truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Harry Potter Và Mật lệnh Phượng Hoàng – Chương 29 –> 30 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 29 – Lời khuyên về nghề nghiệp
Nhưng tại sao cậu lại không tiếp tục những bài học về Phép Phong Toả nữa? Hermione nói vẻ không tán thành.
Mình đã nói với cậu rồi, Harry càu nhàu. Thầy Snape cho là mình có thể tự luyện tập được vì mình đã nắm được căn bản rồi.
Thế cậu không còn mơ thấy những giấc mơ kỳ cục nữa chứ? Hermione nói với vẻ ngờ vực.
Không, Harry nói không nhìn vào cô bé.
Mình nghĩ là thầy Snape không nên ngừng các buổi học lại cho đến khi chắc chắn cậu có thể nắm vững được cách sử dụng phép thuật đó! Hermione nói vẻ phẫn nộ. Harry, mình nghĩ là cậu nên quay lại chỗ thầy Snape và hỏi thầy…
Không, Harry mạnh mẽ nói. Bỏ qua đi, Hermione, được chứ?
Hôm nay là ngày đầu tiên của Kỳ nghỉ Phục sinh và Hermione, theo truyền thống của mình, sử dụng phần lớn thời gian trong ngày để vẽ cái bảng thời khoá biểu đã được sửa đổi của cả ba đứa. Harry và Ron để yên cho cô bé làm việc đó; nó còn dễ hơn là tranh cãi với cô, và dù sao thì chúng cũng có thể hữu dụng.
Ron giật mình hoảng hốt khi phát hiện ra rằng bọn chúng chỉ còn có 6 tuần là đến kỳ thi.
Làm sao cậu lại có thể ngạc nhiên thế nhỉ? Hermione chất vấn trong khi cô bé dùng cây đũa phép gõ nhẹ vào từng ô nhỏ trên cái bảng thời gian biểu của Ron, làm cho nó loé lên những mầu khác nhau tuỳ vào môn học.
Mình không biết nữa, Ron nói, có nhiều việc xảy ra quá.
Xong rồi, của cậu đây, cô bé nói và trao cho Ron cái bàng thời gian biểu, nếu cậu theo kịp cái này, cậu sẽ ổn thôi.
Ron rầu rĩ nhìn vào cái bảng, nhưng sau đó tươi hẳn lên.
Cậu cho mình nghỉ mỗi tuần một buổi tối!
Đó là buổi luyện tập Quidditch, Hermione nói.
Nụ cười héo đi trên mặt Ron.
Mình không hiểu? nó than vãn. Cơ hội đoạt Cúp Quidditch năm nay của chúng ta cũng ngang với cơ hội ba mình trở thành Bộ Trưởng Bộ Pháp Thuật.
Hermione lặng thinh; cô bé nhìn vào Harry, lúc này đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trên bức tường đối diện của phòng sinh hoạt chung trong khi con mèo Crookshanks cào cào vào tay nó để mong được gãi tai.
Chuyện gì vậy, Harry?
Cái gì cơ? nó nói nhanh. Không có gì.
Nó cầm lấy quyển Lý Thuyết Phòng thủ Pháp Thuật và giả vờ tìm kiếm cái gì đó ở trang mục lục. Crookshanks thôi không cố lôi kéo sự chú ý của Harry nữa mà đi đến ghế của Hermione.
Mình trông thấy Cho sớm nay, Hermione nói thăm dò. Cô ấy trông rất khổ sở … hai người lại cãi nhau à?
à, ờ, bọn mình đã cãi nhau, Harry nói, chộp ngay lấy cái cớ đó đầy biết ơn.
Về chuyện gì vậy?
Về cô bạn hay hớt lẻo của cô ấy, Marietta, Harry nói.
ờ, phải đó, mình không thể cho là cậu có lỗi được! Ron tức giận nói và đặt cái bảng thời gian biểu đã được sửa chữa xuống. Nếu đó không phải là vì cô ta…
Ron bắt đầu phê phán Marietta Edgecombe, nhờ đó Harry cảm thấy được giúp đỡ; tất cả những gì nó phải làm là tỏ ra tức giận, gật đầu tán thành và nói Phải đấy và Đúng thế mỗi khi Ron ngừng lại lấy hơi, còn lại nó thả tâm trí mình lang thang, với một tâm trạng còn khổ sở hơn bao giờ hết, vào những gì mà nó đã nhìn thấy trong Cái Tưởng Ký.
Nó cảm thấy ký ức về những thứ đó gằm nhấm nó từ bên trong. Nó luôn chắc chắn ba má nó là những con người tuyệt vời và những lời phỉ báng của thầy Snape về tính tình của ba không thể xoá bỏ niềm tin đó. Lẽ nào lời của những người như bác Hagrid và Sirius kể về người ba tuyệt vời lại không đúng ư? (Thật sao, hãy nhìn chú Sirius đi, một giọng nói chì chiết vang lên trong đầu cậu … chú ấy có xấu không?) Phải, một lần nó đã nghe lỏm được giáo sư McGonagall nói rằng ba và chú Sirius là những kẽ luôn gây rối trong trường học, nhưng bà ấy mô tả họ như những nguyên mẫu của hai anh em sinh đôi nhà Weasley, mà Harry lại không thể hình dung được Fred và George treo lộn ngược ai đó chỉ để đùa giỡn… không bao giờ trừ phi bọn họ rất căm ghét người đó … như Malfoy chẳng hạn, hay một ai đó thực sự đáng bị như thế …
Harry cố tự thuyết phục mình bằng những chi tiết trong câu chuyện là thầy Snape đang bị chịu những thứ mà ba James đã làm với thầy: nhưng có phải là má Lily đã hỏi, Anh ấy đã làm gì anh? Và chẳng phải là ba James đã trả lời, Chẳng làm gì cả trừ một việc là nó cứ lù lù trước mặt anh, nếu em hiểu ý anh. Chẳng phải là ba James đã bắt đầunhững trò đó đơn giản chỉ bởi vì chú Sirius nói là chú đang buồn chán? Harry nhớ thầy Lupin đã nói với lại trong ngôi nhà ở Quảng trường Grimmauld là cụ Dumbledore đã cho thầy Snape làm Huynh trưởng với hi vọng thầy có thể kiểm soát được ba James và chú Sirius… nhưng trong cái Tưởng Ký đó, thầy ngồi đó và nhìn mọi chuyện xảy ra…
Harry tự nhắc mình là má Lily đã can thiệp kịp thời; má của nó rất tốt bụng. Ký ức về vẻ mặt của má là khi má la ba James, làm cho ba trở nên lúng túng hơn bao giờ hết; rõ ràng là má căm ghét ba James, và Harry không thể hiểu làm thế nào mà bọn họ có thể đi đến hôn nhân. Hơn một hoặc hai lần, nó thậm chí còn tự hỏi liệu ba James có ép buộc má làm chuyện đó không…
Trong gần năm năm qua, cái ý nghĩ về người ba đã là nguồn động viên, là chỗ dựa tinh thần của nó. Mỗi khi có ai đó nói là nó giống ba James, nó lại cảm thấy căng phồng lên vì tự hào. Còn bây giờ… bây giờ nó cảm thấy lạnh giá và rất khổ sở với ý nghĩ về ba.
Thời tiết trở nên quang đãng hơn, sáng sủa và ấm áp hơn khi kỳ nghỉ lễ Phục Sinh trôi qua, nhưng Harry, cùng với số học sinh năm thứ năm và năm thứ bẩy, vẫn chết dí trong nhà, đi thơ thẩn tới lui trong thư viện. Nó giả vờ như tâm trạng tồi tệ là vì không còn có lý do nào khác ngoài kỳ thi sắp tới, và vì đám học sinh nhà Gryffindors cũng đang phát bệnh lên vì học nên lý do của nó chẳng bị ai thắc mắc.
Harry, em đang nói với anh đấy, anh có nghe thấy không?
Hả?
Nó nhìn quanh. Ginny Weasley, trông như vừa phơi mình trước gió mạnh đang ngồi xuống cùng bàn với nó trong thư viện. Lúc đó đã muộn vào buổi tối Chủ Nhật: Hermione đã trở về Tháp Gryffindor để sửa bài tập về Ngôn ngữ Runes cổ, còn Ron thì đang luyện tập Quidditch.
Xin chào, Harry nói và kéo những quyển sách về phía mình. Sao em không luyện tập à?
Đã xong rồi, Ginny nói. Anh Ron phải đưa Jack Sloper đến bệnh xá.
Sao thế?
à, chúng em cũng không chắc lắm, nhưng có vẻ như cậu ta bị đốn ngã bằng cú đánh của chính mình. Cô bé thở dài nặng nề. Dù sao… có một cái gói mới được gửi tới, nó vừa qua Thủ tục kiểm tra mới của bà Umbridge.
Cô bé giơ một cái gói được bọc trong giấy mằu nâu lên cái bàn; rõ ràng nó đã được mở ra và sau đó gói lại hết sức cẩu thả. Có một dòng chữ nguyệch ngoạc viết trên đó bằng mực đỏ: Đã kiểm tra bởi Thanh Tra Cao Cấp Trường Hogwarts.
Má gởi những quả trứng Phục Sinh, Ginny nói. Có một quả cho anh … của anh đây.
Cô bé trao cho nó một quả trứng xinh xắn bằng sôcôla có trang trí những trái Snitche nhỏ bằng đá, và theo chữ trên bao bì thì có chứa một túi Fizzing Whizzbees. Harry nhìn nó một lát và với một sự hoảng sợ, nó bắt đầu cảm thấy cổ họng như ngẹn tắc lại.
Anh không sao chứ, Harry? Ginny lặng lẽ hỏi.
ờ, anh không sao, Harry nói cộc lốc. Cục nghẹn trong cổ họng làm nó đau đớn. Nó không hiểu tại sao một quả trứng Phục Sinh lại cho nó cảm giác đó.
Anh trông có vẻ không ổn lắm, Ginny vẫn khăng khăng nói. Em chắc là nếu anh nói chuyện với chị Cho…
Anh không muốn nói chuyện với Cho, Harry nói thẳng toẹt.
Thế anh muốn nói chuyện với ai? Ginny hỏi và nhìn nó sát hơn.
Anh…
Nó liếc nhìn quanh để chắc chắn là không có ai đang lắng nghe. Bà Pince ở cách đó vài kệ, đang dãn nhãn một đống sách cho Hannah Abbott.
Anh ước sao có thể nói chuyện với chú Sirius, nó thì thầm. Nhưng anh biết là không thể được.
Ginny tiếp tục dòm nó lom lom đầy vẻ hiểu biết. Chẳng biết làm gì, Harry bóc giấy bọc quả trứng Phục Sinh, bẻ một mẩu cho vào miệng.
Thế này, Ginny từ từ nói và cũng bỏ vào miệng một mẩu khác, nếu anh thực sự muốn nói chuyện với chú Sirius, em nghĩ chúng ta có thể tìm cách.
Thôi đi, Harry thất vọng nói. bà Umbridge vẫn kiểm tra các lò sưởi và đọc tất cả các bức thư của chúng ta?
Cái điều mà luôn theo sát hai anh Fred và George, Ginny thông thạo nói, là bạn có thể thực hiện mọi thứ nếu bạn có đủ trí khôn.
Harry nhìn cô bé. Có lẽ đó là do tác động của sôcôla – thầy Lupin thường khuyên nên ăn một chút sôcôla sau khi bị đụng độ với bọn Giám Ngục – hoặc đơn giản là nó đãnói to niềm mong muốn đang nung mấu trong nó suốt tuần vừa rồi, nhưng nó vẫn cảm thấy có chút hy vọng.
Trò nghĩ là trò đang làm gì không?
Chết tiệt thật, Ginny thì thầm và nhảy dựng lên. Em quên mất ạ – Bà Pince đang hằm hằm nhìn bộn chúng, gương mắt teo tóp của bà nhăn nhúm lại vì tức giận.
Sôcôla trong thư viện! bà la lên. Đi ra – đi ra – ĐI RA! và bà vẫy vẫy cây đũa phép điều khiển những quyển sách, túi và bình mực của Harry lùa nó và Ginny ra khỏi thư viện, và tiếp tục theo bọn chúng trên đầu khi bọn chúng chạy đi vội vã.
*
Mặc dù kỳ thi sắp tới có tầm quan trọng lớn nhưng một lô những sách mỏng, tờ rơi và thông báo có liên quan đến vô số các nghề dành cho phù thuỷ vẫn xuất hiện trên những tám bảng thông báo của Tháp Gryffindor trong một thời gian ngắn ngay trước khi kết thúc kỳ nghỉ, cùng với những thông báo khác, người ta có thể đọc được:
Tấc cả các học sinh năm thứ năm cần phải dự buổi gặp mặt với Chủ nhiệm Nhà của mình trong tuần đầu tiên của học kỳ mùa hè. Thời gian các buổi gặp riêng được liệt kê dưới đây.
Harry nhìn danh sách và nhận thấy nó được hẹn gặp tại văn phòng giáo sư McGonagall vào lúc 2h30 ngày thứ Hai, có nghĩa là nó sẽ mất phần lớn tiết học môn Tiên tri. Nó và những học sinh năm thứ năm khác sẽ mất phần đáng kể thời gian cuối tuần cuối cùng của Kỳ nghỉ Phục Sinh để đọc tất cả những thông tin về nghề nghiệp được để đó cho bọn chúng nghiên cứu.
Hừm, mình không thích nghề thầy thuốc, Ron nói vào buổi tối cuối cùng của kỳ nghỉ. Nó đang đắm mình nghiên cứu những tờ rơi có mang biểu tượng xương và đũa phép bắt chéo nhau của bệnh viện Thánh Mungo trước mặt. ở đây nói là bạn cần ít nhất điểm “E” trong chứng chỉ NEWT cho các môn Linh dược, Thảo dược, Biến hình, Bùa phép và Phòng chống nghệ thuật Hắc ám. ý mình là… ồ… chúng không hấp dẫn lắm?
ờ, đó là một công việc đầy trách nhiệm, đúng không? Hermione lơ đãng nói.
Cô bé đang nghiền ngẫm tờ rơi mầu cam và hồng tươi có đề, Bạn có nghĩ là mình thích làm việc liên quan đến dân MUGGLE không?
Người ta sẽ không cần nhiều chứng chỉ để có thể tiếp xúc với dân Muggles đâu; tất cả những thứ họ yêu cầu chỉ là chứng chỉ OWL ỏ môn Muggle học: Điều quan trọng hơn cả là bạn phải có đức tính nhiệt tình, kiên nhẫn và khiếu hài hước tốt
Người ta sẽ cần không chỉ là khiếu hài hước để bắt chuyện với dượng của mình, Harry u ám nói. Khiếu né tránh tốt thì hợp lý hơn. Nó đã đọc lướt được một nửa tờ rơi về ngành ngân hàng phù thuỷ. Nghe này: Có phải bạn đang tìm kiếm một nghề nghiệp đầy thách thức, có cơ hội đi du lịch, phiêu lưu và những khoản thưởng lớn gắn với nguy hiểm? Nếu có, hãy cân nhắc đến một vị trí trong Ngân Hàng Phù Thuỷ Gringotts Wizarding Bank, chúng tôi đang tuyển dụng Nhân viên Môi giới Lời Nguyền, bạn sẽ có cơ hội đi ra nước ngoài … Họ muốn môn Số học; cậu có thể làm đấy, Hermione à!
Mình không thích ngân hàng, Hermione lơ đãng nói, bây giờ cô bé đã chuyển sang đọc tờ có đề: Bạn có đủ năng lực để huấn luyện những người khổng lồ bảo vệ không?
Này, bên tai Harry vang lên giọng nói. Nó nhìn quanh; Fred và George đã đến bên bọn chúng. Ginny vừa nói với các anh về chuyện của em, Fred nói, nó gác chân lên cái bàn trước mặt và làm cho một vài tờ rơi về nghề nghiệp trong Bộ Pháp Thuật trượt xuống nền nhà. Nó nói là em cần nói chuyện với chú Sirius?
Cái gì? Hermione nói sắc lẻm, tay cô bé dừng lại ở nửa đuờng khi đang vươn tay nhặt lấy tờ rơi có đề Hãy làm nổ tung Phòng Tai nạn và thảm hoạ pháp thuật.
Phải… Harry nói, cố gắng làm cho nghe có vẻ vô tình, phải, mình nghĩ là mình -
Đừng có lố bịch như thế, Hermione nói, cô ngồi thẳng dậy và nhìn nó như thể cô không tin vào mắt mình nữa. Cậu định làm việc đó trong khi bà Umbridge lượn lờ quanh các lò sưởi và kiểm tra tất cả các con cú à?
à, bọn anh nghĩ là bọn anh đã tìm ra cách giải quyết vấn đề, George nói, nó duỗi dài người và mỉm cười. Đơn giản là chỉ cần gây ra một sự đánh lạc hướng. Các em có nhận thấy là bọn anh không hề gây lộn xộn trong suốt kỳ nghỉ Phục sinh?
Bọn anh đã tự hỏi tại sao lại phải làm phiền mọi người trong thời gian nghỉ ngơi? Fred tiếp tục. Chẳng có lý do nào hết, bọn anh đã tự trả lời. Tất nhiên, bọn anh đã gây lộn xộn trong lúc mọi người ôn bài, và tin bọn anh đi đó, là điều cuối cùng mà bọn anh muốn làm.
Anh ném cho Hermione một cái gật đầu ngụ ý vẻ cao ngạo. Cô bé trông có vẻ thủ thế trước cái cử chỉ đó.
Nhưng công việc làm ăn sẽ trở lại bình thường vào ngày mai, Fred tiếp tục mạnh mẽ. Và nếu chúng ta vẫn bị cho là gây ra huyên náo, thì tại sao chúng ta lại không tiếp tục để Harry có thể nói chuyện với chú Sirius?
Cũng được, nhưng còn một vấn đề, Hermione nói, và giải thích thêm một cách đơn giản cho những ai còn chưa hiểu ra, nhưng nếu các anh đánh lạc hướng thành công, làm sao mà Harry có thể nói chuyện với chú ấy?
Văn phòng của bà Umbridge, Harry lặng lẽ nói.
Nó đã nghĩ về nơi đó vào đêm hôm trước và đi đên kết luận là không có lựa chọn nào khác. Chính bà Umbridge đã nói với nó lò sưởi duy nhất không bị theo dõi là lò sưởi trong phòng bà ta.
Cậu – có – mất – trí – không? Hermione nói với giọng cố kìm nén lại.
Ron hạ tờ rơi về công việc trong Sở Buôn bán Nấm trồng xuống và theo dõi cuộc đối thoại với vẻ thận trọng.
Mình không nghĩ vậy, Harry nhún vai nói.
Thế làm thế nào cậu có thể vào đó được?
Harry đã có sẵn câu trả lời.
Con dao của chú Sirius, nó nói.
Gì cơ?
Lễ Giáng Sinh trước nữa chú Sirius đã cho mình một con dao có thể mở được mọi ổ khoá, Harry nói. Vì vậy thậm chí nếu bà ta ếm bùa Alohomora vào cánh cửa thì mình vẫn mở được, mà mình cá là bà ta sẽ làm vậy -
Cậu nghĩ sao? Hermione chất vấn Ron, và Harry không tránh được việc nhớ lại lời thỉnh cầu của bà Weasley với chồng bà trong bữa tối đầu tiên của nó ở quảng trường Grimmauld.
Mình không biết, Ron nói, trông nó có vẻ thận trọng khi được hỏi ý kiến. Nếu Harry muốn làm việc đó, thì tuỳ cậu ấy, đúng không?
Hãy nói như một người bạn thực sự và như một người nhà Weasley xem nào, Fred nói và vỗ mạnh vào lưng Ron. Thôi được. Chúng ta sẽ nghĩ cách thực hiện nó vào ngày mai, ngay sau buổi học, bởi nó có thể gây tác động tối đa nếu tất cả mọi người đều ở hành lang – Harry, chúng ta sẽ bố trí nó xảy ra ở cánh nhà phía Đông, khiến cho bà ta sẽ phải ra khỏi văn phòng của mình — Anh chắc là chúng ta có thể bảo đảm cho em khoảng 20 phút? nó nói và nhìn George.
Dễ ợt, George nói.
Thế các anh sẽ đánh lạc hướng theo kiểu gì vậy? Ron hỏi.
Rồi sẽ biết, Fred nói khi nó và George đứng lên. Em sẽ biết nếu em đi qua hành lang Gregory the Smarmy vào khoảng 5h ngày mai.
*
Harry thức giấc rất sớm vào sáng hôm sau, nó cảm thấy lo lắng gần như cái buổi sáng nó phải ra trước phiên toà của Bộ Pháp Thuật. Không chỉ cái viễn cảnh đột nhập vào văn phòng bà Umbridge và sử dụng lò sưởi của bà để nói chuyện với chú Sirius làm nó cảm thấy căng thẳng, mặc dù như thế cũng đã đủ tệ rồi; hôm nay là lần đầu tiên Harry sẽ ở ngay cận kề thầy Snape kể từ khi thầy ném nó ra khòi văn phòng của thầy.
Sau khi nằm dài trên giường một lát và nghĩ về ngày trước mặt, Harry lặng lẽ ngồi dậy, đi đến bên cửa sổ cạnh giường Neville, và nhìn ra ngoài trong không khi buổi sáng rực rỡ. Bầu trời trong trẻo, mù sương màu xanh đục. Ngay trước mặt nó, Harry có thể nhìn thấy cây sồi cao chót vót mà dưới đó ba nó đã quấy rối thầy Snape. Nó không chắc là chú Sirius có thể nói gì để giải thích cho cái nó nhìn thấy trong Cái Tưởng Ký, nhưng nó muốn nghe chính chú Sirius nói xem cái gì đã xảy ra, mong muốn biết được bất kỳ yếu tố giảm nhẹ có thể có, bất cứ lý do gì có thể biện minh cho hành động của ba nó …
Có cái gì đó lôi cuốn sự chú ý của Harry: có một chuyển động ở rìa Khu Rừng Cấm. Harry nheo mắt dưới ánh mặt trời và nhìn thấy bác Hagrid xuất hiện giữa những cái cây. Hình như là bác đi khập khiễng. Harry nhìn thấy bác lảo đảo đi về phía cánh cửa lều và biến vào bên trong. Harry nhìn thêm vài phút nữa. Nhưng Hagrid không xuất hiện trở lại, tuy nhiên có khói bốc lên từ ống khói, vì vậy bác Hagrid chắc không thể bị thương quá nghiêm trọng khiến cho bác không thể nhóm lửa được.
Harry rời khỏi cửa sổ, đi đến chỗ cái rương của nó và bắt đầu mặc quần áo.
Với triển vọng sẽ đột nhập vào văn phòng bà Umbridge, Harry không bao giờ hy vọng đó sẽ là một ngày thảnh thơi, nhưng nó không trông đợi việc Hermione cố gắng thuyết phục nó từ bỏ cái mà nó định làm vào lúc 5h. Lần đầu tiên trong đời, cô bé lơ đễnh trong tiết học của giáo sư Binns về môn Lịch Sử Pháp Thuật giống Harry và Ron, trong khi tuôn ra không ngừng những lời thì thầm la rầy mà Harry hết sức vất vả lờ đi.
… và nếu mà bà ta bắt được cậu ở đó, không chỉ cậu bị đuổi mà bà ta còn có thể đoán ra là cậu đang nói chuyện với chú Snuffles và lần này mình chắc là bà ta sẽ buộc cậu uống Veritaserum và trả lời các câu hỏi của bà ta …
Hermione, Ron nói với giọng hạ thấp, cậu có thôi đi và lắng nghe ông Binns không, hoặc là mình sẽ phải tự ghi bài lấy đây?
Cậu hãy thay mình ghi bài một hôm đi, nó cũng chưa giết được cậu ngay đâu!
Lúc bọn chúng đi đến gian hầm, cả Harry và Ron vẫn chưa bắt chuyện với Hermione. Không nao núng, cô bé lợi dụng sự im lặng của bọn chúng để tiếp tục tuôn ra không ngừng những lởi cảnh cáo nghe rất kinh khủng, lời nói của cô bé thoát ra khỏi cổ họng nghe như những tiếng rít xì xì khiên cho Seamus mất tới 5 phút để kiểm tra xem cái vạc của nó có bị lủng chỗ nào không.
Trong lúc đó, thầy Snape có vẻ đã quyết định là xử sự như thể Harry không có mặt ở đó. Dĩ nhiên là nó rất quen thuộc với cái mánh này, vì đó là một trong những trò được ưa thích của dượng Vernon, và xét cho cùng thì đó cũng chẳng phải là cái tệ hại nhứt mà nó đã phải chịu đựng. Trong thực tế, so với những những lời châm chích hay cách chấm điểm đầy ác ý mà nó thường nhận được từ thầy Snape thì nó thấy có cái gì đó mới mẻ và được cải thiện hơn, và nó hài lòng nhận thấy nếu được ở yên một mình, nó có thể pha chế được món Nước Tăng lực rất dễ dàng. Vào cuối tiết học, nó múc một ít món linh dược vào một cái hũ, đậy nút lại và mang lên bàn thầy Snape để chấm điểm, trong lòng cảm thấy cuối cùng nó có thể chạm đến được điểm E.
Nó vừa mới quay đi thì nghe thấy tiếng rơi vỡ. Thằng Malfoy đang phá ra cười. Harry ngó lại. Hũ đựng liều Linh dược của nó rơi vỡ thành từng mảnh trên sàn nhà và thầy Snape trông có vẻ hả hê ra mặt.
Chà, thầy nhẹ nhàng nói. một điểm không nữa cho trò Potter.
Harry không nói được lời nào vì quá tức giận. Nó quay về chỗ cái vạc của mình với ý định lấy một hũ linh dược khác để buộc thầy Snape phải cho nó điểm, nhưng nó kinh hoảng nhận ra phần còn lại của món linh dược đã biến mất.
Mình xin lỗi! Hermione nói với bàn tay giơ lên bịt miệng. Mình rất xin lỗi, Harry. Mình nghĩ là cậu đã xong nên mình đã dọn sạch rồi!
Harry không buồn trả lời nữa. Khi chuông reo lên, nó vội vã đi ra khỏi căn hầm mà không thèm liếc lại đằng sau, và đảm bảo là nó có thể kiếm cho mình một chỗ ăn trưa giữa Neville và Seamus để Hermione không thể bắt đầu cằn nhằn nó một lần nữa về việc sử dụng văn phòng của bà Umbridge.
Với tâm trạng tồi tệ như vậy, nó đi thẳng đến lớp học môn Tiên trì và quên biến cuộc hẹn để thảo luận về nghề nghiệp với giáo sư McGonagall, nó chỉ nhớ ra khi Ron hỏi tại sao nó không đến văn phòng giáo sư chủ nhiệm. Nó lộn ngược trở lên gác và chạy vội vã đến đó, chỉ muộn có vài phút.
Em xin lỗi, thưa giáo sư, nó thở hổn hển trong khi quay lại đóng cửa. Em quên mất.
Không sao, Potter, bà nói khẳng định, nhưng khi bà nói, có ai đó trong góc phòng khụt khịt mũi. Harry nhìn quanh.
Giáo sư Umbridge đang ngồi đó, một cái cặp hồ sơ kê trên đầu gối, một đồng diềm xếp nếp nhỏ cầu kỳ xung quanh cổ bà ta với một nụ cười thiển cận đầy tự mãn trông rất kinh tởm nở trên khuôn mặt.
Ngồi xuống đi, trò Potter, giáo sư McGonagall nói ngắn gọn. Hai bàn tay bà hơi run khi bà sắp xếp lại vô số các tờ rơi đang để bừa bãi trên bàn.
Harry ngồi xuống quay lưng lại với bà Umbridge và cố gắng giả vờ như nó không nghe thấy tiếng cây viết lông cạo trên cái cặp hồ sơ của bà ta.
Ta bắt đầu nhé, trò Potter, buổi gặp ngày hôm này là để thảo luận các ý tưởng về nghề nghiệp mà trò có thể có và để giúp trò quyết định nên theo học môn nào trong những năm học thứ sáu và thứ bẩy, giáo sư McGonagall nói. Trò đã suy nghĩ về việc mình muốn làm gì sau khi tốt nghiệp trường Hogwarts chưa?
Er – Harry nói.
Nó nhận ra là tiếng sột soạt phía sau nó làm nó nhãng đi không tập trung được.
Có không? giáo sư McGonagall thúc giục Harry.
à, em nghĩ là có, có thể là làm Thần Sáng ạ, Harry lầm bầm.
Em cần đạt mức cao nhất cho nghề đó, giáo sư McGonagall nói, và rút la một tờ rơi nhỏ, tối màu từ dưới đống giấy tờ trên bàn bờ và mở nó ra. ở đây người ta yêu cầu ít nhất là 5 chứng chỉ NEWTs, và tất cả phải đạt điểm “Exceeds Expectations” (Vượt quá mong đợi~Khá-ND),. Ngoài ra, trò cần phải vượt qua một loạt các bài kiểm tra rất nghiêm ngặt về tính cách và năng khiếu tại Văn phòng Thần Sáng. Đó là một con đường khó khăn đấy Potter, họ chỉ lấy những người giỏi nhất. Trong thực tế, ta nghĩ là trong ba năm gần đây, không có ai được chọn cả.
Ngay lúc đó, giáo sư Umbridge ho khẽ một tiếng, như thể bà ta đang cố gắng giữ yên lặng hết mức có thể được. Giáo sư McGonagall lờ bà ta đi.
Trò có muốn biết trò cần phải học những môn nào không? bà tiếp tục nói to hơn lúc trước.
Có ạ, Harry nói. Em cho là có môn Phòng Chống Nghệ thuật Hắc ám?
Đương nhiên rồi, giáo sư McGonagall khẳng định. Ta cũng sẽ khuyên trò -
Giáo sư Umbridge ho thêm một tiếng khác, lần này thì nghe rõ hơn một chút. Giáo sư McGonagall nhắm mắt lại trong giây lát, sau đó mở ra, và lại tiếp tục như không có gì xảy ra.
Ta cũng khuyên trò nên học các môn Biến hình, vì các Thần Sáng sẽ luôn cần đến Bùa Biến Hình và Bùa Hiện Hình trong công việc của mình. Và ta phải nói với trò ngay bây giờ, Potter, là ta sẽ không chấp nhận một học sinh nào trong lớp học NEWT của ta trừ phi học sinh đó đạt điểm “Exceeds Expectations” (Vượt quá mong đợi~Khá-ND) hoặc cao hơn khi lấy Chứng Chỉ Phù Thuỷ Thường Đẳng OWL. Hiện nay, trò mới chỉ đạt mức “Acceptable” (Chấp nhận được~Trung bình-ND), vì vậy trò sẽ phải cố gắng nhiều hơn trước kỳ thi để có cơ hội theo đuổi nghề trò đã chọn. Tiếp theo trò phải học môn Bùa Chú, luôn hữu dụng, Độc Dược. Phải, trò Potter, Độc Dược, bà bổ sung thêm, gương mặt thoáng một nụ cười. Độc dược và thuốc giải là môn học rất cần thiết cho các Thần Sáng. Và ta phải nói với trò là thầy Snape chắc chắn sẽ từ chối nhận các học sinh chỉ đạt Chứng Chỉ OWL loại “Outstanding” (Chưa vượt qua~Chưa đạt hay Dưới Trung Bình-ND), vì vậy -
Giáo sư Umbridge lại ho thêm một tiếng tỏ ý báo hiệu.
Chị có cần một liều thuốc ho không, chị Dolores? giáo sư McGonagall hỏi sẵng mà không nhìn giáo sư Umbridge.
à không, cám ơn chị rất nhiều, bà Umbridge nói với một tiếng cười ngớ ngẩn mà Harry ghét cay ghét đắng. Tôi tự hỏi là tôi có thể cắt ngang chút xíu không, chị Minerva?
Tôi chắc là chị hoàn toàn có thể, giáo sư McGonagall nói, hai hàm răng nghiến chặt.
Tôi chỉ tự hỏi liệu Ông Potter có đủ khí chất để trở thành một Thần Sáng hay không? giáo sư Umbridge ngọt ngào nói.
Chị thấy thế à? giáo sư McGonagall ngạo nghễ nói. Như vậy, trò Potter, bà tiếp tục như không hề có sự cắt ngang, nếu trò thực sự nghiêm túc, ta khuyên trò nên tập trung nhiều để đạt được tiến bộ trong các môn Biến Hình và Độc Dược. Ta biết là giáo sư Flitwick đã cho trò điểm “Acceptable” (Chấp nhận được~Trung bình-ND) và “Exceeds Expectations” (Vượt quá mong đợi~Khá-ND) cho hai năm vừa qua, vì vậy có vẻ là môn Bùa Chú của trò tạm ổn. Về môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc ám, điểm của trò nhìn chung khá cao, đặc biệt giáo sư Lupin nghĩ rằng trò… – chị có hoàn toàn chắc là không cần một liều thuốc ho không, chị Dolores
Không cần, cám ơn chị Minerva; giáo sư Umbridge mỉm cười ngớ ngẩn và ho to hơn bao giờ hết. Tôi cho là chị vẫn chưa có bảng điểm mới nhất của môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc ám. Tôi chắc là tôi đã kẹp vào đó một bản nhận xét.
Chị muốn nói thứ này phải không? giáo sư McGonagall nói, giọng đột ngột thay đổi khi bà kéo ra một tờ giấy da mầu hồng trong đám giấy tờ kẹp trong Hồ sơ đề Harry. Bà liếc nhìn nó, hàng mi khẽ nhướn lên, sau đó để nó vào chỗ cũ mà không bình luận gì.
à phải, như tôi đã nói, trò Potter, giáo sư Lupin nghĩ rằng trò thể hiện khí chất đáng chú ý trong môn này, và rõ ràng là đối với một Thần Sáng -
Chị không hiểu bản nhận xét của tôi phải không, bà Minerva? giáo sư Umbridge hỏi với giọng ngọt như mật, hoàn toàn quên cả ho.
Dĩ nhiên là tôi hiểu, giáo sư McGonagall, hàm răng bà nghiến chặt lại khiến cho lời nói phát ra nghe như tiếng rít.
à, tôi rất bối rối… tôi sợ là tôi không hiểu được làm sao mà chị có thể tạo ra một niềm hy vọng giả tạo cho Ông Potter là -
Hi vọng giả tạo? giáo sư McGonagall nhắc lại vẫn không chịu nhìn giáo sư Umbridge. Tró Porter đã đạt điểm cao trong tất cả các bài kiểm tra Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc ám -
Tôi rất lấy làm tiếc phải phủ nhận điều chị nói, chị Minerva, nhưng chị có thể xem bản nhận xét của tôi, Harry đang đạt được kết quả rất tồi trong lớp học của tôi -
Tôi có cách đánh giá của riêng mình, giáo sư McGonagall nói, cuối cùng cũng chịu quay lại nhìn thẳng vào mắt bà Umbridge. Trò Porter đã đạt điểm cao trong các bài kiểm tra môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc ám bởi một giáo viên có trình độ.
Nụ cười của giáo sư Umbridge tắt ngấm như bóng đèn bị nổ. Bà ta ngả người trên cái ghế, lật lật một tờ giấy trong cái bìa kẹp hồ sơ và bắt đầu viết rất nhanh, hai con mắt lồi đảo từ bên này qua bên kia. Giáo sư McGonagall quay lại với Harry, cánh mùi phập phồng, mắt toé lửa.
Còn câu hỏi nào nữa không, trò Potter?
Có ạ, Harry nói. Nếu như con có đủ các chứng chỉ NEWT cần thiết, Bộ sẽ có những bài kiển tra về tính cách và năng khiếu như thế nào ạ?
à, trò cần phải chứng tỏ được khả năng chịu được áp lực và những thứ khác, giáo sư McGonagall nói, như kiên nhẫn và toàn tâm toàn ý, bới việc huấn luyện một Thần Sáng sẽ mất đến ba năm, không chỉ là thực hành các kỹ năng cao cấp trong môn Phòng Chống. Điều đó có nghĩa là thậm chí sau khi tốt nghiệp, trò cũng sẽ phải học rất nhiều nữa, vì vậy, nếu trò có ý định trở thành Thần Sáng, trò phải chuẩn bị sẵn sàng để -
Ta nghĩ là trò cũng sẽ thấy là, bà Umbridge nói với giọng hết sức lạnh lùng, Bộ sẽ xem xét rất kỹ lý lịch của những ai muốn trở thành Thần Sáng. Những bản lý lịch tư pháp đó.
- trừ phi là trò phải chuẩn bị sẵn sàng để vượt qua một số kỳ thi khác sau khi tốt nghiệp trường Hogwarts, còn không trò nên thực sự cân nhắc một nghề…
Cơ hội thằng bé này trở thành Thần Sáng cũng vô vọng như cơ hội ông Dumbledore trở về trường này.
Một cơ hội rất lớn, giáo sư McGonagall nói.
Trò Potter có một bản án, bà Umbridge nói to.
Trò Potter hoàn toàn trong sạch, không bị buộc bất kỳ tội gì, bà McGonagall nói còn to hơn.
Giáo sư Umbridge đứng dậy. Bà ta quá lùn nên hành động đó cũng không làm thay đổi mấy so với khi ngồi, nhưng điệu bộ cười màu mè kiểu cách của bà ta đã thấp thoáng bóng dáng của sự giận dữ khiến cho bộ mặt bè bè nhẽo nhớt của bà ta trông nham hiểm lạ lùng.
Trò Potter sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để trở thành một Thần Sáng!
Giáo sư McGonagall cũng đứng dậy, nhưng đối với bà việc đó gây ấn tượng hơn nhiều; bà cao hơn giáo sư Umbridge rất nhiều.
Trò Potter, bà nói với giọng rõ ràng dứt khoát, Ta sẽ giúp đỡ để trò có thể trở thành một Thần Sáng nếu như đó là điều cuối cùng ta có thể làm được! Nếu ta kèm thêm trò vào ban đêm, ta chắc chắn là trò sẽ đạt được kết quả cần thiết!
Bộ Pháp Thuật sẽ không bao giờ tuyển dụng những người như Harry Potter! bà Umbridge nói, giọng bà chuyển sang giận dữ.
Có thể chúng ta sẽ có một ông Bộ trưởng mới khi Potter đủ tuổi để tham gia vào đó! bà McGonagall hét lên.
Aha! giáo sư Umbridge hét lên, chỉ thẳng ngón tay ngắn chủn lủn vào bà McGonagall. Phải! phải, phải, phải! Tất nhiên rồi! Đó là điều mà bà muốn phải không, Minerva McGonagall? Bà muốn ngài Cornelius Fudge sẽ bị Albus Dumbledore thế chỗ! Bà nghĩ bà sẽ thế chỗ của tôi, đúng không: bà định đá tôi ra khỏi vị trí Trợ lý cao cấp của Bộ Trưởng và Hiệu trưởng chứ gì!
Bà đang mê sảng rồi, giáo sư McGonagall nói với thái độ khinh thị. Trò Potter, chúng ta kết thúc buổi tư vấn về nghề nghiệp tại đây.
Harry ném cái cặp vắt qua vai và vội vã ra khỏi phòng, không dám nhìn lại giáo sư Umbridge. Nó có thể nghe thấy bà ta và giáo sư McGonagall tiếp tục la hét nhau khi nó đi suốt chiều dài của hành lang.
Giáo sư Umbridge vẫn còn thở hổn hển như thể đang chạy đua khi bà ta sải bước vào lớp học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc ám của bọn chúng vào chiều đó.
Mình hy vọng là cậu đã suy nghĩ kỹ về cái cậu định làm, Harry à, Hermione thì thầm trong lúc mở cuốn sách của bọn chúng đến Chương 34, Không Trả Đũa và Hãy Thương Thuyết. bà Umbridge trông có vẻ đang có tâm trạng xấu …
Bà Umbridge thường xuyên bắn sang Harry những cái nhìn giận dữ, còn nó đầu cúi thật thấp, nhìn chắm chằm vào cuốn sách Lý Thuyết Phòng Chống Ma Thuật, mắt nó không tập trung vào điểm nào cả vì nó đang mải nghĩ ngợi …
Nó có thể hình dung phản ứng của giáo sư McGonagall nếu như nó bị bắt quả tang đột nhập vào văn phòng giáo sư Umbridge chỉ vài tiếng sau khi bà đã bảo vệ nó … chẳng có gì ngăn cản nó trở về Tháp Nhà Gryffindor và hy vọng một dịp thuận tiện trong kỳ nghỉ hè tới nó sẽ có cơ hội hỏi chú Sirius vầ cảnh nó được chứng kiến trong Cái Tưởng Ký … chẳng có gì cả, ngoại trừ cái ý nghĩ về tính chất nhạy cảm của hành động đó khiến nó cảm thấy như có một khối đá nặng trong bao tử … và vấn đề với hai anh em sinh đôi Fred và George, hai người đã lên xong kế hoạch đánh lạc hướng, không kể đến con dao mà chú Sirius cho nó lúc này đang yên vị trong cái cặp sách cùng với cái áo Khoác Tàng Hình của ba nó.
Nhưng nếu nó bị tóm thì sao …
Cụ Dumbledore đã hy sinh cả bản thân để cậu được ở lại trường học, Harry à! Hermione thì thầm, cô bé nâng quyển sách lên để bà Umbridge không nhìn thấy mặt. Và nếu cậu bị đuổi khỏi trường ngày hôm nay, sự hi sinh đó sẽ trở thành vô nghĩa!
Nó có thể từ bỏ kế hoạch đó và học cách sống chung với những ký ức về cái mà ba nó đã làm trong một ngày mùa hè cách đây hơn 20 năm …
Và nó nhớ lại những lời mà chú Sirius đã nói khi ở trong đống lửa trong phòng sinh hoạt chung ở trên gác của Nhà Gryffindor …
Con không giống ba con nhiều như chú vẫn nghĩ … nguy hiểm luôn là trò đùa đối với anh James…
Nhưng liệu nó có còn muốn được giống như ba nó nữa không?
Harry, đừng làm vậy, làm ơn đừng có làm như vậy! Hermione nói với giọng tha thiết khi tiếng chuông vang lên vào cuối buổi học.
Nó không trả lời; nó không biết phải làm gì.
Ron có vẻ như đã quyết định không đưa ra bất kỳ ý kiến hay lời khuyên nào; nó không nhìn Harry, tuy khi Hermione mở miệng cố khuyên can Harry thêm nữa, nó nói với gipngj hạ thấp, Cậu thôi đi được không? Cậu ấy có thể tự quyết định được mà.
Trái tim Harry đập rất nhanh khi nó rời khỏi lớp học. Nó đi được một nửa hành lang bên ngoài thì nghe thấy những âm thanh không thể lẫn đi đâu được báo hiệu kế hoạch đánh lạc hướng đã tiến hành ở đâu đó. Có những tiếng kêu và la hét dội lại từ một nơi nào đó phía trên; tất cả mọi người chạy ra khỏi lớp học ngừng lại trên lối đi và nhìn lên trần nhà đầy sợ hãi -
Bà Umbridge chạy hộc tốc ra khỏi lớp nhanh hết mức mà đôi chân ngắn ngủn của bà cho phép. Rút cây đũa phép ra, bà ta vội vã chạy theo hướng ngược với văn phòng: hoặc là bây giờ hoặc là chẳng bao giờ hết.
Harry – xin đừng! Hermione nài xin hết sức yếu ớt.
Nhưng nó đã có quyết định; choàng cặp sách chắc hơn lên vai, nó bắt đầu co cẳng chạy luồn lách trong đám đông học sinh lúc này đang vội vã đổ xô theo hướng ngược lại để xem cái gì là nguyên nhân của tiếng động om xòm ở cánh nhà phía Đông.
Harry chạy đến hành lang có văn phòng của bà Umbridge và nhận thấy chẳng có ai ở đó cả. Nấp ra đằng sau một bộ áo giáp có cái mũ trụ cứ đảo quanh theo dõi nó, nó mở cặp, cầm lấy con dao của chú Siriuss và khoác áo Choàng Tàng Hình vào. Sau đó, nó rón rén một cách từ từ và thận trọng ra khỏi chỗ nấp sau bộ áo giáp, đi dọc theo hành lang tới cánh cửa văn phòng bà Umbridge.
Nó lách lưỡi con dao thần vào khe cửa và khẽ nhấc nó chuyển động lên xuống, sau đó rút ra. Có một tiếng kêu tách nhỏ, và cánh cửa mở ra. Nó lẻn vào phòng, đóng thật nhanh cánh cửa đằng sau và nhìn quanh.
Chẳng có gì chuyển động ngoài những con mèo nhỏ xấu xí đang đùa giỡn trên những cái kệ sát tường phía trên những cây chổi thần bị tịch thu.
Harry cới cái áo Tàng Hình ra, đi đến trước lò sưởi, phát hiện ra cái nó cần trong có vài giây: đó là một cái hộp nhỏ chứa bột Floo lấp lánh.
Nó cúi xuống cái lò sưởi lạnh lẽo, hai tay nó run bắn. Nó chưa bao giờ làm điều này trước đó cả, mặc dù nó nghĩ là nó biết nó hoạt động như thế nào. Thò đầu vào cái lò sưởi, nó bốc một vốc bột lớn và thả nó lên những thanh củi được xếp thành đống thứ tự bên dưới nó. Chúng ngay lập tức bùng lên thành ngọn lửa xanh ngọc lục bảo rực rỡ.
Số 12, quảng trường Grimmauld! Harry nói to và rõ ràng.
Đó là một trong những cảm giác lạ lùng nhất mà nó đã trải qua. Dĩ nhiên là nó đã di chuyển bẳng bột Floo trước kia, nhưng khi đó toàn thân nó quay tít và quay tít bên trong ngọn lửa qua mạng lò sưởi phù thuỷ phủ khắp đất nước. Lần này, đầu gối của nó vẫn đang quỳ trên sàn nhà lạnh giá của văn phòng bà Umbridge, chỉ có đầu của nó là chuyển động qua đống lửa màu xanh ma quái …
Và sau đó, cũng đột ngột như khi nó bắt đầu, quá trình quay tít dừng lại. Cảm thấy như bị bệnh và như đang quấn một cái khăn quá nóng quanh đầu,, Harry mở mắt ra, thấy mình đang nhìn qua một cái lò sưởi của một gian bếp và thấy một cái bàn gỗ dài, nơi có một người đàn ông đang nghiền ngẫm một tờ giấy da.
Chú Sirius?
Người đàn ông nhảy dựng lên và nhìn quanh. Đó không phải là chú Sirius mà là thầy Lupin.
Harry! thầy nói, trông rất kinh ngạc. Con làm gì vậy-có chuyện gì xảy ra sao, mọi việc vẫn ổn chứ?
Vâng ạ, Harry nói. Con chỉ tự hỏi — ý con là, con chỉ muốn được nói chuyện với chú Sirius.
Ta sẽ gọi, thầy Lupin nói, thầy bước đi nhưng vẫn còn khá bối rối, chú ấy lên gác kiếm Kreacher, ông ta hình như lại đang trốn vào gác mái …
Và Harry thấy thầy Lupin vội vã ra khỏi gian bếp. Bây giờ nó chẳng nhìn thấy cái gì ngoài cái ghế và những cái chân bàn. Nó tự hỏi tại sao chú Sirius không bao giờ nói cho nó biết là nói qua đống lửa lại bất tiện như vậy; hai đầu gối nó đau điếng vì quỳ tquá lâu trên sàn đá trong phòng bà Umbridge.
Một lát sau, thầy Lupin quay lại với chú Sirius theo sát gót.
Có chuyện gì vậy? chú Sirius nôn nóng nói, chú hất mái tóc đen dài ra khỏi mắt và quỳ xuống trước đống lửa để chú và Harry ở ngang tầm nhau. Thầy Lupin cũng quỳ xuống, trông đầy vẻ quan tâm. Con không sao chứ? Chú có giúp gì được cho con không?
Không, Harry nói, không phải là chuyện đó đâu … chỉ là con muốn nói chuyện … về ba của con.
Bọn họ trao đổi cái nhìn rất kinh ngạc, nhưng Harry không có thời gian để cảm thấy ngượng nghịu hay lúng túng nữa; hai đầu gối của nó lại nhói lên lần nữa và nó phỏng chừng 5 phút đã trôi qua kể từ lúc hai anh em sinh đôi bắt đầu đánh lạc hướng; George chỉ đảm bảo cho nó có 20 phút. Do đó, nó đi vào câu chuyện ngay lập tức về cái mà nó đã nhìn thấy trong Cái Tưởng Ký.
Khi nó kể xong, trong giây lát cả chú Sirius lẫn Lupin chẳng ai nói gì. Sau đó, thầy Lupin lặng lẽ nói, Ta không muốn con phán xét ba của mình vì những gì con nhìn thấy đó, Harry à. Ba con chỉ mới 15 tuổi khi -
Con cũng 15 tuổi! Harry nóng nảy nói.
Harry à chú Sirius xoadịu, Ba James và thầy Snape đã căm ghét nhau ngay từ khi bọn họ nhìn thấy nhau lần, đó chỉ là một trong vô vàn lý do, con có hiểu không? Chú nghĩ ba James có tất cả những gì mà thầy Snape khao khát – ba con rất nổi tiếng, rất giỏi môn Quidditch – và giỏi nhiều thứ khác nữa. Và thầy Snape thì lại là người rất lập dị, luôn quan tâm đến Nghệ Thuật Hắc ám, và ba James của con – cho dù có xuất hiện dưới mắt con như thế nào đi nữa, Harry à – lại luôn luôn căm ghét Nghệ Thuật Hắc ám.
Phải, Harry nói, nhưng ba đã tấn công thầy Snape mà chẳng có lý do chính đáng nào hết, chỉ bởi vì – chỉ bởi vì chú nói là chú buồn chán, nó kết thúc với một chút có lỗi trong giọng nói.
Chú không tự hào về điều đó đâu, chú Sirius nói nhanh.
Thầy Lupin ngoảnh nhìn sang chú Sirius, rồi nói, Harry, cái mà con phải hiểu là ba con và chú Sirius là những người giỏi nhất trường trong bất kì chuyện gì – mọi người luôn nghĩ rằng họ là những người giỏi nhất – nếu như đôi khi bọn họ có hơi bốc đồng -
Nếu như chúng ta đôi khi tỏ ra là những kẻ kiêu căng ngạo mạn, anh định nói thế phải không, chú Sirius nói.
Thầy Lupin mỉm cười.
Ba làm cho đầu tóc ba rối bù, Harry nói với giọng đau khổ.
Chú Sirius và thầy Lupin bật cười.
Chú đã quên mất rồi đấy, chú Sirius nói có vẻ bị ấn tượng sâu sắc.
Ba con đang chơi với trái banh Snitch chứ? thầy Lupin nôn nóng hỏi.
Có ạ, Harry nói, nhìn cả hai người với vẻ không hiểu trong khi chú Sirius và thầy Lupin cười và hồi tưởng lại chuyện cũ. ờ… Ta nghĩ là ba con cũng hơi ngốc.
Dĩ nhiên là anh ấy ngốc rồi! chú Sirius khẳng định, tất cả chúng ta đều là những gã ngốc! Hừm – không nên mơ mộng nữa, chú nói rõ và nhìn thầy Lupin.
Nhưng thầy Lupin lắc đầu. Tôi đã bao giờ nói với các anh hãy buông tha Snape chưa? thầy nói. Đã bao giờ tôi có đủ can đảm để nói với các anh là tôi nghĩ các anh đang vi phạm nội quy chưa?
ờ thì…, chú Sirius nói, đôi khi anh đã làm chúng tôi tự cảm thấy xấu hổ … nó là một cái gì đó…”
font-family:Arial”> Và, Harry kiên nhẫn nói với quyết tâm sẽ nói ra những điều trong đầu nó, mà chính vì những thứ đó mà nó đang ở đây, ba luôn nhìn các cô gái bên kia hồ, hy vọng họ đang chiêm ngưỡng ba!
à, ba con luôn làm cho mình trở thành ngu ngốc như vậy mỗi khi Lily ở quanh đó, chú Sirius nhún vai nói,, ba con không thể thôi không thể hiện mình mỗi khi ba con ở gần má con.
Làm thế nào mà má con lại đồng ý lấy ba con được? Harry đau khổ hỏi. Má đã rất căm ghét ba!
Ôi trời, không phải đâu, Sirius nói.
Má con bắt đầu đi chơi với ba con vào năm học thứ bẩy, thầy Lupin nói.
Lần đầu tiên, anh James đã làm cho cái đầu của mình nguội đi một chút, chú Sirius nói.
Và ngừng ếm bùa mọi người chỉ để trửng giỡn, thầy Lupin nói.
Thậm chí với cả thầy Snape? Harry nói.
Hừm, thầy Lupin nói chậm rãi, Thầy Snape là một ca đặc biệt. ý ta là, ông ấy không bao giờ bỏ lỡ cơ hội thực hiện lời nguyền đối với anh James, và con cũng không thực sự mong đợi ba James của con thất bại đấy chứ?
Và má con đã không phản đối chuyện đó?
Má con không biết gì nhiều về chuyện đó, thực tình mà nói, chú Sirius nói. anh James không bao giờ đụng đến thầy Snape vào những hôm đi với má con và cũng không bao giờ thực hiện bùa phép trước mặt má con cả?
Chú Sirius nhăn mặt nhìn Harry, trông nó vẫn có vẻ nửa tin nửa ngờ.
Con biết đấy, chú nói, ba con là người bạn tốt nhất của chú và ba con là người tốt. Có rất nhiều người tỏ ra rất ngớ ngẩn khi ở tuổi 15. Ba con đã vượt qua được chuyện đó.
Thôi được, Harry nặng nề nói. Chỉ vì con không bao giờ lại nghĩ là con sẽ lại cảm thấy có lỗi với thầy.
Nhân thể con đang nói đến thầy Snape, thầy Lupin nói, một nếp nhăn mệt mỏi hằn lên giữa hai hàng lông mày, ông ấy phản ứng như thế nào khi ông ấy khám phá ra con đã nhìn thấy tất cả những thứu đó?
Thầy nói với con là thầy sẽ không bao giờ dậy con môn Phép Thuật Phong Toả nữa, Harry nói, giống như thể đó là một sự thất vọng lớn đối với con—
Anh ta nói Cái gì? chú Sirius la lên, làm cho Harry giật bắn mình lên và hít ngay một mồm đầy tro.
Con nghiêm túc đấy chứ, Harry? thầy Lupin nói nhanh. Thày Snape thôi không dạy con nữa à?
Vâng ạ, Harry nói, rất ngạc nhiên với phản ứng mà nó cho là hơi quá đáng này. Nhưng không sao, con không quan tâm lắm, con có thể nói là con cảm thấy nhẹ cả… -
Chú sẽ đến đó để nói với thầy Snape! chú Sirius nói một cách mạnh mẽ, và chú nhấp nhổm đứng ngay dậy nhưng thầy Lupin đã ấn chú ngồi xuống.
Nếu cần có ai đó cần nói với anh Snape thì người đó phải là tôi! thầy khẳng định. Nhưng trước tiên Harry phải quay lại chỗ thầy Snape và nói với thầy là không có lý do gì mà thầy được phép dừng những tiết học đó lại — nếu cụ Dumbledore mà nghe thấy -
Con không thể nói như vậy được, thầy Snape sẽ giết con mất! Harry giận dữ nói. Thầy không đuợc thấy thầy Snape khi bọn con cùng nhau ra khỏi Cái Tưởng Ký đâu.
Harry, không có gì quan trọng bằng việc học sử dụng Phép Thuật Phong Toả của con đâu! thầy Lupin nghiêm nghị nói. Con có hiểu không? Không gì quan trọng hơn!
Vâng, vâng ạ, Harry nói, hoàn toàn bị làm cho bối rối,. Con… Con sẽ cố và nói gì đó với thầy Snape … nhưng nó sẽ không-
Nó chợt rơi vào im lặng. Nó có thể nghe thấy tiếng bước chân.
Có phải ông Kreacher đang xuống thang không ạ?
Không, Sirius nói sau khi ngoái liếc nhìn phía sau. Chắc là có ai đó phía con đó.
Trái tim Harry như ngừng đập.
Con nên đi thôi! Harry vội vã nói và rút đầu khỏi đống lửa ở Quảng trường Grimmauld. Trong giây lát, cái đầu của nó quay tít trên vai, sau đó nó thấy mình đang quỳ gối trước lò sưởi của bà Umbridge và nhìn ngọn lửa bùng lên rồi chết lịm.
Nhanh lên, nhanh lên! nó nghe thấy một giọng nói ngay ngoài cánh cửa. Ôi, bà ấy để cửa mở đây này -
Harry ẩn mình trong cái áo Tàng Hình và cố gắng kéo nó trùm kín khắp mình khi thầy Filch lao vào phòng. Thầy rõ ràng là đang tìm kiếm cái gì đó và tự nói với mình với vẻ nôn nóng khi thầy đi ngang qua phòng, kéo cái ngăn kéo ở bàn của bà Umbridge và bắt đầu lục lọi giấy tờ bên trong.
Phê duyệt cho phép trừng phạt bằng roi … Phê duyệt cho phép trừng phạt bằng roi … cuối cùng mình có thể thực hiện được điều đó … bọn chúng sẽ nhớ đến hàng năm ấy chứ …
Thầy lôi ra một cuộn giấy, hôn nó đánh chụt, sau đó vội vã bước ra cửa, vẫn ôm khư khư cuộn giấy trước ngực.
Harry lao ra, kiểm tra chắc chắn nó đã cầm cặp sách và cái áo Choàng Tàng Hình hoàn toàn che kín người nó, nó mở cửa và vội vã ra khỏi văn phòng sau thầy Filch, lúc này đang đi với một tốc độ rất nhanh mà chưa bao giờ Harry nhìn thấy.
Ra khỏi văn phòng của Umbridge, Harry nghĩ là an toàn để hiện hình trở lại. Nó cởi áo Tàng Hình, nhét nó vào cặp và tiếp tục chạy. Có rất nhiều tiếng kêu la và chuyển động từ Gian Sảnh ra vào. Nó chạy xuống theo cầu thang lát đá và nhận thấy có vẻ như toàn trường đang tụ tập ở đó.
Nó giống như cái đêm mà cô Trelawney bị đuổi. Các học sinh đứng dựa vào các bức tường xung quanh thành một vòng lớn (Harry nhận thấy một số đang bị dính cái gì đó khắp người rất giống như là Stinksap); các giáo viên và những con ma cũng đứng lẫn trong đám đông. Nổi bật lên trong số khán giả là những thành viên của Đội Kiểm Tra, tất cả bọn chúng trong rất tự hài lòng với bản thân mình, và Peeves, lúc này đang lượn lờ phía trên đầu thì nhìn chằm chằm vào Fred và George đang đứng giữa sàn với vẻ không phạm tội nhưng đang bị dồn vào chân tường.
Thế nào! bà Umbridge nói với vẻ chiến thắng. Harry nhận thấy bà ta chỉ đứng cách nó có vài bậc thang ngay đằng trước, nhìn xuống con mồi của mình. Thế nào – các trò nghĩ thật là đáng tức cười khi biến hành lang trường học thành một cái đầm lấy phải không?
Rất tức cười, phải đấy, Fred nói, nó ngước nhìn bà ta không chút sợ hãi.
Filch huých khuỷ tay để tiến lại gần bà Umbridge, gần như phát khóc vì hạnh phúc.
Tôi đã có văn bản đây, thưa bà Hiệu trưởng, thầy nói với giọng khàn khàn, vẫy vẫy mẩu giấy da mà Harry vừa nhìn thấy thầy lấy từ bàn của bà ta. Tôi đã có văn bản đây và tôi có sắn cả những cái roi da … ôi, hãy để tôi làm việc đó
Rất tốt, Argus, bà ta nói. Cả hai trò, bà tiếp tục, nhìn chằm chằm vào Fred và George, sẽ phải làm quen với những gì sẽ xảy ra với những kẻ làm sai trong trường của ta.
Cô thì biết cái gì? Fred nói. Em không nghĩ là chúng em sẽ quen.
Nó quay lại người anh em sinh đôi.
George, Fred nói, Anh nghĩ là chúng ta đã học đủ rồi.
Phải, em cũng cảm thấy như vậy, George rạng rỡ nói.
Đã đến lúc chúng ta phải thử trí thông minh của chúng ta với phần còn lại của thế giới, em có thấy thế không? Fred hỏi.
Hoàn toàn chính xác, George nói.
Và trước khi bà Umbridge có thể thốt được một lời, bọn chúng giơ đũa phép lên một lượt và cùng nói:
Chổi lại đây!
Harry nghe thấy tiếng động ở đâu đó xa xa. Nhìn sang bên trái, nó cúi mình xuống đúng lúc. Những cây chổi của Fred và George, một vẫn còn kéo lê theo dây xích và cái móc sắt mà bà Umbridge dùng để gắn chúng vào bức tường, đang bay rít lên ầm ầm dọc hành lang về phía chủ nhân của chúng; chúng rẽ trái, trượt thấp xuống theo cầu thang và dừng ngay lại trước mặt hai anh em sinh đôi, cái dây xích va vào nhau loảng xoảng ầm ĩ trên sàn nhà lát đá phiến.
Chúng em sẽ không gặp cô nữa, Fred nói với giáo sư Umbridge, nhún nhún chân trên cây chổi.
Phải, chúng em sẽ không làm phiền liên lạc với cô nữa, George nói và cưỡi lên cây chổi của mình.
Fred nhìn quanh các học sinh đang tụ tập, im lặng và theo dõi chăm chú.
Nếu như có ai muốn mua một cái Đầm lầy Bỏ túi, như đã được xem trên gác, hãy đến số 93, phố Diagon Alley – Cửa hàng Weasleys Wizarding Wheezes, nó nói rất to. Nơi trú ngụ mới của chúng tôi!
Giảm giá đặc biệt cho những học sinh trường Hogwart cam kết sẽ sử dụng sản phẩm của chúng tôi để thoát khỏi cái con dơi già này, George đế thêm và chỉ vào bà giáo sư Umbridge.
Ngăn bọn chúng lại! bà Umbridge gầm lên, nhưng đã quá muộn. Trước khi Đội Điều tra có thể chặn lại, Fred và George đã thoát ra cửa, lao vọt đến cả 15 feet vào không khí, cái móc bằng sắt lơ lửng một cách nguy hiểm phía dưới. Fred nhìn ngang qua gian sảnh vào con yêu tinh đang trôi lờ lững ngang tầm với nó ở phía trên đám đông.
Hãy gửi cho bà ấy địa ngục từ chúng ta, Peeves.
Và Peeves, người mà Harry chưa bao giờ thấy làm theo lời của một học sinh nào trước đó, đã ngả cái mũ đính chuông từ trên đầu xuống để chào tạm biệt khi Fred và George lượn đi trước những tiếng vỗ tay tán thưởng ầm ỹ của những học sinh bên dưới và bay ra phía các cánh cửa trước đang mở toang dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.



loading...
Chương 30 – GRAWP
Trong những ngày sau đó, câu chuyện về chuyến bay vào tự do anh em Fred và George được kể đi kể lại một cách thường xuyên, đến mức mà Harry có thể khẳng định là chẳng bao lâu nữa nó sẽ trở thành một phần của các huyền thoại về trường Hogwarts: trong vòng có một tuần, thậm chí ngay cả những học sinh đã tận mắt nhìn thấy sự kiện cũng bị thuyết phục đến mức họ gần như tin là bản thân mình đã nhìn thấy hai anh em sinh đôi dội bom xuống bà Umbridge từ trên cây chổi và trút xuống bà ta như mưa những quả bom phân trước khi thoát khỏi các cánh cửa. Hậu quả tức thì của chuyến đào thoát đó là một làn sóng bất tận những cuộc tranh luận về việc bắt chước bọn họ. Harry thường xuyên nghe được các học sinh nói những câu đại loại như, “Đôi lúc, tớ thực sự muốn nhẩy lên cây chổi và chuồn khỏi nơi này,” hay là, “Chỉ cần thêm một buổi học thế này nữa thôi, là tớ sẽ đi theo con đường của anh em nhà Weasley.”
Fred và George có thể chắc chắn là không có ai lãng quên bọn chúng quá sớm. Duy chỉ có một điều, bọn chúng không để lại chỉ dẫn làm thế nào có thể thoát khỏi cái đầm lầy bây giờ đang nằm chình ình trong cái hành lang ở tầng thứ năm của cánh nhà phía Đông. Người ta thấy bà Umbridge và Filch đã cố thử rất nhiều cách khác nhau để làm nó biến mất nhưng chẳng thu được thành công nào. Cuối cùng, khu vực đó được chăng dây khoanh lại và thầy Filch, với hàm răng nghiến kèn kẹt, đành phải nhận lãnh nhiệm vụ chèo thuyền chuyên chở học sinh băng qua cái đầm lầy đó đến lớp học. Harry chắn chắn là các giáo viên như bà McGonagall hay thầy Flitwick có thể di chuyển cái đầm lầy đó trong nháy mắt, nhưng trong trường hợp trò quấy rối của anh em sinh đôi Fred và Georges, họ có vẻ thích nhìn bà Umbridge vật lộn hơn.
Có hai cái lỗ in hình cái chổi trên cánh cửa văn phòng bà Umbridge, qua hai lỗ đó, những cây chổi nhãn Cleansweeps của Fred và George đã xông pha để trở về tái hợp với các ông chủ của mình. Thầy Filch đã gắn một cánh cửa mới để thay thế và đưa cây chổi Tia chớp của Harry tới nơi cất giữ mới, mà theo như đồn đại thì bà Umbridge đã bố trí cả một người khổng lồ có vũ trang để canh gác nó. Tuy nhiên, những rắc rối mà bà ta gặp phải còn lâu mới hết.
Bất chấp tấm gương của Fred và George, một số lượng lớn các học sinh hiện vẫn đang ganh đua nhau để chiếm vị trí đang bị bỏ trống- trở thành người Đầu trò Quậy. Mặc dù cánh cửa mới đã được thay thế, ai đó vẫn nhét được một con Đào mỏ vô văn phòng của bà Umbridge, con vật đó xáo tung cả căn phòng lên để tìm những đồ vật lấp lánh, nó lao vào bà Umbridge khi bà ta bước vào và cố gắng giật những cái nhẫn ra khỏi những ngón tay ngắn chủn lủn của bà ta. Bom Phân và Đạn nhựa thối rơi như mưa trên các hành lang, đến mức học sinh hình thành một thói quen là tự ếm bùa Đầu Bong Bóng cho mình trước khi rời khỏi lớp học để đảm bảo có đủ không khí trong lành, mặc dù những quả bóng đó làm cho bọn chúng có bề ngoài kì cục trông như là đang đội trên đầu những cái bể cá lộn ngược.
Thầy Filch lảng vảng trong các hành lang, tay lăm lăm một cây roi ngựa, cố gắng đến tuyệt vọng để bắt được những kẻ vi phạm, nhưng vấn đề là ở chỗ có quá nhiều những kẻ đó khiến thầy không biết xoay xở như thế nào. Đội Kiểm Tra cố gắng giúp đỡ thầy, nhưng luôn có những thứ dị thường xảy ra với những thành viên của Đội đó. Thằng Warrington trong đội Quidditch nhà Slytherin được đưa đến bệnh xá với một thứ bệnh khủng khiếp về da khiến cho nó trông như bị phủ bằng bỏng ngô; Pansy Parkinson, đã làm cho Hermiones hết sức vui thích khi nó bỏ tất cả các tiết học của ngày tiếp theo vì tự dưng mọc trên đầu một cặp sừng.
Trong khi đó, có thể thấy rõ là Fred and George đã kịp bán rất nhiều Hộp Snack Skiving trước khi chuồn khỏi Hogwarts. Bà Umbridge bước vào một lớp học chỉ để thấy ở đó các học sinh đang bị ngất, bị nôn mửa, bị các cơn sốt trầm trọng hay máu chảy không ngừng từ cả hai lỗ mũi. Điên lên vì giận dữ và bất lực, bà ta cố gắng tìm ra nguyên nhân vủa những triệu chứng không thể giải thích đó, nhưng các học sinh vẫn cứng đầu cứng cố nói với bà ta là bọn chúng đang phải chịu một thứ triệu chứng được gọi nôm na là “Triệu chứng Umbridge”. Sau khi phạt cấm túc bốn lớp liên tiếp mà vẫn không thể khám phá ra bí mật của bọn chúng, bà ta buộc phải từ bỏ công cuộc điều tra và cho phép hàng loạt học sinh bị chảy máu, ngất và nôn mửa rời khỏi lớp học.
Tuy nhiên, không chỉ những người sử dụng hộp Snackboxes là đang ganh đua nhau để trở thành Đầu Trò Quậy, con yêu tinh Peeves có vẻ đã khắc sâu những lời của Fred vào tận tim. Cười khúc khích điên khùng, nó lượn lờ khắp trường, lật tung những cái bàn, làm nổ tung những cái bảng đen, làm đổ những bức tượng và những cái bình; hai lần nhốt bà Norris vào trong một bộ áo giáp, khiến cho khi được thầy giám thị cứu thoát đã gào lên ầm ỹ. Con Peeves đập tan thành từng mành các đèn lồng và thổi tắt những cây nến, tung hứng những cây đuốc cháy bùng bùng trên đầu các học sinh đang kêu thét lên, làm cho những đống giấy da được xếp gọn ghẽ rơi đổ vào đống lửa hay quẳng ra ngoài cửa sổ; gây ra một trận lũ lụt ở tầng hai khi nó mở tất cả các vòi nuớc trong phòng tắm, thả một túi đầy nhện đen ngay giữa Gian Đại Sảnh trong lúc học sinh đang ăn sáng và, khi nào nó muốn xả hơi thì nó tiêu tốn hàng giờ đồng hồ trôi lẵng nhẵng sau bà Umbridge và búng lưỡi khinh bỉ rất to mỗi khi bà ta nói.
Không ai trong số giáo viên, ngoại trừ thầy Filch có vẻ muốn nhấc tay giúp bà ta. Không những thế, một tuần sau chuyến đào thoát của Fred và George, Harry nhìn thấy giáo sư McGonagall đi ngang qua con Peeves lúc đó đang cố tháo cái chao đèn pha lê ra và nó có thể thề là nó nghe thấy giáo sư thốt lên với con yêu tinh qua một khoé miệng, “Phải vặn nó ngược lại cơ.”
Thêm vào đó, Montague vẫn chưa bình phục lại sau khi ở trong cái toilet đó; nó vẫn còn rất hoảng sợ và mất phương hướng, và mọi người thấy ba má nó sải bước trên ở lối đi trước lâu đài vào một sáng Thứ Ba, trông hết sức tức giận.
“Chúng ta có nên nói gì đó không?” Hermione nói hết sức lo lắng, cô bé tỳ má vào cánh cửa số lớp Bùa Chú để có thể nhìn thấy ông bà Montague đang bước vào trong. “Về cái đã xảy ra cho cậu ta? Nếu như nó có thể giúp bà Pomfrey chữa cho cậu ta?”
“Tất nhiên là không, nó sẽ khỏi thôi,” Ron hờ hững nói.
“Dù sao thì cùng thêm việc cho bà Umbridge đúng không?” Harry nói với giọng thoả mãn.
Cả nó và Ron đang dùng những cây đũa phép gõ nhẹ vào những cái tách trà để ếm bùa. Cái tách của Harry mọc ra bốn chân ngắn ngủn đến mức nó không thể chạm tới mặt bàn mà khua loạn lên trong không khí. Cái chén của Ron mọc ra những cái chân khẳng khiu mềm xèo, chúng đỡ cái tách trà lên khỏi mặt bàn hết sức khó khăn, xiêu vẹo được một vài giây sau đó đổ gập xuống và làm cho cái tách vỡ làm đôi.
“Reparo,” Hermione nói nhanh, và gắn các mảnh vỡ bẵng một cái vẫy đũa. “Tất nhiên là vậy rồi, nhưng nếu như Montague sẽ không bao giờ bình phục thì sao?”
“Ai thèm quan tâm?” Ron cáu kỉnh nói, trong khi cái tách của nó lại đứng lên xiêu vẹo như say rượu một lần nữa, run run trên các đầu gối. “Thằng Montague chẳng phải đã làm cho nhà Gryffindor bị trừ bao nhiêu điểm còn gì? Nếu như cậu muốn lo lắng cho ai đó, hãy nghĩ tới mình nè, Hermione!”
“Cậu à?” cô nói, trong khi túm lấy cái tách trà của mình bởi nó cứ nhảy vòng vòng vui sướng qua cái bàn trên bốn cái chân bằng gỗ liễu cứng cáp và đặt nó trước mặt mình. “Tại sao mình lại phải lo lắng cho cậu?”
“Khi nào lá thư của má qua được quy trình kiểm tra của bà Umbridge,” Ron chua chát nói, bây giờ nó đỡ lấy cái tách trà của mình trong khi những cái chân ẻo lả vẫn cố gắng vô vọng để đỡ lấy cái trọng lượng của nó, “Mình sẽ thực sự ngập trong rắc rối. Mình sẽ chẳng ngạc nhiên đâu nếu má gửi một lá Thư Sấm nữa.”
“Nhưng mà -”
“Đó sẽ là lỗi của mình vì đã để cho Fred và George chuồn mất, rồi các cậu sẽ thấy,” Ron ủ rũ nói. “Má sẽ nói lẽ ra mình phải ngăn các anh ấy làm như thế, mình nên túm những cái đuôi chổi của các anh ấy và kéo lại hay làm những việc tương tự … đúng thế đấy, đó sẽ là lỗi của mình.”
“E hèm, nếu má cậu làm vậy thì thậ là không công bằng, cậu không thể làm gì được! Nhưng mình tin chắc là má cậu sẽ không làm như vậy đâu, ý mình là, nếu như các anh ấy thực sự có một nơi trú ngụ ở Diagon Alley, thì hẳn là các anh ấy đã sắp sẵn kế hoạch từ lâu rồi.”
“Phải, nhưng còn một điều khác, làm thế nào mà họ có được chỗ đó?” Ron nói, nó gõ cây đũa hơi mạnh vào cái tách trà làm cho những cái chân của nó lại đổ sụp xuống và nằm co giật trước mặt nó. “Các anh ấy thật là ranh ma đúng không? Phải có hàng đống Galleons để thuê được một chỗ ở Diagon Alley. Má sẽ muốn biết các anh ấy đã làm những gì để có được từng đấy vàng.”
“Đúng vậy, mình cũng tự hỏi như vậy,” Hermione nói, trong khi ra lệnh cái tách trà của mình nhẩy nhảy quanh cái tách trà của Harry, những cái chân nhỏ ngắn ngủn này vẫn không thể chạm tới mặt bàn, “Mình tự hỏi liệu có phải Mundungus đã thuyết phục các anh ấy bán các thứ đồ được đánh cắp hay những thứ tồi tệ tương tự hay không.”
“Không phải là ông ta đâu,” Harry nói cộc lốc.
“Làm sao mà cậu biết được?” Ron và Hermione đồng thanh nói.
“Bởi vì -” Harry ngập ngừng, nhưng có vẻ giây phút xưng tội cuối cùng cũng phải đến. Việc giữ im lặng sẽ là không tốt nếu như điều đó có nghĩa là có ai đó sẽ nghi ngờ Fred và George là những tên tội phạm. “Mình đã đưa vàng cho các anh ấy. Mình đã đưa cho họ toàn bộ phần thưởng Cúp Tam Pháp Thuật mà mình nhận được tháng Sáu năm ngoái.”
Có một sự im lặng sững sờ, sau đó cái tách trà của Hermione nhẩy qua mép bàn và rơi thẳng xuống sàn.
“Ôi trời, Harry, cậu không thể làm việc đó!” cô bé nói.
“Có, tớ đã làm việc đó,” Harry nói với vẻ nổi loạn. “Và tớ không hối tiếc đâu. Tớ không cần đến số vàng đó và các anh ấy thì rất muốn có một Tiệm Giỡn.”
“Nhưng nếu như thế thì thật là tuyệt!” Ron nói, trông nó rất xúc động. “Tất cả là do cậu, Harry – Má sẽ không thể buộc tội mình được! Mình có thể nói với má được chứ?”
“Được, mình hy vọng là cậu sẽ khá hơn,” Harry uể oải nói, “nhất là nếu như má cậu nghĩ là các anh ấy tiêu thụ những cái vạc ăn cắp hay những thứ tương tự.”
Hermione chắng nói gì nữa trong suốt phần còn lại của tiết học, nhưng Harry ngờ là sự tự kiềm chế của cô bé nhất định sẽ bùng nổ nhanh chóng. Sự ngờ vực đó được khẳng định ngay khi bọn chúng rời lâu đài để nghĩ giải lao và đứng dưới ánh mặt trời nhợt nhạt của tháng Năm, cô bé nhìn Harry chăm chằm bằng đôi mắt nhỏ và sáng, quả quyết mở miệng.
Harry chặn ngang trước khi cô bé kịp mở miệng.
“Cậu cằn nhằn mình chẳng có ích gì hết, mọi việc đã xảy ra,” nó kiên quyết nói. “Fred và George đã cầm vàng – đã tiêu khá nhiều –mình không thể và không muốn lấy lại. Vì vậy, cậu đừng nòi gì hết cả, Hermione.”
“Mình không định nói bất cứ thứ gì về hai anh Fred và George!” cô bé nói với giọng bị tổn thương.
Ron khịt mũi vẻ không tin và Hermione ném cho nó một cái nhìn khó chịu.
“Mình không định nói mà!” cô bé tức giận nói. “Trong thực tế, mình định hỏi Harry khi nào cậu ấy quay lại chỗ thầy Snape và đề nghị thầy dậy thêm về bùa Phong toả (Occlumency)!”
Trái tim Harry chùng hẳn xuống. Ngay khi bọn chúng cạn kiệt chuyện về đề tài chuyến đào thoát đầy kịch tính của Fred và George, câu chuyện đã tiêu tốn vô khối các giờ đồng hồ, Ron và Hermione muốn được nghe tin tức của chú Sirius. Và bởi vì Harry chưa hề kể cho các bạn mình lý do tại sao nó muốn nói chuyện với chú Sirius ngay lập tức, nên rất khó có thể bịa ra cái gì đó để kể cho bọn chúng; nó kết thúc câu chuyện một cách trung thực là chú Sirius muốn Harry quay trở lại với các buổi tập bùa Occlumency. Bây giờ nó hối tiếc về điều đó hơn bao giờ hết; Hermione sẽ không bao giờ buông tha khỏi chủ đề này và sẽ luôn quay lại với nó vào những lúc nó ít ngờ tới nhất.
“Cậu đừng có nói với mình là cậu thôi không còn có những giấc mơ kỳ cục nữa,” Hermione nói, “bởi vì Ron nói với mình là cậu lại nói mớ trong lúc ngủ tối qua.”
Harry ném cho Ron một cái nhìn giận dữ. Ron có vẻ xấu hổ.
“Cậu chỉ nói mớ một lúc thôit,” cậu lẩm bẩm với vẻ có lỗi. “Một cái gì đó như là “chỉ một chút nữa thôi”.”
“Mình mơ mình đang xem cậu chơi Quidditch,” Harry nói dối thẳng thừng. “Mình cố gắng nhắc cậu vươn người thêm một chút nữa là tóm được trái banh Quaffle.”
Hai tai Ron đỏ ửng lên. Harry cảm thấy một chút thoả mãn vì được báo thù; dĩ nhiên nó chẳng mơ thấy cái gì tương tự như thế cả.
Đêm qua, nó lại mơ thấy mình đang đi dọc hành lang đến Văn phòng Những Điều Thần Bí. Nó đã đi qua một gian phòng có hình tròn, sau đó gian phòng tràn ngập những tiếng động và ánh đèn nhảy múa, cuối cùng nó lại thấy mình ở trong gian phòng trông như một cái hang kê đầy những cái kệ, trên đó xếp các quả cầu thuỷ tinh.
Nó vội vã đi thẳng đến dẫy số chín-mươi-bảy, rẽ trái và chạy dọc cái kệ đó … rõ ràng là nó đã nói to … chỉ một chút nữa thôi … bởi nó cảm thấy mình sắp thức dậy… và trước khi nó đi đến cuối dãy, nó thấy mình lại nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào cài đỉnh màn của cái giường bốn cọc.
“Cậu đang cố gắng phòng toả trí óc cậu đúng không?” Hermione nói trong khi nhìn Harry chăm chú. “Cậu vẫn luyện tập bùa Phong Toả đấy chứ?”
“Tất nhiên rồi,” Harry nói, cố gắng để giọng nói của nó nghe có vẻ như bị xúc phạm bởi câu hỏi đó. Sự thực thì nó hết sức thắc mắc về cái được giấu trong căn phòng đầy những quả cầu bụi bặm đó đến mức mà nó rất muốn các giấc mơ đó tiếp tục diễn ra.
Vấn đề là ở chỗ con chưa đầy một tháng là đến kỳ thi và bọn chúng phải giành mọi thời gian để ôn tập bài vở, đầu óc nó có vẻ bị bão hoà bởi bài tập cho nên khi nó vào giường ngủ, nó nhận thấy rất khó mà ngủ cho say được; và khi nó chìm vào giấc ngủ, bộ não bị quá tải của nó chỉ mơ thấy những giấc mơ ngớ ngẩn về các bài thi. Nó cũng ngờ là một phần trong đầu nó – phần thường lên tiếng bằng giọng của Hermione — cảm thấy tội lỗi mỗi khi nó tiến lại cuối hành lang nơi có cánh cửa màu đen và cố đánh thức nó dậy trước khi nó đến được đích.
“Cậu biết không,” Ron nói trong khi tai vẫn đỏ lựng, “nếu như thằng Montague không thể bình phục trước trận đấu giữa nhà Slytherin và nhà Hufflepuff, chúng ta sẽ có cơ hội đoạt Cúp.”
“Đúng vậy, mình cũng nghĩ thế,” Harry nói, nó rất mừng vì đổi được đề tài.
“Bởi vì chúng ta đã thắng một trận và thua một trận – nếu như nhà Slytherin thua nhà Hufflepuff vào thứ Bảy tới -”
“Đúng thế,” Harry nói, nó hoàn toàn mất ý thức là nó đang đồng ý với cái gì. Cho Chang vừa đi ngang qua cái sân nhỏ mà không thèm liếc nhìn nó.
*
Trận đấu cuối cùng của mùa Quidditch năm nay, Gryffindor đấu với nhà Ravenclaw, đã diễn ra vào kỳ nghỉ cuối tuần sau cùng của tháng Năm. Mặc dù nhà Slytherin đã bị nhà Hufflepuff đánh bại trong trận cuối cùng, nhưng nhà Gryffindor cũng không dám mơ tưởng nhiều tới chiến thắng, chủ yếu là vì bảng thành tích giữ gôn khủng khiếp của Ron (mặc dù dĩ nhiên là không ai nói điều đó với nó cả). Tuy nhiên, nó lại có vẻ rất lạc quan.
“ý tớ là, tớ không thể tệ hơn được nữa, đúng không nào?” nó nói với Harry và Hermione giọng dứt khoát trong bữa ăn sáng vào buổi sáng của trận đấu. “Chẳng có gì để mất cả?”
“Cậu biết không,” Hermione nói, khi cô bé và Harry đi xuống sân đấu, lọt thỏm trong đám đông đang hết sức phấn khích, “Mình nghĩ là Ron sẽ chơi tốt hơn khi khi không có Fred và George ở đó. Các anh ấy không bao giờ làm cho cậu ấy cảm thấy tự tin cả.”
Luna Lovegood bắt kịp bọn họ với một con đại bàng còn sống nguyên đậu ở trên đầu.
“Thôi chết rồi, mình quên mất!” Hermione nói, trong khi dõi theo con đại bàng đang vỗ cánh khi Luna đi ngang qua một đám nhà Slytherin đang cười khúc khích và chỉ chỏ. “Cho có chơi trận này không?”
Harry, người hoàn toàn không quên chuyện này, chỉ lầm bầm gì đó không rõ ràng.
Họ tìm được chỗ ngồi ở hàng trên cùng của khán đài. Trời đẹp và quang đãng; Ron không thể ước gì tốt hơn nữa, và Harry cảm thấy một niềm hi vọng Ron sẽ không tạo ra cái cớ để đám nhà Slytherins lặp lại cái điệp khúc “Weasley là vua của bọn này”.
Lee Jordan, người hoàn toàn mất hết nhuệ khí kể từ khi Fred và George ra đi, đang làm nhiệm vụ tường thuật như thường lệ. Khi hai đội tiến ra sân, nó đọc tên từng cầu thủ nhưng giọng không còn niềm thích thú như mọi khi.
“… Bradley… Davies… Chang,” nó nói, và Harry cảm thấy bao tử nó bắt đầu nhộn nhạo, như bị đánh một cú và cảm thấy choáng váng khi Cho tiến ra sân, mái tóc đen sáng bóng của cô bé bay bay trong gió nhẹ. Nó không còn muốn một điều gì ngoại trừ một điều là nó không đứng ở trên khán đài này. Thậm chí cách cô bé nhìn trong lúc thảo luận sôi nổi với Roger Davies khi bọn họ chuẩn bị lên chổi cũng khiến nó nhói lên vì ghen tuông.
“Và trận đấu bắt đầu!” Lee nói. “Và Davies đã bắt được trái Quaffle ngay lập tức, đội trưởng nhà Ravenclaw Davies đang có trái Quaffle, anh né được Johnson, Bell, và cả Spinnet … anh đang tiến thẳng về hướng khung gôn! Anh đã ném trái banh – và – và -” Lee hét to. “và anh ta đã ghi điểm.”
Harry và Hermione rên lên cùng với toàn thể học sinh nhà Gryffindors. Như đã đoán trước, đám nhà Slytherin ở phía bên kia của khán đài bắt đầu hát:
“Weasley không thể bảo vệ một cái chi. Nó không thể che được một cái vòng bé tí ti…”
“Có một giọng nói khàn khàn vang bên tai nó. “Hermione…”
Harry nhìn quanh và thấy gương mặt râu ria của bác Hagrid giữa đám người đang ngồi. Rõ ràng là bác rất vất vả để chen qua được những hàng ghế phía dưới, bởi bọn học sinh năm nhất và năm nhì nhìn bọn họ bực tức khi bác đi qua. Vì một lý do nào đó, bác Hagrid cúi gập người xuống như thể sợ bị ai đó nhìn thấy, mặc dù bác vẫn nhô lên so với mọi người xung quanh ít nhất là bốn feet.
“Nghe này,” bác thì thầm, “các cháu có thể đi với bác được không? Ngay bây giờ? Trong khi mọi người đang theo dõi trận đấu?”
“ờ… không thể muộn hơn được hả bác Hagrid?” Harry hỏi. Cho đến khi trận đấu kết thúc?”
“Không,” bác Hagrid nói. “Không thể, Harry à, phải ngay bây giờ… trong khi mọi người đang tập trung vào việc khác … các cháu hãy làm ơn đi?”
Mũi bác Hagrid đang chảy máu. Hai mắt bác tối sầm. Harry chưa bao giờ nhìn bác gần như thế kể từ sau khi bác quay trở lại trường; bác trông hoàn toàn thiểu não.
“Dĩ nhiên,” Harry nói ngay lập tức, “dĩ nhiên là chúng cháu sẽ đi với bác.”
Nó và Hermione len theo lối đi giữa hàng ghế của mình, đám học sinh phải đứng dậy nhường lối thốt ra những tiếng càu nhàu. Những người khác nơi hàng ghế bác Hagrid đang đứng thì không càu nhàu mà chỉ cố gắng thu người nhỏ lại hết mức có thể.
“Bác rất biết ơn các cháu, cả hai cháu, thực đấy,” bác Hagrid nói khi bọn họ ra đến cầu thang. Bác thường xuyên đảo mắt ra xung quanh với vẻ lo lắng khi họ đi xuống bãi bỏ bên dưới. “Bác chỉ hy vọng bà ta không để ý đến việc chúng ta đang rời khỏi”.”
“Bác định nói bà Umbridge hả?” Harry nói. “Bà ta không để ý đâu, bà ta đang ngồi cùng với cái đám trong Đội Kiểm Tra, bác không nhìn thấy à? Bà ta hẳn là đang trông đợi có rắc rối xảy ra trong trận đấu.”
“ờ, phải, một chút rắc rối nhỏ chắc cũng chẳng hại gì,” bác Hagrid nói, ngừng lại một chút kiểm tra xung quanh để chắc chắn là bãi cỏ giữa sân đấu và túp lều của bác hoàn toàn không có ai. “Chúng ta sẽ có thêm thời gian.”
“Có chuyện gì vậy, bác Hagrid?” Hermione nói, cô bé nhìn bác với vẻ quan tâm hiện rõ trên gương mặt khi bọn họ hối hả băng ngang qua bãi cỏ đến rìa Khu Rừng Cấm.
“Các cháu sẽ biết ngay thôi”,” bác Hagrid nói, bác đang nhìn qua vai khi có tiếng hò reo rất lớn từ phía khán đài phái sau bọn họ. “Này – hình như có ai đó vừa mới ghi điểm?”
“Chắc là đội Ravenclaw,” Harry nặng nề nói.
“Tốt… hay lắm…” bác Hagrid vội vã nói. Thiệt là tốt…”
Bọn chúng chạy lúp xúp theo sau bác đi qua bãi cỏ, cẩn thận nhìn quanh sau mỗi bước đi. Khi bọn họ đến lều của bác Hagrid, Hermione tự động rẽ trái về phía cửa trước. Tuy nhiên, bác Hagrid lại bỏ qua túp lều, đi thẳng vào bóng tối của những cái cây nằm ở rìa của Khu Rừng Cấm, đến đó bác nhặt lấy cái ná đang để dựa vào một cái cây. Khi bác nhận ra là bọn trẻ không theo mình, bác quay lại.
“Chúng ta đi vào đây cơ,” bác nói, vuốt mái tóc bờm xờm ra sau.
“Vào Rừng Cấm?” Hermione bối rối nói.
“Phải,” bác Hagrid nói. “Đi thôi, nhanh lên nào, trước khi ai đó bám theo chúng ta!”
Harry và Hermione nhìn nhau, sau đó luồn mình dưới những cái cây, theo sau bác Hagrid, lúc này đã bỏ bọn chúng khá xa trong bóng tối âm u mầu xanh, cái ná trong tay bác. Harry và Hermione chạy theo để bắt kịp bác.
“Hagrid, tại sao bác lại phải mang theo vũ khí?” Harry nói.
“Chỉ để phòng xa thôi,” bác Hagrid nói, nhún đôi vai khổng lồ.
“Bác không hề mang theo cái ná của bác vào hôm bác chỉ cho chúng cháu những con ngựa có cánh Thestrals,” Hermione rụt rè nói.
“Bởi vì chúng ta sẽ đi xa hơn nhiều,” bác Hagrid nói. “Và dù sao, ngày hôm đó cũng xảy ra trước khi Firenze rời khỏi Khu Rừng Cấm mà?”
“Tại sao việc ông Firenze rời bỏ Khu Rừng lại làm cho mọi việc lại khác đi được?” Hermione tò mò hỏi.
“Bởi những những con nhân mã khác đã bị bác làm cho tức giận,” bác Hagrid lặng lẽ nói, vẫn liếc nhìn xung quanh. “Bọn họ đã – ờ, không thể gọi là thân thiện được — nhưng chúng ta thu xếp ổn thoả với nhau”. Chúng ta kết bạn với nhau, nhưng bọn họ luôn thay đổi hẳn thái độ mỗi khi ta muốn có một lời tiên tri. Không một lời nào nữa.”
Bác thở dài.
“Ông Firenze nói là bọn chúng rất tức giận bởi ông ấy bỏ đi làm việc cho cụ Dumbledore,” Harry nói, nó vấp vào một cái rễ trồi lên khỏi mặt đất khi mải theo dõi câu chuyện của bác.
“Phải,” bác Hagrid nặng nề nói. “Phải đó, giận dữ cũng không thể diễn tả hết đâu. Ruddy giận tím gan tím ruột. Nếu bác không vào đó, bác nghĩ là bọn chúng đã đá ông Firenze đến chết rồi -”
“Bọn chúng đánh ông ấy?” Hermione nói, giọng rất sững sờ.
“ừ,” bác Hagrid cộc cằn nói, và rẽ lối đi qua những cái nhánh cây mọc sà gần mặt đất. “Đến cả nửa bầy xông vào ông ấy.”
“Và bác đã chặn chuyện đó lại?” Harry nói, trong cậu hết sức ngạc nhiên và có vẻ bị gây ấn tượng mạnh. “Một mình bác?”
“Dĩ nhiên là bác ngăn lại, làm sao bác có thể đứng nhìn bọn chúng giết ông ta được?” bác Hagrid nói. “Rất may là bác đi ngang qua đó đúng lúc… và bác nghĩ là ông Firenze có thể nhớ đến điều đó khi bắt đầu gửi cho bác những lời cảnh báo ngu ngốc!” bác bất ngờ thêm vào với vẻ nóng nảy.
Harry và Hermione nhìn nhau, giật mình, nhưng bác Hagrid, vẫn còn rất giận dữ không nói thêm chi tiết nữa.
“Dù sao,” bác nói, hơi thở nặng nề hơn bình thường, “sau chuyện đó, những con nhân mã đã rất tức giận với bác, và rắc rối là ở chỗ bọn chúng có nhiều ảnh hưởng trong Khu Rừng Cấm này … bọn chúng là những sinh vật thông minh nhất ở đây.”
“Đó là lý do tại sao chúng ta ở đây phải không hả bác Hagrid?” Hermione hỏi. “là vì những con nhân mã phải không?”
“à, không đâu,” bác Hagrid nói, lắc đầu phản đối mạnh mẽ, “không, không phải là vì bọn chúng đâu. Dĩ nhiên là bọn chúng có thể làm phức tạp thêm vấn đề… nhưng các cháu sẽ biết ngay thôi.”
Sau câu nói không rõ ràng đó, bác im lặng và tiến lên phía trước, sải những bước chân dài bằng ba lần bước chân của bọn chúng khiến chúng rất vất vả để theo kịp bác.
Lối đi ngày càng rậm rạp, những cái cây mọc san sát khi bọn họ ngày càng tiến sâu vào Khu Rừng Cấm âm u như trời đã chuyển sang tối. Bọn họ đã vượt bãi trống nơi bác Hagrid chỉ cho bọn trẻ những con ngựa có cánh Thestrals được một quãng khá xa, nhưng Harry không cảm thấy băn khoăn cho tới khi bác Hagrid bất ngờ bước khỏi đường mòn và đi vòng qua những cái cây hướng về khu trung tâm âm u của Rừng Cấm.
“Bác Hagrid!” Harry nói trong khi rẽ một bụi cây rậm rạp đầy gai mà bác Hagrid bước qua dễ dàng để lấy lối đi, và nhớ rất rõ cái gì đã xảy ra với nó vào cái lần nó bước khỏi lối mòn của Khu Rừng Cấm. “Chúng ta đang đi đâu đây?”
“Thêm một chút nữa thôi,” bác Hagrid nói qua vai. “Cố lên, Harry… chúng ta cần đi sát vào nhau.”
Phải rất cố gắng mới theo kịp bác Hagrid, bởi những nhánh cây và bụi cây đầy gai mà bác Hagrid bước qua dễ dàng như thể chúng là mạng nhện lại cứ mắc vào quần áo của Harry và Hermione, thường xuyên níu chúng lại khiến bọn chúng cứ vài phút một lần phải dừng lại để gỡ ra. Tay chân Harry nhanh chóng đầy vết cắt và xây xước. Bây giờ, bọn chúng đang ở rất sâu trong rừng, thỉnh thoảng, Harry chỉ có thể nhìn thấy cái bóng đen to tướng của Hagrid trong bóng tối phía trước. Bất kỳ âm thanh nào cũng đều có vẻ đe doạ trong sự im lặng ngột ngạt này. Tiếng cành cây gẫy vọng lại nghe rất to và tiếng sột soạt nhỏ nhất, cho dù chỉ là do chuyển động vô tình của một con chim sẻ cũng làm cho Harry nhìn vào bóng tối để tìm nguyên nhân. Nó nảy ra ý nghĩ là nó chưa bao giờ cố gắng đi sâu vào Khu Rừng Cấm mà không gặp bất kỳ một sinh vật nào; sự thiếu vắng các loài sinh vật trong rừng gây ấn tượng cho nó như là một điềm gở.
“Bác Hagrid, chúng cháu có thể thắp sáng cây đũa phép chứ?” Hermione lặng lẽ nói.
“ờ… được”,” bác Hagrid thì thầm đáp. “Sự thực thì -”
Bác bất thình lình ngừng đi và quay lại; Hermione đi ngay sau bác và bị xô mạnh về phía sau. Harry túm kịp cô bé trước khi Hermione ngã xuống.
“Có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút”, để bác có thể … ờ…giải thích cho các cháu hiểu,” bác Hagrid nói. “Trước khi chúng ta đi đến đó.”
“Được lắm!” Hermione nói khi Harry đỡ cô bé đứng dậy. Cả hai đứa thì thầm “Lumos!” và các đầu đũa của bọn chúng loé sáng. Gương mặt của bác Hagrid hiện rõ từ bóng tối nhờ hai chùm ánh sáng đó và Harry nhận thấy bác có vẻ căng thẳng và buồn nữa.
“Thế này”,” bác Hagrid nói. “ờ… để xem nào… câu chuyện là…”
Bác thở rõ mạnh.
“Bác phải nói là bác rất có thể sẽ bị đuổi bất kỳ lúc nào,” bác nói.
Harry và Hermione nhìn nhau sau đó cùng nhìn bác.
“Nhưng bác đã trì hoãn được việc đó khá lâu -” Hermione ngập ngừng nói. “Cái gì khiến bác nghĩ rằng -”
“Bà Umbridge cho là bác đã bỏ con Đào mỏ vào văn phòng bà ta.”
“Có đúng thế không ạ?” Harry nói, trước khi có thể ngừng lại được.
“Không, chắc chắn là không rồi!” bác Hagrid phẫn nộ nói. “Bất cứ chuyện gì dính đến những sinh vật huyền bí là bà ta liến nghĩ ngay là có liên quan đến bác. ờ, các cháu đều biêt là bà ta luôn tìm cơ hội để đuổi bác ngay sau khi bác quay trở về. Bác không muốn đi đâu, dĩ nhiên rồi, nhưng nếu nó không phải là … ờ… tình huống đặc biệt, bác phải giải thích cho các cháu để… ờ, có lẽ bác phải ra đi ngay bay giờ, trước khi bà ta tìm ra cớ để đuổi bác ngay trước toàn thể trường học, giống như bà ta đã làm với cô Trelawney.”
Cả Harry và Hermione kêu lann phản đối, nhưng bác Hagrid đã vẫy vẫy bàn tay to tướng tỏ vẻ không đếm xỉa đến ý kiến của bọn chúng.
“Đó chưa phải là ngày tận thế đâu, bác sẽ có thể giúp đỡ cụ Dumbledore nếu bác đi khỏi đây, bác có thể hữu dụng cho Hội Huynh Đệ. Và các cháu còn có bà Grubbly-Plank, ờ…và – và các cháu sẽ vượt qua kỳ thi thôi …”
Giọng bác run run và vỡ ra.
“Đừng lo cho bác,” bác vội vàng nói khi Hermione định vỗ vỗ vào cánh tay bác. Bác lôi ra từ trong túi áo chẽn một cái khăn mùi xoa chấm to tướng và dùng nó để lau mắt. “Thế này, bác sẽ không cho các cháu biết chuyện này nếu như bác không bị buộc phải làm như thế. Hừm, nếu bác đi… ờ, bác không thể ra đi mà không… mà không kể cho ai đó … bởi vì bác – bác cần…ờ…các cháu giúp bác. Cả Ron, nếu cậu ấy muốn”.”
“Đương nhiên là chúng cháu sẽ giúp bác,” Harry nói ngay lập tức. “Bác muốn chúng cháu làm gì?”
Bác Hagrid khịt mũi rõ to, không nói nên lời và vỗ vào vai Harry khiến cho nó va mạnh vào một cái cây.
“Bác biết…ờ…các cháu sẽ nói là có,” bác Hagrid nói qua cái khăn mùi xoa, “nhưng bác không… bao giờ… quên… ờ… đi thôi nào… chỉ đi thêm một chút nữa … cẩn thận đấy, nào, có những cây tầm ma đấy…”
Bọn họ tiếp tục đi trong im lặng thêm mười lăm phút nữa; Harry vừa định mở miệng để hỏi xem bọn chúng còn phải đi bao xa nữa thì bác Hagrid giơ tay lên ra hiệu cho bọn chúng dừng lại.
“Rất dễ thôi” bác nhẹ nhàng nói. “Thật yên lặng, nào…”
Bọn họ bước lên phía trước và Harry trông thấy một ụ đất to tướng, mềm mềm cao gần bằng bác Hagrid khiến cho cậu có cảm giác chắc chắn, với một sự khiếp sợ choáng váng, đó hẳn là hang ổ của một con thú khổng lồ nào đó. Những cái cây quanh cái đống đó bị nhổ trơ rễ, khiến cho cái đống đó nằm chơ vơ trên một khoảng đất trơ trụi, xung quanh là rất nhiều thân cây và cành cây tạo nên một thứ hàng rào hay chướng ngại vật, sau hàng rào đó là Harry, Hermione và bác Hagrid đang đứng.
“Đang ngủ”,” Hagrid thở ra.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Harry có thể nghe thấy một tiếng ngáy nhịp nhàng, xa xôi mà âm thanh có vẻ như phát ra từ hai lá phổi khổng lồ đang hoạt động. Cậu liếc sang bên Hermione, người lúc này đang nhìn chằm chằm vào ụ đất, miệng hơi há ra. Cô bé trông có vẻ khiếp hãi.
“Bác Hagrid,” cô bé thì thầm với giọng vừa đủ nghe trong cái thứ âm thânh phát ra từ sinh vật đang ngủ kia, “anh ta là ai đấy ạ?”
Harry nhận thấy đó là một câu hỏi thật lạ lùng … “Đó là cái gì?” là câu mà nó định hỏi.
“Bác Hagrid, bác đã kể cho chúng cháu là -” Hermione nói, cây đũa phép run run trong tay cô bé, “bác đã kể cho chúng cháu là không ai trong số bọn họ muốn ra đi!”
Harry hết nhìn từ cô bé sang bác Hagrid và sau đó, khi nhận thức ra vấn đề, nó nhìn trở lại cái đống đó, thở hổn hển vì sợ hãi.
Cái đống khổng lồ mà cả cậu, Hermione và bác Hagrid có thể dễ dàng đứng lên đó bây giờ đang chuyển động lên xuống hết sức chậm theo nhịp thở sâu và nặng nề. Đó hoàn toàn không phải là một ụ đất. Đó rõ ràng chính là một cái lưng của một… —
“ờ – không – nó cũng không muốn đến đây đâu,” bác Hagrid nói nghe có vẻ tuyệt vọng. “Nhưng bác buộc phải mang nó ta đi, Hermione à, bác bị buộc phải làm như thế!”
“Nhưng tại sao?” Hermione hỏi, giọng cô bé nghe như muốn khóc. “Tại sao – vì cái gì – ôi trời ơi, bác Hagrid”
“Bác nghĩ là nếu bác mang nó trở lại đây,” bác Hagrid nói, giọng cũng rất giống như là chuẩn bị khóc, “và – và dậy cho nó một số điều – bác nghĩ là bác có thể đưa nó ra trước mọi người và chỉ cho bọn họ thấy nó hoàn toàn vô hại!”
“Vô hại!” Hermione nói rít lên, và bác Hagrid vội vã giơ tay chặn bịt giọng nói của cô bé lại bởi cái sinh vật trước mặt bọn họ càu nhàu ầm ỹ và chuyển mình trong khi vẫn ngủ. “Anh ta đã làm bác bị thương trong suốt thời gian qua? Đó là lý do tại sao bác có tất cả các vết thương đó!”
“Nó không biết đến sức mạnh của chính mình!” bác Hagrid nghiêm túc nói. “Và nó đang khá lên, nó không gây sự nhiều nữa —”
“Thế ra đó chính là lý do tại sao bác mất tới hai tháng để về đến nhà!” Hermione tức giận nói. “Ôi trời, bác Hagrid, tại sao bác lại mang anh ta đi trong khi anh ta không muốn như thế? Anh ta hẳn là sẽ hạnh phúc hơn nhiều nếu được sống cùng với những người giống anh ta?”
“Tất cả bọn họ đều ức hiếp nó, Hermione à, “bởi vì nó quá nhỏ bé!” bác Hagrid nói.
“Nhỏ bé?” Hermione nói. “Nhỏ bé à?”
“Hermione, bác không thể bỏ nó lại,” bác Hagrid nói, bây giờ nước mắt chày ròng ròng trên gương mặt thâm tím xuống bộ râu của bác. “Đó là -hic- đó là em trai bác!”
Hermione chỉ nhìn chằm chằm vào bác, miệng há hốc.
“Bác Hagrid, bác nói là “em trai”,” Harry từ từ nói, “ý bác là —?”
“ờ – em cùng mẹ khác cha,” bác Hagrid chữa lại. Má của bác đã lấy một người khổng lồ khác sau khi bà rời bỏ ba của bác, bà đã ra đi và sinh ra thằng Grawp ở đó -”
“Grawp?” Harry nói.
“ờ… phải, đó là cái âm thânh gần giống khi nó nói tên của mình,” bác Hagrid lo lắng nói. “Nó không nói được nhiều Tiếng Anh … Bác đang cố dạy nó … dù sao thì má của bác có vẻ cũng không ưa thích nó, giống như bác vậy. Trong những người khổng lồ, cái làm người ta kính trọng và đánh giá cao là sản sinh ra những đứa bé khổng lồ, và nó thì luôn được cho là đứa trẻ còi cọc – chỉ cao có 16 foot -”
“ờ, vâng, nhỏ bé thật!” Hermione nói với một chút chế nhạo. “Rõ ràng là bé tí xíu rồi!”
“Tất cả bọn họ đối xử tàn tệ với nó – Bác không thể để nó ở lại được -”
“Thế bà Maxime có muốn mang anh ta đi cùng không?” Harry hỏi.
“Bà ấy – ờ, bà ấy biết là điều này rất quan trọng đối với bác,” bác Hagrid nói, vặn vẹo hai bàn tay. “Như” – nhưng” được một thời gian thì bà ấy… ờ…hơi mệt vì nó, bác phải thừa nhận điều đó… vì thế chúng ta tách ra trong chuyến trở về … bà ấy đã hứa là không kể cho bất cứ ai hết …”
“Làm thế nào mà bác mang anh ta đến đây mà không ai chú ý hết được?” Harry nói.
“ờ, đó là lý do tại sao mác đã mất rất nhiều thời gian, các cháu biết đấy,” bác Hagrid nói. “Bọn bác chỉ có thể đi vào ban đêm và đi qua những vùng nông thôn hoang dại vắng người. Dĩ nhiên, nó có thể dễ dàng tự giấu mình rất tốt khi nó muốn, nhưng nó vẫn cứ muốn quay trở lại.”
“Ôi trời, bác Hagrid, tại sao bác không để anh ta làm thế!” Hermione nói, buông mình xuống một cái cây bị nhổ tung lên và vùi mặt vào hai bàn tay. “Bác nghĩ là bác có thể làm gì được với một người khổng lồ hung dữ trong khi anh ta thì lại không muốn ở nơi này!”
“ờ, bây giờ – “hung dữ” – như vậy thì hơi khe khắt quá,” bác Hagrid nói và vẫn vặn xoắn hai bàn tay. Cho tới giờ bác phải thừa nhận là nó có thể xô đẩy bác một chút khi nào nó không vui, nhưng nó sẽ khá lên, khá lên nhiều ấy chứ, tính khí nó sẽ trầm hơn.”
“Thế những cái dây thừng đó là để làm gì vậy?” Harry hỏi.
Nó chợt nhận thấy có những sợi dây thừng to như thân cây nhỏ buộc xung quanh những cái cây lớn nhất gần đó và chạy về nơi mà Grawp đang nằm còng queo trên mặt đất, quay lưng lại với bọn họ.
“Bác phải trói anh ta lại?” Hermione rụt rè nói.
“ờ… phải…” bác Hagrid nói, trông hết sức lo lắng. “Chẳng là – như bác đã nói – nó không biết được sức mạnh thực sự của chính mình.”
Harry đã hiểu tại sao lại thiếu hẳn những tiếng động đáng ngờ của những sinh vật sống trong khu vực này của Khu Rừng Cấm.
“Thế bác muốn Harry, Ron và cháu làm gì bây giờ?” Hermione lo lắng hỏi.
“Chăm sóc nó,” bác Hagrid nói giọng sầu thảm. “Sau khi bác đi.”
Harry và Hermione trao đổi cho nhau cái khổ sở, Harry nhận thức hết sức thiếu thoải mái là nó đã hứa với bác Hagrid sẽ làm bất cứ điều gì bác yêu cầu.
“Thế – thế chính xác là bọn cháu phải làm những gì?” Hermione hỏi.
“Không cần cung cấp thức ăn hay bất cứ thứ gì hết”!” bác Hagrid hăm hở nói. “Nó có thể tự kiếm lấy thức ăn cho mình, hoàn toàn không có vấn đề gì. Chim chóc hay hươu nai gì đó … không, tất cả những gì mà nó cần là người bầu bạn. Nếu như bác biết là có ai đó tiếp tục cố gắng giúp đỡ nó…ờ…dậy dỗ nó hiểu biết.”
Harry không nói gì mà quay lại nhìn cái hình thù khổng lồ đang say sưa ngủ trên mặt đất trước mặt họ. Không giống bác Hagrid, người trông giống như một người bình thường nhưng quá cỡ, Grawp ltrông chẳng ra hình thù gì hết trơn. Cái Harry nhìn thấy có vẻ là một tảng đá phủ đầy rêu to tướng nằm ở bên trái của cái ụ đất khổng lồ đó mà bây giờ cậu nhận ra là cái đầu của người có tên là Grawp. So với người bình thường, cái đầu đó không tương xứng và có vẻ quá lớn so với thân hình, nó gần như tròn xoe, được phủ bởi mái tóc xoăn tít đang mọc nhu nhú. Cái vành tai hồng hồng to tướng có thể nhìn thấy ở ngay trên đỉnh đầu, cái đầu thì có vẻ như, rất giống dượng Vernon, nằm ngay trên hai vai và cái cổ hầu như ngắn ngủn hoặc là không có. Cái lưng rất rộng được phủ bởi một lớp gì đó màu nâu bẩn thỉu trông như là các miếng da động vật khâu hết sức vụng về lại với nhau; và bởi vì sinh vật có tên là Grawp đang ngủ, nên có vẻ như các đường ráp đó sắp bục ra. Cái chân gập lại dưới thân mình. Harry có thể nhìn thấy đôi bàn chân trần to tướng, dơ hầy, chân nọ gác lên chân kia trên nền đất của Khu Rừng Cấm.
“Bác muốn chúng cháu dạy dỗ cho anh ta,” Harry nói với giọng không thành thật. Nó đã hiểu lời cảnh báo của ông Firenze có ý nghĩa gì. Những cố gắng của bác ấy sẽ không có kết quả. Bác ấy tốt hơn là nên từ bỏ điều đó đi. Dĩ nhiên những con nhân mã khác sống trong Khu Rừng Cấm hẳn là đã nghe thấy những nỗ lực vô ích của bác Hagrids trong việc dậy Grawp nói tiếng Anh.
“ờ – các cháu chỉ cần trò chuyện với nó một chút thôi,” bác Hagrid nói đầy hi vọng. “Bởi vì, bác cho là nếu nó có thể trò chuyện với mọi người, nó sẽ hiểu ra là tất cả mọi người đều thích nó và muốn nó ở lại.”
Harry nhìn Hermione, người đang nhìn trả lại nó qua kẽ ngón tay úp trên gương mặt.
“Cũng chẳng khác gì việc bác ước con Norbert ở lại với chúng ta, đúng không?” nó nói, và cô bé bật ra tiếng cười ngập ngừng.
“Các cháu sẽ giúp bác chứ?” bác Hagrid nói, chẳng có vẻ gì là nắm được ý nghĩa câu nói của Harry.
“Chúng cháu sẽ…” Harry nói, bị ràng buộc bởi lời hứa. “Chúng cháu sẽ cố, bác Hagrid.”
“Bác biết là bác có thể trông cậy vào các cháu, Harry à,” bác Hagrid nói, bác cười rưng rưng nước mắt và lại dùng cái khăn mùi xoa chấm chùi mặt. “Và bác cũng không muốn các cháu ra ngoài quá nhiều đâu, ờ… bác biết là các cháu còn có các bài kiểm tra nữa … nếu các cháu có thể đến đây trong cái áo Choàng Tàng Hình…tuần một lần…ờ và chuyện trò với nó. Bác sẽ đánh thức nó dậy, nhé – ờ.. để giới thiệu các cháu -”
“Gì cơ ạ— đừng!” Hermione nói, giật bắn mình. “Bác Hagrid, đừng, đừng có đánh thức anh ta dậy, thực đấy, không cần thiết đâu -”
Nhưng bác Hagrid đã bước qua cái thân cây lớn trước mặt bọn họ và tiến lại gần Grawp. Khi bác còn cách khoảng mười feet, bác nhấc một nhánh cây dài bị gẫy rời trên mặt đất, mỉm cười trấn an Harry và Hermione qua vai, sao đó chọc Grawp rất mạnh vào giữa lưng bằng đầu nhánh cây đó.
Người khổng lồ phát ra một tiếng gầm vang động xé nát không khí tĩnh lặng của Khu Rừng Cấm; chim chóc từ các ngọn cây bay trên đầu bay túa lên hoảng loạn và lượn đi. Trong khi đó, trước mặt Harry và Hermione, người khổng lồ tên Grawp đã nhổm dậy khỏi mặt đất lúc này chuyển động rùng rùng khi anh ta chống bàn tay khổng lồ xuống đất để quì lên đầu gối của mình. Anh ta quay đầu lại để xem cái gì đã quấy rầy mình.
“Khoẻ chứ, Grawpy?” bác Hagrid nói với giọng cố tỏ ra âu yếm, hoàn toàn không ăn nhập với nhành cây đang giơ cao sẵn sàng thúc Grawp thêm một lần nữa. “Em ngủ ngon chứ hả?”
Harry và Hermione lùi ra xa hết mức chúng có thể mà vẫn nhìn được người khổng lồ. Grawp quỳ giữa hai cái cây mà anh ta chưa nhổ lên. Bọn chúng nhìn lên gương mặt to tướng của anh ta đầy sửng sốt bởi nó trông giống như một mặt trăng tròn màu xanh bơi trên nền tối quang đãng phía sau. Trông nó giống như được đẽo từ một tảng đã tròn lớn. Cái mũi ngắn ngùn và chả ra hình dạng gì, cái mồm lệch hẳn về một bên và đầy những cái răng vàng khè, hình thù kì dị có kích thước to bằng nửa viên gạch một; đôi mắt nhỏ so với kích thước của anh ta có màu vàng xanh và mờ đục, bây giờ anh ta đang mắt nhắm mắt mở vì ngái ngủ. Grawp giơ ngững ngón tay bẩn thỉu to bằng trái banh cricket lên dụi mắt, sau đó, không có dấu hiệu báo trước, tự đứng dậy rất nhanh nhẹn.
“Trời ơi!” Harry nghe thấy Hermione kêu ré lên sợ hãi bên cạnh cậu.
Những cái cây được cuốn sợi dây mà đầu kia buộc vòng quanh cổ tay và mắt cá chân của Grawp kêu lên răng rắc rất đáng ngại. Anh ta, như bác Hagrid đã nói, cao ít nhất là 16 feet. Liếc nhìn xung quanh một cách lờ đờ, Grawp giơ một bàn tay có kích thước của một cái tán ô che nắng, vơ lấy một tổ chim nằm trên một nhánh cây khá cao của cây thông, dốc ngược nó xuống và gầm gừ không thoả mãn vì chẳng có con chim nào trong đó cả; trứng rơi tõm xuống phía dưới và bác Hagrid giơ tay lên che đầu để bảo vệ mình.
“Grawpy,” bác Hagrid la lên trong khi nhìn lên lo lắng vì sợ lại có quả trứng nào rơi xuống nữa, “Anh mang tới đây vài người bạn nhỏ để gặp em. Có nhớ không, anh đã nói là anh có thể? Em có nhớ, khi anh nói là anh có thể phải đi xa một chút và sẽ nhờ bọn chúng chăm sóc em? Nhớ không, Grawpy?”
Nhưng Grawp chỉ thốt ra những tiếng gầm gừ trầm trầm; rất khó có thể nói anh ta có lắng nghe bác Hagrid nói hoặc anh ta thậm chí có nhận ra âm thanh giọng nói của bác hay không nữa. Baya giờ, anh ta túm tấy ngọn cây thông và kéo nó về phía mình, có vẻ rất hài lòng khi nhìn thấy nó có thể bật trở lại xa như thế nào khi anh ta thả nó ra.
“Nào, Grawpy, đừng có làm như thế!” bác Hagrid la lên. “đừng có kéo những cái cây đi -”
Và không còn nghi ngờ gì nữa, Harry có thể nghe thấy tiếng mặt đất xung quang cái rễ cây bắt đầu tách ra.
“Anh mang bạn đến đây… ờ… để!” bác Hagrid la lên. “Này, trông này! Hãy nhìn xuống đây, thằng nỡm, anh đã mang tới đây vài người!”
“Ôi, bác Hagrid, đừng,” Hermione rền rĩ, nhưng bác Hagrid đã lại giơ cái cành cây lên và chọc mạnh vào đầu gối của Grawp.
Người khổng lồ buông ngọn cây ra, cái cây lắc la lắc lư trông rất đáng lo ngại và trút như mưa xuống bác Hagrid những cái lá thông hình kim, và anh ta nhìn xuống.
“Đây…,” bác Hagrid nói, chỉ về phía Harry và Hermione đang đứng, “là Harry, Grawp! Harry Potter! Cậu ta sẽ đến đây thăm em…ờ…nếu anh phải đi khỏi đây, hiểu không?”
Chỉ lúc đó, người khổng lố mới nhận ra có Harry và Hermione đứng đấy. Bọn chúng theo dõi với vẻ rất lo lắng khi anh ta hạ thấp cái đầu to như tảng đá khổng lồ xuống để có thể nhìn bọn chúng rõ hơn bằng cái nhìn lờ đờ.
“Còn đây là Hermione, thấy không? Her—” Hagrid ngập ngừng. Quay sang Hermione, bác nói, “Cháu có phiền không nếu nó gọi cháu là Hermy? Nó sẽ rất khó nhớ tên cháu.”
“Ôi, không, không,” Hermione rít lên.
“Đây là Hermy, Grawp! Và cô ấy cũng sẽ đến đây!? Này? Hai người bạn – GRAWPY, KHÔNG!”
Tay của Grawp thò ra bất thình lình về phía Hermione; Harry túm lấy cô bé kéo lùi lại sau cái cây khiến cho tay Grawp bị vướng vào cái thân cây và quơ vào không khí.
“Hư quá, GRAWPY!” bọn chúng nghe thấy bác Hagrid la lên khi Hermione bám chặt lấy Harry phía sau cái cây, cô bé run rẩy và khóc thút thít. “Rất hư! này, không được làm thế – oái!”
Harry thò đầu ra từ phía sau cái cây và nhìn thấy bác Hagrid đang nằm ngửa, tay bịt chặt lấy mũi. Còn Grawp, rõ ràng là không quan tâm gì đến, thì đã đứng thẳng dậy và dồn hết tâm trí vào việc kéo những cái câi thông để nhìn nó bật xa như thế nào.
“Không sao đâu”,” bác Hagrid nói một cách khó khăn trong khi đứng dậy với một tay vẫn bịt chặt mũi đang chảy máu và tay khác nhặt cái ná lên, “ờ… các cháu … các cháu đã gặp nó rồi đấy và – và bây giờ nó sẽ biết khi các cháu quay lại đây. ờ… tốt rồi…”
Bác ngước nhìn Grawp đang kéo cái cây thông với vẻ vui sướng vô tư trên khuôn mặt như đẽo bằng đá; những cái rễ cây kêu răng rắc khi anh ta thả chúng bật lên.
“ờ, bác nghĩ hôm nay thế là đủ rồi,” bác Hagrid nói. “Chúng ta -hèm – chúng ta sẽ trở lại sau chứ?”
Harry và Hermione gật đầu đồng ý. Hagrid lại khoác cái ná lên vai và vẫn bịt chặt mũi, bác quay trở lại vào đám cây.
Chắng ai nói gì trong một lúc, thậm chí ngay cả khi bọn họ nghe thấy tiếng động xa xôi báo hiệu là Grawp vẫn kéo cây thông về phía mình. Gương mặt Hermione buồn bã và nhợt nhạt. Harry không thể nghĩ ra cái gì để nói. Cái gì sẽ xảy ra nếu như có ai đó phát hiện ra bác Hagrid giấu Grawp trong Khu Rừng Cấm? Và nó lại còn hứa là nó, Ron và Hermione sẽ tiếp tục những cố gắng hoàn toàn vô hiệu quả của bác Hagrid để văn minh hoá người khổng lồ này. Thậm chí với khả năng phi thường của bác trong việc ảo tưởng với bản thân là cái con quái vật đang bị vô hiệu hoá kia hoàn toàn vô hại và đáng yêu, làm sao bác Hagrid lại có thể tự lừa phỉnh bản thân là Grawp sẽ có thể hoà nhập được với thế giới loài người một ngày nào đó?
“Chờ một chút,” bác Hagrid đột ngột nói khi Harry và Hermione đang di chuyển một cách khó khăn qua một lối đi ken đầy cây chút chít phía sau bác. Bác kéo ra một mũi tên từ cái bao đựng sau vai và lắp nó vào ná.. Harry và Hermione hườm sẵn đũa phép của chúng; bọn chúng cũng đã ngừng đi và bây giờ cũng có thể nghe thấy có chuyển động rất gần quanh đó.
“Ôi trời” bác Hagrid lặng lẽ nói.
“Tôi nghĩ là tôi đã nói với bác, bác Hagrid,” một giọng nam trầm trầm cất lên, “là bác không còn được hoan nghênh ở đây nữa?”
Một nửa thân trên để trần của một người đàn ông trông như đang trôi về phía bọn họ trong ánh sáng lờ mờ có mầu xanh vằn vện; sau đó, bọn họ nhìn thấy từ phần thắt lưng trở xuống là một thân mình ngựa có mằu hạt dẻ. Con nhân mã đó có một gương mặt đầy kiêu hãnh với gò má cao và mái tóc đen. Giống như bác Hagrid, nó cũng mang vũ khí; môt cái bao đựng đầy tên và một cái cung tên gắn lông chim quàng trên vai.
“Anh thế nào rồi, Magorian?” bác Hagrid thận trọng nói.
Những cái cây đằng sau con nhân mã lay động và có bốn hoặc năm con nhân mã khác xuất hiện phía sau. Harry nhận ra con nhân mã tên là Bane có bộ râu và thân ngựa màu đen, chính là con nhân mã mà cậu đã gặp cách đây gần bốn năm vào đúng cái đêm mà cậu gặp Firenze. Bane không tỏ ra dấu hiệu nào là đã nhìn thấy Harry trước đó.
“Thế nào,” con nhân mã nói với giọng ác độc trước khi quay sang Magorian. “Tôi nghĩ chúng ta đã nhất trí về cái mà chúng ta sẽ làm nếu như người này còn ló mặt vào Khu Rừng Cấm một lần nữa?”
“Người này”, tôi á?” bác Hagrid nói một cách bực tức. “Chỉ vì tôi ngăn tất cả các anh khỏi phạm tội giết người?”
“Bác không nên can thiệp vào chuyện của chúng tôi, bác Hagrid,” Magorian nói. “Con đường mà chúng tôi đi không phải là con đường của các người, không theo luật pháp của các người. Firenze đã phản bội và làm ô danh chúng tôi.”
“Tôi không biết chuyện này sẽ đi tới đâu,” bác Hagrid nói vẻ thiếu kiên nhẫn. “Anh ta chẳng làm gì cả ngoài trù chuyện giúp đỡ ông Albus Dumbledore -”
“Firenze đang trở thành nô lệ cho con người,” một con nhân mã mằu xám với gương mặt có những nếp nhăn hằn sâu khắc khổ nói.
“Nô lệ!” bác Hagrid nói gay gắt. “Việc anh ta làm ơn cho cụ Dumbledore là tất cả…”
“Anh ta đang truyền lại những hiểu biết và bí mật của chúng ta cho loài người,” Magorian lặng lẽ nói. Anh ta sẽ không thể quay trở về đây với sự nhục nhã như thế.”
“Đó là anh nói thế,” bác Hagrid nhún vai nói,, “cá nhân tôi nghĩ các anh đang phạm phải sai lầm lớn đấy -”
“Và anh, con người kia,” Bane nói, “đã dám trở lại Khu rừng của chúng ta ngay cả khi chungs ta đã cảnh cáo anh -”
“Giờ thì hãy nghe tôi nói đây,” bác Hagrid tức giận nói. “Nó không phải là Khu Rừng của “các anh”, nếu các anh định nói thế. Các anh không có quyền quyết định ai đến và đi ở đây -”
“Và nó cũng cũng phụ thuộc vào bác đâu, bác Hagrid,” Magorian mềm mỏng nói. “Tôi để bác đi ngày hôm nay là vì bác đi cùng những người bạn trẻ tuổi của bác… “
“Bọn chúng không phải là bạn của ông ta!” Bane khinh khỉnh cắt ngang. “chúng là các học sinh, Magorian, từ cái trường kia! Bọn chúng đã tiếp thu những kiến thức mà tên phản bội Firenze đã dậy.”
“Tuy nhiên,” Magorian bình tĩnh nói, “giết hại trẻ em là một tội ác khủng khiếp – chúng ta không được đụng đến sự ngây thơ trong trắng. Hôm nay, bác Hagrid, bác có thể đi. Từ nay trở về sau, hãy tránh xa nơi này. Bác đã đánh mất tình bạn với loài nhân mã khi bác giúp đỡ tên phản bội Firenze trốn thoát khỏi chúng tôi.”
“Tôi sẽ chẳng tránh xa chỗ này chỉ vì một lũ ương bướng như các người!” bác Hagrid nói to.
“Bác Hagrid,” Hermione nói với giọng cao vút đầy sợ hãi khi cả hai con nhân mã Bane và con màu xám gõ chân xuống đất, “đi thôi bác, cháu xin bác hãy đi thôi!”
Bác Hagrid tiến về phía, nhưng cái ná vẫn giương lên và đôi mắt bác vẫn nhìn chằm chằm vào Magorian một cách đe doạ.
“Chúng tôi biết bác đang giữ cái gì trong Khu Rừng Cấm, bác Hagrid!” Magorian gọi với theo bọn họ khi những con nhân mã chuẩn bị khuất dạng. “Và lòng khoan dung của chúng tôi cũng sắp hết rồi!”
Bác Hagrid quay người lại và tỏ vẻ như muốn quay thẳng trở lại chỗ Magorian.
“Các người sẽ còn phải chịu đựng nó chừng nào nó còn ở đây, đây là Khu Rừng của nó cũng như là của các người!” bác gầm lên trong khi cả Harry và Hermione lấy hết sức mình đẩy vào cái áo chẽn bằng da chuột chũi nhằm buộc bác đi tiếp. Vẫn còn giận dữ, bác nhìn xuống; vẻ mặt bác chuyển sang ngạc nhiên khi nhìn thấy cả hai đứa đang ra sức đẩy bác; bác có vẻ không cảm thấy điều đó.
“Bình tĩnh nào, hai đứa,” bác nói và quay lại bước đi trong khi cả hai đứa thở hổn hển đằng sau bác. “Những con la già chết tiệt, hả?”
“Bác Hagrid,” Hermione hụt hơi nói trong khi men theo lối mòn đầy cây tầm ma mà bạn họ đã đi lúc trước để đến đó, “nếu những con nhân mã không muốn có nguời trong Khu Rừng Cấm thì cháu sợ là cháu và Hary không thể -”
“à, các cháu đã nghe thấy bọn chúng nói rồi đấy, “bác Hagrid cộc cằn nói, “bọn chúng sẽ không đụng đến những con ngựa con – ý bác là những đứa trẻ. Dù sao thì chúng ta cũng không thể để bọn chúng đẩy chúng ta đi.”
“Hay thật,” Harry lẩm bẩm với Hermione trông đang rất tiu nghỉu.
Cuối cùng, bọn họ lại đặt chân trở lại con đường lớn, và sau mười phút, cây cối trở nên thưa; bọn họ lại có thể nhìn thấy những mảng trời trong xanh và xa xa vẳng lên những âm thânh hò reo la hét.
“Lại ghi thêm điểm à?” bác Hagrid hỏi, bác ngừng lại dưới tán cây khi sân đấu Quidditch hiện ra trong tầm mắt. “hay trận đấu kết thúc rồi?”
“Cháu không biết,” Hermione đau khổ nói. Harry nhìn thấy bề ngoài cô bé trông rất thảm hại; tóc cô bé đầy những nhánh cây con và lá, áo choàng bị rách toạc vài chỗ và có vô số vết cào xước trên mặt và cánh tay của cô. Harry biết nó trông chỉ khá hơn chút xíu.
“Bác nghĩ là trận đấu kết thúc rồi!” bác Hagrid nói, bác vẫn đang nheo mắt nhìn về phía sân vận động. “Nhìn kìa – mọi người đang đi ra đấy – nếu hai đứa nhanh lên một chút các cháu có thể đi lẫn vào đám đông và không một ai sẽ biết các cháu đã không ở trong sân vận động!”
“Hay đấy,” Harry nói. “ờ… gặp lại bác sau nhé, bác Hagrid.”
“Mình không tin bác ấy,” Hermione nói với giọng không quả quyết lắm khi bọn chúng vừa ra khỏi tầm nghe của bác Hagrid. ” Mình không tin bác ấy. Mình thực sự không tin tưởng bác ấy.”
“Bình tĩnh đi nào,” Harry nói.
“Bình tĩnh!” cô bé hấp tấp la lên. “Một người khổng lồ! Một người khổng lồ trong Khu Rừng Cấm! Và chúng ta được yêu cầu dậy anh ta Tiếng Anh! Dĩ nhiên, với giả thiết là chúng ta có thể qua mặt bầy nhân mã sát nhân đó đi! Mình – không – tin – tưởng – bác – ấy!”
“Chúng ta không thể làm khác đuợc!” Harry cố thuyết phục cô bạn với giọng lặng lẽ khi bọn chúng nhập vào đám đông huyên náo nhà Hufflepuffs hướng về phía lâu đài. “Bác ấy không bao giờ yêu cầu chúng ta làm bất cứ điều gì trừ phi bác ấy bị đuổi mà điều đó chưa chắc đã xảy ra.”
“ÔI trời, cậu thôi cái giọng điệu đó đi, Harry!” Hermione tức giận nói, đứng sững lại khiến cho đám đông phía sau buộc phải chuyển hướng để tránh. “Dĩ nhiên là bác ấy sẽ bị tống cổ khỏi đây và trung thực mà nói, sau những gì mà chúng ta nhìn thấy thì ai có thể đổ lỗi cho bà Umbridge được?”
Có một khoảng khắc im lặng khi Harry nhìn chằm chằm cô bé, nước mắt từ từ dâng đầy trong đôi mắt cô bé.
“Cậu không định nói thế chứ,” Harry lặng lẽ nói.
“Không… ờ… thôi đi… mình không định nói thế,” cô bé nói và chùi nước mắt một cách tức giận. “Nhưng tại sao bác ấy lại tự làm cho cuộc sống của mình trở nên khó khăn như vậy – cho cả chúng ta nữa?”
“Mình không biết -”
“Weasley là Vua của bọn này, Weasley là Vua của bọn này, Cậu ta không để lọt vô một trái Quaffle vào bất kỳ cái chi, Weasley là vua của bọn này …”
“Và mình ước sao bọn nó ngừng ngay cái bài hát ngớ ngẩn đó đi,” Hermione đau khổ nói, “bọn chúng hả hê như thế còn chưa đủ hay sao?”
Một làn sóng khổng lồ các học sinh đang di chuyển từ sân đấu lên thảm dốc.
“ồ, chúng ta hãy vào trong nhà đi nếu không muốn gặp bọn Slytherins,” Hermione nói.
“Weasley có thể cứu bất kỳ cái chi, cậu ta không bao giờ bỏ trống một cái vòng tí ti, Đó là lý do tại sao. Nhà Gryffindors chúng ta cùng hát: Weasley là vua của bọn này.”
“Hermione…” Harry từ từ nói.
Bài hát trở nên lớn hơn, nhưng nó phát ra không phải từ đám nhà Slytherins trong mầu áo xanh-trắng, mà là từ đám đông mặc mầu đỏ và vàng đang di chuyển từ từ về phía lâu đài, nâng trên những đôi vai một thân hình.
“Weasley là vua của bọn này, Weasley là vua của bọn này, Cậu ta không để lọt vô một trái Quaffle vào bất kỳ cái chi, Weasley là vua của bọn này …”
“Không á?” Hermione nói với giọng bị nén lại.
“Có!” Harry nói to.
“HARRY! HERMIONE!” Ron la lên, giơ cái cúp Quidditch bằng bạc lên và nhìn sang bên cạnh. “Chúng ta đã làm được! Chúng ta đã chiến thắng!”
Bọn chúng cười với nó khi nó được kiệu đi ngang qua. Có một sự lộn xộn tại cửa ra vào lâu đài và đầu của Ron va mạnh vào cái rầm cửa, nhưng không ai có vẻ muốn hạ thấp nó xuống. Vẫn hát, đám đông chen lấn qua cửa vào Gian Tiền Sảnh và khuất dạng. Harry và Hermione nhìn đám đông vui sướng đi mất, cho tới tận khi tiếng vọng cuối cùng của câu hát “Weasley là Vua của bọn này” tắt hẳn. Sau đó, bọn chúng quay sang nhìn nhau, nụ cười nhạt dần đi.
“Chúng ta nên giữ tin này lại cho đến sáng mai, được chứ?” Harry nói.
“Được,” Hermione nói vẻ mệt mỏi. “Mình cũng chẳng vội gì.”
Bọn chúng cùng nhau trèo lên bậc tam cấp. Tại cửa trước, cả hai theo bản năng cùng ngoảnh lại nhìn vào Khu Rừng Cấm. Harry không chắc đó có phải là do đầu óc nó tưởng tượng ra không nhưng nó nghĩ hình như là nó nhìn thấy một đám những con chim bay túa lên từ những ngọn cây phía xa, như thể là cái cây mà bọn chúng đang làm tổ vừa bị nhổ bật cả rễ lên.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: