truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Harry Potter Và Mật lệnh Phượng Hoàng – Chương 15 –> 16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...
Chương 15 – Thanh tra cao cấp cho trường Hogwarts
Bọn chúng đều chờ đợi để cào nát tờ Nhật báo Tiên Tri của Hermione vào sáng hôm sau để tìm bài báo mà Percy nói đến trong lá thư của anh. Tuy nhiên, con cú phát thư đã phải lao vội ra khỏi đỉnh bình sữa khi Hermione há hốc miệng ra và trải tờ báo ra, để lộ ra một tấm ảnh lớn của Dolores Umbridge, đang cười thật rộng và thong thả nháy mắt với họ từ dưới cái tựa.
BỘ ĐANG THEO ĐUỔI KẾ HOẠCH ĐIỀU CHỈNH LẠI CƠ CẤU GIÁO DỤC.
DOLORES UMBRIDGE VỪA ĐƯỢC CHỈ ĐỊNH LÀ THANH TRA CAO CẤP ĐẦU TIÊN
“Umbridge- Thanh tra cao cấp à?” Harry ngơ ngác hỏi, miếng bánh mì nướng đang ăn dở trượt khỏi những ngón tay nói. “Điều đó có nghĩa là gì?” Hermione đọc lớn lên.
Trong một diễn tiến bất ngờ vào tối qua, Bộ Pháp Thuật đã thông qua dự luật để ban hành thêm một mức quản lý chưa từng có tiền lệ trước đây tại Trường Phù Thuỷ và Pháp Thuật Hogwarts.
Ngài Bộ trưởng ngày càng tỏ ra bất an về những diễn tiến gần đây tại Hogwarts, Trợ lý cấp thấp của Bộ Trưởng, Percy Weasley nói,” Ngài ấy đang đáp ứng lại những kiến nghị của một số phụ huynh đang lo lắng vì cảm thấy ngôi trường có thể đang hoạt động theo những khuynh hướng không được chấp nhận.
Đây không phải là lần đầu tiên trong những tuần gần đây ngài Bộ trưởng, Corneliuss Fudge, đã ban hành những điều luật mới trong nỗ lực cải thiện ngôi trường phù thuỷ này. Gần đây vào ngày 30 tháng Tám, Đạo Luật Giáo Dục Số Hai mươi hai đã được thông qua để đảm bảo rằng nếu xảy ra trường hợp hiệu trưởng đương thời không thể cung cấp được một ứng viên cho một vị trí giáo viên, thì Bộ sẽ chọn người thích hợp cho vị trí này. “Đó là lý do vì sao mà bà Dolores Umbridge được chỉ định đến giảng dạy tại Hogwarts,” ngài Weasley đã nói vào tối qua “Ông Dumbledore đã không thể tìm ra được người nào nên ngài Bộ trưởng đã chỉ định bà Umbridge, và tất nhiên là bà ấy đã khởi đầu thành công ngay tức khắc –
“Bà ấy đã làm CÁI QUÁI GÌ chứ?” Harry la lớn lên. “Đợi nào, còn nữa này,” Hermione nói.
— Đã thành công ngay tức khắc, đã hoàn toàn cải tổ việc giảng dạy môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám,và cung cấp cho ngài Bộ trưởng những phản hồi rất tinh tế về những gì đang thật sự diễn ra tại Hogwarts.
Trong buổi lễ cuối cùng mà Bộ đã chính thức thông qua Đạo Luật Giáo Dục số Hai Mươi Hai, một chức vụ mới đã lập ra, Thanh Tra Cao Cấp cho trường Hogwarts.
Đó là một phần mới mẻ và năng động trong kế hoạch của Bộ để nắm vững được cái đang gọi là sự sa sút chuẩn mực ở Hogwarts.” ngài Weasley nói, “Ngài Thanh tra sẽ có quyền để thanh tra về những nhân viên giáo dục của bà và để đảm bảo là họ sẽ hành động chuẩn mực. Giáo sư vừa được đề nghị nhận chức vụ này bổ sung vào công việc giảng dạy của bà tại trường và chúng tôi rất vui mừng để nói rằng bà đã nhận lời.”
Diễn tiến mới tại Bộ đã nhận được sự ủng hộ nhiệt thành từ một số bậc phụ huynh tại Hogwarts.
“Tôi cảm thấy tâm tưởng đã thoải mái hơn nhiều khi tôi biết rằng ông Dumbledore đã được đặt dưới một sự đánh giá công bằng và khách quan,” ông Lucius Malfoy, 41 tuổi, nói tại lâu đài Wiltshire vào tối qua. “Nhiều người trong số chúng tôi cùng với những đứa trẻ yêu thương nhất tận đáy lòng rất lo lắng về những quyết định rất lập di của ông Dumbledore vào những năm vừa qua và rất vui mừng khi biết rằng Bộ đã quan tâm đến tình hình này.”
Không nghi ngờ gì nữa, trong số những quyết định lập dị đó hẳn phải có những sự bổ nhiệm giáo viên gây tranh cãi đã được tường thuật trên báo trước đây, bao gồm việc thu nhận người sói Remus Lupin, người nửa khổng lồ Rubeus Hagrid và người cựu Thần Sáng giả mạo Moody “Mắt Điên”.
Tất nhiên là đã có những lời đồn đại rằng ông Albus Dumbledore, từng là Chủ Tịch Tối Cao của Liên Đoàn Phù Thuỷ và Ngăn Chặn Chiến Tranh Quốc Tế Wizengamot, sẽ không còn đảm nhiệm vai trò quản lý tại ngôi trường đầy uy tín Hogwarts lâu nữa.
“Tôi nghĩ rằng việc bổ nhiệm vai trò Thanh tra sẽ là bước đầu tiên để đảm bảo rằng trường Hogwarts có một hiệu trưởng mà chúng ta có thể đặt trọn niềm tin,” một người làm việc trong Bộ vừa nói vào đêm qua.
“Hai thành viên lão thành của Wizengamot Griselda Marchbank và Tiberius Ogden vừa từ chức để phản đối tại buổi giới thiệu Thanh tra mới tại Hogwarts.
“Hogwarts là một ngôi trường, không phải là một tiền đồn của văn phòng Cornelius Fudge,” bà Marchbanks nói. “Việc là một cố gắng khác để làm mất uy tín Albus Dumbledore.”
(Để đọc đầy đủ những luận cứ của bà Marchbank xin hãy lật đến bài về những nhóm yêu tinh nổi dậy ở trang mười bảy.)
Hermione ngừng đọc và nhìn hai bạn qua bàn.
“Thế bây giờ thì chúng ta đã biết là chúng ta đã có cái gì với việc của bà Umbridge! Fudge đã thông qua “Đạo luật Giáo dục” và cử bà ta đến quản chúng ta! Và bây giờ lão ấy cho bà ta quyền được thanh tra các giáo viên khác!” Hermione thở gấp và mắt cô bé sáng quắc. “Mình không thể tin được. Điều này thật là thái quá!”
“Mình biết mà,” Harry nói. Nó nhìn xuống tay phải của nó, siết chặt trên bàn, và nó nhìn thẳng những vệt trắng mờ còn lại của những từ mà Umbridge đã bắt nó phải cắt vào da thịt nó.
Những một nụ cười vừa nở ra trên khuôn mặt của Ron.
“Cái gì thế?” Harry m Hermione cùng lúc nhìn vào nó.
“Ồ, mình không thể đợi để thấy cô McGonagall bị thanh tra,” Ron vui vẻ nói. “Bà Umbridge không biết là gặp phải tay ai đâu.”
“Được, thôi nào,” Hermione nói, nhảy dựng dậy, “chúng ta nên đi thôi, nếu như bà ta định thanh tra lớp của thầy Binns thì chúng ta đừng có mà đến trễ…”
Nhưng giáo sư Umbridge không thanh tra các bài học Lịch sử Phép thuật của họ, vốn cũng vẫn chán ngắt như buổi thứ Hai tuần trước, cũng không xuất hiện trong hầm của thầy Snape khi họ đến họ Linh Dược đôi, nơi mà bài luận về đá mặt trăng của Harry được trả lại nó với một con “D” (Dở) lớn, đen ngòm và rõ nét ở góc trên.
“Ta vừa cho các em điểm mà các em sẽ nhận nếu các em làm việc như thế ở kỳ thi OWL,” Snape nói với một nụ cười khẩy khi ông lượn vòng quanh họ, phát lại các bài tập về nhà của họ. Nó sẽ cho các em một khái niệm về những gì đang thật sự chờ đợi các em ở kỳ thi.”
Snape bước lên trước lớp và quay gót lại để nhìn họ.
Nhìn chung bài tập về nhà này các em làm rất tệ. Phần lớn các em sẽ rớt nếu làm như thế trong kỳ thi. Ta muốn thấy nhiều nỗ lực hơn nữa trong bài luận tuần này về các loại thuốc giải độc khác nhau, hoặc là ta sẽ phải bắt đầu ban bố sự cấm túc với những kẻ tối dạ nào nhận được điểm “D.”
Ông cười nhạt khi Malfoy cười khẩy và nói bằng một giọng thì thầm dài thượt,” Có ai đó bị điểm D à? Ha!”
Harry nhận ra là Hermione đang liếc qua để xem điểm mà nó vừa nhận; nó vội nhét bài luận về đá mặt trăng vào cặp càng nhanh càng tốt, cảm thấy là nó nên giữ lại cho mình một ít thông tin riêng tư.
Quyết tâm không để cho Snape có cơ hội chấm rớt nó trong bài học này, Harry đọc đi đọc lại mọi dòng chỉ dẫn trên tấm bảng đen ba lần trước khi thực hiện nó. Cái món thuốc Sức Mạnh Hoà Tan của nó không hoàn toàn có được cái sắc ngọc lam thẫm óng ánh như của Hermione, nhưng ít nhất cũng xanh hơn cái màu hồng của Neville, và nó đưa bình thuốc của nó lên bàn của Snape vào cuối giờ học với cảm giác thách thức và tự tin trộn lẫn vào nhau.
“Ờ, không tệ như tuần vừa rồi hả?” Hermione nói, khi họ leo lên khỏi hầm và băng ngang Hội Trường Lớn để ăn trưa. “Và bài tập về nhà cũng không đến nổi quá tệ chứ?”
Khi chẳng có ai trong số Ron hay Harry trả lời, cô bé nhấn mạnh, “Được thôi, mình muốn nói là, mình không chờ đợi điểm tối đa, nếu như ông ấy không chấm theo chuẩn của OWL, nhưng việc đủ điểm đậu cũng là một sự khuyến khích lớn trong hoàn cảnh này mà, các bạn không nói gì sao?”
Harry phát ra một tiếng ậm ừ vô thưởng vô phạt trong cổ họng.
“Tất nhiên là còn nhiều chuyện có thể xảy ra từ đây đến lúc thi, chúng ta có nhiều thời gian để cải thiện, nhưng điểm mà chúng ta mà nhận lúc này là chính là một loại đường ranh giới, đúng không? Chúng ta có thể xây dựng cái gì đó trên…”
Họ ngồi xuống cạnh nhau tại bàn Gryffindor.
“Hồi nãy, mình sướng run lên khi mình nhận được một điểm “T” (Tốt) -
“Hermione này,” Ron nói gọn “nếu bạn muốn biết bọn này được bao nhiêu điểm, thì cứ việc hỏi.”
“Mình không – mình không nói vậy – ở, nếu bạn muốn nói với mình thì-“
“Mình nhận được một con P (Phình phường)” Ron nói, múc súp vào tô. “Vui không?”
“Ờ, chẳng có gì phải xấu hổ về chuỵện này,” Fred nói, nó vừa chuyển đến bàn này với George và Lee Jordan và ngồi xuống bên phải Harry. “Chẳng có gì tệ với một con “P” tràn trề sinh lực cả.”
“Nhưng,” Hermione nói, “không phải là ”P” biểu diễn cho…”
“Phình phường, phải,” Lee Jordan nói, “Nhưng mà vẫn còn khá hơn “D” mà, phải không? Dở?”
Harry cảm thấy mặt nóng bừng và giả vờ ho, cuối xuống ổ bánh của nó. Khi nó ngẩng lên thì nó chán ngán khi thấy Hermione vẫn còn đang quẩn quanh vấn đề điểm OWL.
“Vì vậy điểm hàng đầu “T” là “Tốt”” cô bé đang nói, “rồi tới “A”-
“Không, “X”, George chỉnh lại cho cô bé, “X” là “Xuất sắc” Và anh luôn luôn nghĩ là Fred và anh đang lý phải nhận “X” trong mọi thứ, vì bọn anh luôn vượt quá mong đợi trong việc quậy tưng các kỳ thi.”
Họ cười phá lên ngoại trừ Hermione, đang chau mày, “Vậy, sau “X” là “C” tức là “Chấp chận”, và đó là điểm cao nhất, đúng không?”
“Phải,” Fred nói, nhúng toàn bộ cái bánh mì tròn vào chén súp, chuyển lên miếng và nuốt chửng.
“Và vì vậy các anh nhận được “P” là Phình Phường, – Ron đưa hai tay lên với vẻ chế nhạo – “và D là Dở,”
“Và rồi “Q”; George nhắc nó.
“Q”? Hermione hỏi, có vẻ thất kinh. “Thậm chí dưới cả D? Nó biểu diễn cho cái quái gì vậy?”
“Quá Dở” George trả lời ngay.
Harry lại phì cười, cho dù nó không biết chắc là George có đang đùa hay không. Nó tưởng tượng đến việc mình phải cố giấu Hermione khi nó nhận được điểm Q trong tất cả các kỳ OWL của nó, và ngay lập tức nó nhận ra là phải làm việc chăm chỉ hơn ngay từ lúc này.
“Các em đã bị thanh tra về các giờ học chưa?” Fred hỏi họ.
“Chưa,” Hermione nói ngay, “Còn anh?”
“Ngay khi nãy, trước bữa trưa,” George nói. “Môn Bùa.”
“Thế nó như thế nào?” Harry và Hermione cùng hỏi.
Fred nhún vai.
“Không tệ lắm.Bà Umbridge chỉ lởn vởn ở góc phòng, ghi ghi chép chép cái gì đó vô hồ sơ. Bọn em biết thầy Flitwick rồi đó, ông ấy coi bà như một vị khách, không quan tâm gì đến bà ta cả. Bà ta không nói nhiều. Hỏi Alicia vài câu về việc lớp học thường như thế nào, Alicia trả lời bà ta rằng chúng rất tốt, thế thôi.”
“Anh chưa bao giờ thấy thầy Flitwick già nua ấy cho điểm thấp cả,” George nói, “ông ấy thường cho mọi người đậu hết các kỳ thi.”
“Thế chiều nay thì bọn em học ai?” Fred hỏi Harry.
“Trelawney-“
“Một “Q”, như tôi đã từng nói.”
“- và chính cái bà Umbridge đó.”
“Ờ, hãy làm một cậu bé tốt và ráng điều khiển tâm tính của mình với Umbridge với bữa nay nhé,” George nói. “Angelina sẽ lên cơn điên nên như em lại bỏ lỡ thêm bất kỳ buổi tập Quidditch nào nữa.”
Nhưng Harry không phải đợi đến giờ học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám để gặp giáo sư Umbridge. Nó chỉ vừa rút cái cuốn nhật ký giấc mơ ra tại chỗ ngồi ở cái góc tăm tối trong phòng Bói Toán thì chợt Ron thúc khuỷu tay vào xương sườn nó, và khi nhìn ra, nó thấy giáo sư Umbridge đang hiện ra qua cái cửa chớp ở nền nhà. Cả lớp, vẫn đang nói chuyện vui vẻ, bỗng nhiên im bặt đi. Sự im lặng đột ngột giữa khung cảnh ồn ào khiến cho giáo sư Trelawney, đang đung đưa nhè nhẹ một bản sao của quyển Sự Tiên Tri Của Giấc Mơ, quay lại.
“Xin chào, giáo sư Trelawney,” giáo sư Umbridge nói với một nụ cười thật rộng, “Tôi tin là là bà đã nhận được thông báo của tôi? Bà đã được cho biết ngày giờ của cuộc thanh tra về lớp bà?”
Giáo sư Trelawney gật đầu cộc lốc, và có vẻ như rất bất bình, bà quay mặt lại phía giáo sư Umbridge và vẫn tiếp tục vung vẫy mấy cuốn sách. Vẫn mỉm cười, giáo sư Umbridge tóm lấy lưng cái ghế dựa gần nhất và kéo nó ra trước lớp, chỉ cách phía sau chỗ ngồi của giáo sư Trelawney vài inch. Bà ngồi xuống, lấy hồ sơ ra khỏi cái túi u ám của mình và nhìn một cách đầy mong mỏi về phía lớp để bắt đầu.
Giáo sư Trelawney siết chặt cái khăn choàng quanh mình với những bàn tay hơi run và ngó khắp lớp qua cặp kính to tướng của bà.
“Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục bài học về việc tiên đoán các giấc mơ,” bà nói với một cố gắng phi thường để giữ được giọng nói thần bí thường lệ, mặc dù giọng bà hơi run. “Hãy chia thành cặp, và tiên đoán về viễn ảnh của giữa giấc mơ mới nhất của nhau bằng cách dùng cuốn Tiên Tri.”
Bà làm như thể quay lại chỗ ngồi, liếc về phía giáo sư Umbridge đang ngồi ngay bên phải, rồi ngay lập tức quay trái về hướng Parvati và Lavender, đang tranh luận say sưa về giấc mơ mới nhất của Parvati.
Harry mở cuốn Sự Tiên Tri của Giấc Mơ của nó ra, lén quan sát Umbridge. Bà đang ghi ghi chép chép vào hồ sơ. Sau vài phút bà đứng dậy và bắt đầu đi theo Trelawney, lắng nghe những cuộc thảo luận của bà với học sinh và thỉnh thoảng lại hỏi vài câu. Harry vội cúi đầu xuống cuốn sách.
“Hãy nghĩ ra một giấc mơ lẹ đi,” nó nói với Ron, “đề phòng con cóc già ấy đến tận đây.”
“Lần vừa rồi tớ đã làm rồi,” Ron phản đối, “đến lượt cậu, cậu kể cho tớ một giấc mơ gì đó đi..”
“Ồ, tớ không biết…” Harry nói tuyệt vọng, nó không thể nhớ ra được một giấc mơ trong mấy ngày gần đây, “Hãy nói rằng tớ mơ thấy tớ đang… dìm lão Snape vô cái vạc của tớ. Ờ, vậy đó…”
Ron cười sặc lên khi nó mở cuốn Tiên Tri của Giấc Mơ.
“OK, bây giờ bọn mình cần cộng tuổi của cậu và ngày cậu có giấc mơ này, thêm vào con số các chữ cái của chủ đề… chủ đề nên là “dìm” hay “vạc” hay Snape nhỉ?”
“Sao cũng được, chọn đại đi,” Harry nói, tranh thủ liếc mắt ra sau. Giáo sư Umbridge đang đứng cạnh vai giáo sư Trelawney và ghi chép trong khi người giáo viên môn Bói Toán vẫn đang hỏi Neville về cuốn nhật ký giấc mơ của nó.
“Cậu lại mơ thấy điều này vào đêm nào?” Ron nói, mải mê tính toán.
“Tớ chả biết, đêm qua, hoặc là đêm nào cậu thích cũng được,” Harry nói với bạn, cố nghe xem Umbridge đang nói gì với giáo sư Trelawney. Lúc này họ chỉ cách bàn nó và Ron một bàn. Giáo sư Umbridge đang ghi một chú thích khác lên hồ sơ của bà còn giáo sư Trelawney thì có vẻ như rất khó chịu.
“Bây giờ,” Umbridge nói, nhìn sang Trelawney, “bà đã làm nghề này bao lâu rồi, một cách chính xác?”
Giáo sư Trelawney cáu kỉnh nhìn bà ta, khoanh tay lại và vai cong lên như thể muốn bảo vệ mình càng nhiều càng tốt trước sự sỉ nhục từ cuộc thanh tra này. Sau khi ngừng một lúc, bà có vẻ như cảm thấy rằng câu hỏi này đến nổi quá xúc phạm để bà có thể bỏ qua nó một cách hợp lý, bà nói bằng một giọng bực bội. “Gần mười sáu năm.”
“À, thâm niên thật,” giáo sư Umbridge nói, lại ghi chú lên hồ sơ. “Vậy có phải giáo sư Dumbledore bổ nhiệm bà không?”
“Phải,” giáo sư Trelawney nói ngắn gọn.
Giáo sư Umbridge lại ghi ghi chép chép.
“Và bà chính là cháu gái vĩ-vĩ- đại của Seer Cassandra Trelawney lẫy lừng?”
“Phải,” giáo sư Trelawney nói, đầu hơi ngẩng cao lên.
Lại thêm những dòng ghi chép khác.
“Nhưng tôi nghĩ rằng – chỉnh lại cho tôi nếu tôi sai – rằng bà là người đầu tiên trong gia đình bà kể từ Cassandra có khả năng Linh Cảm?”
“Những khả năng đó thường được bỏ qua – ờ – cách khoảng ba thế hệ.” giáo sư Trelawney nói.
Giáo sư Umbridge lại toét một nụ cười như con cóc.
“Tất nhiên rồi,” bà ngọt ngào nói, lại ghi chép tiếp. “Ờ, bà có thể tiên đoán chỉ một điều gì đó cho tôi được chứ?” Và bà nhìn với vẻ chờ đợi, vẫn cười.
Giáo sư cứng người lại như thể không tin vào tai mình. “Tôi không hiểu bà,” bà nói, kéo mạnh cái khăn quanh cái cổ khẳng khiu của mình.
“Tôi muốn bà thử đưa ra một tiên đoán cho tôi,” giáo sư Umbridge nói thật rõ.
Harry và Ron không phải là những người duy nhất đang nhìn và nghe lén sau những cuốn sách của chúng. Gần như cả lớp đang nhìn cứng vào giáo sư Trelawney khi bà vươn thẳng người lên, những chuỗi hạt và vòng của bà kêu xủng xoảng.
“Tuệ Nhãn không thế Thấy được khi bị bắt ép!” bà nói với một giọng the thé.
“Tôi hiểu,” giáo sư Umbridge nhẹ nhàng nói, lại ghi thêm cái gì đó lên hồ sơ.
“Tôi – nhưng – nhưng … đợi đã!” giáo sư Trelawney chợt nói, trong cố gắng để giữ cho giọng có vẻ siêu nhiên như thường lệ, mặc dù cái hiệu ứng ma thuật của nó đã bị phai đi phần nào khi nó run lên trong giận dữ. “Tôi… Tôi nghĩ là tôi đang thấy một cái gì đó… cái gì đó liên quan đến bà… vì sao, tôi cảm thấy một cái gì đó… cái gì đó đen tối… một sự nguy hiểm tột cùng…”
Giáo sư Trelawney chỉ ngón tay run rẩy của mình về phía giáo sư Umbridge vẫn đang mỉm cười dịu dàng với bà, lông mày nhướn lên.
“Tôi e rằng… tôi e rằng bà đang ở trong một mối nguy tột cùng!” giáo sư Trelawney kết thúc một cách thật là kịch.
Ngừng một lúc. Giáo sư Umbridge quan sát kỹ lưỡng giáo sư Trelawney.
“Phải,” bà dịu dàng nói, lại nguệch ngoạc lên hồ sơ một lần nữa. “Ờ, đó thật sự là những gì tốt nhất mà bà có thể làm…”
Bà quay đi, để giáo sư Trelawney đứng chôn chân tại chỗ, ngực phập phồng. Harry nhìn sang Ron và biết rằng Ron đang nghĩ đúng điều nó nghĩ: hai đứa đều biết giáo sư Trelawney là một kẻ lừa đảo già giặn, nhưng mặt khác, chúng căm ghét Umbridge nhiều đến nổi chúng lại hoàn toàn đứng về phe Trelawney – cho đến bà nhào xuống chỗ chúng vài giây sau.
“Sao?” và bà nói, xỉa những ngón tay dài của bà ra ngay dưới mũi Harry, đặc biệt nhanh. “Cho cô xem em đã bắt đầu ghi cuốn nhật ký giấc mơ của em thế nào nào.”
Và nhân thể bà lại bắt đầu suy diễn những giấc mơ của Harry bằng một giọng cao nhất (tất cả những giấc mơ của nó, kể cả việc nó ăn cháo, đều có vẻ như tiên đoán trước cho một cái chết yểu đầy bi thảm), và nó lại cảm thấy sự thông cảm của nó dành cho bà giảm đi nhiều. Trong lúc đó, giáo sư Umbridge đứng cách đó vài bước chân, ghi chép lên hồ sơ, và khi chuông vang lên, bà là người đầu tiên đi xuống cái cầu thang bạc và đứng đợi cả bọn chúng cho đến khi chúng đi vào lớp Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám mười phút sau.
Bà ậm à ậm ừ và mỉm cười với chính mình khi chúng đi vào phòng. Harry và Ron nói lại với Hermione, người đang đọc cuốn Số học, tất cả những gì đã xảy ra trong lớp Bói Toán khi chúng rút những cuốn Lý Thuyết Phép Thuật Phòng Thủ ra, nhưng trước khi Hermione kịp hỏi gì thì giáo sư Umbridge đã kêu chúng trật tự và sự im lặng trùm lên tất cả.
“Hãy cất đũa đi” bà ra lệnh cho chúng với một nụ cười, và khi mọi người chỉ vừa rút chúng ra, thì đã buồn rầu nhét nó lại vào túi. “Khi chúng ta đã kết thúc Chương Một trong bài trước, thì hôm nay cô muốn tất cả các em lật đến trang mười chín và bắt đầu đọc “Chương Hai, Lý Thuyết Phòng Thủ Chung và Nguồn Gốc của chúng.” Không cần phải giảng về phần này.
Vẫn cười toét đầy vẻ tự thoả mãn, bà lại ngồi xuống tại bàn mình. Cả lớp thở dài thành tiếng khi lật đến trang mười chín. Harry buồn chán tự hỏi là có đủ các chương trong cái cuốn sách này để đọc trong tất cả các giờ học trong cả năm hay không và với ý nghĩ này nó lật trang mục lục để kiểm tra thì nó thấy Hermione lại giơ tay lên.
Giáo sư Umbridge cũng thấy, và có vẻ như là bà đã có sẵn một chiến lược cho tình huống như vậy. Thay vì giả vờ như không thấy Hermione bà đứng dậy và bước đến dãy bàn cho đến khi họ đối mặt nhau, rồi bà cúi xuống và thì thào, để cho những người còn lại trong lớp không thể nghe được, “Thế lần này là chuyện gì đây, cô Granger?”
“Em đã đọc Chương Hai rồi ạ,” Hermione nói.
“Ờ, nếu vậy thì tiếp tục Chương Ba.”
“Em cũng đã đọc rồi ạ. Em đã học hết cả cuốn sách rồi ạ.”
Giáo sư Umbridge chớp mắt, nhưng lại phục hồi vẻ thản nhiên gần như ngay tức khắc.
“Tốt, vậy thì em có thể nói cho cô nghe xem Slinkhard đã nói gì về việc phản –nguyền ở Chương Mười Lăm.”
“Ông ấy nói rằng phản-nguyền là một cái tên không đúng quy cách,” Hermione trả lời ngay “Ông ấy nói rằng “phản-nguyền” chỉ là một cái tên mà mọi người đặt cho những nguyền của họ khi họ muốn chúng có vẻ nghe chấp nhận được hơn.”
Giáo sư Umbridge nhướng mày lên và Harry biết bà ta đã có ấn tượng, ngược với ý muốn của bà.
“Nhưng em không đồng ý,” Hermione tiếp tục.
Lông mày giáo sư Umbridge lại nhướn cao lên và cái nhìn của bà trở nên lạnh lùng hơn rõ rệt.
“Em không đồng ý?” bà lặp lại.
“Vâng ạ,” Hermione nói, giống như Umbridge, cô bé đã không còn thì thào nữa, mà nói rõ, vang khiến cho cả lớp đều chú ý. “Ông Slinkhard hình như không thích những lời nguyền, phải không ạ? Nhưng em nghĩ chúng có thể rất hữu dụng nếu được dùng để phòng thủ.”
“Ồ, em cho là thế à?” giáo sư Umbridge nói, quên phắt đi việc thì thầm và đứng hẳn lên. “Ờ, tôi e rằng quan điểm của ông Slinkhard, chứ không phải của cô, là những điều được bàn thảo lại lớp học này, cô Granger.”
“Nhưng-“ Hermione bắt đầu.
“Thế là đủ rồi,” giáo sư Umbridge nói. Bà đi ngược lại trước lớp và đứng trước họ, tất cả sự vui vẻ mà bà biểu lộ lúc bắt đầu giờ học đã mất hẳn. “Cô Granger, tôi sẽ trừ năm điểm của nhà Gryffindor.”
Có những tiếng thì thào vang lên vì việc này.
“Vì chuyện gì?” Harry giận dữ nói.
“Bạn đừng dính vào!” Hermione vội thì thào với bạn.
“Vì đã cắt ngang giờ học vì những sự gián đoạn vô nghĩa,” giáo sư Umbridge nói liền liền. “Tôi đến đây để dạy các vị cách dùng những phương pháp đã được Bộ xác nhận và điều đó không bao hàm việc mời học sinh đứng dậy để đưa ra quan điểm của mình về những vấn đề mà họ đã rất hiểu. Những người thầy trước đây trong môn này có thể cho phép các vị nhiều quyền hạn hơn, nhưng không ai trong số họ – ngoại trừ trường hợp có thể ngoại lệ của giáo sư Quirrel, người đã cuối cùng đã phải tự giới hạn mình và những chủ đề phù hợp với lứa tuổi – có thể qua được cuộc thanh tra của Bộ.
“Vâng, Quirrel là một người thầy vĩ đại,” Harry nói lớn, “ông ấy chỉ có một khuyết điểm là để cho Chúa Tể Voldemort bám chặt phía sau đầu thôi.”
Câu nói này theo sau bởi một trong những sự im lặng ghê gớm nhất mà Harry có thể nghe. Và rồi –
“Tôi nghĩ là một tuần lễ cấm túc nữa sẽ tốt cho ngài, ngài Potter,” Umbridge nói mượt mà.
Vết cắt trên mu bàn tay Harry đã gần như lành, và qua buổi sáng tiếp theo, nó lại chảy máu trở lại. Nó không phàn nàn gì trong suốt buổi tối cấm túc; nó đã xác định là không ban cho Umbridge một sự thoả mản nào; nó cứ viết đi viết lại hàng chữ Tôi không được nói dối mà không một âm thanh nào toát ra khỏi môi, cho dù vết cắt nghiến sâu vào với từng chữ được viết.
Cái giá tệ nhất cho tuần thứ hai bị cấm túc là, đúng như George tiên đoán, phản ứng của Angelina. Cô bé đâm vào nó ngay khi nó vừa đến bàn của nhà Gryffindor để ăn sáng vào thứ Ba và la lớn đến nỗi giáo sư McGonagall phải đi chỗ hai đứa từ bàn giáo viên.
“Cô Johnson, sao cô dám làm huyên náo như vậy trong Hội Trường Lớn! Trừ năm điểm cho nhà Gryffindor!”
“Nhưng thưa giáo sư – nó lại tự làm cho nó bị cấm túc nữa rồi-“
“Chuyện gì đấy, Potter?” giáo sư McGonagall nói gọn, quay sang phía Harry. “Cấm túc nữa à? Bởi ai?”
“Bởi giáo sư Umbridge,” Harry lí nhí, không dám nhìn lên đôi mắt tròn sáng, vuông vắn của giáo sư McGonagall.
“Em đang nói với tôi là,” bà nói, hạ giọng để cho cái đám học sinh tò mò của nhà Ravenclaws đằng sau họ không thể nghe được “rằng sau khi cô đã khuyến cáo em vào thứ Hai vừa rồi em lại tiếp tục không tự chủ được trong lớp của giáo sư Umbridge?”
“Vâng ạ,” Harry lí nhí, cúi gằm mặt xuống đất.
“Potter, em phải biết tự kiềm chế chứ! Em đang dấn vào một sự rắc rối nghiêm trọng! Trừ năm điểm tiếp cho nhà Gryffindor!”
“Nhưng – sao ạ -? Giáo sư ơi, không!” Harry nói, giận dữ về sự bất công này, “Em sẵn sàng bị phạt bởi bà ta, nhưng sau cô lại vì thế mà trừ điểm nhà?”
“Bởi vị sự cấm túc tỏ ra chẳng hề có tác dụng với em!” giáo sư McGonagall bực tức nói. “Không, không được khiếu nại thêm lời nào nữa, Potter! Và về phần cô, cô Johnson, trong tương lai cô chỉ nên giữ tiếng la hét của mình ở ngoài sân Quidditch, hoặc là cô sẽ phải chịu sự rủi ro mất đi chức đội trưởng của mình!”
Giáo sư McGonagall bước trở lại bàn giáo viên. Angelina ném cho Harry một cái nhìn rất phẫn nộ rồi bước đi, để lại cậu bé đang tự quăng mình trở lại trên băng ghế bên cạnh Ron, bừng bừng lửa giận.
“Cô ấy trừ điểm nhà Gryffindor bởi vì mình chỉ xoè ngửa bàn tay mỗi đêm! Thế là công bằng sao?”
“Tớ hiểu mà, ông bạn!” Ron nói với vẻ thông cảm, đẩy một miếng thịt muối vào dĩa của Harry, “cô ấy làm sai luật rồi.”
Tuy nhiên Hermione thì lại chúi mũi vào những trang báo Nhật báo Tiên Tri và không nói gì.
“Thế bạn nghĩ rằng cô McGonagall đúng à?” Harry giận dữ nói với bức hình Cornelius Fudge đang che trước mặt Hermione.
“Mình không muốn cô ấy trừ điểm bạn, nhưng mình nghĩ rằng cô ấy đã đúng khi cảnh báo bạn không được mất tự chủ với bà Umbridge,” Hermione nói, trong khi ông Fudge hăng hái khoa chân múa tay ở trang nhất, rõ ràng là đang định đọc một bài diễn văn.
Harry không nói chuyện với Hermione suốt cả giờ Bùa, nhưng khi họ vào lớp Biến thì nó quên khuấy đi chuyện cãi cọ với cô bé. Giáo sư Umbridge cùng với cái hồ sơ của bà ta đang ngồi ở góc phòng và sự xuất hiện của bà đã xua ngay ký ức về bữa sáng của Harry đi mất biến ngay.
“Tuyệt lắm,” Ron thì thào, khi họ ngồi vào chỗ ngồi thường lệ. “Hãy xem và Umbridge nhận cái mà bà ta đáng nhận.”
Giáo sư McGonagall đi đều vào phòng mà không lộ ra một dấu hiệu nhỏ nhất nào rằng bà đã thấy giáo sư Umbridge đã ngồi sẵn ở đó.
“Nghe này” bà nói và cả lớp im lặng ngay tức khắc. “Ngài Finnigan, vui lòng lên đây và phát lại các bài tập về nhà, – cô Brown, cầm lấy hộp chuột này – đừng có khờ thế, cô gái, chúng không có cắn em đâu, – và phát cho các bạn.”
“Hem,hem” giáo sư Umbridge nói, dùng đúng cái giọng ho ngớ ngẩn mà bà đã dùng dể ngắt lời cụ Dumbledore trong đêm đầu học kỳ. giáo sư McGonagall không buồn để ý đến bà ta. Seamus đưa bài luận của Harry ra; Harry cầm lấy mà không nhìn bạn, và với một sự khoan khoái, thấy rằng mình đã được một con “C”.
“Bây giờ thì, các em nghe cho kỹ đây – Dean Thomas, nếu em lại làm như vậy với con chuột thì tôi sẽ cho em một buổi cấm túc – phần lớn các em đến nay đã thực hiện được việc làm Biến Mất con ốc sên, còn những ai còn làm sót lại một mẩu vỏ nào thì phải cố nắm được nguyên lý chính của câu thần chú. Hôm nay, chúng ta sẽ,-“
“Hem, hem” giáo sư Umbridge lại ho.
“Vâng?” giáo sư McGonagall nói, quay lại, lông mày của bà nhíu sát lại với nhau khiến chúng có vẻ như tạo thành một đường thẳng tắp.
“Tôi chỉ mới vừa tự hỏi, thưa giáo sư, rằng bà có nhận được thông báo của tôi thông báo với bà về ngày giờ của cuộc thanh-“
“Tất nhiên là tôi nhận được, nếu không thì tôi đã hỏi bà là đang làm gì trong lớp tôi,” giáo sư McGonagall nói, lạnh lùng quay lưng về phía giáo sư Umbridge. Nhiều học sinh khoái chí nhìn nhau. “Như tôi đã nói: hôm nay, chúng ta sẽ cùng thực hành việc Biến Mất những con chuột, một việc khó hơn nhiều. Bây giờ, câu Thần Chú Biến Mất –“
“Hem hem,”
“Tôi không biết,” giáo sư McGonagall nói bằng một giọng lạnh ngắt, quay về phía giáo sư Umbridge, “là làm sao bà có thể thu thập được ý kiến về phương pháp giảng dạy quen thuộc của tôi nếu như cứ liên tục ngắt đoạn lời giảng của tôi? Bà thấy đấy, tôi thường không cho phép người khác nói trong khi tôi đang nói.”
Giáo sư Umbridge nhìn như thể vừa bị một cái tát vào mặt. Bà không nói gì, nhưng nhìn thẳng vào mẫu giấy da trong cái hồ sơ của mình và bắt đầu nghiến bút giận dữ.
Với vẻ chẳng buồn chú ý, giáo sư McGonagall lại quay về với lớp học.
“Như tôi đã nói: những Câu Thần Chú Biến Mất sẽ trở nên khó hơn khi làm Biến Mất những con thú phức tạp hơn. Con ốc sên và một loài vật không xương sống, nên không gây ra nhiều trở ngại; nhưng con chuột là một động vật hữu nhũ, thì sẽ gây ra nhiều trở ngại hơn. Do đó, không thể nào mà các em thi hành được phép thuật này khi mà tâm trí cứ lởn vởn về bữa chiều của mình. Do đó – các em đều đã biết câu thần chú rồi, hãy cho tôi xem các em có thể làm gì…”
“Giá mà cô ấy có thể dạy cho tớ cách đừng mất tự chủ với bà Umbridge ấy nhỉ!” Harry thì thầm với Ron, nhưng nó lại đang cười tươi – cơn giận của nó với giáo sư McGonagall đã bay hơi mất.
Giáo sư Umbridge không đi theo giáo sư McGonagall đi lòng vòng trong lớp như bà đã đi theo giáo sư Trelawney; có thể vì bà nhận ra rằng giáo sư McGonagall sẽ không cho phép như vậy. Tuy nhiên, bà lại ghi chép nhiều hơn nhiều khi ngồi tại góc của bà, và khi giáo sư McGonagall cuối cùng cũng nói cả lớp bỏ lại chuột vào hộp, bà ta đứng dậy với một vẻ dữ tợn hiện rõ trên mặt.
“Thế đấy, bắt đầu đây,” Ron nói, chụp cái đuôi dài ngoe nguẩy của con chuột và thả nó trở lại vào cái hộp mà Lavender vừa đưa qua.
Khi chúng lục tục ra khỏi lớp, Harry thấy giáo sư Umbridge tiến lại bàn giáo viên; nó thúc Ron, đến lượt mình Ron thúc Hermione, và cả ba đứa đều thận trọng nghe trộm xem hai người nói gì.
“Bà đã dạy ở Hogwarts bao lâu rồi?” giáo sư Umbridge hỏi.
“Ba mươi chín năm tính đến tháng Chạp này,” giáo sư Umbridge nói gọn, đóng mạnh cái cặp của bà lại.
Giáo sư Umbridge ghi ghi chép chép.
“Tốt lắm,” bà nói, “bà sẽ nhận kết quả cuộc thanh tra của bà vào mười ngày tới.”
“Tôi sẽ cố đợi,” giáo sư McGonagall nói với một vẻ lạnh lùng khác hẳn, và bước về phía cửa. “Nhanh lên nào, ba em,” bà nói, xua Harry, Ron và Hermione ra trước.
Harry không thể nào không nở một nụ cười tán thưởng với cô giáo của mình và nhận lại một cái cười âu yếm của cô.
Nó đã nghĩ là lần tiếp theo nó sẽ gặp Umbridge sẽ là lần cấm túc vào buổi tối, nhưng nó đã lầm. Khi chúng đi xuống bãi cỏ về phía Khu Rừng để học môn Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí, chúng lại thấy bà ta và với cái cặp hồ sơ của mình đợi sẵn cạnh giáo sư Grubbly-Plank.
“Bà không thường xuyên dạy môn này phải không?” Harry nghe thấy bà hỏi khi chúng đi về cái bàn dài có một nhóm những con Bowtruckle bị bắt sẵn đang nhốn nháo quanh đám mọt cây như một đám cành cây sống.
“Gần như vậy,” giáo sư Grubbly-Plank nói, chắp tay sau lưng và ngước mắt lên. “Tôi là giáo viên thay thế cho giáo sư Hagrid.”
Harry trao đổi những cái nhìn khó chịu với Ron và Hermione. Malfoy huýt sáo với Crabbe và Goyle; rõ là nó rất thích cơ hội này để dựng chuyện về với Hagrid với một thành viên của Bộ.
“Hmm,” giáo sư Umbridge nói,hạ giọng, cho dù Harry vẫn có thể nghe giọng bà khá rõ, “Tôi không biết là – ngài hiệu trưởng có vẻ như đã bỏ qua một cách khá lạ lùng việc cho tôi biết những thông tin về vấn đề này – bà có thể nói với rằng nguyên nhân nào đã khiến giáo sư Hagrid đã kéo dài kỳ đi nghỉ của mình của mình lâu thế không?”
Harry nhìn thấy Malfoy đang hăm hở ngước nhìn lên và nhìn Umbridge với Grubbly-Plank một cách chăm chú.
“E rằng tôi không thể,” giáo sư Grubbly-Plank nói một cách hớn hở. “Tôi không biết gì hơn về việc này hơn bà. Tôi nhận được một tin cú từ cụ Dumbledore, hỏi rằng tôi có thể nhận việc này vài tuần không. Tôi đồng ý. Đó là những gì tôi biết. Vâng… tôi bắt đầu được rồi chứ?”
“Vâng, xin mời,” giáo sư Umbridge nói, ghi nguệch ngoạc vào hồ sơ.
Với môn này, Umbridge dùng một chính sách khác, bà đi vào giữa các học sinh, hỏi chúng về các sinh vật huyền bí. Phần lớn mọi người đều có thể trả lời khá tốt và điều này làm Harry khá lên tinh thần. Ít nhất thì lớp này không làm cho uy tín của bác Hagrid bị hạ xuống.
“Nhìn chung,” giáo sư Umbridge nói, quay trở về ngồi cạnh giáo sư Grubbly-Plank sau khi hỏi han kỹ lưỡng Dean Thomas, “bà nghĩ như thế nào, với tư cách là một giáo viên tạm thời – một người khách quan ngoài cuộc. Tôi nghĩ là bà nên nói xem – bà nghĩ như thế nào về Hogwarts? Bà cảm thấy là bà đã nhận được sự hỗ trợ đầy đủ từ phía lãnh đạo trường?”
“Ồ, vâng, cụ Dumbledore tuyệt lắm,” giáo sư Grubbly-Plank nhiệt thành nói. “Vâng, tôi hài lòng với công việc, thật sự là rất hài lòng.”
Với vẻ hoài nghi rất lịch sự, Umbridge ghi chú ngắn trên hồ sơ và tiếp tục “Thế vào năm nay bà định dạy lớp này những gì- giả sử như là giáo sư Hagrid không trở lại?”
“Ồ, tôi sẽ dạy các em về những sinh vật huyền bí thường được hỏi đến ở kỳ thi OWL,” giáo sư Grubbly-Plank nói. “Không còn nhiều thứ để dạy – các em đã học về kỳ lân và về Nifflers, tôi nghĩ và chúng tôi sẽ làm việc tiếp với những con Porlock và Knezale, bảo đảm rằng các em có thể phân biệt được những con Crup với Knarl, bà biết đấy…”
“Vâng, bà rất có vẻ như biết rõ rằng bà đang làm gì,” giáo sư Umbridge nói, vệt một dấu rất rõ trên hồ sơ. Harry không thích vẻ nhấn mạnh khi bà ta nói chữ “bà” và thậm chí còn không thích hơn khi câu hỏi tiếp theo được bà ta dành cho Goyle.” Nào, tôi nghe nói rằng em đã bị thương khi học môn này?”
Goyle nở một nụ cười ngu ngốc. Malfoy hăm hở trả lời.
“Đó là em. Tôi bị một con Bằng Mã táp.”
“Một con Bằng Mã?” giáo sư Umbridge nói, ghi vội ghi vàng.
“Chỉ vì bạn ta quá ngốc mà không chịu nghe lời dặn của bác Hagrid,” Harry giận dữ nói.
Cả Ron và Hermione đều rên lên. Giáo sư Umbridge chậm chạp quay đầu về phía Harry.
“Tôi nghĩ là sẽ có những đêm cấm túc khác,” bà nói nhẹ nhàng, “Vâng, cám ơn bà rất nhiều, giáo sư Grubbly-Plank, tôi nghĩ rằng đó là tất cả những gì tôi cần ở đây. Bà sẽ nhận kết quả thanh tra của bà sau trong vòng mười ngày.”
“Hay lắm,” giáo sư Grubbly-Plank nói, và giáo sư Umbridge bắt đầu trở về bãi cỏ hướng trở lại lâu đài.
Đêm đó, khi Harry rời khỏi văn phòng của Umbridge thì đã gần nửa đêm, tay nó bây giờ đã chảy máu rất nhiều đến nỗi nó rịn ra cả cái khăn mà nó dùng để băng vết thương. Nó tưởng là căn phòng sinh hoạt chung sẽ vắng lặng khi nó trở về, nhưng cả Ron và Hermione lại ngồi đó đợi nó. Nó rất mừng khi thấy các bạn, đặc biệt khi Hermione biểu lộ một sự thông cảm hơn là phê phán.
“Đây,” cô bé lo lắng nói, đưa một cái hũ nhỏ đựng một chất lỏng màu vàng về phía bạn, “hãy ngâm tay vào, nó là nước lọc từ nước ngâm vòi của con Murtlap, nó có lợi cho bạn đó. “
Harry đưa cánh tay đầy máu đau nhức của nó vào cái hũ và cảm thất một cảm giác dễ chịu lạ thường. Con Crookshanks cọ vào chân nó, gừ gừ rõ to, và nhảy vào lòng nó và ngồi yên.
“Cám ơn,” nó nói với vẻ biết ơn, gãi tai con Crookshanks bằng tay trái.
“Tớ vẫn nghĩ là cậu nên báo lại về việc này,” Ron nhỏ nhẹ nói.
“Không,” Harry dứt khoát nói.
“Cô McGonagall sẽ giận lắm nếu cô biết –“
“Vâng, có thể cô ấy sẽ như vậy,” Harry buồn buồn nói. “Và cậu nghĩ là bà Umbridge ấy sẽ cần bao nhiêu thời gian để thông qua một đạo luật khác quy định rằng bất kỳ ai phàn nàn về Thanh Tra Cao Cấp sẽ bị sa thải ngay tức khắc?”
Ron há hốc miệng để tranh cãi nhưng chẳng có lời nào lọt ra, và sau một lúc, nó đóng miệng trở lại, chịu thua.
“Bà ta là một phụ nữ xấu xa,” Hermione nói nhỏ, “Xấu xa. Bạn biết không, mình vừa nói chuyện với Ron khi bạn đi… bọn mình nên làm điều gì đó với bà ấy.”
“Mình đề nghị là nên đầu độc bà ta,” Ron gằn giọng.
“Không… mình muốn nói, làm gì đó về việc bà ấy là một giáo viên khủng khiếp như thế nào, và về việc chúng mình không thể học được một phép Phòng thủ nào từ bà,” Hermione nói.
“Ờ, thế bọn mình có thể làm gì được nào?” Ron nói, ngáp. “Quá trễ rồi, phải không? Bà ta đã nhận việc, bà ta đến đây để ở đây luôn. Lão Fudge muốn chắc chắn về việc này mà.”
“Vâng,” Hermione nói ngập ngừng. “Bạn biết đấy, hôm nay mình vừa nghĩ ra…” cô bé ném một cái nhìn hơi lo lắng về phía Harry và nói luôn với vẻ quyết tâm, “mình nghĩ rằng, – có thể là đã đến lúc mà bọn mình nên chỉ – chỉ tự mình làm điều đó.”
“Tự mình làm ấy à?” Harry nói với vẻ nghi ngờ, vẫn đung đưa tay trong lọ nước vòi Murtlap.
“Vâng, tự mình học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám,” Hermione nói.
“Bỏ đi,” Ron rên lên. “Bạn muốn chúng mình phải học thêm ngoài giờ? Bạn không thấy là cả Harry và mình đều đã lại hụt hơi với mớ bài tập về nhà và đây chỉ mới là tuần thứ hai thôi sao?”
“Nhưng chuyện này quang trọng hơn cả bài tập về nhà!” Hermione nói.
Harry và Ron nhìn cô bé chăm chăm.
“Mình không nghĩ là có cái gì trong vũ trụ này quan trọng hơn bài tập về nhà cả!” Ron nói.
“Đừng có khờ thế chứ, tất nhiên là có rồi,” Hermione nói, với một vẻ lo lắng, theo như Harry thấy, vẻ mặt cô bé đang thình lình ánh lên vẻ hăng hái mà những vấn đề về SPEW (hội cải thiện phúc lợi gia tinh) thường gây ra với cô ta. “Đó là việc chúng ta phải tự chuẩn bị, như Harry đã nói trong giờ bà Umbridge ấy, cho những gì đang chờ đợi chúng ta. Đó là việc chúng ta phải chắn chắn được là chúng ta có thể tự vệ. Nếu chúng ta không được học điều gì trong suốt cả năm –“
“Tự chúng mình thì không làm được điều gì nhiều đâu,” Ron nói với vẻ cam chịu. “Mình muốn nói, được thôi, chúng mình có thể đọc về những lời nguyền ở thư viện và thực hành chúng, mình cho là-“
“Không, mình đồng ý là chúng ta có thể vượt hơn được những gì mà chúng chỉ có thể đọc từ những quyển sách,” Hermione nói, “Chúng ta cần có thầy, một người thầy đúng nghĩa, người có thể chỉ cho chúng ta cách dùng các câu thần chú và chỉnh lại cho chúng ta nếu chúng ta làm sao.”
“Nếu như bạn muốn nói về thầy Lupin…” Harry bắt đầu.
“Không, không, mình không nói về thầy Lupin,” Hermione nói, “Thầy ấy quá bận với Đội quân rồi, dù sao đi nữa, chúng ta có thể gặp thầy trong kỳ nghỉ cuối tuần ở Hogsmeade và điều này đã quá đủ thưỡng xuyên rồi.”
“Thế thì ai chứ?” Harry hỏi, cau mày nhìn cô bé.
Hermione thờ dài thườn thượt.
“Chưa rõ sao?” cô bé nói. “Mình đang nói về bạn đấy, Harry.”
Có một khoảng im lặng. Một cơn gió đêm nhẹ lao xao ngoài cửa sổ, và ánh lửa bập bùng.
“Về mình là sao?” Harry nói.
“Mình đang nói là bạn sẽ dạy mình Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.”
Harry ngó cô bé chăm chú. Rồi nó quay sang Ron, sẵn sàng để trao đổi những cái nhìn tức bực mà chúng vẫn trao cho nhau khi Hermione hò hét về những thứ ba trợn như SPEW. Tuy nhiên, trước vẻ thất kinh của Harry, Ron chẳng có vẻ bực bội gì hết.
Nó khẽ cau mày, có vẻ suy nghĩ. Rồi nó nói, “Đấy là một ý kiến?”
“Ý kiến gì chứ?” Harry nói.
“Cậu,” Ron nói,” dạy bọn này học món đó.”
“Nhưng…”
Harry bây giờ đã cười toe toét, tin chắc là hai đứa bạn đang chơi mình.
“Nhưng tớ không phải là thầy giáo, tớ không thể-“
“Harry ạ, bạn đứng đầu trong năm về Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám,” Hermione nói.
“Mình ấy à?” Harry nói, bây giờ thì nụ cười của nó càng rộng hơn bao giờ, Không đây, bạn hơn mình trong tất cả các bài kiểm tra“
“Thật sự thì không phải vậy đâu,” Hermione lạnh lùng nói. “ Bạn hơn mình trong năm thứ ba – năm duy nhất mà bọn mình thật sự ngồi thi và có được một thầy giáo hiểu rõ môn này. Nhưng mình không nói về kết quả kiểm tra, Harry ạ. Hãy nghĩ về những chuyện mà bạn đã làm.”
“Bạn đang muốn nói chuyện quái gì thế?”
“Bạn biết không, mình không chắc là mình muốn cái kẻ ngu ngốc kia dạy mình,” Ron nói với Hermione, hơi cười. Và nó quay sang Harry.
“Nghĩ đi nào,” nó nói, tạo ra vẻ mặt giống như Goyle đang suy nghĩ. “Ừ – năm nhất thì bạn bảo vệ được Hòn đá Phù Thuỷ khỏi bàn tay Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy.”
“Nhưng đó là may mắn thôi,” Harry nói, “nó không phải là tài năng-“
“Năm thứ hai,” Ron ngắt lời, “bạn giết được con Tử Xà và tiêu diệt Riddle.”
“Nhưng nếu con Fawkes không đến thì tớ –“
“Năm thứ ba,” Ron vẫn nói lớn, “cậu một mình hạ cùng cùng lúc cả trăm Giám Ngục-“
“Bạn biết rằng đó cũng là rùa, nếu như mà cái Xoay Thời Gian không-”
“Năm vừa qua,” Ron nói, lúc này thì nó gần như hét lên,”cậu lại đánh bại Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy-“
“Nghe tớ đây nè!” Harry nói, gần như tức điên lên, vì lúc này cả Ron và Hermione đều cười cười,”Chỉ nghe tớ thôi, được không? Rất tuyệt khi nghe cậu nói vậy, nhưng những chuyện đó đều là may mắn cả, gần nửa thời gian khi đụng chuyện tớ không biết phải làm gì hết, tớ chẳng có kế hoạch nào về chúng, tớ chỉ làm bất kỳ chuyện gì mà tớ có thể nghĩ ra, và tớ gần như luôn có được sự giúp đỡ-“
Ron và Hermione vẫn cứ cười, và Harry cảm thấy tức lồng lên; nó thậm chí không thể hiểu vì sao mà nó điên tiết như thế.
“Đừng có ngồi đó mà cười như thể các bạn biết rành hơn mình vậy, mình đã ở đó phải không” nó hét toáng lên. “Mình biết mọi chuyện đã diễn ra thế nào, đúng không? Và mình chẳng hề vượt qua được những chuện đó bởi vì mình xuất sắc trong môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, mình vượt qua bởi vì – bởi vì những sự giúp đỡ đến đúng lúc, hoặc bởi vì mình đoán đúng – nhưng mình chỉ mò mẫm mà qua được thôi, mình chẳng có ý niệm gì về việc mình làm cả – ĐỪNG CÓ CƯỜI NỮA!:
Cái hũ nước ngâm Murtlap rơi xoảng xuống nền nhà và vỡ tan. Nó nhận ra rằng nó đã đứng dậy, dù nó chẳng hề nhớ được là mình đã đứng dậy từ lúc nào. Crookshanks luồn đi dưới ghế bành. Những nụ cười của Ron và Hermione biến mất.
“Các bạn không biết nó như thế nào đâu! Các bạn – bất kỳ ai trong số các bạn – đều chưa hề đối mặt với hắn, đúng không? Các bạn nghĩ rằng chỉ đơn thuần là nhớ về các câu thần chú và tung nó vào mặt hắn à, giống như các bạn làm trong lớp vậy hả? Suốt cả thời gian đó bạn biết chắc là chẳng có gì giữa bạn và cái chết ngoài trừ chính bạn – trí khôn của bạn, hoặc lòng can đảm của bạn, hoặc là bất kỳ cái gì đó – những gì bạn có thể nghĩ ra khi bạn biết rằng chỉ còn cách một nanô giây (~khoảng thời gian siêu ngắn) nữa thì bạn sẽ bị giết, hoặc bị tra tấn, hoặc thấy bạn mình bị giết, họ không có dạy bạn những điều đó trong lớp đâu, để đương đầu với những chuyện như vậy – và hai bạn ngồi đó cư xử như thể mình là một thằng bé rất thông minh để còn đứng ở đây và sống sót, còn anh Diggory thì thật ngu ngốc khi anh ta thât bại – các bạn chỉ là chưa từng trải qua, chuyện đó có thể dễ dàng xảy ra với mình, nếu như không phải là Voldemort còn cần đến mình-“
“Chúng mình không nói như vậy đâu, ông bạn,” Ron nói, kinh hãi. “Bọn mình không xúc phạm anh Diggory, bọn mình không – cậu đã hiểu sai về –“
Nó nhìn một cách tuyệt vọng sang phía Hermione, đang có một vẻ mặt đầy đau khổ.
“Harry ơi,” cô bé rụt rè nói, “bạn không thấy sao? Đấy là… đấy chính xác là những gì mà bọn mình cần đến bạn… bọn mình cần biết là nó thật sự như thế nào khi … đối mặt với hắn… đối mặt với Voldemort.”
Đó là lần đầu tiên cô bé nói đến tên của Voldemort, và chuyện này, hơn hẳn mọi thứ khác, đã làm Harry dịu lại. Vẫn còn thở mạnh, nó ngồi trở lại xuống ghế, bắt đầu nhận thức rõ là tay nó lại đau nhói một cách khủng khiếp. Nó ước là nó đã không làm vỡ cái hũ đựng nước ngâm Murlapt.
“Phải rồi… bạn hãy nghĩ về điều ấy,” Hermione khẽ nói. “Nhé?”
Harry không thể nghĩ ra điều gì để nói. Nó cảm thấy xấu hổ vì lại nổi nóng. Nó gật đầu, không rõ lắm là nó đồng ý với chuyện gì.
Hermione đứng dậy.
“Được lắm, mình đi ngủ đây,” cô bé nói, với một giọng rõ là cố làm ra vẻ càng tự nhiên càng tốt. “Erm… chào nhé.”
Ron cũng đứng dậy.
“Đi chứ?” Nó ngượng nghịu nói với Harry.
“Vâng,” Harry nói. “Chỉ… chỉ một phút thôi. Tớ cần phải dọn dẹp cái đống này.”
Nó muốn nói đến cái đám lọ vỡ nằm trên sàn nhà. Ron gật đầu và rời đi.
“Reparo (~Sửa chữa),” Harry lầm bầm, chỉ đũa thần về phía đám mảnh sứ. Chúng liền trở lại, tốt như mới, nhưng không còn nước ngâm Murtlap trong hũ.
Nó thình lình cảm thấy đầy mệt mỏi đến nỗi nó muốn ngồi phịch trở lại vào ghế và ngủ luôn ở đó, nhưng thay vì làm vậy thì nó tự bắt mình đứng dậy và đi theo Ron lên cầu thang. Cái đêm xáo trộn đó của nó bị lại ngắt quãng bởi những giấc mơ về những cái hành lang dài và những cái cửa khoá kín và khi nó thức dậy thì vết sẹo của nó lại nhức buốt.
Chương 16 – Tại quán đầu heo
Hermione không nhắc đến việc Harry sẽ dạy các bài học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám trong vòng hai tuần sau khi cô bé đưa ra lời đề nghị đầu tiên. Những buổi cấm túc của Harry với Umbridge cuối cùng cũng chấm dứt (nó nghi ngờ không biết những cái từ bây giờ đã khắc sâu và mu bàn tay nó có thể xoá đi được hoàn toàn hay không); Ron đã tập thêm được bốn buổi Quidditch nữa và đã không bị la hét trong hai bữa tập sau; và tất cả ba đứa bọn nó đều có thể Làm Biến Mất được những con chuột của chúng (Hermione thật ra đã có thể tiến đến việc Làm Biến Mất những con mèo con), trước khi chủ đề này được khơi lại, vào một buổi chiều gió lộng vào cuối tháng Chín, khi mà cả ba đứa đều đang ngồi trong thư viện, tìm kiếm nguyên liệu làm linh dược theo yêu cầu của Snape.
“Mình không biết là,” Hermione thình lình nói, “không biết là bạn đã có nghĩ gì thêm về việc Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám chưa, Harry.”
“Tất nhiên là mình đã nghĩ đến rồi,” Harry gắt gỏng nói, “chúng ta có thể quên nó đi được không, với cái mụ phù thuỷ đang dạy ta thì…“
“Mình muốn nói đến ý kiến của mình và Ron kìa,” Ron liếc sang cô bé cánh cảo, với vẻ đe doạ. Cô bé nhíu mày với nó – “Ồ, được thôi, ý kiến của mình là bạn có thể dạy cho bọn mình.”
Harry không trả lời ngay. Nó giả vờ như đang nghiên cứu trang sách Chống-Độc Châu Á, bởi vì nó không muốn nói ra những gì trong tâm tưởng nó.
Nó đã được đề nghị vấn đề này với một khoảng thời gian rộng rãi hai tuần trước đây để suy nghĩ. Đôi khi cái ý tưởng này có vẻ điên khùng, như vào cái đêm mà Hermione đề nghị nó, nhưng vào những lúc khác, nó lại thấy mình đang nghĩ về những câu thần chú hữu dụng với nó nhất trong những lần đụng độ khác nhau với các sinh vật Hắc Ám và các Tử Thần Thực Tử – nó thấy chính bản thân nó đang thật sự chuẩn bị các bài học trong tiềm thức.
“Ờ,” nó chậm chạp nói, khi mà nó không thể giả vờ tìm kiếm trong cuốn Chống-Độc Châu Á được nữa. “vâng – mình đã suy nghĩ rồi.”
“Và?” Hermione hăm hở nói.
“Mình không biết,” Harry nói, câu giờ. Nó nhìn sang Ron.
“Tớ nghĩ rằng đó là một ý kiến tốt để bắt đầu,” Ron nói, nó có vẻ đã sẵn lòng hơn để tham gia vào cuộc tranh luận khi thấy Harry không la hét trở lại.
Harry lắc lư người một cách không thoải mái trên ghế.
“Các bạn đã nghe mình nói rằng nhiều lần trong số đó chỉ là may mắn rồi chứ?”
“Ừ Harry,” Hermione dịu dàng nói, “nhưng cùng với những chuyện đó, chẳng có ích gì để giả vờ rằng bạn không giỏi môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám cả, bởi vì bạn rất giỏi. Bạn là người duy nhất trong năm qua có thể thực hiện câu thần chú Imperius (Lời nguyền Độc đoán) hoàn hảo, bạn có thể tạo ra được Thần Hộ Mệnh, bạn có thể làm được nhiều điều mà ngay những phù thuỷ đã trưởng thành hoàn toàn cũng không thể, anh Viktor đã luôn nói thế…“
Ron liếc sang cô bé nhanh đến nỗi nó cổ nó kêu rắc rắc. Xoa lên cổ, nó hỏi. “Thế ư? Vicky nói thế nào?”
“Hờ hờ,” Hermione nói bằng một giọng buồn chán, “Anh ấy nói rằng Harry biết làm những chuyện mà thậm chí anh ấy cũng không làm nổi, trong khi anh ấy đang là học sinh năm cuối ở Durmstrang.”
Ron nhìn Hermione với vẻ nghi ngờ.
“Bạn không liên lạc với anh ta nữa chứ?”
“Thế mình làm gì đây?” Hermione lạnh lùng nói, dù mặt cô bé hơi hồng lên. “Mình có thể có được một người bạn qua thư nếu như mình…“
“Anh ấy không chỉ muốn làm bạn qua thư với bạn đâu,” Ron nói với vẻ kết án.
Hermione lắc đầu giận dữ và, mặc kệ Ron, vẫn đang quan sát cô, cô bé nói với Harry, “Thế nào, bạn nghĩ thế nào? Dạy bọn mình chứ?”
“Chỉ bạn và Ron thôi nhé?”
“Ờ,” Hermione nói, lại có vẻ hơi bối rối. “Ờ… này, xin bạn đừng lảng tránh như vậy Harry… mình thật sự nghĩ rằng bạn nên dạy cho bất kỳ ai muốn học. Mình muốn nói là chúng ta đang nói đến việc tự bảo vệ mình chống lại V…Voldemort. Ồ, đừng có mà sợ như vậy chứ, Ron. Nó có vẻ như không được công bằng nếu như mình không cho các bạn khác cơ hội.”
Harry ngẫm nghĩ một lúc, rồi nói. “Ờ, nhưng mình nghi ngờ rằng ngoài trừ hai bạn thì còn có ai muốn được mình dạy không. Mình là một kẻ gàn dở mà, nhớ không?”
“Ờ, mình nghĩ là bạn có thể ngạc nhiên khi biết có bao nhiêu người đã rất ấn tượng khi nghe những gì mà bạn đã phải nói,” Hermione nói nghiêm túc.,”Nhìn này,” cô bé trườn về phía nó – Ron với nhìn cô bé với vẻ trầm tư trên mặt, cũng trườn tới trước để nghe – các bạn cũng biết là trong kỳ nghỉ cuối tuần ở tuần cuối cùng ở tháng Mười sẽ diễn ra ở Hogsmeade chứ? Thế nếu bọn mình nói với những ai có hứng thú đến gặp bọn mình ở làng để chúng ta có thể nói chuyện thì sao?”
“Vì sao bọn mình phải thực hiện điều này ở ngoài trường?” Ron nói.
“Bởi vì,” Hermione nói, quay lại với cái hình về món Cải Bắp Nhai Rào Rạo Trung Quốc mà cô bé vừa sao lại, “mình không nghĩ là bà Umbridge lại vui vẻ nếu bà ta thấy bọn mình tụ tập lại.”
*
Harry vô cùng mong ngóng đến cuộc đi chơi ở Hogsmeade, nhưng còn một điều làm nó lo lắng. Chú Sirius vẫn im như thóc kể từ lần xuất hiện trong lửa vào đầu tháng Chín, Harry biết là bọn nó đã làm cho ông giận vì họ không muốn ông đến đó – nhưng lúc nào nó cũng canh cánh là chú Sirius sẽ ném tung những lời khuyến cáo ra trước gió và lại đến bừa. Bọn chúng sẽ làm gì nếu một con chó đen to tướng lao về phía chúng ở Hogsmeade, có thể là ngay trước mũi Draco Malfoy?
“Ờ, cậu không thể trách chú ấy về việc chú ấy muốn ra ngoài được,” Ron nói, khi Harry thảo luận về nỗi sợ hãi của nó với Ron và Hermione. “Mình muốn nói là chú ấy đã bị săn đuổi suốt hai năm ròng, và mình biết rằng chuyện này chẳng vui vẻ gì, nhưng ít ra thì chú ấy vẫn còn đang được tự do, phải không? Và lúc này chú ấy lại phải im lặng suốt với cái lão gia tinh dở điên dở dại đó.
Hermione quắc mắt với Ron, nhưng cô bé đành phải bỏ qua sự khinh thường dành cho Kreacher này.
“Vấn đề rắc rối là,” cô bé nói với Harry, cho đến khi V…Voldemort – ồ, vì chúa, Ron ơi là Ron – khi đi ra ngoài, chú Sirius vẫn phải lẫn trốn, đúng không? Mình muốn nói là cái Bộ ngu si ấy vẫn không thể nhận ra rằng chú Sirius vô tội trừ khi họ chấp nhận là mọi chuyện cụ Dumbledore nói về chú ấy đều là sự thật. Và khi những gã ngốc ấy bắt đầu phải bắt bọn Tử Thần Thưc Tử trở lại, thì sẽ rõ là chú Sirius không phải là một người trong số chúng… Mình muốn nói, chú ấy không có Dấu Hiệu, là một chuyện nhé.”
“Mình không nghĩ là chú ấy khờ đến nỗi lại xuất hiện,” Ron nói chắc chắn. “Cụ Dumbledore sẽ phát điên lên nếu chú ấy làm thế và chú Sirius luôn nghe lời cụ Dumbledore thậm chí nếu chú ấy không thích những gì chú ấy nghe.”
Khi Harry vẫn có vẻ lo lắng, Hermione nói, “Nghe này, Ron và mình phải đã thông báo với những người nào mà bọn mình nghĩ là họ có thể muốn học một số bài học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám chính thống, và có một số đã có hứng thú. Bọn mình đã nói bọn họ đến gặp mình ở Hogsmeade.”
“Ờ,” Harry lơ đãng nói, tâm trí nó vẫn còn mãi nghĩ về chú Sirius.
“Đừng lo, Harry,” Hermione khẽ nói, “Bạn đã có quá đủ chuyện để lo ngoài chuyện chú Sirius rồi.”
Tất nhiên là cô bé khá có lý, nó chỉ vừa bắt kịp đống bài tập về nhà, cho dù nó đã làm khá hơn nhiều khi không phải đêm đêm bị cấm túc ở chỗ Umbridge nữa. Ron thậm chí vẫn còn tụt lại sau đống bài tập về nhà hơn Harry, bởi vì trong khi hai đứa cùng tập luyện Quidditch hai tuần một lần, thì Ron còn bổn phận của một huynh trưởng. Tuy nhiên, Hermione người đăng ký nhiều môn hơn cả hai đứa, không chỉ làm sạch sành sanh mọi bài tập của cô bé mà còn tìm được thời gian để đan quần áo cho bọn gia tinh. Harry phải công nhận là cô bé đã làm khá hơn nhiều; bây giờ thì chúng đã luôn có thể phân biệt được đâu là nón và đâu là vớ.
Buổi sáng đi chơi đến Hogsmeade là một buổi bình minh sáng sủa nhưng lộng gió. Sau bữa ăn sáng họ xếp hàng trước mặt Flinch, người đang đọc tên họ từ một cái danh sách học sinh dài được phép của cha mẹ hoặc người giám hộ cho phép đến làng chơi. Với với nỗi xót xa nhè nhẹ, Harry nhớ lại rằng nếu không có Sirius, thì nó sẽ không thể nào đi được.
Khi Harry đến lượt mình đến chỗ Flinch, ông thầy giám thị khịt mũi thật mạnh như thể muốn phát hiện đánh hơi một cái gì đó từ Harry. Rồi ông gật đầu khẽ và khiến xương hàm ông lại run run, và Harry bước qua, bước lên những bậc đá và bước vào một ngày lạnh giá nhưng chan hoà ánh nắng
“Er – vì sao mà ông Flinch lại đánh hơi cậu thế?” Ron hỏi, khi nó, Harry và Hermione bước nhanh xuống lối đi rộng mở về phía cổng.
“Tớ cho rằng ông ta đang kiểm tra xem có mùi Bom Thối không,” Harry nói, cười nhạt, “Tớ quên kể cho các bạn nghe…”
Và nó kể lại câu chuyện về việc gửi thư cho Sirius và ông Flinch hầm hầm xông đến trong những giây sau đó, yêu cầu được thấy bức thư. Trước vẻ hơi ngạc nhiên của nó, Hermione thấy câu chuyện này rất thú vị, thật sự là thú vị hơn nhiều so với nó cảm thấy.
“Ông ta nói là nhận được tố cáo là bạn đang đặt Bom Thối à? Nhưng mà ai mách với ông ta chứ?”
“Mình đâu có biết,” Harry nói, nhún vai. “Có thể là Malfoy,” và nó bật cười khi nghĩ đến chuyện này.
Chúng vẫn đi giữa những cái cột đá cao ngất với những con lợn lòi có cánh trên đỉnh và rẽ trái vào con đường dẫn vào làng, gió thổi tóc rũ xuống mắt chúng.
“Malfoy à?” Hermione nói, suy nghĩ. “Ờ.. ừ.. có thể…”
Và cô bé vẫn miên man suy nghĩ trên suốt đoạn đường ra ngoại ô của Hogsmeade.
“Ờ, nhưng mà bọn mình đang đi đâu đây?” Harry hỏi. Đến Chỗ Ba Cây Chổi?”
“Ồ… không,” Hermione nói, dứt khỏi cơn mơ mộng. “không, chỗ đó lúc nào cũng đông và ồn, mình đã nói với mọi người đến gặp bọn mình ở chỗ Đầu Heo, một quán rượu khác, bạn biết chỗ đấy rồi đấy, nó không nằm trên đường lớn. Mình nghĩ nó có phần… bạn hiểu không… có phần… láu cá (dodgy)… nhưng học sinh không thường đến đó đâu, vì thế bọn mình không sợ bị nghe lén.”
Họ đi xuống con đường lớn, băng qua Tiệm Giỡn Phù Thuỷ của Zonko, nơi mà chúng chẳng hề ngạc nhiên khi thấy Fred, George và Lee Jordan, băng qua bưu điện, chỗ bọn cú đang đều đặn làm việc, và leo lên một con phố nhỏ dẫn đến một quán rượu nhỏ nằm trên đỉnh. Một cái bảng hiệu gỗ xiêu vẹo treo trên cái giá đỡ bụi bậm phía trên cửa, với một bức tranh đầu một con heo rừng hoang dại, máu nhỏ ra từ tấm vải trắng bao quanh nó. Cái dấu hiệu kêu cót két trong gió khi họ lại gần. Cả ba đều hơi ngần ngừ ngoài cửa.
“Thôi, vào đi nào,” Hermione nói, hơi lo ngại. Harry mở đường vào trong.
Nơi đây hoàn toàn không giống như Ba Cây Chổi, nơi có một quầy bar lớn mang đến một ấn tượng ấm cúng, sáng sủa và sạch sẽ. Quầy bar của quán Đầu Heo bao một một căn phòng nhỏ, xám xịt và dơ bẩn bốc đầy một cái mùi gì đó giống như mùi dê. Những cánh cửa sổ bên hông thì bám một lớp bụi dày cứng khiến cho rất ít ánh sáng thấm được vào phòng, thay vào đó căn phòng được chiếu sáng bằng những giá nến đặt nằm trên những cái bàn bằng gỗ thô. Nền nhà khi nhìn lướt qua thì có vẻ như giống như làm bằng đất nện, cho dù khi Harry bước trên nó thì nó nhận ra rằng có những lớp đá bên dưới những thứ trông giống như rác rưới đã được tích tụ lại đây hàng thế kỷ.
Harry nhớ rằng ông Hagrid đã từng nói đến quán rượu này trong năm học đầu tiên của nó. “Kó khá nhìu trò vui ở Đầu Heo, ông đã nói thế khi giải thích về việc làm cách nào mà ông có được trứng rồng từ một người lạ mặt che mặt ở đây. Lúc đó Harry đã tự hỏi vì sao mà Hagrid không thấy lạ lùng khi người lạ mặt đó luôn che mặt trong suốt cuộc nói chuyện, bây giờ nó mới biết là việc che mặt là cái gì đóng giống như thời trang ở Đầu Heo. Có một người đàn ông ngồi ở quầy bar, đầu được phủ bởi những dải băng xám dơ bẩn, cho dù ông ta vẫn cố nuốt ừng ực hết ly này đến ly khác của một cái chất gì đó bốc khói nóng bỏng qua miệng; hai người khác liệm người trong áo choàng trùm đầu đang ngồi ở một cái bàn bên một cửa sổ, Harry đã thoáng nghĩ rằng họ là các Giám Ngục nếu như họ không nói chuyện với nhau bằng một giọng nặng thổ âm Yorkshirre, và ở một góc tối khác bên ngoài lò sưởi có một bà phù thuỷ đang ngồi với tấm voan đen dày phủ đến tận ngón chân. Họ chỉ có thể thấy chót mũi của bà vì nó hơi nhô lên từ tấm voan.
“Mình không biết nơi này, Hermione ạ,” Harry thì thầm, khi họ băng ngang quầy bar. Nó đặc biệt chú ý đến bà phù thuỷ che voan dày. “Có thể nào là bà Umbridge ở đó không ta?”
Hermione ném một tia mắt đánh giá người đeo voan kia.
“Umbridge thấp hơn bà này,” nó khẽ nói, “Và dù sao đi nữa, thậm chí nếu Umbridge đến đây thì bà cũng không thể làm gì để ngăn cản bọn mình được, Harry à, bởi vì đã kiểm tra lại luật của trường hai ba lần rồi. Chúng ta không bị giới hạn; mình đã đặc biệt hỏi giáo sư Flitwick xem học sinh có được quyền đến Đầu Heo không, thầy ấy nói được, nhưng thầy đã đặc biệt khuyên mình rằng phải mang theo những cái cốc của chính mình. Và khi mình đánh giá mọi thứ mình có thể nghĩ rằng việc này giống như một hoạt động học nhóm và làm bài tập nhóm và hiển nhiên chúng hoàn toàn được phép. Mình chỉ không nghĩ rằng chúng mình nên phô trương những gì chúng ta đang làm.”
“Không,” Harry nói lạnh nhạt nói, “đặc biệt khi mà thứ bạn hoạch định không chính xác là một việc làm bài tập nhóm, phải không?”
Người đàn ông ở quầy bar khẽ khàng đi đến chỗ họ. Ông ta là một người đàn ông già nhìn có vẻ cục cằn râu tóc bạc, rậm rạp. Ông ta cao, gầy và có vẻ gì đó quen thuộc với Harry.
“Uống gì?” ông hỏi cộc lốc.
“Ba Bia Bơ ạ,” Hermione nói.
Người đàn ông vươn tay xuống dưới quầy thu tiền và rút lên ba cái chai bụi bậm rất dơ bẩn và đặt mạnh lên quầy bar.
“Sáu Sickle” ông ta nói.
“Cứ giữ hết” Harry vội nói, đưa ra một đồng bạc. Mắt người đàn ông đảo khắp Harry, dừng lại khoảng một phần nhỏ của giây ở vết sẹo của nó. Rôi ông quay đi đặt đồng tiền của Harry vào một cái ngăn kéo cổ bằng gỗ, nó tự động đẩy ngăn ra để nhận nó. Harry, Ron và Hermione rút ra một cái bàn xa nhất và ngồi xuống, nhìn quanh. Người đàn ông trong lớp băng xám tiến lại quầy với những đồng knuckle và nhận tiếp một cốc cái chất uống bốc khói từ người chủ quán.
“Các bạn biết gì không?” Ron thì thầm, hăm hở nhìn về phía quầy. “Chúng ta có thể gọi bất kỳ món gì mà chúng ta thích tại đây. Mình cá là cái lão ấy sẽ bán cho chúng ta bấy kỳ món gì, ông ta không quan tâm đâu. Mình luôn muốn thử uống cái món Whisky Lửa-“
“Bạn–là–một-huynh-trưởng,” Hermione ngắt lời.
“Ồ” Ron nói, nụ cười tắt khỏi gương mặt, “Vâng…”
“Nếu thế thì những người mà bạn nói sẽ đến gặp bọn mình đâu?” Harry hỏi, mở cái nắp bụi bặp của chai Bia Bơ của nó ra và tớp một ngụm.
“Chỉ có vài người thôi,”Hermione nói, nhìn đồng hồ và nhìn với vẻ lo lắng về phía cửa. “Mình nói họ đến đây vào lúc này, và mình chắc là tất cả bọn họ đều biết chỗ – ồ, nhìn kìa, có thể là bọn họ.
Cánh cửa quán rượu lại mở ra. Một đám bụi nắng tràn vào phòng trong một thoáng và biến mất, bị che khuất bởi một toán người đang vội vã đi vào.
Đi vào đầu tiên là Neville cùng với Dean và Lavender, theo sát họ là Parvati và Padma Patil rồi (bao tử Harry quặn lên) Cho và một cô bạn gái đang ba chí ba choé, rồi (đi riêng ra và đầy mơ mộng như thể chỉ vô tình đến đây) Luna Lovegood; rồi Katie Bell, Alicia Spinet và Angelina Johson, Coin và Dennis Creevey, Ernie Macmillan. Justin Finch-Fletchley, Hannah Abbott, một cô bé nhà Hufflepuff với một cái bím tóc dài trên lưng mà Harry không biết tên; ba cậu bé nhà Ravenclaws mà nó chắc rằng được gọi là Anthony Goldstein, Michael Corner và Terry Boot, Ginny, theo sát bởi một cậu bé tóc vàng gầy nhẵng với cái mũi hếch mà Harry lờ mờ nhận ra là một thành viên của đội Quidditch nhà Hufflepuff và, đi cuối, là Fred với George Weasley cùng người bạn thân Lee Jordan của họ, cả ba đều mang theo những túi giấy đầy những hàng hoá mua ở tiệm Zonko.
“Chỉ vài người đấy à?” Harry khàn giọng nói với Hermione, “Chỉ vài người?”
“Vâng, ý kiến này có vẻ khá được lan rộng,” Hermione vui mừng nói, “Ron này, bạn lấy thêm vài cái ghế nhé?”
Người chủ quán đờ ra trong khi đang lau những cái cốc bằng một miếng giẻ rách dơ bẩn trông như thể chưa bao giờ được giặt. Có thể là ông chưa bao giờ thấy quán của ông lại đầy người đến thế.
“Chào,” Fred nói, nó là người đầu tiên tới quầy bar và nhanh chóng đếm số bạn của mình,”cho chúng tôi… hai mươi lăm chai Bia Bơ?”
Người chủ quán nhìn nó chằm chằm một thoáng, rồi ném mạnh nắm giẻ rách của ông xuống như thể ông bị ngắt ngang khi đang làm một công chuyện quan trọng, ông bắt đầu nhấc lên những chai Bia Bơ từ dưới quầy.
“Chúc mừng,” Fred nói, đưa chúng ra. “Xem nào, mọi người, tôi không có đủ tiền để trả cho tất cả những thứ này…”
Harry lặng người khi cái đám đông đang lao xao kia nhận bia từ tay Fred và lục trong túi áo choàng của họ để tìm tiền. Nó không thể tưởng tượng được là có bao nhiêu người đây xuất hiện cho đến khi một ý nghĩ khủng khiếp chật đập vào óc nó rằng có thể họ đang chờ đợi một bài diễn văn nào đó, và với ý nghĩ đó nó quay sang Hermione.
“Bạn đã nói gì với mọi người thế?” nó hạ giọng nói, “Họ đang chờ đợi cái gì?”
“Mình nói với bạn rồi, họ chỉ đến để nghe những gì bạn phải nói,” Hermione nói dịu dàng, nhưng Harry vẫn nhìn cô bé đầy giận dữ đến nỗi cô bé phải nhanh chóng thêm vào, “nhưng bạn khỏi phải làm cái gì hết, để mình nói với họ trước cho.”
“Chào, Harry,” Neville nói, hớn hở đến ngồi cạnh bạn.
Harry cố mà cười trả, nhưng không nói được gì; miệng nó khô rang. Cho vừa mỉm cười với nó và ngồi bên phải Ron. Bạn của cô bé, một cô bé có một mái tóc vàng hung quăn, không cười mà nhìn Harry một cách hoàn toàn thiếu tin tưởng như muốn nói rõ với nó rằng, tránh đường cho cô, cô sẽ không ở lại đây đâu.
Trong những toán hai và ba người mới đến ngồi quanh Harry, Ron và Hermione, một số có vẻ rất hăm hở, một số thì tò mò, Luna Lovegood nhìn mơ mộng vào không trung. Khi mọi người đều đã yên vị trên ghế, thì tiếng xì xào tắt hẳn đi. Mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía Harry.
“E…” Hermione nói, giọng cô bé hơi cao hơn vẻ bình tĩnh ngày thường. “E… hèm… xin chào.”
Nhóm người bây giờ chuyển sự chú ý của họ sang cô bé, dù vẫn chốc chốc lại liếc về phía Harry.
“Vậy… erm… vậy là, các bạn đã biết vì sao mà các bạn ở đây rồi đó. Erm… ờ, bạn Harry đây có một ý tưởng – mình muốn nói (Harry liếc nhìn cô bé thật sắc), “là mình có một ý tưởng – đó sẽ là một ý hay với những người muốn học Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám – và mình muốn nói, thật sự muốn học, bạn biết đấy, không phải cái thứ mà Umbridge đang nhồi nhét cho chúng ta –“ (giọng Hermione thình lình trở nên mạnh mẽ và tự tin hơn)- bởi vì chẳng có ai gọi nổi chúng là Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám cả’ (Phải, phải,” Anthony Goldstein nói, và Hermione trông có vẻ càng cuồng nhiệt) – “Ờ, mình nghĩ rằng nếu bọn mình có thể, ờ tự mình giải quyết vấn đề thì thật là hay.”
Cô bé ngừng lại, nhìn liếc sang Harry, và nói tiếp, “Và cái và mình muốn nói đến là việc học cách bảo vệ chúng ta hữu hiệu như thế nào, không chỉ bằng lý thuyết mà bằng cách thực hiện những câu thần chú thật sự-“
“Bạn cũng muốn thi đậu môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám ở kỳ thi OWL luôn chứ gì?” Michael Corner nói, nó đang nhìn cô bé chăm chú.
“Tất nhiên là vậy rồi,” Hermione nói ngay. “Nhưng hơn cả thế, mình muốn được huấn luyện một cách đúng đắn kỹ thuật phòng thủ bởi vì… bởi vì…” cô bé thở mạnh và bắt đầu, “bởi vì Chúa tể Voldemort đã trở lại rồi.”
Phản ứng có ngay tức thì và có thể tiên đoán trước. Bạn của Cho ré lên và té luôn Bia Bơ vào chính mình; Terry Boot thì co giật lại không sao kìm được,; Padma Patil nhún vai, và Neville la lên một cách kỳ lạ khi cu cậu cố gắng biến nó thành một cái ho. Cả bọn, tuy vậy, lại nhìn chăm chú và thậm chí hăm hở hơn về phía Harry.
“Ờ… dù sao thì đó cũng là kế hoạch,” Hermione nói. “Nếu các bạn muốn gia nhập với chúng tôi, chúng ta sẽ cần phải quyết định là chúng ta sẽ phải-“
“Có gì chứng minh là Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đã trở lại?” tuyển thủ tóc vàng nhà Hufflepuff nói với vẻ công kích.
“Ờ, cụ Dumbledore đã tin như vậy” – Hermione nói.
“Bạn muốn nói rằng cụ Dumbledore đã tin cậu ta,” cậu bé tóc vàng nói, hất đầu về phía Harry.
“Bạn là ai?” Ron nói, có vẻ hơi thô lỗ.
“Zacharias Smith,” cậu bé nói, “và tôi nghĩ là chúng ta có quyền biết chính xác những chuyện gì đã khiến cậu ta nói rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đã trở lại.”
“Nghe này,” Hermione can thiệp ngay,”đây không thật sự là vấn đề mà cuộc họp này nói đến…“
“Điều đó đúng mà, Hermione,” Harry nói.
Mọi chuyện đã rõ ràng với nó về việc sao mà có nhiều người đến đây thế. Nó nghĩ là Hermione không thấy được vấn đề này. Một số trong bọn họ – thậm chí có thể là phần lớn bọn họ – đã đến với hy vọng rằng có thể nghe trực tiếp câu chuyện của Harry.
“Điều gì đã khiến tôi nói rằng Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy đã trở lại ư?” nó lặp lại, nhìn thẳng vào mặt Zacharias. “Tôi đã thấy hắn. Nhưng cụ Dumbledore đã nói với cả trường những điều gì đã xảy ra vào năm ngoái, và nếu bạn không tin cụ, bạn sẽ không tin tôi, và tôi sẽ không tốn thời gian của buổi trưa này để thuyết phục bất kỳ ai.”
Cả nhóm người đều hầu như nín thở khi Harry nói. Harry có ấn tượng rằng thậm chí cả tay chủ quán cũng lắng nghe. Ông ta cứ lau cùng một cái cốc với cái giẻ dơ bẩn của mình, khiến cho nó càng bẩn thêm khủng khiếp.
Zachariass nói một cách mạnh bạo, “Tất cả những gì mà cụ Dumbledore nói với chúng tôi vào năm ngoái rằng anh Cedric Diggory đã bị Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy giết và bạn đã mang xác anh Diggory trở về Hogwarts. Cụ ấy không kể cho chúng tôi nghe chi tiết, cụ ấy không nói chúng tôi rõ về việc anh Diggory bị giết như thế nào, tôi nghĩ là tất cả bọn tôi đều muốn biết…“
“Nếu bạn đến để nghe tường tận việc Voldemort giết người như thế nào thì tôi không thể giúp bạn.” Harry nói. Cơn giận của nó, mấy ngày nay cứ âm ỉ dưới bề mặt, lại sục sôi lên. Nó không nhìn vào khuôn mặt đầy vẻ công kích của Zacharias Smith, và nhìn đầy chủ đích sang Cho. “Mình không muốn nói về anh Cedric Diggory, được không? Và nếu đó là lý do các bạn đến đây, các bạn có thể đi được rồi.”
Nó ném một cái nhìn giận dữ sang phía Hermione. Điều này, nó cảm thấy, là lỗi của cô bé, cô bé đã quyết định trình diễn nó như một nhân vật đặc biệt và tất nhiên mọi người đều muốn đến xem câu chuyện hấp dẫn này là như thế nào. Nhưng không ai trong số họ rời khỏi ghế, thậm chí cả Zacharias Smith, cho dù nó vẫn tiếp tục nhìn Harry trừng trừng.
“Vậy,” Hermione nói, giọng cô bé vút cao lên trở lại. “Vậy… như tôi đã nói… nếu các bạn muốn học một số kỹ thuật phòng thủ, thì chúng ta cần phải làm rõ là chúng ta sẽ học chúng như thế nào, chúng ta sẽ gặp nhau vào những lúc nào và ở đâu-“
“Có đúng là” cô bé với cái bím tóc dài thả xuống lưng ngắt lời, nhìn sang Harry, “bạn có thể gọi được Thần Hộ Mệnh không?”
Có những tiếng xì xào thích thú vang lên về chuyện này.
“Đúng vậy,” Harry nói với vẻ hơi đề phòng.
“Một Thần Hộ Mệnh hữu hình?”
Cái cụm từ này gợi cho Harry nhớ một cái gì đó.
“Ơ – bạn biết bà Bones à?” nó hỏi.
Cô bé mỉm cười.
“Bà ấy là dì mình,” cô bé nói. “Mình là Susan Bones. Bà ấy đã kể cho mình nghe về phiên toà của bạn. Vậy ra – điều đó là đúng à? Bạn gọi được một con hươu Hộ Mệnh à?”
“Vâng,” Harry nói.
“Trời đất, Harry ạ!” Lee nói, với vẻ đầy ấn tượng. “Anh chưa bao giờ biết chuyện này!”
“Mẹ nói Ron không được tuyên truyền chuyện này,” Fred nói, cười với Harry. “Mẹ nói rằng nó đã có quá đủ sự chú ý rồi.”
“Mẹ anh không sai đâu,” Harry lầm bà lầm bầm, và vài người bật cười.
Bà phù thuỷ che voan đang ngồi một mình khẽ chuyển động trên chỗ ngồi của bà.
“Và bạn đã giết con Tử Xà bằng thanh gươm trong văn phòng của cụ Dumbledore à?” Terry Boot hỏi. “Đó là điều mà những bức tranh trên tường kể với mình khi mình ở đấy vào năm ngoái…”
“Ơ, vâng, tôi đã làm vậy” Harry nói.
Justin Finch-Fletchley huýt sáo, và anh em nhà Creevey trao đổi những cái nhìn kinh hoàng và Lavender Brown kêu khẽ “Wow!”. Harry cảm thấy nóng nơi cổ áo; nó có thể nhìn về bất cứ đâu trừ chỗ Cho.
“Và khi bọn này học năm nhất,” Neville nói lớn với đám đông, “cậu ta đã bảo vệ được Hòn đá Ngữ Văn (Philological)…“
“Phù Thuỷ (Philosopher),” Hermione rít lên.
“Vâng, cái hòn đá ấy – khỏi tay Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy,” Neville dứt lời.
Mắt Hannah Abbot tròn xoe như những đồng Galleons.
“Còn chưa kể đến,” Cho nói (mắt Harry liếc nhanh sang cô bé, cô bé nhìn lại nó, mỉm cười, khiến trống ngực nó lên một cơn lô tô mới)”những nhiệm vụ mà anh ấy đã phải vượt qua trong kỳ thi Tam Pháp Thuật vào năm ngoái – vượt qua những con rồng, những người cá (merpeople – not siren or mermaid), con Chân Kềnh và những thứ khác nữa…”
Những tiếng thì thào tán thưởng lan khắp bàn. Harry cảm thấy thật lúng túng. Nó cố điều chỉnh nét mặt để không tỏ ra là nó đang quá hài lòng với chính mình. Việc Cho tán dương nó khiến cho nó rất rất khó để nó nói lên chuyện mà nó đã tự hứa sẽ nói với họ.
“Nghe này,” nó nói, và mọi người đều im bặt ngay. “Mình… mình không muốn tỏ ra là mình đang làm ra bộ khiêm tốn hoặc đại loại như thế, nhưng… mình đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ trong những việc này…”
“Không phải với những con rồng,” Michael Corner nói ngay. “Đó là một đường bay rùng rợn…”
“Vâng, phải,” Harry nói, cảm thấy nếu phản đối lại thì thô quá.
“Và không có ai giúp bạn quét sạch bọn Giám Ngục hồi hè hết,” Susan Bones nói.
“Không” Harry nói, “không ai cả, đúng vậy, mình biết là là mình làm được vài chuyện mà không cần giúp đỡ, nhưng vấn đề mà mình muốn nói là…“
“Bạn đang lẩn tránh việc cho chúng tôi thấy bất kỳ bằng chứng gì của việc ấy à?” Zacharias Smith nói.
“Đây có một ý này,” Ron nói lớn, trước khi Harry có thể nói, “vì sao mà bạn không thử đóng cái miệng lại giùm?”
Có thể là từ lẩn tránh (weasel) đã tác động mạnh đến Ron. Và lúc này, nó đang nhìn Zacharias như thể nó không muốn gì hơn là được nện cậu ta. Zacharias đỏ bừng mặt.
“Ờ, tất cả mọi người bọn ta đều đến đây để học từ cậu ta và bây giờ cậu ta đang nói là cậu ta chẳng hề thật sự làm gì cả,”
“Đó không phải là cái mà cậu ta nói,” Fred ngắt lời.
“Thế chú có cần bọn anh rửa tai cho không thì bảo?” George hỏi, lấy ra một cái vật gì đó dài ngoằng nhìn rất ghê từ bên trong một trong những túi đồ Zonko.
“Vâng, được rồi,” Hermione nóng nảy nói, “tiếp tục nào, vấn đề là, có phải chúng ta đều đồng ý là chúng ta sẽ được Harry dạy không?”
Có một tiếng xì xào tán thành chung. Zacharias khoanh tay lại và không nói gì, mặc dù có thể chuyện này là do nó đang phải để mắt đến cái vật dài dài trên tay Fred.
“Được rồi,” Hermione nói, có vẻ an tâm hơn khi cuối cùng cũng đã quyết định được một cái gì đó. “Ờ, vậy thì, câu hỏi tiếp theo là chúng ta sẽ gặp nhau vào những lúc nào. Mình thật sự không nghĩ là chuyện này có ý nghĩa nếu như chúng ta gặp nhau ít hơn một lần một tuần.”
“Đợi nào,” Angelina nói, “chúng ta cần phải đảm bảo rằng nó không đụng với lịch tập Quidditch của tụi này,”
“Không,” Cho nói, “không đụng độ với lịch tập của bọn em nữa.”
“Của bọn tôi nữa,” Zacharias Smith nói.
“Mình tin chắc là bọn mình sẽ tìm ra được một buổi tối thích hợp với tất cả mọi người,” Hermione nói, hơi nóng nảy, “nhưng các bạn cũng biết là chuyện này quan trọng hơn này, chúng ta phải bàn về việc học cách chống lại bọn Tử Thần Thưc Tử của V…Voldemort.”
“Nói hay lắm!” Ernie Macmillan khàn giọng, Harry chờ đợi cậu này lên tiếng nãy giờ, “Cá nhân tôi nghĩ rằng điều này thật sự quan trọng, có thể còn quan trọng hơn bất kỳ chuyện gì chúng ta sẽ làm trong năm nay, thậm chí với cả kỳ thi OWL!”
Nó nhìn quanh với vẻ tinh tướng, mặc dù vẫn chờ đợi là có ai đó la lên “Chắc chắn là không!” Khi không ai nói gì, nó nói tiếp,” Cá nhân tôi rất bối rối không hiểu vì sao Bộ lại đưa đến đây một giáo viên vô dụng như thế vào đúng thời điểm quan trọng này. Rõ ràng là, họ đang chối bỏ sự trở về của Kẻ-Mà-Ai-Cũng-Biết-Là-Ai-Đấy, mà lại cho bọn mình một giáo viên thật sự đang ra sức ngăn cản chúng ta dùng đến những câu thần chú phòng thủ…“
“Bọn mình nghĩ lý do mà Umbridge không muốn chúng mình tập Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám,” Hermione nói,” là bà ta có một số… một số ý tưởng điên rồ rằng cụ Dumbledore có thể dùng các học sinh ở đây để thành lập một loại quân đội riêng. Bà ta nghĩ rằng cụ ấy đang hướng dẫn chúng ta chống lại Bộ.”
Gần như chẳng có ai sửng sốt trước tin này; ngoại trừ Luna Lovegood chợt nói to lên. “Ờ, điều này có ý nghĩa lắm. Dù sao thì Cornelius đã có quân đội riêng rồi.”
“Cái gì chứ?” hoàn toàn sửng sốt trước cái tin không chờ đợi này.
“Vâng, ông ta có một đạo quân Heliopath,” Luna trịnh trọng nói.
“Không, không có.” Hermione quát lên.
“Có, có mà.” Luna nói.
“Heliopath là cái gì?” Neville hỏi, ngơ ngác.
“Chúng là những linh hồn của lửa,” Luna nói, mắt cô bé mở to và nhô lên khiến cô bé càng có vẻ dài dại hơn lúc nào hết, “những sinh vật làm từ lửa rất to lớn, chúng ào qua mặt đất và đốt sạch những gì trước mặt…“
“Chúng không tồn tại, Neville ạ” Hermione bực bội nói.
“Ồ, có, chúng tồn tại mà!” Luna giận dữ.
“Tôi xin lỗi, nhưng có gì chứng minh không?” Hermione nói lớn.
“Có rất nhiều bài tường thuật của các phù thuỷ đã thấy tận mắt. Chỉ vì chị quá hẹp hòi nên chị mới cần phải thấy mọi thứ hiện ra trước mũi chị trước khi chị…“
“Hem, hem” Ginny nói, bắt chước giáo sư Umbridge rất tuyệt khiến nhiều người giật mình nhìn lại và bật cười. “Sao mà bọn mình không quyết định về việc sẽ gặp nhau vào những lúc nào và học những bài phòng thủ nào nhỉ?”
“Phải,” Hermione nói ngay, “phải, chúng ta nên làm thế, em đúng lắm, Ginny.”
“Ờ, một tuần một lần là được rồi,” Lee Jordan nói.
“Khi mà…“ Angelina bắt đầu.
“Vâng, vâng, bọn em biết về chuyện Quidditch rồi,” Hermione nói với vẻ căng thẳng. Ờ, vấn đề khác cần bàn là việc chúng ta sẽ gặp ở đâu…”
Chuyện này có vẻ khó, và cả nhóm đều im lặng.
“Thư viện được không?” Katie Bell đề nghị, sau một lúc.
”Khó mà tin được là bà Pince sẽ vui mừng hớn hở khi chúng ta thực hiện các lời nguyền trong thư viện.” Harry nói.
“Có thể là một căn phòng bỏ hoang chăng?” Dean nói.
“Được đấy,” Ron nói, “cô McGonagall có cho chúng ta mượn phòng, cô ấy đã làm vậy khi Harry tập để thi Tam pháp thuật”.
Nhưng Harry tin chắc là lần này cô McGonagall không sẵn lòng đến thế. Với những gì Hermione nói về việc cho phép học và làm bài tập nhóm, nó cảm giác theo bản năng rằng điều này có thể đưa đến nhiều sự phản đối.
“Được rồi, chúng ta sẽ tìm thấy một nơi nào đó,” Hermione nói “Chúng tôi sẽ nhắn tin cho mọi người khi chúng tôi có được một thời gian và địa điểm thích hợp cho lần họp mặt đầu tiên.”
Cô bé lục lọi trong túi và lấy ra một tấm giấy da và một cây bút lông ngỗng, rồi với vẻ ngập ngừng, như thể cô bé đang cố tự động viên mình để nói điều gì đó.
“Mình… mình nghĩ rằng mọi người nên viết tên vào đây, chỉ để biết rằng ai đã đến đây. Nhưng mà mình nghĩ rằng,” cô bé hít một hơi sâu,”rằng chúng ta nên thoả thuận với nhau là sẽ không nói với người khác về việc chúng ta đang làm. Vì vậy khi các bạn ký tên bạn, coi như các bạn đồng ý rằng sẽ không nói với Umbridge hoặc với bất kỳ ai khác về những gì chúng ta đã thoả thuận.”
Fred giật lấy tờ giấy da và hăm hở ký tên, nhưng Harry thấy ngay là có nhiều người khác không có vẻ vui lắm với viễn cảnh điền tên họ vào danh sách.
“Ơ…” Zacharias chậm chạp nói, không cầm tờ giấy da khi George đưa sang nó, “ờ… tôi tin chắc là Ernie sẽ nói với tôi về thời điểm cuộc họp.”
Nhưng Ernie cũng trông có vẻ ngần ngại về việc ký tên. Hermione nhíu mày với nó.
“Tôi… ờ, chúng ta là huynh trưởng mà.” Ernie nói lớn. “Và nếu cái danh sách này bị phát hiện thì… ờ, tôi muốn nói là… bạn nên tự hiểu, nếu Umbridge tìm thấy…“
“Bạn chẳng phải vừa mới nói rằng nhóm học tập này là điều quan trọng nhất mà bạn làm trong năm nay sao?” Harry nhắc nó.
“Tôi… vâng,” Ernie nói, “vâng, tôi tin là tôi đã nói vậy, nó chỉ…“
“Ernia à, chẳng lẽ bạn lại thật sự tin là tôi lại để tờ danh sách này hớ hênh sao?” Hermione nói thăm dò.
“Không. Không, tất nhiên là không,” Ernie nói, có vẻ đã bớt lo hơn. “Tôi… ờ, tất nhiên là tôi ký rồi.”
Sau Ernie, không ai phản đối nữa, cho dù Harry thấy bạn của Cho ném cho cô bé một cái nhìn khuyến cáo trước khi ghi tên mình vào. Khi người cuối cùng – Zacharias – ký vào, Hermione nhặt tờ giấy da trở lại và cẩn thận đặt nó vào túi. Lúc này trong cả nhóm đều có một cảm giác là lạ. Có vẻ như họ vừa ký một loại hợp đồng nào đó.
“Ờ, đến giờ rồi,” Fred lanh lẹn nói, đứng phắt dậy. “George, Lee và tôi có vài món đồ mang tính nhạy cảm phải mua, bọn này sẽ gặp lại các bạn sau.”
Những nhóm hai ba người còn lại cũng rời đi.
Cho nhìn có vẻ gặp khó khăn khi cài lại móc khoá túi xách của cô trước khi rời đi, mái tóc đen xoăn của cô bé rũ xuống phía trước che kín mặt cô bé, nhưng bạn cô bé đứng liền sau, tay khoanh lại, tặc lưỡi, và Cho chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi ra với bạn. Khi bạn cô bé đi qua cửa, Cho nhìn lại và vẫy tay với Harry.
“Ờ, mình nghĩ là mọi việc đã diễn tiến khá tốt,” Hermione vui mừng nói, khi cô bé, Harry và Ron đi ra khỏi quán Đầu Heo và tắm mình trong ánh mặt trời rực rỡ sau đó. Harry và Ron xách theo những chai Bia Bơ của chúng.
“Cái tay Zacharias ấy khó chịu thật,” Ron nói, nhìn về phía bóng của Smith, có thể nhận rõ từ xa.
“Mình cũng chẳng thích cậu ta lắm.” Hermione thừa nhận. “nhưng cậu ta nghe lỏm được khi mình đến nói chuyện với Ernie và Hannah ở bàn Hufflepuff và khi cậu ta cũng có vẻ thích đến đây, thì mình nói gì được bây giờ? Nhưng có nhiều người thật sự khá hơn – mình muốn nói Michael Corner và đám bạn của cậu ấy đã không đến đây nếu như cậu ta không đang đi chơi với Ginny.”
Ron vừa nốc cạn những giọt cuối cùng trong cái chai Bia Bơ của nó, sặc và phun Bia Bơ ra phía trước.
“Thằng đó làm cái gì?” Ron lắp bắp, giận điên, tai nó nhúm lại như thịt bò sống. “Con bé đi chơi với… em tôi đi… bạn nói gì, Michael Corner?”
“Ờ, đó là lý do mà cậu ta đến đây với đám bạn của mình, mình nghĩ vậy – ờ, họ rõ ràng là thích học cách phòng thủ, nhưng nếu Ginny không nói trước với Michael chuyện gì xảy ra?”
“Vào lúc nào… vào lúc nào mà nó…?”
“Bọn họ gặp nhau ở buổi Dạ Vũ Giáng Sinh và kết bạn với nhau vào cuối năm,” Hermione điềm tĩnh nói. Bọn chúng đi vào Con Đường Cao và cô bé ngừng lại bên ngoài Tiệm Viết Scrivenhaft, nơi đang những cây bút lông chim trĩ nhìn thật đẹp đang hiện ra qua cửa sổ. “Hmm… mình sẽ mua một cây viết mới vậy.”
Cô bé rẽ vào tiệm. Harry và Ron đi theo bạn.
“Thế thằng nhóc nào là Michael Corner chứ?” Ron tức tối hỏi.
“Cái cậu đen đen ấy,” Hermione nói.
“Mình cóc thích nó,” Ron nói ngay.
“Kỳ vậy” Hermione thì thầm.
“Nhưng mà,” Ron nói, đi theo Hermione dọc theo những dãy bút đặt trong những cái hộp đồng “Mình cứ nghĩ là Ginny si mê Harry!”
Hermione nhìn bạn với vẻ thương hại và lắc đầu.
“Ginny đã từng mê Harry, nhưng cô bé đã từ bỏ từ hàng tháng rồi. Không phải vì cô bé không thích bạn, tất nhiên rồi,” nó dịu dàng nói với Harry khi kiểm tra một cây viết dài đen và vàng.
Harry, đầu óc vẫn tràn ngập cái vẫy tay tạm biệt của Cho, chẳng thấy hứng thú về cái chủ đề này như Ron, đứa đang run lên vì tức, nên nó đã không hề tham gia câu nào cho đến khi bị lôi vào cuộc.
“Thế đó là lý do khiến nó nói chuyện vào lúc này à?” nó hỏi Hermione. “Nó chẳng hề nói gì trước mặt mình trước đây.”
“Chính thế,” Hermione nói, “Ờ, mình nghĩ là mình sẽ lấy cây này…”
Cô bé tiến tới quầy thu tiền đặt lên mười lăm Sickle và hai Knut, với Ron vẫn thở hừng hực sau gáy.
“Ron,” cô bé nghiêm khắc nói khi cô quay lại và giẫm phải chân bạn. “Đó chính là lý do vì sao mà Ginny không nói gì với bạn về việc nó đã gặp Michael, nó biết bạn sẽ khó chấp nhận chuyện này. Vì vậy, vì chúa, đừng có nói tới nói lui mãi về chuyện này.”
“Bạn nói gì vậy? Ai khó chấp nhận chuyện gì chứ? Mình chả có nói tới nói lui về chuyện gì sất…” Ron tiếp tục kêu ca bằng một giọng thì thầm suốt cả đoạn đường.
Hermione tròn mắt với Harry và hạ giọng, trong khi Ron vẫn lầm bà lầm bầm chửi rủa Michael Corner không tiếc lời. “Và khi đã nói về chuyện của Michael và Ginny… còn chuyện của Cho và bạn thì sao?”
“Bạn muốn nói gì?” Harry nói nhanh.
Hơi nước đang bốc ngùn ngụt bên trong nó, một cảm giác rát mặt bùng lên khiến mặt nó chuyển ngay sang vẻ lạnh lùng – chẳng lẽ nó đã quá lộ liễu à?
“Ờ,” Hermione nói, khẽ mỉm cười, “cô bé ấy không thể rời mắt khỏi bạn, phải không?”
Harry chưa bao giờ say sưa nhận thức rằng cái làng Hogsmeade này lại đẹp đến thế.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: