ấy đến nhà bác Hagrid đi, nhà bác ấy gần đây nhất.
Hermione dũng cảm gật đầu, rồi hai đứa đỡ hai cánh tay Ron kéo lên.
Thằng nhóc Colin đã từ trên khán đài chạy xuống, bây giờ chạy loăng quăng bên cạnh Harry và Hermione khi hai đứa dìu Ron ra khỏi sân banh.
- Có chuyện gì vậy anh Harry? Chuyện gì vậy? Anh Ron bị bịnh hả? Anh chữa trị cho ảnh được không?
Ron lại bụm miệng, và một con ốc sên nữa lại nhảy ra.
- Oái, anh Harry, anh giữ cho anh ấy yên được không?
Thằng nhóc bị mê hoặc bởi cảnh tượng đó, giơ máy chụp hình lên bấm.
Harry nổi giận quát:
- Đi chỗ khác chơi, Colin!
Nó và Hermione đỡ Ron ra khỏi sân vận động, băng qua sân chơi, tiến về phía bìa rừng. khi căn chòi của lão Hagrid hiện ra trong tầm mắt, Hermione bảo:
- Gần tới rồi, Ron. Chút xíu nữa là bồ khỏe thôi… gần tới rồi…
Chúng chỉ còn sáu bảy thước nữa là tới được nhà lão Hagrid thì cánh cửa căn chòi được mở ra. Nhưng không phải lão Hagrid bước ra. Chính là Gilderoy Lockhart mặc tấm áo chùng màu hoa cà nhạt nhất hôm nay đang sải những bước dài, đi ra.
Harry vội suỵt mấy bạn:
- Lẹ lên, trốn vô đây.
Nó kéo Ron sau một bụi cây gần đó, Hermione đành phải trốn theo, vẻ bất đắc dĩ.
Thầy Lockhart đang nói to với lão Hagrid:
- Chỉ là vấn đề đơn giản thôi nếu bác biết bác đang làm gì. Khi nào bác cần tôi giúp, bác biết tìm tôi ở đâu mà! Tôi sẽ cho bác mượn cuốn sách của tôi. Tôi thật là ngạc nhiên thấy bác không có một cuốn nào. Tôi sẽ ký tặng một cuốn vào tối nay và gởi cho bác. Thôi, chào nhé!
Nói rồi thầy Lockhart sải bước về phía lâu đài.
Harry đợi đến khi thầy Lockhart đi khuất mắt mới kéo Ron ra khỏi bụi cây và đi tới cửa nhà lão Hagrid. Chúng khẩn cấp đập cửa.
Lão Hagrid xuất hiện tức thì, vẻ mặt cáu kỉnh hết sức. Nhưng khi nhận ra khách là ai, mặt lão liền sáng rỡ lên ngay:
- Đang thắc mắc không biết chừng nào tụi bay mới đến chơi… Vô đi, vô đi! Cứ tưởng là giáo sư Lockhart quay tro lại.
Harry và Hermione đỡ Ron qua ngưỡng cua vào căn chòi một gian của lão Hagrid. Bên trong có một cái giường khổng lồ chiếm một góc, còn góc kia là bếp lửa ấm áp đang cháy bập bùng, củi nổ reo lép bép. Vừa đỡ Ron ngồi xuống một cái ghế, Harry vừa giải thích sự cố bọn chúng gặp phải, nhưng trông lão Hagrid không có vẻ gì lo lắng về cái tai họa ói ra sên của Ron. Lão đặt một cái chậu đồng to trước mặt Ron để hứng ốc sên, vui vẻ nói:
- Oùi ra thì tốt hơn nuốt vô. Cho chúng ra hết đi Ron.
Hermione nhìn Ron cong người ói vô cái chậu, lo lắng nói:
- Mình thấy không thể làm gì khác hơn là chờ cho tới lúc ói hết ra. Lời nguyền độc đó đã linh nghiệm đúng lúc nhất, nhưng nhè đâu cây đũa phép gãy…
Lão Hagrid lăng xăng trong chòi pha trà đãi khách. Con chó săn to đùng cua lão là con Fang lại nhỏ dãi cùng người Harry. Vừa gãi tai Fang, Harry vừa hỏi:
- Thầy Lockhart muốn gì ở bác vậy?
Lão Hagrid lầu bầu:
- Khuyên bảo bác về chuyện trục xuất hà bá ra khỏi giếng.
Lão dọn con gà trống vị vặt lông một nửa ra khòi cái bàn mòn vẹt, để đặt lên đó một ấm trà, rồi nói tiếp:
- Làm như bác không biết! Lại còn nổ về một mụ thần báo tử nào đó mà ổng đã trục xuất. Nếu ba mớ chuyện đó mà đúng tới một chữ thì bác nuốt trọn cái ấm này.
Harry nhìn lão Hagrid ngạc nhiên vì trước đây lão chưa bao giờ chỉ trích một giáo sư nào của trường Hogwarts. Tuy nhiên, Hermione, hơi cao giọng hơn thường ngày:
- Cháu thấy bác hơi thiếu công bằng. Chắc chắn giáo sư Dumbledore chọn thầy Lockhart vì nghĩ thầy là người phù hợp nhất với chức vụ…
- Chứ không phải ổng là người duy nhất nhận công việc đó hả?
Lão Hagrid bày ra một dĩa kẹo mật trong khi Ron vẫn đang khạc nhỗ ầm ĩ vô trong cái chậu.
- Và bác nói là người duy nhất. Rất khó mà tìm được người nào chịu lãnh môn Nghệ thuật Phòng chống Hắc ám. Người ta không thích dây dưa với cái thứ đó, các cháu hiểu không? Người ta bắt đầu tin là cái môn đó hãm tài xúi quẩy lắm. Cho đến nay chưa có ai làm công việc đó lâu cả. Bây giờ kể cho bác nghe coi.
Lão hất đầu về phía Ron, hỏi:
- Mà lúc nãy nó định nguyền rủa ai vậy?
- Malfoy chửi Hermione bằng một tiếng gì đó – chắc là tồi lắm, vì ai nghe cũng phát điên lên.
Ron ngóc đầu lên khỏi mặt bàn, mặt mày xanh xao yếu ớt, giọng khàn khàn:
- Quá tồi chứ gì nữa. Malfoy gọi Hermione là “Mudblood” đó bác Hagrid!
Chưa dứt câu, Ron lại thụp xuống khỏi mặt bàn vì một con ốc sên khác muốn nhảy ra. lão Hagrid hết sức phẫn nộ. Lão gầm gừ với Hermione:
- Ai cho thằng Malfoy nói vậy chớ!
Hermione đáp:
- Nó nói vậy mà. Nhưng cháu không hiểu ý nghĩa tiếng đó. Dĩ nhiên là cháu có thể đoán là nó thô tục lắm…
Ron lại ngóc đầu lên vừa thở vừa nói:
- Đó là điều xúc phạm nhất mà thằng ấy có thể nghĩ ra. “Mudblood” là “Máu Bùn”, tiếng miệt thị để gọi một người do Muggle sinh ra – tức là người có cha mẹ không phải là phù thủy. Có những phù thủy – như gia đình Malfoy chẳng hạn – cứ cho là mình cao quý hơn thiên hạ bởi vì cái mà họ gọi là huyết thống thuần chủng.
Ron ợ một cái nhỏ, phun ra một con ốc sên vô lòng bàn tay đang xòe ra. Nó quăng con sên vô chậu rồi nói tiếp:
- Tôi muốn nói, tất cả chúng ta đều biết huyết thống không cứ phải đặc quyền cho ai hết. Coi bạn Neville kìa – bạn ấy mang dòng máu phù thủy thuần túy ấy, vậy mà dựng một cái vạc cũng dựng không xong nữa là.
Lão Hagrid bổ sung với vẻ tự hào:
- Và những kẻ thuần chủng đó cũng đâu có chế được lời nguyền nào mà Hermione của chúng ta không làm được đâu?
Câu nói của lão làm cho mặt Hermione ửng đỏ như gấc chín.
Ron vừa đưa bàn tay run run lau mồ hôi trán, vừa nói:
- Miệt thị người ta như vậy thực là xấu xa. Máu Bùn, tức là máu thường, không phải máu quí tộc phù thủy. Thiệt là khôi hài. Vả lại, phần lớn phù thủy ngày nay đều lai. Nếu chúng ta không kết hôn với Muggle thì chúng ta đã tuyệt chủng rồi.
Ron lại thụp đầu xuống khỏi mặt bàn. Lão Hagrid bèn nói to:
- Được, bác không quấy rầy cháu về chuyện cháu muốn nguyền rủa thằng đó đâu, Ron. Nhưng cũng may là cây đũa phép của cháu lại chỉa ngược vô cháu. Chứ nếu cháu mà rủa trúng thằng Malfoy thì thế nào Lucius Malfoy cũng hầm hè vô trường kiếm chuyện. Ít ra như thế này thì cháu còn đỡ rắc rối với lão ta.
Harry muốn nói là rắc rối gì cũng không thể tệ hơn chuyện ốc sên cứ từ miệng mình nhảy ra miết. Nhưng nó không thể nào há miệng nói được. Viên kẹo mật của lão Hagrid đã làm hai hàm răng của nó dính chặt nhau.
- Ờ, Harry!
Lão Hagrid đột ngột kêu lên như thể vừa chợt nhớ ra điều gì:
- À, có chuyện cần phải làm minh bạch với con đây. Nghe nói con đang phân phát ảnh có chữ ký hả? Vậy sao bác không được phát tấm nào hết vậy?
Harry tức giận vặn muốn trẹo quai hàm, cho hai hàm răng tách ra. Nó nóng nảy nói:
- Con không hề tặng ảnh ký tên gì cả. Nếu mà thầy Lockhart cứ loan truyền…
Nhưng lão Hagrid đã phá ra cười:
- Bác chỉ đùa thôi mà.
Lão vỗ lưng Harry một cách thân tình nhưng làm nó suýt dập mặt xuống bàn.
- Bác biết con không hề làm chuyện đó. Bác nói với thầy Lockhart là con không cần làm vậy. Con không cần cố gắng cũng đã nổi tiếng hơn ông ta nhiều rồi.
Harry đã ngồi thẳng lên, xoa xoa cái cằm:
- Dám chắc thầy không thích nghe vậy đâu.
Lão Hagrid nháy mắt:
- Bác biết chắc là ổng cũng không thích. Và rồi bác nói với ổng là bác chưa hề đọc cuốn sách nào của ổng, thế là ổng quyết định đi về. Aên kẹo mật không, Ron?
Lão hỏi Ron khi thấy đầu nó nhô lên trên mặt bàn. Ron nói:
- Dạ, không. Cám ơn bác. Cháu cũng không dám liều mạng.
Khi Hermione và Harry uống xong tách trà, lão Hagrid nói:
Trong mảnh vườn rau nhỏ sau căn chòi của lão Hagrid có chừng một tá bí rợ bự chảng…
- Các cháu tới coi bác trồng được cái gi nè.
Trong mảnh vườn rau nhỏ sau căn chòi của lão Hagrid có chừng một tá bí rợ bự chảng mà Harry chưa từng thấy bao giờ. Trái nào trái nấy đều có kích thước của một tảng đá lớn.
Lão Hagrid phấn khởi nói:
- Đám bí khá quá hén? Để dành cho bữa tiệc đêm Hội Ma đó… Tới lúc ấy chắc chúng vừa kịp lớn.
Harry hỏi:
- Bác bón phân gì mà chúng lớn dữ vậy?
Lão Hagrid ngoảng nhìn qua vai để coi có ai khác không.
- À, bác cho chúng một tí… Các cháu biết mà… một tý gọi là trợ giúp thôi…
Harry để ý thấy cây dù hồng có bông của lão Hagrid dựng ở vách chòi. Từ trước Harry vốn đã có lý do để tin là cây dù ấy không phải là cây dù tầm thường như cái vẻ ngoài của nó. Thật tình thì Harry đã có một ấn tượng mạnh mẽ là cây đũa phép thời lão Hagrid còn đi học nay được giấu trong cây dù đó. Lão Hagrid không được phép xài pháp thuật. Lão đã bị đuổi khỏi trường Hogwarts hồi mới học năm thứ ba, nhưng Harry không bao giờ biết được tại sao – cứ nhắc tới chuyện đó là lão Hagrid đằng hắng ầm ĩ và tai lão bỗng nhiên điếc một cách bí ẩn, cho đến khi đổi đề tài trò chuyện.
Hermione nửa không tán thành, nửa lại thích thú nhận xét:
- Cháu đoán là bác dùng bùa Bón Thúc, phải không bác? Bác làm cừ lắm.
Lão Hagrid gật đầu với Ron:
- Em gái cháu cũng nói với bác như vậy. Mới gặp cô bé hôm qua.
Lão liếc Harry một cái, bộ râu vĩ đại khẽ giật giật:
- Cô bé nói chỉ đi vơ vẩn quanh sân chơi thôi, nhưng mà bác đoán là cô bé hy vọng sẽ tình cờ gặp ai đó ở nhà bác.
Lão lại nháy mắt với Harry:
- Nếu con hỏi ý kiến bác, thì bác nói chắc là cô bé không từ chối một tấm ảnh có chữ ký…
- Ôi, bác đừng nói nữa mà!
Ron không kềm được một tràng cười ha hả bật ra, khiến cho mấy con ốc sên văng xuống đất. Lão Hagrid vội gầm lên:
- Coi chừng!
Rồi lão túm lấy Ron lôi ra khỏi đám bí rợ quí báu của mình.
Lúc ấy đã gần đến giờ ăn trưa, mà Harry thì từ sáng đến giờ chỉ mới có mấy viên kẹo mật cho vô bụng. Cho nên nó rất hăm hở trở vô trường để chén cho đã.
Chúng bèn chào bác Hagrid rồi đi về lâu đài. Ron vẫn thỉnh thoảng ho khạc, nhưng chỉ còn văng ra hai con ốc sên nhỏ xíu nữa mà thôi.
Khi chúng vừa đặt chân lên tiền sảnh mát lạnh thì một giọng nói vang lên:
- Các trò đây rồi, Potter và Weasley. Các trò sẽ thi hành lệnh cấm túc vào tối nay.
Đó là giáo sư McGonagall. Cô đang đi về phía chúng nó, nét mặt nghiêm trang. Ron cố nén một tiếng ợ, hỏi:
- Thưa cô, tụi con sẽ phải làm gì ạ?
Giáo sư McGonagall nói:
- Trò sẽ đánh bóng đồ bằng bạc trong phòng truyền thống với thầy Filch. Và chớ có dùng pháp thuật đấy, Weasley. Chỉ dùng tay thôi.
Ron cố nén nỗi đau khổ. Thầy giám thị Argus Filch là người bị mọi đứa học trò ghét nhất trường.
Giáo sư McGonagall nói tiếp với Harry:
- Còn trò, Potter, trò sẽ giúp giáo sư Lockhart trả lời thư của người ái mộ.
Harry tha thiết khẩn nài:
- Ôi, thưa cô, xin cô cho con vô làm trong phòng truyền thống đi cô.
Giáo sư McGonagall nhướn cao cặp chân mày:
- Nhất định không được. Giáo sư Lockhart đặc biệt yêu cầu trò đến làm với ông ấy. Cả hai trò nhớ đó, đúng tám giờ tối bắt đầu.
Harry và Ron ủ rũ đi lững thững vào Đại Sảnh đường trong trạng thái rầu rĩ chưa từng thấy. Đi đằng sau chúng là Hermione, cô bé mang một vẻ mặt “cho-đáng-đời-trò-dám-vi-phạm-nội-qui”. Harry ăn món bánh nướng nhồi thịt không được ngon như nó tưởng. Cả nó lẫn Ron đều cảm thấy tụi nó sẽ gặp chuyện gì đó còn tồi tệ hơn nữa.
Ron ủ ê than vãn:
- Chắc là thầy Filch sẽ bắt mình làm việc suốt đêm. Mà lại không được dùng pháp thuật! Trong phòng truyền thống có đến hàng trăm cái cúp chứ ít ỏi sao? Mình đâu có rành chuyện lau chùi theo cách thức của dân Muggle.
Harry thẫn thờ nói:
- Tôi sẵn sàng đánh đổi để làm chuyện đó bất cứ lúc nào. Hồi ở nhà dì dượng Dursley, tôi đã từng làm cả đống côngviệc như vậy. Chứ còn chuyện trả lời thư những người ái mộ thầy Lockhart… Quỷ thần ơi, ông ấy sẽ là cả một cơn ác mộng…
Buổi chiều thứ bảy thế là đi đoong! Và đúng lúc tám giờ kém năm, thời gian lúc ấy dường như đứng lại, Harry lê bước dọc theo hành lang lầu hai đến văn phòng thầy Lockhart. Nó cắn răng gõ cửa.
Cánh cửa mở ra ngay tức thì. Thầy Lockhart tươi cười cúi nhìn nó:
- A! Đây rồi, thằng láu cá! Vào đi, Harry. Vào đi.
Trong phòng thắp rất nhiều nến, chiếu sáng choang vô số ảnh đóng khung của thầy Lockhart treo kín những bức tường. Một số ảnh thậm chí đã được thầy ký tên vào. Một đống lớn những tấm ảnh khác đang nằm trên bàn.
Thầy Lockhart bảo Harry:
- Trò ghi địa chỉ lên phong bì cho ta.
Thầy nói với giọng như thể cho Harry làm chuyện đó là ban cả một ân huệ cho nó.
- Thư đầu tiên gởi cho Gladys Gudgeon, phước lành cho bà ấy – một người hết sức ngưỡng mộ ta.
Thời gian chầm chậm bò qua. Harry để mặc cho lời thầy Lockhart trôi tuột từ tai này qua tai kia của nó, chỉ thỉnh thoảng đáp cầm chừng “Dạ”, và “Vâng” và “Được”. đôi khi nó cũng để lọt lỗ tai vài câu như: “Tiếng tăm là một người bạn phù phiếm thay đổi xoèn xoẹt, Harry à”. Hay: “Người nổi tiếng thì cũng phù phiếm như tiếng tăm thôi, hãy nhớ điều đó.”
Mấy cây đèn cầy càng lúc càng lụn dần, làm cho ánh nến nhảy múa lung linh trên những bức chân dung cửa động của thầy Lockhart đang nhìn Harry. Nó vẫn phải di chuyển bàn tay nhức buốt của mình trên cái phong bì, có lẽ thứ một ngàn, để ghi địa chỉ của một cô Veronica Smethley nào đấy. Nó khốn khổ nghĩ thầm:
- Chắc là gần tới giờ về nghỉ rồi chứ. Oâi, lẹ lên, tới giờ nghỉ mau lên…
Bỗng nhiên nó nghe một cái gì đó. Một cái gì đó khác biệt hẳn tiếng xì xèo của những cây đèn cầy cháy lụi và tiếng bô lô ba la của thầy Lockhart về những người ái mộ ông ta.
Đó là một giọng nói, một giọng nói lạnh thấu đến xương tủy, một giọng nham hiểm lạnh băng hớp hồn người:
- Lại đây… lại gần tao… cho tao xé xác mày… cho tao băm vằm mày… cho tao giết mày.
Harry nhảy lùi lại khiến cho một giọt mực tím xuất hiện trên con đường trong địa chỉ của Veronica Smethley. Nó nói to:
- Cái gì vậy?
Thầy Lockhart nói:
- Ta biết! Sáu tháng liền đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất! Đúng là phá vỡ mọi kỷ lục!
Harry hoảng hốt nói:
- Không phải! Cái giọng nói kia!
Thầy Lockhart nhìn nó ngờ vực:
- Sao? Cái giọng nói nào?
- Cái giọng… cái giọng đã nói là… thầy không nghe sao?
Thầy Lockhart nhìn Harry với vẻ kinh ngạc hết sức:
- Harry, trò đang nói về cái gì vậy? Có lẽ trò bị chóng mặt một chút chăng? Aùi chà, ngó đồng hồ coi! Chúng ta làm việc ở đây gần bốn giờ rồi! Ta không thể nào tin được. Thời gian thật như ngựa phi,đúng không?
Harry không trả lời. Nó đang dỏng tai để nghe lại cái giọng nói đó. Nhưng không còn âm thanh nào khác hơn tiếng thầy Lockhart bảo cho nó biết là không phải lần nào bị cấm túc cũng được sướng như lần này đâu. Harry chào thầy ra về, cảm thấy đầu óc của mình đã mụ mẫm hết.
Lúc ấy đã khuya đến nỗi phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor hầu như trống vắng. Harry đi thẳng lên phòng ngủ. Ron vẫn chưa về. Harry mặc đồ ngủ, leo lên giường, nằm đợi bạn. Nửa giờ sau, Ron xuất hiện, vừa bước vô căn phòng tối om vừa xoa bóp bàn tay mình, mang theo mùi xi đáng bóng ngột ngạt. Nó lăn ra giường rên rỉ:
- Bắp tay của mình bị vọp bẻ hết rồi. Lão Filch ấy bắt mình đáng bóng một cái cúp Quidditch đến những mười bốn lần lão mới tạm hài lòng. Rồi một trận ói ra sên văng trúng tùm lum cái mề đay Giải thưởng đặc biệt Vì công ích nhà trường. Lại mất hàng giờ đồng hồ để mà chùi sạch vết nhờn của con sên quỷ ấy… Còn bồ, làm ăn ra sao với thầy Lockhart?
Harry hạ thấp giọng để khỏi đánh thức Neville, Dean và Seamus. Nó kể cho Ron nghe chính xác cái giọng nói mà nó đã nghe thấy. Ron hỏi:
- Vậy mà thầy Lockhart nói ổng không nghe gì hết?
Nhờ ánh trăng, Harry có thể nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ của Ron.
- Bồ có nghĩ là ổng nói dối không? Nhưng mà mình không hiểu… Ngay cả trường hợp kẻ đó tàng hình thì cũng phải mở cửa mới vào phòng được chứ.
Harry nằm ngửa trên giường, ngó đăm đăm cái nóc mùng:
- Mình biết. Mình cũng không hiểu được.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: